Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 30, 2026

CHO ĐI / ÁNH SÁNG NIỀM TIN - Thơ Nguyễn Văn Trình – BD: KA THI

  

Nguyễn Văn Trình – BD: KA THI



   

Cho đi

     

Buổi sớm còn vương hơi sương

cỏ mềm cúi mình bên lối nhỏ

khiêm nhường không phô trương

chỉ một màu xanh dịu mát ven đường

 

Em cũng thế

vẻ đẹp không nằm ở sự quyến rũ hình thể

mà nằm ở cách em biết cho đi lặng lẽ bên đời

như cỏ mềm dịu dàng trong nắng mới

 

Gió đi qua cỏ

cỏ nghiêng mình duyên dáng

cuộc đời đi qua em

em học cách nhẫn nại lắng nghe

 

Cỏ không giữ gió

em không giữ gì cho riêng mình

nhưng ai từng biết đến màu xanh của cỏ

đều biết đến tấm lòng nhân hậu của em

 

Cỏ mềm vì biết uốn mình trước gió

em dịu hiền vì biết cách để yêu thương

và biết cách cho đi lặng lẽ...

 

                           Đông Hà, 2026

                                  NVT

 

Ánh sáng niềm tin                

 

Em là bình minh buổi sáng

khi giọt sương còn long lanh trên những cánh hoa hồng

đẹp đến mức gai hồng kia cũng học cách mềm đi nũng nịu

 

Có đôi khi em như cơn gió mát chiều quê

lướt ngang qua cánh đồng hoa hướng dương

và vô tình khiến chúng hướng về phía mặt trời

 

Cũng có khi, em như loài hoa dại ven đường

không ai biết tên, không ai chăm bón

nhưng vẫn vô tư, lặng lẽ nở hoa dâng đời

 

Nếu một ngày kia, em không được gọi tên xứng đáng

xin hãy đừng buồn

vì em – một loài hoa đã từng bung nở những sắc hồng

và không bao giờ quên

luôn hướng về phía ánh sáng niềm tin

 

                                                    Đông Hà, 2026

                                                            NVT

 

Tác giả NGUYỄN VĂN TRÌNH

BD: KA THI

Hội VHNT tỉnh Quảng Trị 

Email: nguyenvantrinh58@gmail.com

Đ/C: 65B Đường Chu Mạnh Trinh, Phường Nam Đông Hà, tỉnh Quảng Trị

 

 

READ MORE - CHO ĐI / ÁNH SÁNG NIỀM TIN - Thơ Nguyễn Văn Trình – BD: KA THI

TÌNH BẠN GIÀ NƠI ĐẤT KHÁCH - Lê Thi

 



Lê Thi

TÌNH BẠN GIÀ NƠI ĐẤT KHÁCH


Mùa đông ở xứ người luôn dài hơn trí nhớ. Tuyết rơi dày, trắng đến mức làm người ta quên mất màu của đất, quên cả mùi bùn non sau cơn mưa quê nhà. Tôi mua căn nhà trong khu villa này hoàn toàn do một cái duyên rất tình cờ, và cũng không ngờ rằng, ở cái tuổi ngũ tuần, giữa xứ sở lạnh đến cắt da, tôi lại tìm được một tình bạn già ấm áp như vậy.

Nhà tôi và nhà anh cách nhau chừng một trăm mét. Một trăm mét ở mùa hè chỉ là vài chục bước chân, nhưng vào mùa đông, khi tuyết ngập tới đầu gối, nó trở thành cả một cuộc hành trình. Vậy mà sáng nào cũng thế, khi cả khu phố còn đang say ngủ, hai thằng già gốc Việt đã lục đục dậy. Tôi pha cà phê, anh pha trà. Mùi cà phê nóng quyện với hương trà nhàn nhạt, lẫn trong cái lạnh buốt của buổi sớm, tạo thành một thứ mùi rất quê hương – mùi của những buổi sáng làng xóm ngày xưa, khi người ta còn đủng đỉnh sống, chưa bị thời gian thúc giục.

Chúng tôi ngồi với nhau khi cả nhà tôi vẫn còn ngủ yên. Chuyện bắt đầu từ vài câu thăm hỏi vu vơ, rồi dần trôi về những con đường đất đỏ, những bờ tre, những cái tết cũ đã xa. Hai thằng già, mỗi người một vùng quê, nhưng nỗi nhớ thì giống nhau đến lạ. Có lẽ, càng lớn tuổi, người ta càng sống bằng ký ức. Và ký ức quê nhà là thứ không bao giờ cũ.

Mấy tháng nay, tuyết rơi dày. Có hôm tôi phải mặc áo “đặc chủng”, đi đôi giày cao quá bốn mươi phân, bám tuyết như lính ra trận, mới lết nổi ra ngoài. Những hôm như vậy, anh lại lặng lẽ kéo thùng rác giúp tôi, chẳng nói lời nào. Cái tình của người già xa xứ là vậy, không cần phô trương, chỉ cần đúng lúc.

Mùa đông ở xứ người luôn dài hơn trí nhớ. Tuyết rơi dày, trắng đến mức làm người ta quên mất màu của đất, quên cả mùi bùn non sau cơn mưa quê nhà. Tôi mua căn nhà trong khu villa này hoàn toàn do một cái duyên rất tình cờ, và cũng không ngờ rằng, ở cái tuổi ngũ tuần, giữa xứ sở lạnh đến cắt da, tôi lại tìm được một tình bạn già ấm áp như vậy.

Nhà tôi và nhà anh cách nhau chừng một trăm mét. Một trăm mét ở mùa hè chỉ là vài chục bước chân, nhưng vào mùa đông, khi tuyết ngập tới đầu gối, nó trở thành cả một cuộc hành trình. Vậy mà sáng nào cũng thế, khi cả khu phố còn đang say ngủ, hai thằng già gốc Việt đã lục đục dậy. Tôi pha cà phê, anh pha trà. Mùi cà phê nóng quyện với hương trà nhàn nhạt, lẫn trong cái lạnh buốt của buổi sớm, tạo thành một thứ mùi rất quê hương – mùi của những buổi sáng làng xóm ngày xưa, khi người ta còn đủng đỉnh sống, chưa bị thời gian thúc giục.

Chúng tôi ngồi với nhau khi cả nhà tôi vẫn còn ngủ yên. Chuyện bắt đầu từ vài câu thăm hỏi vu vơ, rồi dần trôi về những con đường đất đỏ, những bờ tre, những cái tết cũ đã xa. Hai thằng già, mỗi người một vùng quê, nhưng nỗi nhớ thì giống nhau đến lạ. Có lẽ, càng lớn tuổi, người ta càng sống bằng ký ức. Và ký ức quê nhà là thứ không bao giờ cũ.

Mấy tháng nay, tuyết rơi dày. Có hôm tôi phải mặc áo “đặc chủng”, đi đôi giày cao quá bốn mươi phân, bám tuyết như lính ra trận, mới lết nổi ra ngoài. Những hôm như vậy, anh lại lặng lẽ kéo thùng rác giúp tôi, chẳng nói lời nào. Cái tình của người già xa xứ là vậy, không cần phô trương, chỉ cần đúng lúc. Nhiều lúc anh muốn kéo giúp những bà già hàng nhưng khác nhau ngôn ngữ và phong tục cũng ngại sự nhiệt tình đôi lúc lại gánh lấy phiền toái .

Có hôm, tôi đội tuyết sang nhà anh, chỉ để đưa nửa ổ bánh mì đặc sản Việt mua từ tiểu bang khác. Ổ bánh mì bé xíu, nhưng anh cầm trên tay như cầm cả một miền ký ức. Chúng tôi bẻ đôi, ăn chậm rãi, nhai cùng với tiếng gió rít ngoài hiên. Giữa xứ người, một miếng bánh quê cũng đủ làm mắt ai đó cay cay.

Không khí gần tết khiến nỗi nhớ càng thêm rõ. Ở cái tuổi ngũ tuần, người ta không còn háo hức tết vì quần áo mới hay phong bao đỏ. Người ta khát quê hương như đứa bé xa bầu vú mẹ, nhớ đến đau lòng. Nhớ mâm cơm chiều ba mươi, nhớ mùi nhang khói, nhớ cả tiếng cãi cọ lặt vặt trong gia đình – những thứ ngày còn trẻ ta từng muốn trốn đi thật xa.

Xuân ở xứ người đến rất lặng lẽ. Không pháo, không hoa mai, chỉ có tuyết tan chậm và những ngày nắng hiếm hoi. Nhưng xuân vẫn về, trong những buổi sáng có trà, có cà phê, có một người bạn già lội tuyết sang thăm nhau. Xuân nằm trong câu chuyện quê nhà chưa kể hết, trong ổ bánh mì chia đôi, trong bàn tay kéo giúp thùng rác giữa giá lạnh.

Quê hương và kỷ niệm buộc chặt hồn người xa xứ. Đi đâu, sống ở đâu, đến cuối đời, người ta vẫn quay về nơi mình đã sinh ra – nếu không bằng bước chân thì bằng ký ức. Và có lẽ, chính những tình bạn già nơi đất khách như thế này đã giúp chúng tôi đi qua mùa đông dài, để tin rằng, dù ở đâu, chỉ cần còn người để cùng pha một ấm trà, một ly cà phê mỗi sớm, thì xuân vẫn chưa từng vắng mặt trong đời. Mỗi mảnh đời đến miền đất hứa này một hoàn cảnh khác nhau, nhưng phải neo lại nơi đây vì tương lai con cái, vì những hoàn cảnh riêng. Nhưng trong sâu thẳm ai cũng khát khao một cái tết quê nhà, ra vườn hái một quả bưởi, quả dừa, cắm cành mai vàng, thắp một nén nhang cho cha mẹ tổ tiên. Những mơ ước rất bình dị mà xa vời vợi với kẻ tha hương. 

Trước thềm xuân mới xin chúc tất cả mọi nhà bình an bên Xuân mới, nghe vó ngựa phi nước đại, năm mới thành công! Ngày cuối năm!

 Lê Thi

 Ohio


 

 

READ MORE - TÌNH BẠN GIÀ NƠI ĐẤT KHÁCH - Lê Thi

NHỚ NHẠC SĨ TRẦN HOÀN / NGUYỄN TĂNG DOÃN - BẬC TÀI DANH / BÙI DỤC TÀI - MINH TRIẾT TIÊN SINH - Chùm thơ Văn Đoàn


 

Nhà thơ Văn Đoàn

NHỚ NHẠC SĨ TRẦN HOÀN

 

Câu Nhi - Quảng Trị quê nhà

Có người nhạc sĩ tài hoa ân tình.

Thuở xưa áo trắng học sinh,

Mái trường Quốc Học dáng hình tài hoa.

 

Mười sáu tuổi mộng ngọc ngà,

Đã gieo câu hát đậm đà yêu thương.

“Sơn nữ ca” mãi vấn vương,

“Mùa xuân nho nhỏ” vấn vương lòng người...

 

Tình yêu chung thủy chẳng  rời,

Bên nhà, bên nước trọn đời sắc son.

Lời ca theo gió vẫn còn,

Làng quê thương nhớ chờ mong tháng ngày.

 

Ra đi vương vấn đong đầy

Ngàn bài nhạc nhẹ đắm say tuổi hồng.

Điệu hò câu hát mặn nồng

Ơn người nhạc sĩ mênh mông đất trời.

 

Quê hương lặng lẽ một thời,

Người đi xa khuất mà lời còn vang.

Tấm lòng xin khắc đá vàng,

Trần Hoàn – tên ấy rỡ ràng sử xanh!

Văn Đoàn

 

NGUYỄN TĂNG DOÃN - BẬC TÀI DANH

 

Câu Nhi quê mẹ thanh cao,

Địa linh nhân kiệt, vận trao nước nhà.

Nguyễn Tăng Doãn bậc tài hoa,

Hiển vinh đỗ đạt bước ra quan trường.

 

Tự Đức trọng dụng đảm đương

Thượng thư bộ Lại, giữ đường nước non.

Ngoại giao khéo léo vuông tròn,

Dọc ngang thương thuyết, vẹn toàn bang giao.

 

Nam Kỳ ngăn Pháp mưu cao,

Giữ gìn bờ cõi, dạt dào trung trinh.

Buôn thương mở rộng văn minh,

Hải Dương, Hà Nội, thương tình ngoại giao.

 

Đình làng xây dựng to cao

"Thình thình" nỗi tiếng xôn xao một vùng.

Thanh liêm chính trực lẫy lừng

Vì dân vì nước, nghĩa tình thanh cao.

 

Sách Tây du học biết bao,

Mở mang trí tuệ, đón vào Việt Nam.

Nguyễn Tăng rạng rỡ giang san

Đức tài hậu duệ, vẻ vang muôn đời.

 

Trần Hoàn nhạc sĩ sáng ngời,

Dòng tộc nối bước rạng ngời núi sông.

Ơn người lưu mãi trong lòng,

Tên vàng sử sách ghi công muôn đời...

Văn Đoàn

 

BÙI DỤC TÀI - MINH TRIẾT TIÊN SINH

 

Bùi Dục Tài chí hiên ngang,

Tuổi thơ nghèo khó, bần hàn chẳng lay.

Mười ba chưa được học hay

Sách đèn nuôi chí, miệt mài hôm mai.

 

Mười hai năm quyết không nài,

Ngũ kinh tường tỏ đạo người kinh qua.

Thi đình hỏi chuyện nước nhà

Đáp lời lưu loát thực là minh tâm.

 

Khoa danh tiến sĩ ghi thêm

Đệ Nhị Giáp ấy muôn năm rạng ngời.

Làm  quan Lại Bộ một thời,

Giúp dân giữ nước, sáng ngời sử xanh.

 

Thuận Hóa dẹp giặc tung hoành,

Nào hay gian đảng hại thành trung quân.

Thương người chí cả trung trinh,

Văn tài, võ lược lưu danh muôn đời.

 

Quê hương rạng rỡ sáng ngời,

Tộc Bùi hiển hách rạng ngời tổ tiên.

Khói nhang tưởng nhớ tài hiền

Bùi Dục Tài mãi lưu truyền nước Nam...

 

Văn Đoàn

(Nguyễn Văn Dòa)

nguyenvandoa51@gmail.com

READ MORE - NHỚ NHẠC SĨ TRẦN HOÀN / NGUYỄN TĂNG DOÃN - BẬC TÀI DANH / BÙI DỤC TÀI - MINH TRIẾT TIÊN SINH - Chùm thơ Văn Đoàn

LINH LAN - Thơ PhamPhanLang - Nhạc Mai Hoài Thu - Ca sĩ Vân Khánh


Linh Lan

Ngày xưa Mẹ tôi yêu hoa chuông trắng,
Đẹp dịu dàng, hoa bé tí xinh xinh,
Mẹ xin hoa ở trước cổng sân đình,
Ba bảo Mẹ, để Ba trồng cho nhé?

Ba trồng hoa, sau hè và trước ngõ,
Mỗi buổi chiều Mẹ tưới nước chắt chiu,
Mong sao hoa tươi thắm, nở thật nhiều,
Ba cắt nhánh chưng trong phòng ngủ Mẹ

Một ngày kia, khi thu vàng chớm hé,
Tôi ra đời trong tiếng khóc vỡ òa,
Mẹ bảo Ba con đẹp tựa đóa hoa,
Hoa chuông trắng, đẹp băng trinh ngoài ngõ.

Và hôm đó, Linh Lan, hoa chuông trắng,
Tên của tôi, đứa bé gái họ Phan,
Hôm sau, Nội từ Giã vào Nha Trang,
Thăm cháu gái đầu tiên của dòng họ.

Ôm cháu bé, Nội ầu ơ nựng nịu,
Bỗng nhíu mày, Nội nghiêm mặt bảo Ba,
Đổi tên ngay, không thể đặt tên hoa,
Cho con gái để đời sau vất vả.
 
Không dám cãi, Mẹ Ba dù buồn bã,
Đổi tên con như lời Nội giãi bày,
Đặt tên Lang, như thế vậy mà hay,
Đời con sẽ, ngọt bùi và no ấm.

Tôi lớn lên với tên mình xấu xí,
Bị bạn trêu chọc ghẹo thật tủi thân,
Rất lắm khi giận Nội, tôi bỏ ăn,
Nằm khóc mãi, con bắt đền Nội đó!

Thời gian trôi... tôi xa nhà, biệt xứ,
Chốn quê nhà, Nội mỏi dạ chờ mong,
Phút lâm chung, Nội nước mắt lưng tròng,
Khoai lang Nội, bây giờ con đâu hỡi?

PhamPhanLang


READ MORE - LINH LAN - Thơ PhamPhanLang - Nhạc Mai Hoài Thu - Ca sĩ Vân Khánh

CUNG CHÚC TÂN XUÂN VĂN NHÂN THI SĨ - Thơ Trần Hữu Thuần


 


 

Trần Hữu Thuần

Cung Chúc Tân Xuân

Văn Thi Nhạc Sĩ


 

Cung hỉ, mời nhau cạn chén nồng,

Chúc bài dang dỡ, viết thành xong.

Tân kì, giai điệu lâng lâng ý,

Xuân khúc, hòa âm phơi phới lòng.

Vạn vật tưng bừng, quyền thay biến,

Sự tình hoan hỉ, tắc thành thông,

Như giả tình xuân còn chưa thỏa,

Ý Trời xin nguyện thuận cầu mong.

 

(Grand Rapids, Michigan 08 th 02, 2016

 - Tết Bính Thân)

T.H.T

jbtranthuan@hotmail.com

READ MORE - CUNG CHÚC TÂN XUÂN VĂN NHÂN THI SĨ - Thơ Trần Hữu Thuần