Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, July 13, 2026

CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Một Cửa Việt rất riêng / Cồn Cỏ - Miền bất khuất / Thạch Hãn một dòng xanh / Đông Hà thức giấc


 

Một Cửa Việt rất riêng

                      Nguyễn Văn Trình

 

Bãi cát trắng

nghiêng mình về phía biển

như một lời mời gọi thì thầm

nước trong xanh, xanh đến tận đáy lòng

sóng vỗ nhẹ, ru vào ngày giấc mộng

 

Thuyền cá về

sau bao đêm dài nỗ lực

mang theo mặn mòi của biển

trong từng giỏ cá

tiếng cười vang lên giản dị mà lan xa

bến nhỏ bỗng thành nơi giữ ấm bình minh

 

Du khách tìm đến

như tìm lại chính mình

giữa gió mát và những điều rất nhớ

họ lắng nghe hương biển bằng lặng im

và mang về một khoảng trời

trong xanh Cửa Việt

 

Hải âu bay

viết lên trời những câu chuyện tình lãng mạn

cánh buồm nâu chở nắng ra khơi

biển ở đó muôn đời chẳng nói

nên mỗi lần về

ta lại thấy một Cửa Việt rất riêng

 

                                       NVT

 

Cồn Cỏ - Miền bất khuất

                       Nguyễn Văn Trình

 

Biển xanh hơn mắt trời

soi tận đáy san hô

cá bơi thành nét vẽ

êm đềm một lời mời

 

Rừng xanh ôm gió mát

lá hát chuyện ngàn xưa

nắng rơi qua kẽ lá

thành giọt nắng ban trưa

 

Đất núi lửa trầm mặc

đứng giữa sóng ngàn năm

vết thời gian còn đó

lặng nhìn biển xa xăm

 

Hào sâu còn hơi ấm

pháo cũ ngủ bên đồi

dấu chiến tranh còn đậm

nỗi đau còn chưa thôi

 

Ngọn cờ bay đỏ thắm

đài liệt sĩ nghiêng mình

Cồn cỏ - miền bất khuất

Sáng giữa biển bình minh

 

                          NVT

 

Thạch Hãn một dòng xanh

                             Nguyễn Văn Trình

 

Thạch Hãn dòng xanh, soi trời mây nước

sông uốn lượn, như dải lụa quê nhà

bãi ngô non, thiết tha bao ước vọng

gió đưa phấn hoa, lan mãi triền xa

 

Đập Trấm giữ, một mạch nguồn trong vắt

cho lúa thì con gái, hóa mùa vàng

những cánh đồng mở ra như trang sách

viết ấm no, trên đất mẹ dịu dàng

 

Bỗng ký ức dội về như lửa cháy

tám mốt ngày đêm, lửa đỏ Cổ thành

sông quặn sóng, ôm những điều chưa nói

khói phủ thời gian, dấu vết chiến tranh

 

Có những giấc mơ nằm sâu đáy nước

hóa ánh sao, soi lối bước hiên ngang

máu lặng lẽ nuôi màu xanh đất nước

cho hạnh phúc, xanh mãi khắp non ngàn

 

Hôm nay sông vẫn âm thầm kể chuyện

bằng những chiến công của một dòng xanh

người cúi xuống, nghe nghìn năm sóng vỗ

thấy quê hương lấp lánh, đẹp vô ngần...

 

                                           NVT

 

Đông Hà thức giấc

                    Nguyễn Văn Trình

 

Hiếu giang chảy giữa Đông Hà

êm như câu hát chan hòa tình quê

đôi bờ xanh mướt đê mê

gió ru phố mới (*), vỗ về chiều êm

 

Đông Hà thức giấc êm đềm

bên sông gió nhẹ gọi tên tháng ngày

đường qua, nối những vòng tay

Quốc lộ xuôi ngược đêm ngày Bắc, Nam

 

Đường tàu xuyên Việt âm vang

mang theo thương nhớ, miên man dặm dài

sông trôi nước chảy miệt mài

ra miền Cửa Việt nối dài biển xinh

 

Thuyền đi chở nặng ân tình

xuôi dòng, còn giữ bóng hình quê hương

cảng xưa in dấu chiến trường

một thời bom đạn còn vương đất này

 

Ga xưa dấu tích trưng bày

sân rêu kể chuyện những ngày xa xưa

chuông chùa ngân vọng ban trưa

khói hương lan tỏa như vừa cõi mơ

 

Nhà thờ giữ tiếng tôn thờ

neo lòng phố thị, bên bờ thời gian

Đông Hà đẹp nét dịu dàng

hiền hòa như nước, miên man sông dài...

