Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Đinh Hoa Lư. Show all posts
Showing posts with label Đinh Hoa Lư. Show all posts

Wednesday, February 23, 2022

NGỤ NGÔN AESOP TẬP 8 - Người dịch Đinh Hoa Lư

 


 

CHUYỆN CÔ GÁI VẮT SỮA VÀ CÁI CHUM

 

 Cô gái vắt sữa đang trên đường từ nông trại về nhà. Trên đầu cô còn đội một chiếc cái bình láng bóng, bên trong đựng đầy sữa cô mới vắt xong. Bình sữa nằm yên theo bước chân nhịp nhàng, cân đối của cô. Nàng vừa bước vừa suy tính về nhiều kế hoạch huy hoàng cho ngày mai...

 

- Này nghe! với loại sữa tốt như thế mình mặc sức mà đánh ra kem. Xong mình sẽ có bơ để mình tha hồ mà ra chợ bán.

 

Có được mớ tiền kha khá rồi mình sẽ mua mớ trứng về ấp. Ôi! biết bao nhiêu là con gà con xinh xắn; chúng sẽ nở đầy sân nhà mình.

 

Chưa hết đâu! mình đợi  đến ngày Lễ tháng Năm này, mình sẽ bán bầy gà đi để mua một bộ váy thật đẹp. Mình sẽ bận bộ váy xinh đẹp này vào ngày Hội Chợ của Làng.

 

Ngày đó sẽ có nhiều chàng trai tới gắm ghé rồi chết mê chết mệt ngắm mình. Mấy chàng sẽ tới thật gần mình cùng ra sức tán tỉnh; nhưng cuối cùng mình sẽ khéo léo từ chối hết ...”

 

Đang miên man suy tính, ỏng ẹo  với dòng suy nghĩ của nàng, không may cô vấp chân làm bình sữa đang đội trên đầu chao đảo, cuối cùng rơi tòm xuống đất!!!

 

Ôi thôi! bao nhiêu sữa của cô gái đổ lai láng trên mặt đất. Thế là tan tành giấc mộng làm bơ, mua trứng, ấp gà, mua váy mới, cùng tan luôn sự đỏng đảnh, kiêu sa trong 'giấc mơ ngày' của cô vắt sữa ./.

 

LỜI BÀN

 

*KHOAN VỘI ĐẾM  GÀ TRƯỚC KHI TRỨNG NỞ. 

* CHƯA ĐỖ ÔNG NGHÈ  ĐÃ ĐE  HÀNG  TỔNG. 

* CHƯA ĐI  KHOAN  CHẠY

 

*** 

 


 ĐẠI HỘI MUÔN THÚ

 

Thưở khai thiên lập địa, muôn thú còn nói chuyện được với nhau thì không may có một trận ĐẠI DỊCH ập đến.

 Muôn thú chết nhiều quá do không còn cái gì để ăn cả. Chúng lang thang vất vưởng đó đây. Lúc này Cáo Chúa khó lòng tìm ra con gà mập mạp hay Ngài Sói cũng khó lòng kiếm ra con cừu non nào cho vừa miệng?

Bấy giờ SƯ TỬ, là chúa mọi loài, quyết định triệu tập đại hội các loài thú lại và phán:

-Các khanh thân mến, ta tin rằng Thượng Đế đã phái một trận ĐẠI DỊCH xuống trần gian để trừng phạt chúng ta do chúng ta đã phạm nhiều tội lỗi đối với Người. Trong Đại Hội này sẽ tìm ra ai là người nhiều tội lỗi nhất thì đem ra TẾ TRỜI hòng mong Ngài xá tội cho chúng ta.

Sư Tử tiếp:

-Ta sẽ tự khai tội lỗi của ta trước tiên. Ta thừa nhận với các khanh rằng ta là kẻ nhiều tội lỗi nhất. Do ta quá tham ăn. Ta từng ăn không biết cơ man nào là cừu lúc chúng chẳng làm hại gì ta cả? Ta ăn cả dê bò nai nữa. Ta thú nhận có lúc ta còn ăn luôn cả những kẻ chăn cừu.

-Giờ đây ta là kẻ nhiều tội nhất. Ta sẵn sàng hi sinh. Nhưng ta cho rằng trước khi ta đền tội thì mọi loài phải lần lượt bước ra tự khai tội của mình để Đại HỘi phán xét ai là kẻ nhiều tội nhất mới được.

CÁO  bước ra tâu:

-Tâu bệ hạ, ngài thật quá lương hảo. Tại sao lại cho là tội khi ngài phải ăn cừu? Ai nói tội lỗi như vậy quả là đần độn. PHải vinh hạnh lắm và đại phước mới được ngài Ngự Thiện. Bệ Hạ đã ban phước cho kẻ nào được ngài xơi mới đúng.

 

CÁO lại nịnh tiếp:

-Còn kẻ chăn cừu cũng vậy Bệ Hạ sao quá quan tâm? chúng ta đây ai nấy đều thừa nhận rằng mọi loài đều đua nhau để cống hiến cho ngài mà.

 

Mọi thú đều vỗ tay reo hò cho Cáo nói quá đúng và quá hay! Rồi lần lượt đến CỌP, GẤU, SÓI cùng nhiều thú khác, chúng đều tự cho là có tội nhất?! Nhưng cuối cùng, con nào cũng 'trong sạch thánh thiện' như thần thánh và hoàn toàn 'vô tội', rồi cuối cùng bầy thú nịnh bợ đó lại được miễn tội hết thảy?!

Cuối hết, có một CHÚ LỪA ngu ngơ bước ra:

-Ta nhớ lại ...

Lừa vừa ngậm ngùi vừa hối hận kể tiếp:

-Có bữa ta bước qua cánh đồng cỏ của các vị tu sĩ. Cỏ non quá khiến ta không cầm lòng được nên gặm một mớ. Ta thật đáng tội do ta không có quyền được ăn thứ cỏ đó. Ta thừa nhận...

