Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, May 6, 2012

MƯA QUẢNG TRỊ - Huy Uyên



Mưa qua thành ướt cây chiều
Mai rồi có nhớ quạnh hiu tình nầy
Mưa tan trên lá đời cây
Mưa phai nhạt bóng tháng ngày xưa sau
Giọt lên ngày nhớ dặm sầu
Giọt về phố cũ đem chao giọng buồn
Mưa, mưa ngũ triền miên
Một trời trắng xóa, một phiền muộn đau...




Huy Uyên
lesinh.lesinh@yahoo.com
0903 583 673 
READ MORE - MƯA QUẢNG TRỊ - Huy Uyên

Tuệ Thiền Lê Bá Bôn - ĐƯỜNG VỀ MINH TRIẾT



PHẦN II (tiếp theo)


CÁI LƯỠI CÂU


Bạn tôi làm ở một xí nghiệp nọ, gặp tôi anh than thở:

- Tớ chán cái xí nghiệp nổi tiếng này quá, cậu ạ. Tay nhà báo nào đó thổi phồng thành tích của nó hết cỡ. Trong khi ấy, bao nhiêu thối tha lại không đụng đến một chữ!... Càng nổi tiếng, công nhân càng khổ!

Dù ở ngành giáo dục nhưng tôi cũng không lạ gì vấn đề này. Ung nhọt đang mọc khắp cơ thể xã hội… Tôi vỗ vai bạn, khích lệ:

- Hãy đấu tranh! Có tổ chức công đoàn mà.

Bạn tôi nhếch mép nhìn tôi. Một lúc sau anh ấy nói:

- Khi người ta có quan hệ thân thiết với cậu, đối xử tốt với cậu, dù cậu không thật biết lòng dạ người ta như thế nào, cậu vẫn có thiện cảm với người ta chứ?

Tôi nghĩ bạn tôi đã chuyển đề tài, nhanh miệng nói:

- Dĩ nhiên là có. Ai lại không vậy.

- Đã có thiện cảm, cậu có nỡ làm người ta đau lòng, buồn lòng không?

Tôi dè dặt không trả lời. Bạn tôi trầm giọng:

- Trở lại vấn đề ở xí nghiệp tớ. Tớ đang suy nghĩ nát óc để tìm một biện pháp hữu hiệu nhưng vẫn chưa ra. Phải làm sao loại trừ cái lưỡi câu.

Tôi ngạc nhiên:

- Cái lưỡi câu?

- Vâng. Đó là những cái bắt tay quá thân thiện, những chầu cà phê, những buổi nhậu, những cuộc thăm viếng, những ưu đãi mà ban giám đốc dành cho ban chấp hành công đoàn. Với cái lưỡi câu đó, kẻ tham mồi chạy đâu cho thoát!

Tôi giật mình, chợt thấy sợ những cái lưỡi câu đang hiện ra chỗ này chỗ nọ…

(Báo Giáo dục-thời đại, 07/09/2002).

(Trang 99-101)
------------------


SUY NGHĨ VỀ MỘT VẤN ĐỀ TRONG ĐẠI
Cốt lõi của cảm thức về ý nghĩa cuộc sống, là cảm thức về giá trị của cái “tôi”, tức là “giá trị làm người”.
Cốt lõi của giá trị làm người có văn hóa (hiểu theo nghĩa rộng) là nhân cách.
Cốt lõi của nhân cách là đạo đức.
Cốt lõi của đạo đức là khuynh hướng thiện ích cho nhân loại, cho môi  trường chung.
Kim chỉ nam của khuynh hướng thiện ích là tâm trí tỉnh thức - vô ngã.
Điều kiện để đạt được ít nhiều sự tỉnh thức - vô ngã là tự tri tự giác (tức quán tâm, biết tâm ý trọn vẹn), là thiền định.
Muốn tự tri tự giác phải có khát vọng lớn, phải có sự liêm khiết trí thức, phải có nhãn quan minh triết. (Những điều này không lệ thuộc ở học vấn nhiều hay ít, vì có nhiều phương cách để bồi dưỡng văn hoá).
Tóm lại, “tự tri  - tỉnh thức - vô ngã” là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống.


(Trang 102-103)
-------------------
READ MORE - Tuệ Thiền Lê Bá Bôn - ĐƯỜNG VỀ MINH TRIẾT