Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Ngưng Thu. Show all posts
Showing posts with label Ngưng Thu. Show all posts

Wednesday, March 30, 2022

NGƯNG THU , Tác Phẩm &Tác Giả - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.

 

Nhà thơ Ngưng Thu



NGƯNG THU

Tác Phẩm &Tác Giả

 

M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.

*

Tên thật là Phùng Thị Như Hà.

Sinh Năm 1968.

Hiện là giáo viên giảng dậy môn Vật Lý tại Bình Thuận.

Địa chỉ liên lạc: Phùng Thị Hà, Trường Trung Học cơ sở Tân Hà, Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận (Bình Tuy cũ).

Có thơ đăng trên các báo, tạp chí văn nghệ trung ương và điạ phương.

Tập thơ đã xuất bản: "Đi Qua Mùa Gió Thổi", Nhà Xuất bản Hội Nhà văn.

email: thanhha0406@gmail.com.

-

"Ta đi theo bước chinh nhân

ta theo công chúa Huyền Trân ta lên đường.”

(Trích Con Đường Cái Quan của đại nhạc sĩ Phạm Duy.)


Hai Châu Ô và Châu Rí  là quà sính lễ của quốc vương Chăm Pa để cưới công chúa của Đại Việt, hai Châu này thành Quảng Trị "Châu ô Cận lục", Thừa THiên Huế là Hóa Châu , Quảng Nam Đà Nẵng là Thuận Châu và nửa Châu Rí còn lại là tỉnh Quảng Nghĩa (kết nghĩa thông gia).

Còn Phan Rang, Phan Thiết là thành lũy cuối cùng của đế quốc Chăm Pa, tên cũ của Phan Thiết là Bình Thuận (gồm cả tỉnh Bình Tuy bây giờ).

Thành phố vừa nuí vừa biển, nhân tài thơ, văn, nhạc hàng hàng lớp lớp. Năm 1956-57 thì có giáo sư Thế Viên “thầy” và Kiều Thệ Thủy “trò” ở trường Trung học Phan Bội Châu đã lừng lẫy trên văn thi đàn miền Nam. Thơ Kiều Thệ Thủy có những nét chấm phá như sau:

“Tôi mất người yêu chúa nhật rồi 

trên đường phố phảng phất mùi ôi

và đâu nữa tởm từng viên gạch

rớt xuống vai đơn đủ ngậm ngùi.” 

*

“ở góc quanh có chợ cởi trần  

có ga chứng giám những tình nhân

duyên xưa vừa sáng trên hàng biển

hồ cũng xui ai đó tủi chừng.”

Và từ năm 1962 trở đi, nào nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, ca sĩ Trúc Ly, ca sĩ Phương Hồng Quế, ca sĩ Trúc Thanh "chị Trúc Ly" là những người yêu nhạc không ai có thể quên tên được, kế tiếp là những nhà thơ Trần Vấn Lệ, Trần Phiên Ngung, Nguyễn Bắc Sơn, Chế Vân, Mường Giang, toàn những nhà thơ, nhà văn thuộc vào lại Vĩ đại Vĩ tiểu cả.

***


“Khỏa vào lòng mênh mông, chút tâm tư giá buốt,

vách không chừng não nuột, từng kí âm vọng về.

Đông vào hồn thiết thê, giấc mơ đưa vẵng tiếng,

vườn sau con chiền chiện cất lời say hương tình. 

Mùa xuân bỗng giật mình, nụ hoàng hoa chớm nở.

Ừ! thì ra mưa nhớ. Ừ! thì là mưa xuân.” 

(Trích Niệm Khúc Mưa Xuân, trang 36).

*

“Ta chắc đã say chiều chạng vạng

Bóng núi gầy còm cõi thân cây

Xin cứ rót cho đầy ly nắng xế

Để quạnh hiu đừng rớt xuống bến ngày

*

Vùng kí ức nhắc ta chừng quên lãng

Hớp rượu này ta gọi ánh trăng lên

Vườn dĩ vãng. Ừ! mỏi chân ta đợi 

Dưới hiên đời vách ấm tựa: Chờ em

-

Cụng ly này! Hãy cùng ta uống cạn

Bến sông trăng ta nhúng cả hồn say

Và đêm biếc ta ẩn mình sám hối 

Chút bụi trần làm mắt cứ cay cay.”

