Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Nguyễn Tường. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Tường. Show all posts

Tuesday, July 28, 2015

ÁNH SÁNG TÌNH YÊU - Nguyên tác bằng tiếng Anh văn xuôi - Nguyễn Tường chuyển sang tiếng Việt văn vần





ÁNH SÁNG TÌNH YÊU

Khách xe bus ánh nhìn thiện cảm
khi người phụ nữ trẻ lên xe;
với chiếc gậy màu trắng cặp kè,
nàng cẩn thận bước lên từng bước.
Nàng trả tiền tài xế ngồi trước
và dùng tay xác định ghế ngồi,
bước giữa lối đi tìm đúng nơi
ông đã báo cho nàng đang trống.
Rồi nhẹ nhàng nàng ghé ngồi xuống
đặt va-ly và gậy trên chân.

Đã một năm từ khi Susan
34 tuổi, bị mù hai mắt.
Do một sự chẩn đoán sai lạc,
nàng đột nhiên thành một người mù,
bị ném vào thế giới âm u,
tức giận, tủi thân và thất vọng.
Nàng phải bám vào Mark để sống.

Mark, chồng nàng, sĩ quan không quân
và anh đã yêu thương Susan
bằng tất cả trái tim anh ấy.
Lần đầu lúc mắt không trông thấy,
anh nhìn nàng tuyệt vọng đắm chìm
và xác định giúp đỡ vợ mình
có sức mạnh, tự tin cần thiết
để không sống phụ thuộc ai hết.

Cuối cùng, Susan thấy sẵn sàng
trở lại với công việc của nàng,
nhưng bằng cách nào để đến đó?
Nàng thường đi xe bus sẵn có,
nhưng nay nàng quá sợ tự mình
đi quanh trong thành phố rộng thinh.
Mark tình nguyện đưa nàng tới chỗ,
dù họ làm hai đầu thành phố.
Lúc đầu, nó an ủi Susan,
và Mark chu toàn công việc cần
phải che chở người vợ hư mắt
chưa quen từ những việc nhỏ nhặt.
Tuy nhiên, không lâu, Mark thấy rằng
sự sắp xếp đã không dễ dàng.
Susan sẽ đi xe bus lại,
điều nầy chàng thừa nhận trở ngại,
Dù sao nàng vẫn còn mỏng manh,
làm sao khi phản ứng chưa quen?

Đúng như những gì chàng dự đoán,
chuyện đi xe khiến nàng la toáng.
"Em đang mù!" giọng nàng đắng cay.
"Làm sao mình em biết cách xoay?
Em thấy anh bỏ rơi em đấy!"
Mark đau lòng khi nghe nói vậy,
nhưng chàng biết điều gì phải làm.

Chàng đã hứa với Susan rằng
chàng đi xe cùng nàng mọi lúc,
đến khi nàng có thể tự lực.
Và điều đó xảy ra như lời.
Đúng hai tuần, đưa đón tận nơi,
Mark trong bộ đồng phục quân đội
cùng Susan đi về sớm tối.
Chàng dạy nàng cách dùng giác quan,
đặc biệt là đôi tai của nàng,
để xác định nơi mình đang đứng
và làm thế nào để thích ứng
với môi trường sống mới của mình.
Chàng giúp nàng tạo mối cảm tình
với tài xế, người sẽ quan sát,
và dành cho chỗ ngồi khoảng khoát.

Cuối cùng, Susan quyết định rằng
việc tự đi xe đã sẵn sàng.
Sáng Thứ Hai đầu tuần đã đến,
và trước khi xe bus di chuyển,
nàng quàng tay ôm Mark, chồng nàng,
người cùng đi xe, người bạn vàng.
Mắt đầy lệ biết ơn ngập lòng
về sự trung thành của người chồng,
sự kiên nhẫn và tình yêu nữa.
Nàng chia tay và leo lên cửa,
lần đầu, hai người đi đường riêng.

Những ngày sau đó kế tiếp liền,
chuyện đi về nàng dần thành thạo.

Nàng đón xe bus sáng Thứ Sáu
đến chỗ làm như thường mọi khi.
Lúc trả tiền, trước khi rời đi,
tái xế nói, "Tôi ghen tị đấy."
Susan không chắc rằng câu ấy
tài xế nói với mình hay không.
Nói cho cùng, ai lại mất công
ghen tị một người mù vất vả
chỉ mong tìm thấy chút gan dạ
để sinh sống trong một năm qua?

Tò mò, nàng đã hỏi ông ta,
"Tại sao ông nói ông ghen tỵ?"
Người tài xế đáp, "Tôi để ý.
Phải nói quá tốt được chở che
và săn sóc như cô đó nghe!"

Susan không hiểu ý ông nói
nên một lần nữa, cô lại hỏi,
"Ông nói vậy có ý nghĩa gì?"

Người tài xế đáp, "Cô nghĩ đi!
Tuần lễ qua cứ mỗi buổi sáng,
một người đàn ông trông bảnh lắm
mặc đồ quân nhân đứng bên kia
quan sát cô từng mỗi bước đi
lúc cô vừa ra khỏi xe bus.
Ánh mắt anh ta vẫn không ngớt
đến khi biết chắc cô an toàn.
bước chân vào khuất trong chỗ làm.
Rồi ông tặng cô nụ hôn gió,
đưa tay chào và rời khỏi đó.
Cô là phụ nữ may mắn thay."

Nước mắt Susan đã chảy dài,
những giọt nước mắt của hạnh phúc.
Dầu không thể nhìn thấy chàng thực,
nàng luôn cảm thấy Mark gần ngay.
Nàng rất may mắn, may mắn thay,
vì chàng cho mình món quà tặng,
sức mạnh còn hơn cả ánh sáng,
một món quà nàng không cần nhìn
để cần phải thấy rồi mới tin--
quà tình yêu có thể mang tới
ánh sáng nơi nào đang tăm tối.

Nguyễn Tường chuyển ý
New York, July 26, 2015

----
Military’s love… in sickness!
by STEPHEN

The passengers on the bus watched sympathetically as the attractive young woman with the white cane made her way carefully up the steps. She paid the driver and, using her hands to feel the location of the seats, walked down the aisle and found the seat he’d told her was empty. Then she settled in, placed her briefcase on her lap and rested her cane against her leg.

It had been a year since Susan, 34, became blind. Due to a medical misdiagnosis she had been rendered sightless, and she was suddenly thrown into a world of darkness, anger, frustration and self-pity. And all she had to cling to was her husband, Mark.

Mark was an Air Force officer and he loved Susan with all his heart. When she first lost her sight, he watched her sink into despair and was determined to help his wife gain the strength and confidence she needed to become independent again.

Finally, Susan felt ready to return to her job, but how would she get there? She used to take the bus, but was now too frightened to get around the city by herself. Mark volunteered to drive her to work each day, even though they worked at opposite ends of the city. At first, this comforted Susan, and fulfilled Mark’s need to protect his sightless wife who was so insecure about performing the slightest task. Soon, however, Mark realized the arrangement wasn’t working. Susan is going to have to start taking the bus again, he admitted to himself. But she was still so fragile, so angry-how would she react?

Just as he predicted, Susan was horrified at the idea of taking the bus again. “I’m blind!,” she responded bitterly. “How am I supposed to know where I am going? I feel like you’re abandoning me.”

Mark’s heart broke to hear these words, but he knew what had to be done. He promised Susan that each morning and evening he would ride the bus with her, for as long as it took, until she got the hang of it. And that is exactly what happened. For two solid weeks, Mark, military uniform and all, accompanied Susan to and from work each day. He taught her how to rely on her other senses, specifically her hearing, to determine where she was and how to adapt her new environment. He helped her befriend the bus drivers who could watch out for her, and save her a seat.

Finally, Susan decided that she was ready to try the trip on her own. Monday morning arrived, and before she left, she threw her arms around Mark, her temporary bus-riding companion, her husband, and her best friend. Her eyes filled with tears of gratitude for his loyalty, his patience, and his love. She said good-bye, and for the first time, they went their separate ways. Monday, Tuesday, Wednesday, Thursday… Each day on her own went perfectly, and Susan had never felt better. She was doing it! She was going to work all by herself.

On Friday morning, Susan took the bus to work as usual. As she was paying the fare to exit the bus, the driver said, “Boy, I sure do envy you.” Susan wasn’t sure if the driver was speaking to her or not. After all, who on earth would ever envy a blind woman who had struggled just to find the courage to live for the past year?

Curious, she asked the driver, “Why do you say that you envy me?” The driver responded, “It must feel good to be taken care of and protected like you are.”

Susan had no idea what the driver was talking about, and again asked, “What do you mean?”

The driver answered, “You know, every morning for the past week, a fine-looking gentleman in a military uniform has been standing across the corner watching you as you get off the bus. He makes sure you cross the street safely and he watches until you enter your office building. Then he blows you a kiss, gives you a little salute and walks away. You are one lucky lady.”

Tears of happiness poured down Susan’s cheeks. For although she couldn’t physically see him, she had always felt Mark’s presence. She was lucky, so lucky, for he had given her a gift more powerful than sight, a gift she didn’t need to see to believe-the gift of love that can bring light where there is darkness.


Author Unknown
READ MORE - ÁNH SÁNG TÌNH YÊU - Nguyên tác bằng tiếng Anh văn xuôi - Nguyễn Tường chuyển sang tiếng Việt văn vần

Monday, April 6, 2015

ANH SẼ BẾ EM - Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần





ANH SẼ BẾ EM
Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần

Hôm đó, lúc tôi về đến nhà
vợ tôi cũng vừa dọn cơm ra,
tôi cầm lấy tay nàng và nói,
"Anh có một chuyện này muốn hỏi..."
Nàng ngồi lặng lẽ bên mâm cơm.
Lần nữa ánh mắt đượm nét buồn.
Đột nhiên tôi thấy khó mở miệng,
nhưng tôi đã để nàng biết chuyện.
Ý tôi muốn sẽ ly dị nàng.
Tôi tiến hành công việc nhẹ nhàng.
Điều tôi nói nàng không khó chịu,
thay vào đó, nàng chỉ muốn hiểu,
lý do tại sao có chuyện nầy.
Tôi tránh trả lời câu hỏi ngay.
Điều này làm cho nàng giận dữ.
Nàng vứt xuống bàn ngay đôi đũa
hét lên, "Anh không phải đàn ông!"
Đêm đó, chúng tôi im lặng luôn
không nói với nhau lời nào nữa.
Nàng đang khóc nhiều vì đau khổ.
Tôi biết nàng muốn biết rõ hơn
điều xảy ra trong cuộc hôn nhân.
Nhưng câu trả lời tôi khó thỏa;
lòng tôi không dành cho nàng nữa
mà đã chuyển qua nàng Jane rồi.
Tôi chỉ còn thương hại nàng thôi!
Với chút ít cảm thức tội lỗi,
tôi thảo tờ đơn ly dị vội,
rằng nàng có thể giữ căn nhà,
chiếc xe hơi và một phần ba
cổ phần công ty tôi hiện có.
Nàng liếc xem rồi xé vụn nó.
Người đã sống với tôi mười năm
giờ thành người lạ lẫm, xa xăm.
