NHƯ MỘT ĐỜI CHIM
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Sunday, May 25, 2025
Thơ Trần Xuân Lộc
CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ‘BỎ YÊU’ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Vũ Thị Hương Mai
Vũ Thị Hương Mai
CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ ‘BỎ YÊU’
CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Tựa đề bài thơ là "Bỏ Yêu", nhưng câu thơ đầu tiên
của "Bỏ Yêu" lại là: "Em nhắn gửi ta mấy ý yêu". Có thật
anh sẽ "bỏ yêu" không Đặng Xuân Xuyến? Bỏ yêu mà đọc thư, đọc lời
"em nhắn gửi ta" lại để ý được những ẩn ý sâu dưới lớp ngôn từ được
ngụy trang khéo léo bằng lời "em nhắn gửi" là "mấy ý yêu"?
Đọc những lời "em nhắn gửi ta" chỉ thấy những hình ảnh gợi nhớ gợi
thương: "mây lãng đãng" "quắt quay chiều" / "hanh hao
nắng" "se se lạnh" / "lá rụng nhiều"... Những hình ảnh
chi tiết, cụ thể như thế, với không gian, thời gian cũng cụ thể và chi tiết như
thế thì thử hỏi gã trai với những thi phẩm như: "Say yêu", "Khát
yêu", "Cuồng yêu", “Còn yêu”... có thật sự sẽ "Bỏ
Yêu"? Tôi không tin và bạn đọc chắc cũng không tin vì những câu thơ của
anh đã mách bảo người đọc là anh đang dối lòng, anh đang rất nhớ người yêu đấy.
Tưởng quên được tình xưa, quên được người xưa dễ lắm mà sao
đọc thơ thấy đau thế Đặng Xuân Xuyến? Quên đi, bỏ đi mà nhà thơ lại nhớ những
chi tiết nhỏ nhặt nhất, cứ như đốt lòng vậy thì bỏ yêu sao được?
BỎ YÊU
- Với P.T.T -
Em nhắn gửi ta mấy ý yêu
Nào mây lãng đãng quắt quay chiều
Nào hanh hao nắng se se lạnh
Nào mấy bữa nay lá rụng nhiều..
Ta có cần đâu mấy ý yêu
Đừng than nắng nhạt với mưa nhiều
Đã quen kiêu hãnh đêm lạnh vắng
Đừng díu gian ta ánh trăng thề..
Ta đã quên rồi những đam mê
Tơ giăng ngáng lối nghẽn đường về
Nhịp yêu sai lỡ ta bỏ hết
Thôi đừng rủ nguyệt níu gió mây..
Thì cứ về đây hóng gió tây
Giỡn trăng sóng soãi vắt ngang đồi
Hồn ta từ bữa đi hoang ấy
Đã chết từ lâu tiếng yêu rồi.
*
Hà Nội, ngày 25 tháng 10 năm 2013
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Bài thơ rất chất riêng của Đặng Xuân Xuyến.
Ở góc độ nào cũng cảm nhận được sự độc đáo trong thơ của
anh.
Nhà thơ Nguyễn Đăng Hành đã từng nhận xét về thơ Đặng Xuân
Xuyến trong bài “Về chân dung 99 nhà văn Việt Nam đương đại”: “Dẫu thơ anh chậm
xuất hiện nhưng đã gây ấn tượng bởi cái giọng điệu sắc lạnh, tốc độ, tứ ý ngồn
ngộn tự nhiên, đầy tâm trạng, đủ chân thiện mỹ như: Bạn Quan, Quê nghèo, Tôi
nghe, Ru con, Tim đau, Mơ trăng, Tình Nở... Nhất là thơ tình đầy trăn trở.”.
Còn nhà phê bình văn học Châu Thạch trong bài “Đọc thơ Đặng Xuân Xuyến” nhận định:
“Thơ của Đặng Xuân Xuyến ta thấy tính cách thơ rất ngạo nghễ, rất ngang tàng
trong cuộc sống mà cũng vô cùng nồng cháy khi yêu.”. Vâng, đúng là thơ thế sự của
Đặng Xuân Xuyến “giọng điệu sắc lạnh”, “tính cách thơ rất ngạo nghễ, rất ngang
tàng”, “tứ ý ngồn ngộn tự nhiên, đầy tâm trạng, đủ chân thiện mỹ”, và thơ tình
của anh thì “vô cùng nồng cháy” “đầy trăn trở”, rất đặc trưng thơ tình Đặng
Xuân Xuyến: Bạo liệt trần trụi, phồn thực nhưng không hề dâm tục!
Một chút ngông, một chút dối lòng, một chút hờn mát trong
câu thơ: "Đã quen kiêu hãnh đêm lạnh vắng" làm người đọc bật lên câu
hỏi có thật vậy không nhà thơ Đặng Xuân Xuyến? Đọc câu thơ này sao chỉ thấy nặng
sự trách cứ, hờn dỗi, nhớ nhung mà không mảy may thấy sự "kiêu hãnh"
đắc thắng nào của kẻ một hai kiên quyết sẽ "bỏ yêu"?!
Lại gặp từ "gian" trong "díu gian" tình của chàng trai trong thơ Đặng Xuân Xuyến ở bài thơ “Bỏ yêu” này. Có phải vì tình yêu gặp phải những trắc trở trái ngang nên nhà thơ họ Đặng mới quyết tâm "bỏ yêu" trong khi lòng vẫn còn nhiều nhung nhớ, tiếng yêu vẫn còn day dứt không chịu "buông lơi"?!
Mặc dù nhà thơ đã lên tiếng khẳng định thêm một lần nữa là
anh sẽ “bỏ yêu” vì “sai lỡ” nhịp yêu của trái tim: “Nhịp yêu sai lỡ ta bỏ hết /
Thôi đừng rủ nguyệt níu gió mây.” Nhưng nhà thơ lại rủ rê người tình cũ trở về
chốn xưa cũ với những câu thơ mời gọi như một lời thách thức khó cưỡng:
“Thì cứ về đây hóng gió tây
Ngắm trăng sóng soãi vắt ngang đồi”
Rồi ngay sau đó nhà thơ lại buông câu than vãn: “Hồn ta từ bữa
đi hoang ấy / Đã chết từ lâu tiếng yêu rồi.” để chống chế cho lời gạ gẫm, rủ rê
lúc trước: “Thì cứ về đây hóng gió tây / Ngắm trăng sóng soãi vắt ngang đồi”.
Người ta nói: Tình cũ không rủ cũng tới, vậy mà anh nhắn gửi
người xưa cũ đầy ngụ ý thách thức, rủ rê như thế thì sao mà “bỏ yêu” được!
*.
Hà Nội, ngày 3 tháng 12 năm 2021
VŨ THỊ HƯƠNG MAI
Địa chỉ: Khu tập thể Tổng công ty 319 quận Long Biên, thành phố Hà Nội.
Email: huongmai8081@yahoo.com.vn
Thơ Lê Minh Hiền – CHÙM HAIKU GÓP NHẶT CÁT ĐÁ
18. MỘT TRUYỆN NGỤ NGÔN
Băng qua một cánh đồng
Người đàn ông gặp một con cọp
Cọp liền rượt theo hắn
.
Chạy đến một vực sâu,
Chụp một rễ nho, hắn đu xuống...
Một (con) cọp khác đang chờ
.
Hai con chuột: Trắng, Đen
đang gặm mòn dần rễ cây nho
Hắn thấy một trái dâu chín...
.
Ôi chao! trông ngon ngọt làm sao!
(2:25 chiều)
Stanton California May 03rd, 2025
(P/s, từ câu chuyện thiền số 17 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971)
19. ĐỆ NHẤT ĐẾ
Đệ tử nhỏ mài mực
cho Kosen phát họa dòng chữ
“ĐỆ NHẤT ĐẾ” trên giấy
.
Sau tám mươi bốn lần
Chú nhỏ đã cảm nhận như sau:
- Không đẹp tí ti nào!
.
Chú nhỏ bước ra ngoài.
Tâm yên bình Kosen viết nhanh
Dòng chữ đẹp tuyệt vời!
(7:23 am )
Stanton California May... - May 25th, 2025
(P/s, từ câu chuyện thiền số 19 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971)
20. LỜI KHUYÊN CỦA MẸ
Khi còn là Thiền sinh
Jiun lừng danh Phật pháp thích diễn thuyết
Dễ tham ái và ngã mạn
.
Mẹ Jiun vội khuyên,
- Hãy dành thời gian vào Thiền định
Sẽ chứng ngộ nghe con!
(8:02 am)
Stanton California May 25th, 2025
(P/s, từ câu chuyện thiền số 20 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971)
Lê Minh Hiền
hienlehuong@gmail.com
PHẢI CHI EM LÀ MỘNG - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn
HUỲNH LIỄU NGẠN
PHẢI CHI EM LÀ MỘNG
thôi mây đừng bay nữa
có chi để dỗi hờn
cũng đành mây xuống thấp
cho mãi hoài cô đơn
có trở về cũng được
lối xưa đã khác rồi
cơn mưa năm ngoái đó
đã bay về viễn khơi
rồi năm nay thị trấn
chẳng đâu còn đông vui
hoài mấy lần trông ngóng
con đường mù mù khơi
thôi thì đời dâu bể
để lòng người bể dâu
phải chi em là mộng
chôn hoài anh đêm thâu
phải chi em là bão
cho tan vỡ địa cầu
phải chi em là thác
cho bạt ngàn sông sâu
thì đời anh đâu dễ
làm ghềnh đá cheo leo
làm thân đời ảo vọng
một mối tình gieo neo
thôi mây đừng bay nữa
có chi một nỗi sầu
thôi mây đừng bay nữa
cho hoang vắng tinh cầu
phải chi em là mộng
chôn hoài anh đêm thâu
phải chi em là bão
cho tan vỡ địa cầu.
