Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, March 30, 2024

TẾT ẤY TÔI VỀ - Lưu Lãng Khách

 


TẾT ẤY TÔI VỀ

Lưu Lãng Khách

 

Tôi trở về quê sau cuộc hành trình dài mười năm bôn ba nơi phồn hoa đô hội. 

Bước xuống sân bay Chu Lai, lòng ngổn ngang bao nỗi niềm khó tả, như tủi như mừng, như uất nghẹn, như sung sướng hân hoan, trước giờ phút đặt chân lên mảnh đất quê hương xứ sở, bên hữu ngạn sông Trà thơ mộng. Xe trung chuyển vừa ngang qua cây da đại thụ ngày nao, không kịp nhìn khách sạn Mỹ Trà, cầu Trà Khúc 2 đã hiện ra hoành tráng uy nghi trước mắt. Nỗi niềm yêu thương quê hương khát khao cháy bỏng bao năm, trào dâng lên đan xen với những cảm giác là lạ, khiến tôi như ngạt thở. Môi tôi run run vén nụ cười, tim đập liên hồi như có gì hồi hộp, lâng lâng nhìn hai bờ đê bao Nam Bắc sông Trà, tiếp liền là công viên Ba Tơ đã hoàn mỹ, đang khoe dáng, trông trời đất quê hương thơ đẹp và lạ lẫm vô cùng. Sau này tôi mới biết, đường đê bao hai bên bờ Trà Giang, trải dài từ quốc lộ cho tới biển, với nhiều cảnh nên thơ, dễ động lòng thi sĩ, có tên gọi là Trường Sa và Hoàng Sa. Nhà xe mời bước xuống, tôi chẳng định vị được, mình đang ở điểm nào, giữa lòng thành phố yêu thương, đã mười năm cách biệt, với lắm đường mới cũ lạ quen lẫn lộn, với lắm người hương quán mà lạ xa. Quê hương giờ đổi mới, trông trẻ đẹp ra và khác  quá đi thôi! Đồng lúa dọc theo đường cao tốc ngày xưa, chạy dài tới trong núi Bút bát ngát mênh mông, bấy giờ đã thành bến xe và cửa nhà san sát dọc hai bên, ép đồng lúa bao la, chỉ còn trong kỷ niệm, để lại bơ vơ mấy thửa ruộng con con, trông lạ mắt làm sao.

Xách vali lên, mới đi vài bước định đến cây tắc xi đợi sẵn, chợt nghe có tiếng gọi : “Anh Hoàn! Có phải anh Hoàn con bác Mười không? Anh về quê ăn Tết à? Lâu quá, trên 20 năm rồi không gặp! Em là thằng Đạt con của ba Phát đây anh nề!”

Ôi! Thằng Đạt đẹp trai hát hay ngày nào đó sao? Lẽ nào mưa nắng gió sương nơi quê nhà, khắc nghiệt đến độ, đã hằn lên da thịt những người dân lặn lội tảo tần, dãi nắng dầm sương, kiếm miếng cơm manh áo, lam lủ làm ăn bên sông Trà, những dấu ấn khủng khiếp đến vậy? Nó chẳng còn một chút gì dáng dấp điển trai xưa, khi mới ngoại ngũ tuần. Cái lưng dài khòm riết đến thương, làn da rám nắng quá độ, hàm râu hoắc hoe vàng lên thống khổ, chiếc cằm nhọn vểnh lên, như thách thức cuộc đời. Nó chưa nói, tôi đã đưa vali cho, bước lên ngồi sau xe, vẫy tay chào tạm biệt anh tắc xi, mong rằng anh thông cảm, bằng nụ cười ấm áp chân tình .

Ngang qua nhà, nó vội nói: “Ghé nhà một tí, em cho bò ăn cỏ, vợ em làm xa, sợ giờ này chưa về. Mấy năm nay, nhờ vay của nông hội và phụ nữ, em mới phát triển chăn nuôi heo bò. Cứ một con em nuôi khoảng tám đến mười tháng, kiếm được dăm bảy triệu, lại mua nuôi con khác. Còn đàn heo thì mỗi năm kiếm cũng được mười mấy triệu anh ạ! Nhưng chăm heo vất vả, bò thì khỏe hơn nhiều.”  