Tôi tiếc thời gian nàng gắn bó,
cuộc đời hiến trao coi như bỏ
nhưng tôi không thể thay đổi rồi
những gì tôi đã trót mở lời
với nàng Jane rất yêu dấu đó.
Cuối cùng nàng khóc như trẻ nhỏ,
điều này tôi biết sẽ xảy ra.
Với tôi, nước mắt người đàn bà
là cách làm nỗi đau nhẹ bớt.
Ý tưởng ly dị đeo bám suốt
dằn vặt tâm trí tôi nhiều tuần
bây giờ đã chắc và rõ hơn.
Hôm sau, tôi về nhà rất muộn
thấy nàng trên bàn đang cúi xuống
viết điều gì tôi chẳng để tâm.
Bữa cơm tối tôi cũng bỏ luôn,
và đi một mạch lên căn gác,
tôi ngủ lăn vì người phờ phạc
sau một ngày sôi động cùng Jane.
Tôi tỉnh giác vào lúc giữ đêm
nhìn thấy nàng vẫn còn ngồi viết.
Mặc nàng viết tôi không cần biết
tôi trở mình và lại ngủ lăn.
Sáng ra nàng đưa điều kiện rằng:
nàng không nhận gì từ tôi cả,
chỉ một tháng trước khi tan rã
có một điều tôi gắng chú tâm.
Nàng đòi chúng tôi sống bình thường
một tháng bằng mọi cách có thể.
Hiểu lý do nàng đưa cũng dễ;
con trai chúng tôi đang kỳ thi;
nàng không muốn con biết điều gì
có thể làm con bị khựng lại.
Điều này tôi đồng ý thoải mái.
Nhưng nàng còn đòi hỏi nhiều hơn,
nàng đòi tôi nhớ buổi tân hôn
tôi đã bế nàng vào phòng cưới.
Nàng đòi tôi chỉ một tháng cuối
mỗi sáng phải bế nàng đi ra
từ phòng ngủ đến trước cửa nhà.
Tôi thầm nghĩ nàng điên rồi chắc.
Tôi bằng lòng, không cần thắc mắc
một tháng chịu đựng cũng qua thôi.
Kể Jane nghe điều kiện vợ tôi.
Cô cười to và nghĩ vô lý.
Jane nói với thái độ khinh bỉ,
mưu kế gì rồi cũng đành thôi
phải chịu ly dị là chắc rồi.
Chúng tôi không đụng chạm thân xác
từ hôm chuyện ly dị đã chắc.
Nên khi lại bế nàng ngày đầu
cả hai đều vụng về làm sao.
Con trai phía sau nhìn cảnh đó
vỗ tay và vui mừng thấy rõ,
"Ba bế mẹ trong tay thích ghê!"
Lời con trai làm tôi tái tê.
Từ phòng ngủ bước ra phòng khách
rồi đến cửa ngoài chỉ mười mét
tôi bế nàng trên cánh tay tôi.
Nàng nhắm mắt chỉ nói khẽ thôi
đừng nói cho con trai hay biết
chuyện chúng mình rồi đây ly biệt.
Tôi gật đầu lòng chẳng mấy vui.
Tôi đặt nàng xuống cửa xong rồi,
nàng đón xe bus đi làm việc,
tôi lái xe một mình đi tiếp.
Hôm sau, chúng tôi thấy dễ hơn
nàng đặt vào cổ tôi vòng ôm.
Mùi nước hoa thoảng vương trên áo.
Tôi nhận ra đã từng một dạo
người đàn bà mình chẳng để tâm.
Tôi nhận ra nàng đã già hơn
không còn trẻ như ngày xưa ấy.
Vài nếp nhăn trên mặt dễ thấy
tóc bạc nàng mấy sợi đó đây.
Cuộc hôn nhân khiến nàng thế nầy,
tôi ngạc nhiên những gì mình đã.
Ngày thứ tư, cảm giác mới lạ,
bế nàng lên tôi thấy lần này,
sự thân mật trở lại đâu đây.
Trong tay tôi, đây người phụ nữ
đã mười năm cho tôi mọi thứ.
Ngày thứ năm và những ngày sau
cảm giác thân mật lại lớn mau.
Tôi không kể cho Jane điều ấy.