HUỲNH LIỄU NGẠN
hiephuynh479@gmail.com
MẶT TRỜI ĐÊM... BAN TẶNG PHÚC LÀNH - Thơ Kha Ly Chàm
kha ly chàm
mặt trời đêm… ban tặng phúc lành
bóng đêm xô tràn tràn khí quyển
lưỡi trăng tê buốt nhũn mềm
những vì sao rơi nghiêng theo chiều ác mộng
em bước ra khỏi cơn phiếm du rỗng trắng
thắp lên ngọn lửa sưởi ấm tàng cây
từ đất đen đặc những chiếc rễ nhoi lên
ngữ âm hằng sống vờn quanh kiều nữ
ai đó nói, diện mạo ta sắc hồng cầu tím tái
như thế, chưa một lần diễu hành mang mặt nạ trẻ thơ
ngửa mặt nhìn trời hứng âm mưa mê cuồng rụng trắng
những ý nghĩ về hạnh phúc, niềm tin và hy vọng
trong lăng kính cuộc đời nó như mùi lá thảo thơm
em nói, hãy dung chứa tình yêu dù trong tăm tối
mặt trời xanh đêm luôn dõi theo chúng ta ban tặng phúc lành
tptn đêm mưa 5/2025
Kha Ly Chàm
khalycham1954@gmail.com
PHÁC THẢO ĐÊM, EM VÀ TÔI - Thơ Hoàng Chẫm, nhạc và trình bày Tố Mai
PHÁC THẢO ĐÊM EM VÀ TÔIVẽ đêm hao khuyết phận ngườiNghe từng lọn tóc vọng lời tri âmQua tôi một phiến tình câmRơi vào khoảng lặng cho trầm kha nhauVẽ em một nét úa nhàuTa về góp nhặt lại màu phôi phaNghiêng lòng một thoáng vời xaTừ trong tiền kiếp như qua mộng thườngVẽ tôi bóng dáng mù sươngMơ về viễn xứ giữa đường nhân gianChong đèn ngược với thời gianLưng chừng nỗi nhớ là hàn huyên thương.Hoàng Chẫm
KHÚC VE TRƯA, TRONG BUỔI SÁNG NÀY – Thơ Tịnh Bình
KHÚC VE TRƯA
Chợt gọi về da diết khúc ve trưa
Hạ chang chói thắp màu phượng lửa
Gầy thương nhớ bóng hình ai biền biệt
Sỏi đá cựa mình bước chân cũ buồn tênh
Nghe tha thiết khúc hạ tình chưa dứt
Đường hoa xưa đâu sắc tím đợi chờ
Qua lối vắng ước một lần tái hiện
Giọt mưa chiều lấp lánh sợi trong veo
Rơi thảng thốt ánh nhìn như quen lắm
Cánh diều bay chấp chới phía hoàng hôn
Ta cúi nhặt tiếng cười ai trong vắt
Gió dịu dàng miền lá biếc lao xao
Chiều rắc xuống muôn vàn thương nhớ cũ
Phía ngày xưa cứ ngỡ đã phai màu
Chỉ tại khúc ve nhói lòng ta chi nữa
Mỗi hạ về trách phượng cứ đơm bông...
TRONG BUỔI SÁNG NÀY...
Vén hạt sương trong
Chợt gặp nụ cười cỏ
Gã mặt trời vô tri tia sáng
Có thể nào chậm lại một ban mai ?
Giữa lá và gió
Tiếng chim non chiếp chiu
Tôi vờ như chẳng thấy
Chiếc tổ rơm khô trong buổi sáng này...
Cứ để mọi thứ diễn ra thật tự nhiên và yên lặng
Những xáo trộn trong trật tự bình thường
Khu vườn một bông hoa gục đầu ngái ngủ
Ừ thì sớm mai lên...
Thôi đừng mang nỗi nhớ người dưng
Thầm nhắc câu thơ khe khẽ
Khúc nhạc lòng vô ưu chuông gió
Diễn tấu nỗi buồn không rõ tên...
Tịnh Bình
(Tây Ninh)







