Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, February 28, 2024

10 CA KHÚC - Nhạc: Bằng Giang - Hòa âm: Vũ Thế Dũng - Thơ: Thy Lệ Trang -(YouTube)



 


 


READ MORE - 10 CA KHÚC - Nhạc: Bằng Giang - Hòa âm: Vũ Thế Dũng - Thơ: Thy Lệ Trang -(YouTube)

Chùm ảnh LÀNG CÂU NHI, Hải Lăng, Quảng Trị - Nguyễn Đặng Trí Tín










 

READ MORE - Chùm ảnh LÀNG CÂU NHI, Hải Lăng, Quảng Trị - Nguyễn Đặng Trí Tín

NGÀY HÔM QUA – Thơ Trần Mai Ngân


  

NGÀY HÔM QUA
 
Có những mùa chở tôi đi
Qua bến cũ, qua xuân thì môi thắm
Có những ngày như buồn lắm
Nhớ một người đã say đắm nơi đâu...
 
Có gian truân, có dãi dầu
Xin qua hết để nhiệm mầu ban phát
Trần gian lạ như khúc hát
Những nốt trầm buồn bóng Hạc bay xa
 
Ngày hôm qua, ngày hôm qua
Xin xua hết những nhạt nhoà quá thể!
                           
                                   Trần Mai Ngân
 
READ MORE - NGÀY HÔM QUA – Thơ Trần Mai Ngân

Tuesday, February 27, 2024

Chùm ảnh HOA THỦY TIÊN TAIWAN - Chu Vương Miện


 

READ MORE - Chùm ảnh HOA THỦY TIÊN TAIWAN - Chu Vương Miện

DỊU DÀNG HƠN CẢ GIẤC MƠ TRƯA - Chùm thơ văn của Thùy Vy

 




 

1. DỊU DÀNG HƠN CẢ GIẤC MƠ TRƯA

 

Tuổi chưa cao nhưng số ngày ở viện lại nhiều. Không là bệnh nhân thì cũng chăm bệnh. Những câu đùa của y bác sĩ, nhân viên phục vụ dành cho là (lên trưởng phòng chưa, làm điều dưỡng được rồi he, mua luôn miếng đất gần đây nhé). Qua nhiều bệnh viện từ cấp huyện đến trung ương (không kể nhiều lần ở cấp xã).

Mỗi nơi, sự lo lắng quan tâm chăm sóc động viên bệnh nhân mỗi khác. Bản thân lần đầu đến điều trị tại bệnh viện Thái Bình Dương, trực tiếp là khoa Nội. Thời gian đủ để cảm nhận sự chu đáo ân cần, nhẹ nhàng từ tất cả. Tôi thường cảm phục những ai làm nghề y nói chung & khoa Nội bệnh viện Thái Bình Dương nói riêng, vì đối tượng giao tiếp trực tiếp của họ là bệnh, là sự đau đớn mệt mỏi rối ren. Nhưng thái độ phục vụ ân cần nhẹ nhàng chia sẻ, họ luôn tạo điều kiện tốt nhất có thể cho người bệnh, cho dù bệnh nhân & người nhà có nóng vội thế nào họ vẫn mềm mỏng, đôi lúc trêu đùa khích lệ. Thật sự, nhiều lúc người nhà chăm không được thế. Có đêm đau không ngủ được, tầm 2 giờ sáng, có bà cụ bị tràn dịch khó thở, người nhà gõ cửa phòng trực, điều dưỡng Phúc rất lo lắng chạy lại đỡ cụ dậy, kê gối chân cho bà ngồi dựa,  đấm nhẹ vai, xoa bóp cho cụ rồi hướng dẫn dặn dò người nhà... thật cảm động lắm.

 

Xã hội bây giờ đâu đó còn những thị phi trái tai, góc nhìn thiếu thiện cảm, hãy đặt vị trí mình là người để nhìn nhận sự việc một cách khách quan nhất. Hãy dành cho nhau những ấm áp chân thành. Những ngày giáp tết ai ai cũng tất bật lo toan & đội ngũ y bác sĩ nhân viên cũng không ngoại lệ, nhưng vẫn dành góc nhỏ hành lang trang trí xuân, để những bệnh nhân ấm lòng an yên dưỡng bệnh.

 

Nếu nói gì đó để cảm ơn, thì tôi mong muốn tất cả được "An lành đón xuân vui vẻ 💓❤💓".

 

2. NỤ CƯỜI SAU ĐÁY MẮT

 

Là khi

những rối ren trổi dậy

leng keng leng keng

đếm đo nhịp thở

mắt môi nhạt màu

nụ cười vô cảm

thưa rồi nhặt

hơi thở vội vàng

từng giọt

từng giọt.

 

Là khi

thế giới cuộn tròn

em trao nụ hôn trên bàn phím

dìu từng mũi kim qua.

 

Là khi

những bước chân bên ngoài song cửa

đợi chờ

thất thần

bất lực

van lơn.

 

Sự sống vo tròn

thảo thơm từng thìa cháo loãng

thế giới là nụ cười sau đáy mắt

dịu dàng hơn cả giấc mơ trưa.

 

3. THÁP NOEl THIỆN LÀNH

 

Giáng sinh nơi bệnh viện

thắp sáng hương tình yêu

nguyện thiện tâm cứu rỗi

tay bàn tay dịu hiền.

 

Đêm giáng sinh lạnh giá

tháp noel thiện lành

niềm tin yêu chiếu rọi

xoa tan màn sương đêm.

 

(Viết tại hành lang Khoa Nội - Bệnh viện Thái Bình Dương, Tiên Phước)

Thùy Vy

 


READ MORE - DỊU DÀNG HƠN CẢ GIẤC MƠ TRƯA - Chùm thơ văn của Thùy Vy

ĐÔI LỜI CÙNG BẠN - Chùm thơ Vũ Hùng

 



ĐÔI LỜI CÙNG BẠN

(Gửi bạn Hữu Trung)

 

Thơ bạn đã chín lắm rồi

Zalo, Facebook vui thời cứ đăng

Cũng đừng nghĩ ngợi lăn tăn

Comment lắm

 lúc lời quàng ý xiên

Comment cần lắm ý riêng

Để ta xem lại chớ phiền phức chi?

 Nghịch tai lời thẳng mấy khi

Người xưa đã nhắc khác gì thầy ta*

Cánh thơ bạn sẽ bay xa

Giữa mùa xuân rộ bao la nghĩa tình 

 

Vũ Hùng 

 

*"Người chê ta mà chê phải là thầy của ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy" (TUÂN TỬ)

 

HOA VẠN THỌ

 

Một vườn vạn thọ nở vàng sân,

Giữa Chạp nắng lên đẹp bội phần.

Một chút se se cơn bấc thoảng,

Chén trà cha nhấp cứ lâng lâng,

 

Từ sớm tinh mơ theo bước chân , 

Gánh hoa vạn thọ cứ vơi dần.

Đồng tiền mẹ bán dành cho Tết,

Mà lòng chẳng gợn chút phân vân.

 

Chị Hai mẹ sắm chiếc áo hoa,

Mặc suốt cả năm sắc chẳng nhoà.

Con Út lên ba đôi dép rọ,

Xỏ chân lỏng bỏng khóc lu loa.

 

Gừng rim giống sẻ,rẻ đôi cân,

Bột nếp bánh in đắt mấy lần,

Thịt mỡ kho Tàu lưng lửng rổ,

Không quên tràng pháo đốt nghinh Xuân.

 

Vạn thọ giường thờ cắm sáng trưng,

Tổ tiên hương khói cũng non tuần.

Họ hàng, làng xóm thanh lời chúc,

Nhà cửa đông vui thích quá chừng.

 

Lớn lên chữ nghĩa phải rời quê,

Phố thị xa hoa vướng nghiệp nghề,

Vạn thọ bao mùa hoa tàn nở,

Nào đâu còn nhớ những đam mê?

 

Lên voi xuống chó tiếng khen chê,

Giấy rách còn chăng một chút lề.

Cơm áo gạo tiền lo sấp mặt,

Bực mình lắm lúc muốn tung hê!

 

Mây trời viễn xứ cứ trôi qua,

Bạc áo phong sương tuổi đã già.

Lối cũ đường xưa nay trở lại,

Xóm làng đổi mới khó nhìn ra?

 

Chẳng biết tìm đâu bóng mẹ cha,

Vườn hoa vạn thọ rực sân nhà,

Chị Hai, con Út đâu còn nữa,

Nước mắt tuôn tràn dạ xót xa!

 

Vũ Hùng

 


READ MORE - ĐÔI LỜI CÙNG BẠN - Chùm thơ Vũ Hùng

NỖI NHỚ MANG TÊN NHÀ CŨ, TỤNG CA GIÓ SỚM – Thơ Tịnh Bình


           Nhà thơ Tịnh Bình
 

NỖI NHỚ MANG TÊN NHÀ CŨ
 
Hình dung nỗi nhớ mang tên nhà cũ
Nơi tôi sinh ra và lớn lên
Và rời đi khi đã tự gắn cho mình đôi cánh
 
Nhà cũ
Lũ chuồn kim ngơ ngác đậu trên dây phơi
Sót vụn rơm khô tổ chim ở trọ mái hiên mùa trước
Gian bếp ố vàng chăng đầy bồ hóng
Hấp háy mắt lửa reo cười
 
Nhà cũ
Mảnh trăng treo lấp ló đầu hồi
Đèn dầu leo lét bóng
Dáng cha in nghiêng
Chỉ lên vách mẹ đùa con trẻ
Ú... òa...
Trên mái nhà gió giật mình trượt chân cười nắc nẻ
Tiếng thạch sùng đòi bắt đền chắt lưỡi kêu vang
 
Nhà cũ
Mắt giếng khơi xanh màu phong rêu phẳng lặng nhìn trời
Bầy con nít ngây ngô nô đùa dưới làn mưa đầu hạ
Tranh nhau trái ổi chín hườm
Thơm lựng cả giấc mơ
 
Chẳng thể nào thôi hình dung nỗi nhớ mang tên nhà cũ
Bước chân rời đi
Rồi lại trở về
Quấn quýt lòng dây bầu dây bí
Rộn tiếng chim đầy sân tranh sợi nắng vàng
Lũ hoa bướm rực rỡ sắc màu nhảy múa không ngừng trước gió
Vấn vít sợi khói nồng không nỡ bay lên từ chái bếp
Chợt thấy mình lạc về nơi xa lắc
Tóc hoa râm ước làm đứa ngoan đồng...
 
 
TỤNG CA GIÓ SỚM
 
Trong khu vườn mường tượng
Những ô cửa treo cao hé mắt nhìn buổi sớm
Mở ra khoảng không gian ngập tràn hoa lá và tiếng chim
Chỉ để gọi về lời gió sớm
 
Hãy tắt nắng mai đi
Kẻo chói chang mắt gió
Bằng giai điệu rập rờn của lũ bướm
Gió mơn man
Gió vỗ về khoảng không ngút ngát
Từng vạt mềm dịu êm...
 
Những bông hoa nở lặng im
Tiếng chim mơ hồ không rõ buồn vui
Biết lấy gì tụng ca gió sớm ?
Viết lên hư không bài thơ vô hình...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - NỖI NHỚ MANG TÊN NHÀ CŨ, TỤNG CA GIÓ SỚM – Thơ Tịnh Bình

Monday, February 26, 2024

TÌNH YÊU KHÔNG CHE KHÔNG GIẤU - Thơ Trần Vấn Lệ

 




TÌNH YÊU KHÔNG CHE KHÔNG GIẤU

 

Rừng thưa...rừng thưa...

Rừng mỗi ngày một thưa!

Người ta phá rừng, người ta băm đất,

trồng cà phê lên, uống, quên, quên đi quá khứ!

 

Bốn ngàn năm Sử - một hơi thuốc lào!

rồi thở cái phào, đồng bào... quên tuốt.

Thế Kỷ Hăm Mốt mới một phần tư,

Thời gian còn dư để người ta chết!

 

Con chim hoành hoạch hót mấy tiếng buồn

bay đi trong sương, rừng yêu thương trống

Gió chiều lồng lộng thổi bay hoàng hôn...

Gió chiều lồng lộng thổi bay rừng thưa!

 

*

Em về chiều mưa, em che nón lá

nước mắt lả chả mưa mà trời mưa...

Mắt em không khô không hề khô nữa!

Không ai bên cửa chờ em chải đầu...

 

Khung cửa gỗ dầu hình như đã khóc?

Mưa chảy hàng dọc, mưa chảy hàng ngang...

Không chiếc lá vàng nào rơi trên gạch!

Sân nhà ai sạch?  Lòng người ai dơ?

 

Rừng thưa rừng thưa rừng thưa dần.

Câu thơ nối vần, vần thơ lỗi nhịp

Dân ta tiền kiếp tội gì Phật ơi...

Cái nón em tơi, áo tơi em tả!

 

Quê Hương thương quá những cánh rừng thưa...

cho mưa cho mưa hết ngang rồi dọc

cho em ngồi khóc nhớ cái bóng trưa...

nhớ anh trong thơ, những bài thơ cũ!

 

Ai Xa Quê Hương

Không Ai Che Giấu

Nỗi Buồn Quê Hương

Những Cánh Rừng Thương!  

 

Trần Vấn Lệ

<letran4820@gmail.com>

 










READ MORE - TÌNH YÊU KHÔNG CHE KHÔNG GIẤU - Thơ Trần Vấn Lệ

KHÓI NẮNG THÁNG GIÊNG, EM VÀ THÁNG GIÊNG – Thơ Tịnh Bình




KHÓI NẮNG THÁNG GIÊNG
 
Mơ màng khói nắng tháng giêng
La đà chái bếp thương miền xuân xưa
Vàng tia nắng rót lưa thưa
Lao xao ngõ vắng hàng dừa tóc xanh
 
Tiếng chim ríu rít chuyền cành
Xuân khoe lộc biếc trên nhành nắng mai
Gió vờn áo mới tung bay
Lả lơi ong bướm vờ say giêng nồng
 
Tiếng gà trưa vắng bên sông
Nhặt hương cổ tích bềnh bồng ca dao
Mẹ ngồi gội nắng cầu ao
Chợt mềm khúc gió khẽ chao cánh bèo
 
Giêng hai hương bưởi về theo
Dáng mưa khói mỏng quê nghèo mái tranh
Đong đưa hoa trái ngọt lành
Chắt chiu nắng gió mà thành vị quê...
 
 
EM VÀ THÁNG GIÊNG
 
Tháng Giêng bừng nở
Tròn đóa xuân thì
Em - Mùa thiếu nữ
Xanh một miền yêu
 
Thơm hương gió biếc
Suối tóc dịu dàng
Bướm vương từ độ
Sắc xuân rỡ ràng
 
Trong veo búp nắng
Tay thuôn nuột nà
Khoảng trời hoa mộng
Tim người hát ca
 
Muôn trùng sóng nhỏ
Tan vào bao la
Nằm nghe lời cỏ
Tiếng yêu thật thà
 
Gửi đôi mắt ngọc
Chút tình long lanh
Giêng đi vồi vội
Còn xuân dỗ dành...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - KHÓI NẮNG THÁNG GIÊNG, EM VÀ THÁNG GIÊNG – Thơ Tịnh Bình

BỐN MƯƠI CHÍN NĂM TÔI XA ĐÀ LẠT - Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ

Bốn mươi chín năm, từng đêm, giấc ngủ, tôi chiêm bao, Đà Lạt tôi về... Hơn nửa đời người mãi mãi một quê, tôi còn sống để nói còn yêu quý!
 
Tôi gặp bạn bè biết bao điều thủ thỉ:  Đà Lạt dễ thương nhờ con dốc Nhà Làng!  Con đường lát đá thôi, người xưa mở đi ngang / cái lưng núi và leo lên ngọn núi... lên khu Hòa Bình nhìn sương mù trôi nổi / từ Lang Bian về tới Cam Ly...
 
Đà Lạt ít chỗ bằng để đậu cái xe... nên xe đậu cứ gối đầu sườn núi, yên tâm nằm ngàn năm không có bụi / chỉ phấn thông vàng thơm ngát bay bay...
 
Đà Lạt có vườn Bích Câu, có rừng Bồng Lai, có thác Goughga, có thác Pongour, có thác Ankroet... có Suối Vàng... có Lạc Dương... dễ thương từng tên gọi, cái nghĩa của từng địa danh không trong sách vở!
 
Thí dụ Suối Vàng... bạn đi tới đó, bạn đãi được vàng chớ chẳng phải chết nha!  Rồi bạn lên Lạc Dương đứng lại ngà ngà, bạn hít thở khí trời thơm ngát...
 
Nhiều người nói Đà Lạt xưa là Xã Lát / điểm khởi đầu của một bản Tình Ca... có một người đàn ông từ bé đến già yêu chỉ một người Tiên trong giấc mộng...
 
Người con gái đó, nàng Tiên, còn sống trong thơ tôi mỗi tối hiện thành hoa... Cẩm Tú Cầu người ta trồng ở Ga / cùng hoa huệ mượt mà ấp Hồng Lạc!
 
Mình đi xuống Datanla ngồi bên bờ thác, bạn với tôi, mình thắp nhé lò hương, gọi tên ông Nguyễn Du bày tỏ nhớ thương, vầy lửa cũ và tôi nghe bạn hát...
 
Bài Tình Xa...bạn tiễn tôi đi!  Bốn mươi chín năm tôi vẫn nhớ về / tóc của bạn tóc thề tóc nguyện / sóng lòng tôi đầy biển bọc năm Châu...
 
Trần Vấn Lệ
 
(*) Thơ Nguyễn Du: “Mai sau dẫu có bao giờ, đốt lò hương ấy so tơ phím này.”

READ MORE - BỐN MƯƠI CHÍN NĂM TÔI XA ĐÀ LẠT - Trần Vấn Lệ

Sunday, February 25, 2024

NHẤP CHÉN TRÀ XUÂN - Chùm thơ Trần Đức Phổ

 

Nhà thơ Trần Đức Phổ

 

Nhấp Chén Trà Xuân


Pha ấm trà ngon chiêu đãi khách

Hương bay phảng phất tóc trang đài

Nước xanh sắc lá xanh chồi nõn

Tay trắng màu hoa trắng búp nhài

Giọng nói ngọt ngào hơi gió sớm

Tiếng cười trong vắt giọt sương mai

Ân tình em rót từng chung ấm

Ta nhấp mùa xuân sắc vị đầy.


 .

Dạ Khúc Xuân


Bên song giai nhân ngồi bâng quơ

Mi cong còn vương buồn vu vơ

Tóc huyền buông lơi che gương nga

Môi nàng đâu thua chi hồng hoa

 

Đêm xuân cho lòng nàng lan man

Hoa hồng, hoa mai, hoa phong lan,

Đào phai… đua nhau dâng xuân hương

Cung đàn ngân nga thêm du dương

 

Trăng xuân bên thềm rơi nghiêng ngiêng

Côn trùng say mơ vui giao duyên

Sương bay mong manh như xiêm y

Đêm xuân! Đêm Xuân! Ô, mê ly!


.

Sau Bóng Mỹ Nhân


Ngõ vắng người về thấp thoáng xuân

Sao ta mường tượng bóng người thân

Cũng tà áo lụa bay phơ phất

Cũng những đường cong đẹp tuyệt trần

 

Dưới gót sen hồng sỏi nở hoa

Bướm xanh bướm trắng lượn bay, và

Bên đường chim sẻ kêu chiu chít

Nhớ buổi tan trường đã đón đưa

 

Có phải cố nhân đã trở về

Hay ta hồn mộng mối tình quê

Sau lưng bóng dáng giai nhân lạ,

Rồi ngấm men say chuyện hẹn thề?

 

Ngõ vắng người về ta ngó theo

Khung trời thơ mộng dáng người yêu

Cho ta hóa bướm, làm chim sẻ

Để được bên nàng hót líu lo.



tranducpho

ducphot946@gmail.com

 


READ MORE - NHẤP CHÉN TRÀ XUÂN - Chùm thơ Trần Đức Phổ

TẢN MẠN THÁNG HAI - Chùm thơ Vũ Hùng


 

TẢN MẠN THÁNG HAI 


Tháng Hai...

lúc lất phất mưa

Nghe se se lạnh ngỡ vừa chớm đông

Khi mong manh vạt nắng hồng 

Nghe âm ấm ngực rượu nồng lên men

Tháng hai vừa lạ vừa quen

Thân cò dò dẫm ruộng phèn rộc sâu

Tháng hai mai muộn nhĩ nhầu

Đưa tay vuốt tóc mái đầu lấm lem

Lặt trang thơ cũ ra xem

Nửa hư nửa thực lời gièm phai phôi

Tháng hai ray rứt bồi hồi

Người đi tập tễnh, kẻ ngồi đăm chiêu 

Tháng hai sờ túi nhẹ hều

Đồng lương hưu trí cố tiêu tiện tằn

Tháng hai thực sự nhọc nhằn

Vần thơ uể oải vành trăng nhạt nhoà

Tháng hai chậu sứ rực hoa 

Ngọc Anh trắng muốt hiên nhà...

Tháng Hai!

 

Vũ Hùng


 

VỀ TRUNG LƯƠNG VIẾNG PHẬT ĐÀI


Lâu lắm rồi mới trở lại Trung Lương,

Chiều tháng giêng nắng mỏng bụi đường.

