Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Đinh Thanh Hải. Show all posts
Showing posts with label Đinh Thanh Hải. Show all posts

Monday, May 7, 2018

ENG TAM QUÊ QUẢNG TRỊ GẶP NHAU GIỮA SÀI GÒN - Đinh Thanh Hải

VNQT  vô cùng thương tiếc được tin nhà văn trạch an-trần hữu hội vừa qua đời. để tưởng nhớ anh, chúng tôi xin phép được đăng lại những bài bạn bè của anh viết vê anh.



Quảng Trị yêu thương

Hôm qua một ngày chủ nhật vui, ghé thăm nhà anh Hoàng Ân cùng gặp gỡ Eng Tam Quê Quảng Trị. Những món ẩm thực dân dã mà sao ngon đến lạ, miếng thịt heo mang từ An Giạ, Triệu Độ vô, nước mắm Mỹ Thuỷ cùng bánh ướt, đưa vào miệng nhai nó ngon không thể tả. Miếng thịt tận ngoài quê mang vào và chia cùng Eng Tam Quê người một miếng. Ông Lộc nói: " Bà vợ về thăm quê, biết chồng cùng con thích ăn thịt heo của chính ngoài quê nuôi, phải đi chọn heo nhà mô nuôi không có bột tăng trọng, chỉ nuôi bằng rau lang, rau muống, cám, chuối ... thì mới mua, vì như thế thịt mới ngon. "

Căn nhà đẹp, gió thổi mát hơn máy điều hoà. Những tiếng chạm ly vang lên cùng lời chúc nhau vui sống khỏe, men nồng lại thấm đượm ... Lúc này tiếng đàn lời ca lại vang lên, Nhà văn Trần Hữu Hội chia sẽ: ngày xưa Eng biết đàn hát khá sớm, chiều chiều Eng tam ra bờ song ngồi đàn hát, lúc ni Hoàng Ân ưng Eng đàn lắm. Eng Hội xin gửi đến bà con bài hát Em Tôi của nhạc sĩ Lê Thạch Lựu: "
Em mơ tiếng sáo, dập dìu bên trăng / Đêm đêm u tối về đây thắp sao ... / Dư âm tiếng hát vương buồn mắt nhung, / Tôi xin gió biếc ca ngợi mầu suối tóc...
"
Lúc đầu nghe bà con nói có Hội nhà văn tới, Nó nghĩ trong đầu: "úi chầu chầu, có cả hội nhà văn đến cơ à". Nó cứ nghĩ là những người trong hội nhà văn chi đó, chơ mô biết là eng ấy tên Hội. Tôi có chọc eng Hội: Tui nói thiệt mỗi khi eng đi mô là người ta nghĩ nguyên cả nhóm nhà văn đi.
Nhà Văn Trần Hữu Hội (Trạch An)

Mà công nhận hai ba con eng Trần Hữu Hội cùng con gái Trần Đoàn Vĩnh Thụy hát rất hay, con gái eng Hội chia sẽ: "Cháu không có tập hát chi hết, cứ nghe ba cháu đàn hát rồi sau đó cháu hát theo, cháu hát được nhiều bài nhạc xưa lắm ạ"

Nói chuyện tiếng Quảng Trị rất vui, nhưng tội cho Lê Quang cháu của eng Nguyễn Giỏ, nhiều khi nói nhanh quá và từ địa phương nên Quang ngớ người ra mà không hiểu. Quang là cháu ngoại của miền quê Hải Lăng, Quảng Trị, sinh ra và lớn lên ở Đà Lạt. Quang kể câu chuyện về quê lúc tang bà ngoại: " Tui xuống sân bay Phú Bài Huế, đón xe ôm nói họ chở về Hải Lăng, lúc nớ họ nói 40 ngàn. Xe chạy qua những bãi cát trắng với những cây dương, đường vắng người qua lại, ngồi sau xe mà lo sợ, cứ đinh ninh rằng nếu họ dừng xe lại là tui đánh trước kẻo sợ họ hại. " .... Có lẽ Quang gặp gỡ Eng tam quê chúng tôi nhiều lần nữa thì sẽ hiểu nhiều từ Quảng Trị: Đau trôốc, bể troọ, trầy trục cúi, O mi ơi bụ to đại chang ... Và đặc biệt là những tù nói lái.

Ông Đinh Bá Lộc cầm đàn vào dạo những nốt nhạc, bà con ngạc nhiên: Ui chầu chầu, răng mà tiếng đàn hay chi lạ. Ông Đinh Bá Lộc dạo hát những bản nhạc trữ tình, trầm tưu và sâu lắng, lúc nhẹ nhàng lúc vút cao: " Em tan trường vè, đường mưa nho nhỏ, Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ, Ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay ". Trong chúng ta ai cũng trải qua một thời học trò, lứa tuổi đẹp và trong trắng, với những kỷ niệm thật khó quên, đôi khi yêu mà không dám nói, để rồi thậm trộm thầm thương ... và vấn vương đi ngang nhà em nhỏ, hay bám them em về sau những buổi học tan: " Em tan trường về, anh theo Ngọ về, Chân anh nặng nề, lòng anh nức nở, Mai vào lớp học anh còn ngẩn ngơ, ngẩn ngơ ... "

Còn gì vui hơn khi ngồi những bữa tiệc như vậy, thoải mái nhẹ nhàng vô cùng. Hình như sau khi ra về ta đã bỏ lại nơi ấy toàn bộ những nỗi buồn, những khó khăn, những lo toan của cuộc đời cơm áo.

Không gian lại vang lên tiếng ca cao và hay của chủ nhà mến khách, anh Hoàng Ân ôm đàn và hát tặng bàn bè bài Tôi đi giữa hoàng hôn. "
Dù cho mưa gió, bên mái tranh nghèo / Dù cho nắng, dù cho sương khói mịt mù / Niềm thương yêu hằng xin mãi maĩ không hề phai / Nhớ, nhớ, nhớ đêm nào, trên bến tìm sao / Hai đứa nhìn nhau, không nói một câu /Như thầm mơ ước, ước mơ dạt dào / Như thầm hẹn nhau mùa sau ".

Căn nhà của người thầy giáo Hoàng Ân là một địa chỉ cho những thầy cô, bạn bè học trường Nguyễn Hoàng Quảng TRị xưa gặp gỡ. Một căn nhà đẹp vừa rộng không gian vừa rộng bụng người gia chủ.

Người Quảng Trị xa quê tìm vào tận Sài Gòn lập nghiệp, mỗi khi gặp nhau là vui như tết vậy đó. Vâng, đời vui vì tình đồng hương, chia xớt nhau những chuyện vui buồn. Có câu vui: "Quảng Trị chúng bạn quý thương nhau, một thằng vợ nạt 4 thằng lo".
Eng tam gặp nhau tại nhà eng Giỏ, chị Thể

Xong ở nhà eng Hoàng Ân, Eng Nguyễn Giỏ mời bà con về nhà mình. Hôm nay có eng Phương Hoan ở quê đưa con gái vô Sài Gòn nhập học, eng Phương Hoan là nhà báo, nhà nhiếp ảnh của quê. "Eng Phương nói: Ôi giữa Sài Gòn mà răng nghe toàn giọng Quảng Trị như ri, bui hung "

Nhìn thôi đã thèm muốn ăn.

Ta nói ghé thăm nhà được thưởng thưởng Bánh Lọc O Thể ngon thôi rồi, chị Thể mần liền mấy dĩa bánh bột lọc, bánh nậm để mời bà con. Ui chao ui ta nói ăn đến mức bụng no căng bụng mà mắt nhìn vẫn thèm. Nghe tin là chị Thể sẽ mở quán bán bánh canh, bột lọc, nậm bèo tại nhà, ai cũng chúc anh chị mần ăn buôn bán tốt, là địa chỉ cho người Quảng Trị nói riêng và người Sài Gòn nói chung đến thưởng thức, một địa chỉ tuyệt vời về ẩm thực Quảng Trị giữa thành phố phồn hoa đô hội này.
Sài Gòn 13/09/2015
Kts. Đinh Thanh Hải


..........
READ MORE - ENG TAM QUÊ QUẢNG TRỊ GẶP NHAU GIỮA SÀI GÒN - Đinh Thanh Hải

Wednesday, August 6, 2014

NHẠC SĨ VÕ CÔNG DIÊN - Đinh Thanh Hải

(Từ Facebook của Đinh Thanh Hải)


Sáng thứ 7 điện thoại của tôi reo lên, đó là người anh Nguyễn Ngọc Trường cùng quê Quảng Trị gọi, anh nói: Chú mi khỏe không? Tối ni gặp chắc tí nghe ... Eng tổ chức buổi tiệc nhẹ ở nhà, cho eng tam Quảng Trị gặp chắc một bữa. 


Anh em Quảng Trị tại nhà anh Nguyễn Ngọc Trường


Hôm đó ngày 22/03/2013, anh em gặp nhau tại nhà anh Trường rất vui, tôi được gặp rất nhiều anh em đồng hương quê Quảng Trị. Anh em vui cùng nâng chén rượu, và nói đôi chuyện quê miềng răng mà thương mà nhớ, rồi những câu chuyện thổ ngữ - nói lái, nghe mà cười đau cả bụng. Đêm càng dần buông thì cái men tình men rượu ấy lại thấm đượm. Nói thật tôi thích nhất là những bữa tiệc như thế này, ngồi mãi mà chẳng thể nào say, vui quá đi mà. Từ hát, sang hò, rồi ngâm thơ. Anh em ngâm đi ngâm lại bốn câu thơ trong bài : "Lời gọi bên sông" (còn được biết đến với tên gọi Đò xuôi Thạch Hãn) của Lê Bá Dương, bài thơ ra đời năm 1987: " Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm. / Tan chợ chiều xuôi đò có vội / Xin, xin đừng khuấy đục dòng trong. " Sau này nhà văn Đỗ Kim Cuông khuyên anh nên sửa lại - bài thơ lại được sửa lại hoàn chỉnh đó là: "Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm / Hóa tuổi hai mươi thành sông nước / Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm "

Trong khi anh em đọc thơ, đàn hát, thì trong bàn tiệc có một người đang cầm cây viết hí hoáy viết, như thể không cho những dòng cảm xúc kia mất đi ... đó là nhạc sĩ Võ Công Diên, một người đã có nhiều tác phẩm được giải lớn, trong đó có bài: Bài Ca Yêu Thương - Bài hát anh viết về những cô gái thanh niên xung phong tại Ngã Ba Đồng Lộc: " Chiều nay về thăm Đồng Lộc nghe chuyện kể mười cô gái thanh niên xung phong / Các chị nằm đây dưới lòng đất mẹ, tuổi xuân này dâng tặng quê hương / Đồng Lộc ơi, thịt da em quyện vào sông núi / Cho nước sông La không bao giờ cạn, cho tiếng quê mình nghĩa nặng tình sâu / Đồng Lộc ơi mảnh đất quê hương sâu lắng những ân tình / Đồng Lộc ơi, chiều quê hương dạt dào trong nắng / Nghe tiếng ai ca đôi câu ví dặm / Nghe giọng ai hò rằng giận mà thương / Đồng Lộc ơi, cô gái quê ta hóa thành thiên hùng ca "

Sau khi vừa ghi vội xong những dòng cảm xúc tuôn trào, anh Võ Công Diên xin đàn và hát ngay lúc đó, bài hát về quê hương Quảng Trị. Anh dựa theo cái không khí ấm áp tình đồng hương, cùng những câu thơ thật hay của nhà thơ Lê Bá Dương. Bài hát với những ca từ mộc mạc, điệu nhạc trữ tình nhẹ nhàng mà sâu lắng ... Đúng là người con Quảng Trị thật đa tài, ngồi ở đâu cũng ra thơ, thành nhạc. Anh chia sẻ: Mình sẽ hoàn thiện bài hát này, chắc 10 ngày nữa mình sẽ công bố. Sau đó không lâu,  bài hát "Ta về tắm lại một dòng sông" đã ra đời.


Nhạc sĩ Võ Công Diên với công việc sáng tác nhạc của mình


Sau buổi gặp gỡ tối hôm đó, tôi thường gặp Nhạc sĩ Võ Công Diên cùng Nhà báo Đăng Bình, qua Câu lạc bộ Gia Đình Doanh Nhân & Pháp Luật. Những lần gặp, tôi lại hiểu thêm một tý về anh, anh là người hiền hậu, tính tình chất phác, trên môi luôn nở nụ cười. Anh thường có những lời chia sẻ thật hay, người nghe cảm thấy nhẹ nhàng, thoải mái ... Giọng nói hay từ ngữ nó êm ái như những ca từ trong nhạc của anh viết. Tôi lần tìm và nghe nhiều hơn những bài hát của anh về: con người, quê hương cùng đất nước. Mỗi nơi anh đến là một bản nhạc với âm điệu của chính nơi miền quê đó, nghe qua ta đoán ngay là miền nào ? Có hôm, vừa nghe xong bài "Em ở nơi đâu?" tôi như lặng đi, cảm xúc ùa về, mắt ta nhòe đi: "Đã mấy bữa ni bới tìm vẹt cuốc. Đất sâu bao nhiêu bọn anh không cần biết. Chỉ sợ em đau nên cuốc chùng tay ... " "Về với bọn anh tắm sông Ngàn Phố. Ăn bưởi Sơn Bằng, cắt cỏ chăn trâu ... Cúc ơi! Em ở nơi mô". Bài hát "Em ở nơi đâu?", dựa theo bài thơ của Nhà thơ Yến Thanh, mang đậm dòng nhạc dân ca xứ Nghệ. Qua sự thể hiện của NSND Thu Hiền, tôi được truyền bao nhiêu cảm xúc, mượt mà, sâu lắng. Bài hát ra đời sau năm 2008, nhân dịp Báo Công An TP. Hồ Chí Minh phát động cuộc thi sáng tác ca khúc viết về 10 cô gái hy sinh ở Ngả Ba Đồng Lộc, nhạc sĩ Võ Công Diên cùng các nhạc sĩ chuyên nghiệp khác đi một chuyến thực tế đến Hà Tĩnh. Bài "Em ở nơi đâu?" là nói về cô Cúc. Tiểu đội 4 của cô Cúc bị máy bay thả bom tấn, dội đúng hầm 10 cô đang ẩn nấp, chôn sống cả 10 cô. Khi tan bom, mọi người dồn về đào bới tìm. Sau hai tiếng thì tìm thấy 9 cô đã hy sinh, nhưng tìm hoài vẫn không thấy cô Cúc. " Tiểu đội đã xếp một hàng ngang / Cúc ơi! Em ở đâu không về tập hợp /Chín bạn đã quây quần đủ hết / Nhỏ, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Rạng, Xuân, Xanh / A trưởng Võ Thị Tần điểm danh / Chỉ thiếu mình em / Chín bỏ làm mười răng được "

Dạo gần đây, anh cùng tôi tham gia Câu lạc bộ Gia Đình Doanh Nhân & Pháp Luật do Nhà báo Đăng Bình tổ chức. Những buổi sinh hoạt thật vui, với tiếng đàn của anh giúp bao nhiêu người cất tiếng hát, vút cao như một ca sĩ nghiệp dư. Bên cạnh đó, anh còn tổ chức dạy khiêu vũ cho những ai thích môn nghệ thuật này.


Góc nhỏ đơn sơ, bình dị, tràn ngập yêu thương


Là người con Quảng Trị, nên anh cũng có cái tính rất thật và thẳng, có gì nói đó chẳng ậm ờ, tốt thì khen mà xấu thì góp ý nhỏ nhẹ. Anh kể với mọi người: Khi tham gia trang mạng xã hội, có nhiều người hỏi anh có bao nhiêu bạn trên Facebook, anh không ngần ngại trả lời: " Tôi không rõ bao nhiêu, có lẽ vài trăm người. Họ trố mắt ngạc nhiên: Vài trăm, sao ít thế? Thông thường, các văn nghệ sĩ có nhiều người kết bạn lắm. Tôi nói: Thế là quá nhiều rồi đấy, nếu mỗi ngày thăm hỏi trò chuyện tâm sự với chỉ 5 người bạn trên Facebook thôi thì tôi phải mất khoảng hơn 5 tháng xoay vòng mới gặp lại người đầu tiên, ấy vậy mà có nhiều anh chị em có trên nghìn bạn bè, không hiểu các bạn ấy sắp xếp thời gian thế nào để thăm hỏi nhau nhỉ? Xin các bạn của tôi trên FB thông cảm cho tôi nêu lâu rồi không nhận được lời thăm hỏi chia sẽ của tôi và ngược lại nếu rất lâu rồi các bạn không ghé thăm tôi cũng xin đừng áy náy. Chúc các bạn có nhiều sức khỏe & nhiều nềm vui mà Facebook đã mang lại."

Quảng Trị, nơi miền quê hương chôn rau cắt rốn, nhạc sĩ đã lớn lên bên dòng sông Thạch Hãn, từng ngụp lặn với đám trẻ nghèo ... Mỗi lần đứng bên sông nhìn những con đò xuôi ngược, đưa ước mơ tuổi thơ vào đó, muốn được cùng nó đi xa, phiêu du vào chốn đời phiêu bạt, rong chơi ... Và hôm nay, ước mơ đó đã thành hiện thực, đứa trẻ ngày nào đã rời xa miền quê ấy. Từ phương nam, người nhạc sĩ lại nhớ về nơi quê mình ngoài ấy, gửi gắm hồn mình qua ca khúc "Quê hương tuổi thơ" : "Tìm lại tuổi thơ đi qua. Nơi tôi sinh ra bên dòng sông Thạch Hãn. Tìm bóng con đò chiều trôi êm ả, dong buồm về Cửa Việt chiều nay. Tôi tìm về tìm lại tuổi thơ tôi, đây thôn Lam bên dòng sông Vĩnh Định. Nhớ mỗi chiều về em thương ra sông gánh nước. Dưới cội ngô đồng một dáng nón che nghiêng. Tôi tìm về tìm lại tuổi thơ tôi, đây Gio Linh mùa gió Lào cháy bỏng. Nhớ đêm Gia Môn chia tay người ở lại, để bây giờ tiếc hoài tuổi thơ qua ... " Bài hát như thay lời của những người con quê xa xứ, ôi quê mình canh cánh mãi bên lòng. Bài hát lại đưa ta đi qua những vùng miền, địa danh nỗi tiếng, nơi đó hình như có một chút tình thuở còn thơ :" Tìm lại tuổi thơ đi qua, La Vang nơi đây Thánh đường chiều buồn. Ta nhớ năm nào dìu em sánh bước, con nguyện cầu Đức mẹ hiển linh ... "

Nhạc sĩ Võ Công Diên quê ở xã Hải Vĩnh, huyện Hải Lăng. Anh sinh ngày 9 tháng 10 năm 1958. Anh là cựu học sinh trường Nguyễn Hoàng, một trường nổi tiếng thời xưa. Anh tốt nghiệp trường Âm Nhạc Huế. Năm 1979 anh rời xa quê đi vào nam lập nghiệp. Hiện nay ang đang mở lớp dạy nhạc Đô Rê Mi tại địa chỉ : 1/11 đường số 79, Khu phố 1, Tân Quy, Quận 7. Nhạc sĩ Võ Công Diên là hội viên của Hội Âm nhạc Thành phố Hồ Chí Minh.


Những bài hát của anh: Quê hương tuổi thơ (bài hát về quê Quảng Trị), Nhớ mãi Sài Gòn (thơ Mặc Giang), Bến sông (thơ Mai Khoa), Về Tiền Giang, Người đừng về (lời Thi Hạnh), Ta mãi bên nhau, Mùa đông nhớ Huế, Ta về tắm lại dòng sông quê, Cánh Cò (viết tặng những em bé đánh giày, bán vé số, bơ vơ không cha mẹ, phải vào đời sớm mà tôi đã gặp trong bước đường lập nghiệp của mưu sinh ở phương trời nam) ... cùng rất nhiều bài hát mà Nhạc sĩ Võ Công Diên viết về cuộc sống, đất nước, làng quê, tuổi trẻ, tình yêu ...

Hôm rồi, tôi lại biết thêm về một quyết định của Nhạc sĩ Võ Công Diên, anh đã ký giấy hiến xác cho nghiên cứu khoa học. Một quyết định mà ai nghe đều quý trọng.

Qua đây, tôi xin chúc anh cùng gia đình luôn dồi dào sức khỏe, cuộc sống tràn ngập niềm vui và hạnh phúc!

Sài Gòn 05-08-2014
Đinh Thanh Hải
READ MORE - NHẠC SĨ VÕ CÔNG DIÊN - Đinh Thanh Hải

Tuesday, July 29, 2014

NSƯT TRƯƠNG THƯƠNG HUYỀN - Đinh Thanh Hải

(Nguồn: Facebook của Đinh Thanh Hải, [giữ nguyên format])



Nsưt Trương Thương Huyền

O Huyền, tôi thường gọi NSUT Trương Thương Huyền với cái từ thân quen của những người miền trung gọi người chị, người bạn. Tôi quen O Huyền qua những người chị người anh đồng hương Quảng Trị. Cách O nói chuyện với bạn thật thân thương, nhẹ nhàng nhưng thẳng thắn, dịu êm mà có lửa.
Tôi biết O Huyền khá lâu, nhưng chưa gặp ở ngoài đời một lần nào. Ngày 22 tháng 02 tôi đi dự đám cưới của anh Bùi Du ở Vũng Tàu, một đám cưới được tổ chức tại khu du lịch Hồ Mây - Vũng Tàu. Hôm đó, tôi rất vui vì được gặp trực tiếp o. Một người phụ nữ có dáng người đẹp, nụ cười luôn nở ở trên môi. Những ai đến dự đám cưới đều niềm nở đến nói chuyện với O, rồi chụp chung cùng O một tấm hình để làm kỷ niệm. Bữa tiệc cưới càng vui hơn khi âm nhạc được nổi lên, những tiếng đàn lời ca của những người bạn như thay lời chúc cho đôi uyên ương trăm năm hạnh phúc. Từ sân khấu MC giới thiệu: Để tiếp tục chương trình, tôi xin được trân trọng kính mời NSUT Trương Thương Huyền, một người con gái của miền quê hương Gio Linh Quảng Trị lên tham gia chương trình văn nghệ góp vui cho tiệc cưới của bạn Bùi Du cùng Kim Chi.

Đúng là một người nghệ sĩ thực thụ, tiếng hát cao vút, điêu luyện, làm cho không khí đêm Hồ Mây Vũng Tàu như rộn ràng hơn, vui hơn.

Trong tôi, đã bắt đầu có ấn tượng về O, một người đồng hương Quảng Trị quê tôi. Tôi dần dần tìm hiểu về con người mang tên Trương Thương Huyền. Qua trang cá nhân của chị, cùng những chia sẻ với bạn bè trên mạng xã hội, tìm đọc thêm những bài viết trên các trang báo ... Tôi biết thêm một đôi chút về chị, một người con của miền quê xã Gio Mai, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị.



Cô Thai (thời trẻ) - trong phim Cỏ Lau của Đạo diễn Vương Đức - hình ảnh chụp trong phim Cỏ Lau.

Tôi lần tim bộ phim Cỏ Lau của Đạo diễn Vương Đức để xem lại một lần nữa, để xem chị vào vai diễn như thế nào ? Trong phim O Huyền vào vai Thai thời trẻ. Xem O diễn cùng diễn viên điện ảnh Đơn Dương làm trong tôi dâng trào cảm xúc, tay nổi da gà. O diễn xuất rất thật, rất có hồn, đôi mắt làm người xem phải chú ý, nó dường như rất sâu. Xem phim chắc ai cũng như tôi nghĩ: Cô ấy không qua một trường lớp đào tạo diễn xuất nào sao ? Cái lối diễn xuất toát lên sự hồn nhiên của người con gái quê mộc mạc, giữa cái thời bom đạn của chiến tranh.

