Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Nguyễn Đăng Bình. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Đăng Bình. Show all posts

Saturday, February 26, 2022

DOANH NHÂN MÊ THƠ HƠN CẢ KINH DOANH - Đăng Bình

 

DOANH NHÂN MÊ THƠ HƠN CẢ KINH DOANH 


Ông Phạm Bá Nhơn, Giám đốc Công ty TNHH Xây dựng Đồng Tâm ở Bà Rịa là một doanh nhân thành đạt nhưng anh luôn tự ví mình như một kẻ ngoại đạo đam mê làm thơ. Thơ anh luôn dào dạt cảm xúc về cội nguồn.

 

Doanh nhân - nhà thơ Phạm Bá Nhơn

 

Sinh ra và lớn lên ở Quảng Trị, Phạm Bá Nhơn đã có một thời thơ ấu hết sức gian nan vất vả. Anh vật lộn với cuộc sống để học hành và trưởng thành sau lũy tre ở một vùng đất nghèo khó, khắc nghiệt nhưng đầy ắp tình người và để rồi từ giã quê nhà vào đất Phương Nam lập nghiệp. Anh đã lam lũ và cuối cùng đã trở thành một nhà doanh nghiệp có tiếng ở Bà Rịa Vũng Tàu.

 

Khởi nghiệp của anh từ năm những năm đầu thập kỷ 80 và Công ty TNHH xây dựng Đồng Tâm ra đời từ dạo khó khăn ấy, những thành quả là sự thành công trải dài từ những công trình xây dựng có quy mô nhỏ đến những công trình trọng điểm lớn trên mảnh đất Bà Rịa – Vũng Tàu mà anh đã đến để tìm kế sinh nhai.

 

Mặc dù công việc doanh nghiệp bận rộn, nhưng anh Phạm Bá Nhơn vẫn dành thời gian cho thơ ca, anh đã cho ra đời tập thơ “Khung trời mây trắng” với trên 100 bài. Tập thơ đã được đông đảo anh chị em trong giới đón nhận, đặc biệt là giới nhạc sĩ.

 

Đã có gần 100 bài thơ của anh được các nhạc sĩ có tên tuổi như Nguyễn Tất Tùng, Bảo Phúc, Giao Tiên, Vũ Hoàng, Nguyễn Phú Yên, Châu Kỳ, Kiều Tấn, Thiên Toàn, Vĩnh Trí, Võ Công Diên… phổ thành ca khúc, được đài truyền hình và nhiều ca sĩ sử dụng trên các phương tiện thông tin đại chúng.

 

Bước vào con đường thơ ca như một cuộc dạo chơi với chính mình, khi công việc kinh doanh đã phần nào thành đạt, dù vậy Phạm Bá Nhơn vẫn nghiêm túc như một người làm nghệ thuật chuyên nghiệp. Anh tâm niệm thơ chính là cuộc sống mà anh đã trải nghiệm trên hành trình sống và trên bước đường lập nghiệp.

 

Thơ anh chân chất mộc mạc giản dị vô cùng, thường là những hoài niệm về một thời đã qua. Đọc tập thơ KHUNG TRỜI MÂY TRẮNG, có thể nhận ra thơ của Phạm Bá Nhơn không cầu kỳ, uốn éo câu chữ mà tinh túy, đơn sơ mà hồn hậu như con người anh.

 

"Tôi muốn vòng quanh những luỹ tre

Đong đưa nhịp võng giữa trưa hè

Lắng nghe tha thiết lời ru mẹ

Ngọt giọng ca dao mấy điệu vè"

(Tôi muốn)

 

Thật đáng quý biết bao, thật trân trọng biết bao khi đang có những ngày vinh quang mà anh vẫn còn tha thiết với củ sắn, củ khoai để nuôi nấng con người khôn lớn, chẳng khác nào sự nâng niu, lời tạ ơn quá khứ, tạ ơn quê hương và đó chính là nhân cách làm người. Nhưng không phải chỉ có củ sắn, củ khoai mà còn nhiều điều khác nữa... đã trở thành hơi thở, thành máu thịt của anh và của cả chúng tôi:

 

“Là đường qua rú qua truông

Là trái sim, trái móc

Ngọt lịm tuổi thơ mấy khúc ca dao

Là mặt nước lung linh con cá móng giữa rào

Là những trưa hè não nùng tiếng Cuốc!"

(Nhớ về Hải Lăng)

 

Phạm Bá Nhơn và đạo diễn Lê Cung Bắc là hai người con đồng hương Quảng Trị thành đạt ở phương Nam

 

Năm 2011, Phạm Bá Nhơn cho ra đời tiếp tập thơ thứ hai mang tên NGUỒN CỘI. Phạm Bá Nhơn viết về nguồn cội chưa hẳn đơn thuần muốn khơi dậy một tiềm thức, mà chính trong tâm những nỗi niềm đã thúc đẩy “tác giả” thổ lộ những cảm xúc hơn là giải bày những nỗi lòng. Trong bài thơ “Hẹn Về Quảng Trị” có những câu:

 

“Quảng Trị ơi quê hương và nguồn cội

Mới vừa xa mà lòng nhớ khôn vơi

Làm sao quên những chiều nơi xóm nhỏ

Ngày ra đi xao xuyến mãi trong đời”...

 

Hoặc:

 

"Quảng Trị ơi hỡi ai từng đi biệt

Mới hay lòng da diết nổi hoài mong

Trong tim tôi quê hương ngán ước vọng

Hẹn một mai con nước sẻ xuôi dòng"...

 

Là một doanh nhân thành đạt nặng nợ với quê hương, Phạm Bá Nhơn tâm sự: “Tôi đang vịn vào thơ ca để đứng dậy trong một hành trình tha phương, mưu sinh nơi xa xứ. Ai cũng có một tâm hồn và ai cũng có gì đó để yêu thương nhung nhớ, để dõi trông, để khắc khỏai bồn chồn. Tôi có một quê hương, một vùng quê nghèo khó, đó là Quảng Trị. Mảnh đất có thể nói là khắc khổ nhất nước. Hơn thế nữa, mãnh đất ấy lại mang đầy thương tích khi đi qua cuộc chiến tàn khốc của những năm tháng vẫn còn chưa xa. Tôi yêu thương mãnh đất quê ấy đến nghẹn lòng. Một tình yêu thương của người con dẫu biết rằng không làm sao có thể đền đáp được”.


 


Dòng sông Ô Lâu ở quê nhà của doanh nhân- nhà thơ Phạm Bá Nhơn

 

Cùng với hành trình sống, tiếng thơ cứ dội về trong tâm trí của anh. Cùng với công việc bộn bề của một doanh nhân, anh làm thơ. Thơ nâng đỡ cho tinh thần anh. Thơ tạo nên một nguồn sống tâm linh mà cuộc sống ấy ngày càng cho anh cảm nhận cái nhân bản trong đời thường.

 

“Chính thơ đã làm cho hiện tại và những hoài niệm đan xen nhau. Quê hương và tuổi thơ, hiện tại và công việc mưu sinh cứ quyện vào nhau trong một đời sống thường nhật. Thơ đã thổi qua tôi một âm hưởng nhân văn kỳ lạ. Tôi nghe văng vẳng yêu thương vỗ về và cả tiếng tơ lòng ngọt bùi đắng cay được mất. Và mỗi khi xong một bài thơ, tôi thừơng tự nhủ với lòng như tôi đang trả lại bớt dần những món nợ trong đời”- anh Phạm Bá Nhơn chia sẻ.

 

ĐĂNG BÌNH

Nguồn  https://giadinhonline.vn/doanh-nhan-me-tho-hon-ca-kinh-doanh-d30615.html

READ MORE - DOANH NHÂN MÊ THƠ HƠN CẢ KINH DOANH - Đăng Bình

Tuesday, November 30, 2010

NGUYỄN ĐĂNG BÌNH - NHẠC SĨ VÕ CÔNG DIÊN:"CHUYẾN ĐÒ BIỀN BIỆT 28 NĂM"

