Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Trương Đình Phượng. Show all posts
Showing posts with label Trương Đình Phượng. Show all posts

Tuesday, August 27, 2019

ĐỌC “KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY” THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG Châu Thạch


 
    Nhà thơ Trương Đình Phượng


KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY…

1.
suỵt .im lặng.
không khóc ở đây
2.
ngủ quên rồi những miền não bộ
hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ.
sáng hôm nay
tôi đã thấy những màu hoa đột tử
trên ngọn đồi có ngôi nhà hoang phế
đan dày rêu mưa
3.
suỵt. im lặng.
không khóc ở đây
đã đến lúc một cộng một chẳng bằng hai
mà bằng ba hay bốn hoặc vô hạn
kiếp người.
người lao công già vừa đem đi những quan tài chứa đầy linh hồn rác thải
cùng xác một con chuột bị cán nát đêm qua
phố trở lạnh
những thằng bé đựng giấc mơ ấm vào tà áo mỏng tanh
cơn gió bấc thốc ngang khe sườn
gầy rược
cướp đoạt hình hài hi vọng.
suỵt
không khóc
ở đây.
4.
hãy để yên tôi xây những nấm mồ
đời chúng ta sầu hơn những phố hoang.

                           Trương Đình Phượng


   
         Nhà bình thơ Châu Thạch


ĐỌC “KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY” THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG

Có phải đây là một bài thơ gọi là thơ hậu hiện đại hay không tôi không biết. Tuy thế nếu nó là một bài thơ thuộc loại hậu hiện đại thì tôi hoan hô nó bằng hai tay. Tất nhiên tôi không hiểu hết bài thơ nhưng tôi đã bật khóc khi đọc nó. Chỉ vào khổ thơ 1. “Suỵt. Yên lặng. Không khóc ở đây” tôi đã hình dung được những con người nhòe nước mắt và khóc nghẹn ngào trong cổ họng.
Cấm khóc ở đây là một mênh lệnh khắc nghiệt và vô nhân đạo nhất ở đời nầy.
Cười thì còn cấm được vì tiếng cười biểu lộ sự hân hoan, dầu có bị kềm chế cũng không làm cho ai đau khổ. Nhưng tiếng khóc thì khác.
Tiếng khóc biểu lộ sự đau khổ mà cấm thì nó sẽ xé lòng. Nhà tan cửa nát, cha chết, mẹ chết, vợ chết, con chết, nếu bị cấm khóc hay đuổi đi chổ khác mới khóc là một sự cưởng bức dồn nén niềm đau và buộc người ta nuốt lệ vào lòng. Ai cúng biết rằng như thế nỗi đau khổ khi bị cưởng chế sẽ tăng lên vạn lần. Tất nhiên người ra lệnh có cái lý của họ nhưng chắc chắn đây là “lý kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”.

Bởi lý kẻ mạnh bao giờ củng thắng cho nên phía sau cái cái lệnh là sự phẩn uất, là ngọn lửa phản kháng âm ỉ cháy. Nếu “Suỵt. Im lặng. Không khóc ở đây” chẳng phải là lệnh của kẻ bạo ngược thì nó còn bi thảm hơn nữa, vì nó là sự khiếp sợ đến nổi không dám khóc ở đây của người yếu thế.
Vậy thi ai bị cấm khóc? Có rồi. Đó là kẻ tưởng mình đã chết đi tri giác ở khổ thơ 2:


2.
ngủ quên rồi những miền não bộ
hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ.
sáng hôm nay
tôi đã thấy những màu hoa đột tử
trên ngọn đồi có ngôi nhà hoang phế
đan dày rêu mưa

Người tưởng rằng mình đã “ngủ quên rồi những miền não bộ” nhưng thật ra chưa ngủ quên bao giờ. Vì nếu đã ngủ quên thì không bao giờ thốt lên lời nói “hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ”.
Người ấy còn thấy “những màu hoa đột tử” chớ không phải hoa đột tử.
Những màu hoa là sắc thái của cái đẹp, là đạo đức, là văn hóa, là luân lý, là tình người, tất cả những thứ ấy đẹp như những màu hoa đã được chứng kiến sự đôt tử của nó. Và ngôi nhà trên ngọn đồi bị hoang phế: Đó là ngôi nhà lý tưởng của xã hội, của cuộc đời nay đã trở thành hoang phế. Đó là ngôi nhà đại diện cho một thuở vàng son của hanh phúc nay trở nên hoang vắng.

Nhà thơ tưởng mình “ngủ quên những miền não bộ” nhưng không đâu, vì nhà thơ còn suy tư, còn thấy hoa đột tử, còn thấy ngôi nhà ở rất xa trên tận ngọn đồi thì nhà thơ vẫn còn tỉnh táo. Cái ngủ trong thơ chẳng qua như con hổ của Thế Lữ lim dim nằm trong củi sắt, buồn bực khi thấy mình như “làm trò lạ mắt thứ đồ chơi”.

Qua khổ thơ thứ 3 “Suỵt, im lặng. Không khóc ở đây” mới thật sự là lời khiếp sợ của người thất thế. Tiếng “suỵt” bây giờ giống như tiếng suỵt khi bàn tay mẹ bịt miệng con trẻ mình lúc địch đang vây quanh tìm kiếm. Đây là chữ suỵt của kẻ bị bức bách phải câm miệng lại, vì nếu nói ra thì tai họa lớn sẽ đổ trên đầu. Rồi sau tiếng suỵt là tiếng thì thầm trong bóng tối:

3.
suỵt. im lặng.
không khóc ở đây
đã đến lúc một cộng một chẳng bằng hai
mà bằng ba hay bốn hoặc vô hạn
kiếp người.
người lao công già vừa đem đi những quan tài chứa đầy linh hồn rác thải
cùng xác một con chuột bị cán nát đêm qua
phố trở lạnh
những thằng bé đựng giấc mơ ấm vào tà áo mỏng tanh
cơn gió bấc thốc ngang khe sườn
gầy rược
cướp đoạt hình hài hi vọng.
suỵt
không khóc
ở đây.

Trong khổ thơ nầy ta thấy con người đã bất lực, họ đầu hàng số phận khi chấp nhận một cọng một không thành hai mà thành bao nhiêu cũng được, kể cả vô hạn kiếp người. Điều đó có nghĩa là, họ chấp nhận mọi điều sai trật, dầu phải chịu đựng điều sai trật đó trãi qua bao nhiêu thế hệ. Họ chấp nhận sự gian dối. Họ chấp nhận sự láo khoét. Họ chấp nhận sự bất công. Tất cả kéo dài triền miên trong cuộc sống của họ.
Vì sao như thế? Bởi vì họ đã thấy biết bao linh hồn người đã trở thành rác thải đựng chung trong một quan tài với xác chết của chuột. Bởi vì những đứa bé phải dấu cả giấc mơ vào phía sau vạt áo mỏng nhưng cũng bị bạo lực như cơn gió cướp mất. Tất cả nhưng điều đó là một cơn đại nạn của sa-tan đem đến cho họ, làm họ khiếp sợ đến độ tự mình câm miệng lại, không dám khóc tại nơi xảy ra sự cố.

Và cuối cùng nhà thơ xin nhận mình làm người đi xây mộ. Đó là con người đã đau khổ vì tự nguyện bịt miệng mình khi chôn cả hồn thơ nghĩa là chôn tiếng nói của lương tâm, nay lại phải làm người cô dơn nhất, vì phải sống mà đi chôn đồng loại của mình:

4.
hãy để yên tôi xây những nấm mồ
đời chúng ta sầu hơn những phố hoang.

Trên trang facebook của Trương Đình Phương, nhà thơ có than thở rằng thiên hạ ném đá anh nhiều quá. Có lẽ nhà thơ bị ném đá vì những bài thơ như trên đây. Tôi muốn chép lại lời bình luận của tôi cho lời than thở đó để khép lại bài viết nầy:

Đang đi qua khu làng nuôi chó
Chó sủa om sòm thì quay lại ư?
Dầu chó gâu, chó sủa, chó gừ
Đường vẫn đó không là đường của chó.

                                                                     Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY” THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG Châu Thạch

Saturday, January 13, 2018

ĐỌC “KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY”, THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG *Châu Thạch

Trương Đình Phượng


ĐỌC “KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY” THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Châu Thạch


không khóc ở đây

1.
suỵt. im lặng.
không khóc ở đây
2.
ngủ quên rồi những miền não bộ
hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ.
sáng hôm nay
tôi đã thấy những màu hoa đột tử
trên ngọn đồi có ngôi nhà hoang phế
đan dày rêu mưa
3.
suỵt. im lặng.
không khóc ở đây
đã đến lúc một cộng một chẳng bằng hai
mà bằng ba hay bốn hoặc vô hạn
kiếp người.
người lao công già vừa đem đi những quan tài chứa đầy linh hồn rác thải
cùng xác một con chuột bị cán nát đêm qua
phố trở lạnh
những thằng bé đựng giấc mơ ấm vào tà áo mỏng tanh
cơn gió bấc thốc ngang khe sườn
gầy rược
cướp đoạt hình hài hi vọng.
suỵt
không khóc
ở đây.
4.
hãy để yên tôi xây những nấm mồ
đời chúng ta sầu hơn những phố hoang.
Trương Đình Phượng

LỜI BÌNH: Châu Thạch

Có phải đây là một bài thơ gọi là thơ hậu hiện đại hay không tôi không biết. Tuy thế nếu nó là một bài thơ thuộc loại hậu hiện đại thì tôi hoan hô nó bằng hai tay. Tất nhiên tôi không hiểu hết bài thơ nhưng tôi đã bật khóc khi đọc nó. Chỉ vào khổ thơ 1. “Suỵt. Yên lặng. Không khóc ở đây” tôi đã hình dung được những con người nhòe nước mắt và khóc nghẹn ngào trong cổ họng. Cấm khóc ở đây là một mênh lệnh khắc nghiệt và vô nhân đạo nhất ở đời nầy. Cười thì còn cấm được vì tiếng cười biểu lộ sự hân hoan, dầu có bị kềm chế cũng không làm cho ai đau khổ. Nhưng tiếng khóc thì khác. Tiếng khóc biểu lộ sự đau khổ mà cấm thì nó sẽ xé lòng. Nhà tan cửa nát, cha chết, mẹ chết, vợ chết, con chết, nếu bị cấm khóc hay đuổi đi chổ khác mới khóc là một sự cưởng bức dồn nén niềm đau và buộc người ta nuốt lệ vào lòng. Ai cúng biết rằng như thế nỗi đau khổ khi bị cưởng chế sẽ tăng lên vạn lần. Tất nhiên người ra lệnh có cái lý của họ nhưng chắc chắn đây là “lý kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”. Bởi lý kẻ mạnh bao giờ củng thắng cho nên phía sau cái cái lệnh là sự phẩn uất, là ngọn lửa phản kháng âm ỉ cháy. Nếu “Suỵt. Im lặng. Không khóc ở đây” chẳng phải là lệnh của kẻ bạo ngược thì nó còn bi thảm hơn nữa, vì nó là sự khiếp sợ đến nổi không dám khóc ở đây của người yếu thế.

Vậy thi ai bị cấm khóc? Có rồi. Đó là kẻ tưởng mình đã chết đi tri giác ở khổ thơ 2:
2.
ngủ quên rồi những miền não bộ
hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ.
sáng hôm nay
tôi đã thấy những màu hoa đột tử
trên ngọn đồi có ngôi nhà hoang phế
đan dày rêu mưa

Người tưởng rằng mình đã “ngủ quên rồi những miền não bộ” nhưng thật ra chưa ngủ quên bao giờ. Vì nếu đã ngủ quên thì không bao giờ thốt lên lời nói “hãy để yên tôi khâm liệm hồn thơ”. Người ấy còn thấy “những màu hoa đột tử” chớ không phải hoa đột tử. Những màu hoa là sắc thái của cái đẹp, là đạo đức, là văn hóa, là luân lý, là tình người, tất cả những thứ ấy đẹp như những màu hoa đã được chứng kiến sự đôt tử của nó. Và ngôi nhà trên ngọn đồi bị hoang phế: Đó là ngôi nhà lý tưởng của xã hội, của cuộc đời nay đã trở thành hoang phế. Đó là ngôi nhà đại diện cho một thuở vàng son của hanh phúc nay trở nên hoang vắng. Nhà thơ tưởng mình “ngủ quên những miền não bộ” nhưng không đâu, vì nhà thơ còn suy tư, còn thấy hoa đột tử, còn thấy ngôi nhà ở rất xa trên tận ngọn đồi thì nhà thơ vẫn còn tỉnh táo. Cái ngủ trong thơ chẳng qua như con hổ của Thế lữ lim dim nằm trong củi sắt, buồn bực khi thấy mình như “làm trò lạ mắt thứ đồ chơi”.

Qua khổ thơ thứ 3 “Suỵt, im lặng. Không khóc ở đây” mới thật sự là lời khiếp sợ của người thất thế. Tiếng “suỵt” bây giờ giống như tiếng suỵt khi bàn tay mẹ bịt miệng con trẻ mình lúc địch đang vây quanh tìm kiếm. Đây là chữ suỵt của kẻ bị bức bách phải câm miệng lại, vì nếu nói ra thì tai họa lớn sẽ đổ trên đầu. Rồi sau tiếng suỵt là tiếng thì thầm trong bóng tối:
3.
suỵt. im lặng.
không khóc ở đây
đã đến lúc một cộng một chẳng bằng hai
mà bằng ba hay bốn hoặc vô hạn
kiếp người.
người lao công già vừa đem đi những quan tài chứa đầy linh hồn rác thải
cùng xác một con chuột bị cán nát đêm qua
phố trở lạnh
những thằng bé đựng giấc mơ ấm vào tà áo mỏng tanh
cơn gió bấc thốc ngang khe sườn
gầy rược
cướp đoạt hình hài hi vọng.
suỵt
không khóc
ở đây.

Trong khổ thơ nầy ta thấy con người đã bất lực, họ đầu hàng số phận khi chấp nhận một cọng một không thành hai mà thành bao nhiêu cũng được, kể cả vô hạn kiếp người. Điều đó có nghĩa là, họ chấp nhận mọi điều sai trật,dầu phải chịu đựng điều sai trật đó trãi qua bao nhiêu thế hệ. Họ chấp nhận sự gian dối. Họ chấp nhận sự láo khoét. Họ chấp nhận sự bất công. Tất cả kéo dài triền miên trong cuộc sống của họ. Vì sao như thế? Bởi vì họ đã thấy biết bao linh hồn người đã trở thành rác thải đựng chung trong một quan tài với xác chết của chuột. Bởi vì những đứa bé phải dấu cả giấc mơ vào phía sau vạt áo mỏng nhưng cũng bị bạo lực như cơn gió cướp mất. Tất cả nhưng điều đó là một cơn đại nạn của sa-tan đem đến cho họ, làm họ khiếp sợ đến độ tự mình câm miệng lại, không dám khóc tại nơi xảy ra sự cố.

Và cuối cùng nhà thơ xin nhận mình làm người đi xây mộ. Đó là con người đã đau khổ vì tự nguyện bịt miệng mình khi chôn cả hồn thơ là tiếng nói của lương tâm, nay lại phải làm người cô dơn nhất, vì phải sống mà đi chôn đồng loại của mình:
4.
hãy để yên tôi xây những nấm mồ
đời chúng ta sầu hơn những phố hoang.

Trên trang facebook của Trương Đình Phương, nhà thơ có than thở rằng thiên hạ ném đá anh nhiều quá. Có lẽ nhà thơ bị ném đá vì những bài thơ như trên đây. Tôi muốn chép lại lời bình luận của tôi cho lời than thở đó để khép lại bài viết nầy:
Đang đi qua khu làng nuôi chó
Chó sủa om sòm thì quay lại ư?
Dầu chó gâu, chó sủa, chó gừ
Đường vẫn đó không là đường của chó./,

CT
READ MORE - ĐỌC “KHÔNG KHÓC Ở ĐÂY”, THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG *Châu Thạch

Saturday, October 7, 2017

KÝ ỨC GIAO MÙA - thơ Trương Đình Phượng

Tác giả Trương Đình Phượng



KÝ ỨC GIAO MÙA

Mùa đông
nghiêng
thành phố nghiêng
lòng người chùng chiềng
ta nghiêng vai trút nỗi đời tất bật
tìm về gác trọ trần gian
lật miền ký ức
bao năm hình như thương nhớ hơi gầy
rưng rưng bụi cọ vào tay
vỡ oà
tình em như lời thơ viên mãn
một đời ta lạc dấu
đêm và ta nhìn nhau
từng giọt lặng im rơi xuống vũng lòng
chừng như
tiếng cha còn đây
tình thương xua tan buốt giá
canh trường ngọn đèn leo lét
nhỏ to kể chuyện đời....

vạt liếp thưa run rẩy

mẹ trở mình
đêm vời vợi
khắc khoải lá rơi
tiếng thở dài
lăn qua năm tháng...
chị ngồi gom canh vắng
thả vào cơn mơ khát cháy lòng
bến sông thiếu nữ
hoang lạnh vầng trăng vỡ...
mùa đông nghiêng
ta nghiêng lòng
nghe thảng thốt
ngày xưa...

 Trương Đình Phượng
                          phuongtd217984@gmail.com
 




READ MORE - KÝ ỨC GIAO MÙA - thơ Trương Đình Phượng

Monday, December 7, 2015

NIỆM KHÚC MÙA ĐÔNG - Trương Đình Phượng


Tác giả Trương Đình Phượng



Trương Đình Phượng

NIỆM KHÚC MÙA ĐÔNG

Có một ngày tôi bỗng muốn vắt kiệt máu mình hòa thành mực và lấy tâm hồn mài thành ngọn bút để viết nên một cái gì đó, cho ra viết. Nhưng rồi tôi chả làm được gì. Vẫn âm thầm ngồi bên khung cửa nhỏ nhìn nắng chết ngoài hiên. Mùa đông về không dự báo. Những chiếc lá cạn nhựa rưng rưng giã biệt cành. Từng phím gió len vào căn gác nhỏ gờn gợn những xúc cảm lạnh lùng. Lặng lẽ. Tĩnh mịch.
Một con chim be bé sà xuống cành nhãn còi, khe khẽ dạo một bản nhạc buồn buồn. Tôi bước ra ngoài lan can, hòa mình vào không gian chiều u uẩn.
Nhà bên, bà cụ già lặng lẽ ngồi bên mái hiên còm cõi. Hai bàn tay xương xẩu chậm rãi gom nắng tàn. Tiếng thở dài nghe như một niệm khúc xót xa.
Một thằng bé ăn mày, tay cầm mẩu bánh mỳ thừa, dừng nơi vỉa hè chếnh choáng gió, ngắt một bông hoa cúc đưa lên mũi ngửi, một nét cười hiện ra trên khóe môi tím bầm vì lạnh.
Bóng chiều loảng nhanh. Một ông cụ chậm rãi nhặt từng bước chân run run trên con ngõ nhỏ gầy mòn.
Tôi quay vào trầm lặng như lúc tôi đi ra. Tâm hồn tôi lại bó gọn trong khung cửa nhỏ. Lá vàng chừng rơi nhiều hơn. Từng sợi tối dần đan lên mảnh không gian thinh mịch.Con chim nhỏ đã bỏ đi. Chỉ còn những cành nhãn còi run rẩy theo làn gió tê tê.
Chiếc radio cũ của mẹ tôi đang phát chương trình dân ca và nhạc cổ truyền,tiếng ru con à ơi nhè nhẹ thẩm thấu vào trái tim tôi.Tôi chợt nhận ra dẫu có bao lâu, và có cố gắng thế nào tôi cũng không bao giờ đi qua hết được chiều dài con đường suy tưởng.
Thời gian vẫn trôi. Nhịp đời vẫn chảy, như dòng sông kia ngàn đời không ngừng thở. Đôi khi muốn ôm trọn muôn nỗi niềm nhân thế vào lòng, ngỡ có thể mổ xẻ những niềm đau, tiêm vào đó một liều kháng sinh bình yên, hạnh phúc... Có được chăng?
Hòn đá kia có bao giờ mềm? Bàn chân ấy biết khi nào có thể trở nên cứng cỏi như lời ca dao tự xa xưa?
Mưa có bao giờ khô? Nắng có bao giờ ướt? Những giấc mơ khuyết tật hình hài muôn đời vẫn mò mẫm dò đường trong đêm trường u tối.
Làm sao tích giữ chất diệp lục cuộc trần bằng hai bàn tay bé nhỏ? Cánh đồng nào chả đến thời kỳ cạn kiệt huyết tương hi vọng, đợi chờ?
Tại sao tôi cứ ngây thơ nghĩ sẽ có lúc thay đổi được quy luật bất biến đã di tồn hàng tỷ năm?
Đã lâu rồi, tôi cũng chẳng nhớ nổi, từ khi nào, nước mắt tôi không còn vận hành qua khóe mi, nó lặn sâu vào tận cùng đáy huyệt tâm tư, ở đó, lặng lẽ khởi sinh rồi cũng lặng lẽ trút hơi thở. Và cũng từ rất lâu rồi, nụ cười không còn ghé về thăm tôi. Nó đã đi xa, xa lắm, xa mút tầm níu gọi của lòng tôi.
Tôi lục lọi trong chiếc hòm cũ tìm những bài thơ cũ, cũ như ký ức đã bị chôn vùi vào một đêm xưa, khi người từ giã phố ra đi, để mặc tôi một mình chết sững giữa bao la sầu muộn. Những bài thơ chất ngất hoài đau buốt nhớ. Những bài thơ thầm lặng trôi qua dòng đời không nhân ảnh đồng điệu.
Những bài thơ hay ấy chính là những tiếng than van của một trái tim ngục tù, mệt mỏi. Làm sao thẩm thấu tảng đá cõi đời chai lạnh?
Liệu có khi nào, một chiếc linh hồn rớt, một khóm tình rũa sắc, một sợi máu ngừng run … của một cá nhân nào đó sẽ tạo ra cơn địa chấn cho cả mạch nguồn nhân thế?
Có một lần nào đó, tôi về ngang triền mơ tuổi nhỏ, cánh diều năm xưa đã từ biệt cuộc chơi trần tục, và cánh chim ước vọng cũng đã ngừng hót từ lâu, lặng lẽ tôi nhặt lên một cọng cỏ buồn, đứng dưới khung chiều đầm đẫm cô liêu, tôi tưởng niệm ngày biếc. Rồi đêm xuống, tôi gối đầu lên đám sao, mơ về bóng dáng thiên đường. Tôi choàng tỉnh dậy, khuya lắm, khuya lắm rồi. Nơi nách tường già cỗi, con dế già vẫn còn ôm chiếc đàn mục rền rĩ niệm khúc vạn năm.
Tôi bỗng muốn vắt kiệt máu mình hòa thành mực và lấy tâm hồn mài thành ngọn bút để viết nên một cái gì đó, cho ra viết. Nhưng rồi, tôi lại ngồi im lặng, lắng nghe dòng đời trôi, miên miết, vô định… ai biết ngày mai, tôi về đâu, những nhân ảnh ngoài kia về đâu?
AI BIẾT ?

TĐP

READ MORE - NIỆM KHÚC MÙA ĐÔNG - Trương Đình Phượng

Thursday, November 19, 2015

KÝ ỨC, NGƯỜI, TÔI, BẦU SỮA VỠ RỒI - chùm thơ Trương Đình Phượng

Tác giả Trương Đình Phượng


Trương Đình Phượng

KÝ ỨC, NGƯỜI, TÔI, BẦU SỮA VỠ RỒI

Đừng đẩy tôi về phía ấy
Những vồng vui không người tưới
Vỡ ối mầm xanh...
Cánh chuồn bay chưa hết vòng đời
Nắng đã già tuổi hẹn
Mưa mù mê sũng lẫy xuân thì...
Ký ức nào say ngủ
Lời ru nào níu gọi thơm bay?
Đừng đẩy tôi về phía ấy
Bầu trăng sữa cạn rồi
Dòng sông xưa đứt đọt đợi chờ
Phiêu phớt niệm khúc tình lỡ dở
gió thiên di qua những mùa tim vỡ
ký gửi cho tôi toàn bưu phẩm lặng thầm...


CÁNH ĐỒNG, MẸ, THỜI GIAN

Tháng mười một
mưa nhàu bến bãi
tuổi trần neo chân ruộng
giọt mồ hôi không đủ ươm xanh cây lúa
tóc mẹ trắng hơn cánh cò
lặn vào đêm
ơi những mảng buồn
viền quanh lòng mẹ
khằn khặn tiếng cuốc đồng xa
....
gió dao lam
khứa lời ru mòn vẹt
buôn buốt mái tranh gầy
...
ai cắt xẻ thời gian
ai chắn dòng mưa đắng
cho cánh đồng mẹ tôi trĩu hạt mơ vàng?


CÁNH DIỀU, TUỔI THƠ, TÔI: CÁT, BỤI

(Một ngày chợt nhớ tuổi thơ
Nằm trên đọt nắng tôi mơ: thấy mình...)

Cánh diều, tuổi thơ, tôi: đâu
Chỉ còn
Cuốn chỉ rối
chăng ngang cuống họng chiều đầm đẫm
rữa nhụy giấc mơ
vụn gãy những màu thanh tịnh
dòng sông nào ai điếu khát khao: tôi
miên miết guồng trôi
đau mê nào hóa sỏi...
Đừng gọi tôi
tháng tám ngùi cay
những sợi mưa trắng nhợt lời yêu
bàn tay ly tán
rệu mòn chút hương thừa áp nhiệt
cánh diều, tuổi thơ, tôi: đâu?
ơi những lưu men trên cánh đồng vàng
con chim cắp hạt bay rồi
trơ gốc buồn hoài luyến
con đường nào cạn viễn trình cát bụi
tôi về níu tuổi thơ, tôi...


ẨN DỤ, GIẤC MƠ: ĐỨT LÌA

Những nỗi buồn gối vụ
Thắt ngực phố chiều đông
Đam mê nào của tôi
Đam mê nào của em
Gãy cánh
Không còn những cánh hoa vàng
Cỏ xanh khốc liệt
Đừng phủ dụ giấc mơ đứt lìa
Ẩn ngôn khúc đàn tuyệt mộng
Nụ hôn và cánh buồm
Một ngày bão lớn
Lưu vong...
Bài ca nào của em
Bài ca nào của tôi
Những cường toan định mệnh

TĐP

Trương Đình Phượng
Khối 3 thị trấn Cầu Giát- huyện Quỳnh Lưu -tỉnh Nghệ An

READ MORE - KÝ ỨC, NGƯỜI, TÔI, BẦU SỮA VỠ RỒI - chùm thơ Trương Đình Phượng

Monday, September 14, 2015

MEN MÙA THU - tản văn Trương Đình Phượng




        Trương Đình Phượng
MEN MÙA THU
Tản văn



Khi những chiếc lá trên hàng cây trước ngõ trở màu, những làn gió heo may rủ nhau về dạo bản nhạc dịu buồn trên những ngả đường phố nhỏ, tôi biết mùa thu đã quay về. Và những ký ức tuổi thơ tôi cũng theo mùa thu ghé về trong cõi lòng đa cảm.

Mùa thu, mùa của hương cốm, mùa của hương hoa sữa nồng nồng lan man trong màn đêm trầm lắng. Mùa của những lời yêu thương dìu dịu mà đậm đà sâu lắng của cha, của những nụ cười kém tươi vì chút lạnh giá chưa rõ hình hài trên đôi cánh môi của những đứa trẻ nhà nghèo. Năm tháng đi qua, tuổi thơ bỏ tôi ra đi không một lời tạm biệt. Chỉ còn lại những hoài niệm xanh như sắc cỏ bên bờ sông năm nào. Thời gian trôi, lạnh lùng, tàn nhẫn những âm thanh xô bồ chuỗi hành trình cuộc sống nhiều bụi bặm có lúc dường như đã khỏa vùi những lời dạy dỗ của cha. Nhưng những khi mùa thu trở lại khêu dậy những mảng buồn trong cõi lòng phố thị trái tim tôi cũng theo đó mà thức dậy những miền nhớ năm xưa.

Những đêm khuya, khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ, tôi nằm bên nghe cha đọc thơ Nguyễn Bính, chất giọng cha tôi sao mà da diết lạ, nó như những sợi tơ len lỏi từng ngõ ngách tâm hồn thơ bé tôi. Đọc xong cha nói:

-Thơ Nguyễn Bính dạy con người ta không quên nguồn cội, dân tộc mình giàu truyền thống, mộc mạc dân dã con phải nhớ dù đi đâu về đâu sống trong môi trường nào mình cũng cố giữ lấy bản chất con người mình.

Hồi đó, với một đứa trẻ ăn chưa no nghĩ chưa tới tôi làm sao hiểu hết lời cha. Nhưng những bài thơ ấy đã ăn vào tâm khảm tôi. Lớn lên, dòng đời bao giông tố, tôi đã sống như một hòn đá cuội dù lăn qua bao bàn chân phũ phàng của người đời tôi vẫn kiên trì giữ cho mình không méo mó.

Bây giờ tôi cũng làm thơ, viết văn thế nhưng những gì tôi viết hình như chưa đủ tầm chạm tới địa hạt tâm tư cuộc sống. Tôi như gã khách lạ không nhà lang thang trên phố đời xuôi ngược nhão nhoẹt những khuôn mặt đa chiều. Đôi khi cố chụp hình nội tạng những khuôn mặt đời nhưng không thể.

Mùa thu, cho tôi về những đêm phố và tôi dìu nhau đi qua những cảm xúc cô đơn, không một cánh tay cầm, không bờ vai nương tựa. Mùa thu dẫn tôi về những khoảng lặng tuổi xanh. Để tôi tìm lại tôi trong mớ hàng hóa đời hỗn độn.

Những người bạn năm nào, cùng nhau trải qua những ngày hồn nhiên bình phàm giờ đã xa lắm rồi, như dòng nước chảy qua triền sông không một lần quay lại, chỉ còn tôi con đò rêu mốc hoen màu âm thầm neo trên bãi vắng nghe gió ru bài ca muôn thuở. Ba mươi năm chợ đời chếnh choáng, những ánh mắt tình nhân hiếm hoi soi rọi vào trái tim "cửa đóng then cài" để lại cho tôi những mầm đau không thể rũa tàn, âm ỉ trường sinh qua năm tháng. Có đôi lần tôi gặp lại, tay bế tay bồng, cười tươi đi bên chồng trong buổi chiều phố xá, chợt thấy lòng rung lên từng vi mạch xót xa. Thực ra giữa tôi và những người con gái ấy nào đã từng có mối giao cảm gì quan trọng, chỉ có tôi, những sợi tơ đàn đơn phương tự ngân lên trong màn đêm khoang hồn đa cảm. Vậy thôi mà bao năm ngỡ hồn mình đã chết theo giấc mơ tình ái tan vỡ.

Mùa thu, chở tôi trên chiếc thuyền mơ mộng ngây thơ mà tê buốt về với những đêm trung thu vằng vặc ánh trăng. Những ngọn đèn ông sao đủ sắc đủ màu mà những đứa trẻ nhà giàu hân hoan cầm đi đầy đường cười tíu ta tíu tít, tôi đứng bên mái hiên nghèo đôi mắt nghèn nghẹn lệ, ước một lần cầm trên tay chiếc đèn ông sao ấy. Cha tôi lặng lẽ đứng sau lưng, khẽ khẽ vuốt mái tóc tuổi thơ tôi cười:

-Sau này nhà mình giàu cha sẽ mua cho con thật nhiều đèn ông sao, được không?

Tôi gục đầu vào cha thổn thức.Cha âm thầm trút tiếng thở dài. Tiếng thở dài đeo đẳng suốt tuổi đường trần tôi. Bây giờ hơn hai mươi năm đã qua, mái nhà xưa còn đây, mái ngói oằn thêm những thăng trầm cuộc sống, cái nghèo vẫn ám mùi trên từng kiếp sống mong manh. Như cuốn phim buồn chiếu lại, đêm trung thu những ánh đèn lòe loẹt sắc màu trên những cánh tay bao đứa trẻ nhà giàu, đứa cháu nhỏ đứng bên hiên đôi mắt đượm buồn, ngây thơ hỏi tôi:

-Cậu, ngày mai cậu cũng mua đèn Trung Thu cho con cậu nhé.

Gió thu thổi buốt lòng tôi hay những lời lẽ hồn nhiên của trẻ con vô tình cứa vào trái tim tôi? Tôi vuốt nhè nhẹ mái tóc đứa cháu nhỏ, nhìn vầng trăng, thở dài:

-Ừ mai cậu mua.

Lần đó, tôi cố dành dụm mua cho nó một chiếc đèn ông sao loại rẻ tiền nhất. Mùa xuân về trong ánh mắt cháu tôi. Và tôi chợt cảm thấy hình bóng tuổi thơ tôi năm nào phảng phất một nụ hồng tươi.

Khi những chiếc lá trên hàng cây trước ngõ trở màu. Tôi biết mùa thu lại về, và tôi lại cùng mùa thu dìu nhau đi qua những hoài niệm chưa bao giờ chết trong cõi lòng đa cảm.

TĐP



READ MORE - MEN MÙA THU - tản văn Trương Đình Phượng

Wednesday, August 19, 2015

HAI HẠT BỤI - Truyện ngắn Trương Đình Phượng




HAI HẠT BỤI
Truyện ngắn Trương Đình Phượng

Mưa. Những con đường chìm trong màn nước bàng bạc. Những chiếc xe lao qua vội vã. Những bàn chân tất tả bước trong im lặng. Con bé ăn mày đứng nép mình bên một mái hiên nhìn mưa rơi. Nó đưa tay hứng những hạt mưa, miệng lẩm nhẩm hát.
“Mưa rơi
Rơi đến bao giờ
Gió mưa
Mưa gió
Mịt mờ lòng đau
Những bàn chân lạc
Dấu nhau
Chiều qua phố
Mưa buốt nhàu tâm tư…”
Hôm trước nó dừng chân xin ăn bên một quán phở nghe một ông nhà thơ ngâm nga mấy câu đó, nó thấy hay hay nên nhẩm nhẩm học thuộc. Là đứa trẻ không được học hành nó cũng chả hiểu mấy câu thơ ấy nói về cái gì…
Chiều nay trời mưa. Mấy câu thơ đó phát ra từ bờ môi non dại của nó như những nốt nhạc u trầm len qua màn mưa lan dần trên phố. Khung cảnh đã buồn càng thêm thê lương.
Mưa càng lúc càng lớn như muốn nuốt chửng cả khu phố. Con bé ăn mày uể oải ngồi xuống tựa người vào bức tường lem lở, nghe tiếng mưa. Rồi chầm chậm, chầm chậm nó đi vào giấc ngủ. Nụ cười bình thản he hé trên hai cánh môi hồn nhiên.
Trong giấc ngủ mơ màng nó thấy mình trở về ngày xưa, trở về căn nhà nhỏ bé nhưng đầy sự ấm áp tình yêu thương của cha của mẹ nó. Năm năm trước khi mẹ nó còn sống, cha nó chưa đi tù. Cuộc sống gia đình nó tuy khó khăn về vật chất nhưng lúc nào trong nhà cũng đầy ắp tiếng cười.
Nó vẫn nhớ như in cái đêm hôm ấy, cái đêm đen tối, sự bất hạnh như cơn bão lớn tràn về phủ phàng trùm xuống mái nhà đang yên bình của tuổi thơ nó. Từ khi cưới mẹ nó, bố nó luôn là người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, vợ con. Hôm ấy, trời vừa nhá nhem bố nó về và dẫn theo năm sáu người đàn ông lạ mặt, họ nhậu nhẹt chè chén đến tận khuya lắc khuya lơ. Khoảng mười hai giờ đêm khi những người đàn ông ấy đã ra về, nó bị đánh thức bởi tiếng tranh cãi của bố mẹ nó. Nó len lén mon men nấp sau cánh cửa gian buồng nhìn ra. Bố nó gay gắt nói :
-Em đừng ngăn cản anh nữa, đây là cơ hội để gia đình mình thoát khỏi cảnh khốn nạn này. Chỉ có như vậy em và con bé Ngọc mới có tương lai, em hiểu không?
Mẹ nó lo lắng nói:
-Nhưng anh à, liệu như thế có mạo hiểm quá không?
-Mạo hiểm cũng phải làm, sống kiếp trâu chó mãi rồi, nhục nhã lắm em ạ. Đời chúng ta đã khổ quá nhiều phải để đời con nó sống cho ra con người chứ.
Mẹ nó cúi đầu nhìn xuống đất, vẻ như đang đấu tranh tư tưởng dữ lắm. Mười lăm phút trôi qua, mẹ nó ngẩng đầu lên quả quyết nói:
-Thôi đành vậy, nếu anh thấy làm thế là đúng thì em sẽ đồng ý.
Bố nó bước lại gần ôm mẹ nó vào lòng, cả hai người cùng khóc. Bảy tuổi đầu nó chưa hiểu đời nhưng phút giây ấy nó bỗng thấy mắt mình cay cay, những giọt lệ ứa ra bờ mi nó, chảy dài…
Rồi một hôm mẹ nó và nó đang ăn dở bữa cơm chiều thì có người xồng xộc đi từ ngoài cổng vào, vừa tới cửa người đó đã hớt hải nói :
-Chị Yến, chị biết tin gì chưa?
Mẹ nó đặt bát cơm xuống hỏi dồn :
-Có chuyện gì vậy bác?
Người đó nói :
-Anh Khúng bị bắt rồi, người ta nói anh ấy bị bắt vì có liên quan tới vụ vận chuyển ma túy gì đó lên mạn bắc.
Đôi đũa trên tay mẹ nó rơi xuống nền nhà. Mẹ nó ngồi đờ ra như gỗ đá. Lúc bấy giờ tâm trí non nớt của nó cũng bấn loạn lên. Nó lay mẹ nó hỏi :
-Kìa mẹ, mẹ ơi !
Mẹ nó dường như đã kiệt hạn tâm hồn. Hai bàn tay mẹ nó run lên bần bật như người trúng phong. Bất ngờ mẹ nó òa lên khóc:
-Anh Khúng ơi, anh ơi !Vậy là hết thật rồi sao, anh ơi!! Rồi ôm chầm lấy nó, mẹ nó rấm rức, như có cái gì uất nghẹn nơi cuống họng :
-Ngọc ơi, con ơi !Bố con, bố con… Trời ơi !!
Nó cũng òa lên, nó khóc, nó khóc bằng tất vả nỗi thống khổ của tâm hồn thơ dại.Trong giây phút nó chừng như hiểu ra từ nay bố nó sẽ phải rời xa mẹ con nó, rất lâu, lâu lắm. Và có thể bố nó sẽ không còn quay trở về bên mẹ con nó nữa….
Sau hôm người ta xử bố nó án chung thân. Mẹ nó như người mất hồn, từ sáng tới chiều mẹ nó cứ đi ra lại đi vào, đôi mắt lúc nào cũng ướt trũng, miệng cứ lẩm bà lẩm bẩm những từ vô nghĩa. Cú sốc quá lớn dường như đã rút kiệt sinh lực sống của mẹ nó. Rồi một đêm, trời mưa to lắm. Nó tỉnh dậy, cả căn nhà bao trùm một màn tăm tối, câm lặng như bãi tha ma. Nó quờ quạng trên giường, mẹ nó không thấy đâu, nó hoảng hồn vùng dậy lao ra nhà ngoài, tĩnh vắng… Không có mẹ. Nó khóc rống lên gọi lớn:
-Mẹ ơi !Mẹ, mẹ đâu rồi, mẹ ơi !!!
Nó lao ra sân, những hạt mưa như trút nước quăng tạt vào người vào mặt nó lạnh cóng, nhưng không lạnh bằng cái lạnh lẽo cô độc của cõi lòng ngây thơ của nó. Mẹ nó đâu rồi? Mẹ nó đã đi đâu ?
Nó chạy trong mưa, chạy như một con thú con bị loài ác thú săn đuổi. Những dòng nước mưa vẫn phủ phàng dội xuống thân thể bé bỏng của nó. Nó chạy về phía nhà chú ruột nó….
Suốt đêm hôm ấy người ta lùng hết hang cùng ngõ hẻm tìm kiếm mẹ nó. Mãi tới sáng hôm sau, mọi người mới phát hiện ra cái xác mẹ nó nằm quắp queo gần bờ sông. Miệng đầy bùn đất, hai bàn tay ở trong tư thế như đang cố níu kéo một cái gì đó… Phải chăng mẹ nó muốn níu lại những ngày êm ấm đã qua của gia đình nó?
Đám tang mẹ nó diễn ra chóng vánh và đơn giản trong sự cô đơn. Cái việc bố nó tham gia vào vụ buôn bán hàng quốc cấm đã gây ra trong tâm trí mọi người ở cái làng bé nhỏ một dư chấn không hề nhẹ.Và từ sự căm hận kẻ buôn cái chết trắng người ta thù lây sang cả nó và mẹ nó. Chỉ mươi lăm người đến giúp đưa mẹ nó đi chôn, xong người ta vội vã ra về….
Sau năm mươi ngày mẹ nó, chú nó đã lừa đưa nó lên thành phố và bỏ rơi nó giữa khu chợ ồn ào. Bà nó đã chết từ lâu, nếu bà nó còn sống hẳn bà sẽ không để đứa cháu của bà bị chính người thân bỏ rơi như vứt đi một phế phẩm. Chú nó và những người thân khác không ai muốn bị mang tiếng nuôi nấng cưu mang đứa con của kẻ phạm tội tày trời nên họ đã bàn bạc và tính kế đem xô đẩy nó ra giữa dòng đời vô định. Còn căn nhà và mảnh đất của gia đình nó họ hùa nhau bán đi và chia chác. Sau này nghĩ lại nó không thấy thù hận họ mà chỉ cảm thấy chua chát cho số phận của mình vì đã sinh ra trong một tổ hợp những con người vô nhân tính ấy. Bảy tuổi đầu mất cha mất mẹ, nó như con chim non dạt trôi giữa muôn ngàn bão tố. Ba ngày đằng đẵng nó chỉ biết quanh quẩn nơi cổng chợ, đói rã đói mòn, nó không biết ngay cả việc chìa tay xin sự bố thí của người đời. Những người thành phố ai ai cũng nhìn nó bằng ánh mắt nghi kỵ, ngờ vực. Nơi đây đã xảy ra bao nhiêu vụ những kẻ “khốn nạn” dựa vào những đứa trẻ con hành nghề ăn xin đổi lốt. Rồi nhân cơ hội ai đó sơ hở sẽ trộm cắp.
Nó tỉnh dậy và thấy mình ở trong một túp lều tềnh toàng. Một thằng bé ăn mày đã cứu nó khi nó gục ngã trước những đôi mắt vô cảm của người đời vì cái đói cái rét.
Thằng bé kia chỉ có thể giúp đỡ nó qua cơn khốn khổ vài bữa, vài ngày sau thằng bé ấy bày dạy cho nó cách làm một kẻ ăn mày.Từ hôm đó nó thành đứa trẻ ăn xin. Nó phải sống dựa vào bản thân nó,hai mảnh đời như hai hạt bụi trên lề đời u ám, không thể bám víu vào nhau mà tồn tại, bọn chúng chưa đủ trí khôn để nảy sinh lòng trắc ẩn “đồng cam cộng khổ”. Với chúng tình yêu thương chỉ thoáng qua như chút gió chiều lướt trên mặt sông gợn lên một chút sóng rồi tan biến đi.
-Ngọc,Ngọc ơi !!!
Tiếng ai đó vẳng lại từ một cõi xa xăm dội vào tai nó, nó giật mình choàng giấc.Trời vẫn còn mưa. Đã vào đêm. Những ánh đèn đủ màu sắc đã được bật lên trên những con đường phố thị. Nó dụi mắt nhìn quanh, không có ai bên cạnh, ngoài nó.Tiếng gọi vừa rồi có lẽ chỉ là sự tưởng tượng của nó về tiếng gọi yêu thương của mẹ vọng về qua giấc chiêm bao. Năm năm rồi. Năm năm nó sống giữa cõi đời thiếu vắng tình thân…. Hằng đêm mẹ nó vẫn về trong tâm tưởng ngồi bên vuốt ve mái đầu nó, mẹ nó vẫn như ngày xưa, đôi mắt hiền từ,bàn tay êm dịu, tiếng nói trìu mến thiết tha.
Nó rời mái hiên, lầm lũi bước đi. Đêm cuối đông từng cơn giá buốt quất vào thân thể nó,nó run lên như cây non trước gió. Nó đưa tay khép lại cổ áo, chiếc áo khoác cũ của một người phụ nữ nghèo cho nó, không đủ che chắn sự khắc nghiệt của mùa đông. Nó lại lẩm nhẩm những câu thơ cho quên bớt đi sự hành hạ của thời tiết…
Thành phố vẫn thế,ồn ào náo nhiệt. Nhịp sống nơi đây về đêm còn ồn ã hơn cả ban ngày. Nó cứ đi như vậy, qua từng con phố, bơ vơ như một con thú con không nơi chốn tìm về. Những chiếc lá vàng lần lượt từ giã cành phủ đầy mặt đất, trước mắt nó một màn mưa lá gợi lên những xúc cảm u hoài mơ hồ. Mười hai tuổi, năm năm hành nghề ăn xin, với nó cuộc sống không có gì ngự trị trong tâm hồn ngoài sự lo lắng cái ăn cái mặc bình phàm. Trước đây mỗi lần đứng trước căn nhà của những người giàu nhìn cảnh vợ chồng con cái họ quây quần bên nhau trong tiếng cười nói hạnh phúc nó thường khóc và mơ về những ngày còn được ở trong vòng tay cha mẹ,nhưng dạo gần đây lòng nó đã lạnh lẽo đi khi chứng kiến những điều đó. Nó đã biết suy nghĩ và chấp nhận với số phận hẩm hiu của mình.
Mưa đã tạnh. Bước chân vô định đưa nó tới gần cổng một bệnh viện. Đêm lạnh, nơi này cách xa khu vực sầm uất của thành phố, thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe máy lao qua, ném vào không gian một chút âm thanh, rồi tất cả lại chìm vào im lặng. Bất chợt nó nghe chừng như văng vẳng có tiếng khóc, tiếng khóc của trẻ con. Nó nhìn quanh tìm kiếm.Tiếng khóc phát ra chỗ gốc cây bên kia đường. Nó bước nhanh lại. Cúi xuống lật tấm vải ra nó nhìn thấy ngay một đứa bé trai khoảng vài tháng tuổi.Thằng bé bụ bẫm trông đáng yêu làm sao, không hiểu vì đâu người ta lại đang tâm vứt bỏ nó nơi này. Con bé tự hỏi: Chắc là mới bị bỏ ở đây, chứ nếu là lâu hẳn đã chết lạnh vì mưa rồi. Nó bồng đứa bé lên, khe khẽ ru.Tiếng ru ngây thơ mà đượm buồn,vang lên trong đêm như tiếng đời vô vọng, ngấm dần vào quãng thinh gian…
“À ơi !!
Ai làm gió ai làm mưa
Ai phân chia những sớm trưa. Cõi người
Ai làm đứt nối nụ cười
Ai gieo nên nỗi héo tươi nghĩa tình…”
Những câu hát ngày xưa mẹ vẫn thường ru nó, bây giờ nó đem ra ru thằng bé bị bỏ rơi. Nó còn nhỏ nên nó làm sao hiểu được những nỗi niềm day dứt tái tê ẩn khuất trong lời ru, nó chỉ biết ngày nào nó đã nghe những lời ru ấy và đắm chìm vào giấc ngủ tuổi thần tiên. Bây giờ đây thằng bé lại bị chính những lời ru ấy dụ mị đi vào giấc nồng say. Nó ôm thằng bé và tiếp tục bước đi. Đêm mùa đông vẫn giăng mắc những nỗi niềm tái tê lên từng thớ thịt phố phường.Lúc này đây nó chẳng nghĩ ngợi gì về tương lai của nó và thằng bé.Trong trái tim thơ dại của nó chỉ hiện hữu một tình yêu thương, cái thứ tình yêu không vụ lợi, sáng trong như giọt sương mai của một con bé ăn mày không cha không mẹ. Những gió sương chốn chợ đời đen bạc không làm mất đi bản chất thiện lương trong con người nó, thậm chí còn khêu dậy trong cõi lòng cô đơn của nó sự đồng cảm với những số kiếp bọt bèo. Đã bao lần nó khóc trước những mảnh đời bất hạnh, đã bao lần nó ước mơ về một miền chân trời xanh thẳm, nơi đó có những mái nhà bình dị mà ấm áp tình đồng loại, nó và những con người hẩm hiu sống quây quần bên nhau ….
Chỉ còn ít hôm nữa là tết. Mấy ngày nay khắp thành phố người người đổ xô đi mua sắm. Con bé bồng thằng bé bị bỏ rơi lặng lẽ đi qua những dòng người, thiên hạ nhìn chúng bằng ánh mắt đầy nghi hoặc lạ kỳ. Chắc là họ thấy tò mò vì khôn g biết đứa nhỏ kia có mối quan hệ gì với con bé ăn mày. Có một bà cụ bán hàng nước gần cổng chợ vẫy tay gọi nó lại, lâu nay bà vẫn thường thấy nó lê la ăn xin ở đây.
-Này cháu,đứa bé em cháu đấy hả? Tội nghiệp, bố mẹ đâu mà để hai chị em lang thang thế này.
Nó ngước mắt nhìn bà cụ, nhỏ nhẹ nói :
-Không phải em cháu đâu bà ạ, đứa bé này bị bỏ rơi, cháu nhặt được ạ.
Bà cụ thở dài, nhìn xa xăm bà nói :
-Ai mà thất nhân ác đức vậy giời, đẻ con ra lại đang tâm vứt bỏ đi, mô phật…
Bà móc túi, nhét vào tay nó mười ngàn đồng:
-Đây bà cho ,lát mua cái gì mà ăn.Bà lấy một hộp sữa tươi trao cho nó .Cầm lấy đi cháu cho em nó nút khỏi đói,tội nghiệp quá…
Rồi bà quay đi lau vội mấy giọt nước mắt xót xa.
Con bé cảm ơn rối rít. Nó rời chợ đi ngược ra ngoài đường cái.Trời lại lay phay mưa,cái thứ mưa lập xuân se se lạnh. Nó kéo tấm áo khoác cũ nát che cho thằng bé con.
Đêm.
Mấy hôm nay con bé thấy đời nó không còn cô độc nữa, bên cạnh nó đã có thêm hơi ấm của con người, dẫu rằng đứa bé kia chưa thể cùng nó xớt chia những tủi cực trên bước đường “trôi nổi”.
Đứa bé đã ngủ say. Con nhỏ tựa lưng vào bức tường lem lở, khẽ khẽ hát. Những giọt mưa xuân rây rây trên những ngả đường. Những ánh đèn đủ màu sắc lờ mờ sau màn nước bàng bạc… Những chiếc xe lao qua vội vã. Những tiếng rao khắc khoải của những người bán hàng rong,vẳng ra từ những ngõ nhỏ, buồn da diết.Tiếng cười nói rôm rả của những cặp tình nhân say sưa trong men nồng hạnh phúc. Con nhỏ thẫn thờ nhìn mưa. Bất giác mắt nó ứa lệ, nó thấy tủi thân cho nó, rồi nó lại thấy thương thằng bé bị bỏ rơi. Rồi đây nó sẽ lấy gì để nuôi nấng thằng bé này? Nó chưa đủ khả năng lo cho cuộc sống của nó nói gì tới chuyện đèo bòng chăm sóc một đứa bé còn măng sữa… Hai hôm nay có lúc nó ngây thơ nghĩ hay là đưa đứa bé này bỏ trước nhà một ai đó, phúc trời khiến xui họ sẽ nhặt và nuôi nó, nhưng nó lại nghĩ biết đâu người ta lại chẳng thèm để tâm tới việc sống chết của thằng bé.Cũng có khi nó tình tới chuyện trả đứa nhỏ về nơi nó nhặt được nhưng nó lại lo sợ thằng bé xảy ra mệnh hệ gì… Rốt lại nó cũng chỉ là đứa bé mười hai tuổi, dẫu trong trái tim luôn đầy ắp tình yêu thương nhưng trí nghĩ lại chưa thoát khỏi vòng luẩn quẩn.
Giấc ngủ se sẽ tìm về mơn man hai bờ mi mỏi mệt. Con bé lại mơ. Nó mơ về một cánh đồng lúa xanh mơn mởn. Bầu trời cao vợi, những cánh diều no gió, những áng mây bay,những con chim chao liệng tấu lên những khúc nhạc tươi vui. Nó bồng thằng bé đứng cạnh mẹ nó,mẹ nó cúi xuống ôm nó và thằng bé vào lòng hôn lên trán cả hai,khe khẽ ru những lời ru chan chứa tình thương. Rồi mẹ nó bồng vả hai chị em bước trên một con đường trải đầy hoa. Mẹ nó nói :
-Mẹ sẽ đưa hai chị em tới một miền chỉ có niềm vui và hạnh phúc ngập tràn. Ngọc đồng ý không ?
-Có ạ !!!Nó hét lên sung sướng.Con yêu mẹ nhiều lắm.
Nó tỉnh dậy. Đêm vẫn sâu hun hút. Cơn gió tràn qua con đường vắng,lá vàng lại rơi…. Nó kéo tấm áo che chắn cho thằng bé. Xa xa từ ngõ nhỏ lấp loáng ánh đèn….

Tháng 7 năm 2015
TĐP






READ MORE - HAI HẠT BỤI - Truyện ngắn Trương Đình Phượng