Lừa nói chưa dứt câu thì cả Đại Hội đều nhao nhao lên ngắt lời:

-Đây mới chính là THỦ PHẠM. Hắn là kẻ đem sự TRỪNG PHẠT tới cho chúng ta. Thật là một 'tội ác kinh hoàng' khi hắn dám ăn ...CỎ thuộc quyền người khác? Tội này bất cứ ai cũng đáng treo cổ huống gì là ...lừa?

 

Lập tức toàn thể Đại Hội Tòa Án kia đều đồng ý kết tội cho LỪA.

Sói là đứa xung phong đứng ra kết liễu đời LỪA để cúng Trời; nhưng buổi lễ chẳng cần Nghi Thức Tế Cúng gì ráo?

 

LỜI BÀN

* NGU CŨNG CHẾT DẠI CŨNG CHẾT CHỈ CÓ BIẾT THÌ KHÔNG

* KẺ NGU NGƠ THƯỜNG LÀM NẠN NHÂN CHO BỌN ÁC

KẺ SỨC YẾU THẾ CÔ THƯỜNG THƯỜNG LÀM VẬT HI SINH CHO KẺ ÁC VÀ LẮM QUYỀN LỰC

*  CÁ LỚN NUỐT CÁ BÉ

 

 

 


CHUYỆN LÃO CHIÊM TINH 

 

Xưa lắm rồi có một Lão Chiêm Tinh. Ông ta rất tự hào về tài thiên văn của mình do đoán được vận mạng của các vì sao trên trời và tự phong cho lão là CHIÊM TINH tài ba quán chúng.

 

Hằng đêm Lão chiêm tinh này bỏ hết thì giờ ngắm lên bầu trời mà thôi.

 

Một buổi tối nọ, Lão đi bách bộ dọc theo con đường chính trong làng. Mắt lão chằm chặp dán lên bầu trời ngắm hết vì sao này sang vì sao nọ... Lúc đó Lão Chiêm Tinh tưởng chừng như vận mệnh của thế giới và vũ trụ này nằm trong tay Lão không bằng? Thình lình Lão bước hụt chân rơi xuống một cái hố đầy bùn.

 

Lão Chiêm Tinh la toáng lên, hoảng hốt. Chân tay Lão bấu víu khắp thành hố nhưng bùn trơn trợt quá khiến Lão không tài nào lên được?!

 

Nghe tiếng ông già kêu van bà con dân làng lật đật chạy đến.

 

Kéo giúp Lão Chiêm Tinh lên xong, một người trong làng mới mỉa mai:

 

-Này Lão? Nghe lão đoán được tương lai vận số tất cả vì sao trên trời thế mà cái trước chân Lão cũng không hề biết trước được thế là làm sao?

 

Tai nạn này cũng dạy cho Lão một bài học đó. Hãy lo chuyện trước mắt đã, còn tương lai của vũ trụ này thì để tự nó liệu lấy.

 

Một người khác phụ hoạ:

 

- Bài học này thật đáng cho ông! Ông cứ lo chuyện trời đất, vu vơ, trong khi ông chẳng hề biết chi chuyện trong làng này cả?

 

LỜI BÀN 

- CHÚNG TA HÃY CHĂM NOM NHỮNG ĐIỀU THỰC TẾ DÙ NHỎ NHẶT TRƯỚC MẮT MÌNH TRƯỚC. 

- CHỚ LO CHUYỆN BAO ĐỒNG

 

***

 

 


GÀ TRỐNG TINH KHÔN 

VÀ CON CÁO QUỶ QUYỆT 

 

Một buổi chiều vàng khi ánh dương rực rỡ từ từ lặn dần trên mặt đất. Có một Bác Gà trống già đậu trên cành cao đập cánh ba lần và cất tiếng gáy vang một hồi cuối trước khi đi ngủ. Nhưng vừa định dấu đầu vào đôi cánh để tìm giấc ngủ thì hai con mắt tròn xoe của Gà chợt bắt gặp cái gì đó màu đỏ, rồi cái mũi dài của Con Cáo Tinh Ranh xuất hiện dưới gốc cây.

 

-Chào Bác Gà! Bác có nghe tin gì chưa? Một nguồn tin rất vui bác ạ!

 

Con Cáo quỷ quyệt dưới gốc cây, hắn đang cố gắng dùng giọng điệu thật vui và đầy hào hứng nói cho Gà nghe.

 

-Tin gì thế chú Cáo?

 

Gà giữ vẻ bình thản hỏi Cáo nhưng trong lòng Gà hết sức nghi ngờ? Như bạn biết đó loài gà xưa nay ngán sợ loài cáo vô cùng.

 

-À gia đình bác và gia đình cháu đây cũng như tất cả mọi loài khác hiện nay đã đi đến một quyết định là bỏ qua tất cả dị biệt để cùng sống chung hòa bình trong tình thân hữu ngay hôm nay và mãi mãi về sau bác gà ạ. Hãy đón mừng tin mới này đi bác. Cháu rất nóng lòng muốn ôm hôn bác một cái đây nè! Xuống đi bác, hãy xuống đây rồi chúng ta cùng vui đón một biến cố vĩ đại này.

 

-Ồ thật là một sự kiện quá lớn! ta thật vui mừng khi nghe tin này...

 

Chợt giọng Bác Gà nghe có vẻ lạc đi...   Gà cố rướn chân lên cao hướng về phía xa hình như có bóng ai đang tiến tới gần?

 

-Bác thấy gì đằng đó Bác Gà?

 

 Cáo hỏi, giọng hơi nghi ngại.

 

-Phải không ta? Hình như có hai BÁC CHÓ đang đi về hướng này? Có thể họ cũng nghe được tin vui này và...

 

Bác Gà chưa nói hết câu thì con Cáo ranh ma kia dợm chân bỏ chạy.

 

-Ủa sao chú lại chạy? Hai Bác Chó giờ này theo lời chú mày đều LÀ BẠN của chúng ta cả mà?

 

-Vâng! vâng! Bác nói đúng...

 

 Cáo run giọng trả lời một cách đau khổ...

 

-Nhưng có thể hai bác chó đó chưa nghe được tin này. Ngoài ra cháu...cháu phải đi gấp, cháu chợt nhớ đã quên vài việc phải làm GẤP  Bác Gà ạ.

