Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Nguyễn Vô Cùng. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Vô Cùng. Show all posts

Monday, December 26, 2016

NGUYỄN VÔ CÙNG: TÁC PHẨM VÀ TÁC GIẢ - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện



               Nhà thơ Nguyễn Vô Cùng


      NGUYỄN VÔ CÙNG: TÁC PHẨM VÀ TÁC GIẢ

           Người viết M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

*   
     
Nhà thơ Nguyễn Vô Cùng tên thật là Nguyễn Bồng, nguyên quán Thôn Thạch Hãn, xã Hải Trí, Quận Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị (tên cũ là Châu Ô Cận Lục) học sinh trường Trung Học Nguyễn Hoàng, sau nhập ngũ Trường Võ Bị Thủ Đức, sau 75 đi học tập cải tạo rồi về làm rẫy, năm 1994  qua Mỹ theo diện H.O, hiện định cư ở thành phố Silver Spring thuộc Tiểu Bang Maryland Usa.

*

Nhà Thơ Nguyễn Vô Cùng với kẻ viết bài này cùng là chỗ đồng hương đồng khói, lại là chỗ đồng môn đồng khoai, cùng nhau đọc thơ của cụ Tiên Điền :
Bắt phong trần phải phong trần
Cho phong lưu mới được phần phong lưu.
Cái thành phố khôn khổ vùng đầu Hỏa Tuyến, hết chia đôi đất nước, lại biến cố tết Mậu Thân, lại mùa Hè đỏ lửa, lại 30 tháng 4 nam 1975, người dân nơi đây sống để mà chạy loạn, để hứng chịu đủ thư đạn bom của bạn và của thù, giữa năm 1972, gia đình chúng tôi chạy bộ trên đại lộ kinh hoàng,  cô em út vừa tám tuổi chạy theo đoàn người khốn khổ vào cho tới Mỹ Chánh trong khi đằng sau thì đạn súng cối và xe tăng kẻ thù đuổi theo .
Thành phố (thị xã) và Cổ Thành Quảng Trị bom đạn san thành bình địa, Đứng ở cửa trường Nguyễn Hoàng đá gạch ngổn ngang có thể nhìn thẳng ra được bờ sông Thạch Hãn khoảng cách chừng hai cây số mà không bị che khuất bởi một chứơng ngại vật nào ? Cách đây khoảng 10 năm, anh Dân Biểu Nguyễn Lý Tưởng có tổ chức một buổi họp mặt anh em đồng hương Quảng Trị, anh dành cho trường Trung học Nguyễn Hoàng 3 bàn (ngồi được chừng 36 người, nhưng không ai nhận ra ai), mỗi người mỗi lớp, anh em đồng hương chết gần một nửa, cơm cháo dọn ra, nhưng chỉ ngồi nhìn nhau mà khóc ? 
Ôi quê miềng sao mà nhiều khổ nạn, giới thiệu nhà thơ Nguyễn Vô Cùng cũng chả khác gì giới thiệu đến bạn đọc một miền đất mang quá nhiều bất hạnh, và những dòng thơ quá nhiều bi thương trong cái cõi hồng trần còn quá nhiều đau khổ, thơ của Nguyễn Vô Cùng là những hơi thở là những nỗi buồn mênh mông của một đất nước qua nhỏ bé so với các thứ Thực dân Đế quốc Bành trướng luôn luôn coi chúng ta là những thứ làm bia đỡ đạn. Thấm thoát chúng ta cũng qua gần hết kiếp người ? đi qua gần một thế kỷ lầm than khốn khó. Đó là cuộc đời, thơ và cuộc đời cuộc đời và thơ ?
Sau đây xin giới thiệu với anh em bạn hữu bốn phương, một người làm thơ Nguyễn Vô Cùng hiền như cục đất (thơ cũng như người) những bài thơ tiêu biểu cho một thời kỳ đất nước bị ngoại xâm khống chế bắt cả hai miền đất nước đều làm bia đỡ đạn cho cuộc chiến tranh chia vùng ảnh hưởng.


                                            M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

READ MORE - NGUYỄN VÔ CÙNG: TÁC PHẨM VÀ TÁC GIẢ - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

Thursday, August 27, 2015

Chu Vương Miện & Nguyễn Vô Cùng - THỜI LAI ĐỒ ĐIẾU - Phiếm luận


Ảnh từ trang http://tepbac.com/

THỜI LAI ĐỒ ĐIẾU
Trở lại với bài "Thuật Hoài" của Đặng Dung.

