Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Triệu Lam Châu. Show all posts
Showing posts with label Triệu Lam Châu. Show all posts

Friday, July 18, 2014

CHÚNG TÔI ĐI BỐC MỘ Ở TRƯỜNG SƠN - Triệu Lam Châu, Nguyễn Hồng Hà

       

          Chau Trieu           
            Tác giả  Triệu Lam Châu



BÀI HÁT CHÚNG TÔI ĐI BỐC MỘ Ở TRƯỜNG SƠN
Nhạc Triệu Lam Châu – Thơ Nguyễn Hồng Hà


TÂM SỰ CỦA TÁC GIẢ TRIỆU LAM CHÂU:

Cứ mỗi dịp tháng bảy về với đất trời, lòng tôi lại nôn nao xúc động vô vàn. Tôi lại nhớ về người thân của mình và bạn bè tuổi ấu thơ cùng bao anh hùng liệt sĩ khác, đã anh dũng hy sinh trên các chiến trường đánh giặc năm xưa.
Chú Triệu Văn Vạn của tôi đã hy sinh trên chiến trường Điện Biên lịch sử năm 1954. Hồi ấy tôi mới được tròn hai tuổi đời. Hình ảnh anh hùng của chú Vạn được truyền đến trái tim tôi, qua lời kể của bà nội tôi, mẹ tôi và những người thân trong gia đình tôi ở bản Nà Pẳng, Đức Long, Hoà An, Cao Bằng. Và mãi đến tháng 4 năm 2014 vừa qua, nghĩa là sau những 60 năm ròng chú Vạn hy sinh, tôi mới có dịp lên Điện Biên thăm chú, theo Đoàn văn nghệ sĩ của Hội Văn nghệ tỉnh Phú Yên. Lòng rưng rưng xúc động, tại nghĩa trang Điện Biên, tôi đã làm bài thơ Thuở chú lên đường, trong đó có đoạn viết:

…Hẳn chú khát khao lắm rồi tiếng lượn sli say
Giữa bao tiếng dập dìu Ing lả ơi tha thiết
Con lại hát lời sli xưa, nước mắt cầm chẳng được
Chú đang đậu ở cánh hoa nào, có nghe thấy hay chăng?

Con cứ nghĩ chú gửi lại ánh hồng
Nơi đáy mắt trẻ thơ trong ngời ánh núi
Nơi nụ cười chứa chan cô gái Thái
Nơi dáng bay xa thẳm cánh đại bàng…

Rồi bạn bè cùng làng đã hy sinh trên chiến trường miền Nam hồi những năm 1966 – 1972, là Nguyễn Kim Vũ và Trương Văn Báu. Thuở ấu thơ tôi thường cùng hai bạn Vũ và Báu chăn trâu trên những vùng đồi Khau Mụ - Đoỏng Đeng – Roỏng Lỷ - Thang Dào – Nà Sáng – Khau Cưa – Bó Toòng – Nà Phiêng – Kiéo Mạy Xạ Hàn…Chúng tôi đã từng cùng nhau giở gói cơm lèng (Cơm nắm gói trong lá chuối đã hơ qua lửa rất thơm) ra ăn dưới bóng cây bồ quân ở Thang Dào, trong mùi hương ổi chín thơm ngào ngạt cả một vùng đồi.
Và tôi cứ nghĩ: Kỷ niệm tuổi thơ của chúng tôi mãi mãi thơm lừng và trường tồn như hương ổi quê nhà vậy đó.
Hài cốt bạn Trương Văn Báu đã được gia đình vào miền Nam mang về an táng tại Nghĩa trang liệt sĩ huyện Hoà An mấy năm nay rồi. Và tháng 4 năm 2014 vừa qua, hài cốt bạn học làng bên Khau Khang, tên là Dương Minh Long, cũng được gia đình vào Bình Định, mang về an táng ở nghĩa trang liệt sĩ quê nhà. Vậy là hai bạn Báu và Long đã được nằm trong hơi ủ ấm của đất mẹ Cao Bằng quê hương yêu dấu…
Chỉ còn riêng bạn Nguyễn Kim Vũ của tôi không biết đang nằm ở phương nào xa xăm…
Bài hát Chúng tôi đi bốc mộ ở Trường Sơn (Phổ thơ Nguyễn Hồng Hà), tôi đã làm xong từ năm 1980, năm 2003 mới có điều kiện tài chính để ghi âm và đến năm 2014 này tôi mới biết làm video cho bài nhạc của mình. Dẫu quá muộn mằn, song với lòng biết ơn sâu sắc, tôi cũng xin gửi lòng mình qua tác phẩm này tới chú tôi, các bạn bè tôi cùng bao anh hùng liệt sĩ đang sống trên Mường Trời thiêng liêng…
Cảm ơn quý thính giả cùng bạn bè đã đọc tâm sự này của tôi. Chúc quý thính giả và bạn bè sức khoẻ, hạnh phúc, bình an và thành công!

                                      Tuy Hoà, sáng 18 tháng 7 năm 2014
                                                             Triệu Lam Châu

Đường trời:  trieulamchau@gmail.com
Số nối:  0983 825502

Mời quý thính giả và bạn bè cùng thưởng thức bài hát "Chúng tôi đi bốc mộ ở Trường Sơn"





READ MORE - CHÚNG TÔI ĐI BỐC MỘ Ở TRƯỜNG SƠN - Triệu Lam Châu, Nguyễn Hồng Hà

Saturday, May 3, 2014

Triệu Lam Châu - CHÙM THƠ VỀ NGUỒN TÂY BẮC



Lời tâm sự của Triệu Lam Châu:

Nhân kỷ niệm sáu mươi năm chiến thắng Điện Biên lịch sử, Hội Văn học Nghệ thuật Phú Yên đã tổ chức một Đoàn văn nghệ sĩ gồm mười lăm người đi thực tế sáng tác tại Điện Biên Phủ từ ngày 10/4 đến 19/4/2014.

Triệu Lam Châu tôi vinh dự được mời tham gia làm thành viên Đoàn sáng tác ấy. Nhờ vậy mà tôi mới có dịp lên Tây Bắc (lần đầu tiên trong đời) và có cơ hội lần theo dấu chân hoạt động cách mạng của cha tôi và chú của tôi ở miền Tây Bắc hồi xưa.

Cha tôi là Triệu Thế Kiệt, tức Võ Hùng đã từng bị giặc Pháp bắt cầm tù tại nhà tù Sơn La từ năm 1940 đến năm 1943. Chú của tôi là Triệu Văn Vạn đã hy sinh anh dũng trên chiến trường Điện Biên năm 1954.

Sau chuyến đi ấy, tôi đã có chùm thơ sau đây. Xin trân trọng gửi tới bạn đọc gần xa…

Tuy Hoà, ngày 2 tháng 5 năm 2014





Triệu Lam Châu

MỘT ÁNH SƠN LA



(Kính tặng cha Triệu Thế Kiệt cùng các vị tiền bối cách mạng đã từng bị giặc Pháp cầm tù tại Sơn La)


Gầm tám mươi năm thăm thẳm thời gian

Con mới có dịp về thăm dấu chân cha thuở trước

Con đường ngời, thần kỳ của trái tim người yêu nước

Thành ánh huy hoàng nhà ngục cũ Sơn La

Mùa xuân này cây đào Tô Hiệu lại đơm hoa

Đâu dấu vân tay của cha cùng bao đồng đội

Lặng lẽ đọng vào hồn cây nóng hổi

Để giang sơn thơm ngát ánh hoa này



Đâu hơi thở nồng của cha ngày xưa

Cùng đồng đội ủ ấm cây những mùa đông giá

Xiềng xích, ngục tù không giam được hồn ngọn lửa

Đây Suối Reo bừng sáng nước non nhà *

Đâu ánh mắt ngời của cha ngày xưa

Cùng đồng đội gửi vào sắc hoa thuở ấy

Ôi ánh hoa nồng nàn diệu vợi

Nở bung thành Tây Bắc sớm mai nay

Để cho con và bè bạn giờ đây

Choàng điệu bài chòi thơm nồng hương biển

Choàng điệu sli bùi hạt dẻ ngàn thương mến

Lên cây đào loáng ánh hoa ban

Con nghẹn ngào, nước mắt cứ tuôn tràn

Bởi con biết trên Mường Trời cao thẳm

Cha vẫn soi từng bước con đi thầm lặng

Bằng ánh hoa thiêng thơm ngát Sơn La…


                   Sơn La, lúc 4 giờ 51’ sáng 14/4/2014


Nhà tù Sơn La – nơi giặc Pháp giam cầm các chiến sĩ cách mạng thời kỳ tiền khởi nghĩa (1930 – 1945). Trong nhà tù ấy các chiến sĩ đã lập ra tờ báo Suối Reo. Và giờ đây Hội Văn học nghệ thuật Sơn La đã lấy tên này đặt cho tờ Tạp chí văn nghệ của mình.