 

Gà cười nhạt. Giờ đây Bác mới an lòng dấu cái đầu vào bộ lông ấm áp để ngủ sau khi thắng con Cáo quỷ quyệt kia một keo./.

 

LỜI BÀN 

-Vỏ quít dày có móng tay nhọn

-Kẻ cắp gặp bà già

-Lường gặp Láo

 

  


 CHUYỆN CÂY SỒI VÀ ĐÁM CỎ LAU

 

Có cây Sồi to lớn mọc cạnh bờ suối gần đó có đám cỏ Lau mềm mại xanh tốt. Mỗi lúc gió thổi Sồi ta vẫn hiên ngang cùng hàng trăm cành lá đứng yên không hề hấn gì riêng đám Lau thì cong mình xuống mà hát điệu ca buồn thảm.

 

Thấy thế Sồi ta mới lên tiếng mỉa mai:

 

-Thứ Lau nhà ngươi phải có lý do mà ta thán đó chứ!? Gió mới gợn mặt nước thôi mà các ngươi đã cúi rạp đầu xuống rồi. Xem ta này! Một cây Sồi uy dũng, bất chấp gió có thét gào cỡ nào ta vẫn luôn đứng thẳng vững vàng.

 

Đám Lau bình thản trả lời:

 

-Chớ lo cho chúng tôi bác Sồi ơi! Gió chẳng bao giờ hại được chúng tôi đâu. Chúng tôi uốn người trước Gió đó là chúng tôi không muốn mình bị gãy. Còn bác cứ ỷ vào sức mạnh kháng cự với Gió mãi thì cái kết quả cuối cùng sẽ đến với Bác ngay thôi.

 

Quả thật, đám Lau vừa nói xong thì có trận bão phương bắc thổi về. Bác Sồi cứ theo thói cũ, ưỡn ngực kiêu hãnh chống lại cuồng phong. Lúc này thì đám Lau đã lo cúi rạp người tránh luồng gió dữ lâu rồi.

 

 Gió càng lúc càng mạnh gấp đôi. Chỉ một lúc Bác Sồi to lớn ngã gục nằm vật mình trên đám Lau một cách đáng thương, còn bộ rễ bác Sồi thì bật lên trời trông thật là thảm thiết./.

 

LỜI BÀN 

-Tránh voi chẳng thẹn mặt nào.

-Phải biết lấy nhu chế cương.

-Khi chống cự là điều ngu dại, thì ta nên nhịn, còn hơn là cứ chống càn để rước họa vào thân.            

 

                                    =================

  


 

CON LỪA ĐỘI LỐT SƯ TỬ

 

Có một con lừa ngày nọ thấy bộ da sư tử do một nhóm thợ săn bỏ quên trong rừng nó bèn nghĩ ra một kế vui chơi.

 

Con lừa bận bộ da này vào núp vào trong một bụi rậm. Nó đợi lúc muôn thú đi ngang bèn chạy ra hù doạ. Bầy thú tưởng chúa sơn lâm thật tất cả ngay lập tức đều sợ hãi bỏ chạy trối chết?!

 

Lừa thích chí quá do muôn thú xem nó như chúa sơn lâm thật không bằng? Lừa không nín được do quá khoái chí nên bật kêu lên:

 

-Bờ rê! Bờ rê!

 

Có con cáo chạy sau cùng nghe được tiếng này nó mới hiểu ra đó chỉ là con lừa đội lốt sư tử thôi?!

 

Con Cáo trở lui cười ngất, rồi bảo lừa rằng:

 

Giá như ngươi biết câm cái miệng lại thì ngươi có thể doạ được ta rồi. Nhưng chính cái miệng của ngươi đã làm hỏng chuyện khi tự phát ra cái tiếng be be tức cười kia, biết chưa?

 

Con Lừa nghe thế,  thẹn quá lủi mất./.

 

 

LỜI BÀN 

-MỘT ĐỨA GIAN MANH CÓ THỂ LỪA THIÊN HẠ QUA SẮC PHỤC VÀ DIỆN MẠO BÊN NGOÀI NHƯNG CHÍNH LỜI NOÍ CỦA HẮN MỚI TỎ LỘ CON NGƯỜI THỰC SỰ CỦA HẮN RA SAO. 

-KHOAN VỘI XÉT NGƯỜI QUA BỀ NGOÀI MÀ HÃY ĐỢI HỌ NÓI RA. 

-CHỚ ĐÁNH GIÁ CUỐN SÁCH QUA TRANG BÌA. BẠN SẼ KHÔNG BAO GIỜ BIẾT ĐƯỢC GIÁ TRỊ BÊN TRONG CUỐN SÁCH RA SAO NẾU BẠN CHƯA THỬ ĐỌC QUA. 

-KHÔNG PHẢI MỌI THỨ LẤP LÁNH ĐỀU LÀ VÀNG CẢ.

            

NGUỒN
THEO BÓNG THỜI GIAN 
Website của tác giả Đinh Hoa Lư
READ MORE - NGỤ NGÔN AESOP TẬP 8 - Người dịch Đinh Hoa Lư

Monday, January 31, 2022

ÁO MỚI NGÀY XUÂN – Đinh Hoa Lư

 


Nhà văn Đinh Hoa Lư


ÁO MỚI NGÀY XUÂN 

Đinh Hoa Lư

 

Tôi nhớ xuân xưa lúc còn thơ dại, anh em chúng tôi cứ mong tết mau về để được ba mạ  may cho áo quần mới. Năm hết tết đến, chuyện cha mẹ ưu tiên cho con cái những bộ áo quần mới là thứ ưu tiên hàng đầu. Cha mẹ nào cũng thương con, điều lo đầu tiên trong ngày tết là làm sao có quần áo mới cho con trong ba ngày tết. 

 Ba mạ tôi có khi đem con lên chợ tỉnh, có nhiều tiệm có áo quần mới may sẵn. Những cái áo sơ mi xếp ngay ngắn trong bao nilon, và quần dài cũng vậy. Có năm, mạ tôi mua vải, xong dẫn con vào tiêm may Thanh Bình trong chợ  đo may cho con, chờ ngày lên nhận. Đi may như vậy thì phải đợi, nhưng không lâu; vài ngày là có. Gần tết, tiệm may hay quán may nào cũng đắt khách; nơi đâu cũng làm việc tận đêm áo quần may không kịp. Tiếng máy may trong chợ, tháng Chạp, rộn ràng làm sao... 

 Ngày xưa trẻ nhỏ nào mà không háo hức, chờ đợi áo quần mới của cha mẹ may cho. Thứ cảm giác đó giờ làm sao có lại. Chờ tết, là lúc chúng tôi quanh quẩn bên mẹ mình đang canh chừng thùng nồi bánh tét sôi sùng sục, nấu suốt đêm khuya. Chúng tôi quên cả đi ngủ, mải mê ngắm ánh lửa bập bùng, lung linh bóng người. Mấy que củi, thỉnh thoảng nổ lép bép, sao lửa văng tứ tung trông vui thật vui mắt. Bếp bánh nấu ngoài trời. Vườn về đêm, trời se se lạnh càng tăng thêm không khí ấm cúng, sự đợi chờ, nao nức của cái tết đến nơi. Tôi khó quên, bao giây phút cận kề, tình cảm gia đình sâu đậm. 

Nhà hàng xóm cũng nấu bánh lúc này. Ánh lửa lập lòe bên kia như cùng nhau hòa chung niềm vui ngày tết. Sau một năm làm lụng vất vả, giờ này là thời gian đầm ấm,  kề cận bên nhau. Bếp lửa hồng ở ngoài, ánh đèn bàn thờ từ căn nhà giữa chiếu hắt ra, phản chiếu chiếc lư đồng vừa được chùi sáng loáng. Tôi nhìn vào, tưởng tượng ông bà đang hiện về vui tết cùng con cháu. 

 Lửa tàn, bánh chín, trời quá khuya, thùng bánh sẽ được vớt ra cho ráo nước. Một hai đòn sẽ được ưu tiên tét ra cúng lễ giao thừa bên chiếc bánh chưng vuông vuông xinh xắn. Và chính ngay giây phút đó tình cảm gia đình, lòng yêu mến quê hương chắc từng sâu trong tiềm thức tôi, dù từ lớp tuổi thơ bé bỏng trong đời. 

* 

 Từ khi chiếc bánh tét và cặp bánh chưng đầu tiên được mạ tôi vớt cho lễ giao thừa, thời gian chờ đợi tiếng pháo trừ tịch sao lâu và hồi hộp. Từng giây phút đi qua hồi hộp, nóng lòng do tôi sẽ nghe bao tràng pháo trong xóm thi nhau đì đẹt nổ, đón mừng phút đầu tiên của năm mới. Tiếng pháo chuột "tì tạch" từng tràng, tiếng "ùng oằng' của vài ba cái pháo đại đó là những gì tôi thích. Tôi phải kể đến sự vui sướng nhất khi tôi cầm được cây hương châm ngòi cho phong pháo nhà mình. 

 Có nhà nào tận cuối xóm đốt pháo trễ hơn. Thứ âm thanh cuối cùng của phong pháo đốt trễ xa xa đó nghe thật lẻ loi đơn điệu. Một điều đáng nói ở đây, dù ít hay nhiều tiền, nhà nào cũng mua một phong pháo cho có lệ thôi không cần "thi đua" nhau đốt thật nhiều và có tính cạnh tranh như thời sau này. Tôi nghiệm ra cái ý nghĩa từ cách sống hòa nhã cùng đầy phong vị ngày đó. 

 Những phút rầm rộ của những tràng pháo đón giao thừa trong xóm qua đi, trả lại không khí trang nghiêm tĩnh lặng. Khói trầm hương nghi ngút, người lớn trong nhà cúng mâm giao thừa. Đón năm mới, lòng thành lễ bạc, nhà nhà khấn nguyện thổ thần đất đai- ông bà tổ tiên- bước qua năm mới: gia đạo an vui, con cháu làm ăn thịnh vượng. 

 Nương theo ánh sáng lung linh từ hai cây đèn sáp cúng giao thừa, tôi cố tìm cho ra vài ba cái pháo đẹt chưa kịp nổ trong đống xác pháo tơi tả trước nền đất sân nhà. Những cái pháo lẻ này là của riêng tôi. 

 Sau khi lẻo đẻo một bên chờ trong nhà cúng giao thừa xong, khi chắc chắn không còn tiếng pháo giao thừa đốt trễ nào nữa, tôi mới vào nhà. Tôi cố dỗ giấc ngủ. Chỉ còn vài giờ nữa là trời sáng, là MỒNG MỘT TẾT. Trong đầu tôi cứ lan man mong trời mau sáng để mặc áo quần mới, bộ áo quần mạ tôi mới lấy trên tỉnh về. 

Ngày mai, con đường trước xóm sẽ có chơi bầu cua tôm cá. Ngày mai tôi sẽ được người lớn  "mừng tuổi"; tôi sẽ có tờ bạc 1 đồng mới toanh có hình "người đang cào ruộng muối" hay tờ 5 đồng có hình "con công xanh". Ôi đẹp làm sao những tờ bạc mới như thế. Tôi sẽ bỏ bạc mới vào túi áo trước lấy hên... 

 Niềm mong đợi, sự vui mừng rạo rực, hân hoan cộng chút gì ngường ngượng...đó là những cảm giác tôi còn cất mãi trong ký ức, một ngày MỒNG MỘT TẾT, khi tôi bận vào bộ áo quần mới... tất cả đưa tôi vào giấc mộng êm đềm./. 

ĐHL

phuchue83@gmail.com

Nguồn: 
THEO BÓNG THỜI GIAN
Website của tác giả Đinh Hoa Lư
READ MORE - ÁO MỚI NGÀY XUÂN – Đinh Hoa Lư

Sunday, January 9, 2022

ĐÔNG XƯA - Đinh Hoa Lư




Ảnh từ thoixua.vn


Thời nay có thể ít ai còn cảm hết cơn lạnh đông về  như xưa nữa. Có thể chúng ta nhờ đầy đủ tiện nghi trong cuộc sống hơn ngày trước chăng?

