Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, February 23, 2024

Chùm ảnh HOA DƯỢNG ĐƠN (Gif) - Chu Vương Miện


 

READ MORE - Chùm ảnh HOA DƯỢNG ĐƠN (Gif) - Chu Vương Miện

CHỈ LÀ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN - Thơ Trần Vấn Lệ

 

Nhà thơ Trần Vấn Lệ

CHỈ LÀ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN


Tin thời tiết báo bão, không nói bão tên gì... Bão bắt đầu bước đi từ Los Angeles...

Người không nhà lê lết chạy tìm chỗ trú thân. Cõi dương hóa cõi âm ngày cuối tuần, Chúa Nhật.

Bão đi không lật đật (có lẽ phố nhiều đường?). Gió và mưa dễ thương rất bình thường mưa gió...

Khi qua những thảm cỏ, khi chạm mặt vườn hoa... bão giống như bầy gà bị đàn chó xua, đuổi!

Sau chớp mắt, lầy lội : Bão đúng là hung thần! Ngói lật mình tung tung, xe chôn chân rung lắc.

Tin thời tiết tin thật... người hớt hải muộn màng! Tôi như người sang ngang lỡ làng không bờ bến...

Tự nhủ: Đi đã Đến... không từ đâu, đến đâu! Bão... như lai, không cầu, mình... như lai là Phật?

*

Tôi ngủ. Tôi không thức. Sáng dậy... nhìn: tan hoang. Cái gì mất - không còn! Cái gì còn - xiêu vẹo!

Phố xá buồn, thiêu thiếu những chiếc xe băng băng... Đường sá thì ngổn ngang rác trần gian trần trụi!

Đời không gì gần gũi! Đời mù tăm. Xa xôi...

Trần Vấn Lệ

(21:35pm, 19/02/2024)

READ MORE - CHỈ LÀ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN - Thơ Trần Vấn Lệ

CHÓ RỪNG BỊ DÍNH THUỐC NHUỘM - Chuyện cổ Pakistan - Nguyễn Khắc Phước kể

 


CHÓ RỪNG BỊ DÍNH THUỐC NHUỘM

Chuyện cổ Pakistan

Nguyễn Khắc Phước kể

 

Một con chó rừng bị rơi vào một chiếc bình lớn chứa đầy thuốc nhuộm  khi đang rình mò tìm đồ ăn. Khi nó trở về nhà, tất cả bạn bè đều ngạc nhiên nói: 

“Mầy đã gặp chuyện gì vậy?” 

Nó cong đuôi trả lời: “Có thứ gì trên đời đẹp như tao không? Nhìn tao này! Đừng ai gọi tao là ‘chó rừng’ nữa nhé.” 

“Vậy tụi tao phải gọi mày là gì?” các bạn nó hỏi. 

“Công, từ nay tụi bây gọi tao là công,” chó rừng trả lời, vừa khệnh khạng đi lại vừa nhìn lên trời. 

“Nhưng một con công có thể xòe đuôi rất đẹp. Vậy mầy có thể xòe đuôi ra được không?” các bạn hỏi. 

“Ồ, không, tao không làm được,” chó rừng trả lời. 

Chúng tiếp tục: “Và một con công có thể phát ra tiếng kêu du dương rất hay. Mầy có thể tạo ra tiếng kêu du dương vậy được không?” 

“Cái đó thì tao cũng chịu luôn.” 

“Vậy nếu mầy không phải là chó rừng thì rõ ràng mầy cũng không phải là công,” đám bạn kết luận. 

Và chúng đuổi nó ra khỏi đàn.

 

 

Nguồn:

The Painted Jackal

Rev. Charles Swynnerton

https://fairytalez.com/

READ MORE - CHÓ RỪNG BỊ DÍNH THUỐC NHUỘM - Chuyện cổ Pakistan - Nguyễn Khắc Phước kể

CA KHÚC CAO HỮU ĐIỀN - Nguyễn Văn Nho

 



CA KHÚC CAO HỮU ĐIỀN


Những ca khúc có mùi vị sũng nước mùa mưa của hai hàng cây ôm hôn nhau dọc đường Lê Lợi trong những ngày thành phố Huế về đêm hoặc không có, hoặc chỉ có một vài ngọn đèn đường vàng vọt.

Những ca khúc có mùi vị của chuyến tàu về muộn trên sân ga, có người em trở về mệt mỏi, có người bán hàng vừa tất bật vừa sợ hãi, những cô cậu sinh viên áo quần ướp mùi oi nồng ngai ngái của những toa tàu đầy ăm ắp người và hàng hoá, chạy lây lất lúc nhanh lúc dừng gần như là hên xui, mà hành khách cứ thở phào bởi con tàu chỉ trễ vài ba tiếng chứ chẳng phải bốn năm ngày.

Những ca khúc ấy còn đượm hương nồng của mùi rượu sắn chở ra từ Quảng Ngãi, của tình huynh đệ buổi chiều đạp xe hoặc đi bộ tìm nhau rồi gặp nhau bên chân cầu Gia Hội, những đêm trăng nghiêng ngả nằm cùng nhau, gối đầu trên xe đạp bên lề cầu mới, nằm nghêu ngao đọc thơ hay khoe nhạc đề của bài hát đang viết, rồi nói như sanh như sứa chuyện triết Đông triết Tây, chuyện Bài giảng trên Núi hay chuyện lắng nghe âm thanh tiếng vỗ của một bàn tay.