Chuyện bế nàng dễ ra trông thấy
Có lẽ do luyện tập mỗi ngày
tôi trở nên khỏe chắc đôi tay.
Một sáng nàng chọn đồ để mặc
nhưng bộ nào giờ cũng rộng hoác.
Nàng thở dài một tiếng sau khi,
tôi nhận thấy nàng đã gầy đi,
đó lý do bế nàng thấy nhẹ.
Đột nhiên, lòng tôi đau như xé...
Nàng đã mang biết mấy nỗi đau.
Theo phản xạ, tôi đưa tay lau
chạm vào mái tóc nàng rất nhẹ.
Con trai tôi đến bên nhắc khẽ,
Đã tới giờ bế mẹ rồi ba.
Với con, nhìn thấy cảnh người cha
bế mẹ mình là rất quan trọng
nó trở thành một phần cuộc sống.
Vợ tôi ra dấu con lại gần
ôm ghì con một cái thiết thân.
Tôi quay mặt nhìn đi nơi khác
bởi sợ mình tâm hồn lung lạc
sẽ đổi ý vào phút cuối chăng.
Rồi tôi giang tay bế lấy nàng
chậm rãi bước đi từ phòng ngủ
ngang phòng khách rồi ra tới cửa.
Cánh tay nàng quàng lấy cổ tôi
dịu dàng tự nhiên quá đi thôi.
Tôi ghì nàng vào lòng thật chặt
như ngày đầu tình yêu mới gặp.
Nhưng cái thân mình nàng nhẹ tênh
làm tôi buồn một nỗi mông mênh.
Ngày cuối cùng hạn kỳ một tháng
bế nàng đi chân tôi thấy nặng.
Con trai chúng tôi đã đến trường.
Tôi ôm ghì lấy nàng chặt hơn
nói với nàng những lời mình nghĩ
"Lâu lắm anh đã không để ý
đời chúng mình thiếu sự thiết thân."
Tôi lái xe đến sở cũng gần...
ra khỏi xe không cần khóa cửa.
Phải nhanh thôi vì tôi những sợ
phút chần chờ có thể thay lòng...
Tôi bước lên và gõ cửa phòng.
Jane mở cửa ra và tôi nói,
"Jane ạ, anh thật lòng xin lỗi,
anh sẽ không ly dị nữa đâu."
Nàng ngạc nhiên, đưa tay sờ đầu,
"Anh đang sốt lên cơn có phải?"
Tôi gạt tay nàng ra nhắc lại,
"Anh sẽ không ly dị nữa đâu.
Cuộc hôn nhân của anh đã lâu
anh và vợ anh không hiểu đúng
những cái nhỏ thường trong cuộc sống;
không phải chúng tôi hết yêu nhau.
Giờ thì anh đã hiểu tại sao.
khi anh bế vợ anh ngày cưới
anh nghĩ không gì chia cắt nổi
cho đến khi vĩnh biệt cõi đời."
Jane tỉnh ra hiểu chuyện gì rồi,
nàng tát tôi cú tát trời giáng.
đóng sầm cửa và ngồi lẳng lặng
ôm lấy mặt rồi khóc một mình.
Tôi bước xuống thang gác thật nhanh
và lên xe rời ngay chỗ ấy.
Ghé cửa hàng hoa không xa mấy,
tôi mua bó hoa cho vợ mình.
Cô bán hàng hỏi viết gì lên,
Tôi mỉm cười và viết tờ giấy,
"Anh bế em mỗi mai thức dậy
cho đến khi cái chết chia lìa."
Chiều hôm đó tôi đã trở về,
bó hoa trên tay, tôi hớn hở,
chạy ngay lên lầu đến gặp vợ,
nàng nằm đó - đã chết lúc nào.
...
Vợ tôi bị ung thư đã lâu
tôi theo nàng Jane bận bịu lắm
nên ngay để ý tôi cũng chẳng.
Vợ tôi biết không sống được lâu
và nàng muốn cứu tôi cách nào
khỏi gặp những phản ứng tiêu cực
nếu con trai chúng tôi biết được
cha mẹ chúng sẽ ly dị nhau.
- Cuối cùng thì cám ơn Trời cao,
trong mắt con trai tôi còn đó
tôi là người chồng yêu thương vợ.

Tường Nguyễn.
New York, April 06, 2015

_______________________________

Xin bấm vào ĐÂY để đọc nguyên tác bằng tiếng Anh.



READ MORE - ANH SẼ BẾ EM - Nguyễn Tường dịch và chuyển sang văn vần

Wednesday, November 19, 2014

CHÍ PHÈO DIỄN CA 8 - Nguyễn Tường




CHÍ PHÈO DIỄN CA 8 - Kết

    Chúng sẽ thành một cặp cân xứng.
Chúng cảm thấy như vậy cũng đúng,
và nhất định là phải lấy nhau.
Và cứ thế hôm đó về sau,
ngày và đêm đúng năm ngày chẵn,
thị qua đó ở chung với hắn
trừ những khi phải đi kiếm tiền.
Thấy rượu hắn không còn thấy kinh
nhưng cố gắng uống thật ít lại.
Tốn tiền làm hắn cũng thấy ngại
nhất là cần tỉnh để yêu nhau.
Đàn bà không có men trộn vào,
nhưng cũng làm đàn ông say đắm.
Và hắn đang say mê thị lắm.
Nhưng thị lại là người dở hơi.
Thị có một bà cô trên đời;
đến hôm thứ sáu thị nhớ sực.
Ngày nay cô sẽ về  đúng lúc.
Thị nghĩ bụng: hãy đừng yêu nhau,
để hỏi ý cô xem thế nào.
    Thấy thị hỏi, bà kia cười ngất.
Bà tưởng đùa, không tin có thật.
Nhưng chợt nhớ cháu mình dở hơi.
Bà trở nên hoảng hốt một hồi.
Bà thấy nhục nhã cho tiên tổ.
Cũng có thể bà thấy tủi hổ.
Bà nghĩ tới cả cuộc đời dài
bao nhiêu năm không ai đoái hoài.
Bà cảm thấy trong lòng uất ức,
cũng chẳng ai làm bà bực tức.
Bà muốn đổ lên cháu gái mình!
Người đức hạnh ấy nay bỗng nhiên
thấy cháu mình sao mà đĩ thế!
Thật đốn mạt không sao xiết kể.
Ngoài ba mươi nhưng chưa trót đời.
Ai lại lấy chồng ngoài ba mươi.
Ngoài ba mươi chồng con gì chứ!
Ừ! Mà có lấy ai thì cứ?
Bộ đàn ông chết cả rồi sao,
có lấy chồng cũng phải chỗ nào
ai lại đâm đầu vào thằng ấy.
Một thằng không cha, không chỉ vậy
lại chỉ có mỗi một nghề là
rạch mặt nằm ăn vạ người ta.
Trời ơi! Nhục nhã là nhục nhã!
Hỡi ông ca nhà bà nhục quá!
Bà xỉa xói cháu và gào lên
trông chẳng khác gì con mẹ điên.
Bà trách cháu ngòai ba mươi tuổi
mà chưa trót đời. Bà giận dỗi:
-- Đã nhịn đến ngần ấy tuổi đầu
nhịn hẳn luôn thì đã sao đâu,
ai lại lấy thằng Chí Phèo đó!
Thị nghe thế giận trào lên cổ.
Nhưng thị chẳng biết cãi làm sao.
Con người ấy tuổi đời đã cao
năm mươi ngoài chồng con không thấy
nên bà có quyền dạy điều ấy.
Thị không biết phải cãi làm sao.
Không cãi được thị giận ào ào.
Thị tức lắm! Thị tức tối lắm!
Cái tức ấy phải đổ lên hắn.
Thị đùng đùng qua nhà Chí Phèo.
Hắn đang ngồi uống rượu tỉnh queo,
miệng lầm bầm chửi thị về trễ.
Hắn đã quen cái thói như thế;
không muốn ngồi chờ đợi một ai,
phải chờ là kéo rượu ra ngay
uống cho say để quên buồn bã.
Uống rượu vào phải chửi cho đã,
hắn đã sống quen thói vậy rồi.
Nhưng chửi thị là sao hở trời?
Ồ, thị nghe muốn điên lên mất.
Thị giẫm mạnh hai chân xuống đất
rồi nhảy cẫng lên như thượng đồng.
Trông thấy cảnh ấy ngộ nghĩnh không,
hắn khoái chí cười, đầu lúc lắc.
Lại còn cười. Thị điên lên mất.
Còn nhạo báng thị, trời ơi trời!