Theo ý bạn thi sĩ Nguyễn Vô Cùng thì câu: Thời lai đồ điếu” của chí sĩ Đặng Dung phải dịch là “Được thời kbần tiện lên cũng dễ”, dịch như vậy thì dễ hiểu nhưng câu thơ thứ ba dài tới tám chữ (dư mất một chữ) và để cho bài thơ Đường Luật bát cú đúng luật thì câu nào cũng chỉ có bẩy chữ mà thôi. Chuyện như vậy là kể như xong, nhưng trong đầu tôi thì cứ lấn cấn không thông, nếu được thời mà kbần tiện đều lên được cả thì kbần tiệnkẻ nào? Sau khi tra cứu tạm vài pho sách, xin có lời nhận xét lạm bàn như sau:
-Kẻ là ngôi thứ ba, người được xác định cùng đinh, bần cùng trong xã hội, như kẻ cắp, kẻ trộm ….
-Bần là nghèo nàn, khố rách áo ôm, bần cùng .
-Tiện là hà tiện, đê tiện (không phải là thợ tiện).
Bên cạnh những ý nghĩa đen xác thực này, người ta thường thấy những từ này xuất hiện ở một không khí trang nghiêm, cẩn trọng hơn. mà người sử dụng để nói toàn là những nhân vật thượng thặng có hạng và tầm cỡ trong xã hội.
-Từ k thời Văn Lang nước Việt được hiểu như một địa danh Làng Xã như Kẻ Sặt, Kẻ Tràng, Kẻ Chợ … sau đến thời Nhà Thục (Thục An Dương Vương) thì Kẻ được đổi là Cổ như thành Cổ Loa, phố Cổ Ngư, làng Cổ Nhuế ……
Từ bần thì được các vị Đạo Sĩ, Đạo Trưởng chân tu trong Đạo giáo hoặc các vị Trưởng lão, Đại Sư trong cửa Thiền Môn Thiếu Lâm xưng với các tín đồ thiện nam tín nữ là bần tăng, bần đạo, bần ni, và trong đời thường các viên chức quan lại chính quyền thường xưng với thảo dân bá tánh là bần chức, bản chức, ty chức, tiện chức, và các vị khoa bảng danh nhân thì xưng với bá tánh thiên hạ: là bỉ nhân, là kẻ hèn này …….
Thành ra cũng tùy lúc tùy thời tùy nghi mà từ k, từ bần, từ tiện có nghĩa thực dụng hoàn toàn khác nhau. Mà khi thời cơ chín muồi đến không phải là ai cũng nhanh chân lẹ tay chụp kịp thơi cơ đâu.
Sau đây là một ví dụ điển hình “chụp hụt thời cơ”.
*
CHỤP HỤT THỜI CƠ
Trong thời buổi tình hình gặp khó khăn chung . thì một đoàn hát thuộc hạng hai (cấp xã quận ) đang ở trong tình trạng chết dở, thầy tuồng kiêm đạo diễn sống nhờ vào ly cà phê buổi sáng của anh bạn tài xế, đoàn có một chiếc xe chuyên chở duy nhất, và chỉ có chiếc xe đó là có chế độ nhiên liệu là xăng dầu, mà vị tài xế nhờ vào nguyên vật liệu này mà có tiêu chuẩn cà phê cà pháo hàng sáng, bạn tài xế nói với thầy đạo diễn :
-Đại ca có quyền và có thế, có dịp thì nâng đỡ em út?
-Chuyện nhỏ.
Thế rồi ngàn năm một thủa, giờ phút lịch sử đã điểm, là khoảng 6 giờ chiều thì người nhà của kép thủ vai vua chạy tới rạp hát báo cáo là “vợ của kép đã được chở đi bệnh viện để chờ sanh”, thế là thầy đạo diễn bèn cho gọi tức tốc chàng tài xế tới, nói dăm điều ba chuyện, dặn dò là cứ vdầy vdầy, và có qua đứng ngay sau lưng chỗ cách tấm màn phông, qua dặn gì nói gì (chỉ đạo gì) thì em cứ vậy mà làm, rồi hai người diễn thử, dợt thử, tất cả đều ô kê.
Đúng boong 8 giờ tối, màn nhung kéo lên, kép tài xế thủ vai vua ngồi oai vệ ở giữa, hai bên là hai hàng ghế bá quan văn võ, lần đầu tiên thủ vai vua, kép tài xế khóai quá, ngồi im như phỗng, thầy đạo diễn đứng đằng sau nói nhỏ:
-Vuốt râu một cái cho nó oai xem nào?
Kép tài xế bèn cầm nậm rượu đập xuống bàn và miệng hét:
-Vuốt râu một cái cho nó oai xem nào?
Hai hàng bá quan văn võ đều vuốt râu một lượt, chỉ có Hoàng hậu và Công chúa thì không vuốt râu vì không có râu.
Lão thầy tuồng thấy nói tầm bậy bèn la tiếp:
-Tao bảo mày vuốt râu, chứ tao có bảo mày nói chúng nó vuốt râu đâu.
Kép tài xế bèn đập bàn la lên: 
-Tao bảo mày vuốt râu chớ có bảo mày bảo chúng nó vuốt râu đâu.
Đào kép ngơ ngẩn không rõ là chuyện gì thì lão đạo diễn đằng sau la lên:
-Đồ ngu, nói thối như cứt.
Kép tài xế cũng nổi giận la làng lên:
-Trẫm không có địt mà thối cái gì?
Khi không tấm màn nhung từ từ hạ xuống, và kép thủ vai vua bị thầy đạo diễn nắm cổ kéo xuống, vừa bợp tai vừa đá đít, vừa bị đánh hội đồng, đúng là thời cơ tới tay mà nắm không được, bị vuột mất.
Chu Vương Miện & Nguyễn Vô Cùng


READ MORE - Chu Vương Miện & Nguyễn Vô Cùng - THỜI LAI ĐỒ ĐIẾU - Phiếm luận