(Trích Say Bên Bến Sông Trăng, trang 36)


Đọc qua một số thơ của Ngưng Thu đăng rải rác trên các tạp chí web & blog trong và ngoài nước, người viết nhận ra rằng: Thơ Ngưng Thu tuy xuất hiện sau 1975, nhưng là loại thơ rất xuất sắc, phong thái của một nhà thơ có nét thanh tân tiến bộ, và cố gắng vượt qua những khuôn sáo rỗng tuyếch nhàm chán của thi ca cũ. Thơ của Ngưng Thu đặc thù có nét riêng, có tư duy và có sáng tạo. 


M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện




CHÙM THƠ NGƯNG THU


ĐƯỜNG MÂY TRẮNG BAY VỀ


Tôi vẽ nỗi buồn tôi

lên nền trời xám ngắt

huyễn hoặc em đêm ngàn ánh sao về

mây nhỏ dãi cơn khát thèm tia nắng

đêm dịu dàng

môi mọng khúc đam mê.



Tôi vẽ cuộc đời tôi

lên chiều vẵng câu thề

thinh hơi lặng nơi bộn bề cơn sống

hạnh phúc nơi nao?

tôi miệt mài khắc tên tôi: Khát vọng

giữa ngàn khơi âm sóng vỗ khôn cùng.


Tôi phác họa nỗi cô đơn tôi

rơi lạc phía nghìn trùng

tay quờ quạng níu bàn tay nhân thế

từ thẳm sâu nỗi niềm dâng như thể...

ngọn lửa lòng

ngụt cháy giữa triền đông.


Tôi muốn vẽ tình tôi

đẹp như những cánh hồng

ngày dâng tặng

xuân hiến màu thanh khiết

phiến môi ngoan

em ngọt ngào

và tôi cơn róng riết

những chiếc gai buồn nhòn nhọn miết đời nhau.


Đời vẽ dòng sông tôi cuồng cuộn phía giang đầu

nơi cuối quãng em chạnh tình thác đổ

ôi từ thuở núi sông còn rất hồng hoang mông muội

trái đất lõa lồ đêm nguyệt hát tương tư.

Tôi vẽ hồn tôi

đường mây trắng bay về.


NGƯNG THU 




BUỔI SÁNG VÀ GIẤC MƠ ĐÊM QUA


Buổi sáng tựa hồ vẫn còn như cơn mơ đêm qua 

Nga Viên* quán nhành Ngọc Lan bung nhụy

từng giọt cafe rơi 

và mây rơi 

mưa cũng rơi rất đẹp

nàng muốn tự sắp xếp cuộc hành trình mình cho những ngày kế tiếp 

mà cuộc đời thì trăm mối tơ vương.

Buổi sáng chuẩn bị cho một ngày mới như mọi ngày bằng cử chỉ yêu thương

nàng nhắc các con mở cửa ra cho nắng vào thắp sáng

lo bữa điểm tâm cho mẹ, cha 

và ly trà cho bạn 

(người bạn đời trăm năm).

Buổi sáng nàng không có thời gian xăm soi những vết xước thăng trầm

từng vảy nắng cứ tự bong ra trên nền đời cũ kĩ

nàng tự hỏi thời gian còn bao lâu 

cho nỗi đau mòn đi như viên sỏi mòn theo cơn nắng mưa ủy mị 

dẫu nàng biết cuộc đời là những kí tự buồn cứ theo gió bồng bênh.