Chợt ngơ ngác bao đổi thay kỳ lạ,

Giữa dòng người như trẩy hội, hành hương.

 

Về Trung Lương khuất bóng những hàng dương,

Nhà cửa mọc lên san sát phố phường.

Quán xá lô nhô, ngập tràn bảng hiệu,

Bỗng nghe lòng rạo rực một miền thương.

 

Cũng như bao lữ khách tự ngàn phương

Leo trên sáu trăm bậc đá tận tường.

Dưới toà sen Đức Phật ngồi  trầm mặc,

Đã bao mùa với mưa nắng phong sương.

 

Tấm lòng thành kính cẩn một nén hương,

Suy ngẫm buồn vui thế sự vô thường.

Giải thoát làm sao bao điều vinh nhục,

Ôi, cuộc đời muôn thuở cứ nhiễu nhương?

 

Và xa kia là biển biếc rừng dương,

Doi cát lăn tăn sóng vỗ khiêm nhường.

Ru êm ái khúc tình ca của biển,

Như vỗ về bản ngã của yêu thương?

 

Lâu lắm rồi mới trở lại Trung Lương...

 

Vũ Hùng

 

READ MORE - TẢN MẠN THÁNG HAI - Chùm thơ Vũ Hùng

THƯƠNG BIẾT MẤY - Thơ Trần Vấn Lệ

 

Làng phong Di Linh. Ảnh từ báo Thanh Niên (30/12/2019)


Thương Biết Mấy

 

Thương biết mấy những người con gái đó

Chắc không ai còn nhớ tuổi Thanh Xuân?

Hiện là những Bà Soeurs lam lũ trong rừng

Chăm sóc cho từng người cùi hủi!

Tôi đã ghé Di Linh, cao nguyên rừng núi

Thăm Trại Cùi và ngắm những Bà Soeurs

Những người xinh, xinh lắm, thật không ngờ

Quên bẵng đời mình, sống vì ước mơ nhân loại…

Nhân loại không ít người tươi như hoa mới hái

Nhưng cũng không ít người cam phận hẩm hiu:

Họ không muốn mắc bệnh hiểm nghèo

Họ cũng không muốn lánh xa làng mạc…

Họ bị dồn về đây sống đời cõi khác

Nhìn thấy mình tan nát mỗi ngày thêm!

Họ là những người bị đời lãng quên

Và những Bà Soeurs có cái duyên gần họ!

Những Bà Soeurs giúp cho họ bớt khổ

Giúp cho họ có nụ cười, có bữa cơm ngon

Những Bà Sơ cũng sống mỏi sống mòn

Nhưng khác những bệnh nhân: Các Bà Còn Nguyên Vẹn!

Các Bà mang đồng hồ để nhớ giờ hẹn

Đến với người này không bỏ lỡ người kia

Trại Cùi Di Linh ai tới thăm rồi cũng về

Người ở lại là các Bà Soeurs và Người Bệnh!

Trong khi đó…Những Nhà Sư Khả Kính

Nước Thái Lan chơi với Cọp thật vui!

Những con Cọp đùa giỡn với người

Và du khách bỏ tiền mua vé ngắm!

Lòng Từ Bi của Phật đã thấm

Những con thú rừng quên bản chất hung hăng

Trong khi những Nhà Sư làm đẹp cho Thái Lan,

Những Bà Soeur Việt Nam ai biểu mà đi làm cho đời bớt tủi?

Tôi nhiều lần ngồi tựa lưng bên núi

Nhìn trời cao và thấy quả thật trời cao!

Trời lãng quên những người đẹp má đào

Trời không để ý những bàn tay thiếu viên nhẫn ngọc!

Và bạn ơi, thật tình tôi đã khóc

Đời biết bao ngang trái lạ lùng…

Những người con gái xinh chọn cách sống giữa rừng

Những đấng Anh Hùng thì chạy ô tô giữa Thủ Đô Hà Nội!

 

Trần Vấn Lệ


READ MORE - THƯƠNG BIẾT MẤY - Thơ Trần Vấn Lệ

BẪY THƠ - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc & Hòa âm: Đỗ Hải - Ca sĩ: Thảo Quyên

READ MORE - BẪY THƠ - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc & Hòa âm: Đỗ Hải - Ca sĩ: Thảo Quyên