Thị chống hai tay, vễnh cái môi,
mang những lời bà cô trút thẳng
vào cái mặt vênh vênh của hắn.
Hắn nghĩ một hồi như hiểu qua.
Rồi bỗng nhiên hắn ngẩn người ra.
Thoáng một cái, hắn như hít thấy
nồi cháo hành bốc hơi gần đấy.
Hắn cứ ngồi ngẩn mặt lặng thinh.
Thị đã trút xong cơn giận mình.
Cái mũi đỏ bạnh ra, dị xuống.
Thị cảm thấy hả hê sung sướng.
Thị ngoay ngoáy mông đít đi ra.
Hắn sửng sốt liền đứng lên la
ý hắn muốn thị phải ở lại.
Ai mà thèm ở lại, không dại!   
Còn muốn lôi thôi gì nữa đây?
Hắn đuổi theo chị nắm lấy tay.
Thị gạt ra, giúi mạnh một cái.
Hắn ngã lăn, miệng la oai oái.
Đã ngã lăn là hắn phải la.
Hắn nhặt viên gạch vỡ không xa,
toan đập vào đầu mình nằm vạ.
Nhưng hình như hắn chưa say quá.
Vì hắn nghĩ đập đầu ở đây
để mà nằm ăn vạ với ai?
Phải đến nhà con đĩ Nỡ đó.
Đến để đâm chết cả nhà nó,
đâm cho chết cái con khọm già.
Nếu không đâm được hãy kêu la.
Muốn đập đầu, phải thật say khướt.
Không, lấy gì máu nó chảy được?
Phải uống thêm một chai nữa vào.
Và hắn uống. Nhưng tức làm sao,
càng uống vào hắn càng tỉnh táo.
Tỉnh ra, chao ơi buồn áo não!
Hơi rượu không sặc sụa lan nhanh.
Hắn cứ thoang thoáng hơi cháo hành.
Hắn ôm lấy mặt khóc rưng rức.
Rồi lại uống một hơi ừng ực.
Hắn ra đi với dao giắt lưng.
Miệng hắn nói lảm nhảm, lầm bầm:
“Tao phải đâm chết nó mớ được.”
Nhưng hắn lại thẳng đường mà bước.
Nhưng cái gì làm hắn quên nhà
tới xóm Thị Nở không rẽ qua?
Những thằng điên và thằng say xỉn
không bao giờ làm  theo dự định.
    Trời nắng lắm, nên đường vắng hoe.
Hắn cứ đi, cứ chửi và đe
giết “nó,” chân bước miệng hăm dọa.
Bây giờ đến ngõ nhà cụ Bá.
Hắn tự nhiên xông xông đi vào.
Cả nhà vắng, không còn người nào,
trừ mỗi cụ Bá nằm trên phản.
Cụ bực mình khi nghe tiếng hắn!
Chính thực cụ đã đang bực mình.
Bởi đầu cụ hơi nhức từ đêm.
Cụ đang muốn bàn tay xoa bóp.
Cũng có lẽ cụ đang nóng ruột
vì không biết bà Tư đi đâu
bắt cụ nằm chờ đã khá lâu?
Sao bà ấy trông còn trẻ quá!
Gần bốn mươi trông phây phây lạ.
Còn phải nói là quá phây phây!
Cụ ngòai sáu mươi tuổi năm nay.
Già yếu quá nghĩ mà chua xót.
Giá mà bà ấy già cũng được.
Đằng nầy bà ấy cứ phây phây,
cứ như con gái tuổi hai mươi,
mà sao người lại đa tình quá.
Nhìn thì thích nhưng tưng tức lạ.
Khác gì nhai miếng thịt bò ngon
khi răng đã rụng hết không còn.
Mắt bà, miệng bà có duyên quá,
nhưng trông con người rất đĩ thõa.
Hơi một tí là toe toét cười,
mắt tít lại, cái má hây hây.
Mà thấy ghét những thằng trai trẻ,
giá làm con bà không đáng lẽ,
thế mà thấy đâu cũng trêu đùa.
Chúng đùa nhạt thếch, được cái thô,
mà gặp ai đâu cũng cười mới lạ!
Chẳng nghĩ đến địa vị gì cả,
người đâu mà quá đỗi vô tâm!
Tức lạ! Cụ những muốn bắt giam
cho những thằng trai trẻ tù hết…
Những lúc như thế, thì dẫu biết
khôn ngoan mấy cũng phải nổi sùng.
Nhất là khi thấy những thằng khùng
như Chí Phèo đến vòi tiền rượu.
Tuy vậy, cụ cũng đã trù liệu
sẵn năm hào để tống nó đi.
Tuy móc rồi, cũng quát câu gì
cho nó nhẹ đi cơn giận dữ:
--Chí Phéo đấy hở? Vừa thôi chứ
tôi đây bộ phải cái kho sao.
Rồi cụ ném phứt xuống năm hào
--Cầm lấy mà cút đi cho lẹ.
Làm gì mà ăn chứ chẳng lẽ
cứ báo người ta mãi vậy à?
Hắn trợn tay chỉ mặt cụ ta:
--Tao không đến xin năm hào lẻ!
Thấy hắn dữ cụ liền nhỏ nhẹ:
--Thôi cầm lấy, tôi không còn nhiều.
Hắn vênh mặt lên, trông rất kiêu:
--Tao không đòi tiền, tao đã nói.
--Hôm nay anh không cần tiền. Giỏi!
Thế anh đến đây cần gì nào?
Hắn dõng dạc từng tiếng cất cao:
--Tao muốn làm một người lương thiện!
Bá Kiến cười ha hả gằn tiếng:
--Ồ tưởng gì! Chỉ cần thế thôi
anh lương thiện thiên hạ nhờ rồi.
Hắn lắc đầu: “Ai cho lương thiện?
Những vết sẹo làm sao cho biến?
Tao không thể lương thiện nữa rồi.
Biết không! Chỉ còn một cách thôi!
Chỉ một cách … cái này mày biết!
Hắn rút dao ra, xông vào giết.
Bá Kiến nhỏm dậy, nhưng muộn rồi.
Con dao Chí Phèo chém tơi bời.
Hắn vừa chém vừa la lớn tiếng,
nhưng làng xóm ít khi vội đến.
Bởi thế khi người ta đến nơi
hắn giẫy đành đạch giữa máu tươi.
Mắt hắn trợn ngược, mồm ngáp ngáp.
Hắn muốn nói gì nghe lắp bắp.
Ở cổ hắn, máu còn ứ ra.
    Cả làng Vũ Đại khắp gần xa
nhao nhao lên khi nghe vụ án.
Họ tụm nhau lại để bàn tán.
Có nhiều kẻ trong bụng mừng thầm,
không thiếu kẻ ra mặt mừng rơn!
Có người nói: “Ông Trời có mắt!”
Người khác thì cứ việc nói toạc:
“Thằng nào chứ như hai thằng kia
chết mặc chúng ai tiếc làm gì!
Chúng giết nhau chẳng cấn ai tất.”
Bọn kỳ hào trong làng mừng nhất.
Họ tuôn đến làm bộ hỏi thăm,
nhưng chính từ trong đáy thâm tâm
nhìn lý Cường nằm chết thê thảm
bằng sự khiêu khích và thỏa mãn.
Đội Tào, không cần giữ miệng mồm,
ra giữa chợ tuyên bố oang oang:
“Thằng bố chết, thằng con sẽ mệt
người ta cho ăn bùn vào cho biết.”
Ai chả hiểu “người ta” là ông.
Bọn đàn em thì nói long vòng:
“Thằng mọt chết, ăn mừng đi chứ!”
Người ngờ vực vẫn còn ý tứ:
“Tre già có măng mọc gần bên,
thằng ấy chết, có thằng khác có lên,
chúng mình chẳng chút gì lợi lộc.”...
Bà cô Thị Nở miệng cay độc:
--Phúc đời nhà mày đó nhé con!
Chả ôm lấy Chí Phèo là xong.
Thị chỉ biết cười và nói lãng:
--Hôm qua nghe nói làm biên bản
lý Cường tốn đâu gần một trăm.
Thiệt người còn thiệt của chẳng ham.
Nhưng trong lòng thị vẫn tin thật:
--Sao có lúc nó hiền như đất.
Nhớ lúc ăn nằm với hắn ta,
thị nhìn trộm nét mặt người bà
rồi quay nhìn chiếc bụng lần nữa:
--Nói dại, nếu lỡ mình có chửa,
bây giờ thì hắn đã chết rồi,
thì làm ăn thế nào đây trời?
Bỗng thị thấy chiếc lò gạch cũ
ở một nơi cách xa nhà cửa
đã bỏ hoang không người lại qua…

Nguyễn Tường chuyển thể văn vần
     New York, Nov 16, 2014
READ MORE - CHÍ PHÈO DIỄN CA 8 - Nguyễn Tường