Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, August 2, 2025

CHỚM THU / DẠO BỘ QUANH VƯỜN - Chùm lục bát - Vũ Hùng

 



CHỚM THU


Sau mưa mít chín thơm lừng

Phong lan  trường kiếm tưng bừng bung hoa

Lá vàng rơi khẽ nhẩn nha

Nghe như thu chớm hiên nhà bình yên!

Vũ Hùng

 

 

DẠO BỘ QUANH VƯỜN


Sáng ra dạo bộ quanh vườn

Hoa hồng, ngọc bút... phả hương khẽ khàng

Hương cau lơ lửng nồng nàn

Quyện cùng hương bưởi rộn ràng  nắng mai

 

Tóc giờ cũng đã nhạt phai

Chốn quê hưu trí cũng hài lòng luôn

Cớ chi vướng  víu u buồn

Đêm nghe chớp bể mưa nguồn đẩu đâu?

 

Nắng mai xanh ngắt hàng cau

Và xanh mướt cả giàn trầu lối bên!

Thơ vườn nghe cứ chông chênh

Trời xanh mây trắng bồng bềnh nhẹ trôi!

Vũ Hùng

 hutazox@gmail.com

READ MORE - CHỚM THU / DẠO BỘ QUANH VƯỜN - Chùm lục bát - Vũ Hùng

TRĂNG TRONG TRUYỆN NGẮN ‘KIM YÊU’ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Trịnh Thị Nhâm

Tác giả Trịnh Thị Nhâm

 

TRĂNG TRONG TRUYỆN NGẮN ‘KIM YÊU’

 CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

Mời nhấp chuột đọc truyện ngắn:

KIM YÊU

  

Một câu chuyện buồn nhưng lại nhắn gửi ta một thông điệp trong cuộc sống đâu phải "Chuyện thường ngày ở huyện" mà ta thường bỏ qua. Hàng ngày ta sống bên cạnh những điều chân thực, giản dị, tốt đẹp, nhưng vì nó quá quen thuộc, quá gần gũi đến mức ta chẳng nhận ra thậm chí coi thường. Chỉ đến khi ta trả giá quá đắt, đánh mất mình vì sự tin yêu mù quáng thần tượng nhưng lại là những giả dối, hào nhoáng hời hợt bên ngoài, ta mới chợt nhận ra đã để vuột mất những điều quý giá vô ngần.

 

Vấn đề đưa ra trong truyện không mới, nhưng với cách hành văn hấp dẫn, những nét hài hước dí dỏm khi tả về vẻ đẹp của Vinh: "Ban đầu tôi cũng đâu dại mà tin, cũng tức giận khi nghĩ tới đôi chân vòng kiềng, cái mũi hếch và đôi môi cong tớn của mình nhưng thằng Chủ cứ một hai bảo cả xã chẳng có ai chân thẳng như tôi, con Kim còn quả quyết mũi tôi thực ra đâu có cong, nhìn còn đẹp là đằng khác... Tôi rộn ràng niềm tin mình đẹp trai nhất xã từ đó, từ hồi mới 13, 14 tuổi". Đan xen với cảm xúc rung động của tuổi mới lớn ngơ ngẩn chân thành mơ mộng với kết cục buồn. Lòng ta lắng lại thương cảm cho "Kim yêu" và tiếc cho Vinh chàng trai chân quê yêu cô tha thiết.

 

Ấn tượng nhất là hình ảnh ẩn dụ - trăng: người ta thường ví trăng với người con gái. Và ở đây lần lượt trăng xuất hiện biểu đạt nỗi lòng của Kim, sự diễn biến tình cảm tâm tưởng từ lúc là thiếu nữ hồn nhiên trong trắng đến khi vướng vào cuộc tình lầm lỡ. Và là tình yêu chân thành của Vinh: anh thao thiết dõi theo Kim, đồng cảm cùng Kim. "Bữa đó, chưa phải trăng ngày rằm nhưng trăng sáng đẹp", Kim vẫn thơ ngây trong sáng lành lặn. Bữa khác, vẫn “chưa phải trăng ngày rằm nhưng trăng cũng đẹp tựa trăng bữa trước" nhưng Kim có chuyện rồi: "Vẫn cười. Vẫn nói, nhưng sao mà buồn mà ngơ ngác đến vậy, hở Kim? Cả tối, tôi nhìn trăng uể oải rắc sáng. Cả tối tôi im lặng bên Kim". Khi Kim nhận ra mình đã mang trong bụng đứa con của kẻ sở khanh là Hoạt. Cô tuyệt vọng, đau đớn, tiều tụy thì: "trăng cữ rằm mà sao héo úa". Đúng! Kim đang ở độ tuổi mơn mởn trăng tròn rộ đẹp. Cái tuổi quý nhất, đẹp nhất của người con gái, vậy mà cô mất hết, mất vì một kẻ phóng đãng. Không thể cam chịu nhẫn nhịn sự tuyệt tình chối bỏ trách nhiệm của kẻ "ăn bánh chạy làng". Cô mạnh mẽ quyết liệt phải tìm cho ra kẻ đã bỏ cô, bỏ giọt máu của hắn sau khi đã "no xôi chán chè". Dù hắn chẳng xứng đáng với cô, cô cóc cần, nhưng cô bắt hắn phải có trách nhiệm, con cô cần có bố và lại trăng: "Trăng qua rằm. Sáng vằng vặc".

 

Câu chuyện cũng chuyển tải tiếp một điều: Hỡi những cô gái tuổi đầu đời khi yêu hãy thận trọng với đối tượng mà mình trao thân gửi phận. Và nếu trót lỡ lầm hãy đứng dậy ngẩng cao đầu mà sống mà làm lại cuộc đời.

 

Một câu chuyện gợi nhiều suy ngẫm!

 *.

 TRỊNH THỊ NHÂM

 Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh

 Email: trinhnham52@gmail.com

  

Ảnh tác giả Trịnh Thị Nhâm do Đặng Xuân Xuyên gởi đăng.



READ MORE - TRĂNG TRONG TRUYỆN NGẮN ‘KIM YÊU’ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Trịnh Thị Nhâm

BUÔNG CÒN BUỒN – Thơ - Lê Minh Hiền




Lê Minh Hiền

BUÔNG CÒN BUỒN


Buồn như điên!… buồn như điên!
Thương thân thôi thì về thiền cho yên
Ai ca Lưu Dương* bên hiên
Nghe chiều liêu xiêu nghiêng nghiêng mờ mờ
Lưu Bình xàng xê si mê
Châu Long thương chàng ngu ngơ mơ màng,
“Vinh quy! Chàng ơi! Nghe không!
Lo chi! Ngày về nồng nàn yêu nhau!“
.

Ba năm về làng vinh quy

Châu Long! Châu Long! Phen này bên nhau!

Ngờ đâu người xưa nơi đâu!?
Còn đâu... còn đâu... đêm sâu ngu ngơ
Hồn chàng còn đây nào ngờ
Người xưa! Người xưa! Đâu ngờ mù xa!
Hồ trường! Hồ trường! Xin thưa!
“Trăm năm nàng ơi! Ta qua thiên sầu!”
Mưa chiều trên cây sầu đâu
Rơi rơi đêm về canh thâu u hoài
Vui sao! Hôm qua còn ai!?
Người ơi! Người ta liêu trai nghê thường
Má hồng môi non thơm ngon
Buông còn buồn!... buông còn buồn!... 


(5:01 mờ sáng)

Stanton Feb. 2023 – Jul. 31, 2025
*Lưu Bình Dương Lễ


Lê Minh Hiền

hienlehuong@gmail.com 


(Tranh minh hoạ do tác giả cung cấp.)



READ MORE - BUÔNG CÒN BUỒN – Thơ - Lê Minh Hiền

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Người đàn bà cũ / Phiên gác trên tàu trong đêm mưa / Có một cơn mưa / Thong thả tiếng đêm rơi thong thả / Có một tiếng rao nhẹ nhàng như thế

 


Người đàn bà cũ


Em, cô gái hai mươi năm về trước

Vẫn trẻ trung, cong cớn mộng ngày xanh

Còn nguyên đó, mái tóc dài óng mượt

Gió đã thôi bay, búi tóc thuần thành


Chờ đợi điều gì mà nghiêm sắc lạnh

Trong đôi mắt sâu, lấp láy ánh nhìn

Của một đoạn đời, ưu tư phân mảnh

Vẫn bền lòng, cố kết lại niềm tin 


Em lặng lẽ nhìn thói đời kiêu bạc

Ký ức xa, đan nỗi nhớ thật thà

Bao năm tháng đã nén kiềm khao khát

Loay hoay chiều trong hão vọng mờ xa


Vướng víu nét cười, trong đuôi con mắt

Mõi mòn xa, trông ngóng một người đi

Gom góp hết những ân tình thưa nhặt

Hai mươi năm, biết còn lại chút gì?


Em, cô gái hai mươi năm về trước

Vẫn nồng nàn, cuốn hút những đam mê

Đời dâu bể, những ngã đường xuôi ngược

Anh nắm tay em, lóng ngóng vụng về…


Phiên gác trên tàu trong đêm mưa


Đêm thao lao

Mưa rơi

Nghiêng nghiêng

Sóng rì rào

Đong đưa mạn thuyền

Phiên gác chật

Cầu tàu rực sáng

Ôm bãi bờ ...

Sóng vỗ

Bình yên

Khói sóng mờ 

Sao giăng lưa thưa

Căng mắt 

Nhìn bãi bờ trong mưa

Chợt nhớ 

Mùa này 

Đang gió bấc 

Mẹ già 

Phơi áo lạnh hay chưa?


Có một cơn mưa


Mưa trắng trời Phan rí

Em lướt thướt, áo dài

Sợi mưa giăng nhàu nhĩ

Luống cuống giấu bờ vai

             *

Cây phượng già tơi tả

Hoa đổ ngập sân trường

Xiên qua từng kẽ lá

Rơi từng giọt loang hương

              *

Đâu rồi ngày đỏng đảnh

Che chung áo mưa đi

Trời tối đường hẻo lánh

Thôi mà, đừng hồ nghi

               *

Gió xoay, trời trở lạnh

Ngồi sát anh đi nè

Mưa trôi đường sóng sánh

Nói gì đi, anh nghe

               *

Chiếc áo mưa mỏng mảnh

Đong đầy nét hoa duyên

Trời mưa rồi cũng tạnh

Kệ, em cứ ngồi yên ...


Thong thả tiếng đêm rơi thong thả


Bên kia sông, nơi bờ non cỏ lạ

Thoang thoảng dịu dàng, hương cỏ phơi đêm


Có đôi bạn trẻ, trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy ngọt mềm

Nghe sâu lắng, trong không gian yên ả

Cháy bừng lên, một khao khát dịu êm


Có một tiếng rao nhẹ nhàng như thế


Kéo dài trên phố nhỏ, chiều mưa

Ướt sũng những phận người dâu bể


Giọt giọt rơi trên mặt phố nhặt thưa

Tiếng rao đọng nước mưa khàn đục

Đâu mất rồi, giọng thánh thót ngày xưa…

    Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Lâm Đồng

   lethanhhung4625@gmail.com

(Tranh minh hoạ của Open AI.)

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Người đàn bà cũ / Phiên gác trên tàu trong đêm mưa / Có một cơn mưa / Thong thả tiếng đêm rơi thong thả / Có một tiếng rao nhẹ nhàng như thế