THUỞ CHÚ LÊN ĐƯỜNG…

(Kính tặng chú Triệu Văn Vạn cùng các liệt sĩ Điện Biên)


Thuở chú lên đường giải phóng Điện Biên

Con mới chào đời được hai mùa hạt dẻ

Chú trẻ mãi tuổi hai mươi trong lời bà nội kể

Trong ánh hoa ban bừng sáng cả non ngàn

Và giờ đây sau mấy chục năm ròng

Con mới lên được Điện Biên thăm chú

Cả nghĩa trang bập bùng ánh lửa

Thiêu đốt lòng con sớm mai nay



Hẳn chú khát khao lắm rồi tiếng lượn sli say

Giữa bao tiếng dập dìu Ing lả ơi tha thiết

Con lại hát lời sli xưa, nước mắt cầm chẳng được

Chú đang đậu ở cánh hoa nào, có nghe thấy hay chăng?

Đồi A một – Trái tim ngọc của rừng

Chứa chan ánh lửa lòng Tổ Quốc

Có máu chú nhuộm đất này thêm đỏ

Và lòng con cứ mãi rưng rưng



Con cứ nghĩ chú gửi lại ánh hồng

Nơi đáy mắt trẻ thơ trong ngời ánh núi

Nơi nụ cười chứa chan cô gái Thái

Nơi dáng bay xa thẳm cánh đại bàng



Trời Điện Biên thần diệu, mênh mang

Được đan bởi hồn bao liệt sĩ

Ai chưa đến, như thấy lòng chưa nở

Một nụ ban thơm ngát của biên cương…


                                Đêm 19 tháng 4 năm 2014








CÓ VẠT NGỜI TÂY BẮC ĐẬU TRÊN VAI


Anh mang hồn Bài chòi của biển miền Trung (1)

Lên hát giữa Điện Biên lịch sử

Lần theo từng dấu chân những đoàn quân thuở ấy

Bấy năm ròng chói lọi giữa tâm can

Mùa xuân này lại bừng nở hoa ban

Trắng rộn rã khắp non ngàn Tây Bắc

Giọng Ing lả ơi, điệu xoè, điệu khắp (2)

Tự năm nào hoà tiếng kéo pháo: Hò dô…

Cô gái Thái chiều nay đẹp đến sững sờ

Tinh chất của non ngàn dồn tụ lại

Một ánh mắt, nụ cười tươi rói

Cứ gợi về thời mở đất xa xăm



Những trập trùng đèo núi Pha Đin

Những đồng Mường Thanh thơm lừng hồn Thái cổ

Những dập dìu tiếng sáo, đàn, tiếng pí (3)

Kết thành Sơn La – Điện Biên – Lai Châu, một dải biên thuỳ

Những ngày xưa thăm thẳm bước người đi

Gửi lại một trời ban Tây Bắc

Gửi lại một nụ cười trong veo như nước

Phía thượng nguồn lấp loáng ánh trăng soi

Điệu Bài chòi anh cứ rạo rực lòng người

Em gái của rừng ơi, ta lại xoè nữa nhé

Để ngày mai anh lại về cuối bể

Có vạt trăng ngời Tây Bắc đậu trên vai…


                                 Mùa xuân Tây Bắc 2014


(1)           Bài chòi: Hình thức hát dân ca ở miền Nam Trung bộ

(2)           Ing lả ơi, điệu xoè, điệu khắp: Các hình thức hát dân ca và dân vũ ở Tây Bắc

(3)           Pí: Một loại nhạc cụ ở Tây Bắc






SAO EM CHƯA SANG ĐIỆN BIÊN, EM ƠI?


Mùa hoa kim anh lại tới nữa rồi

Em có nhớ cũng độ này năm trước

Ta hẹn nhau ngược trời Tây Bắc

Cùng đến thăm Mường Thanh, Điện Biên



Em ở Cao Bằng bên núi Mác, suối Lênin

Mùa hoa dẻ về thơm lũng núi

Tiếng lượn sli dập dìu vào hội (1)

Sao em chưa sang thăm Điện Biên?



Để mình anh ngược dốc Pha Đin

Ngắm ánh hoa ban phập phồng diệu vợi

Tiếng kèn lá đơn côi bên núi

Những ngọn đồi kia cũng rậm rịch song đôi

Sao em chưa sang Điện Biên, em ơi?

Điệu Ing lả ơi nồng nàn là vậy (2)

Lửa chực sẵn lòng anh rồi đấy

Vắng người xoè diêm, đâu có thể cháy bùng



Điệu Bài chòi cùng sli lượn rập rình (3)

Một phía biển – Một phía ngời núi Mác

Hẹn kết trái giữa trời ban Tây Bắc

Sao em chưa sang Điện Biên, em ơi?


                       Mùa xuân Tây Bắc 2014



(1)           Lượn sli: Làn điệu dân ca trữ tình dân tộc Tày

(2)           Ing lả ơi: Điệu hát dân ca Tây Bắc

(3)           Bài chòi: Hình thức hát dân ca ở miền Nam Trung bộ



Triệu Lam Châu

Đường trời:  trieulamchau@gmail.com

Số nối:  0983 825502


READ MORE - Triệu Lam Châu - CHÙM THƠ VỀ NGUỒN TÂY BẮC

Wednesday, March 26, 2014

Triệu Lam Châu - VIDEO NHẠC “NGÀY TẢO MỘ TRÊN QUÊ HƯƠNG”

LỜI TÂM SỰ CỦA TÁC GIẢ TRIỆU LAM CHÂU:

Đối với các dân tộc thiểu số ở các tỉnh miền núi phía bắc Việt Nam,
đặc biệt là hai dân tộc Tày, Nùng – thì NGÀY MÙNG BA THÁNG BA ÂM LỊCH hàng năm, là một ngày lễ hết sức trọng đại và thiêng liêng. Đó là ngày Tảo mộ tổ tông, ông bà, cha mẹ… của cả dòng họ và của mỗi gia đình.

Tác giả Triệu Lam Châu
Vào ngày ấy trên các ngả đường núi, dân chúng các dòng họ rủ nhau nao nức cùng đi tảo mộ, làm xao động cả núi ngàn. Hồi trước còn được phép đốt pháo, thì trong ngày tảo mộ ấy, tiếng pháo cứ nổ giòn râm ran, quyện với khói hương nghi ngút… Và mỗi người như thể được gặp lại hồn tổ tiên từ Mường Trời bay về gặp cháu, con, chút, chít…Thật là cảm động vô vàn…

Được đi tảo mộ trên núi cao cùng họ hàng, là một diễm phúc thiêng
liêng về mặt tinh thần.

Mùa tảo mộ năm nay Triệu Lam Châu tôi lại bận công việc chung ở Tuy Hoà, Phú Yên xa xôi – không thể về cố hương Cao Bằng tham gia tảo mộ cùng họ hàng ở Khuổi Phước – Khau Mi-à – P’ò D’eng – Khau Lỷ - Đông Kho… nữa rồi. Lòng hụt hẫng vô cùng ở nơi quê người đất khách xa vời, tôi lại nhớ một kỷ niệm cũ máu thịt của đời mình: Đầu tháng mười Âm lịch năm 1996, tôi từ Phú Yên về quê Cao Bằng chịu tang mé (mẹ). Sau khi mai táng mé, theo phong tục quê nhà, chiều nào tôi cũng lên Khuổi Phước, Khau Mi-à thắp hương thắp đèn ở nhà mồ. Mộ mé nằm trên núi cao, cách nhà ngót bốn cây số đường rừng. Tôi cứ nghẹn ngào ngồi bên mộ mãi… Và khi trăng lên, tôi mới lủi thủi một mình trở về nhà ở bản Nà Pẳng theo đường Lăng Đông Bó Toòng, Roỏng Hẩu…

Đến Lăng Đông Bó Toòng, tôi cảm thấy lòng mình như có gì níu kéo, không muốn trở về nhà nữa. Và tôi đã ngồi lại rất lâu, đưa mắt nhìn về phía ánh đèn leo lét sáng từ mộ mé trong sương mờ. Ánh đèn hay ánh mắt mé níu gọi con ở lại bên mình trên núi vắng giữa đêm trăng? Lòng cứ miên man mãi… Rồi chợt nhìn xuống đất, tôi bỗng thấy bóng mình đẫm ánh trăng soi. Muộn quá rồi, mé ơi, mé hãy yên nghỉ nhé! Con xin phép về thôi, để ngày mai xuôi Thị xã và lại trở vào miền Nam xa xăm…

Tình mẫu tử nghẹn ngào đã làm nảy mầm trong tôi một tứ thơ:

Bản thơ tiếng Tày:

MÉ PHÁC HAI D’JỀU…
Rủp đăm, khửn tẻm hương mạ mé
Lủc t’oỏc p’uồn, khôm khỏ khau slung
Mé phác hai d’jều nưa kéng bjoóc
Chỏi rủng t’àng lủc t’jẻo rườn chương…
                         Nà Pẳng, gẳm 19/12/1996
                             Triệu Lam Châu

Bản thơ tiếng Việt:

MẸ GỬI TRĂNG LIỀM…
Đêm buông, lên thắp hương mộ mẹ
Một mình buồn tủi, núi chon von
Mẹ gửi trăng liềm lên tán lá
Soi bước đường con trở về thôn…
                      Nà Pẳng, đêm 19/12/1996
                           Triệu Lam Châu

Dẫu đã đi vào cõi âm rồi, mé vẫn lo cho con, trời tối thế này làm sao con trở về nhà được. Còn một chút sức tàn trong lòng đất, mé cũng cố gửi lên một ánh trăng liềm mảnh gầy như dáng hình của mẹ, để soi đường cho con trở về nhà. Ánh trăng càng mờ ảo bao nhiêu, thì tình mé lại càng ràn rụa và sâu nặng bấy nhiêu. Nghĩ vậy mà lòng đầm đìa nước mắt… Mùa tảo mộ năm 2014 này con lại không thể về quê được nữa rồi. Kính mong mé và các bậc tổ tiên rộng lòng tha lỗi cho con…

Xin mời Quý thính giả cùng thưởng thức video nhạc Ngày tảo mộ trên quê hương của Triệu Lam Châu.

Kính chúc Quý thính giả sức khoẻ, an lành, hạnh phúc và thắng lợi.

Tuy Hoà, lúc ba giờ 46’ sáng 22 tháng 3 năm 2014.
Triệu Lam Châu
Đường trời: trieulamchau@gmail.com
Số nối:  0983 825502



Mời Quý thính giả thưởng thức video “Ngày tảo mộ trên quê hương” của Triệu Lam Châu, theo các đường dẫn sau đây:

http://youtu.be/cYv_IxTwDRc   (Ngày tảo mộ trên quê hương (1) – Video nhạc Triệu Lam Châu)

http://youtu.be/OWgJ-mEDf-Q  (Ngày tảo mộ trên quê hương (2) – Video nhạc Triệu Lam Châu)

http://youtu.be/78-ipI8btMI   (Ngày tảo mộ trên quê hương (3) – Video nhạc Triệu Lam Châu)
READ MORE - Triệu Lam Châu - VIDEO NHẠC “NGÀY TẢO MỘ TRÊN QUÊ HƯƠNG”

Friday, March 21, 2014

Ca khúc GÁNH NƯỚC BAN MAI – Nhạc: Triệu Lam Châu - Biểu diễn: Thanh Huệ



TÂM SỰ CỦA TÁC GIẢ TRIỆU LAM CHÂU

Triệu Lam Châu tôi vốn được sinh ra và lớn lên ở miền núi, tại bản Nà Pẳng, xã Đức Long, huyện Hoà An, tỉnh Cao Bằng biên cương mờ sương và hùng vĩ non ngàn. Do đó tâm hồn hồn tôi đẫm chất núi rừng và từ lâu tôi cứ đinh ninh rằng: Tất cả cả các cô dâu trên thế gian này đều đẹp như những nàng tiên, đặc biệt là các cô dâu miền núi. 

Họ đẹp nết đẹp người. Những buổi sớm tinh sương, khi mảnh trăng liềm còn bịn rịn chia tay với áng đêm huyền cuối dải rừng xa, khi ánh sao mai còn lung linh trên đỉnh núi – thì cô dâu miền núi đã lặng lẽ dậy và quẩy đôi thùng đi lấy nước ban mai, trong mùi hương nồng nàn của núi đồi.

Cô đi theo con đường mòn ngoằn ngoèo tới mỏ nước ở chân đèo. Những ngôi sao mai đua nhau ùa đến, đậu vào tà áo chàm bay bay sáng lên long lanh.

Mảnh trăng liềm cũng nhẹ nhàng bay đến, cài vào mái tóc mượt mà đẫm hương núi của nàng. Chiếc đòn gánh mảnh mai như một thỏi trăng vàng huyền ảo trên vai…

Phải rồi … nàng tiên đang đi lấy nước…

Hồi nhỏ (năm 1960 – 1961) tôi đã từng đôi lần cùng chị dâu Bế Thị Tâm đi gánh nước ban mai ở mỏ nước Nặm Bó dưới chân đồi. Đẹp nhất là lúc bình minh mọc lên từ đồi làng Khau Lỷ ở phía đông, toả ánh hào quang làm rực rỡ ngất ngây cả một miền thung lũng mênh mang… Rồi chị gái Triệu Thị Noọng hồi ấy (năm 1959) cũng đã đi làm dâu ở xã Nam Tuấn rồi, song mỗi dịp trở về thăm nhà cũ vẫn thường hay đi gánh nước ban mai…

Ôi… thật là kỳ diệu, ban mai ở miền rừng sương núi ảo huyền với hình tượng những cô gái miền sơn cước tâm hồn trong trẻo như suối ngàn loáng ánh sao ngân, đi lấy nước nguồn, như gánh cả hương ngàn phảng phất trở về nhà…

Nà Pẳng bản tôi có hai mỏ nước thật là mộng mơ, như thể giấu những vầng trăng đầy kỷ niệm ảo huyền mà xiết bao xốn xang trong ấy. Đó là Nặm Bó ở trước làng và Bó Xum ở sau làng, nơi có vùng đồi Thôm Yên - Khau Mụ - Đoỏng Đeng – Roỏng Lỷ và Thang Dào tím đậm màu sim và thơm lừng hương ổi chín rực vàng mỗi mùa thu sang…

Hình tượng cô dâu miền núi đi lấy nước ban mai, cứ ám ảnh lòng tôi suốt từ thời thơ ấu đến giờ. Và mãi đến năm 2004, Bà Mẹ Hoa mới cho tôi cảm xúc chín mùi, nên mới có được bài hát Gánh nước ban mai..  Bài hát Gánh nước ban mai đã vinh dự được nhận Giải ba toàn quốc về âm nhạc năm 2007, của Uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam.

Rồi đến năm 2012 tôi mới biết làm video cho bài nhạc của mình.

Và chiều nay, một buổi chiều tháng 2 năm 2014, ở Tuy Hoà, Phú Yên xa muôn trùng quê núi Cao Bằng, tôi lại liên tưởng đến những ngả đường gánh nước ban mai nơi bản cũ, với bao nỗi ngậm ngùi thiêng liêng. Ngả đường Nặm Bó – Bó Xum ấy đã từng in những dấu chân sáng như kim cương của bà nội tôi, mẹ tôi… rồi của biết bao người hồi xa xưa mới đến Nà Pẳng làm dâu…

Bà nội Hà Thị Chè của tôi đã mất hồi năm 1971, mẹ tôi, Nông Thị Sự mất năm 1996… rồi chị Tâm (mất năm 1974), chị Noọng (mất năm 2000)… Tất cả những người thân ấy của tôi, nay đã lên Mường Trời hết cả rồi. Song hình như họ đã kịp để lại nét long lanh của hồn mình cho Triệu Lam Châu, để có bài ca Gánh nuớc ban mai hôm nay chăng? 

Giờ đây tôi cứ mong ước có một phép nhiệm màu nào đó, để đưa tiếng hát và giai điệu bài Gánh nước ban mai này – lên đỉnh núi Khau Mi-à cao chót vót, để vọng vào Mường Trời cao thẳm, mà vọng đến tai Bà tôi – Mẹ tôi - Hai chị của tôi… và biết bao người đã từng làm dâu ở bản Nà Pẳng rất đỗi bình dị và thân thương này…

Triệu Lam Châu xin trân trọng gửi món quà tinh thần này tới Quý thính giả gần xa với lời chúc sức khoẻ, an lành, hạnh phúc và thành công.

Tuy Hoà, chiều 28/2/2014
Triệu Lam Châu
Đường trời:  trieulamchau@gmail.com
Số nối:  0983 825502

Mời Quý thính giả thưởng thức bài hát Gánh nước ban mai của Triệu Lam Châu, theo đường dẫn sau đây:


READ MORE - Ca khúc GÁNH NƯỚC BAN MAI – Nhạc: Triệu Lam Châu - Biểu diễn: Thanh Huệ