Nàng muốn nhả mấy vần thơ thật nhẹ nhàng vào buổi sáng mông mênh

cho ngày mới bình yên như mặt hồ phẳng lặng

trong giấc mơ đêm qua 

có tiếng mùa thu vọng vào hoang vắng

có tiếng lá vàng rơi chạm khoảng trời riêng 

có tiếng trẻ thơ cười trong nắng rất hiền

bên thềm sương hoa sớm 

những muộn phiền bay đi.


* Nga Viên: tên một quán cafe 

NGƯNG THU




SOI MÌNH TRONG CHIỀU MƯA PHỐ


Hoàng hôn phố

soi mình vào vũng mưa

kí ức hiện về trần truồng bé nhỏ

tuổi thơ ngây trên những luống cày, chạy theo cha vắt chân lên cổ

con chuồn chuồn cắn rốn lăn quăn.


Ta dắt cuộc đời đi theo tháng năm

tiếng xưa bỏ lại đêm rằm

truân chuyên mấy mùa nắng tuôn, mưa đổ

chiều nay ta về mưa rơi góc phố

soi bóng mình đau đáu tuổi thơ


Những chồng chất đời người nung nấu giấc mơ

đêm nguyệt tận soi tình lên trời thẵm

có những yêu thương đến từ sâu vô tận

màu son môi thôi bỗng chợt rêu hờn.


Đi qua cuộc đời nhẩm đếm những thiệt hơn

ước vọng tan rập rờn quanh phiến đá

rồi một hôm ...bỗng tìm về bản ngã

âu vẫn còn đâu đó một tôi.


Hoàng hôn phố

ngồi

soi bóng mình

nghe kí ức bồng bềnh trong vũng mây trôi .


NGƯNG THU




LÀ TÔI LẤY TỪ NƠI ẤY


Là tôi lấy từ nơi ban sơ

khúc mơ ca bổi hổi

mang kí ức khoả từng ngăn chiều vội

đâu biết tội tình đời

kín lấp khoảng mênh mông.


Là tôi lấy từ nơi đồng xanh

ngọt ngào hương lúa mới

suối reo đêm vọng vành trăng diệu vợi

lời gió núi gọi mùa

rưng rức nhớ màu thu.


Là tôi lấy từ nơi hoang vu

lời ru mê tình tự

vòm ngực níu ánh nhìn lâng cung thứ

tiếng đêm ngân rung từng nhịp vô cùng


Là tôi lấy từ trên lao lung

xôn xao lời nguyệt hát

em rót vào tôi men bồng say hoàng hạc

phiêu nghiêng hồn tôi rực áng ngày lên.

NGƯNG THU



Ơ LẠ MÂY TRẮNG VÔ TÌNH 


Tia nắng rớt 

chạm ngày mưa 

hoá cầu vồng bảy sắc vừa lung linh.

Ơ lạ

mây trắng vô tình

hồn thu đang vắt vẻo trên cánh đồi.

Anh ...

không thương nhớ thì thôi 

đừng say sắc biếc hương trời không em.

Nắng vỡ

nắng vỡ bên thềm

anh đừng ngoái lại 

đừng len lén nhìn.

Hoàng hôn đổ 

bóng trăng nghiêng

mặc thơ anh bổng bay triền tương tư.

Em ngồi mơ khúc niệm từ

hát lời phong nguyệt tâm như tịch huyền.

Thời gian vọng khúc vô biên 

vần thơ cất tiếng 

chạm miền lặng im.

Ơ lạ

mây trắng 

vô tình.

NGƯNG THU




MỘT GIẤC HOANG VU


Bởi đôi môi run buông cái giọng Bolero buồn cũ kỉ

buổi chiều được dát sợi bị rã ướt

nỗi buồn tôi bò ra khỏi căn gác đòi bỏ đi

vách đá dựng lên từ ngàn năm cũng muốn dời đi khỏi núi

để lại cơn gió ru lộng đời mình qua khuôn mặt cười méo mó ngây ngô

từng buổi chiều mỏng tang cũng lặng tình từ giã.


