Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Tú Yên. Show all posts
Showing posts with label Tú Yên. Show all posts

Sunday, February 7, 2021

LỠ HẸN - Thơ Tú Yên

 

Nhà thơ Tú Yên


Tú Yên

LỠ HẸN

 

Con lỡ hẹn Tết nay không về được

Chắc mẹ buồn vì mòn mỏi chờ mong

Ai thay mẹ ngồi canh nồi bánh tét

Nghe tình quê ray rức ở trong lòng

 

Anh lỡ hẹn không về trong dịp tết

Để cùng em đi hái lộc đầu năm

Sân chùa sẽ vắng một người ngoan đạo

Câu kinh cầu bỏ lại phía xa xăm

 

Đành lỡ hẹn với xóm làng, bè bạn

Ngày cuối năm nhấp nhổm mắt trông về

Nhớ quay quắt nhóm bạn cùng trang lứa

Ngấn lệ buồn vọng hướng phía trời quê

 

Cùng tất cả anh em đồng cảnh ngộ

Ngày đoàn viên bên tiên tổ ông bà

Không về để cùng góp phần chống dịch

Cho quê mình – vang khúc khải hoàn ca


Tú Yên -Trần Văn Tuyến

tranvantuyen.pbqn@gmail.com

                                      

READ MORE - LỠ HẸN - Thơ Tú Yên

Monday, March 26, 2018

THƯƠNG MÃI CUỘC TÌNH - Thơ - Tú Yên



Tú Yên (Hội An)

THƯƠNG MÃI CUỘC TÌNH
          "Tình như thế mà lưng chừng em bỏ
             Đời thơ ta rồi cũng bỏ lưng chừng"
                                    (Thơ Hoàng Lộc)

Cuộc tình mình không lẻ thành huyền thoại?
Một chuyện buồn chẳng ai muốn chờ mong
Khung trời yêu một thời ươm sắc thắm
Giờ chợt xa... ai chẳng thấy nao lòng?

Đâu còn được những thời xa xưa ấy
Ta gắn liền như tàu với sân ga
Đường khúc khuỷu gập ghềnh không kịp thấy
Bước lạc loài... nhìn lại chỉ còn... ta

Tình mới đó đã hóa thành ...kỷ niệm
Nén nghẹn ngào nhìn theo bước em đi
Tinh cầu vỡ nghe đáy lòng quặn thắt
Hoàng hôn đời ... lệ thấm mặn bờ mi

Đêm nay buồn  nhìn sao trời giăng mắc
Tưởng như mình lạc vào cõi thênh thang
Cố níu giữ một vì sao đừng  tắt
Xa thật rồi như tự thuở hồng hoang.
READ MORE - THƯƠNG MÃI CUỘC TÌNH - Thơ - Tú Yên

Thursday, February 15, 2018

NGẬP ÁNH XUÂN THIỀN - Thơ - Tú Yên

Tác giả Tú Yên

NGẬP ÁNH XUÂN THIỀN  

Gió lay nhẹ cội mai vàng trước ngõ 
Như đón chào nàng xuân đến bên hiên 
Ánh nắng cũng lao xao theo sóng lá
Đem màu xanh, mầm sống trải bao miền 

Nào ai biết trong tận cùng sương giá 
Mai âm thầm ươm nụ để chờ xuân
Muốn có được cánh hoa vàng óng ả
Phải nhọc nhằn qua những bước gian truân  

Nhìn áo mới em cười trong rạng rỡ
Mái tóc huyền nhẹ xỏa xuống bờ vai
Tuổi xuân có vì em mà ở lại 
Để đông về che bớt dấu tàn phai? 
  
Bao năm tháng miệt mài trong ảo ảnh 
Ta giật mình vì lạc lối chân nguyên 
Chợt tình giấc bên nụ cười Từ Thị 
Nghe quanh đây tràn ngập ánh xuân thiền

                                      01-2018
                                      TÚ YÊN
                                      (Hội An)


READ MORE - NGẬP ÁNH XUÂN THIỀN - Thơ - Tú Yên

Tuesday, February 14, 2017

HƯƠNG XUÂN TỪ THỊ - thơ Tú Yên





HƯƠNG XUÂN TỪ THỊ
Kính dâng Hòa Thượng Thích Hạnh Niệm
nhân kỷ niệm Chúc Thọ 70
Xuân Đinh Dậu


Xuân còn nhởn nhơ trước cửa
Lá hoa đương độ khoe màu
Khóm cúc trổ vàng hơn nữa
Dịu hiền như sắc hoàng y
Xuân mang bao điều kỳ diệu
Cho tình người thắm đượm thêm
Khúc nhạc lòng reo muôn điệu
Hương xuân Từ Thị chan hòa
Từ độ tâm hoa bừng nở
Người đi theo bước cha lành
Dừng cuộc phiêu lưu muôn thưở
Quê xưa thanh thản quay về
Pháp Bảo - cổng chùa rộng mở
Đón người du tử dừng chân
Tìm mãi trong từng hơi thở
Tâm khai thấy đá mĩm cười
Ngoảnh măt - căn, trần bỏ lại
Chân như nở đóa hoa từ
Sắc không - tháng ngày vô ngại
Bảy mươi xuân - Đẹp rạng ngời

TÚ YÊN


READ MORE - HƯƠNG XUÂN TỪ THỊ - thơ Tú Yên

Thursday, December 15, 2016

XUÂN TRONG NỤ CƯỜI - thơ Tú Yên



Ảnh tác giả


XUÂN TRONG NỤ CƯỜI

Cố đi tìm những giọt nắng mong manh
Còn sót lại qua tháng ngày đông giá
Xuân thì vẫn như còn xa xôi quá
Tháng chạp về cái lạnh vẫn còn vương

Nghe đâu đây như thoảng một làn hương
Khi trời đất đem tin vui mùa mới
Hoa sẽ nở thỏa bao lòng chờ đợi
Xuân lại về - Tô thắm đẹp tình quê

Én chao mình bay liệng khắp sơn khê
Mây bươn bả chở nắng về sưởi ấm
Trên khóm hoa giọt sương còn ướt đẫm
Ngậm nắng hồng thành ngọc sáng lung linh

Nhìn quê hương trong cảnh sắc thanh bình
Đón xuân mới bao cõi lòng rộng mở
Em xinh xắn trong nụ cười rạng rỡ
Xuân đây rồi - tìm chi tận xa xôi.
                                    Tháng Chạp 2016
                                         TÚ YÊN


READ MORE - XUÂN TRONG NỤ CƯỜI - thơ Tú Yên

Friday, December 4, 2015

TRĂM NĂM VẪN GIỮ NGHĨA NGƯỜI - thơ Tú Yên

Tác giả Tú Yên


Trăm năm
       vẫn giữ nghĩa người

Nhờ chút gió trải nắng xuân ngập lối
Cho hoa vàng nở rộ bước em đi
Anh cúi xuống nghe đáy lòng thầm thỉ
Một mai rồi xuân cũ cũng đìu hiu
Sợ bước em làm đau thân cỏ dại
Nên bao lần anh nép lại nhường chân
Em cứ ngỡ đường đầy hoa ước vọng
Dẫm bừa qua kỷ niệm biết bao lần
Dẫu nghiệt ngã trăm ngàn anh vẫn chịu
Như ca dao bao thuở mát lòng người
"Hoa có tàn nhưng nhụy mãi còn tươi
Trăm năm vẫn nghĩa người xin vẹn giữ"
Trăng tròn, khuyết hanh hao vườn cổ tích
Hoa nở, tàn xao xuyến tuổi hoàng hôn

                                                  Tú Yên (Hội An)
READ MORE - TRĂM NĂM VẪN GIỮ NGHĨA NGƯỜI - thơ Tú Yên

Tuesday, October 28, 2014

DẤU TÌNH XA - thơ Tú Yên







DẤU TÌNH XA

Tặng Kim Ngân (Bảo Lộc)

Phượng chưa nở hạ đã về rộn rã
Xuân vừa tàn - ai để dấu tàn phai
Nắng Bảo Lộc tô thầm duyên con gái ,
Ru hồn em - tình trải tháng năm dài
Tuổi hồng xưa ngỡ trăng về cuối ngõ
Là hoàng hôn sẽ từ tạ qua đi 
Đâu biết được vầng mây đời nghiệt ngã
Gieo bão giông làm lỡ bước xuân thì
Để từng đêm đèn khuya soi gối chiếc
Giọt lệ sầu thấm mặn giấc cô miên
Bóng núi đã vô tình nghiêng lối khác
Cuối đèo xa sương chở nặng ưu phiền
Em lặng lẽ đem niềm riêng phong kín
Cất tiếng cười ngạo nghễ với nhân gian
Gió phiêu lãng đi ngang vườn cổ tích
Giật mình nghe lạc lõng giữa thiên đàng.
Chừ gặp em trong tình cờ – mầu nhiệm
Để  thổi bùng ánh lửa giữa tro than
Dòng sông qua bao thác ghềnh xuôi ngược
Chảy về đây tưới mát cả non ngàn.
Anh dừng chân nghe như vừa tìm lại
Ở nơi đây một thánh địa huy hoàng
Bước nhọc nhằn nhờ em mà đứng được
Ngôi  nữ hoàng em lồng lộng đăng quang.
                                            Tú Yên (Hội An)

READ MORE - DẤU TÌNH XA - thơ Tú Yên

Saturday, July 12, 2014

CHÙM THƠ TÚ YÊN


              Tác giả Tú Yên



SÓNG VỠ NỤ CƯỜI

  "Mừng em Sinh nhật lần thứ 50"
                                Tú Yên

Năm chục mùa thu đã bước sang
Vườn xuân ngan ngát ánh trăng vàng
Bằng lăng ngõ trước đang còn nở
Phượng vĩ đường sau cũng chữa tàn
Hương sắc ngọt ngào như nắng dịu
Ân tình dào dạt tựa triều vang
Mừng em trước cửa "tri thiên mệnh"
Vẫn nụ cười như sóng vỡ tràn


SÓNG SẼ DÂNG TRÀN
           (Họa mượn vận)

Nguyên, Mông thuở trước cũng từng sang
Thua chạy - tiêu tan giấc mộng vàng
Nghi Đống "treo đầu" gieo tiếng nhục
Thoát Hoan "chui ống" giữ thân tàn
Mê Linh khởi nghĩa non sông rạng
Dạ Trạch hưng binh khí tiết vang
Sử cũ nhắc ai nên đọc lại
Hoàng Sa - rồi sóng sẽ dâng tràn

                                  TÚ YÊN
READ MORE - CHÙM THƠ TÚ YÊN

Saturday, February 22, 2014

SEN NỞ GIỮA MÙA XUÂN - thơ Tú Yên

                           Thương nhớ anh Đinh Vũ Ngọc
                                                  
 
Đinh Vũ Ngọc và Thế Lộc

Chiều cuối năm trời còn se sắt lạnh
Xuân đang về - gió đợi để đưa hương
Người người vui tràn ngập giữa yêu thương
Đợi  phút thiêng giao hòa cùng vũ trụ

Vạn vật đang tưng bừng cùng xuân vũ
Phố, cờ giăng rực rỡ ánh đèn lồng
Đường đầy hoa chen chúc với người đông
Xuân đem đến bao sắc màu xinh xắn

Nhưng tất cả dường như đang nín lặng
Nghe sững sờ khi tin dữ loan đi
Vườn thi ca vừa rụng đóa Đường thi
Xuân phố Hội đã nhuốm màu tang tóc

Đôi dòng lệ hoen mi thay tiếng khóc
Tiếc thương người vội vã bỏ trần gian
Bỏ người thân chung "chiếc áo tơ vàng"*
Bỏ bằng hữu, bỏ bạn thơ tri kỷ

Biết vẫn biết cuộc đời sinh là ký
Ngày xuôi tay nhắm mắt tử là quy
Phút giây nầy rồi vạn thuở chia ly
Ngăn sao được giọt lệ buồn tiễn biệt

Nén nỗi đau góp vần thơ thương tiếc
Gởi về anh bên kia cõi vĩnh hằng
Nguyện cầu anh miền  Lạc quốc siêu thăng
Sen bừng nở - giữa mùa xuân Từ Thị
                                        

* tên tập Thơ của ĐVN

                                     TÚ YÊN
READ MORE - SEN NỞ GIỮA MÙA XUÂN - thơ Tú Yên

Wednesday, February 12, 2014

Nhân ngày Xuân nghĩ về hạnh hỷ xả - Tú Yên





Hỷ xả, một hạnh trong năm hạnh mà Huy hiệu Hoa sen của GĐPT có một cánh tượng trưng và vị Phật biểu trưng cho hạnh đó là đức Phật Di Lặc. Cho nên khi nói đến sự vui vẻ, hoan hỷ, xả bỏ người ta thường nghĩ đến Ngài. Do đó chúng ta cũng cần biết về đức Phật Di Lặc. Khi nói đến đức Phật Di Lặc thì ai cũng biết đó là vị Phật sẽ giáo hóa trong một kiếp vị lai (sau đức Phật Thích ca) trong hội Long Hoa. Hình tướng của ngài được thể hiện với một vị Phật có một nụ cười rất là vui vẽ, có một cái bụng thật là to, trên người của Ngài có 5 đứa trẻ bu quanh, đứa thì móc tai, đứa thì móc miệng, đứa thị móc bụng, thế mà ngài vẫn vui cười. Thực ra đức Di Lặc mới là một vị Bồ Tát được thọ ký vào kiếp vị lai mới hiện thân xuống cõi Diêm Phù đề nầy để giáo hóa chúng sanh với danh hiệu là Di Lặc, cho nên khi xưng danh hiệu đảnh lễ chúng ta thương xướng là Nam mô Đương lai hạ sanh Di Lặc tôn Phật. (một vị Phật sẽ hạ sanh ở kiếp sau)
Trong lịch sử thì tại Trung Hoa vào thời xa xưa có một vị Hòa Thượng có  dáng người rất là phúc đức, có một cái bụng lớn, khi đi hành hóa trên vai thường mang một cái bị rất to đựng các thức ăn để phân phát cho mọi người nhất là trẻ em, từ đó trẻ em thường rất thích ngài. Bởi lẽ đó ngài còn có tên là Bố đại Hòa Thượng, Ngài đi đến đâu nếu chổ đó có mâu thuẩn tranh chấp thì liền được hóa giải, nếu chổ nào buồn lo hay có chuyện không vui thì khi có bóng dáng của ngài hiện hữu thị trở nên vui vẻ. Cả một đời ngài đi khắp hang cùng ngõ hẹp để thể hiện hạnh nguyện của mình. Đến khi tịch ngài mới nói chính là Di Lặc hiện thân. Qua hành trạng đó nên người sau có một câu tán dương ngài được dịch là “Bụng lớn năng dung, dung những thứ khó dung trong thiên hạ. Miệng cười hỷ xả, xả những điều khó xả giữa thế gian”
Nhân ngày xuân chúng ta nói về hạnh Hỷ xả để cùng nhau suy gẫm, và cũng để tự gạn lòng cầu mong cho mình được ít nhiều hạnh phúc trong hạnh đó. Hiểu một cách khái quát  thì Hỷ xả là vui vẻ, là xả bỏ. Nhưng chúng ta vui như thế nào và xả như thế nào ? Thông thường chúng ta vui khi gặp điều may mắn thuận lợi, có mấy ai vui khi gặp chuyện buồn đau, mất mát đâu. Ai cũng mong cầu cho mình giàu sang, danh vọng, sống đủ đầy, cho nên khi gặp những rũi ro, mất mát, thua lỗ hay những chuyện không muốn khác mà mình gặp phải thì buồn rầu, có khi sanh bệnh, hay lại có những suy nghĩ quẩn, cũng có lắm trường hợp không làm chủ được lý trí lại tạo chồng chất thêm những chuyện đau buồn. Nếu chúng ta có được chút ít căn bản về giáo lý thì chúng ta phải hiểu về luật nhân quả, cái gì đến thì phải đến, ngay như chuyện sinh tử cũng vậy, phải biết chấp nhận thức tế . Khi đã nhận thức được rồi thì những cái chuyện kia không còn làm ta bận tâm, khi không bận tâm thì sự buồn khổ sẽ hết. Như vậy ta đã vui vẽ chấp nhận cái đã đến với ta đúng nghĩa.Biết vui trong cái vui của người khác như nhà người hàng xóm có con vừa thi đậu, ta vui để chúc mừng chớ đừng ganh tỵ. Thấy bạn bè làm ăn khá giả chớ nên ganh ghét xoi mói, đem được niềm vui đến cho người khác thì chính ta dã được vui rồi.
 Còn xả bỏ, khi ta nói thì dễ nhưng làm lại rất khó, bỏ những cái mình không muốn, bỏ những thứ không cần thiết thì quá dễ, nhưng bỏ những cái mình đang hưởng thụ, bỏ những cái mình đang cần thì đâu dễ dàng gì. Thế gian mấy ai bỏ danh vọng của mình đang có, bỏ giàu sang phú quý để chọn sự cơ hàn, chỉ có những bậc xuất thế như Thái tử Tất đạt Đa mới bỏ cả ngai vàng, điện ngọc, vợ đẹp con xinh, hay như của Sơ Tổ Trúc lâm mới .. “Thấy phú quý tợ phù vân, xem công danh như đôi dép bỏ ...” Khi học đạo ta cần phải có một sự tinh tấn, một cái chi bất thối thì mới mong đạt được, nếu ta không bỏ được những cái lớn nhưng những cái nhỏ thì có thể được, hay quyết phải được. Một người có thói quen hút thuốc lá, hay uống rượu khi cai thì thật là vất vã, miệng cứ lạt ra, người bần thần không làm được việc gì, nếu kiên trì thì sẽ bỏ được, mà ta thấy bỏ thuốc lá hay bỏ rượu rất có lợi cho sức khỏe, lại được mọi người khuyến khích, sao lắm người vẫm cứ đam mê. Khi một ai đó làm ta phiền lòng ta cứ giữ mãi trong tâm thì nó làm cho ta suy nghĩ, giận hờn, cả đêm không ngủ được. Nếu ta xem đó là chuyện không đáng quan tâm không nghĩ dến thì tâm ta an lạc biết bao. Gặp một người chưởi ta mà ta không chưởi lại, cũng không giận người đó, cho là chính tại mình lỗi nên họ mới chưởi, làm được như thế thì ta đã học được chữ nhẫn rồi, làm được như vậy mới là xả bỏ. Một đoạn kinh đức Phật dạy có ý nghĩ trong lãnh vực nầy  như sau : “Hãy tập cho tâm ta như đất, vì đất dù cho người ta có đổ lên trăm thứ dù dơ, dù sạch, đất vẫn trơ trơ không giận, không hờn”. Còn hạnh phúc nào lớn lao hơn khi ta làm đượcđiều xả bỏ.
Theo truyền thống của dân tộc thì ngày Tết là ngày hoan hỷ, mọi giận hờn hiềm khích gì đến ngày đầu năm đều được bỏ qua, gặp nhau câu đầu tiên chúc cho nhau một năm sức khỏe, làm ăn phát đạt, đến thăm viếng từng nhà để chúc phúc mong cầu cho nhau điều lành đem tới điều dữ tránh xa. Ngày đầu năm là chiếc cầu nối cho tình người thắt lại, cho hạnh phúc vươn cao. Ngày bắt đầu cho một năm mới để con người sống trong niềm vui mới. Còn chúng ta những người Phật tử thì ngày đầu năm cũng là ngày Khánh đản của đức Từ Thị Di Lặc, một hiện thân của lòng hỷ xả bao dung, không chỉ chúc cho nhau cát tường như ý, thân tâm an lạc mà ta phải làm thế nào cho hạnh hỷ xã ươm mầm trong chính chúng ta, để cho tình thương có đất sống, cho hoa hạnh phúc rộ nở thắm tươi. Thực hiện đúng như hành nguyện của ngài là “ dung những thứ khó dung trong thiên hạ, và xả những điều khó xã giữa thế gian”.
                                                         Xuân Mậu Tý     
                                                             Tú Yên


READ MORE - Nhân ngày Xuân nghĩ về hạnh hỷ xả - Tú Yên

Saturday, January 25, 2014

THÁNG GIÊNG - thơ Tú Yên

Tác giả Tú Yên


Tháng giêng hoa vàng đầy ngõ
Dáng xuân thấp thoáng bên đường
Nắng mới theo về giăng trải
Tiếng cười níu gió vương vương

Tháng giêng tóc xanh con gái
Nhẹ nhàng tỏa xuống bờ vai
Mùa xuân chợt như dừng lại
Nhìn em suối tóc hoa cài

Tháng giêng đi qua vội vã
Cành mai trĩu cánh chao nghiêng
Luống cải bên vườn mơn mởn
Theo xuân tình gởi mọi miền

Tháng giêng dư âm đọng mãi
Cung đàn theo gió vang ngân
Mưa xuân vương đầy áo mới
Em về chân sáo lâng lâng.

                                   Tú Yên


READ MORE - THÁNG GIÊNG - thơ Tú Yên

Sunday, January 12, 2014

EM THÁNG GIÊNG - thơ Tú Yên




Em tháng giêng
nên trời xanh trong vắt
Bấc dỗi hờn, giọt nắng đượm vàng hơn
Nhìn sóng xanh dạt dào trên đồng ruộng
Em mĩm cười
        mùa hứa hẹn đầy bông

Chở hy vọng
        cho một đời no ấm
Em tảo tần xuôi ngược
mặc thời gian
Bao nắng hạ, mưa đông qua lần lượt
Mà xuân thì chưa nhạt
                mắt môi em

                                    Tú Yên
READ MORE - EM THÁNG GIÊNG - thơ Tú Yên

Tuesday, November 12, 2013

CÔ EM HÀNG XÓM - Truyện ngắn Tú Yên


Vừa học xong cấp 3 tôi giã từ quê hương, một khu phố cũ kĩ buồn thiu để di tìm việc làm tại một thành phố lớn. Nhờ có được người thân quen nâng đỡ nên tôi cũng đã có công ăn việc làm ổn định. tôi miệt mài lao động nên cũng dành dụm được một số vốn và mua được một ngôi nhà tương đối và cũng đã tìm hiểu để có được một người vợ tương lai. Thế là tôi quyết định về lại quê nhà để dẫn má tôi vào ở cùng tôi, tội nghiệp má chỉ có hai đứa con, một trai một gái. Người chị của tôi đã có chồng mấy năm sau khi tôi đi tha phương cầu thực và theo chồng đi làm tại một huyện miền núi xa xôi, mẹ thui thủi một mình với một căn nhà cũ kĩ âm u, nhớ con nhưng không biết làm sao. Có một thời người trong xóm không thấy tôi về nên đồn đại là tôi đã vượt biên bị chết ngoài biển. Mẹ nghe hoài rồi cũng tưởng là thật.

Tôi về mẹ tôi mừng lắm, hơn mười năm rồi chứ ít gì, trông mẹ già đi nhiều, tôi ân hận là sao trước đây không về để đem mẹ vào chăm lo phụng dưỡng. Mẹ dẫn tôi đi thăm từng nhà hàng xóm như muốn khoe với mọi người là con mẹ vẫn còn đây, vẫn thương bà nhưng vì công việc làm ăn nên hôm nay mới về thăm được. Sau mấy ngày mẹ con đoàn tụ, mẹ hỏi tôi sao không lấy vợ để mẹ có được cháu nội. Tôi nói với mẹ là vào trong đó con sẽ tính chuyện. Mẹ nhắc với tôi cô bé trong xóm mà lúc nhỏ hay đến nhờ tôi bày dùm mấy bài toán khó. Tôi thì không giỏi toán cho lắm nhưng nhờ học trên em 3,4 lớp nên cũng giúp cho em được. Mẹ nhắc tôi mới nhớ và hỏi chắc cô bé đó giờ lớn và xinh lắm hả mẹ. Mẹ cười nói là hơn mười năm chưa gặp lại mà biết là xinh, muốn gặp thì mẹ kêu qua nhưng mà phải chủ nhật kia, em nó đi dạy ở lại cuối tuần mới về. Tôi mới hiểu ra là hèn chi mà tôi về đã 5,6 ngày rồi mà không gặp, mà nói vậy chứ gặp chắc chi tôi đã nhận ra. Mẹ kể là những năm con mới đi em nó thường qua lại hủ hỉ với mẹ và nhắc tới con luôn, nhờ có nó mà mẹ đỡ buồn. Sau đó em nó đi học xa và ra trường lại đi dạy ở xa nhưng mỗi khi về cũng thường qua với mẹ. Mẹ nói nhiều lắm về cô bé nên tôi cũng hiểu được mẹ thương cô bé lắm, đọc trong mắt mẹ tôi cũng đoán được niềm  ước ao của mẹ. Tôi chỉ cười thôi vì mẹ đâu biết được tình yêu của thế hệ bây giờ.

Thế rồi tôi cũng gặp được em, tôi ngỡ ngàng vì em rất xinh xắn, đôi mắt ẩn chứa một sự dịu hiền, một lòng thương bao la. Mới gặp tôi em có vẽ thẹn thùng nhưng sau giây phút ban đầu em đã xem tôi như người thân thiết. Em hỏi tôi sao lâu lắm không về cũng không tin tức, tôi nói cho em biết là người con trai khi bỏ quê hương ra đi thì phải làm thế nào cho có sự nghiệp để khi trở về lại mọi người không coi thường mình, vì đã từ lâu ông bà ta có định kiến với một người từ bỏ quê hương, nếu không làm được gì thì để tủi hổ cho gia đình, vì lẻ đó mà tôi quyết tâm lập nghiệp. Em cũng cảm thông cho tôi nên hai anh em có vẽ tương đắc với nhau. Không biết mẹ tôi nói thế nào mà em đã nhờ người bạn cùng trường xin phép mấy ngày để ở nhà chơi với tôi, em nói là khi mẹ  theo anh vào TP thì đâu chắc gì trở về lại nơi đây.

Tôi hỏi em về công việc, về chuyện tương lai, em kể tôi nghe là em đang dạy tại một trường Mẫu giáo. Ở thôn quê người ta gởi con đến trường là để rảnh tay lo công việc đồng án hay buôn bán. Có trường Mẫu giáo là một thuận lợi cho họ. Việc chăm sóc con cái vùng thôn quê rất đơn giản, con cái trong nhà đứa lớn trông đứa nhỏ, lê lết thế nào cũng được, đến giờ thì cho ăn, rồi ngủ, có lúc các em ăn chưa xong nằm luôn dưới đất để ngủ, thế cũng tốt  vì như vậy thì cha mẹ về cũng đỡ bận bịu hơn. Khi vận động đưa các cháu đến lớp có nhiều gia đình không chịu, sợ tốn kém. Thế nhưng bây giờ thì ổn định rồi. Con cái họ khỏe mạnh, lễ phép, ngoan ngoãn nên họ rất bằng lòng. Em kể còn riêng em thì lúc mới về trường em rất sợ và chán nản, học ở trường em tưởng tượng khi ra trường làm một cô giáo rất là thơ mộng, khi vào thực tế em rất buồn chán, nhìn lũ trẻ nheo nhóc la khóc om sòm, mũi dãi lòng thòng không dám đụng đến. Thế nhưng nhiệm vụ thì phải làm, có lúc em cũng đã   nôn thốc tháo khi cho ăn một cháu mà cháu nôn ọe và đại tiện luôn trong quần. Thế nhưng mọi việc rồi cũng quen, bắt đầu yêu nghề, yêu các cháu, em kể có đôi lần một vài cháu ốm không đến trường, em đến nhà thăm thấy gia đình chăm sóc không cẩn thận em phải vào làm, thế rồi đến giờ nghĩ em phải đến nhà để chăm sóc, có em ốm nặng em nhìn mà khóc theo tưởng như là con mình. Em nói tình thương của trẻ thơ rất là thánh thiện, các em thương mình nên mình thương nó, giờ nghĩ nhà có mấy ngày em đã thấy nhớ các cháu rồi, em còn kể nhất là khi đến năm học mới chuyển các em lên lớp trên em thấy như mình mất mát một cái gì lớn lao, thế rồi lại phải bắt đầu dạy dỗ tập luyện cho lớp mới vào ít nhất cả tháng đầu tiên mới ổn định, em nói công việc của em bây giờ rất thuần thục, em là người mẹ với một tấm lòng thương yêu thật sự, nhờ cái tâm mà chuyển hóa các em rất nhanh, có đôi em cùng ngổ nghịch ghê lắm nhưng nhờ có tập thể nên cuối cùng các em cũng ngoan ngoãn nghe theo.

Còn chuyện tương lai của em ? Nghe tôi hỏi em có vẽ ngập ngừng, sau mới kể :Khi anh đi em thấy như mất một cái gì to lớn lắm, tuy lúc đó em mới 14, 15 tuổi thôi. Em đi học đại học cũng có bạn bè nhưng chưa có người yêu. Về dạy tại một địa phương cũng rất đầy đủ tiện nghi, có một Giáo viên của trường cấp 2 gần đó muốn đến với em nhưng em cũng còn lưỡng lự. Em nói nhưng cũng phải chọn lựa thôi, đời con gái khi đã qua thời xuân sắc rồi thì cũng khó lấy chồng lắm, đời đâu có chiều theo ý mình. mình chọn lựa đâu dễ gì, những người giàu sang thì đâu ai để ý đến mình, thôi cũng lấy quách một ai nếu họ thương mình nhất là đồng nghiệp để có cơ hội mà cống hiến cho tương lai của các em được nâng cánh bay cao.

Em nói thì tự nhiên thôi nhưng tôi nghe trong tôi có một chút gì xốn xang. Nhìn em, nhìn đôi mắt tôi thấy như tình yêu của trai gái chỉ thoáng thôi mà tình yêu các cháu thì đầy ắp. Tôi tự nhủ mình thua xa em nhiều, chỉ muốn làm giàu cho cuộc sống của mình sung túc, cho riêng người thân của mình được đầy đủ. Vì chuyện làm giàu tôi đã bỏ quê cha đất tổ, bỏ mẹ già thui thủi một mình, bỏ tình lân lý, phải chi tôi không ra đi, được sống bên em, với một nhân cách như em chắc tôi đã làm được ít nhiều cái hay, nhất là được bên em để tận hưởng một tình thương đôn hậu ấy.

  Đúng ra tôi đã đi rồi vì không thể bỏ việc quá lâu, nhưng sao tôi cứ bịn rịn ra đi không đành, em đã khơi cho tôi một quan niệm sống giản dị mà trong sáng, thanh cao, em đã thức dậy trong tôi một con người chân thật, sống cho mình và cho người. Em hy sinh cho các cháu trong lý tưởng trồng người, em đã làm được những việc lớn trong khi tôi chỉ làm một công việc là kiếm tiền. Cũng may công việc kiếm tiền của tôi cũng chân chính.


Trước khi đi, tôi đã cùng em một đêm đi bên nhau dưới con đường ven biển, trời mới vào thu nhưng những cơn gió biển vẫn hơi lành lạnh, em đi bên tôi vẫn ngây thơ và líu lo như ngày xưa, em đã trở về với một cô bé cách đây hơn mười năm đi bên một ông anh luôn bày học và che chở cho mình. Phía trên trời cao một ánh sao băng đang xẹt nhanh, tôi hỏi em có muốn ước một điều gì không. Em cười nói: sao xẹt nhanh quá em ước không kịp. Nhưng thôi ước làm gì nữa anh. Em đã có  quá nhiều điều tốt đẹp rồi. Hay là anh xem thử nếu còn có ánh sao băng nào thì nói em, em sẽ ước cho anh được hạnh phúc. Em cười giòn tan và hồn nhiên quá, tôi thấy tôi quá nhỏ bên em.

Tú Yên
(Hội An)
READ MORE - CÔ EM HÀNG XÓM - Truyện ngắn Tú Yên

Wednesday, November 6, 2013

TRẢ VỀ DĨ VÃNG - thơ Tú Yên





Mai anh về giữa đổi thay của Huế
Biết có tìm lại được bóng hình xưa?
Trăng Vĩ Dạ không còn soi lối trúc
Đò Hương Giang đã vắng bóng người đưa
Em năm tháng mỏi mòn trong cô độc
Tuổi thơ rồi cũng vội vã đi qua
Đời dâu bể chút tình không giữ trọn
Để nỗi buồn nhuốm tóc đến sương pha
Thôi anh nợ!  nhắc làm chi chuyện cũ
“Ai hai lần được tắm một dòng sông?"
Cũng đừng hỏi răng em buồn luôn rứa?
Bởi đâu còn thơ dại để chờ mong
Mai anh về phút tương phùng bở ngỡ
Dẫu trăm lần rất thực - cũng là mơ!
Chút luyến lưu xin trả về dĩ vãng
Cho trang đời ngập mãi giữa hồn thơ.
Mai thôi anh đừng trở về cùng Huế
Cuộc tình xưa thất lạc tự bao giờ
Câu mái nhì không xôn xao lữ khách
 Điệu Nam Bình ngọt lịm cũng bơ vơ.                                            
                                Tú Yên (Hội An)
READ MORE - TRẢ VỀ DĨ VÃNG - thơ Tú Yên

Friday, November 1, 2013

PHÚT TẠ TỪ - Tú Yên


Tác giả TÚ YÊN


Thương mến tặng các bạn Ninh Hòa

Cuộc vui rồi cũng đến giờ chung cuộc
Lời tạ từ nghe rưng rức lòng nhau
Chiều xuống chậm cho mây đừng về núi
Ngày dẫu qua tình còn mãi nghìn sau

Chia tay nhé! ta về người ở lại
Cho hai đầu nỗi nhớ nặng oằn thêm
Hẹn gặp nhé ! ngày tương phùng sẽ đến
Ninh Hòa ơi ! ai buộc sợi tơ mềm

Cung phím cũ gợi lại niềm lưu luyến
Bóng hình xưa đan bủa ở bên lòng
Nhịp cầu thơ cho Ninh Hòa - Phố Hội
Gắn thêm tình và ươm chín chờ mong

Sẽ nhé mãi chiều nao giờ tiễn biệt
Ánh mắt ai như nói hộ vạn lời
Rượu không uống mà lòng say chếnh choáng
Giọt lệ buồn cố nén vẫn chờ rơi.

Tú Yên
Hội An
tranvantuyen.pbqn@gmail.com
READ MORE - PHÚT TẠ TỪ - Tú Yên