Nhắc về đông lạnh chắc hẳn chúng ta còn nhớ mấy câu ngày trước:

- Lạnh chi mà lạnh dử rứa!
- Lạnh thấm thía, lạnh trong xương lạnh ra!
-Đắp ba lớp mà hắn vẫn còn lạnh!

Hay tệ hơn:

-Lạnh cứng tay cứng chưn!

Còn nhiều câu than van về cảm giác lạnh lẽo khi mưa dai dẳng ngày này qua ngày khác.  Bầu trời cứ mãi một màu xám xịt, màn mưa tiếp nối giăng giăng...

Mùa đông tháng giá ập về. Ai bận bịu công chuyện mới ra đường. Những tấm ni lông choàng quanh người, gió bay phần phật. Mưa tạt chiều nào, ta vội kéo che chiều đó. Ngày đó, có người dưới quê lên còn bận cái áo tơi, tức là áo mưa chằm bằng lá nón. Khách quê vào nhà, vội dựng cái tơi đó ngoài hiên.  

Nước nguồn về, lụt tới, nước tràn vào mảnh ruộng trước nhà, mạ bì bõm lội, nhưng thân người chẳng đủ áo ấm che thân.


Căn nhà miền trung phần nhiều "hở hang", trống trải nhiều nơi nên khó ngăn gió lành lùa. Người thành phố còn có mền bông, mền dạ lính nặng chịch. Chốn làng quê ít nói đến chuyện sắm mền.  Lạnh thì nhớ đến than. Những gánh than ưu tiên dùng vào dịp tết khi người ta cần rim mứt, nhưng chuyện dùng than đốt cho mấy tháng lạnh mùa đông thì coi bộ mấy ai? Nhắc đến đây, người viết tưởng tượng đến  hơi ấm từ lò than rực hồng. Ngày cận tết, mùi thơm mứt gừng xông ngát mũi. Thích thú làm sao, làn hơi ấm từ hai, ba lò than hồng lan tỏa khắp nhà. Mùi mứt và hơi ấm lò than, đó là mùi hương của đông về tết đến.  Đã năm mươi năm như còn phảng phất quanh tôi ? 

Đông về, chợ đò thưa thớt chẳng biết bán món chi họa chăng vài ba gánh cải cay hé bông vàng chóe , hay mấy gánh kiệu lá dài xanh mướt. Trên chợ Tỉnh, phố xá chìm trong màn mưa.  Mấy quán hàng, tiệm ăn ế khách. Miệt quê cảnh còn buồn hơn, ngoài bờ tre làng chỉ còn là một cánh đồng loáng nước, vài con nhạn lướt qua.
                              

 Cả bầu trời sang đông ẩn hiện trong màn mưa- mây xám ngắt. Miếng ăn hiếm hoi trong ngày đông lạnh. Rầm lúa quý giá bà con ít khi đụng đến. Khoai sắn phơi khô, giờ quý giá làm sao?

Vài con cá trời lạnh cũng chẳng bao giờ ngoi lên mặt nước , họa chăng mùa đầu mùa lụt còn đi cất rớ được vài ngảu cá "lòng tong". Mùa đông, người làm nông hết việc. Trên cái nền đất trong nhà , bộ ngựa cũ dành cho cụ nhà trên.  Mấy cái giường tre ọp ẹp, tấm chiếu đơn sơ, hiếm khi thấy được cái mền giống người thành phố.  Mẹ kể rằng, ngày đó người dưới quê còn đắp chiếu thay mền!

                                    

Thời nay khác xưa nhiều rồi. Xe cộ đầy đủ, vật chất các thứ dư thừa. Cách biệt thôn quê với thành thị chẳng còn khác xa. Từ cái ăn, chuyện ở cho đến thứ đắp trong mùa đông tháng giá, hôm nay xem chừng dễ có.

Từng đợt gió lạnh buốt thổi về. Rồi màn mưa kéo dài lê thê trên bầu trời xứ Quảng. Lớp tuổi về sau  may mắn  đầy đủ hơn trước. Do vậy, khó mà cảm nhận thật lòng ý nghĩa của câu “được mùa chớ phụ môn khoai" của ông bà chúng ta ngày trước.  Ngày xưa, mẹ tằn tiện chắt chiu từng miếng cơm manh áo để phòng “tháng Bảy nước nhảy lên bờ",  khi lụt về phủ ngập khắp nơi.

Sẽ có lúc nào đó chúng ta ngồi nhớ lại mùa đông lạnh lẽo của quê hương ngày trước. Giờ đây nơi chốn thị thành, có khi  ta mong lạnh nhiều để có dịp bận vào những áo ấm đủ màu, đủ kiểu. Biết bao nhiêu áo ấm đẹp xinh,  cất mãi, chẳng có cơ hội bận vào? Thành phố càng lúc càng nhiều loại xe. Có thể do vậy nên hình ảnh những đôi tình nhân cùng bận áo lạnh, sánh bước bên nhau xem chừng khá hiếm?

 Giờ đây cuộc sống đầy đủ hơn xưa. Rồi người ta trở nên bận bịu mọi thứ trên đời.  Sẽ có lúc, chúng ta ngồi rồi lại 'thèm' trở về cái cảm giác rét mướt đông xưa.

ĐINH HOA LƯ

Nguồn:
Website của tác giả Đinh Hoa Lư
READ MORE - ĐÔNG XƯA - Đinh Hoa Lư

Sunday, December 26, 2021

NGỤ NGÔN AESOP TẬP 7 - Đinh Hoa Lư

 


CON THỎ VÀ HAI CÁI TAI TO

Chớ Nên Để Đời Sống Bị Ám Ảnh Bởi những Điều Phi Lý

 

Chúa sơn lâm Sư Tử ăn thịt con Dê nhưng bị sừng của Dê chọc vào miệng hết sức đau đớn nên rất tức giận. Sư Tử bèn ra lệnh từ nay những con thú mà nó ăn thịt, đầu phải nhẳn nhụi không được có thứ Sừng  gì nguy hiểm, làm đau miệng Chúa khi ăn?!