Bầu trời mới hôm qua vẫn còn mê hát

khúc hát ngày trong veo ánh nắng

cớ sao tiếng con chim sẻ nâu ngất lịm sau nhành cây trứng cá cỗi già

chiều lẫy vào tôi một đoạn bi ai rạc lời khôn tả

tấm lưng em chẳng còn non như mùa mặt đất mới ươm xanh

vẫn kiêu mị tôi hoài.


Đêm loang lỗ cơn đỏm tình khó cưỡng

ngọn trúc cù cưa vọng hút ánh trăng tà

nỗi buồn cũ đã muốn rời đi

nhưng vì đôi môi run lên bởi lời rát bỏng

níu thanh âm lặng lẽ quay về

căn gác cũ tênh hênh

ngoài hiên là chiếc lá khô nằm sóng soài tưởng tượng

giấc mơ về cánh én chao mình

lảnh lót giữa hoang vu.


NGƯNG THU


READ MORE - NGƯNG THU , Tác Phẩm &Tác Giả - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện thực hiện.

Thursday, August 20, 2020

TỰ BẠCH Thơ Ngưng Thu - Cảm nhận: Lê Liên

Nhà thơ Ngưng Thu


TỰ BẠCH

Thơ Ngưng Thu

Cảm nhận: Lê Liên

 

KHẤN NGUYỆN

 

Tôi nói với tôi

về người đàn ông đi qua cánh đồng

đêm rét mướt đã thôi

linh hồn biển bay thật hiền trên sóng mây trôi tìm miền xưa cũ

tôi nhìn tôi như mùa

rộn rã khúc tình ca.

 

Tôi nắm lấy tay tôi

đi về ngày kí ức

đêm ngọn đuốc trong lòng đốt cháy một thời đông

tiếng nấc của thời gian không nghẹn mùa đang chảy

tôi tự ủi an mình

đi cho hết một vòng xoay.

 

Tôi thét gọi tên tôi

trong đêm ngây ngất mớ

nhành liễu ngật ngưỡng say trên ngọn trăng đầu làng mị ảo

linh hồn gió lạc bay không kịp cho những ngôn từ hình dung ra diện mạo

tôi lặng người nghe anh hát giữa chừng mơ.

 

Tôi tự nhủ mình

tôi ơi thôi đừng chạy

cánh đồng đời gió ngút mênh mông

quên đi điều cần quên

hãy nhớ điều nên nhớ

vui vị đời thứ tha

 

Tôi nghe rõ tiếng mình giữa nghìn trùng thống hối và nghe...

lời tự tâm khấn nguyện

 

                          NGƯNG THU


 Tác giả Lê Liên


Lời Bình


Rồi có một lúc nào đó, (Cứ như là một dấu lặng trong bản nhạc 

vậy...) bỗng nhiên ta thoát ra khỏi những bề bộn của cuộc sống, thả 

trôi mình ngược về miền ký ức. Và tự bạch với chính mình:

Tôi nói với tôi

về người đàn ông đi qua cánh đồng

đêm rét mướt đã thôi

linh hồn biển bay thật hiền trên sóng mây trôi tìm miền xưa cũ

tôi nhìn tôi như mùa

rộn rã khúc tình ca

               (Thơ Ngưng Thu)

 

 

“Cánh đồng” này là cánh đồng gì nhỉ ? Tôi thầm mong nó đừng là những mẩu chuyện buồn, đầy khốn khó trong  “Cánh Đồng Bất Tận” của nhà văn trẻ Nguyễn Ngọc Tư. Mà tôi hy vọng nó là biểu tượng của một thời đã qua, tràn ngập hương hoa tươi đẹp trong cuộc đời tác giả? Nhưng tôi bỗng thấy mình thật mâu thuẫn..nếu như người đàn ông kia “đi qua” bỏ cánh đồng tươi đẹp... thì thật thương cho người ở lại phải gặm nhấm nỗi muộn phiền?

 

Nhưng thật may người ở lại đó đã đủ lòng bao dung, mà tự thoát ra khỏi vùng tê buốt đã hoành hành tâm hồn mình.

Đêm rét mướt đã thôi

Linh hồn biển bay thật hiền trên sóng mây trôi tìm miền xưa cũ”

                                             (Thơ Ngưng Thu)

 

Bạn thử hình dung xem:

·         Biển thì bao la, Linh hồn thì không có giới hạn, vậy “Linh hồn Biển” lại “bay thật hiền hòa trên SÓNG MÂY TRÔI tìm về miền xưa cũ”...

 

·         Mà “sóng” lại có ĐỢT lên, xuống dâng trào...trên mặt biển êm đềm kia, có khi lại có cả những cơn sóng ngầm xoáy cuốn trong lòng đại dương nữa đó!?

 

·         “mây” thì không định hình...

 

Thế mà, chúng lại quyện vào nhau “trôi về miền xưa cũ”...

Ô! Thật là trừu tượng.Thi phong của Ngưng Thu thật lạ kỳ nhưng không dị kỳ, nó làm cho tâm hồn chúng ta phóng khoáng, bay bổng ! Thật là đáng yêu khi nhà thơ tưởng tượng ra điều này!


Phải,

Khi ta lựa chọn chỉ nhớ những điều tốt đẹp đã dành cho nhau trong quá khứ, thì ký ức thật là tươi sáng, và tôi đã học được suy nghĩ tích cực, tràn ngập yêu thương cùng lòng độ lượng ở đoạn thơ này.

 

Tôi nhìn tôi như mùa

rộn rã khúc tình ca”

                  (thơ Ngưng Thu)

Từ “mùa” trong ngữ cảnh này ta liên tưởng đến việc làm đất hoặc giá thể để gieo trồng, chăm sóc rồi mới thu hoạch.

Thật tuyệt vời khi ai ai cũng biết nuôi dưỡng tình yêu thương, thì họ sẽ gặt hái được Hạnh Phúc. Có ai mà không mưu cầu Phước Hạnh trong cuộc sống đâu, nhỉ?

 

Tôi nắm lấy tay tôi

đi về ngày kí ức

đêm ngọn đuốc trong lòng đốt cháy một thời đông

tiếng nấc của thời gian không nghẹn mùa đang chảy

tôi tự ủi an mình

đi cho hết một vòng xoay

              (thơ Ngưng Thu)

 

Tôi đã đọc đâu đó “ Người ta có thể lấy đi mọi thứ của bạn. Nhưng không một ai có thể lấy đi quyền lựa chọn của bạn” Phải, Chỉ có ta mới tự chịu trách nhiệm với sự lựa chọn của chính mình. Và tác giả đã khôn ngoan khi quyết định:

 

“Tôi NẮM LẤY tay tôi

Đi về NGÀY ký ức

ĐÊM ngọn đuốc trong lòng ĐỐT CHÁY MỘT THỜI ĐÔNG”

                                        

 

Tôi thật ngưỡng mộ sự quả cảm của tác giả khi “nắm lấy” (đối diện với nan đề của mình) một cách thấu đáo (đi về “ngày” ký ức).

 

·         Ô! “ngày” là biểu tượng của ánh sáng. Của thời tươi vui.

Mà ánh sáng bao giờ cũng mang cho ta nhiệt năng cả. Cảm ơn nhé cảm giác ấm áp đang lan tỏa trong tâm hồn ta khi đọc thêm câu thơ này:

“Đêm ngọn đuốc trong lòng đốt cháy một thời đông”

 

Vâng,

·          “đêm” biểu tượng của tăm tối...

·          đã được tác giả (giới hạn) bởi “một thời đông” giá lạnh mà thôi!

 

Không phải ai cũng sáng suốt khi biết tận dụng “ngọn đuốc trong lòng” nếu không có tâm hồn cao thượng, phải không bạn văn của tôi?