Nhạc sĩ Võ Công Diên















VÕNG GIÓ
Nhạc: VÕ CÔNG DIÊN
Lời :TRƯƠNG NAM HƯƠNG -VÕ CÔNG DIÊN
Biểu diễn: THANH HOA


Nhạc sĩ Võ Công Diên quê ở xã Hải Vĩnh, huyện Hải Lăng. Sinh năm 1957, anh lớn lên bên con sông Thạch Hãn bốn mùa nước xanh trong vắt. Thời niên thiếu, cứ mỗi lần nhìn những con thuyền theo dòng sông đến những bến bờ xa, lòng anh lại rạo rực khôn tả . Anh đã từng mơ ước có một ngày nào đó mình sẽ theo những con thuyền lênh đênh đi khắp đó đây cho thỏa chí tang bồng. Và rồi ngày đó đã đến, vào một buổi chiều quê năm 1979, có một chuyến đò như thế đưa anh lưu lạc xa quê hương biền biệt suốt hơn 28 năm qua chưa lần trở lại.

Bây giờ sống ở giữa TPHCM, mỗi khi có dịp cầm bút sáng tác một ca khúc mới thì trong anh lại trổi dậy những tình cảm quê hương mãnh liệt, những tình cảm này đã giúp anh cho ra đời một số ca khúc quê hương mang âm hưởng dân ca. Đa số các ca khúc của anh nếu có khác nhau về cấu trúc, thể loại, tiết tấu nhưng có một điểm chung dù viết về đề tài nào: Quê hương, Tình yêu, Tình người, Tình nghĩa mẹ cha… thì trong mỗi đề tài đó đều thấp thoáng hình ảnh quê hương nơi anh sinh ra và lớn lên, ở đó có dòng sông quê, một bến sông, một con đò, một cội ngô đồng, bên kia sông là ngôi trường một thời anh đi học, là khoảng sân trường im lắng, mấy cánh phượng hồng lác đác rơi vào những buổi trưa hè, là ánh trăng non bàng bạc trên con đường quê cho những lứa đôi tình nhân yêu đương hò hẹn...

Hiện nhạc sĩ Võ Công Diên là Giám đốc PR của Công ty Âm nhạc - Phim ảnh - Phù Sa Trẻ, đồng sáng lập Công ty cùng với nhạc sĩ Trung Phước, nhạc sĩ Phạm Nguyễn. Ngoài mảng ca khúc viết về tình yêu, quê hương, anh còn tham gia sáng tác một số ca khúc thiếu nhi, anh được Ban biên tập Đài truyền hình HTV đề nghị viết một số ca khúc thể loại này. Các ca khúc của anh đã được phát sóng vào mỗi sáng chủ nhật trong chương trình Bim Bim, chương trình Cầu Vồng Xanh, chương trình vui Trung thu năm 2007 của Đài Truyền hình HTV, môt số ca khúc khác cũng đã được phát sóng trên Đài Truyền hình Đồng Nai, Đài Truyền hình VTV do hãng phim Tây Đô thực hiện.

Một trong những bài hát của nhạc sĩ Võ Công Diên được bà con người Quảng Trị tại TPHCM ưa thích đó là bài “Quê hương tuổi thơ” trong đó có các câu như “Tìm lại tuổi thơ đi qua/Nơi tôi sinh ra bên dòng Thạch Hãn/…” và những lời nhắc đến các địa danh của quê hương như Vĩnh Định, Thi Ông, Gia Môn, Cửa Việt, gió Lào…

Nhạc sĩ Võ Công Diên tâm sự: “Bài hát “ Quê hương tuổi thơ” được tôi viết sau gần 30 năm ngưng sáng tác vì điều kiện mưu sinh... Trong một dịp giao lưu Hội thân hữu miền Trung Q7 tại nhà anh Huy Trường, Chủ tịch Hội, tôi có cơ hội được giao lưu với nhiều anh em văn nghệ sĩ Quảng Trị hiện sinh sống và làm việc tại TPHCM. Đêm giao lưu thật đầm ấm và chân tình, những kỷ niệm về Quảng Trị được anh chị em nhắc lại khiến cho mình cảm thấy rất nhớ quê hương, biết bao kỷ niệm thời thơ ấu chợt ùa về trong tâm trí và tối hôm đó bài hát “ Quê hương tuổi thơ” ra đời”.

Nguyễn Đăng Bình


READ MORE - NGUYỄN ĐĂNG BÌNH - NHẠC SĨ VÕ CÔNG DIÊN:"CHUYẾN ĐÒ BIỀN BIỆT 28 NĂM"

Saturday, November 1, 2008

NGUYỄN ĐĂNG BÌNH - TẢN MẠN VỀ QUÊ HƯƠNG

Nhà báo Đăng Bình
Hiện đang cộng tác với báo Doanh Nhân và Pháp Luật


Tản mạn về quê hương


Tốt nghiệp Đại học Luật, mình về quê xin việc theo nguyện vọng của ba mình. Lần đầu tiên gặp anh Hoàng Anh Quyết, giám đốc Sở Lao động thương binh & xã hội tỉnh Quảng Trị, mình đặt vấn đề việc làm là anh Quyết OK ngay bởi sếp Quyết là một lãnh đạo năng động có tư tưởng mở cửa "chiêu hiền đãi sĩ". Học luật về công tác ở ngành thương binh xã hội, mình được anh Quyết phân công làm chuyên viên tổng hợp Văn phòng Sở, chuyên viết báo cáo và soạn thảo công văn kiêm phụ trách chương trình dự án người hồi hương của UNHCR (Cao uỷ liên hợp quốc về người tỵ nạn, tỉnh Quảng Trị có nhiều người hồi hương. Ở các xã có nhiều người hồi hương thì sẽ được UNHCR đầu tư các công trình như đường - trường- trạm y tế từ 30.000 đến 50.000 USD mỗi công trình).

Vì hoàn cảnh gia đình lúc đó hay noó trắng ra là "cơm áo gạo tiền", cuối cùng mình cũng phải chia tay anh Hoàng Anh Quyết để vào lại Sài Gòn. Nhưng nhờ có thời gian công tác trong ngành thương binh xã hội tỉnh mà mình biết được Quảng Trị có gần 70 nghĩa trang liệt sĩ, trong đó có 2 nghĩa trang liệt sĩ Quốc gia là Trường Sơn và Đường 9. Quảng Trị từng là vùng đất giới tuyến, nơi diễn ra chiến tranh ác liệt nhất, nên bây giờ vẫn còn hàng vạn chiến sĩ đang yên nghĩ trên mảnh đất này. Tấm ảnh trên đây chính là hình ảnh bà Phan Thị Tiếp quê ở tỉnh Thái Bình gọi hồn chồng tại một nghĩa trang liệt sĩ ở quê hương tôi - một cảnh trong bộ phim tư liệu "GỌI HỒN SAU CHIẾN TRANH" của đạo diễn người Pháp đã từng chiếu trên VTV1 khiến hàng triệu người xúc động.

"Có nơi mô như ở quê mình

Nghĩa trang trắng mỗi miền cát mặn.

Hạt lúa củ khoai giữa mùa Nam nắng

Bưng chén cơm ăn sao đắng cả lòng...".


Bốn câu thơ trên trong bài thơ Quê Mình của cố nhà thơ Tạ Nghi Lễ- một người con thân yêu nặng tình nặng nghĩa của quê hương Quảng Trị - đã phác hoạ cho bạn bè năm châu thấy được cái mảnh đất quê hương tôi như thế nào. Nghĩa trang nhiều là dấu hiệu nhận biết của thương hiệu Quảng Trị. Gió Nam (tức gió Lào) khô khốc cũng là "đặc sản" của Quảng Trị. Cho nên khi vào Google gõ cụm từ "nơi nhiều nghĩa trang liệt sĩ" hoặc "vùng đất gió Lào" thì chắc chắn cái tên Quảng Trị sẽ xuất hiện.

"Có nơi mô như ở quê mình

Khúc ruột thắt giữa hai miền đất nước,

Đất chật, họ tên không cần thêm chữ lót,

Cơ cực gì đeo đẳng suốt trăm năm...".

Cho đến bây giờ Quảng Trị vẫn còn nghèo lắm các bạn ạ.

Đã có một thời gian Quảng Trị nhập với Quảng Bình, Thừa Thiên Huế thành tỉnh Bình Trị Thiên - trở thành tỉnh dài nhất Việt Nam, có khi đi tàu từ sáng đến tối vẫn chưa ra hết khỏi tỉnh Bình Trị Thiên. Những chàng thanh niên Bình Trị Thiên ngày xưa đi bộ đội thường tự hào vì ăn theo cái hỗn danh "lính Bình Trị Trời". Bao nhiêu năm "góp gạo thổi cơm chung", Quảng Bình, Quảng Trị vun vén xây dựng thành phố Huế đẹp mộng mơ. Chia tỉnh, bao nhiêu tinh hoa thuộc về Huế hết, Quảng Trị trở về với nghĩa trang và cát trắng, cái thị xã Quảng Trị sơ sài như một thị trấn vùng quê còn Đông Hà thì hoang sơ cùng gió Lào rát bỏng. Một thời gian dài, cái tên Quảng Trị chìm nghỉm vào quá khứ chiến tranh khiến nhiều đứa con của Quảng Trị khi xa quê thường mượn Huế làm quê gốc của mình. "Anh người ở đâu?". "Dạ em người Huế". Nhiều người đã từng tự ti "lạnh lùng" giới thiệu về gốc gác của mình như vậy. Đặc biệt là những nghệ sĩ, ca sĩ nổi tiếng gốc gác Quảng Trị. Ôi, Quảng Trị có gì xấu đâu mà những đứa con Quảng Trị phải từ chối? Tại sao chúng ta không dám thừa nhận mình là người Quảng Trị?

Có người giải thích rằng nếu nói quê Quảng Trị thì không ai biết ở đâu. Hoặc là người ta nghe trọ trẹ là nói người Huế, thế thì giới thiệu Huế cho xong... Bao nhiêu là lời nguỵ biện cho hành vi từ chối quê hương khiến hội chứng "ăn theo" xứ cố đô có đất dung thân.

Câu chuyện "những đứa con tự từ chối" diễn ra trong một thời gian khá dài.

Thế rồi cho đến một ngày nọ cách nay khoảng chục năm, có một người Quảng Trị lần đâu tiên đã đặt vấn đề XÂY DỰNG MỘT THƯƠNG HIỆU QUẢNG TRỊ MẠNH". Người Quảng Trị nổi tiếng đó không phải là một vĩ lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước, chẳng phải là chủ tịch Hội đồng hương, mà chính là một doanh nhân- kỹ sư Lê Quốc Phong, giám đốc Nhà máy phân bón Bình Điền II, nay là Tổng giám đốc Công ty phân bón Bình Điền, một đứa con của quê hương Quảng Trị. Là một người lính đặc công đã có nhiều năm lăn lộn trên chiến trường Campuchia, khi rời chiến trường để trở về làm chiến sĩ trên thương trường, anh Lê Quốc Phong cảm nhận được nỗi buồn khi gặp phải những trường hợp từ chối quê hương như Đăng Bình đã nêu ở trên. Sau nhiều đêm suy nghĩ, anh nhận ra những đứa con không dám nhận quê hương là vì mảnh đất ấy chưa làm cho họ cảm thấy TỰ HÀO. Từ đó mỗi lần đi đâu, gặp anh em đồng hương Quảng Trị anh Lê Quốc Phong luôn kêu gọi, vận động anh em chung tay xây dựng thương hiệu cho quê hương: Hành động thiết thực nhất là tuyên truyền để cho những người con Quảng Trị biết rằng Quảng Trị phải có nhiều danh nhân, người tài; những người con của Quảng Trị thành đạt phải hỗ trợ cho quê hương.

Danh nhân Quảng Trị ư? Người tài ư? Thì đây, Quảng Trị nhiều lắm. Tổng bí thư Lê Duẩn, Đại tướng Đoàn Khuê, Nhạc sĩ Trần Hoàn, đạo diễn Lê Cung Bắc, đạo diễn Trần Ngọc Phong, diễn viên Mai Trần, ca sĩ Vân Khánh, Bảo Yến, Nhã Phương, doanh nhân Hồ Sĩ Thoảng, Lê Quốc Phong, danh hoạ Lê Bá Đảng, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, nhà thơ Tạ Nghi Lễ, nhà báo người Quảng Trị thì một rừng mà cây đại thụ chính là Trần Trọng Trân và Phan Quang (mời bạn xem thêm bài Người Quảng Trị làm báo ở Sài Gòn của Đăng Bình cũng có trong Blog này)...

Ôi, viết phải vài ngày mới hết danh nhân và người tài Quảng Trị đấy chứ.

Tại TPHCM và Hà Nội hiện có rất nhiều người con Quảng Trị thành đạt. Họ có thể là doanh nhân, kỹ sư, bác sĩ, nhà báo...

Hướng về quê hương, giúp quê hương ư? Anh Lê Quốc Phong vận động thành lập CLB những doanh nhân người Quảng TRị tại TPHCM, bây giờ là CLB Nghĩa tình Quảng Trị. Những người con của quê hương Quảng Trị đã đóng góp trên 1 tỷ đồng tạo nên quỹ TIẾP SỨC ĐẾN TRƯỜNG giúp các em sinh viên nghèo hiếu học. Bây giờ TIẾP SỨC ĐẾN TRƯỜNG đã trở thành một thương hiệu, mà chính do những người con Quảng Trị tại TPHCM "đẻ" ra nó và nuôi dưỡng nó.

Bây giờ thì Quảng Trị đã trở thành một thương hiệu mạnh. Phân bón Bình Điền nhãn hiệu Đầu Trâu đã và đang là người bạn đồng hành của nông dân với doanh thu hàng năm trên 1.500 tỷ đồng. Người lèo lái Đầu Trâu chính là người Quảng Trị. Bidrico, thương hiệu nước giải khát nổi tiếng ở Việt Nam và các nước lân cận, chủ của nó, doanh nhân Nguyễn Đặng Hiến cũng chính là người Quảng Trị. Tổng biên tập tờ báo Mực Tím- tờ báo không thể thiếu của lứa tuổi học trò - các bạn có biết là người tỉnh nào không? Xin thưa, nhà báo Thế Chữ, tổng biên tập Mực Tím, cũng là người Quảng Trị. Nhà thơ Tạ Nghi Lễ là một người con Quảng Trị có công rất lớn trong việc xây dựng THƯƠNG HIỆU QUẢNG TRỊ, rất tiếc 49 ngày trước đây, anh đột quỵ rồi ra đi vĩnh viễn, để lại cho anh em Quảng Trị tại Sài Gòn niềm tiếc thương..

Bây giờ cái tên Quảng Trị trở thành thương hiệu rồi, ngoài Nghĩa trang Quảng Trị, gió Lào Quảng Trị, bão Quảng Trị, lụt Quảng Trị... còn có Phân bón Bình Điền Quảng Trị, rượu Xika Quảng Trị, nuôi tôm sú vùng cát Quảng Trị, hồ tiêu Quảng Trị, đất học Quảng Trị, nhà báo Quảng Trị, ca sĩ Quảng Trị, đạo diễn Quảng Trị, Cửa Việt Quảng Trị, Cửa Tùng Quảng Trị, Cồn Cỏ Quảng Trị, hàng rào Mắc na ma ra Quảng Trị...

Nếu bạn là người Quảng Trị, bạn có tự hào giới thiệu mình là người con của quê hương nghĩa trang liệt sĩ không? Rồi đây cái tên Quảng Trị sẽ được ghi vào sách Guiness với kỷ lục: " Tỉnh có nhiều nghĩa trang nhất thế giới".

Còn tôi, tôi rất tự hào.

'Tôi người con lưu lạc phương Nam

Nghĩ về quê hương như gà con nhớ mẹ

Đi mô cũng giọng mình trọ trẹ

Cuống rún đầu đời ai xa nỗi quê hương"

(Mẹ quê hương - Tạ Nghi Lễ).

Viết xong 23h đêm 11/9/2008 sau khi vừa đi dự 49 ngày nhà thơ Tạ Nghi Lễ về.

ĐĂNG BÌNH


CÙNG TÁC GIẢ
NHẠC SĨ VÕ CÔNG DIÊN:"CHUYẾN ĐÒ BIỀN BIỆT 28 NĂM
READ MORE - NGUYỄN ĐĂNG BÌNH - TẢN MẠN VỀ QUÊ HƯƠNG