Tôi mỉm cười chua chát: “Mười mấy triệu, nếu phải mua rau cám thì còn chi lời lãi! Em còn nguồn thu nhập nào khác không?”  

Nó dừng xe lại trước sân,  cười móm xọm: “Dạ vợ em làm sào ruộng, sào rau và sào bông lay ơn nữa anh ạ! Có năm trúng bông được vài ba chục triệu, có năm bị trổ sớm thì huề vốn là may. Ủa! Bả về rồi anh ơi!”  

Tôi bước theo hỏi nhỏ: “Vậy mỗi năm dư được bao nhiêu em?”

Nó lắc đầu: “Chẳng được bao nhiêu đâu anh! Khoảng 30 triệu là cùng. Vì thu mùa trước phải bỏ xuống cho mùa sau, với lại con cái lớn lên học hành tốn kém. Ồ! Vợ em dưới chuồng heo đó anh!”

Tôi nhìn theo, và không thể nào tưởng tượng: “Có phải Mai hát hay nhất xóm, ngày xưa anh đàn em hát đó không em?”

Mai nhìn tôi, lau vội đôi tay, cười như mếu: “Dạ, em đây anh! Gần 30 năm rồi còn gì. Nghe nói anh bây giờ khá lắm phải không? Làm ăn chi mà đi biền biệt, bao năm chẳng về quê ăn Tết. Vào nhà đi anh!”

 Tôi nhìn Mai : “Chẳng khá gì lắm đâu em! Vì công việc của anh, chủ yếu ba ngày Tết. Năm nay cố gắng lắm, anh mới về được một mình. Thật không ngờ, em lại là vợ của Đạt!”

Đạt cười toét miệng: “Còn nhiều cái không ngờ lắm anh ơi! Vào chơi chút đã!”

Tôi lắc đầu, và rút ra hai tờ bạc đưa cho Mai: “Em thay anh nói lời mừng tuổi với hai đứa nhỏ nha! Anh phải về kẻo ba mẹ trông! Hơn mười năm rồi còn gì!”

Mai cười méo xệch! Tôi phất tay bước ra ngoài, chợt thấy người phụ nữ vẻ khá giả: “Ai như Thúy phải không ta?”

Mai nhìn ra: “Chị Thúy đó anh! Cả nhà buôn rau xanh, mua tận gốc bán tận ngọn, mà không giàu sao được. Ông Đạt nhà em mà không nhậu, thì cũng đâu đến nỗi nào. Tết này vô sào bông, là em trả hết nợ nhà nước, làm mãi chẳng thấy dư”.

Tôi cười vẫy tay: “Tạm biệt em!”

Chẳng biết có ai báo tin không, mà ba tôi ra ngõ đợi, má ngồi trước thềm ngó ra, trông thấy thương làm sao. Tôi ôm ba rồi ôm má, mà nghe nước mắt tủi mừng mặn điếng ở đầu môi. Ngồi bên bình trà, ba tôi bắt đầu kể ai còn ai mất, ai được ai thất, trong chục năm qua tôi chưa hề hay biết, tôi ngồi nghe thật là xúc động. Ôi! Đốt nén trầm hương trên bàn thờ ông bà tiên tổ, mà tôi nghe ba mình cũng khấn vái, mong ông bà phù hộ, cho đứa con xa đã biết tìm về. Không đợi đến đầu năm, hai cha con cùng lên nghĩa trang gia đình, viếng mộ từ ông cố trở xuống, còn ông cao trên gò ông Bường, đầu năm hãy viếng luôn.

Tin tôi về quê lan nhanh dễ sợ! Hai cha con vừa về nhà, thì nào chú Hai, chú Ba, bác Tư, chú Năm, chú Sáu, chú Bảy, chú Tám cùng bác Chín, toàn bà con hàng xóm, đứng chật sân mừng đón tôi trở về.