Những ca khúc ấy có ân tình của những người con gái cô đơn mà đôi mắt ngây nồng màu ước nguyện, bên những công việc lam lũ ban ngày kiếm sống, đêm đêm về ngồi hát với chúng tôi, chịu khó ngồi nghe chúng tôi lảm nhảm bên tách trà như những kẻ vĩ đại một cách đê hèn, những con người kiêu hãnh một cách nhát gan, thấy ông công an, thấy ngài văn nghệ nhà nước thì nép mình tránh né như loài gián thấy ban ngày.

Nhưng Ca khúc Cao Hữu Điền, mặc dù được viết ra nhiều trong khoảng thời gian đó, sau năm 1975, lẫn bên trong những mùi vị kia hãy còn đọng lại một chiều sâu tâm thức vô bờ của người lữ hành luôn vén lộ giữa nhân gian cho riêng mình từng con đường nguyệt bạch, từng lối cỏ trong sương.

Anh đã đi từ tuổi thơ u buồn, trong vòng tay khắt khe của người mẹ kính yêu nhưng không là mẹ đẻ, đã trầm uất điên khùng rồi từ bỏ Y khoa Đại học.

Anh trở thành thầy giáo sau đó. Rồi Quảng Trị, rồi Sài Gòn, Đà Nẵng, dạy học, đánh đàn, viết báo, đi Tây, vấn thuốc lá dỏm, bán hàng rong, rong chơi cùng trí thức, bè bạn với cả chú bé đánh giày, người dán áo mưa, chia rượu cùng những gã xích lô nhốt cả bầu trời thơ mộng dưới gầm xe trên dặm đường gió bụi.

Rồi anh dẫn Tây đi dọc đường Nam Bắc, đến cả những buôn làng miền Bắc xa xôi hay những cánh rừng tràm cuối miền Nam bộ, miệng nói như nhu cầu phải nói, nhưng thầm lặng sững sờ trước hoàng hôn bên vạt cỏ chiều, cô đơn nhả khói thuốc vào đầu sông sương bạc, lòng rưng rưng nghe giọng hót sau cùng của một cánh chim khản giọng bên cánh rừng rỉ máu. Đi như một sinh kế, hay đi như một người không muốn đến? Đi để ngắm nhìn hay đi để chiêm nghiệm? Đi để thấy những chiều phai tóc trắng, hay đi để lưng chừng trong giọt máu phiêu lưu?

Và giờ đây, anh không còn đi lại xa xôi nữa khi bàn chân đã yếu, nhưng anh vẫn tiếp tục lộ trình kia trong tâm tưởng. Bởi đi là sống, và đến là chết, nên anh trở về thành phố Huế thân yêu, ngắm vệt nắng cuối ngày bên đám cỏ úa vàng ở góc đường hàng me cũ, tiếp tục mộng du, tiếp tục đi và thở như kẻ lãng mạn sau cùng suốt cuộc đời thèm đi và thèm thở. Thỉnh thoảng, anh mỉm cười vì nhớ rằng mình đã từng là người này hay kẻ nọ trong đôi mắt ai kia.

Anh là nhạc sĩ ư? Không! Anh có là thi sĩ, là triết gia? Cũng không! Dường như, đối với những tâm hồn sung mãn, bất cứ sự đóng khung vào danh hiệu nào cũng chính là không còn đi nữa, và cũng chính là khi họ tự trói mình trong hạn cuộc khô cứng của ý niệm khen chê đầy chết chóc…

Và tôi, tôi hát những bài hát của anh, một vài người bạn cất lên bài hát của anh ở một góc buồn nào đó giữa mặt đất quạnh hiu này. Những sắp xếp hoán vị của 7 nốt nhạc theo tự tình kia có thể không hài lòng ai đó, nhưng nó ý nghĩa làm sao cho những người đã yêu anh và từng được anh yêu mến. Và họ, và những người như tôi, hãnh diện cất lên từng giai điệu bổng trầm kia như cất lên bài ca chan chứa của kẻ yêu trần gian mà chẳng dám cầm tay.

Anh Cao Hữu Điền thân yêu ơi, anh nghe không, ở một nơi đó, có người trở về…

Về để làm gì hở anh? Quy hà, quy hà vi?...

 

Nguyễn Văn Nho

Đà Nẵng, 2009.


(Xin đăng lại bài này trong ngày thân xác anh được gởi về lòng đất, ngày 21, tháng 2, năm 2024. Quý vị quan tâm có thể nghe một vài nhạc phẩm của anh, đăng trong https://art2all.net/)

Nguồn: https://www.facebook.com/nguyen.vannho.1 

Bấm vào liên kết sau để nghe 11 ca khúc của Cao Hữu Điền trên art2all.net: 

ÂM NHẠC CAO HỮU ĐIỀN - ART2ALL


READ MORE - CA KHÚC CAO HỮU ĐIỀN - Nguyễn Văn Nho