O Trương Huyền chia sẻ: " Đạo diễn Vương Đức mời đóng vai phụ nhưng sau đó thấy hợp vai Thai thời trẻ hơn, cùng vai với nghệ sĩ Minh Châu. Hồi đó mình rất nhút nhát, nên sau giờ quay không dám nói chuyện gì với Đơn Dương, chị Minh Châu, Quang Hải ( sau này là đạo diễn). Vào vai diễn hoàn toàn bằng bản năng, chứ đã qua đào tạo trường lớp diễn xuất gì đâu ? ... ". O lại kể tiếp: " Hồi đó diễn viên điện ảnh Đơn Dương và Quang Hải về Đông Hà ai thấy cũng choáng, cao lêu khêu. Có hôm đi quay về, cả nhóm đi bộ trên đường thì trẻ con chạy lại chào bằng tiếng Anh " Hello" ... ".


Cô Thai - Hình ảnh chụp trong phim Cỏ Lau.


Dvda Đơn Dương trong phim Cỏ Lau - Hình ảnh chụp trong phim Cỏ Lau.

Tôi chợt thấy con mắt của người Đạo diễn Vương Đức thật tuyệt vời, đã chọn đúng người đúng vai, một vai diễn với cách diễn xuất tuyệt vời.

Hiện nay, NSUT Trương Thương Huyền là Phó Đoàn Nghệ Thuật Quảng Trị. O Huyền thường hay nói vui: Giờ gác kiếm sân khấu vì đoàn không có điều kiện, ai kêu làm phim là đi vì vẫn rất máu nghề và thèm được làm nghề. Đôi khi đi đâu đó, mọi người gọi mình bằng tên nhân vật, chứ không gọi tên thật, đó là niềm vui của người nghệ sĩ. Lần đó, hội diễn được tổ chức tại Hà Nội thì được các lãnh đạo hội, Ban giám khảo và nhiều người chào mình là: " Xin chào cô Lê ( trong vở Ám Ảnh) ".
Nhân vật Thai ( thời trẻ ) trong phim Cỏ Lau của Đạo diễn Vương Đức ngày nào giờ đây là mẹ của hai con, 1 trai và 1 gái. Trong chị vẫn có ngọn lửa đam mê nghệ thuật rực cháy, ngày đêm trăn trở với những định hướng tương lai, những vai diễn, vở kịch của sân khấu. Đa số NSUT Trương Thương Huyền tham gia ở sân khấu miền Trung và miền Bắc, sân khấu miền Nam chưa tham gia lần nào.

Tôi xin chúc O Trương Thương Huyền luôn dồi dào sức khỏe, cuộc sống tràn ngập niềm vui hạnh phúc ! Chúc O thành công hơn trên con đường công danh sự nghiệp, góp cho nền điện ảnh & Sân khấu có những vai diễn +  vở kịch hay !

MỘT ĐÔI ĐIỀU VỀ NSUT TRƯƠNG THƯƠNG HUYỀN
Tên thật là Trương Thương Huyền
Quê quán: xã Gio Mai, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị
+ Năm 1992, chị vào vai diễn đầu tiên
+ Năm 1993, chị tham gia với vai Thai trong phim Cỏ Lau của Đạo diễn Vương Đức. Ban đầu Đạo diễn Vương Đức mời chị Huyền đóng vai phụ, nhưng sau đó thấy hợp vai Thai thời trẻ hơn (cùng vai với nghệ sĩ Minh Châu)
+ Năm 1995, lần đầu tiên tham gia hội diễn sân khấu chuyên nghiệp toàn quốc - NSUT Trương Thương Huyền nhận 2 giải thưởng - Huy chương vàng cùng giải diễn viên trẻ tài sắc trên sân khấu.
+ Năm 1997, học trung cấp sân khấu ở trường Nghệ Thuật quân đội, nhạc sĩ An Thuyên làm hiệu trưởng.
chị Huyền tham gia phim " Bao giờ thuyền lại sang sông" một vai diễn rất hay. phim này chị có giải khuyến khích của Liên hoan phim truyền hình năm 1997.
+ Năm 2003 làm phim " đường đời" cũng đc nhiều người ấn tượng với nhân vật này.
2 phim đều do Quốc Trọng đạo diễn, Và nhiều phim khác. Thời gian này Trương Thương Huyền nhận nhiều giải thưởng sân khấu của hội diễn, cuộc thi Tài năng trẻ.
+  Năm 2008 phải tự thân đi tìm kịch bản, đạo diễn, diễn viên tại Hà Nội để thi Tài năng trẻ toàn Quốc được giải 3
Sài Gòn 2014
Đinh Thanh Hải

Xem phim Cỏ Lau của Đạo diễn Vương Đức : http://youtu.be/QAvk755PhgE
READ MORE - NSƯT TRƯƠNG THƯƠNG HUYỀN - Đinh Thanh Hải

Monday, August 5, 2013

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN - truyện ngắn Đinh Thanh Hải




Ngày ngày ở cái chợ nhỏ của miền núi cao,  có một người đàn bà chừng 25 tuổi lang thang khắp hàng quán. Không kể trời nắng hay trời mưa, người đàn bà điên vẫn lang thang, có lúc cô đi chầm chậm, có lúc lại la hét rồi chạy nhảy, miệng cười la như một đứa bé lên 5. Người đàn bà có đôi mắt ngây dại, vô hồn ...

Sau những lần đi dưới mưa, khuôn mặt của người đàn bà điên lại xinh hẳn lên, mưa xóa nhòa đi những bụi dơ trên khuôn mặt, làn da trắng tươi và cái môi đỏ thắm, mái tóc mượt mà vì dòng nước ... Lúc này người đàn bà ấy thật đẹp, nếu lúc nào người đàn bà ấy cũng như bây giờ, chắc mọi người sẻ không gọi là người đàn bà điên nữa mà sẻ gọi là cô gái điên ... Những ai thấy cô gái sau khi tắm mưa chắc chắn sẻ chậc lười và tiếc thương cho cái số phận của cô: " Sao xinh đẹp thế mà lại bị điên khùng?"

Bà con xóm chợ cũng không biết người đàn bà điên từ đâu đến, chắc cô ấy leo lên một chiếc xe đò nào đó, rồi lưu lạc tới nơi này. Ngày ngày cô sống nhờ sự giúp đỡ của bà con buôn bán ở chợ, có ngày thì đói có ngày lại no ... ngày nào may mắn cô gặp ai đó tốt bụng họ cho chén cơm, tô cháo thì ngày đó cô được no ... Còn những đêm mưa cô đói meo, vật vờ lang thang như vô hồn. Bất cứ ai cho gì thì cô ăn đó, cứ ai đó cho món gì là cô cho vào miệng ăn lấy ăn để, có lúc họ đưa trái khế chua, cô ăn vào và nhăn mặt và nhổ phì xuống đất ... Mà hình như cô ấy cũng có lúc tỉnh lúc điên. Những lúc tỉnh cô vội lấy tay che lại những miếng rách lớn ở ngực, chiếc áo rách phơi ra làn da trắng muốt ... cô thẹn thùng đi khuất phía sau chợ và ngồi đó một mình. Nhưng cái thời gian tỉnh táo của cô thường ít hơn thời gian cô điên  ...

Ban ngày thì cô đi khắp chợ, có khi đi vào khu làng nhỏ quanh chợ ... đám trẻ con chạy theo trêu chọc cô, có đứa còn lấy đá ném làm cô đau phải bỏ chạy ... đám trẻ cứ la toáng lên: Mụ điên, mụ điên ... tiếng trẻ con và tiếng cười man dại của người đàn bà điên rộn vang cả một góc xóm. Những người đi đường thấy cô như vậy vội la đám trẻ: Tụi nhóc kia để cho cô ấy yên ...  Đang đi bất chợt đôi chân trần của cô đạp phải miếng thủy tinh vở làm máu tuôn ra, một bà già bán quán thấy vậy vội chạy đến và nhẹ nhàng cầm tay cô, kéo cô gái vào quán để chăm sóc vết thương, bà vội vàng lấy nước ấm bỏ vào ít hạt muối, rồi bà đưa chân cô ngâm trong đó để sát trùng vết thương ... cô gái rát quá vùng vằng đôi chân, bà già vuốt nhẹ, cô gái mới chịu để yên cho bà rửa vết thương. Rửa chân xong, bà lấy cái khăn lau khô, rồi bà già không ngần ngại xé vạt áo đã sờn cũ để băng vết thương cho cô gái ... Một mái tóc bạc phơ đang lúi cúi giúp cô. hình như mắt cô ấy nhòe đi ... phải chăng cô đã tỉnh ? Vừa băng xong vết thương bà già lấy một gói mì tôm xé ra cho cô ăn sống ...  cô nhận lấy rồi bỏ đi.

Đêm ấy, trời mưa thật to, sấm sét vang rền ... người đàn bà điên nằm co ro ở một góc quán nhỏ, mỗi lần cơn gió thổi qua cô ấy lại run lên bần bật, chiếc áo tả tơi rách phơi bày cả đôi ngực trần tràn trề sức sống của cô gái tuổi đôi mươi, chiếc quần cũng rách nát trong thật thê thảm ... Cô đang nằm co quặp và rên vì quá lạnh, thì bỗng đâu một thân hình to lớn và nồng nặc mùi rượu, gả ôm chầm lấy cô và xé toạc chiếc quần ... Cô gái hoảng sợ và la lớn, hai tay cô chống cự dữ dội, cố gắng đẩy người đàn ông lạ kia ra khỏi người mình, nhưng bàn tay cô không thể nào mạnh hơn kẻ vô tâm đó, hắn như một con thú đói lâu ngày, đang muốn ăn tươi nuốt sống một con thỏ mềm yếu... Tiếng kêu thét của cô đã bị tiếng mưa gió lấn át, chẳng ai có thể nghe tiếng của người đàn ba kêu thét giữa màn đêm đen như mực này ... Sau một hồi la hét và vùng vẫy, cô gái đã kiệt sức và ngất lịm đi, chẳng còn biết những gì đang diễn ra với đời cô .... Người đàn ông kia mặc kệ cô gái ra sao, cứ như con thú đói khát tình dục, lão làm hùng hục trên bụng cô gái đang mê man bất tỉnh ... Sau khi thỏa mãn cái thú tình dục man rợ, lão đứng dậy và vội vàng đi khuất vào xóm nhỏ, bỏ mặc cô gái trần truồng nằm phơi ra giữa chợ lúc trời mưa lạnh giá.

Sáng sớm, những người đi buôn gánh hàng từ bản làng ra chợ bán, họ thấy một người đàn bà nằm trần truồng bên hàng hiên của một quán nhỏ, những vết cào xước trên da thịt cô vẫn còn chưa khô vết máu ... họ xúm quanh xem vì tò mò , và cũng có đôi người đoán được sự tình câu chuyện : Có kẻ đã hãm hiếp người đàn bà điên này ...

Bà già bán quán đi chợ sớm, thấy đám đông bao quanh và bàn tán gì đó, bà đến và lách mọi người để vào xem chuyện gì? Bà há hốc miệng khi nhận ra cô gái điên mà bà vẫn thường cho đồ ăn thức uống đây mà, ôi sao cô ấy lại gặp cơ sự thảm thương như thế này? Bà quỳ xuống và lấy tay đánh thức cô gái điên tỉnh dậy, bà già lay mãi cuối cùng cô ấy cũng tỉnh, vừa mở mắt cô đã hoảng lên khi nhiều người vậy quanh mình, mà trên người lại chẳng có một miếng vải che thân. cô nhìn quanh và tìm đường mà bỏ chạy ... Bà già vội ôm chầm lấy cô và vỗ về, cô gái hình như cảm giác được an toàn nên ngồi im cho bà ôm ... bà già chửi : Tổ cha quân thất đức, con người ta điên khùng vậy mà cũng cưởng hiếp, thú chứ nào đâu phải con người. Bà đỡ cô gái đứng dậy, lấy chiếc áo choàng mặc cho cô gái, ánh mắt của cô vẫn tràn ngập nỗi sợ hãi, cô đã phải trải qua một đêm kinh hoàng ... Bà già dỗ dành một lúc rồi đưa cô gái về nhà của bà.

Hai cái bóng một già một trẻ dần khuất sau con đường hẻm, tiếng bàn tán của những người đi chợ vẫn còn xôn xao ... họ cố gắng tìm kiếm kẻ nào đã làm nên tội lỗi này ? Một kẻ đã làm cho người dân xóm chợ ở miền núi cao này phải lo lắng và oán giận.

Sau hôm đó, chẳng ai còn thấy người đàn bà điên đó nữa, có người nói cô có bầu và một người nào đó thương tình nhận chăm nuôi, giúp người đàn bà điên sinh nở, dạy dỗ đứa bé ... Có người lại nói cô leo lên xe đò và đi một nơi nào đó ... Thương thay cho cái số của người đàn bà xinh đẹp mà bị điên, đã vậy người đàn bà điên lại gặp phải một kẻ không có lương tâm, một kẻ không khác gì loài cầm thú.

Cầu mong cô được nơi nào đó đón về nuôi, con của cô sẻ được chăm sóc dạy dỗ để được khôn lớn thành người.

Cụ già đưa cô gái vào nhà rồi chạy xuống bếp đun ấm nước để tắm cho cô gái tội nghiệp. Mùa này đang là mùa đông, nên ngoài trời khá lạnh, cả người cô gái cứ run lên như bị bệnh sốt rét ... đôi mắt của cô gái vẫn còn lo lắng va hoảng sợ. Bà cụ vỗvề kéo đầu cô gái tựa vào vai, đôi bàn tay già của cụ vuốt mái tóc rối bời của cô mà mắt cứ rơm rớm, bà cố không khóc vì sợ cô gái thấy.

Ấm nước vừa sôi trên bếp, bà bê cái ấm nước nóng đổ vào cái thùng nước lạnh. Bà lấy tay sờ thử xem nước vừa đủ ấm chưa, xong đâu đấy bà đi ra cầm tay cô gái đưa xuống bếp để tắm, cô gái ngoan ngoãn đi theo, hình như cô cảm nhận được rằng mình an toàn khi ở nơi này. Nước vừa dội qua người, nó thấm vào những vết xước trên da thịt làm cô phải nhăn mặt lại vì đau, nước ấm và và máu hòa với nhau chảy trên sàn … bà cụ vỗ về: Ừ bà biết cháu đau lắm, thôi cố gắng cháu nhé ... bà thương, nào ... nào ... tắm xong cháu sẽ khỏe ra liền.

Tắm rửa sạch sẽ, bà lấy bồ đồ của mình cho cô gái mặc, bà lấy cái lược chảy tóc cho cô gái ... cô ấy thật xinh đẹp. Tắm xong bà đưa cô gái lên giường nằm ngủ, cái chăn ấm làm cô nhanh chóng đi vào giấc ngủ sâu, đứng bên chiếc giường nhìn cô gái ngủ thật là đáng thương, như một đứa con nít đang say giấc ngủ, trên khuôn mặt lúc này chẳng hiện gì về cái lo sợ sau một đêm tối đen của đời cô … Đang đứng ngắm cô gái ngủ, thì bất chợt hình ảnh đứa con gái của bà hiện về rỏ mồn một, nếu con gái bà còn sống thì chắc cũng bằng tuổi cô gái này. Con của bà cũng bị bệnh tâm thần, suốt ngày nó chạy ngoài đường, mặc kệ trời nắng hay mưa ... nhiều hôm tối mù mà con vẫn chưa về làm bà cùng hàng xóm phải đi tìm khắp làng cùng ngoài ruộng đồng. Nó chạy nhảy khắp nơi nên đứng gần bên nó toàn ngửi thấy cái mùi nắng khét rẹt ... Được cái là cô bé hiền, chẳng bao giờ phá phách hay đập phá đồ đạc, ngoan ngoãn nghe lời lắm. Ấy vậy mà đùng một cái chuyện lớn đã ập lên gia đình bà, cô con gái của bà bị tai nạn và qua đời ... cơn lụt năm đó thật tàn ác, nước dâng lên rất nhanh, cô bé bị dòng nước lũ cuốn trôi, mãi ba hôm mới tìm ra xác ...  Cho nên khi thấy cô gái điên này bà rất thương, cứ nhìn thấy cô gái là bà như nhìn thấy cô con gái tội nghiệp của mình.

Bà quyết định đưa cô gái về quê của bà ở dưới đồng bằng, tránh xa cái miền núi này ... bà sẽ coi cô ấy như đứa con ruột của mình.

Bà bỏ quê lên miền núi này cũng hơn 5 năm rồi, sau khi con gái bà mất 2 năm ...  Căn nhà xưa bà cho đứa cháu ở, nay biết bà quay về quê sinh sống, mấy đứa vui lắm, chúng cất lên một căn nhà nhỏ ngay bên cạnh và trả lại căn nhà cho bà. Bà lại bày hàng tạp hóa ra bán để kiếm tiền nuôi bà với cô gái … Hàng ngày, bà luôn cầu mong trời thương đừng để cho cô ấy có con, chứ có con lại khổ cho cô ấy … Bà tuổi cũng đã già, đôi chục năm nữa không may bà qua đời sớm thì ai chăm nom cho mẹ con cô ấy? Nhưng cái điều bà hằng ngày cầu mong ấy lại không thành, cô gái đã có bầu … cái bụng của cô mỗi ngày mỗi to lên, ấy vậy mà cô vẫn chẳng thể nào ngồi yên, cứ chạy nhảy khắp làng khắp xóm. Ai nhìn cũng thương cho cô ấy: Đã điên lại có bầu có bì như thế kia? Mai mốt đẻ con ra rồi có chăm sóc con mình được không ? Nhiều người dân trong làng, thấy cảnh bà già nuôi con gái điên mang bầu bì như vậy, họ đã làm mọi cách có thể để giúp đỡ gia đình bà cụ, có người họ đem đôi chục long gạo, một con gà hay chục quả trứng ... Bà con chòm xóm cùng chung tay chia sẻ cái khó khăn của bà cụ. Ở làng quê người ta sống nặng chữ tình nghĩa, đôi khi tình làng nghĩa xóm còn hơn cả anh em máu mũ, cái tình cảm đó thật tuyệt vời, bao đời nay vẫn luôn ấm áp …

Nhiều lần trời tối, bà con thấy cô gái điên vẫn lang thang ngoài đồng, bà con lại đưa cô về nhà, cô chẳng chống cự mà cứ ngoan ngoãn cười vui và đi theo ... Dạo này, hình như cô ấy không đi ra ngoài nữa, mà cứ nằm ở nhà ngủ … chắc cái thai đã lớn và làm cô mệt nhọc, chân tay xưng vù lên như chân voi … bà cụ đoán chắc là con gái mình gần sinh nỡ rồi đây.

Một hôm, bà cụ đang thiu thiu ngủ thì có tiếng la hét, bà bật dậy đi tìm cây đèn dầu và thắp lên xem có chuyện gì ? Thì ra cô ấy đang trở dạ, đau quá nên phải la thét như vậy ... Hàng xóm nghe tiếng ồn cũng chạy sang … thấy cô ấy sắp sinh con nên mỗi người phụ một tay, người thì nấu nước, người thì chạy đi gọi bà đỡ đẻ … có người thì chạy đi xin tả lót, áo quần cũ cho em bé sắp chào đời.

Cô gái điên vẫn không ngừng la hét, chắc cô ấy đau lắm … thật tội nghiệp. Bà cụ vẫn ngồi bên cầm lấy tay cô gái, bà vỗ về: Con gái của mẹ hãy cố gắng lên, rồi sẻ qua … cố rặn đi con, mẹ thương ... nào ngoan nào ... Hình như lúc này người đàn bà điên đã tỉnh, và biết rằng mình đang vượt cạn, cần phải cố gắng rặn đẻ cho con ra ngoài ... Cố vật vả với cơn đau thắt ruột, mồ hôi tuôn ra thật nhiều ...

Căn nhà của bà cụ hôm nay thật đông người đến, tiếng nói tiếng la hét hòa quyện vào nhau … và rồi không gian như vở òa khi tiếng khóc của đứa trẻ thơ vang lên, tiếng khóc làm mọi người cùng vui sướng, như thể đó là con của họ vậy ... ò oe ò oe … oe oe oe … oe ... Bà con chạy vào xem em bé ra sao? Thế là mẹ tròn con vuông, người đàn bà điên đã sinh ra một thằng cu thật kháu khỉnh. Bà cụ đặt cho cháu cái tên là Đặng, bà đặt tên với mong ước cháu của bà sau này sẽ làm được nhiều việc tốt, thành công trong cuộc sống ... tất cả mọi việc cháu bà làm ắt gặp nhiều thành công.

Bà ơi, bà làm gì mà ngồi bần thần ra đó, cháu mời bà vào nhà ăn cơm ạ, hương đã tàn rồi bà ơi ... Bà cụ giật mình quay lại, thì ra thằng Đặng cháu ngoại của bà mời bà vào nhà … Hôm nay là ngày đám giỗ cho mẹ cháu Đặng, người đàn bà điên mà bà coi như con ruột của mình. Bà cứ nghĩ rằng bà sẻ ra đi trước, nào ngờ đâu cái sự đời, chiếc lá vàng khô vậy mà vẫn còn bám trên cành cây, còn chiếc lá xanh đã vội lìa cành, xa lìa với cái sự sống. Tội nghiệp sinh cháu Đặng ra đời được mấy tháng tuổi thì mẹ đã ra đi mãi mãi ... Ra đi vì bị một cơn bệnh nặng, bà cụ đã cố gắng chạy chửa thuốc thang nhưng không qua khỏi. Thằng Đặng thì còn quá nhỏ, những lần cháu khát sữa khóc ngất, bà lại kéo vạt áo lên cho cháu bú để thôi nhớ cái vú của mẹ ... may sao thời gian đó trong xóm có con vợ thằng Tư cũng đẻ con, nên thằng Đặng được bú nhờ ...

Vừa nhớ lại chuyện xưa bà cụ lại thở dài: Ấy vậy mà đã 24 năm rồi, thằng Đặng ngày nào giờ đã là một người đàn ông thông minh, khỏe mạnh. Nó vừa tốt nghiệp trường đại học sư phạm, được huyện phân công dạy ở gần nhà, hai bà cháu lại được bên nhau.

Đám giỗ xong, bà con làng xóm đã ra về hết … Đặng mới ngồi lại gần bà ngoại và hỏi: Ngoại ơi ba con ở đâu? Xin ngoại hãy cho con đi tìm ba, dù gì thì con cũng mang giọt máu của ba con, ba con có là ăn cướp, ăn trộm, hay là một kẻ lê lết xin tiền mong người đời bố thí … thì đó vẫn là ba con ngoại à. Con đã mất mẹ rồi, xin ngoại cho con biết và đi tìm ba của con.

Bà giật mình khi cháu bất chợt hỏi lại câu cũ, lần nào bà cũng nói là ba cháu đã qua đời từ lâu rồi … Bà biết nó không bao giờ tin điều đó, ba giấu kín thông tin không phải sợ mất cháu ngoại, mà chỉ sợ câu chuyện gây tổn thương cháu của bà mà thôi, nó sẻ ra sao khi biết mình là kết quả của một vụ hiếp dâm, từ một kẻ say xỉn với tâm hồn của quỹ sứ, gieo rắc lên cơ thể người phụ nữ tâm thần, điên loạn ... Chính vì điều đó mà bấy lâu mà lờ đi khi cháu hỏi chuyện. Hôm nay, đám giỗ mẹ nên chắc cháu nhớ đến những đấng sinh thành ra mình, nên mới van xin bà ngoại kể cho cháu nghe sự thật, và có cách nào để cháu lần tìm được ba của mình.

Ngày đó, khi bà có ý định đưa mẹ Đặng về quê là muốn tránh đi chuyện đau thương đó, nhưng cái miệng lưỡi con người họ tàn ác, cay độc, họ tự thêu dệt những câu chuyện xấu xa và nói xa nói gần rồi cuối cùng lọt đến tai cháu ngoại của bà, bắt lỗ tai cháu bà phải nghe những điều giả dối đó …

Lúc này đây, nhìn ánh mắt của cháu đang chờ câu trả lời thì bà không nở đành lòng giử mãi bí mật này… bà nghĩ cháu mình nói cũng đúng, cho dù ba nó có là ai thì đó cũng là ba nó, và hôm nay nó đã là thầy giáo rồi, nó đã lớn. Bà cụ quyết định sẻ đưa cháu trở về xóm chợ ở nơi miền núi cao kia một lần, và hỏi han mọi người về tung tích của con người đàn ông đó, biết đâu bà cháu cụ sẻ tìm ra được.

Nói về người đàn ông đồi bại đã hiếp dâm người đàn bà điên, sau khi thỏa mãn cái thú nhục dục xong … thấy cô gái nằm bất tỉnh, anh ta sợ đến tỉnh rượu, hoảng hồn khi nghĩ rằng cô ấy đã chết, anh ta chạy như điên về nhà và cầm túi áo quần và bỏ vào bản làng trốn, anh ta đi thật xa, đến một ngôi làng mà ít người kinh nào có thể đến được, anh đã xin ở nhờ vào nhà của ông lão trưởng bản già nua và ở một mình, những lần trước đi lấy trầm anh có ghé và ở lại nhà ông mấy ngày liền, có lần anh ở cả tháng trời ... ông trưởng bản rất quý anh ...

Ở nơi rừng sâu hoang vắng này, cứ nghĩ sẽ giúp anh quên đi mọi thứ … Nhưng không, những ngày tháng sau đó luôn bị ám ảnh đè nặng, hình ảnh người đàn bà điên cười man rợ cứ về hàng đêm trong giấc ngủ, cô ta dơ cả bàn tay đầy máu níu lấy cổ anh đến nghẹt thở, tỉnh giấc dậy mồ hôi anh đầm đìa như tắm … Một tội ác không thể nào tha thứ, anh căm thù cái men say kia đã biến anh thành một loài cầm thú, hảm hiếp một con người điên và bỏ xác cô trần truồng nằm giữa đêm mưa bão, lạnh giá ... Ngày qua ngày anh chìm đắm  trong sự đau khổ, dằn vặt. Anh đã quyết định quay về nhà để đi tìm người đàn bà điên ấy … anh hứa với lòng sẻ chăm sóc cô ấy đến suốt đời … nếu như vậy thì may ra sẻ gọt rửa được tội lỗi của mình.

Trở về xóm chợ sau mấy năm trốn chạy, chẳng ai biết người đàn bà điên hiện nay ở đâu ? Căn nhà của cụ già đã bán lại cho người khác … anh cố gắng hỏi anh chủ nhà xem họ có biết bà cụ đi đâu không? Hay bà có về thăm lại nhà cũ của mình hay không ? Người chủ nhà chỉ biết lắc đầu, không thể giúp gì người đàn ông được.

Người đàn ông tìm kiếm mà không có manh mối nào, chẳng có một ai biết họ đi đâu về đâu ? Người đàn ông thất thểu quay trở về bản làng ... Rồi năm sau sẽ quay trở lại tìm ... có nhiều lần chỉ cách vài tháng là ông ra chợ tìm … Đường sá nay đã mở đến bản làng, xe cộ đi lại dễ dàng hơn xưa, chỉ đôi ba tiếng đi xe máy là đã đến nơi rồi, chỉ có hơi cực về mùa mưa bão mà thôi, đất đai trên núi theo nước chảy xuống làm đường sình lầy khó đi.

Bà cụ đưa cháu Đặng đi tìm ba, chiếc xe đò đưa hai bà cháu đi lên vùng núi cao gần biên giới Lào, con đường giờ rộng thênh thang, xe chạy dăm tiếng đã đến nơi … Vừa xuống xe, bà vô cùng ngạc nhiên là cái chợ nhỏ năm xưa không còn nữa, thay vào đó là một ngôi chợ thật lớn, người vô ra tấp nập, xe cộ chạy qua lại nhộn nhịp …bà đưa cháu qua khỏi chợ và đi sâu vào xóm, đứng trước căn nhà năm xưa của mình mà nước mắt bà nhòe đi, biết bao lâu rồi giờ bà mới quay lại đây ? Đang đứng thẫn thờ trước đường thì anh chủ nhà chạy ra: Ôi bà cụ , bà còn khỏe quá, mời bà và cháu vào nhà uống nước ạ …

Bưng chén nước lên uống đôi ngụm, vợ chồng anh chủ nhà đã vội thưa: Cụ ạ, có một người đàn ông năm nào cũng ghé nhà cháu để tìm bà, ông ta khoảng tầm 60 tuổi. Trông ông ta thật tội nghiệp, chắc ông ấy có gây ra chuyện gì lớn lắm nên ông ta mới bị đau khổ, ăn năn như vậy …  Năm nào ổng cũng ghé nhà cháu, nghe kể thì hình như ông ấy ở tít trong bản làng A Dơi … Ổng có để lại miếng giấy, dặn với cháu nếu bà có quay lại thì đưa cho bà, sau này mỗi lần ghé ông ấy cũng dặn là cháu giử lá thư đừng để mất, bẵng đi 4 năm nay không thấy người đàn ông đó quay lại ... Nói dứt câu anh chủ nhờ đi lấy lá thư ra cho bà cụ …

Lá thứ cũ mềm đã nhuốm màu vàng, bà đưa cho Đặng mở ra đọc xem thư viết gì ? thằng cháu tay run bần bật xé hoài ko rách bao thư ... loay hoay một hồi mới xé được, nó cầm tờ giấy lên và đọc trong nước mắt: “ cháu xin chào bà ạ, cháu là thằng đàn ông đốn mạt của cái đêm mưa bão năm xưa đây, một thằng say xỉn quên đi cái phần người, đã hảm hiếp một người phụ nữ tâm thần rồi bỏ chạy ... một kẻ đã nhẫn tâm bỏ mặc cô ấy nằm giữa trời lạnh giá, trên thân lại không có một miếng vải che … cháu vô cùng ân hận bà ạ, nhưng làm sao cháu có thể chuộc lỗi lầm của mình, cháu đã đi tìm cô ấy, và mong sao cháu tìm được, để đưa cô ấy về sống với con, con sẻ chăm sóc cho cô ấy đến trọn đời … Nhưng cháu không biết lần tìm ở đâu ? chỉ biết đến ngôi nhà của bà mà thôi, cháu tin có một ngày nào đó bà sẻ quay về nơi đây … cháu tin là bà đã đưa cô ấy đi, và chăm sóc cô ấy như con của bà ... ”

Lá thư dài đến 3 trang giấy, có những lúc Đặng phải dừng lại vì khóc …  không gian chùng xuống, những con mắt của mọi người cũng đã nhòe vì lệ tuôn trào … Đọc xong lá thư Đặng ngất xỉu vì cảm xúc quá mạnh ập đến với cậu ... Vậy là cuối cùng Đặng cũng đã có manh mối về người ba của mình, cu cậu bất tỉnh mấy giờ đồng hồ liền, tỉnh dậy thì trời đang tối … cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm tối. Vợ chồng anh chủ nhà rất thương bà cháu, họ được bà cụ kể lại mọi chuyện về số phận của người đàn bà điên. Hai vợ chồng anh hứa sẻ chở hai bà cháu vô bản tìm người đàn ông kia.

Trời vừa tờ mờ sáng, Đặng đã dậy và nôn nóng muốn đi tìm ba … Anh chủ nhà cùng người hàng xóm lái hai chiếc xe Minkko chở hai bà cháu vô bản … Tháng này đang là mùa mưa nên con đường thật khó đi, có những lúc phải dắt bộ cả một đoạn đường dài, rồi xe mới chạy được ... áo quần đất bùn bám, đôi dép phải cầm trên tay và đi chân đất. Con đường sao có hơn 15km mà sao dài hun hút …


Sau gần mấy giờ đồng hồ đi đường, thì mọi người cũng đến nơi, hỏi thăm bà con một lúc thì mọi người cũng tìm đến ngay ngôi nhà của già làng … Mở cửa đón mọi người là một cụ già râu tóc bạc phơ, nhưng xem ra vẫn còn rất minh mẫn, già làng mời mọi người vào nhà của mình, mọi người vừa ngồi xuống thì già làng nói: Kỳ răng tôi đoán có phải các người đi tìm thằng Sung phải không? Mọi người cùng đồng thanh trả lời: Dạ đúng rồi ạ … Già làng ngồi thừ ra, cầm điếu thuốc lá đốt lửa và hút một hơi dài, già làng trầm ngâm: " Thằng Sung già làng coi hắn như con, như giọt máu mình đẻ ra … hắn là một thằng con tốt bụng, nhưng hắn không may bị con thú dữ cướp đi cái hồn … lúc hắn còn sống hắn cứ muốn đi tìm cô gái điên đem về chăm sóc ... Nhưng hắn đã không tìm được cô đó, hắn mất ăn mất ngủ, lòng hắn như có hàng trăm con thú đang cào cấu ... Hắn chết 4 năm nay rồi, hồn của hắn chắc đang ở bên rừng cây, dòng suối …

Già làng kể rất nhiều chuyện về người đàn ông tên Sung cho mọi người nghe … Ôi một số phận đau thương, cả người đàn ông và người đàn bà điên đã không có một cuộc sống tươi đẹp,hạnh phúc như bao nhiêu người khác. Họ đã ra đi mãi mãi, có thể ở bên kia thếgiới họ đã gặp nhau, đã luôn dõi theo bước chân con trai họ, giúp con họ lớnkhôn được như hôm nay. Âu cuộc đời cũng là cái duyên cái nghiệp, chắc kiếp trước họ đã làm gì mang tội, nên kiếp này họ phải trả nợ … chỉ thương cho đứa bé mồ côi cả ba lẫn mẹ ... Mẹ qua đời khi hãy còn đôi ba tháng, sau này cứ ngỡ rằng đã tìm gặp được ba, nhưng cậu đã đến muộn.

Đặng xin già làng được đưa xác của ba mình về chôn bên ngôi mộ của mẹ, hai người tuy rằng không phải là vợ chồng, nhưng họ là ba mẹ của Đặng, Ôm hài cốt của ba nước mắt đứa con trai cứ chảy dài trên má, thương cho ba đã chết mà không nhắm mắt, một phút lỗi lầm đã phải chịu một đời đau khổ.

Sài Gòn 29-07-2013

ĐINH THANH HẢI
READ MORE - NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN - truyện ngắn Đinh Thanh Hải

Wednesday, July 24, 2013

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN – truyện ngắn Đinh Thanh Hải



Ngày ngày ở cái chợ nhỏ của miền núi cao,  có một người đàn bà chừng 25 tuổi lang thang khắp hàng quán. Không kể trời nắng hay trời mưa, người đàn bà điên vẫn lang thang, có lúc cô đi chầm chậm, có lúc lại la hét rồi chạy nhảy, miệng cười la như một đứa bé lên 5. Người đàn bà có đôi mắt ngây dại, vô hồn ...

Sau những lần đi dưới mưa, khuôn mặt của người đàn bà điên lại xinh hẳn lên, mưa xóa nhòa đi những bụi dơ trên khuôn mặt, làn da trắng tươi và cái môi đỏ thắm, mái tóc mượt mà vì dòng nước ... Lúc này người đàn bà ấy thật đẹp, nếu lúc nào người đàn bà ấy cũng như bây giờ, chắc mọi người sẻ không gọi là người đàn bà điên nữa mà sẻ gọi là cô gái điên ... Những ai thấy cô gái sau khi tắm mưa chắc chắn sẻ chậc lười và tiếc thương cho cái số phận của cô: " Sao xinh đẹp thế mà lại bị điên khùng?"

Bà con xóm chợ cũng không biết người đàn bà điên từ đâu đến, chắc cô ấy leo lên một chiếc xe đò nào đó, rồi lưu lạc tới nơi này. Ngày ngày cô sống nhờ sự giúp đỡ của bà con buôn bán ở chợ, có ngày thì đói có ngày lại no ... ngày nào may mắn cô gặp ai đó tốt bụng họ cho chén cơm, tô cháo thì ngày đó cô được no ... Còn những đêm mưa cô đói meo, vật vờ lang thang như vô hồn. Bất cứ ai cho gì thì cô ăn đó, cứ ai đó cho món gì là cô cho vào miệng ăn lấy ăn để, có lúc họ đưa trái khế chua, cô ăn vào và nhăn mặt và nhổ phì xuống đất ... Mà hình như cô ấy cũng có lúc tỉnh lúc điên. Những lúc tỉnh cô vội lấy tay che lại những miếng rách lớn ở ngực, chiếc áo rách phơi ra làn da trắng muốt ... cô thẹn thùng đi khuất phía sau chợ và ngồi đó một mình. Nhưng cái thời gian tỉnh táo của cô thường ít hơn thời gian cô điên  ...

Ban ngày thì cô đi khắp chợ, có khi đi vào khu làng nhỏ quanh chợ ... đám trẻ con chạy theo trêu chọc cô, có đứa còn lấy đá ném làm cô đau phải bỏ chạy ... đám trẻ cứ la toáng lên: Mụ điên, mụ điên ... tiếng trẻ con và tiếng cười man dại của người đàn bà điên rộn vang cả một góc xóm. Những người đi đường thấy cô như vậy vội la đám trẻ: Tụi nhóc kia để cho cô ấy yên ...  Đang đi bất chợt đôi chân trần của cô đạp phải miếng thủy tinh vở làm máu tuôn ra, một bà già bán quán thấy vậy vội chạy đến và nhẹ nhàng cầm tay cô, kéo cô gái vào quán để chăm sóc vết thương, bà vội vàng lấy nước ấm bỏ vào ít hạt muối, rồi bà đưa chân cô ngâm trong đó để sát trùng vết thương ... cô gái rát quá vùng vằng đôi chân, bà già vuốt nhẹ, cô gái mới chịu để yên cho bà rửa vết thương. Rửa chân xong, bà lấy cái khăn lau khô, rồi bà già không ngần ngại xé vạt áo đã sờn cũ để băng vết thương cho cô gái ... Một mái tóc bạc phơ đang lúi cúi giúp cô. hình như mắt cô ấy nhòe đi ... phải chăng cô đã tỉnh ? Vừa băng xong vết thương bà già lấy một gói mì tôm xé ra cho cô ăn sống ...  cô nhận lấy rồi bỏ đi.

Đêm ấy, trời mưa thật to, sấm sét vang rền ... người đàn bà điên nằm co ro ở một góc quán nhỏ, mỗi lần cơn gió thổi qua cô ấy lại run lên bần bật, chiếc áo tả tơi rách phơi bày cả đôi ngực trần tràn trề sức sống của cô gái tuổi đôi mươi, chiếc quần cũng rách nát trong thật thê thảm ... Cô đang nằm co quặp và rên vì quá lạnh, thì bỗng đâu một thân hình to lớn và nồng nặc mùi rượu, gả ôm chầm lấy cô và xé toạc chiếc quần ... Cô gái hoảng sợ và la lớn, hai tay cô chống cự dữ dội, cố gắng đẩy người đàn ông lạ kia ra khỏi người mình, nhưng bàn tay cô không thể nào mạnh hơn kẻ vô tâm đó, hắn như một con thú đói lâu ngày, đang muốn ăn tươi nuốt sống một con thỏ mềm yếu... Tiếng kêu thét của cô đã bị tiếng mưa gió lấn át, chẳng ai có thể nghe tiếng của người đàn ba kêu thét giữa màn đêm đen như mực này ... Sau một hồi la hét và vùng vẫy, cô gái đã kiệt sức và ngất lịm đi, chẳng còn biết những gì đang diễn ra với đời cô .... Người đàn ông kia mặc kệ cô gái ra sao, cứ như con thú đói khát tình dục, lão làm hùng hục trên bụng cô gái đang mê man bất tỉnh ... Sau khi thỏa mãn cái thú tình dục man rợ, lão đứng dậy và vội vàng đi khuất vào xóm nhỏ, bỏ mặc cô gái trần truồng nằm phơi ra giữa chợ lúc trời mưa lạnh giá.

Sáng sớm, những người đi buôn gánh hàng từ bản làng ra chợ bán, họ thấy một người đàn bà nằm trần truồng bên hàng hiên của một quán nhỏ, những vết cào xước trên da thịt cô vẫn còn chưa khô vết máu ... họ xúm quanh xem vì tò mò , và cũng có đôi người đoán được sự tình câu chuyện : Có kẻ đã hãm hiếp người đàn bà điên này ...

Bà già bán quán đi chợ sớm, thấy đám đông bao quanh và bàn tán gì đó, bà đến và lách mọi người để vào xem chuyện gì? Bà há hốc miệng khi nhận ra cô gái điên mà bà vẫn thường cho đồ ăn thức uống đây mà, ôi sao cô ấy lại gặp cơ sự thảm thương như thế này? Bà quỳ xuống và lấy tay đánh thức cô gái điên tỉnh dậy, bà già lay mãi cuối cùng cô ấy cũng tỉnh, vừa mở mắt cô đã hoảng lên khi nhiều người vậy quanh mình, mà trên người lại chẳng có một miếng vải che thân. cô nhìn quanh và tìm đường mà bỏ chạy ... Bà già vội ôm chầm lấy cô và vỗ về, cô gái hình như cảm giác được an toàn nên ngồi im cho bà ôm ... bà già chửi : Tổ cha quân thất đức, con người ta điên khùng vậy mà cũng cưởng hiếp, thú chứ nào đâu phải con người. Bà đỡ cô gái đứng dậy, lấy chiếc áo choàng mặc cho cô gái, ánh mắt của cô vẫn tràn ngập nỗi sợ hãi, cô đã phải trải qua một đêm kinh hoàng ... Bà già dỗ dành một lúc rồi đưa cô gái về nhà của bà.

Hai cái bóng một già một trẻ dần khuất sau con đường hẻm, tiếng bàn tán của những người đi chợ vẫn còn xôn xao ... họ cố gắng tìm kiếm kẻ nào đã làm nên tội lỗi này ? Một kẻ đã làm cho người dân xóm chợ ở miền núi cao này phải lo lắng và oán giận.

Sau hôm đó, chẳng ai còn thấy người đàn bà điên đó nữa, có người nói cô có bầu và một người nào đó thương tình nhận chăm nuôi, giúp người đàn bà điên sinh nở, dạy dỗ đứa bé ... Có người lại nói cô leo lên xe đò và đi một nơi nào đó ... Thương thay cho cái số của người đàn bà xinh đẹp mà bị điên, đã vậy người đàn bà điên lại gặp phải một kẻ không có lương tâm, một kẻ không khác gì loài cầm thú.

Cầu mong cô được nơi nào đó đón về nuôi, con của cô sẻ được chăm sóc dạy dỗ để được khôn lớn thành người.

Sài Gòn 15-07-2013

Đinh Thanh Hải
READ MORE - NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐIÊN – truyện ngắn Đinh Thanh Hải

Thursday, July 11, 2013

ÔNG CHỦ VÀ ĐÀN CHIM NHỎ - Đinh Thanh Hải



Bốn con chim bồ câu ao ước sao khách đừng đến, hoặc khách đến thì luôn mang theo thật nhiều đồ nhắm và không ai nhớ đến bốn con chim bé nhỏ tội nghiệp nằm ở ngoài nhà kho.

Mặt trời lên cao trên đỉnh đầu, ông chủ đang loay hoay làm cá, làm lòng … bốn con chim mắt sáng lên và reo mừng rộn vang cả nhà kho: ôi ông chủ không làm thịt chúng ta nữa rồi, ông ấy đang làm mồi cá cùng lòng heo.

Một lúc sau thì mọi người dần kéo đến ngồi đông cả một cái bàn ở giữa sân. Có người còn mang theo 10 con chuột, mấy cái tré của xứ Huế ... Bữa tiệc bắt đầu rộn ràng, họ nâng ly chúc nhau vui khỏe và hát hò thật vui … họ khen mồi chuột nướng này ngon, mồi cá nục nước lá chuối thật tuyệt ...

Nhưng niềm vui chợt tắt lịm khi ông chủ nói với ông bạn: Ê mi ra mần thịt mấy con bồ câu đi, tau đi hoài nên không chăm sóc được, sợ tụi hắn chết vì đói.

Nhiều người can là mồi nhiều rồi, đừng làm nữa … Ông chủ vẫn cương quyết phải làm thịt mấy chú chim bồ câu chứ không nuôi thêm một ngày nào nữa.

Ông bạn kia bắt hai chú chim ra làm, hai con chim khác ngồi nhìn bạn bị giết thật đau đớn, tụi nó oán than: Sao không giết hết một lần, mà bắt hai chú chim còn lại phải chứng kiến cảnh tang tóc này, họ lấy cái dao và đánh mạnh vào đầu, chú chim re máu và chết ngắc ... Hai chú chim chết vậy mà còn nhẹ nhàng hơn hai chú chim còn sống trong lồng . 



Hai chú chim nhắm mắt và hát bài ông chủ và đàn chim nhỏ: “ Rồi người chủ âm thầm mang  rượu mang chim trở về. Lề đường bầy chim không thù không oán hót cho người nghe. Rượu nồng thịt thơm bao người nâng chén no say đùa vui . Đâu biết chim ngậm ngùi ... "

Đang hát nhưcầu kinh thì tiếng ông chủ lại vang lên, ê mi làm hết luôn đi, răng mi để cho hai con kia chứng kiến bạn chết như vậy? Hãy giết luôn đi …

Ông chủ kể chuyện cho mọi người cùng nghe: Ngày xưa cái thời vượt bên ra nước ngoài rầm rộ lắm, đôi chiếc tàu không may gặp cướp biển, chúng lên cướp và hiếp dâm phụ nữ … nhưng người phải đau khổ không phải là phụ nữ mà chính là các ông chồng, tụi cướp biển thay nhau hiếp vợ họ, có những cô vợ lại cong mình lên đón nhận, mắt nhắm vì đê mê … hỡi ơi, tụi cướp biển tàn bạo kia, xin hãy giết hết đàn ông chúng tôi đi còn hơn.

Cuối cùng thì đàn chim nhỏ cũng được chết, chúng nó đã đoàn tụ cùng nhau nơi cõi khác, nơi đó không còn con người ăn thịt những chú chim.

Sài Gòn 01-07-2013
READ MORE - ÔNG CHỦ VÀ ĐÀN CHIM NHỎ - Đinh Thanh Hải

Sunday, June 16, 2013

HẮN THÔI LÀM QUAN - Truyện ngắn Đinh Thanh Hải



Ngày sinh hắn ra đời, cả gia đình rất vui mừng vì từ nay đã có một thằng quý tử nối dõi tông đường, ông bà cùng cha mẹ luôn cầu mong cho hắn sau này ăn to, nói lớn, làm quan to chức trọng trong xã hội. Sau mấy ngày trời chọn lựa cái tên, cuối cùng gia đình đã đặt cho hắn cái tên Công Đắc, Công là làm việc công việc làng việc nước, Đắc là thành công.

Công Đắc càng lớn càng chăm chỉ học hành, nghe lời dạy dỗ của cha mẹ, thầy cô ... chẳng mấy chốc cậu cũng học hành đến nơi đến chốn, gia đình ai ai cũng vui mừng khi thấy con làm đúng theo ước nguyện. Năm tháng trôi qua, Công Đắc đã trưởng thành, ba mẹ cưới cho hắn một cô vợ ngoan hiền để về chăm lo, “nâng khăn sửa túi” cho hắn đúng theo nền nếp gia phong.

Năm 1975, Chiến tranh ở Việt Nam vừa kết thúc, tiếng súng thôi không còn nổ nữa, những người con quê lại trở về với làng với gia đình. Ở quê đất chật người đông, ruộng vườn đâu mà làm ăn sinh sống ... Trên tình hình đó, chính quyền tỉnh đã đưa ra quyết định khuyến khích người dân đi kinh tế mới ở các vùng miền Đông Nam Bộ, hắn vội xin ba mẹ cho hắn được đưa vợ con đi vào miền Nam lập nghiệp, chứ cứ ở quanh ngôi làng này làm sao mà thoát nghèo. Ba mẹ chỉ có mỗi mình hắn nên chẳng đành lòng cho hắn đi, nhưng cái tính hắn cứ nằng nặc một hai phải đi, thôi thì trời không chịu đất – đất phải chịu trời. Căn ngăn mãi mà không được, họ đành bấm bụng cầu chúc cho hắn đưa vợ con đến nơi xa đó ăn nên mần ra, ba mẹ chỉ dành dụm được có chút vốn liếng còm cõi cho hắn làm lộ phí đi đường, và thêm thắt vào trang trải cuộc sống ban đầu.

Những ngày đầu lập nghiệp ở nơi đây thật gian khổ, cơm sắn độn nhau ăn mới đủ no, hắn và vợ cứ quần quật làm nương rẫy, mặt trời vừa ló rạng đông là cả nhà hắn lại đi làm rẫy, tối mờ mịt mới trở về nhà. Có những lúc đói khổ bệnh tật liên miên, con cái nheo nhóc, hắn cũng chán nản lắm ... Nhưng phải gắng lên thôi, phải tỏ rõ ta là một người trụ cột trong gia đình, và xứng với cái tên Công Đắc mà ba mẹ đặt cho. Bên cạnh công việc làm nương rẫy, hắn còn là một cán bộ xã hẳn hoi, hắn khá nhanh nhẹn với cộng đồng văn hóa làng xã, nhiều người quý mến hắn vì sự nhiệt tình.

Mười năm ở vùng kinh tế mới này, gia đình hắn đã thôi đói khổ, con cái được cắp sách đến trường, hắn cũng đã lên làm chủ tịch xã. Hắn dần dần không đi làm nương rẫy nữa, những việc đó giờ là của vợ của con phải làm thay hắn. Còn hắn thì ngày đêm đi họp hành, công tác, tiệc tùng ... Người hắn bắt đầu phát tướng, và hình như suy nghĩ cũng khác xưa, trong hắn quên dần đi lời dạy của ba mẹ, sống phải biết đặt việc Công lên hàng đầu thì mới đắc đạo, mới thành công. Hình như không phải chỉ mỗi hắn thay đổi, mà cuộc sống ở đây cũng vậy, người ở khắp nơi kéo về đây ở, mua đất làm nhà sinh sống lập nghiệp. Rồi hắn được đút lót tiền của, từ một hai trăm ngàn đến bạc triệu, ban đầu hắn còn e ngại, nhưng tiền đã làm hắn mờ mắt, đi làm nương rẫy cả năm biết có thu lợi bằng hắn ký đôi ba chữ. Mà tiền này là họ tự nguyện đưa chứ nào phải hắn đòi !

Căn nhà của hắn từ mái lá tranh lụp sụp, nay đã trở thành căn nhà lầu khang trang, tivi tủ lạnh, chăn ấm nệm êm ... Bà con quê mỗi lần vô Nam thăm đều trầm trồ khen ngợi. Sao mà thằng Công Đắc giàu sang và chức cao danh vọng đến vậy. Thật nở mày nở mặt cho quê hương dòng họ. Nhưng bà con đâu biết rằng hắn nào có được ăn ngon ngủ yên trong căn nhà sang trọng đó, hắn bắt đầu lo lắng về những phái đoàn thanh tra của tỉnh của bộ, nhưng đã trót ăn rồi thì làm sao đây, thôi thì liều mạng đến đâu hay đến đó.

Hắn làm quan nên con cháu hắn cũng được nhờ, dựng vợ gã chồng và làm to ở huyện, con rể con dâu đều chẳng dám hành hạ hay chửi bới con trai con gái mình. Vì nhờ hắn mà có ra cơ ngơi như vậy, tinh tướng là hắn cho về vườn và trắng tay.

Năm tháng trôi qua, tuổi hắn cũng đã già, hắn đến tuổi phải về hưu và thôi làm quan chức, hắn cũng hạ cánh một cách an toàn, không bị phanh phui gì về chuyện tham ô hối lộ ... Nhưng những ngày về vườn là những ngày hắn đau khổ, dằn vặt hơn bao giờ hết. Lâu nay sáng ra đi làm, tối mù về nhà và hắn chỉ sống trong căn biệt thự được bao quanh bởi hàng rào lớn, hắn nào có đi thăm bà con chòm xóm bao giờ. Nay về hưu mặt mũi nào đi thăm họ, hắn đã lạc ra khỏi cái làng nhỏ của hắn rồi, lúc còn địa vị thì không ai dám nói đến hắn, giờ đây hắn cứ nghe người dân nói to nói nhỏ, nằm trên chiếc ghế gỗ lim mà như nằm trên gai nhọn. Hắn quanh quẩn với nỗi cô đơn gặm nhấm trái tim hắn từng ngày.

Cuộc sống của hắn giờ sao khó thở, hắn vội quay về thăm quê, cái làng quê nhỏ bé nơi hắn được cất tiếng khóc chào đời đã cho hắn những năm tháng tuổi thơ thật đẹp. Cái chốn quê mà hình như bấy lâu nay hắn cũng quên bẵng đi. Về đứng ở bến đò bên lũy tre xanh, bao nhiêu ký ức lại tràn về, mắt hắn nhòe đi và hắn tự trách mình, sao mình không về thăm nhiều hơn, quan tâm đến quê hương làng mạc. Bà con qua đò cùng hắn chẳng ai thèm chào hắn một tiếng, hắn lại tự hỏi: Hồi đó về hắn đã làm gì sai? Hay tại mỗi lần về gấp mình không đi hỏi thăm từng nhà nên họ giận? Ừ chắc là vậy rồi, hồi đó mỗi lần về quê toàn đi ô tô và phái đoàn này phái đoàn kia tiếp, mình đâu có thời gian đâu mà thăm được ?

Bước vào căn nhà của ba mẹ hắn, căn nhà cấp bốn vẫn như xưa, căn nhà mà đã bao lần hắn xúi ba mẹ đập đi để xây lên đó căn nhà xây gạch ốp đá nhưng ba mẹ hắn đâu có chịu. Ba mẹ hắn nói đây là căn nhà của ông bà tổ tiên để lại, phải gìn giữ mãi muôn đời, trừ khi nó sập đi thì mới xây mới. Hắn cũng còn nhớ hôm đó hắn la mắng ba mẹ mình: “Sao ba mẹ có đầu óc cổ hủ, lạc hậu như vậy” ... ba hắn nghe xong đập bàn mà chửi: “Đồ thằng mất dạy, mày dám ăn nói với cha mày như vậy hả, mày cút ra khỏi nhà tau ngay, tau không có đứa con nào như mày hết”. Hắn rất xấu hổ với đám lính lác của hắn, liền quay ngoắt bước ra xe ô tô và đi ra khỏi làng. Lần đó hắn giận lắm, một vị quan huyện chứ nào phải nhỏ, chưa ai dám la mắng hắn một điều gì.

Ba hắn đang ngồi ở cái bàn chữ H, mẹ hắn đang loay hoay dưới bếp, lấy từng nắm rơm đưa vào bếp để thổi cơm chiều, khói bay khắp nhà, mắt mẹ nó già nhưng khói cũng làm nước mắt tràn ra, nhìn cái cảnh đó hắn xúc động và cố kìm tiếng nấc. Lần này hắn về làng không giống như những lần trước: xe ô tô, các quan khách cùng những bàn tiệc chào đón long trọng. Hắn đứng mãi ở sân chẳng hề nhúc nhích. Mẹ hắn bất chợt quay nhìn ra sân, bà vừa thấy hắn đã lao ra ôm chầm lấy hắn " Ôi con của mẹ đã về đây ư, ôi con trai của mẹ, thôi về đây với mẹ nhé con, đừng đi nữa, mẹ biết hết rồi “ ... Hắn tự nhiên bật khóc nức nở: Mẹ ơi con khổ quá mẹ ơi”, hắn khóc như chưa bao giờ được khóc, tức tưởi nghẹn ngào. Ba hắn nghe tiếng ồn vội bước ra sân, ông cụ đứng nhìn con quay về mà không nỡ đuổi đi. Ông nói vọng ra: “Mẹ mi đưa nó vô nhà đi mà chuẩn bị ăn cơm, mấy chú bác họ hàng sắp sang rồi đó”.

Ba hắn rót cho hắn một ly nước chè xanh, nó cầm lên uống mà đắng ở đầu môi, cái thứ nước của vùng quê nước ngọt pha nước mặn, tạo ra vị lờ lợ. Hắn lại nhớ lần trước hắn đã nhổ toẹt ra sân và la toáng lên: “Lính đâu chạy đi mua cho tao mấy thùng nước suối, nước này uống làm sao mà nuốt”. Uống xong ly nước hắn vừa khóc vừa kể: Ba mẹ ơi, đời con khổ quá. Khi còn chức thì còn quyền, về hưu rồi ai ai cũng ghét, thậm chí ngay cả con rể con dâu chúng cũng bán đứng con... Ước gì ngày đó con nghe lời ba mẹ, không đi kinh tế mới ở miền Nam làm gì, chỉ ở bên gia đình có ba có mẹ, có người thân họ hàng.

Chiều buông, những người bà con sang nhà hắn ăn cơm, một bữa cơm nho nhỏ để chào đón hắn. Bữa tiệc đã về đêm, có đôi ba chén rượu, mấy chú bác bắt đầu nói chuyện: Công Đắc à, những ngày đầu con làm quan, ai ai cũng vui mừng, tự hào vì có người nhà làm chức to chức lớn. Nhưng con ngồi cao quá, chẳng thấy gia đình hay người thân, bà con vào Nam và tiện ghé nhà thăm, con chẳng thèm tiếp, thậm chí còn xua đuổi, mắng nhiếc coi khinh. Bà con của mình họ buồn lắm, ba mẹ con cũng nào có ăn ngon ngủ yên, khi hết người này đến người kia chửi rủa con mình. Nhưng làm sao mà bỏ được con à, con người chứ nào phải vị thánh đâu, phải có sai có đúng. Chắc giờ con đã biết ăn năn hối lỗi rồi, thôi đánh kẻ chạy đi chứ ai đánh người chạy lại... 

Sáng sớm, hắn đang đánh răng rửa mặt ngoài giếng, thì một đám bạn thân thời chăn trâu tắm sông kéo đến, đứa thì chai rượu, đứa thì con vịt ... tụi bạn hắn vừa đến trước ngõ đã la toáng lên: Thằng Đắc Công hay đồng cắc đâu rồi, tụi tau nghe mi về nên kéo nhau sang làm mồi nhậu đây, mà có phải mi là thằng Đắc Công của tụi tau không? Hắn đứng trân người ra, thằng Lợi béo chạy đến ôm chầm lấy hắn, mi nhớ tau không hè “ngày xưa vì hai thằng cùng cua con Thắm mà đánh nhau ngoài bãi chăn trâu đó”.

Rồi thằng Thịnh làng tay cầm chai rượu tới và nói: “Đây là rượu của trai làng ta khoái nè, tau biết mi thích nhất loại ni”Hắn lại khóc, sao mấy lần trước về chẳng có ai sang thăm hắn, nhưng giờ đây hắn có còn là gì đâu, sao bạn bè lại tìm đến đông như vậy ?

Thằng Trường coi bộ hiểu ra và nói với hắn: Tụi tau luôn nhớ mi Đắc tồ à, nhưng những lần trước mi không phải là thằng Đắc tồ bạn của tụi tau, mà mi là một ông sếp bự, tụi tau gọi mi Đắc tồ chỉ có chết chắc, xúc phạm cán bộ đâu có được, ha ha. Nói xong Trường cười ha hả và vỗ đánh tét một cái vào vai hắn: Thôi quên hết đi, tui tau luôn ở bên mi mà.

Sài Gòn 150/06/213
Đinh Thanh Hải
READ MORE - HẮN THÔI LÀM QUAN - Truyện ngắn Đinh Thanh Hải

Tuesday, June 11, 2013

TẾT ĐOAN NGỌ MỒNG 5 THÁNG 5 - Đinh Thanh Hải

Hôm nay, ngày Tết Đoan Ngọ, ngày tết mồng 5 tháng 5 âm lịch. Ở quê tôi ngày này là ngày tết lớn thứ hai sau Tết Nguyên Đán. Từ ngày hôm trước, ngày mồng 4 bà con đã đi chợ mua cặp vịt với lễ vật để ăn tết. Những chàng rể tương lai thì đem cặp vịt và lễ vật đến tặng nhà vợ ăn Tết mồng Năm, ngày xưa những chàng rể nghèo khó phải cố vay mượn tiền để mua sắm lễ vật cho gia đình vợ.

Ngày xưa, những ông thầy dạy học trẻ xưa, họ thường ít khi lấy tiền dạy học. Nên vào dịp Tết Đoan Ngọ gia đình học trò mang lễ vật đến tết thầy: gạo, ngô, đôi vịt, hoa quả... Những ông thầy lang chữa bệnh cho dân cũng vậy, bà con mang lễ vật đến cảm ơn đã chữa trị lành bệnh.

Đúng 12 giờ trưa, giờ Ngọ gia đình soạn một mâm lễ vật cúng gia tiên. Tục xưa có truyền lại: đúng 12 giờ trưa đi hái lá cây cỏ đem về phơi làm thuốc để chữa bệnh.

Đây là một dịp để con cái cháu tụ tập về nhà, cùng ăn uống chuyện trò với nhau. Ngày tết Đoan Ngọ lớn thứ 2 sau tết Nguyên Đán. Nếu ai có dịp về quê tôi ngày này, thì toàn bộ cửa hàng, chợ búa bà con họ đóng cửa nghỉ ăn tết.

Quê tôi ở Khe Sanh một vùng núi cao của tỉnh Quảng Trị, nên khi ăn tiệc xong bà con lại đổ về biển tắm mát, vì ngày mồng 5 là ngày hè, nên đi tắm biển thì không còn gì bằng. Thường thì bà con quê tôi hay về những biển: Mỹ Thuỷ, Cửa Tùng, Cửa Việt ... Không khí ở biển ngày tết rất đông, bà con đi tắm biển và mang theo thức ăn.


                                  Thịt vịt luộc chấm nước mắm gừng


Tiết canh ngon tuyệt


Tiết canh cần có chai rượu
Sáng sớm hôm nay, ở quê ba mẹ hay những người thân điện thoại cho tôi hỏi: Ăn tết mồng 5 ở đâu? Có đi chơi đâu không?... Tôi chỉ cười nói ăn tết trong lòng. Ở Sài Gòn thì ít ai chú trọng đến ngày Tết Đoan Ngọ. Cả ngày đi làm, nên có làm mâm cơm cúng gia tiên đúng giờ Ngọ 12h đâu được? Chiều đi làm về nói vợ làm một mâm nho nhỏ và gọi bà con đến nhâm nhi tý thôi.

Sài Gòn 16-06-2010
(Tết Đoan Ngọ 05 tháng 05)
ĐINH THANH HẢI
.....

PS: Cái tục ăn Tết Đoan Ngọ có ở nhiều nước, chứ không riêng gì Việt Nam.

Trung Quốc: thì theo truyền thuyết Khuất Nguyên: ngày 5/5 ông tự vẫn tại sông Mịch La, Trung Quốc. Do can ngăn vua Hoài Vương không được, lại bị gian thần hãm hại...
Hàn Quốc: là ngày lễ theo truyền thống văn hóa của họ.

Việt Nam: Miền Trung vẫn gọi là Tết Đoan Ngọ, miền Bắc lại gọi là ngày giết sâu bọ

--------------
Tết Đoan Ngọ mồng 5 tháng 5 năm này nhằm vào ngày thứ 4 (12-06-2013 dương lịch)
READ MORE - TẾT ĐOAN NGỌ MỒNG 5 THÁNG 5 - Đinh Thanh Hải

Monday, June 10, 2013

NHỚ NHÀ THƠ TẠ NGHI LỄ - Đinh Thanh Hải

Tạ Nguyên con trai của nhà thơ Tạ Nghi Lễ chia sẻ:

 " Thế là gần 5 năm ngày ba mất, thời gian cũng trôi đi quá nhanh, tưởng như mới ngày hôm qua mà thôi. Ba đi rồi để lại nỗi mất mát quá lớn đối với gia đình, Khi ba vừa trút hơi thở cuối cùng, con chở mẹ về để lo đám tang của ba được chu toàn. Con đã từng nghĩ rất nhiều trên đường về nhà, đường tuy gần nhưng sao thấy dài quá. Rồi suy nghĩ về cuộc sống, tương lai, lo cho mẹ, rất nhiều thứ xoay trong đầu của con, rồi những việc làm của ba còn dang dỡ. Con cũng đã cố gắng hết sức của mình để làm những gì ba còn chưa hoàn thành. Đến thời điểm này con đã thanh thản khi đã làm đúng những nguyện vọng lúc sinh thời của ba. Con nhớ lúc còn nhỏ, ba đã từng ru cho con ngủ bằng những điệu hò Miền Trung mộc mạc để đưa con vào giấc ngủ " hò ơi ... mẹ thương con ra cầu Ái Tử, vợ trông chồng lên núi vọng phu ..." Rồi những lúc con ho, ba lại thương sợ con bị hen suyễn, ba đã xoa dầu nóng hiệu Đất Đỏ, để cho con không còn ho nữa. Rồi Cu Văn mất đi, Ba mẹ và con hết sức đau buồn, ba nén đau thương đó, rồi mẹ lại bệnh nặng. Khoảng thời gian đó thật là khó cho cả nhà mình. Sau những bôn ba lưu lạc Phương Nam, ba đã hoàn thành ước nguyện của mình, được vào Hội nhà văn Việt Nam, được nhiều người biết đến. Rồi những hỉ, nộ, ái, ố của cuộc đời, ba vẫn cho qua và chỉ mỉm cười. Ba là người hạnh phúc nhất khi ba nằm xuống, có mặt đầy đủ gia đình, bạn bè thân hữu. Cái hạnh phúc đó không phải ai cũng có. Con yêu và nhớ ba rất nhiều ...."

Nhà thơ Tạ Nghi Lễ cùng con trai

Qua đây cho Đinh Thanh Hải xin gửi lời chia sẻ đến với Tạ Nguyên đã mất đi người ba yêu quý của mình, đường đời này không còn có ba bên cạnh nữa, một nỗi mất mát lớn của một đời người.

Đồng thời quê hương Quảng Trị cũng mất đi một người con ưu tú, một người con luôn hướng lòng mình về với quê hương nguồn cội.

Qua những bài thơ của nhà thơ Tạ Nghi Lễ, ta như thêm yêu thêm nhớ một miền quê " Nắng hạn cháy lưng, mưa dầm lụt lội  ", một miền quê không những bị thiên tai hàng năm trút lên đầu người dân những cơn bão, cơn lụt. mà quê hương Quảng Trị còn bị chiến tranh tàn phá, người chết nằm xuống nhiều hơn người còn sống.

Qua những lời thơ, nhà thơ Tạ Nghi Lễ đã cho mọi người thấy những nét về quê hương tuy nghèo khổ nhưng vẫn đượm tình làng nghĩa xóm, Quảng Trị như được gần hơn với mọi người khắp các vùng miền Việt Nam cũng như hải ngoại.

" Không có nơi mô như ở quê mình ,
Nên ai đi xa cũng hoài nỗi nhớ . "

Những người con Quảng Trị xa xứ mỗi khi ngồi bên nhau đều ngân lên những bài hát được phổ thơ của nhà thơ Tạ Nghi Lễ .

Tôi đã được nghe rất nhiều bài hát về quê hương Quảng Trị được phổ từ thơ của nhà thơ Tạ Nghi Lễ, tôi yêu và quý lắm, trong bài thơ NHỚ VỀ QUẢNG TRỊ  đã được nhạc sĩ Nguyễn Tất Tùng phổ nhạc, có một câu mà tôi rất thích: "Nợ áo cơm dặm đường xa ngái, Lòng hẹn lòng tôi nhé về quê. " Cái từ xa ngái sao mà hay quá vậy. 

Sau này, vô Sài Gòn tôi được quen anh Phan Duy Đức cùng những người bạn thân của nhà thơ Tạ Nghi Lễ, tôi được các anh kể những câu chuyện về cuộc đời của nhà thơ TNL, nhưng tôi rất tiếc mình chưa được gặp mặt nhà thơ dù chỉ một lần. 

Hôm nay, tôi đọc được những lời tâm sự của người con trai của nhà thơ TNL, những dòng chữ thật xúc động, tôi đã xin Tạ Nguyên copy những dòng tâm sự của người con nhớ về ba để chia sẻ cùng với mọi người.

Những người Quảng Trị quê tôi đã luôn yêu quý nhà thơ Tạ Nghi Lễ, thời gian có trôi qua đi, nước có chảy đá có mòn, tên ông vẫn sống mãi trong lòng người con quê Quảng Trị.

"Tôi sẽ về tìm lại ấu thơ
Con sông nhỏ một thời tắm mát
Chiều thị xã hương sầu đông thơm ngát
Tiếng ve khô cong ngọn gió Nam Lào"

Nhà thơ Tạ Nghi Lễ

Nhà thơ Tạ Nghi Lễ tên thật là Tạ Lễ, sinh ngày 8-10-1951, tại làng Lâm Xuân, xã Gio Mai , huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, những bút danh: Tạ TấnHoàng NguyênMai LýÁi Nghi, năm 1970 tốt nghiệp trung học, 1970-1972 theo học khoa Luật và Văn Khoa tại Huế, 1973 -1975 học trường quốc qia hành chính Sài Gòn, sau 1975 TNL cùng gia đình sống tại Trảng Bom - Đồng Nai, năm 1997 TNL chuyển lên Sài Gòn sinh sống, cùng năm đó TNL đã trở thành Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam.

Nghề nghiệp: nhà giáo dạy học, nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà biên kịch, diễn viên điện ảnh, ngâm thơ trên truyền hình, ông tham gia hơn 30 bộ phim, trong đó có những phim: Người đẹp Tây đô + Hải Nguyệt ...

Tác phẩm đã xuất bản: Yêu một người làm thơ + Nàng hải sư và tôi + Những mảnh đời khác nhau + Những khoảng trời trong sáng + Đi qua lời nguyền + Ngày về .

Giữa khuya ngày 24-07-2008 nhà thơ Tạ Nghi Lễ bị tai biến, gia đình đưa TNL đi cấp cứu vào Bệnh Viện Nhân Dân Gia Định, nhưng nhà thơ Tạ Nghi Lễ đã qua đời vào lúc 15h50 ngày 25-07-2008 (nhằm 23 tháng 06 năm Mậu Tý). Hưởng dương 58 tuổi.

Đạo diễn Lê Cung Bắc người con làng Xuân Thành, xã Triệu Độ, huyện Triệu Phong, Quảng Trị, trong một bài báo mới đăng ngày 27-7 nhắc về Tạ Nghi Lễ rằng: " Tạ Nghi Lễ là một người rất tình cảm. Đối với gia đình, Lễ rất chỉnh chu. Đối với bằng hữu, Lễ rất nhiệt tình. Tôi thương Lễ, một người em đồng hương thân thiết. Tôi quý Lễ, một con người tài hoa. Tạ Nghi Lễ hoạt động và thành công trên nhiều lĩnh vực văn hóa văn nghệ, đó là một khả năng hiếm có. Có lần nghe Lễ ngâm thơ về quê hương Quảng Trị, tôi đã không cầm được nước mắt vì nỗi hoài hương ".

Sài Gòn 06/06/2013
Đinh Thanh Hải
READ MORE - NHỚ NHÀ THƠ TẠ NGHI LỄ - Đinh Thanh Hải