Thế rồi, những ngày cuối năm bộn bề, nhà ai nấy lo công việc ngày hết Tết tới. Tôi cùng em tôi tranh thủ quét màu, cho cửa nhà sáng sủa. Sáng ba mươi, tôi đem bộ lư ra, tự ngồi đánh bóng, mà nhớ những ngày này, của thuở ấy xa xưa. Chiều ba mươi Tết, cúng ông bà xong, mâm cơm gia đình đoàn tụ thật đông vui, với tất cả anh chị em, và con cháu lớn nhỏ, mấy mươi người cùng về dự, ăn uống rôm rả, cười nói tưng bừng. Thế là chiều cuối năm, đã thấy bóng dáng xuân về ngự trị, đã nghe lòng lòng khấp khởi, chào đón sớm, một mùa xuân vui tươi, trong non nước thanh bình, trong không khí đoàn viên, dưới mái nhà ấm áp  đủ đầy con cháu, chừng đông vui nhất xóm của ba tôi.

Khi anh chị em đã ai về nhà nấy, anh em tôi cùng ba má, ngồi quây quần quanh bếp lửa. Bên nồi bánh tét bánh chưng sôi sùng sục, nghe mẹ tôi kể chuyện xưa, thời ông ngoại là chủ lái thuyền buôn chuyến. Ba tôi không chịu lép, cũng kể chuyện ông nội của người, từng là nhất đẳng ngự tiền thị vệ thời Tự Đức, từng được vua ban sắc viết, treo trang trọng giữa nhà, bị chiến tranh làm cháy mất.

Thấy tôi ngồi im lặng, ba đặt nhẹ tay lên vai tôi: “Hơn mười năm mới về quê ăn Tết, con có cảm nghĩ thế nào?”

Tôi ngồi thẳng người: “Dạ thưa ba má! Lâu ngày, được về quê ăn Tết cùng gia đình, con rất vui, và nghe lòng ngập tràn yêu thương, đến độ con quên biết bực bội là gì, nếu có điều đáng bực. Con ước gì không khí gia đình mình, mãi mặn nồng ấm cúng, như chiều nay đêm nay. Có điều con thấy lạ là, bà con bây giờ không chịu khó trồng mai, hồng, vạn thọ, cúc, mồng gà, móng tay...như thời trước, để chưng ba ngày Tết. Mà nhà nào cũng mua vài chậu thược dược, quất, mai bonsai, hoặc một nhành mai lớn, nhành đào lớn. Nhà nào cũng có hoa layơn, hoa cúc cắm bình. Và những ngày giáp Tết, con không còn được nghe, tiếng chìa vồ dệnh bánh nổ cây, đóng bánh nổ miếng, âm vang khắp làng trên xóm dưới. Con không còn được ngửi mùi thơm đến rỏ dãi, của bánh thuẩn, bánh mì xốp, bánh in đậu xanh, mức kẹo... thơm nức mũi khắp làng, đang mang mùa xuân đến. Đêm con không được nghe, bản hợp xướng của loài lưỡng cư, chủ yếu là ếch nhái, kêu dậy đồng dậy xóm, như điệp khúc tạm biệt mùa đông, báo hiệu mùa xuân rất đồng quê, cùng những tiếng kêu não nuột, của loài ễnh ương, mà ở phương xa, những đêm mưa nghe, con rất nhớ nhà. Cả tiếng côn trùng nỉ non chốn làng quê, giờ cũng nghe thưa vắng quá, khiến con thường nằm buồn ôn chuyện ngày xưa. Có điều con rất vui, là gia đình đoàn viên, quây quần bên nồi bánh chưng bánh tét, cùng đón giao thừa chào năm mới, cảm giác thật ấm lòng.”

Sáng mùng một, tôi cùng ba đi thắp hương, hết tất cả mộ phần trong Nguyễn gia. Xong hai cha con mang ít bánh trái về nhà thờ, uống chén rượu đầu xuân cùng anh em trong tộc, không quên đi mừng tuổi lì xì. Sáng mùng hai, anh em tôi thay ba mẹ, về thắp hương cho ngoại, cụng ly năm mới tưng bừng, cùng anh em con cậu con dì. Mùng ba tôi thủ trại! Biết tôi về quê ăn Tết, anh em bạn bè kéo đến, chật cứng không còn chỗ ngồi. Tôi xin phép ba, được kê ba bàn nhập một. Thế là chúng tôi vui say một bữa ra trò, để nhớ mãi không quên. Có mấy chiến hữu từ sáng đến chiều, còn nán lại đến khuya, vui tiễn ba ngày Tết qua luôn.

Thế rồi ba tôi mất! Mùa xuân đầu tiên không cha, tôi ngơ ngác như đứa trẻ thơ mất mẹ. Mùa xuân thứ hai đồng hành cùng COVID, cả gia đình tôi đành bỏ vé không về. Và xuân này biết có về được không, khi đại dịch vẫn hoành hành khắp chốn. Ở phương xa, tôi vẫn dường nghe văng vẳng, lời của ba thuở ấy: “Đến đâu con cũng nhớ lì xì, cho mấy đứa nhỏ nó vui nghen!” Sao mà thương quá đi thôi!

                                                           Sài Gòn cuối đông 2021

                                                               Lưu Lãng Khách

 

 Từ: Nguyễn Duy Toàn <luulangkhach@gmail.com>

 

Mời đọc:

SẮC MÀU THỜI GIAN, website của LƯU LÃNG KHÁCH
READ MORE - TẾT ẤY TÔI VỀ - Lưu Lãng Khách

Chùm ảnh HOA LAN ĐẤT MẦU TÍM - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to.







READ MORE - Chùm ảnh HOA LAN ĐẤT MẦU TÍM - Chu Vương Miện

GẶP NHAU ĐÊM BÃI RẠNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Gặp nhau đêm bãi Rạng

 

Con sóng đổ vun bờ ngạo nghễ

Ngợp trời xa, chấp chới ánh đèn

Gặp lại, em đẩy đưa chiếu lệ

Bãi cát dài, mờ tỏ lấm lem

                   *

Chiếc mành trúc đong đưa để ngỏ 

Anh ngượng ngùng ngắm ánh sao rơi

Một thoáng hương xưa bồi hồi gió

Mái tóc mây, gió cuốn rối bời

                  *

Anh vẫn biết, không như xưa nữa

Nhịp đời trôi đâu đó xa xôi

Còn nguyên một ẩn tình chan chứa

Bao nhiêu năm sóng dập gió dồi

                 *

Sao vẫn thấy, em không hạnh phúc

Đã chênh vênh, từ buổi yêu người

Hình như có điều gì vơi hụt

Đâu mất rồi, môi đỏ thắm tươi

                 *

Năm tháng cũ, tình, đời lận đận

Anh ngước nhìn, quên bẫng đam mê

Tiếng sóng đổ vun bờ trắc ẩn

Biển biếc xanh, hờ hững vỗ về …

 


Buột

 

Chắc gì gặp lại đâu em 

Sao em buông mái tóc đen kiêu kỳ

Trói anh trong mớ tình si

Buột đuôi đôi mắt còn gì hồn anh

 


Em và chiếc áo dài

 

Có một chiếc áo dài

Xinh hơn nhờ em mặc

Những vòng cong vừa mắt

Không một chút dung sai

              *

Chấm phá vệt nắng hồng

Trẻ trung, tà áo mỏng

Dịu dàng như ngưng đọng

Một xuân thì mênh mông

              *

Đường đông, phố rộn ràng

Biếc sắc màu gợi mở

Điều gì mà chạnh nhớ

Một lát cắt thời gian ...

               *

Bóng nắng chảy hồn nhiên

Dập dờn buông cánh võng

Vô tư chiều mở đóng

Một tuổi nào thần tiên

              *

Em chầm chậm bước qua

Tóc dài bay trong gió

Mùa xuân còn để ngỏ

Một dấu xưa mượt mà ...

 


Ngọn hải đăng chiếu xa hai mươi ki lô mét


Dẫn dắt  những con tàu vượt qua sóng gió trùng khơi

Nhưng sao không soi sáng được dưới chân mình


Nơi con sóng đong đưa, những con hàu bám víu

Dưới nét rêu phong, vẫn âm thầm chiếu sáng niềm tin

Cho những con tàu trong bão giông tỏ rỏ, một tầm nhìn…

 


Nắng trên đồi vắng, gió xôn xao


Em bước vội trong ngập ngừng do dự

Hoa xấu hổ, tím một thời thiếu nữ


Có lẽ nào…

Một thời nuối tiếc

Khê đọng đâu đây, ký ức ngọt ngào

 


Đêm gấp khúc những mảnh đời chấp vá


Ngọn nam non, líu ríu chảy qua thềm

Bổi hổi


Bàn tay nào gấp vội

Vụng về rơi

Cuống quýt, nắm bàn tay…

 

Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

 thanhhungmtbb@yahoo.com.vn

READ MORE - GẶP NHAU ĐÊM BÃI RẠNG - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

ĐỜI NGƯỜI, GÀ QUÈ, GHỆ - Thơ Chu Vương Miện




 
ĐỜI NGƯỜI
 
Đời người tựa giấc chiêm bao
Chẳng qua sương khói hạ Lào bay bay
Thì thôi nậm rựợu bỏ đây?
Ta tu một hớp chuyển ngày qua đêm
Lơ mơ chân cứng chả mềm
Tỉnh ra ngày cũng ngang đêm thế mà?
-
Trăm năm trong cõi ta bà
Người ta người Rợ “dân tộc” vốn là bà con
Người thì dao quắm nơi non
Người thì đồng áng làng thôn dưới này
Khác nhau cũng chỉ trâu cày
-
Nửa quan mua lấy con mèo
Trăm quan mua được chức lèo ở không
Đàn bà rồi lại đàn ông
Suốt đời cứ lại vợ chồng người ta
Một đôi được gọi ông bà
Một người thì giống cây cà dái dê
Bao năm? Một cõi đi về?
-
Em ơi em trụ tại nhà
Đọc ba cái chuyện con cà con kê
Nhớ nghe “sáng ở tối dìa”
ở luôn hoá lợn nái xề em ơi?
tiếc “ôi thôi rồi nồi xôi”
cũng xong gạo đổ vô nồi
đặt lên trên bếp mấy hồi thành cơm
cũng đành hai chữ tình duyên
 
 
GÀ QUÈ
 
Ăn quẩn cối xay
Mà cối xay hư
Chả bao giờ xay
Chủ đã dọn nhà đi nơi khác
làm ăn
Cối nặng quá khiêng không nổi
Đành để lại
Con gà què
Đành ở lại
Ngày ngày quanh quẩn bên cối xay
Không lúa
Kiếm mãi không còn gì
Đành lăn ra chết?
-
Hôm qua em đi tỉnh về
Gặp ngay N. Bính đứng chờ đầu thôn
Đưa em tập “Lỡ Bước Sang Ngang”
Em về mang đọc cả đêm lẫn ngày
Chuyện tình chua lẫn vào cay
Đọc xong nước mắt nửa đầy nửa vơi
Thơ chi? ngơ ngẩn cả người
Thơ chi? thả giữa lề đời thảm thương
Bao sông vẫn đổ về nguồn
Ngàn con sóng vỗ càng phiền phiền thêm?
Thuyền dài thuyền ngắn thuyền quyên
Thuyền xuôi nơi nước thuyền quên nẻo về?
Thị thành rồi lại làng quê
Hết quần qua váy tóc thề tóc quăn?
Hết trọc đầu lại quấn khăn
Hết đào lại kép hết xuân lại hè
Mời nhau ăn một ly chè
 
 
GHỆ
 
Ghệ âm thầm lặng lẽ
Đi ra khỏi thơ
Gã đực rựa bây chừ dượng độc
Vừa hút thuốc rê
Vừa khóc
Khi không nhớ tới câu đồng dao
Năm trâu sáu cột
Lơ mơ thơ Hồ Dzếnh
“nhớ nhà châm điếu thuốc”
-
Con chim đậu đó rồi bay
Con người ngồi đó rồi thăng mất
Đất vẫn là đất
Cát vẫn là cát
Toàn là mơ
Như nhạc hoạ sĩ Văn Cao
“ nhà tôi bên chiếc cầu soi nước”
-
Cha nào con nấy
Rau nào sâu nấy
Ao nào bọ gậy nấy
Anh khôn đẻ con khôn
Anh dại đẻ con dại
Nhưng rất ít anh nhà văn nào
Đẻ ra con thành nhà văn?
Kèn thổi oè e
Trống đánh thùng thùng
Chiêng cồng đánh ồn ồn
Kẻ bệnh cấp cứu
Giống quan viên
đều nằm cáng nằm võng
Hai đầu có hai người khiêng
 
               Chu Vương Miện
 
READ MORE - ĐỜI NGƯỜI, GÀ QUÈ, GHỆ - Thơ Chu Vương Miện