Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, July 15, 2025

MÙA NGUYÊN TRĂNG - Thơ Mặc Phương Tử



MÙA NGUYÊN TRĂNG (*)


Tiếng chuông xưa

Vọng bên thềm

Nghe tình sử cũ qua miền ảo hư.

Bây giờ

Trời sắp tàn thu,

Trăng nghiêng bóng xuống trời mù sương khuya.


Đời dù lắm nỗi nọ kia

Ngược xuôi 

Cũng lắm đường chia nẽo về.

Nhưng ta còn một trời quê

Hồn lau điểm trắng tư bề thu phương.


Mùa trăng thuở ấy còn hương...

Mây tuôn dốc mộng,

Ngàn sương rụng sầu !

Gió về bạt đỉnh chiêm bao,

Dấu xưa 

Còn tạc nguyên màu trăng xưa.


Trăm năm cuộc lữ

Rằng thưa;

Ta-người

Vẫn vẹn một mùa nguyên trăng! 


MẶC PHƯƠNG TỬ

minhtongks74@yahoo.com

 (*) Nhân gặp lại sư G. Hiền (Tâm Quảng).

READ MORE - MÙA NGUYÊN TRĂNG - Thơ Mặc Phương Tử

KHÔNG CÒN TRẺ NỮA - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Lời: Phạm Anh Dũng & Mỹ Ngọc - Phương Thảo trình bày

READ MORE - KHÔNG CÒN TRẺ NỮA - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Lời: Phạm Anh Dũng & Mỹ Ngọc - Phương Thảo trình bày

LỤC BÁT NGẮN - Huỳnh Liễu Ngạn

 


HUỲNH LIỄU NGẠN

 LỤC BÁT NGẮN

 

THUYỀN QUYÊN

 

cơn mưa nào rớt giữa hồn

tháng giêng về muộn nỗi buồn chung thân

mai em quẩy gánh chợ gần

để cho mẹ thấy lại tần tảo xưa.

 

QUAN SAN

 

chiều rơi từng nhánh sương mù

anh nghe phố thị hoang vu một ngày

cũng mùa thu đó heo may

tiếng hò ơi lại trùng vây anh rồi

quan san chi một kiếp người

em như giấc mộng anh đời mây trôi.

 

PHONG VÂN

 

thôi còn đâu thôi còn đâu

bước đi lay động nhịp cầu đêm xưa

qua nhà tìm dấu trăng đưa

phương tôi mây xám trời mưa giăng sầu

hương cau ngây dại ban đầu

phải em tiền kiếp nhiệm mầu hóa thân

tôi về bóng nhập phong vân

nghe đêm khép lại vô ngần chiêm bao.

 

TƠ VƯƠNG

 

người đi như thế trăng chìm

qua sông đợi bóng gió tìm ngọn cây

tôi xin thêm chút hao gầy

góp trăm năm một góc đầy nhớ thương

người đi hoài vọng tơ vương

hỏi thăm mộng có vô thường tay đan

người đi gió núi mưa ngàn

nên tôi lạc giữa gian nan của người.

 

PHÙ VÂN

 

phải đêm là bóng của ngày

từ vô lượng đó đã gầy dấu chân

người đi mang nặng căn phần

để sông nước lại phù vân với đời

tôi ngồi nhìn buổi chiều trôi

trăm năm hoài nỗi đơn côi lớn dần.

 

XA KHƠI

 

từ em ngành ngọn trơ vơ

quê hương anh đợi chiều ngơ ngẩn về

bóng đêm nghìn dặm sơn khê

đã che hết cả đường về xa khơi

bấy lâu lạc giữa cuộc đời

mà thương con nước xa vời đâu đây.

 

LỤA LÀ

 

đêm dài thở bóng trăng đưa

sầu tôi con nước xế mùa trôi xa

đêm qua bước xuống hiên nhà

thấy nguyên một nét lụa là ngày xưa.

 

LƯNG ĐÈO

 

thôi em lỗi hẹn giang đầu

ngày đi nắng xế một màu viễn khơi

từ em tóc ngát hương đời

hoang vu thành cánh chim trời bay theo

em đi bóng mộng lưng đèo

bỏ tôi với tháng năm vèo theo năm.

 

MÊNH MÔNG

 

tròn đôi mắt của nhớ thương

em nghiêng xuống cõi hoang đường của tôi

về khuya trăng lẻ bóng rồi

sao hôm tịch lặng giữa trời mênh mông

với tay có thấu vô cùng

mà người thì vẫn nghìn trùng xa xôi.

 

HOANG VU

 

thôi xin người chút hoang vu

để tôi đi giữa sa mù bủa dâng

thôi xin người chút phù vân

để tôi tìm lại căn phần của tôi

thôi xin người chút đơn côi

để tôi đối mặt với đời lạnh căm

thôi xin người chút mù tăm

để tôi lạc giữa xa xăm của người.

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

READ MORE - LỤC BÁT NGẮN - Huỳnh Liễu Ngạn

Truyện ngắn PHƯỢNG - Lê Minh Hiền

 



PHƯỢNG

Truyện ngắn Lê Minh Hiền 


Mây giăng bên này
về mưa bên ấy
gởi hạt ân cần
thăm người năm cũ
gởi hạt mưa gầy
rơi trên má ai
hạ đỏ Phượng xưa
những chiều hai đứa
đưa nhau đi về
mưa khuya mộng lạ
Người ơi sao quên!
.
Đường xưa chợ huyện
dáng người tăm mây
dặn lòng không nợ
sao hoài tơ giăng
mưa nào không buồn
tình nào không quên
tôi qua xứ người
tóc đời vài sợi
rơi ngang ngậm ngùi
tình đầu khó quên
nhớ Người! Người ơi!

Stanton California Oct. 2017

(Trích trong Tuyển Thơ Văn MƯA & EM 2025, bài thơ Phượng xưa, trang 230, vừa phát hành 7/2025) 


   Đêm qua Nguyên lại chiêm bao gặp lại Phượng! Phượng, người yêu đầu tiên, người viết nên chuyện tình đầu đúng nghĩa của Chàng. Chiều xuống, sao nắng vàng vẫn còn trong vắt, vẫn còn sóng sánh trên những phiến lá xanh non, cho Nguyên ngồi dưới mái hiên Tây, xứ người, quá lâu, 30 năm đã nên cố quận, ngẫm lại đời mình mà buồn. Nguyên rất lãng mạn. Một đời hoài trồng cây si. Nguyên không nhớ mình đã trồng bao nhiêu cây si, khởi đi “thất tình” ngay từ thuở lên 5 vì cô láng giềng “cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn”, ngày ngày cùng nhau tập đánh vần trước hè nhà, dưới tàn cây trứng cá xanh um; Rồi lên 10 vì cô hàng xóm cách nhau hai bên con đường xóm phố nhỏ có đôi mắt tròn và to lạ thường là chị em sinh đôi một thằng bạn thân nhất hồi đó; Rồi vào trung học trồng ngay cây si cô giáo người Huế dạy văn mới ra trường, tuổi chừng không hơn bà chị kề của Nguyên là bao, thích vén áo dài, bước xuống bục giảng,  ngồi ghé bên cạnh thằng bé là Nguyên ngồ ngộ, ngu ngơ mà giỏi văn nhất lớp, ngồi đầu dãy bàn trên cùng, ngay bên dưới bục giảng, và nói với nó những câu mà chàng đã quên bẳn nhưng sao nghe vừa mơ hồ rất xa, vừa như mới hôm qua cái giọng Huế đẹp và dễ  thương như một bài thơ tình của lứa tuổi mộng mơ, và cả và mùi hương nước hoa liêu trai từ người cô giáo qua tà áo dài theo Nguyên vào cả trong những giấc mơ nghê thường. 

.

Sau hai năm trung học, Nguyên chuyển trường khác, nhiều năm trung học trôi qua Nguyên trồng thêm một cây si với một cô bạn tên Ngàn, bên lớp nữ công lại cùng quê Nội chàng. Chàng vẫn còn nhớ cái cảm giác mất hồn, lơ lửng trên mây khi vô tình đạp xe ngang qua Eo Nín Thở bắt gặp và đạp xe song đôi với Ngàn; Hay Thân cô bạn cùng lớp thật hiền, chưa bao giờ Nguyên bắt gặp nàng giận ai bao giờ, họ cùng theo khóa nội trú Lâm sinh chàng vẫn kèm học toán lý hóa trong năm đầu học bổ túc hết cấp 3; Hay không thể quên, một hạt giống cây si chưa kịp ươm trồng trên mảnh đất tình yêu gái trai mà ấn tượng khôn cùng vì khuôn mặt xinh tươi, nao nức dưới vành nón rộng của một cô bé chắc đang trên đường đi chơi xa trên một chuyến xe qua đường. Nhưng lạ thường là... sau cô giáo dạy văn, Nguyên không có những giấc mơ nghê thường nữa! Và Nguyên đã không gặt hái được cho riêng mình thứ trái chín tình yêu cho đến hết thời học sinh. 

.

Rồi tốt nghiệp ra trường về làm việc tại một huyện lỵ, sau mối tình đầu với Phượng, Nguyên trồng cơ man những cây si như: Nghệ nõn nà, nảy nở Nguyên có duyên gặp gỡ qua một đám cưới, khi chàng trên đường công tác ghé thăm nhà một thằng bạn, người con gái có một mùi thơm ngọt lạ thường như mùi con nít mới sinh, đến nỗi chàng đã suýt đưa nàng về dinh, nhưng chỉ còn vài ngày rước dâu thì bà mẹ vợ hụt trổ bệnh ung thư giai đoạn cuối và mất đột ngột làm mọi việc cưới hỏi thoáng chốc tan tành; Hay một cô gái người Huế cắt chỉ trong một shop may lúc mới qua Mỹ ngày ngày Nguyên đạp xe đến làm nghề ủi đồ, mà chàng còn nhớ mãi câu nói giọng Huế ngọt như đường, “Em lấy nước cho anh uống hỉ?” khi nàng thấy chàng đang vất vả ủi cho xong đợt đồ cho chủ shop mang đi giao đúng hẹn. Và một vết thương tình lụy sau cùng (cho đến thời điểm này) vẫn còn mưng mủ, chỉ vừa mới năm kia, khi trời đang vào chiều Nguyên gặp một cô gái đang tuổi đôi mươi, người con gái đã là nguồn cảm hứng đau thương cho hơn nửa phần sự nghiệp thơ ca của Nguyên, mà qua giây phút đầu tiên đối với chàng không phải là một cú "Coup de foudre"*, mà chàng những ngỡ chỉ như hàng trăm cô gái khác qua fb, họ chỉ khởi sự mặn nồng sau nửa năm quen nhau qua việc kết bạn, nhưng đó là một câu chuyện khác... Ở đây là câu chuyện tình duy nhất đúng nghĩa, cũng là mối tình đầu, mà Phượng, người con gái duy nhất mang đến tình trường đời Nguyên, một phận đời chàng trong cõi người ta này, cho chàng nếm mùi vị lạ thường, dẫu chỉ là mùi vị... mùi vị yêu đương và cả giận hờn, chia tay, của thứ trái cấm lạ thường Nguyên chưa kịp hái xuống. Dẫu là một câu chuyện tình đúng nghĩa, nhưng tiếc nuối thay, giống như bao câu chuyện tình một chiều từ Nguyên trước đó, và cả sau này, cả đời Nguyên, chuyện tình đầu của Nguyên và Phượng cũng chỉ là một cơn mưa bóng mây thoáng qua đời Nguyên, và họ chưa kịp trao nhau một nụ hôn đầu. Càng làm cho sa mạc yêu thương tình trường Nguyên càng thêm khô hạn. 

...Em biết không hồn anh mùa đã lỡ

hẹn hò xưa nay trả lại Nguyên Thu

hương con gái phương Đông mùi còn đọng

giọt long lanh rơi xuống mái Tây hiên

Phượng Hoàng lạ nhớ ngô đồng về đậu

khúc liêu trai gợi thèm nụ hôn đầu 

(trích Thèm nụ hôn đầu, trang 42-43 trong Tuyển Thơ Văn MƯA & EM 2025 vừa phát hành 7/ 2025) 

.

   Nguyên làm việc ở phòng lâm nghiệp một huyện lỵ, gặp Phượng làm ở đội chiếu phim huyện. Ngay giây phút đầu tiên gặp Phượng, Nguyên đã “mặt trong như đã mặt ngoài còn e”. Như đã từng bao lần, những ngỡ rồi cũng chẳng đi đến đâu. Nguyên cũng sẽ là kẻ chứng nhân, đóng vai quần chúng. Nguyên tự nhận mình không tài hoa, học hành thì cũng thường thường bậc trung, tướng tá mờ nhạt. Có bao giờ Nguyên dám tỏ tình, vì luôn tự nhủ có phần nào mặc cảm chăng, rằng thì là: biết chắc có dám cũng chỉ... buồn ơi! chào mi. Vậy đó, những ngày vào yêu Phượng, Nguyên là như vậy! Nhưng có một đêm, khi buổi chiếu phim kết thúc, bà con đã ra về, bãi chiếu vắng tanh, mênh mông trong bóng đêm không trăng, dưới bầu trời đầy sao, trong ánh sáng từ chiếc máy phát điện, chỉ còn trơ trọi vài người đang loay hoay thu xếp máy chiếu, băng phim, trời vào khuya, Nguyên dợm bước ra về trước, chợt chàng sững sờ, lạc hồn khi nghe Phượng nói, “Anh Nguyên ở lại đợi tí đưa Phượng về nha!”. Nguyên nghe có một luồng điện xuyến xao vụt ngang đâu đó trong người chàng trong cái lạnh về khuya. Câu nói cho đến nay, trong khi đang ngồi gỏ nên câu chuyện tình buồn này, nhớ về, vẫn còn đầy ma lực trong Nguyên. Mối tình đầu của Nguyên khởi sự! Nhưng như tên Phượng, có mùa phượng vĩ nào ở lại suốt bốn mùa trong sân trường! Mùa phượng vĩ tình yêu đầu tiên mà cũng là cuối cùng trên con đường tình buồn tênh của Nguyên đến rồi đi, kéo dài không đầy 2 năm, chấm dứt sau lần Phượng từ huyện lỵ về tỉnh, một thành phố ven biển, đổi những bộ film mới cho đội chiếu bóng, ghé thăm Nguyên, lúc này chàng đã chuyển công tác về làm ở đấy. Nguyên vẫn ngu ngơ không biết rằng Phượng, dầu không nói ra,  nhưng đã có ý thăm chàng lần cuối để cho biết lòng Phượng đổi thay, Phượng đã có người yêu khác ngoài huyện lỵ quê Phượng. Nhưng rồi Phượng đã không nói gì. Phượng không bao giờ còn ghé cơ quan Nguyên trong những lần đi về thành phố. Nguyên nào hay biết gì, sáng hôm sau, lòng đầy ắp hân hoan, Nguyên đạp xe qua phòng trọ của Phượng, chở Phượng đi ăn sáng, rồi chở Phượng ra bến xe trở về huyện lỵ. Chỉ có Nguyên ngu ngơ, vô tư không biết mọi sự đã kết thúc, chứ sáng hôm ấy trời đã nối tiếp âm u cho một cơn mưa nữa, dai dẳng, dài lâu... mãi mãi, sau cơn mưa Phượng mang vào thành phố hôm qua, khi Phượng đặt chân vào thành phố, mưa cả đêm qua. Nguyên đưa Phượng lên xe về huyện lỵ. Buổi sáng lạnh ngắt ngơ, mặt đường bến xe còn lênh láng nước, và khuôn mặt Phượng, qua kính xe, vẫn lạnh lùng, điềm nhiên như tính cách của con người Phượng thuở ấy, riết rồi Nguyên quen dần, có bao giờ bận tâm... 


Stanton California, July 2022 – May 14th, 2024, (5: 37 mờ sáng)

Coup de foudre: Tiếng sét ái tình 

(Còn tiếp) 

Lê Minh Hiền  


READ MORE - Truyện ngắn PHƯỢNG - Lê Minh Hiền

CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN - Đặng Xuân Xuyến


 

CHUYỆN ANH CHÀNG

ĐÀO HOA NỞ MUỘN 

Anh sinh năm 1953, ở Hà Nội, giàu lắm, có mấy cái nhà mặt phố cho thuê, toàn cỡ vài chục triệu/tháng nhưng đường vợ con của anh thì lận đận lắm. Đến tận năm anh rất luống tuổi mới biết yêu, nên vội cưới. Nghe em rể anh kể, thì “chị” sinh năm 1984, hình thức cũng thuộc diện xinh gái, khéo ăn khéo nói, người Hà Nội, gia đình cũng khá giả, kém anh “chỉ có” 31 tuổi, mà anh là con trưởng, lại ở thế độc đinh, xưa tới đó chưa từng biết chuyện gái gú là gì nên cả gia đình gật đầu tắp lự khi anh đưa “chị” về ra mắt, tuyên bố sẽ cưới “chị” làm vợ. Cưới được hơn năm, “chị” sinh cho anh cậu ấm, giống anh như tạc nhưng chả hiểu sao từ ngày sinh được cậu ấm, “chị” đâm ra đổ đốn: Cãi bạt mạng khi anh nhắc nhở chuyện a, chuyện b trong văn hóa ứng xử; chị còn tự mình đặt ra quy định thế này thế kia với họ hàng ruột thịt của anh trong khi anh là người làm ra tiền, là người đang “cầm chịch” lễ nghi của dòng họ. Cãi nhau vài bận, chị đâm đơn ra tòa. Anh gật đầu cái rụp. Cũng chẳng cần ý kiến của tòa, anh hâm hâm đề xuất: Phụ cấp 10 triệu/tháng cho cậu ấm, đưa luôn cả 17 năm 3 tháng (thời điểm cậu ấm tròn 18 tuổi) cho gọn. “Chị” đề xuất anh chi thêm mấy trăm triệu để “chị” mua tạm ngôi nhà nho nhỏ làm nơi tá túc. Anh gật đầu rụp cái trước tòa, nhất trí chi thêm cho “chị”, tổng cộng tròn 3 tỷ. Mọi người trách anh hâm. Anh cười: Đằng nào cũng chi cho con nên đưa luôn cả thể cho gọn. Mọi người nhắc anh cẩn thận kẻo “người đàn bà” đó lợi dụng cậu ấm để rút ruột, “trả thù”. Anh hô hố cười, rồi mắng mọi người lo xa, khẳng định như đinh đóng cột sẽ không có chuyện đó.

 

Cầm 3 tỷ anh đưa, “chị” tuyên bố: - Hàng tháng, tiền chu cấp cho con tối thiểu 10 triệu phải gửi vào tài khoản của “chị” trước ngày mồng 3 hàng tháng. Anh nói tiền chu cấp cho con đã đưa trong số 3 tỷ “chị” vừa cầm. “Chị” mắng anh là thằng khùng, thằng dở người, thằng thần kinh có vấn đề, đấy là tiền hỗ trợ mua nhà cho cậu ấm. Anh lại gật đầu cái rụp: Ừ thì đưa trước ngày mồng 3 hàng tháng. Đều đặn từ đó đến giờ, tháng nào anh cũng chuyển 10 triệu vào tài khoản của “chị”; tháng nào “chị” cũng cho cậu ấm đến xin anh thêm vài triệu đến chục triệu để trả các khoản abc “chị” đã chi “thêm” cho cậu ấm.

 

Năm kia, 2015, anh cưới vợ lần nữa. “Chị” mới này trẻ hơn “chị” cũ 3 tuổi, có nghĩa “chị” mới kém anh 34 tuổi. Theo lời anh thì “chị mới” sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, dứt khoát không phải là người có gốc gác ở quê. “Chị mới” yêu anh, chấp nhận làm vợ anh, có lẽ không phải vì hám anh giàu có. Bằng chứng là 3 tháng quen nhau “chị mới” không hề biết anh có mấy cái nhà mặt phố cho thuê. Chưa bao giờ anh thấy “chị mới” đả động đến chuyện anh sống bằng nguồn thu nhập nào? Anh khen “chị mới” vô tư lắm. Ngồi sau xe anh, toàn hát bài “con chim non thích véo con”, ngộ lắm, dễ thương lắm. Gia đình thấp thỏm không biết “tình yêu bọ xít” của anh tồn tại được mấy bữa. Thế rồi câu trả lời cũng sớm đến, sớm hơn dự đoán của mọi người: “tình yêu bọ xít” của anh “cay đắng” ra đi sau hơn 1 năm, chính xác là 1 năm 1 tháng lẻ 5 ngày, về nhà anh làm vợ “thằng hấp”. Lấy anh, “chị” muốn có con sớm, anh lại bảo “chả cần đẻ vì anh đã có cậu ấm rồi, đẻ nhiều con làm gì, mệt lắm”. Cứ nhăm nhăm ngày nào “không an toàn” là anh tếch ra ngoài ngủ với mấy thằng cháu, bắt “chị mới” nhịn. Rồi anh đón luôn cậu ấm về nuôi nấng nhưng tháng tháng vẫn đều đặn chuyển vào tài khoản của “chị cũ” 10 triệu. Không chịu nổi, “chị mới” lại đâm đơn ra tòa. Đận này có vẻ khôn hơn, anh chỉ oke các khoản “chị mới” yêu cầu hợp lý. Cũng rất quân tử, anh tặng thêm “chị mới” 100 triệu để “chị” mua cái xe tay ga mà đi lại cho an toàn. Ngày “chị mới” dời nhà anh, cũng là ngày “chị cũ” điều động cậu ấm trở về sống với mẹ, tháng tháng đều đặn đến anh “truy lĩnh” các khoản tiền “cần chi thêm” cho cậu ấm, có tháng đến 20 triệu.

 

Năm nay, cách đây mấy ngày, gia đình anh lại nhốn nháo khi anh lù lù dẫn về một “chị mới nữa”, “chị mới này” sinh năm 1991, cũng mỏng mày hay hạt, cũng ăn nói nghe chừng lễ phép như 2 “chị” trước. Mặc mọi người phản đối, anh tuyên bố sẽ đi xem ngày để ăn hỏi, rồi cưới “chị mới nữa” về làm “dâu trưởng”. Lần này, anh sẽ “cho chị mới nữa đẻ thả cửa” chứ không “hãm đẻ” như “chị mới trước” vì anh muốn “đối trọng” lại với “chị cũ nhất”, để cậu ấm không bị mẹ lợi dụng làm công cụ rút ruột, trả thù bố, để cậu ấm sẽ là “thằng con ngoan chứ không hư hỏng như cách dạy của mẹ nó.”. Anh tặc lưỡi: Biết thế cho “con dở” (chị mới trước) đẻ thì đã có “đối trọng” với “con hâm” (chị cũ nhất) lâu rồi.

 

Nghe chuyện của anh, thấy cũng nhiều nét hao hao giống chuyện của anh T. hàng xóm. Bụng bảo dạ xin ông anh kết nghĩa, em rể của anh, ngày giờ năm tháng sinh của anh để tìm câu trả lời qua lá số nhưng mải chuyện nhà cửa, sách vở thế là quên.

 *.

 Hà Nội, ngày 26 tháng 02 năm 2017.

 ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN - Đặng Xuân Xuyến