 

tiếng nấc của thời gian không nghẹn mùa đang chảy

tôi tự ủi an mình

đi cho hết một vòng xoay

               (thơ Ngưng Thu)

 

Nhưng muốn hay không thì chúng ta cũng phải thừa nhận bản ngã yếu đuối của mình? “Tiếng Nấc” này cho ta giai điệu đẹp vì nó “không nghẹn” , bởi thời gian là liều thuốc nhiệm màu chữa lành mọi vết thương cho “mùa đang chảy”. Chảy gì? Chảy tràn nhựa sống, trân yêu giá trị bản thân mình. Có như thế ta mới đi hết “một vòng xoay” cuộc đời.

 

Tôi thét gọi tên tôi

trong đêm ngây ngất mớ

nhành liễu ngật ngưỡng say trên ngọn trăng đầu làng mị ảo

linh hồn gió lạc bay không kịp cho những ngôn từ hình dung ra diện mạo

tôi lặng người nghe anh hát giữa chừng mơ.

                                             (thơ Ngưng Thu)

 

Có một lần tôi tôi được chiêm ngưỡng bức thư pháp “Mặc Như Lôi” của Giảng Sư Thích Nguyên Hiền. Tôi đã nghiền ngẫm, muốn khám phá sự mầu nhiệm tiềm tàng, mà ngài Văn Thù Sư Lợi đã suy tư rồi gửi gắm trong đó ? Đọc khổ thơ trên của Ngưng Thu tôi bỗng nhận ra nó có phảng phất phần nào đó trong Mặc Như Lôi ( Im Lặng Sấm Sét) của Ngài.

 

NS Trịnh Thịnh đã phổ thơ Hà Huyền Chi khi ngẫm “... hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh Trời...” đã làm cho bao tâm hồn nghệ sỹ phiêu lãng.

Còn Ngưng Thu thì từng là “Linh Hồn Biển” vẫn chưa đủ tự tại trong "Sóng Mây hiền hòa", giờ còn muốn làm “Linh Hồn Gió lạc bay” đến vô định, vô ngôn...

 

Thật quý khi người ta biết tiếng lòng của mình trong đêm “ngây ngất mớ”, rồi bình thản với tri âm. (“lặng người nghe anh hát giữa chừng mơ”).


 

Tôi tự nhủ mình

tôi ơi thôi đừng chạy

cánh đồng đời gió ngút mênh mông

quên đi điều cần quên

hãy nhớ điều nên nhớ

vui vị đời thứ tha

                       (thơ Ngưng Thu)

 

Nếu trong Phật Pháp dạy ta hỷ xả buông bỏ, phá chấp được

(“quên đi điều cần quên

 Hãy nhớ điều nên nhớ”)  để lòng thanh tịnh.

 

Thì trong Kinh Thánh Chúa răn dạy Con Chiên của Ngài lề luật yêu thương là phải tha thứ đến “bảy mươi lần bảy” ( Ma-Thi-Ơ 18:22) (“Vui vị đời thứ tha”).


Tôi rất thích từ “VỊ” trong câu thơ này. Nó như một dấu hóa, làm thăng hoa giai điệu sống vậy. Không dễ gì tận hưởng  “ Vui Vị Đời Thứ Tha” nếu ta không có lòng quảng đại. Tự hỏi mình có thanh thản “... để gió cuốn đi...” (TCSđược không, nhỉ ?

 

Tôi nghe rõ tiếng mình giữa nghìn trùng thống hối và nghe...

lời tự tâm khấn nguyện

                      (thơ Ngưng Thu)

 

Khi ta " đọc vị" được bản thân nhờ sức mạnh nội tại, thì chẳng bao giờ ngoại cảnh chi phối được ta.


Thật tuyệt vời khi Ngưng Thu đã kết thúc bài thơ tràn đầy nội lực với tâm tình thống hối.

Từ bài thơ rất mạch lạc, tôi đã học được lòng độ lượng, tính khiêm nhu, sự thỏa lòng vốn dĩ cần có trong đời sống này.

Cảm Ơn nhà Thơ rất nhiều.

 

Lê Liên

Mùa covicd-20

SG ngày 08.08.2020.

READ MORE - TỰ BẠCH Thơ Ngưng Thu - Cảm nhận: Lê Liên