 

                                Đông hà, tháng 8/2024

 

                                               NVT

(*) Ngày 8/8/2024 tp Đông hà được CP công nhận là đô thị loại II .


Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

Bút danh: KATHI              

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị - ĐT 0914 415 931

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

 

 

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN TRÌNH: Một Cửa Việt rất riêng / Cồn Cỏ - Miền bất khuất / Thạch Hãn một dòng xanh / Đông Hà thức giấc

KHI TÌNH YÊU NHUỐM MÀU TOAN TÍNH - Truyện ngắn: Hoàng Thị Bích Hà



Hoàng Thị Bích Hà

Truyện ngắn

KHI TÌNH YÊU NHUỐM MÀU TOAN TÍNH

 

Bích Lan sinh trưởng ở Đồng Nai, tính tình hiền lành và có ngoại hình dễ nhìn. Năm nay bốn mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con vào đại học, cô trở về căn hộ của mình mỗi chiều với một chùm chìa khóa và sự im lặng. Từ ban công tầng mười sáu nhìn xuống, thành phố đêm nào cũng sáng rực. Xe cộ vẫn xuôi ngược, những ô cửa vẫn hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Chỉ có căn hộ của Lan, nhiều lúc rộng đến mức nghe rõ tiếng dép của chính mình trên nền gạch. Sự nghiệp làm ăn thì thuận tiện, nhưng về đường tình duyên thì có phần lận đận.

Ngày trẻ, Lan từng nghĩ chỉ cần yêu chân thành là đủ để giữ một cuộc hôn nhân. Nhưng cuộc hôn nhân đầu tiên đã dạy cô một bài học khác. Bích Lan kết hôn năm 30 tuổi. Người chồng năm ấy lúc yêu cũng từng hứa hẹn đủ điều. Sau năm năm chung sống, chồng của Bích Lan cứ nhậu nhẹt bê tha lại chơi bời lêu lỏng ở bên ngoài. Cuộc hôn nhân cứ thế hao mòn, còn chuyện con cái cũng lỡ dở theo năm tháng. Đến năm Bích Lan 35 tuổi thì chia tay, đường ai nấy đi, thứ còn sót lại chỉ là tờ giấy ly hôn và một khoảng trống âm ỉ trong lòng.

Sau cuộc chia tay ấy, Lan lao vào làm việc.

Cô làm cho một công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Đồng lương khá. Lại là người biết tính toán, tích góp được chút vốn, cô đem đầu tư.

Năm tháng trôi qua. Lan mua được căn hộ ở Bình Thạnh. Mua được chiếc xe riêng. Có thêm vài mảnh đất ở Long Thành. Người ngoài nhìn vào thường bảo cô thành công.

Năm ba mươi bảy tuổi, cô gặp Quốc Quân. Quân trẻ hơn cô tám tuổi. Họ quen nhau qua công việc rồi dần trở nên thân thiết. Những cuộc điện thoại ban đầu chỉ xoay quanh hợp đồng, báo giá, kế hoạch. Sau đó là những câu hỏi thăm khi trời trở lạnh, những lời nhắc ăn cơm đúng bữa, những tin nhắn chúc ngủ ngon vào cuối ngày. Tình yêu đến với Lan nhẹ nhàng như cơn gió.

Cô từng tự nhủ sẽ không yêu nữa. Nhưng hóa ra trái tim con người không cứng cỏi như mình tưởng. Ở bên Quân, Lan cảm thấy mình trẻ lại. Những cuối tuần có người chờ đợi. Những buổi tối có người để trò chuyện. Những ngày bệnh có người mua thuốc mang đến tận nhà. Đã rất lâu rồi cô mới có cảm giác được quan tâm như thế.

Quân xuất thân từ một gia đình nghèo ở quê. Cha mẹ già yếu, dưới anh còn nhiều em nhỏ. Tiền làm được bao nhiêu anh đều gửi về phụ giúp gia đình. Thỉnh thoảng Quân lại mượn Lan vài chục triệu vì chuyện này chuyện khác.

Lan chưa từng từ chối. Yêu một người cũng là học cách chia sẻ những gánh nặng của người ấy. Số tiền ấy cứ cộng dần. Đến một ngày đã lên tới hai trăm triệu. Lan vẫn không nhắc. Cô nghĩ nếu đã xác định đi cùng nhau lâu dài thì đâu cần quá rạch ròi.

Một buổi chiều, Quân nói:

- Mình cưới nhau đi em.

Lan nhìn Quân âu yếm, mỉm cười. Cô cũng mong có một mái nhà. Mong những ngày lễ không còn lủi thủi một mình. Mong có người cùng nắm tay nhau trên đoạn đường đời còn lại.

Nhưng cô chậm rãi nói:

-Trước khi đăng ký kết hôn, em muốn làm rõ tài sản có trước hôn nhân là tài sản riêng. Sau này vẫn cùng sử dụng, cùng chăm lo cuộc sống, nhưng giấy tờ nên minh bạch.

Nụ cười trên mặt Quân vụt tắt. Anh nhìn cô như nhìn một người xa lạ.

-Em tính toán với anh vậy sao?

Lan khẽ thở dài.

-Không phải tính toán. Chỉ là em từng đổ vỡ một lần rồi.

Quân bỏ về trong cơn giận dữ.

Còn lại một mình. rồi những đêm Lan nhìn điện thoại định gọi rồi thôi, nghe tiếng tủ lạnh chạy trong căn hộ, nhìn chiếc cốc đôi chưa dùng. Lan cảm thấy thật trống vắng.

Hơn một tuần sau, chính Lan là người chủ động làm hòa. Nhiều đêm nằm một mình trong căn hộ rộng lớn, cô tự hỏi có phải mình đã quá đa nghi hay không. Có phải những tổn thương cũ đang khiến mình đánh mất hạnh phúc hiện tại?

Người phụ nữ sau một lần đò thường mang trong lòng những vết sẹo vô hình. Người ngoài không thấy, nhưng chính họ luôn cảm nhận được.

Sau lần ấy, Quân đưa Lan về quê. Gia đình anh tiếp đón cô niềm nở.

Nhưng trong những câu chuyện bên mâm cơm, Lan nhiều lần bắt gặp ánh mắt dò xét. Họ hỏi về căn hộ. Hỏi về đất đai. Hỏi về công việc.

Rồi cười cười bảo:

-Sau này thành người một nhà rồi thì có phước cùng hưởng, có khó cùng chia.

Lan chỉ cười. Nhưng trong lòng bỗng xuất hiện một đám mây xám nhạt. Không rõ hình dạng. Cũng không rõ từ đâu kéo đến.

Một thời gian sau, Quân lại thúc giục cưới.

Lần này anh nói: “cha mình bệnh nặng, mong được nhìn thấy con trai lập gia đình trước khi nhắm mắt”. Lan lặng người.

Cô thương người đàn ông trước mặt và cô cũng thương chính mình. Người phụ nữ bốn mươi tuổi không còn đủ trẻ để bắt đầu lại từ đầu thêm một lần nữa.

Cô nhìn Quân thật lâu rồi nói:

- Em vẫn giữ ý kiến cũ. Chúng ta nên thỏa thuận rõ tài sản trước hôn nhân.

Như một sợi dây bị kéo căng đến giới hạn. Quân bùng nổ. Những lời chửi mắng bật ra dữ dội và cay nghiệt.

Anh nói cô thực dụng, nói cô chỉ biết tiền bạc, nói cô chưa từng thật lòng yêu anh.

