Một Cửa Việt rất
riêng
Nguyễn Văn Trình
Bãi cát trắng
nghiêng mình về phía
biển
như một lời mời gọi
thì thầm
nước trong xanh, xanh
đến tận đáy lòng
sóng vỗ nhẹ, ru vào
ngày giấc mộng
Thuyền cá về
sau bao đêm dài nỗ
lực
mang theo mặn mòi của
biển
trong từng giỏ cá
tiếng cười vang lên
giản dị mà lan xa
bến nhỏ bỗng thành
nơi giữ ấm bình minh
Du khách tìm đến
như tìm lại chính
mình
giữa gió mát và những
điều rất nhớ
họ lắng nghe hương
biển bằng lặng im
và mang về một khoảng
trời
trong xanh Cửa Việt
Hải âu bay
viết lên trời những
câu chuyện tình lãng mạn
cánh buồm nâu chở
nắng ra khơi
biển ở đó muôn đời
chẳng nói
nên mỗi lần về
ta lại thấy một Cửa
Việt rất riêng
NVT
Cồn Cỏ - Miền bất
khuất
Nguyễn Văn Trình
Biển xanh hơn mắt
trời
soi tận đáy san hô
cá bơi thành nét vẽ
êm đềm một lời mời
Rừng xanh ôm gió mát
lá hát chuyện ngàn
xưa
nắng rơi qua kẽ lá
thành giọt nắng ban
trưa
Đất núi lửa trầm mặc
đứng giữa sóng ngàn
năm
vết thời gian còn đó
lặng nhìn biển xa xăm
Hào sâu còn hơi ấm
pháo cũ ngủ bên đồi
dấu chiến tranh còn
đậm
nỗi đau còn chưa thôi
Ngọn cờ bay đỏ thắm
đài liệt sĩ nghiêng
mình
Cồn cỏ - miền bất
khuất
Sáng giữa biển bình
minh
NVT
Thạch Hãn một dòng
xanh
Nguyễn Văn Trình
Thạch Hãn dòng xanh,
soi trời mây nước
sông uốn lượn, như
dải lụa quê nhà
bãi ngô non, thiết
tha bao ước vọng
gió đưa phấn hoa, lan
mãi triền xa
Đập Trấm giữ, một mạch
nguồn trong vắt
cho lúa thì con gái,
hóa mùa vàng
những cánh đồng mở ra
như trang sách
viết ấm no, trên đất
mẹ dịu dàng
Bỗng ký ức dội về như
lửa cháy
tám mốt ngày đêm, lửa
đỏ Cổ thành
sông quặn sóng, ôm
những điều chưa nói
khói phủ thời gian,
dấu vết chiến tranh
Có những giấc mơ nằm
sâu đáy nước
hóa ánh sao, soi lối
bước hiên ngang
máu lặng lẽ nuôi màu
xanh đất nước
cho hạnh phúc, xanh
mãi khắp non ngàn
Hôm nay sông vẫn âm
thầm kể chuyện
bằng những chiến công
của một dòng xanh
người cúi xuống, nghe
nghìn năm sóng vỗ
thấy quê hương lấp
lánh, đẹp vô ngần...
NVT
Đông Hà thức giấc
Nguyễn Văn Trình
Hiếu giang chảy giữa
Đông Hà
êm như câu hát chan
hòa tình quê
đôi bờ xanh mướt đê
mê
gió ru phố mới (*), vỗ
về chiều êm
Đông Hà thức giấc êm
đềm
bên sông gió nhẹ gọi
tên tháng ngày
đường qua, nối những
vòng tay
Quốc lộ xuôi ngược
đêm ngày Bắc, Nam
Đường tàu xuyên Việt
âm vang
mang theo thương nhớ,
miên man dặm dài
sông trôi nước chảy
miệt mài
ra miền Cửa Việt nối
dài biển xinh
Thuyền đi chở nặng ân
tình
xuôi dòng, còn giữ
bóng hình quê hương
cảng xưa in dấu chiến
trường
một thời bom đạn còn
vương đất này
Ga xưa dấu tích trưng
bày
sân rêu kể chuyện
những ngày xa xưa
chuông chùa ngân vọng
ban trưa
khói hương lan tỏa
như vừa cõi mơ
Nhà thờ giữ tiếng tôn
thờ
neo lòng phố thị, bên
bờ thời gian
Đông Hà đẹp nét dịu
dàng
hiền hòa như nước,
miên man sông dài...
Đông hà, tháng
8/2024
NVT
(*) Ngày 8/8/2024 tp Đông
hà được CP công nhận là đô thị loại II .
Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH
Bút danh: KATHI
Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931
Email: nguyenvantrinh58@gmail.com
Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị


