Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, January 30, 2026

TÌNH BẠN GIÀ NƠI ĐẤT KHÁCH - Lê Thi

 



Lê Thi

TÌNH BẠN GIÀ NƠI ĐẤT KHÁCH


Mùa đông ở xứ người luôn dài hơn trí nhớ. Tuyết rơi dày, trắng đến mức làm người ta quên mất màu của đất, quên cả mùi bùn non sau cơn mưa quê nhà. Tôi mua căn nhà trong khu villa này hoàn toàn do một cái duyên rất tình cờ, và cũng không ngờ rằng, ở cái tuổi ngũ tuần, giữa xứ sở lạnh đến cắt da, tôi lại tìm được một tình bạn già ấm áp như vậy.

Nhà tôi và nhà anh cách nhau chừng một trăm mét. Một trăm mét ở mùa hè chỉ là vài chục bước chân, nhưng vào mùa đông, khi tuyết ngập tới đầu gối, nó trở thành cả một cuộc hành trình. Vậy mà sáng nào cũng thế, khi cả khu phố còn đang say ngủ, hai thằng già gốc Việt đã lục đục dậy. Tôi pha cà phê, anh pha trà. Mùi cà phê nóng quyện với hương trà nhàn nhạt, lẫn trong cái lạnh buốt của buổi sớm, tạo thành một thứ mùi rất quê hương – mùi của những buổi sáng làng xóm ngày xưa, khi người ta còn đủng đỉnh sống, chưa bị thời gian thúc giục.

Chúng tôi ngồi với nhau khi cả nhà tôi vẫn còn ngủ yên. Chuyện bắt đầu từ vài câu thăm hỏi vu vơ, rồi dần trôi về những con đường đất đỏ, những bờ tre, những cái tết cũ đã xa. Hai thằng già, mỗi người một vùng quê, nhưng nỗi nhớ thì giống nhau đến lạ. Có lẽ, càng lớn tuổi, người ta càng sống bằng ký ức. Và ký ức quê nhà là thứ không bao giờ cũ.

Mấy tháng nay, tuyết rơi dày. Có hôm tôi phải mặc áo “đặc chủng”, đi đôi giày cao quá bốn mươi phân, bám tuyết như lính ra trận, mới lết nổi ra ngoài. Những hôm như vậy, anh lại lặng lẽ kéo thùng rác giúp tôi, chẳng nói lời nào. Cái tình của người già xa xứ là vậy, không cần phô trương, chỉ cần đúng lúc.

Mùa đông ở xứ người luôn dài hơn trí nhớ. Tuyết rơi dày, trắng đến mức làm người ta quên mất màu của đất, quên cả mùi bùn non sau cơn mưa quê nhà. Tôi mua căn nhà trong khu villa này hoàn toàn do một cái duyên rất tình cờ, và cũng không ngờ rằng, ở cái tuổi ngũ tuần, giữa xứ sở lạnh đến cắt da, tôi lại tìm được một tình bạn già ấm áp như vậy.

Nhà tôi và nhà anh cách nhau chừng một trăm mét. Một trăm mét ở mùa hè chỉ là vài chục bước chân, nhưng vào mùa đông, khi tuyết ngập tới đầu gối, nó trở thành cả một cuộc hành trình. Vậy mà sáng nào cũng thế, khi cả khu phố còn đang say ngủ, hai thằng già gốc Việt đã lục đục dậy. Tôi pha cà phê, anh pha trà. Mùi cà phê nóng quyện với hương trà nhàn nhạt, lẫn trong cái lạnh buốt của buổi sớm, tạo thành một thứ mùi rất quê hương – mùi của những buổi sáng làng xóm ngày xưa, khi người ta còn đủng đỉnh sống, chưa bị thời gian thúc giục.

Chúng tôi ngồi với nhau khi cả nhà tôi vẫn còn ngủ yên. Chuyện bắt đầu từ vài câu thăm hỏi vu vơ, rồi dần trôi về những con đường đất đỏ, những bờ tre, những cái tết cũ đã xa. Hai thằng già, mỗi người một vùng quê, nhưng nỗi nhớ thì giống nhau đến lạ. Có lẽ, càng lớn tuổi, người ta càng sống bằng ký ức. Và ký ức quê nhà là thứ không bao giờ cũ.

Mấy tháng nay, tuyết rơi dày. Có hôm tôi phải mặc áo “đặc chủng”, đi đôi giày cao quá bốn mươi phân, bám tuyết như lính ra trận, mới lết nổi ra ngoài. Những hôm như vậy, anh lại lặng lẽ kéo thùng rác giúp tôi, chẳng nói lời nào. Cái tình của người già xa xứ là vậy, không cần phô trương, chỉ cần đúng lúc. Nhiều lúc anh muốn kéo giúp những bà già hàng nhưng khác nhau ngôn ngữ và phong tục cũng ngại sự nhiệt tình đôi lúc lại gánh lấy phiền toái .

Có hôm, tôi đội tuyết sang nhà anh, chỉ để đưa nửa ổ bánh mì đặc sản Việt mua từ tiểu bang khác. Ổ bánh mì bé xíu, nhưng anh cầm trên tay như cầm cả một miền ký ức. Chúng tôi bẻ đôi, ăn chậm rãi, nhai cùng với tiếng gió rít ngoài hiên. Giữa xứ người, một miếng bánh quê cũng đủ làm mắt ai đó cay cay.

Không khí gần tết khiến nỗi nhớ càng thêm rõ. Ở cái tuổi ngũ tuần, người ta không còn háo hức tết vì quần áo mới hay phong bao đỏ. Người ta khát quê hương như đứa bé xa bầu vú mẹ, nhớ đến đau lòng. Nhớ mâm cơm chiều ba mươi, nhớ mùi nhang khói, nhớ cả tiếng cãi cọ lặt vặt trong gia đình – những thứ ngày còn trẻ ta từng muốn trốn đi thật xa.

Xuân ở xứ người đến rất lặng lẽ. Không pháo, không hoa mai, chỉ có tuyết tan chậm và những ngày nắng hiếm hoi. Nhưng xuân vẫn về, trong những buổi sáng có trà, có cà phê, có một người bạn già lội tuyết sang thăm nhau. Xuân nằm trong câu chuyện quê nhà chưa kể hết, trong ổ bánh mì chia đôi, trong bàn tay kéo giúp thùng rác giữa giá lạnh.

Quê hương và kỷ niệm buộc chặt hồn người xa xứ. Đi đâu, sống ở đâu, đến cuối đời, người ta vẫn quay về nơi mình đã sinh ra – nếu không bằng bước chân thì bằng ký ức. Và có lẽ, chính những tình bạn già nơi đất khách như thế này đã giúp chúng tôi đi qua mùa đông dài, để tin rằng, dù ở đâu, chỉ cần còn người để cùng pha một ấm trà, một ly cà phê mỗi sớm, thì xuân vẫn chưa từng vắng mặt trong đời. Mỗi mảnh đời đến miền đất hứa này một hoàn cảnh khác nhau, nhưng phải neo lại nơi đây vì tương lai con cái, vì những hoàn cảnh riêng. Nhưng trong sâu thẳm ai cũng khát khao một cái tết quê nhà, ra vườn hái một quả bưởi, quả dừa, cắm cành mai vàng, thắp một nén nhang cho cha mẹ tổ tiên. Những mơ ước rất bình dị mà xa vời vợi với kẻ tha hương. 

Trước thềm xuân mới xin chúc tất cả mọi nhà bình an bên Xuân mới, nghe vó ngựa phi nước đại, năm mới thành công! Ngày cuối năm!

 Lê Thi

 Ohio

 

No comments: