Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, December 1, 2016

VỚI CÚC HỌA MI - Thơ Nguyễn Khôi


   
                         Nhà thơ Nguyễn Khôi





Bài thơ 1 phút :

VỚI CÚC HỌA MI
(Tặng :bạn Fb Nguyễn Lương)
               ----
Cúc một rừng. Em một em
Họa Mi lảnh lót ở bên thềm
Miệng cười  tươi tỏa muôn ngàn đóa
Nắng hừng má đỏ ửng tơ duyên.
                 Hà Nội 25-11-2016
                    NGUYỄN KHÔI

                   *

LỜI BÌNH của Nhà văn Lê Mai :

  Tôi có một anh bạn, một tài thơ độc đáo...vì muốn chinh phục một Nàng, mà phải lao tâm khổ tứ để làm một bài " Thơ dâng Nàng "... Bài thơ khá hay, được nhiều người thích, nhưng Nàng thì vẫn như vô cảm ! Thế là Chàng vẫn khống có "Em một em"...
  Vô tình xem trên Fb thấy xuất hiện bài thơ "Với Cúc Họa Mi"  của chàng "trai Đình Bảng", ngầm tặng ai đó ?... Lê Mai tôi, không hiểu sao, lại bị hút hồn bởi 3 chữ "Em một em" - "Em một em"- một "tứ" thơ lạ , có chút gì như cảm thán, một chút gì như thảng thốt ngỡ ngàng. "Em một em" buộc người đọc phải nghĩ đến một trạng thái : đây là một cảm xúc dồn nén buộc phải "xuất" ra, thốt lên (gõ trên iphone vào Facebook) chưa đầy 1 phút trong cái cảm xúc diệu huyền " tình trong như đã..." (mà ai kia có thể cả đời chẳng làm ra được ? ! ).
  Lê Mai tôi nghĩ thế (cảm thế) , không biết có "đúng" không ? Xin kính nhờ các Nhà ngôn ngữ học lão luyện "giải mã" chỉ giáo cho...
Em một em
Anh một anh
Anh một em
? ? ?
   ---
Phố Hoàng Đạo Thúy, 1-12-2016
     Lê Mai (Hà Nội)
  ----
* Nhà văn Lê Mai (Hà Nội) nổi tiếng trong & ngoài nước với các Tiểu thuyết, truyện ngắn như "Tẩu hỏa nhập ma", "Quyền được rên", "Cún khóc"...

READ MORE - VỚI CÚC HỌA MI - Thơ Nguyễn Khôi

ĐỂ EM BAY - Lê Hứa Huyền Trân

Ảnh tác giả.

ĐỂ EM BAY
Lê Hứa Huyền Trân

Đột nhiên có những lúc con người muốn sau lưng mình dường như có thêm một đôi cánh, vì trong vô thức, lúc nào họ cũng tụ huyễn hoặc mình rằng đôi cánh gắn liền với sự tự do. Em cũng thế, em cứ như một cô bé hay để hồn mình hoang lạc trong miền viễn du, để rồi nhiều lúc ngồi tư lự em lại tìm cho mình một lối thoát nơi bầu trời xanh thẳm kia. Và cũng chính vì không thể tạo ra cho mình một đôi cánh, em tự tạo cho mình một ước mơ, một ước mơ gắn liền với sự tự do, sự tự do mà em chạy đi tìm kiếm trong suốt cuộc đời mình để rồi đến lúc nào đó em tự nhận ra, dẫu em có muốn mình thoát ra khỏi điều gì đó thật bình thường thì em cũng chỉ có những cảm xúc lẽ thường như bao người. Em thèm khát tự do giống như họ.

Phụ nữ sinh ra với một trái tim yếu mềm luôn chảy cuộn trào dòng máu nóng tự trong lồng ngực, và có lẽ cũng bởi thế, trái tim của họ, dẫu là hạnh phúc hay thương đau, nó cũng lưu lại trong bờ tim những kí ức ngày xưa nhiều hơn những người đàn ông. Ngày ấy, trong cơn mưa bụi phảng phất những chiều sương buông, có cô bé ngồi mơ về một mái nhà bên những triền đồi có hoa màu tím. Tự chăng cô bé ấy yêu màu tím bởi cái sự thủy chung mà nó chứa đựng, và khi anh hỏi rằng em yêu loài hoa gì, em chỉ mỉm những nụ cười nhẹ, em yêu những nhành hoa màu tím, nó vô định, mênh mông, chứa trong mình nhiều khoảng trống và cả niềm tin, nếu thực lúc đó anh không còn những tin yêu, anh vờ hỏi để làm gì?

Tự lúc nào ta lại có những “khoảng trống không nhau”? Cũng giống như khi em và anh đứng tại một ga tàu, rõ ràng trên tay là hai tấm vé nhưng thực trong lòng cái chốn mà ta muốn đi tự lúc nào đã khác xa nhau. Bến ga không còn là nơi bình yên, không còn là nơi giấu chôn những nỗi niềm hò hẹn mà bỗng chốc trở thành bến lưu biệt kìm hãm khoảng tự do riêng biệt của mỗi người. Cái cảm giác không nhau khi ở cạnh nhau, nó buồn thật, anh nhỉ? Nó giống như những lúc ta ràng buộc nhau trong những kì nghỉ lễ, và những ngày ấy cứ như mặc định những đôi tình nhân sinh ra để kỉ niệm những điều quan trọng khi ở cùng nhau. Ta đi cạnh nhau dưới những tán lá mùa thu, đón một điều gì đó thật đặc biệt dẫu trong tim ta, người đi cạnh đã không còn là điều đặc biệt. Cũng cái tán lá buổi giao mùa ấy thôi, trong tà áo dài trắng tinh khôi và cậu trai mặc chiếc quần tây sẫm màu bên chiếc sơ-mi trắng có một đôi chim nhỏ vờn nhau bởi những nụ cười tỏa nắng, Ấy thế mà giờ, ừ, thế đó, những khoảng trống không nhau.

Hay tựa như những nụ cười cố gắng đề vờ như đang vui, cố để làm cho người kia không nhận ra trong bờ tim phải chăng đã thuộc về một hình bóng khác. Đó là vì chúng ta vẫn còn thương nhau đấy thôi, nhưng thương và yêu là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, phải không anh? Chúng ta thương nhau, không muốn làm cho người kia phải buồn bởi chăng trong tâm trí ta, cứ như một phép thôi miên hay là một điều mặc định, rằng người kia là người quan trọng. Còn khi đã yêu nhau, chúng ta sẽ không lừa dối nhau dẫu phải lừa dối chính mình như thế. Như anh đang xem em là một chú chim nhỏ, chú chim nhỏ mà anh sợ bị thương, anh dìu dắt, nâng niu, nhưng một ngày nào đó, anh sẽ để chú chim ấy ra đi, vì anh biết anh sẽ mãi không thể là chốn tựa nương của nó vậy. Thế đấy, thương và yêu luôn là những khoảng cách tưởng gần nhưng lại xa vời vợi, và đó tạo cho ta những khoảng trống không nhau.

Em giữ cho mình những khoảng trời riêng và những kí ức về anh tưởng chừng sẽ là giấc mộng điệp hồn nhiên mãi mãi. Nhưng nếu đã không thể thuộc về nhau thì cái thời áo trắng tinh khôi kia, dẫu có đẹp đến vô cùng nhưng rồi cũng sẽ phải vội quên, em ép buộc chi mình phải cố công gìn giữ? Ta đã cho nhau những đường tàu song song, cái ngày còn yêu ta mơ hồ huyễn hoặc mình, cho rằng dẫu chúng ta có chạy mãi tới cuối chân trời, thì vẫn cứ luôn song hành, vẫn cứ luôn đối diện nhau, mãi mãi suốt đời sẽ ở cạnh nhau như thế. Nhưng chúng ta không nhận ra rằng, những đường tàu ấy dẫu có chạy mãi chạy tới cuối chân trời cũng chẳng bao giờ cắt được nhau. Thế đấy, chúng ta tự tạo cho mình ngay từ cái thời bắt đầu yêu những khoảng trống không nhau.

Anh cứ luôn so sánh em như một chú câu nhỏ yếu đuối, một chú câu nhỏ đầy vết thương không cất mình bay nổi, thế nhưng bây giờ, chú câu ấy đã muốn bay. Anh biết không, loài câu nhỏ bé ấy cũng mạnh mẽ lắm, khi nó cảm thấy chiếc tổ ấy không còn thuộc về mình, nó sẽ muốn bay. Có bao giờ anh thấy những chú chim non tập bay chưa? Yếu ớt lắm, nhưng cũng mạnh mẽ lắm. Chúng cứ từng bước từng bước trên những cành cây, và vút mình… chúng bay! Em biết khi rời khỏi chiếc tổ xưa kia, những cơn mưa bụi sẽ chỉ còn là kí ức, những hôm bờ tóc ướt, triền vai gầy co ro vì lạnh sẽ không còn có được những vòng ôm. Nhưng nó đã thành một phần cuộc sống của em, mặc nhiên, khi không có anh, em phải vờ chấp nhận. Vờ đến một ngày nó sẽ thành một thói quen, và điều đáng sợ nhất chính là anh đã để những thói quen ấy hình thành.

Nếu yêu thương chỉ còn là trong kí ức và đời nhạt nhẽo như những vòng ôm thì hãy để em được nếm mùi tự do. Để những hôm rảo chân trên bờ cát chỉ còn là những cơn mơ mộng mị, những hôm hát vang dưới bầu trời chỉ là tội lỗi của kẻ đi rao bán giấc mơ và những nụ hôn ấm nồng thuở xưa kia chỉ là chút vụng dại mà chẳng ai muốn nhớ. Để em đi. Và em sẽ tự cho phép tim mình khép lại, dưới ánh dương sâu thẳm, em đã thành một chú câu tự do. Và anh biết không, em tin chú câu ấy sẽ vô cùng hạnh phúc khi nó đã chấp nhận được cuộc sống của mình.
Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân,
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định,
phongtruongtu201@gmail.com.



READ MORE - ĐỂ EM BAY - Lê Hứa Huyền Trân

CÚC TRẮNG - Thơ Thủy Điên



Cúc Trắng

Thương em, thương cả trong, ngoài
Nết na, hình dáng, cái tài lẫn duyên
Thương em những lúc chiều nghiêng
Tóc thề buông xỏa sắc huyền lung linh
Thương em đôi mắt gợi tình
Cuốn hồn những lúc đang nhìn ngắm anh
Thương em giọng nói ngọt lành
Ru hồn đối diện không đành đi xa
Thương em gương mặt hiền hòa
Nhân từ, đôn hậu thiết tha yêu người
Thương em những lúc em cười
Như hoa đang nở gọi mời bướm, ong
Thương em những lúc nhũ lòng
Mắt buồn rơi lệ, má hồng thắm xinh
Thương em những sáng bình minh
Nón che xách cặp một mình trường xa
Thương thương chiếc áo ngọc ngà
Màu hoa cúc trắng, màu hoa học trò.

Thủy Điền
30-11-2016


READ MORE - CÚC TRẮNG - Thơ Thủy Điên

HOÀI NIỆM...! - Thơ Hoàng Mạnh Tiến





HOÀI NIỆM...!

Ai kia dù đã phôi pha,
Trời sương mù lối xót xa cuộc tình.
Còn đây ôm mãi bóng hình,
Sầu riêng lẽ bóng ru tình tương tư !
....
Mây trôi sầu tím buồn ư ?
Sao mây thả lệ trầm u đất trời.
Thuyền trăng chở gió giúp lời,
Ta giờ bạc nhược, rã rời thân mê !

Đêm nay gặm nhấm câu thề,
Quay cuồng nỗi đắng tái tê tình đời.
Mềm môi cạn chén đầy, vơi !
Đảo điên tưởng ngỡ bóng đời em qua...

Tỉnh say hoài niệm nhạt nhòa,
Ta còn si dại mơ xa hương tình !


                  Hoàng Mạnh Tiến
              (Vào một đêm thu tàn)

READ MORE - HOÀI NIỆM...! - Thơ Hoàng Mạnh Tiến

CHỈ TẠI MỘT LỜI NÓI - Truyện ngắn của Hoàng Đằng


                   
                                            Tác giả Hoàng Đằng 


              CHỈ TẠI MỘT LỜI NÓI
                                                     Hoàng Đằng

Tịnh xá nằm khuất giữa một khu vườn rộng rậm rạp cây cối cách thành phố khoảng 3 cây số.
Một bà già thường xuyên vô ra lui tới, đầu cạo nhẵn tóc, thân khoác áo khi thì màu nâu sòng, khi thì màu lam khói. Trông dáng quý phái của bà, khách lạ tưởng bà là ni sư trụ trì tịnh xá; thật ra không phải! Hàng ngày bà tình nguyện đến để làm tạp dịch và nương nhờ cửa Phật.
Hình ảnh bà cầm chổi quét mệt nhọc cái sân rộng cả sào đất đã in sâu vào tâm trí thiện nam tín nữ thường đến tịnh xá và họ biết tên, gọi bà là bà Huế.
Những cây cổ thụ bao quanh sân, tán lá xoè rộng phủ gần hết nửa sân. Đêm nào, gió ít, trên sân, số lượng lá rụng chỉ nằm rải rác; đêm nào, gió nhiều, ôi thôi! mặt sân phủ một lớp lá dày. Bà Huế đẩy cái chổi một hồi, dừng nghỉ, hai đầu gối khép lại kẹp chổi, hai bàn tay đặt vào thắt lưng, mình uốn éo, vặn vẹo, mắt nhìn xa xăm. Những suy nghĩ về thế sự nhân tình trong trí não hình như đang buông theo tầm mắt của bà. Cái chổi quá to, quá nặng so với sức vóc của bà; lại thêm, do tuổi tác cao, cột sống của bà thoái hoá, chùn xuống, thỉnh thoảng đau nhức.
Trước năm 1975, o Huế là gái đẹp nhất ở làng quê nằm bên cạnh tịnh xá bây giờ. Da dẻ trắng hồng, khuôn mặt tươi rói. Thấy o, người làng cứ xầm xì:
Cái mặt con Huế trông đẹp rứa, vui rứa, chắc nó được thụ thai vào giờ phút ba mạ nó nằm với nhau, vừa “mần chuyện nớ” vừa cười đùa.
Người o dong dỏng cao, dáng đi uốn éo khoan thai không khác chi các siêu mẫu trên sàn diễn bây giờ. Sinh trưởng trong một gia đình khá giả, ba là công chức, mẹ có quầy hàng tạp hoá ở chợ, o được đi học, hết tiểu học, lên trung học; o có may mắn là không giống với các gái làng cùng lứa phải ở nhà phụ giúp bố mẹ giữ em, xay lúa, giã gạo, hay chăn bò, cắt cỏ ...
Vào những ngày chủ nhật hay ngày nghĩ lễ, nhà o có bạn trai bạn gái cùng học tới chơi. Hàng ổi sát bờ ao sau vườn rộn tiếng reo hò mỗi khi một bạn nào đó tìm được trái chín to, mỗi bạn chìa miệng cắn một miếng. Giàn mướp trước sân nở bông vàng, những chú bướm đủ màu la cà tìm nơi đậu hút mật nhuỵ; những bạn gái có thói quen rình rập bắt bướm, ép vào sách xem như một thú chơi để dành chèn vào thư hồi âm thư tình bạn trai gởi đến; mỗi lần bạn nào bắt được chú bướm xinh đẹp vừa ý, nhiều bạn xúm xít, chiêm ngưỡng, nâng niu. Trai gái làng thấy vậy, ganh tỵ, thèm thuồng; họ nhìn o Huế với cặp mắt không thân thiện.
Đến tuổi lấy chồng được, o không được gia đình nào trong làng đặt vào tầm ngắm chọn vợ cho con họ. Đối với họ, o Huế không những thuộc giai cấp cao xa mà o còn chưa từng trải nghiệm công việc của một phụ nữ nông thôn; o không biết gieo cấy, gặt hái, xay giã, giần sàng ... Ai cũng sợ cưới o về không biết sắp xếp việc chi trong nhà cho o làm.
Trái lại, trai trên thành phố thì lắm người ngấp nghé o; khốn nỗi về nhà o để tỏ tình, họ sợ trai làng. Trai làng này dữ lắm, họ quan niệm rất ích kỷ: “Trâu đồng nào ăn cỏ đồng ấy”, cỏ không ăn thì cứ để đấy cho tốt, mắc mớ chi mà cho trâu làng khác tới ăn. Nhiều vụ đánh lộn từng xẩy ra giữa trai làng và trai khác xứ muốn đến làm rể làng này. Cuối cùng, một sĩ quan quân đội cộng hoà đóng đồn phía trên làng, tình cờ gặp o, bén duyên, lửa tình bùng cháy, thỉnh thoảng lái xe jeep về tán; trai làng thấy sĩ quan thì sợ; sợ cũng phải vì sau lưng sĩ quan, còn nhiều lính, kèm theo súng ống, lựu đạn, đánh nhau không chừng toi mạng!
Chuyện o Huế được sĩ quan cộng hoà về “cua” (faire la cour) chưa đến đâu thì đất nước sang trang; ông sĩ quan vốn gốc người Nam theo đoàn quân rã ngũ tháo chạy không biết còn hay mất, chả có tin tức gì.
Sau năm 1975, dưới chế độ mới, gia đình o gặp nhiều khó khăn. Cha o phải đi học tập cải tạo dài ngày; cửa hàng tạp hoá của mẹ o cũng không còn; nhà nước chủ trương xoá bỏ buôn bán cá thể; sống với làng xóm, cả nhà o phải vô hợp tác xã nông nghiệp xem như kế mưu sinh.
Về đường hôn nhân, o Huế không được ai ngó mắt tới. Đương nhiên thôi! Bọn thanh niên ai cũng mơ tương lai tốt đẹp; mà để được thế, vấn đề lý lịch góp phần lớn; lấy vợ từ một gia đình nguỵ quyền coi như một cản trở lớn trên con đường tiến thân.  

O Huế bước qua tuổi hâm, hàng ngày phải theo đội, theo đoàn lao động. Làm ruộng nước không được, o xin vào đội trồng rau. Ở đội trồng rau, tuy tránh khỏi lội bùn ruộng, khỏi sợ những con đỉa bơi ngo ngoe trong nước tìm chân người bám hút máu, o phải đảm đương những công việc không nhẹ nhàng gì. O gánh gồng chưa quen vai, không thể bố trí o vào tổ gánh rau nhập cửa hàng mậu dịch nhà nước, ông đội trưởng đưa o vào tổ xử lý phân. Phân bò, phân trâu, phân lợn do xã viên chở ra nộp đổ thành đống, tổ xử lý phân dùng cuốc, dùng cào san ra trộn phân hoá học và vôi vào, đảo lui đảo tới như mấy o phụ hồ trộn vữa, rồi vun lại, kiếm cỏ khô đậy vài ngày cho phân hoai mục trước khi đem dùng trồng rau. Gặp những ngày xử lý phân Bắc – phân người, O Huế vừa làm vừa chảy nước mắt; phân bốc mùi hôi thối nồng nặc; từng đàn từng lũ giòi bò lổm ngổm, trông quá tởm! Buổi đầu, tổ xử lý phân chưa quen với cảnh ấy, tay thì đẩy cái xẻng, cái cào vào đống phân, mắt thì xoay nhìn ra ngoài,  Dần dần, ai chịu được mùi thối, nhìn giòi không rùng mình, làm giỏi, năng suất lao động cao, thì từng quý được ban thi đua khen thưởng của hợp tác xã phong cho danh hiệu “kiện tướng phân bắc”; người mang danh hiệu này được vinh dự trong các đại hội hợp tác xã được xếp ngồi hàng trên, có cơ hội bắt tay các đại biểu cấp trên về chỉ đạo hội nghị.
Sau mấy năm lao động trong tổ, hầu hết các tổ viên, người trước kẻ sau, đều được phong “kiện tướng”, riêng o Huế thì không. Vốn là nữ sinh, o không thể nào nhanh nhẹn, dẻo dai về tay chân như các tổ viên là nông dân gia truyền, với lại, dù có quá trình xử lý phân lâu ngày, do máu không thích nghi, o vẫn nôn oẹ.
Thời gian cứ trôi, tuổi tác cứ thêm, nhan sắc tàn phai; sự tàn phai nhanh hơn khi môi trường sống thay đổi ngoài sức tưởng tượng. O Huế đến tuổi 30. Bà con thúc giục o nên kiếm chồng để có tương lai. Đêm nằm, không ngủ, o nghĩ không biết kiếm ai bây giờ; nam giới ngang tuổi hoặc lớn hơn o vài tuổi ai cũng yên bề gia thất, những lứa nhỏ tuổi hơn thì ít ai muốn lấy vợ nhiều tuổi hơn mình, có lý lịch “xấu”; vả lại, bây giờ, da dẻ o đen điu, mặt mày đầy vết nhăn, công việc bống lếu, mức thu nhập một ngày công chỉ vài lạng thóc; nơi o không còn gì để hấp dẫn nam giới. Tuy nhiên, đã là phụ nữ, nếu không phải xuất gia tu hành, ai cũng có những lúc rạo rực thèm muốn tình dục, khát khao được người khác giới vuốt ve, sờ mó, ôm nựng. Trong tâm trạng ấy, cơ duyên đã đến với o.
Người anh họ o đang làm công nhân một nông trường, cách nhà khoảng 20 cây số. Ở nông trường, một người bạn của anh ấy cũng là công nhân ngoài 30 tuổi chết vợ vừa mãn tang. Người anh họ muốn làm mối mai đưa hai người lại với nhau. Ông anh họ dẫn người bạn goá vợ về chơi làm quen. O Huế được báo trước, o hồi hộp, ngóng chờ cuộc gặp mặt, o nghĩ nên nấu nướng gì đó để đãi khách và tạo cơ hội ngồi gần nhau, nhìn người sắp thuộc về mình như thế nào. Thời buổi khó khăn, tiền không có trong túi, lo tiệc mặn rượu thịt thì trong nhà không sẵn gà, sẵn vịt, lo tiệc chay xôi chè thì trong hũ không sẵn nếp, sẵn đường; tính lui tính tới, o nãy ra sáng kiến, ra vườn nhổ mấy bụi sắn mì nè – loại sắn dẻo thơm – vô nấu, chờ khách tới, dọn ra mời. O đinh ninh món này ăn bữa lỡ, bữa chiều cũng tạm được.
Khách tới, o chào, dáng hơi e thẹn. O mời khách ngồi xuống cái ghế băng – đòn bào, rồi vội vàng lựa cái dĩa lớn đẹp nhất – cái dĩa có in hình 2 bông hồng tươi ở giữa chung quanh viền dây lá trang trí. O sắp sắn còn nóng hổi, bốc khói thành 2 chồng, bưng lên, đặt ngay giữa bàn, miệng đon đả mời khách:
Mời anh dùng sắn với em cho vui. Sắn ni do em chọn giống, em trồng, em chăm bón, em thu hoạch, em nấu. Ăn đi anh! Sắn ngon em mới đãi anh đó!
Anh khách ăn liền mấy khúc, vừa ăn vừa nhìn o Huế, cái nhìn xăm soi khiến o “dị”, cứ cúi mặt, không chịu ngẩng lên. Khi vị giác đã thấm, anh khách thật bụng nhận xét:
Sắn dẻo, thơm đây, nhưng ăn nhiều có cảm giác hơi “dẩn dẩn” (đăng đắng).
Nghe đến đó, o Huế dựng phắt đầu dậy, mặt nhìn chằm chằm vào anh khách, hình như o nghe nhầm hai từ “dẩn dẩn” thành “danh dảnh”, o giận lộn ruột, nói như mắng:
Tưởng thấy răng, chứ thấy “danh dảnh” (1) thì đừng lui tới nữa.
Anh khách lạnh xương sống, mặt đờ đẫn, tim tái, đứng dậy, ra về, chỉ ngoái lại nói được mấy tiếng:
Thôi, tui về nghen!
Và anh một đi không bao giờ trở lại.
*
*    *
Cha mẹ mất dần, anh chị em ruột đi kinh tế mới vào vùng Tây Nguyên, chỉ còn đứa em trai út ở lại trong nhà cha mẹ; o ở chung với gia đình nó. Ở chung, gặp nhiều chuyện xung khắc, không ưa ý, mất tự do, o dựng túp lều ngay trong vườn, sống một mình. Dù vậy, o vẫn hy vọng lúc già yếu có nó hay con cháu của nó qua lại chăm sóc, lúc chết đi, có nó đứng ra lo việc chôn cất.
Hàng ngày, O hay qua nhà hàng xóm chuyện trò những lúc rảnh rỗi cho vơi nỗi buồn cô đơn. Gần đây, nhà này có bà mẹ già liệt giường; không được con cháu lo vệ sinh đàng hoàng, người bà bốc mùi hôi khó ngửi. Để người ngoài khỏi chê trách, con bà di chuyển cái giường bà ra nằm sát chuồng lợn để mùi hôi của lợn át mùi hôi của mẹ. Thấy vậy, o Huế nghĩ cho thân phận mình. Mẹ mà người ta còn đối xử như thế huống gì chị. O quyết định ra tịnh xá trình bày với ni sư phát nguyện làm công quả để mong cậy nhờ nhà chùa lo việc hậu sự .
Thời gian này, dưới bóng Phật đài, o trông trắng trẻo, đẹp lão ra.

                                                              Hoàng Đằng
                                                          01/12/2016 (03/11/Bính Thân

------------------------------------------------------------
(1) "Dẩn dẩn" và “danh dảnh” là phương ngữ vùng Quảng Trị; "danh dảnh" chắc do từ kép “ranh mảnh” biến âm thành, mang thêm một ý nghĩa nữa là “chanh chua”

READ MORE - CHỈ TẠI MỘT LỜI NÓI - Truyện ngắn của Hoàng Đằng