 Sư Tử còn ra lệnh cho các loài thú có sừng cư ngụ trong lãnh thổ nó phải dọn đi gấp trong thời hạn hai mươi bốn giờ?

Lệnh của Chúa Sơn Lâm ban ra thật sự gây hãi hùng cho muôn thú. Bất hạnh nhất cho mấy loài có sừng chúng phải lo tất bật thu dọn đồ đạc ra đi.

Ngay cả một con Thỏ, như bạn biết đó đời nào Thỏ có Sừng và không gì để phải sợ hãi? Nhưng con Thỏ lại qua một đêm thức trắng với nhiều ám ảnh cùng  ác mộng với vị Chúa Sơn Lâm tàn ác.

Sớm hôm sau khi hừng đông vừa hé, Thỏ bắt đầu ra đi theo lệnh truyền của Chúa Sơn Lâm. Thỏ nhìn bóng hai cái tai dài, nhọn của nó trãi dài theo ánh nắng ban mai, HÌNH ẢNH đó vừa gây cho Thỏ hãi hùng suốt đêm.

Thỏ thở dài nói lời từ tạ xóm giềng:

-Tạm biệt các bạn Dế Mèn thân yêu của ta. Ta đi đây. Ta biết dù ta có phân bua thế nào chăng nữa, Ngài Sư Tử chắc chắn vẫn xem cặp tai của ta là SỪNG thôi các bạn à. /.

 

Lời bàn:

 

* THIẾU TỰ TIN LÀ ĐIỂM YẾU NHẤT CỦA CHÚNG TA. 

* CHỚ BAO GIỜ CHO ĐỐI PHƯƠNG MỘT SƠ HỞ NÀO DÙ NHỎ NHẤT ĐỂ LÀM GIẢM UY TÍN CỦA TA. KẺ ĐỊCH SẼ CHỤP NGAY CƠ HỘI CHÚNG TA LƠI LỎNG ĐỂ TẤN CÔNG TA.

* TA PHẢI BIẾT ĐẶT NIỀM TIN VÀO CHÂN LÝ


 


ĐOÀN KẾT LÀ SỨC MẠNH 

ANH EM NÊN ĐOÀN KẾT

CHUYỆN NGƯỜI CHA VÀ BÓ CỦI

 

Người Cha nọ có đàn con Trai, chúng luôn cãi lộn nhau. Dù người Cha có tìm lời lẽ khuyên răn sao cũng chẳng có một kết quả dù nhỏ bé nào. Do vậy, người Cha ngày đêm suy tính trong đầu sao cho có một ví dụ thật HAY cho bầy con hiểu rằng: sự bất hòa dai dẳng này sẽ mang lại điều bất hạnh cho chúng.

Ngày nọ bầy con trai của ông có một trận cãi nhau thật lớn. Mặt đứa nào cũng lộ ra sự hung hăng tột độ. Người Cha sai một đứa con đem tới cho ông một bó củi.  Xong, ông bảo từng đứa con cố bẻ gãy bó củi đó. Dù cố hết sức, nhưng chẳng có đứa nào bẻ gãy được?!

Người Cha mới lấy lại bó củi. Xong ông tháo từng que cho từng đứa thì chúng bẻ gãy được dễ dàng.

Đến đây người Cha mới ôn tồn bảo:

-Các con thương yêu của ta. Phải chăng các con chưa hề thấy một điều rất chắc chắn rằng: nếu các con đều đồng thuận với nhau, luôn giúp đỡ lẫn nhau thì không có kẻ thù nào làm hại các con được? Còn trái lại, các con chia rẽ nhau, mỗi đứa một nơi thì các con sẽ không còn chút sức mạnh nào, chẳng khác chi TỪNG CÁI QUE trong bó củi này vậy ./.

 

-ĐOÀN KẾT LÀ SỨC MẠNH                                     

 

 =

 


CON LỪA BƯỚNG BỈNH

 

Có con Lừa được Chủ dắt theo một con đường chạy men theo sườn đồi để qua bên kia núi. Đang đi, chợt Lừa ta nảy sinh ra một ý tưởng ngu ngốc trong đầu, đó là tự chọn lấy cách đi riêng của mình...Thấy khu chợ dưới chân núi, nó cho rằng nhảy qua bên kia sẽ leo xuống mau hơn?

Con Lừa ngu ngơ dợm cẳng nhảy qua, Chủ hốt hoảng cố sức túm đuôi kéo nó lại. Nhưng Lừa vẫn bướng bỉnh không chịu thua, nó hết sức trì kéo chống lại Chủ...

Chủ Lừa  đến đây mới nổi cơn thịnh nộ:

-A được lắm! Mầy cứ đi theo ý của mầy đi con thú cứng đầu kia! Rồi mầy sẽ thấy hậu quả dẫn mầy tới đâu?

Nói xong Chủ nó buông tay. Thế là con Lừa gàn bướng, ngu si, ngã lộn nhiều vòng xuống tận chân núi  chết tươi./.

 

 -KIÊU CĂNG LÀ ĐIỀM BÁO TRƯỚC CỦA THẤT BẠI GẦN KỀ.

-NHỮNG AI KHÔNG CHỊU NGHE ĐIỀU PHẢI LẠI GÀN BƯỚNG CHỐNG LẠI ĐIỀU KHUYÊN BẢO CỦA NHỮNG NGƯỜI KHÔN NGOAN HƠN MÌNH ĐỀU GÁNH CHỊU HẬU QUẢ KHÔNG MAY .

-KHÔNG THẦY ĐỐ MẦY LÀM NÊN

                      


 


CON CÒ VÀ LÃO NÔNG

CHỌN BẠN MÀ CHƠI


CÒ bản tính mộc mạc và hay tin người nên nghe lời mời  bọn Sếu chúng sẽ có một buổi tiệc bạn vui vẻ khi cùng tới thăm cánh đồng lúa mới cấy của Lão nông kia. Nhưng buổi họp bạn đã có một kết thúc rất kinh hoàng là cả bọn cò đều dính vào màn lưới thép của Lão Nông đặt sập.

Cò năn nỉ Lão Nông tha cho mình:

-Ông ơi xin ông làm ơn tha cho cháu! Cháu thuộc họ nhà Cò như ông đã biết họ nhà cháu vốn thật thà, là loài chim có nhiều cá tính rất tốt ông ạ. Ngoài ra, cháu không hề biết lũ Sếu kia dám tới trộm của ông.

-Ta biết chứ, ngươi có thể là loài chim tốt. Nhưng ta bắt ngươi cùng lũ Sếu trộm đạo kia  do ngươi đi chung thì ngươi phải chia sẻ hình phạt với chúng biết chưa ./.

 

- ĂN CHỌN NƠI, CHƠI CHỌN BẠN

 -CHỌN BẠN MÀ CHƠI

 

===

 


ẾCH NHÁI ĐÒI CÓ VUA

 

Loài Ếch Nhái sống tự do thoải mái không ai cầm đầu lâu ngày cũng chán. Chúng tự do quá "ăn không ngồi rồi" nên sinh ra hư đốn. Hàng ngày chúng quá rảnh rang, chỉ ngồi quanh mà  kêu “ken két” mãi cũng nhàm.

Một ngày nọ, chúng cầu mong ơn Trời làm sao có được một Nhà Nước của Ếch Nhái cho chúng tự hào và tiện dịp bày vẽ thêm chuyện trung thành cùng thực thi luật pháp, phép tắc cho thiên hạ biết chúng có hệ thống cai trị hẳn hoi.  Lũ Ếch Nhái này còn tuyên bố Nhà Nước kiểu này chẳng tốn sữa hay nước để điều hành. Đơn Thỉnh Cầu được dâng lên cho Thần Jupiter (*) mong Ngài phái xuống cho chúng một vị Vua?

Thần Jupiter nhận thấy loài Ếch Nhái thật quá tầm thường và ngu dại, nhưng Ngài cũng muốn chúng im tiếng kêu rên nên quăng xuống một Khúc Gỗ lớn làm nước bắn tung tóe, tạm gọi đó là 'VUA' của chúng.

 Ếch và Nhái núp kỹ trong mấy đám lau cỏ nhìn ra. Chúng ngỡ rằng vị Vua Mới này chắc là vĩ đại lắm. Nhưng cuối cùng chúng khám phá ra rằng Khúc Gỗ kia sao quá hiền lành và dễ  dãi. Chỉ một thời gian thôi thì lũ Ếch con dùng Khúc Gỗ này làm nơi tập lặn.  Bầy Êch già thì dùng Khúc Gỗ  làm nơi tụ họp để lớn tiếng trách Thần Jupiter  về thứ nhà nước  mà Ngài đã ban cho chẳng ra gì cả!

Giờ đây Thần Jupiter muốn dạy cho loài Ếch Nhái này một bài học về Kẻ Cai Trị ra sao? Ngài bèn phái xuống xứ chúng một con Sếu làm vua cho chúng. Sếu bắt đầu chứng minh Vua như nó khác hẳn với Khúc Gỗ hiền lành kia... Đầu tiên, Sếu chộp ngay hai con ếch bên phải và bên trái nuốt chửng vào bụng! Bầy  Ếch giờ mới thấy chúng ngu dại chừng nào?!

 Chúng run sợ kêu khóc "ken két” xin Thần Jupiter mau mau thu hồi vị Vua tàn bạo về Trời gấp trước khi chúng bị giết sạch chẳng còn con nào!?

Thần Jupiter giờ mới mắng:

-Sao nữa đây! Các ngươi vẫn chưa bằng lòng ư? Ta đã cho các ngươi những thứ các ngươi đòi hỏi. Giờ thì các ngươi hãy tự KẾT TỘI  mình về điều bất hạnh đó biết chưa?

 

* PHẢI   CHẮC  CHẮN CÓ ĐƯỢC ĐIỀU KIỆN TỐT HƠN NÊU CHÚNG TA MUỐN THAY ĐỐI.

*CỨU CÁNH CỦA CÁCH MẠNG LÀ SỰ TỐT ĐẸP HƠN SO VỚI THỂ CHẾ HIỆN HÀNH.

*BẠN PHẢI BIẾT THỎA  MÃN  CÁI  HIỆN  CÓ TRONG TAY.

* AN PHẬN THỦ THƯỜNG CÓ KHI LÀ ĐIỀU HAY HƠN CẢ.

* HẠNH PHÚC KHÔNG Ở CHÂN TRỜI MÀ TA BIẾT MÃN NGUYỆN NHỮNG GÌ HIỆN CÓ TRONG TẦM TAY.


 

Nguồn:
Website của tác giả Đinh Hoa Lư
READ MORE - NGỤ NGÔN AESOP TẬP 7 - Đinh Hoa Lư

Sunday, December 12, 2021

GÁNH BÚN XÁO PHƯỜNG ĐỆ TỨ - Đinh Hoa Lư

 


GÁNH BÚN XÁO PHƯỜNG ĐỆ TỨ

Đinh Hoa Lư

 

 

 Gánh bún xáo hay triêng bún xáo là hình ảnh quen thuộc cho khách ăn hàng vặt. Bữa sáng hay bữa chiều đều có gánh bún xáo, do các o gánh đi bán rong dọc theo mấy con phố hay đầu thôn cuối kiệt ở những vùng ngoại ô.

 

Người Huế thân quen với gánh bún xáo, người Quảng Trị cũng chẳng lạ lùng chi cái cảnh mấy o, mấy chị vừa chạy lúp xúp vừa rao ...

 

 -Ai...bún?

 

Tiếng rao bị o rút gọn bớt vì rằng nghe tiếng o là khách ăn biết ngay thôi.

 

Lạ một điều, khó diễn tả cái động tác o gánh 'triêng' bún xáo? Cũng không phải chạy, nhưng đi lại không phải đi. Thứ động tác của hai chân o bán bún gánh, làm sao cho chiếc đòn gánh cong cong vẫy nhịp thật đều theo bước chân o để nhẹ bớt sức nặng lên vai o. Một điều phải nói lại cho rõ, rằng o không trở vai lúc đang gánh. Chỉ có khách là o đặt gánh bún xuống thôi. Thời gian bán hàng là lúc đôi vai o được nghỉ.

 

 Không bao giờ chúng ta thấy mấy o người Huế và ngay cả Quảng Trị bận áo cụt; các o luôn bận áo dài. Những chiếc áo dài bạc màu, sờn rách theo năm tháng o ruổi rong theo 'cơm gạo áo tiền' nuôi sống gia đình.

 

Những tô bún bình dân, đáy nhỏ miệng to ngày xưa chúng ta thường thấy. Khách ăn hàng đủ hạng người. Người hào sảng, có tiền thì ăn tô 5 đồng; người bình dân thì ăn tô 3 đồng, thậm chí con nít o cũng bán cho 'chút chút' tô 2 đồng! Gánh hay triêng bún xáo của o bán đủ loại giá; o không hề than vản, và khách ăn chẳng ai nề hà chi. 

 

Những thứ thịt bò loại rẻ tiền, bạng nhạng 'nhiều mỡ ít nạc'. O chỉ ư mua về loại hai, loại ba này thôi. Vừa có đồng lời vừa hợp với một thứ ăn gọi là 'bún xáo'. O cho rằng: thịt bạng nhạng, có xen gân mới làm bún xáo ngon nhất. Còn thịt quá tốt, tạm gọi là thượng hạng chỉ dành cho món bí tết, tiệc tùng loại sang, bữa ăn thịnh soạn không có 'chỗ đứng' trong nghề bún xáo của mấy o.

 

Đưa tô bún nho nhỏ, vừa tay, lên miệng; khách ăn sẽ ngửi ngay mùi thơm nước xáo đúng 'gu' người Trung nấu không lầm vào đâu.  Thoang thoảng mùi rau răm, tiêu và miếng bún "nức mùi xáo" vào miệng.  Khách sẽ nhận ra được lát thịt bò sần-sật giòn, bùi bùi, xen một lát huyết đậm đà, beo béo. Người thưởng thức, vừa nhai vừa cắn miếng ớt chìa vôi thơm, cay nồng xông lên tận hốc mũi...

 

 Cái 'đói, thèm' càng tăng khi gánh bún của o còn mãi đàng xa do đang bận khách. Chiều chiều, ai cũng chờ, cũng trông gánh bún o đi qua. Dọc phố, các chị  các mệ cũng đợi gánh bún các o đi ngang.

 

Có mấy o là có bữa sáng tới rồi!

 

 Mùi bún xáo phố Huế hay phố Quảng nào cũng giống nhau. Khách ăn của mấy o không bao giờ chê, chẳng bao giờ ngán mới lạ làm sao.

 

Có phải huơng vị cùng hình ảnh gánh bún xáo mấy o mấy chị ngày xưa đã đi vào văn hoá ẩm thực của người Trung bao đời nay chăng? Người ta chẳng hề quan tâm, chỉ một tâm lý vắng gánh bún xáo ngày đó thì nhớ và thèm đó thôi.

 

Cái nồi tròn nhôm một đầu, đầu kia là tô, đũa hay những thứ linh tinh, lỉnh kỉnh. Mọi thứ đều cũ kỹ trước mắt khách đợi. Khi nắp nồi xáo được o giở lên, cái vá nhẹ nhàng, chính xác chi ly o chan từng thứ lên tô bún; mùi thơm của nước xáo không lầm lẫn vói bất cứ loại món ăn nào làm khách ăn nhớ đòi.

 

    Một thời, khi cái từ "kéo ghế' đặc biệt dành cho những buổi đi vào tiệm ăn; nó hiếm hoi hơn những gánh hàng rong thân quen cho thực khách miền trung. Trong những gánh hàng rong đó, những gánh bún xáo dường như đã trở thành 'bất tử' trong lòng chúng ta, phải thế không các bạn?

 

Gánh Bún Xáo O Đức phường (thôn) tôi

 

Khi tôi viết về triêng bún xáo bán rao (rong) là lúc tôi nhớ về hình ảnh o Đức. Tôi kêu o do trong xóm tôi hay gọi tiếng o, thực ra o Đức phải xấp xỉ bằng tuổi ngoại tôi là ít. Ngày ngày, độ xế trưa là lúc o gánh bán từ đầu phường cho tới cuối phường Đệ Tứ.

 


Chiếc áo dài đen, phai ố theo tháng ngày tần tảo đó là hình ảnh o bán bún xáo tại bến xe An Cựu, xa xa là chiếc xe hàng Nam Lộc từ Đà Nẵng mới ra. Tuy vậy cũng tạm thay cho hình ảnh o Đức bán bún xáo trong phường chúng tôi vào thập niên 1960. Như bạn đọc thấy trong hình cái nồi tròn đen ở một đầu gióng là loại nồi nhôm độc đáo sau này. Miệng nồi nhỏ lại có thể giữ cho nồi xáo nóng lâu hơn. Lớp màng màu đỏ của ớt phi, vài lát huyết nổi lềnh bềnh trên đó thì làm gì đến nỗi phải lầm với các loại món ăn khác được. Chuyện đáng nói về chiếc nồi nhôm tròn này, có thể dành riêng cho các gánh hàng rong, dọc theo các con phố miền Trung.

 

Cảnh cũ ngày xưa giờ không còn nữa, nhưng mỗi lần tôi ngửi lại mùi xáo bún bò chinh là lúc tôi nhớ về triêng bún xáo ngày đó. Hương vị của một món ăn mang tên là bún xáo, là đơn sơ mộc mạc, là bình dị quê mùa. Lạ thay, nó chất đầy nỗi nhớ trong hồn người xa xứ? Chính những lúc này, nó không là cái ăn đơn thuần mà là tình cảm, là nỗi nhớ bâng khuâng, như cánh mây chiều lãng đãng bay về chóp núi hay chân trời nào đó? Không ai định nghĩa hay để tâm vào chúng ngoại trừ những người xa quê đang ngồi nhớ lại hương vị tô bún năm xưa.

 

                                                       Đinh Hoa Lư


Nguồn:
Website của tác giả Đinh Hoa Lư
READ MORE - GÁNH BÚN XÁO PHƯỜNG ĐỆ TỨ - Đinh Hoa Lư