Lan đứng im, cô không cãi, cũng không khóc, chỉ thấy một điều gì đó trong lòng mình đang từ từ vỡ vụn. Có lẽ không phải tình yêu, mà là niềm tin.

Quân kéo chiếc va-li ra cửa. Tiếng bánh xe lăn trên nền gạch nghe khô khốc.

Anh đi, không ngoảnh lại. Có lẽ anh vẫn nghĩ như những lần trước, vài hôm nữa Lan sẽ chủ động gọi điện. Sẽ xuống nước, xin lỗi anh, sẽ giữ anh lại.

Nhưng lần này Lan không bước theo. Cô đứng bên khung cửa nhìn bóng người dần khuất xuống cuối hành lang. Ngoài ban công, những ánh đèn thành phố bắt đầu lên, lấp lánh, xa xôi.

Lan khép cửa. Căn hộ lại trở về với sự im lặng quen thuộc.

Cô biết tối nay mình sẽ rất buồn. Nhưng nỗi buồn ấy rồi cũng sẽ qua.

Điều đáng sợ hơn là đánh đổi cả cuộc đời chỉ để giữ lấy một người không thật lòng. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Lan thấy cô đơn.

Nhưng cũng lần đầu tiên, cô cảm thấy mình đã bảo vệ được chính mình. Cõ lẽ sau một lần trắng tay về niềm tin, Lan không muốn đặt tất cả những gì mình có lên cùng một canh bạc nữa.

Saigon, ngày 16/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

 

READ MORE - KHI TÌNH YÊU NHUỐM MÀU TOAN TÍNH - Truyện ngắn: Hoàng Thị Bích Hà

WITHOUT YOU / VẮNG ANH - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussein

 


WITHOUT YOU

Author: 

Tran Thi Lan Anh – Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussein, Assam, India


Copyright © 2026. All rights reserved.

 

You’ve gone away for just a few days,
Yet home grows cold in quiet haze.

The kitchen fire no longer glows,
A silent space the house now knows.

 

The bowls and plates in restless lines,
Still hold the trace of distant times.

The needle slips from weary hand,
A missing button, love unmanned.

 

The old guitar hangs faint and low,
A song unfinished long ago.

Night falls with mist upon the air,
And whispers gently: you’re not there.

 

Cold rice beneath the fading light,
An empty chair that holds the night.

The house remains, yet feels unknown,
As if its soul has left the home.

 

No smoke, no warmth from kitchen flame,
Just hollow silence calling your name.

I sit within this quiet space,
And hear your breath in memory’s trace.

 

You’re not so far, yet still I feel
Half of my heart no longer real.

With you, the house was warm and bright,
Without you—half of life’s in night.

 

 

VẮNG EM

Tác giả: 

Trân Thị Lan Anh – Aschaffenburg, Germany

Musharraf Hussein, Assam, India


Bản quyền © Trân Thị Lan Anh. Mọi quyền được bảo lưu.

 

Em đi mấy bữa xa nhà
Bếp im lửa tắt như là chưa quen

Gian nhà thiếu bóng dịu êm
Bát nghiêng cũng hóa buồn thêm cuối ngày

 

Kim khâu lạc giữa bàn tay
Cúc em đứt rụng đâu đây vẫn còn

Tiếng đàn chùng xuống héo hon
Như câu hát cũ không tròn nhịp ru

 

Đêm về gió lặng sương mù
Anh nghe tiếng thở vi vu của buồn

Cơm nguội chạm nhẹ cô đơn
Đũa xưa để lại trống trơn chỗ ngồi

 

Nhà quen mà hóa lẻ loi
Một người đi vắng mà đời trống không

Bếp im không khói không hồng
Chỉ còn hơi lạnh ngập lòng bơ vơ

 

Anh ngồi giữa khoảng đợi chờ
Nghe trong tĩnh lặng bây giờ có em

Em đi chưa quá xa miền
Mà sao như thể nửa tim rời mình

 

Có em nhà mới yên bình
Không em một thoáng cũng thành chia đôi.


From:Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran 
Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

 

READ MORE - WITHOUT YOU / VẮNG ANH - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussein