Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, February 9, 2014

CÁNH ĐỒNG XUÂN - Phan Minh Châu



Dấm dúi đôi đồng đi hái lộc
Đầu năm xuân đã mãn khai rồi
Cành mai còn nõn hoa đang rộ
Bấm bụng đem ra bỏ đất trời

Bởi lẽ xuân tàn mồng bảy tết
Nhà nhà cúng tạ vái tiên sư
Riêng ta cúng tạ mừng xuân mới
Thêm một tình yêu bớt ngục tù

Ta đợi em hoài em không tới
Em này không phải những em xưa
Mặt dồi má phấn hoa trăm nếp
Hương lộng đầu xuân chảy mấy mùa

Em là em vợ của ta kia
Nhất vợ nhì em chả dám đùa
Đợi mãi mỏi mòn ba bữa tết
Mà nào đâu thấy bóng em thưa

Thôi mặc hơi đâu trách với phiền
Mùa xuân đang rộ phia bên trên
Ngổn ngang trăm sắc hoa đang tải
Cánh thiệp đầu xuân đến phố phường

Phóng bút đề thơ thơ nhỏ giọt
Đôi giòng gởi bạn mỏng như tang
Chúc ngươi năm mới trăm điều hợp
Gắng sống sao cho thật thẳng hàng

Xuân đã lưng chừng trên mắt môi
Mừng xuân ta đợi phút này thôi
Cạn ly ta lựa lời tao nhã
Chúc bạn năm nay rộng tuổi đời. 


   PHAN MINH CHÂU
READ MORE - CÁNH ĐỒNG XUÂN - Phan Minh Châu

Giới thiệu sách mới: THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG - Tập thơ của LA THỤY

Nhà thơ-nhà giáo La Thụy từ Lagi, Bình Thuận vừa cho ra mắt tập THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG.  VNQT rất hân hạnh được biếu sách và trân trọng giới thiệu đến bạn đọc LỜI TỰA TẬP THƠ của nhà thơ Kha Tiệm Ly và LỜI BẠT của nhà văn Nguyễn Khôi.                           




LỜI TỰA TẬP THƠ


Đã từ lâu, chúng tôi vẫn thường tự hỏi, giữa nhà thơ và nhà giáo chắc có cái “duyên” hay cái “nợ” gì trói buộc nhau. Vì hễ gặp nhà giáo, hỏi ra cũng là nhà thơ, gặp nhà thơ, hỏi ra thì cũng đã là nhà giáo! Có lẽ họ giống nhau ở chỗ là đem ngòi bút, trí tuệ của mình để hướng về một nét đẹp tâm hồn, phụng sự quần sinh. Nhà thơ, nhà giáo La Thụy không ngoài “duyên, nợ” đó.

La Thụy tên thật là Đoàn Minh Phú, hiện là giáo viên tại Thị xã Lagi - Bình Thuận, là Phó Chủ Tịch Chi hội UNESCO Thơ Đường tại địa phương.

La Thụy sáng tác nhiều thơ văn, đăng trên nhiều tạp chí, báo viết, báo mạng, là chủ hai trang blog cùng mang tên: BÂNG KHUÂNG (phudoanlagi.blogspot.com và trang thứ hai là lathuy.blogtiengviet.net). Anh đã có nhiều tác phẩm được in chung. Tập THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG lần đầu La Thụy in riêng.

THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG  tuy chỉ có 45 bài thơ nhưng khá súc tích với những thể thơ Đường luật, Lục bát, Tự do hàm chứa được nhiều đề tài về học đường, tình bạn, tình quê hương, tình yêu lãng mạn, rượu và nhân sinh quan.

Với lời thơ trong sáng, chất chứa ý tình rất thật của đời thường, THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG đã “khôn khéo” chen lẫn những đề tài khác nhau, tạo hấp dẫn cho người đọc, dẫn người đọc đọc suốt từ bài đầu đến bài cuối lúc nào không hay!

Có lẽ do sự nghiệp “trồng người” trong tim La Thụy nên anh đã mở đầu trang bằng những lời đầy tâm huyết, khiến người đọc hân hoan bước vào vườn thơ của anh:

“Nhặt cỏ vườn hoa bé
Nâng niu từng nụ hồng
Nhựa xuân rung se sẽ
Mộng hồn bay lâng lâng”
(Trên bục giảng mùa xuân)

Sau đó chúng ta thấy ngay dạy học và làm thơ  không chỉ là nghề, mà còn là cái “nghiệp” trong suốt cuộc đời của tác giả:

“Văn chương nợ ấy còn chưa trả
Giáo nghiệp phận này vẫn phải mang.”
(Hoài cảm)

“Còn chưa trả”, “vẫn phải mang” tưởng chừng như lời than của tác giả khi bị bắt buộc trói vào nghiệp! Nhưng thực tế đó là niềm tự hào, sự tự nguyện của tác giả:

“Nghiệp bút ta vương hoài lận đận
Tình thơ ai buộc mãi đam mê”.
(Tiếng lòng)

Nếu không thì sao sắp đến tuổi hưu, sắp được thoát “nợ”, anh lại cảm thấy tiếc nuối, vấn vương với trường lớp, bục giảng, và không quên ân cần dặn dò những đồng nghiệp lớp sau:

“Ừ thì mình cũng qua cầu
Rồi đây bục giảng thành màu khói sương”.

Và:

“Chúc người ở lại tâm đồng
“Trồng người” góp sức thành công bội phần”.
(Thơ tặng người nghỉ hưu)

Yên tâm tìm đến Thơ - nỗi đam mê cuốn hút cả đời - tác giả ung dung tận hưởng thú thanh nhàn:

“Cho ta ít phút thanh nhàn
Câu thơ bất chợt xuất thần thăng hoa”.
(Tàn niên cảm tác)

Và:

“Ung dung tự tại cười khinh khoái
Hào sảng ngân vang khúc tráng ca”.
(Nhàn ca)

Thơ thường đi đôi với rượu. La Thụy say, không phải say vì rượu mà vì nỗi lâng lâng, vừa sảng khoái của cảm giác tự do, vừa mang nỗi niềm u uất:

“Danh lợi: chán chê vòng tục lụy
Rượu thơ: ngây ngất thú yên hà”.
(Chào xuân)

“Mạch sầu hiu hắt làn môi
Đẫm thơm men rượu dệt lời thơ bay
Thả hồn rong ruổi trời say
Nghênh ngang gõ nhịp hao gầy tháng năm”.
(Rong ruổi trời say)

Tình yêu và chất lãng mạn không hề thiếu trong thơ của bất cứ thi sĩ nào; nếu không chẳng khác nào một  vùng đất màu mỡ mà thiếu những loài hoa đẹp. Chất lãng mạn của La Thụy được thể hiện qua những câu thơ diễm tuyệt, cao vút...

“Xiêm áo mỏng ủ men tình thắm đượm
Tiếng hồ cầm huyền hoặc dáng liêu trai”.
(Tranh Tố Nữ)

Sao khuya chếch bóng soi hoài vọng
Lãng đãng vàng gieo rợn nét trinh
(Liêu trai cảm tác)

Chất lãng mạn còn đột phá trong ba bài thơ toàn thanh bằng (bình thanh) với cách phóng bút điêu luyện đã khiến người đọc nhớ thơ một Bích Khê năm nào, hay cung nhạc u trầm của Đặng Thế Phong khi xưa; mà theo chúng tôi, có lẽ còn hay hơn thế nữa:

“Đêm đêm mơ ai nhìn mây trôi,
Chừ đây uyên ương không còn đôi
Rồi em sang ngang trên thuyền hoa
Giang hồ phiêu bồng ru đời ta”.
(Tình xưa)

“Tương tư sao, đàn dâng sầu
Say men nồng hay say màu thời gian
Vời chân mây, nhòa non ngàn
Bâng khuâng heo may, mơ màng hơi thu”.
(Hồ cầm)

Sảng khoái ung dung là thế, tình tứ lãng mạn là thế, nhưng La Thụy vẫn không tránh khỏi đôi phút chạnh lòng trước bóng xế của thời gian, trước những thăng trầm, dâu bể cuộc đời:

“Tráng khí ngày nao dường úa lạnh
Hùng tâm thuở ấy chợt trôi xa”.
(Chạnh lòng)

Những giây phút bùi ngùi nhớ quê hương:
Ly hương khắc khoải thương mưa Bấc
Biệt xứ bâng khuâng nhớ gió Lào
(Vọng cố hương)

Trong giây phút đắm chìm trong nỗi suy tư về cõi thế, tác giả đã có những câu thơ thiền mang âm hưởng giáo huấn Nhà Phật như thi hào Nguyễn Du:

“Thiện tâm hạt đã nẩy mầm
Sao còn ảo hóa phù vân nỗi mình”
(Với Lương Minh Vũ)

Về một kiếp người, tình người:
“Hồn thiêng sơn dã gọi bình nguyên
Vạn năm thẳm đọng triền miên mộng dài
Vọng âm tiếng khóc sơ khai
Mênh mang tro bụi cõi người hóa thân”.
(Thụy du)

“Thôi xin đừng nói tỉnh mê
Thế nhân mắt trắng mệt mề đớn đau”
(Tàn niên cảm tác)

Mặc dù có nhiều trăn trở trong cuộc sống, nhưng La Thụy vẫn luôn giữ được cái “tâm” của mình, coi thường mọi thứ cám dỗ và đối phó với chúng với một thái độ lạc quan và cách suy nghĩ tích cực:
 
“Mặc cho phiền muộn trôi đi
Cái vòng danh lợi đâu ghì được ta”
(Còn gieo hạt mộng)

“Cơm áo đong đưa lòng dậy sóng,
Sách đèn dang dở miệng hoen cười”
(Sơ thu tự thán)

Và luôn tin tưởng về một ngày mai tốt đẹp hơn:

“Chờ nắng hồng lên cành trổ lộc
Giao thừa canh thức nhánh đơm hoa”
(Chiều đông trẩy lá)

“Xôn xao nhựa chuyển run cành lá,
Phơi phới tình xuân phả nhạc lòng”
(Tình xuân)

Và reo lên như trẻ thơ:
“Ờ thiên kỷ hết ta còn đó
Vật đổi sao dời xuân vẫn xuân”

Và cuối cùng, là một niềm vui bất tận khi xướng họa thơ Đường cùng bạn hữu:

Xướng họa gieo vần thêu ý bút
Tâm giao nâng chén dệt đường tơ.
(Tình thơ)

THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG chỉ vỏn vẹn 45 bài thơ, song đã hàm chứa nhiều thể loại, nhiều đề tài như đã nói ở trên. Với văn phong trong sáng, thi tứ dồi dào cùng với bút pháp khá điêu luyện, THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG là một tập thơ đáng đọc vậy.

Dù nghề viết đã theo mình ngót nửa thế kỷ, song chúng tôi rất ngại ngùng (và đã từ chối) viết Lời Tựa cho nhiều tác giả, càng không dám lạm bút phê bình thơ văn bất cứ ai, vì tự nghĩ mình chưa có khả năng làm điều đó. Song, với La Thụy, có lẽ vì đồng cảm với người cùng nghề, cùng “nghiệp”, và nhất là sau khi đọc bản thảo của anh... Do đó, lần đầu tiên chúng tôi viết lời tựa nầy và không tránh khỏi có những điều sai sót. Kính mong độc giả tiếp nhận với lòng độ lượng.


Mỹ Tho, ngày 14 tháng 11 năm 2013
Kha Tiệm Ly
Địa chỉ: 99/5 Đinh Bộ Lĩnh, Phường 2, 
TP Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang.
Tel: 0987 701  952 - 01229 880 130
Email: khatiemly@gmail.com
                       


LỜI BẠT

LA THỤY - HỒN THƠ PHIÊU DU NƠI PHỐ THỊ

Mùa hè đỏ lửa 1972, cậu học sinh Đoàn Minh Phú theo chân người tản cư Quảng Trị, cùng trường Nguyễn Hoàng dời vào Trại 5 Non Nước - Đà Nẵng để rồi sau gần 40 năm (khi đã là thầy giáo sắp về hưu ở La Gi - Bình Thuận) đắm hồn hồi tưởng:
Thoáng kỷ niệm về bơi trong đáy mắt
Ta trầm ngâm hoài tưởng cả trời xưa.

Dân tộc Việt Nam ta là một dân tộc đại bất hạnh luôn ở nơi bão táp của thiên nhiên và khói lửa của chiến tranh - những hình phạt của Thượng đế với con người lầm lỗi (tàn phá môi trường, đánh giết lẫn nhau) nên trong quá khứ La Thụy từng trải qua cảnh ngộ:
Trường học cũ giờ tan thành cát trắng
Thầy cô xưa mù biệt với ngàn khơi.

Kinh thánh chương Matthew 6, có đoạn viết lời răn của Chúa Jesus: “Đừng tích lũy của cải trên thế gian này cho bản thân người, nơi mối mọt sẽ hủy hoại chúng và trộm cướp có thể đột nhập vào và lấy chúng đi vì của cải của con người ở đâu thì lòng ngươi sẽ ở đó”.
Nhà giáo, nhà thơ La Thụy là con chiên ngoan đạo “kính Chúa yêu nước” như mọi công dân khác nhưng khác người là có tâm hồn thi nhân trong sáng nên nhạy cảm với thời cơ chế thị trường đầy tha hóa biến động này:

Ngày tháng lặng buồn tênh vòng cơm áo
Ta chồn chân mỏi gối với đời mòn
Thu mình lại ẩn thân vào ốc đảo
Chút khẽ khàng liệm kín khối tình son.

Cái “khối tình son” ấy, đó là: “Em hồn hậu trong ta thành vang bóng / Mắt môi xưa đọng ngấn ngát hương lòng”, đó là:
Em thoáng hiện cho thơ đời ngân vọng”
                       …                               
Bay cùng cánh mộng bâng khuâng
Tình thơ ý nhạc như lần tuôn ra…

Còn đây là cuộc sống thường nhật:
Một đời yêu phấn bảng
Thân thương tiếng giảng bài

Rồi cũng sẽ đến một ngày “Giã từ giáo nghiệp hôm nay / Giao thoa: khoảng lặng...  nhẹ bay cung trầm / Thì ừ! Chào biệt bạn bè / Chia tay trường lớp, lắng nghe tiếng lòng / Chúc người ở lại tâm đồng / “Trồng người” góp sức, thành công bội phần”.

Thơ là tiếng lòng, tiếng con tim, tiếng sự sống… mỗi thi nhân bằng ngôn ngữ thơ, hình tượng thơ của riêng mình cấu tứ nên bài thơ với những tình - cảnh - sự để thỏa mãn nhu cầu nội tâm (giãi bày) đồng thời cũng là “thông điệp” gửi đến bạn đọc:

Thi hứng chừ đây có cạn nguồn?
Con tằm nhớ lá rối tơ vương
Phải chăng kén khép chôn hoài niệm
Lãng đãng hồn hoa đọng khói sương.

La Thụy ở thị xã La Gi cạnh bờ biển sóng, bên sông Dinh đổ xuống từ Di Linh - sớm sớm tinh mơ đến giáo đường tham dự thánh lễ, đến giờ lên “bục giảng”  đứng lớp làm nhiệm vụ “trồng người”, thời gian và không gian bó hẹp… có lẽ vì thế mà “đời” đã làm “thức dậy” hồn thơ ở anh:

Ta,
Gã mù huơ gậy đồi hoang
Sờ soạng từng dấu chân
Soãi bước
Thụy du nhẹ nâng gót

                     ……………………….

Một phút tâm đầu mơ dáng bướm
Ngàn năm ý hợp mộng hình tinh.

La Thụy mộng du, phiêu bồng có khác nào thi sĩ Vũ Hoàng Chương xưa với những câu thơ khá đẹp:

Gõ bồn Trang Tử mơ hồ điệp
Vung gậy Xích Tùng mộng tố nga.
Sầu dâng phủ giấc muộn phiền
Hồn hoang nghẽn lối tìm quên trăng vàng
Sáng ra mình mãi lang thang
U uất mấy nhịp cơ hàn ai hay.
Chừ đây tay vẫn trắng tay
Phú sao tưởng mộng ăn mày vu vơ
Ngửa tay nếm chút dại khờ
Dìu nhau bạn hữu vài giờ lất lây.
Thanh bần hằn vết chua cay
Ô hay trôi mất chân mây mộng đời.

Để rồi : “Chừ cho trái đất xoay vần / Trong ta tuôn chảy vô ngần bơ vơ”có khác chi trung niên thi sĩ Bùi Giáng?

Thơ La Thụy đậm chất Lão Trang (thoát tục) như một thi nhân, kẻ sĩ “tu tại gia”:

Hương Tây phương giũ phù hư
Thoát trùng bể khổ Thuyền Từ phiêu diêu
Hòa mình cùng chốn tịch liêu
Chuông mai Suối Đó, kinh chiều Chùa Đây

Về nghệ thuật, thơ La Thụy rất có hồn, với ngôn ngữ tinh luyện, điêu xảo, hình tượng thơ đẹp sống động, với tình thơ man mác hoài thương. Cái “bâng khâng” của thơ bình thanh La Thụy - kiểu thơ Bích Khê, đọc lên như một khúc nhạc “ngàn mây tràng giang buồn muôn đời …”:

Hồn chiều in lên mi
Thuyền tình xuôi mây đi
Ồ nàng hay sao trời
Thiên hà hay trùng khơi?

Sầu thu mênh mang thương rừng phai
Tương tư bâng khuâng nhiều canh dài.
Vàng trăng giăng tơ khơi tình xưa
Tình ơi! Tình ơi! Đừng đong đưa.

Chao ôi, làm thơ trước tiên là viết cho mình, rồi là để giãi bày nỗi lòng với bạn bè, người thân… Ở nhà giáo, nhà thơ La Thụy đó là “thơ đời ngân vọng” chân tình và mộng mơ huyền ảo, thật đúng là nghệ thuật làm nên bài thơ, còn trái tim mới là thi sĩ vậy.

Góc thành Nam Hà Nội 20/11/2013
Nguyễn Khôi
(Nhà văn Hà Nội)



MỜI ĐỌC TÁC PHẨM NHẤP VÀO ĐƯỜNG LINK SAU :



READ MORE - Giới thiệu sách mới: THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG - Tập thơ của LA THỤY

Thơ Nguyễn An Bình - HẠT MƯA LONG LANH




Anh kể em nghe nếu còn có thể
Con đường lá vàng ngập cánh dầu rơi
Vòng bánh xe quay bao giờ nhìn lại
Mưa rớt vai người, hạt lệ vỡ đôi.

Hạt nhớ theo em về miền đất lạ
Có ủ men say nỗi nhớ mong chờ
Mây trắng mang theo tình anh xa quá
Còn thương một thời tình nhỏ ngây thơ?

Hạt thương theo anh phong trần dâu bể
Nơi chốn quê nhà hình bóng mong manh
Nghe tiếng mưa rơi lòng sao buồn thế
Những giọt tình sầu trên lá long lanh.

Mơ thấy em về gió cuốn thu sang
Ngơ ngác đường xưa lại trải hoa vàng
Một chút mưa thơm nồng nàn hương cốm
Rung động đầu đời cất nhịp ngân vang.

  Tháng 2/2014
Nguyễn An Bình

READ MORE - Thơ Nguyễn An Bình - HẠT MƯA LONG LANH

CÓ LẼ NÀO - thơ Vĩnh Thuyên

THE KISS by Auguste Rodin



CÓ LẼ NÀO

Hôn nhau một lần
xin đừng nhắm mắt
Sẽ thấy nỗi đau
chảy xuống thành dòng
Dòng sông đó
con thuyền không bến
Một em thôi
xuôi ngược lớn ròng

Yêu nhau một lần
trời đầy nước mắt
Bão dậy trong lòng
lạnh quá mưa đông
Như vì sao sa
trên đường định mệnh
Chỉ một lần qua
Chưa một lần về

Chiều cứ nói buồn
cho gió hắt hiu
Đêm còm cõi
Bao mùa có lẽ
Như mây lang thang
Cuối trời vắng vẻ
Muốn hát thì thầm
khóc cũng bằng không.


Vĩnh Thuyên
Tên thật : Dương văn Thạnh
Cty Tây Ninh CoSinCo
Ql 22b Long Thành Nam Hòa Thành Tây Ninh
Đ T : 0913955275
READ MORE - CÓ LẼ NÀO - thơ Vĩnh Thuyên

NGÂY THƠ NGÀY CŨ - Thanh Chương, Nhã My





            NGÂY THƠ NGÀY CŨ

           Những mối tình vụng dại
           Trinh nguyên tuổi học trò
           Những ngày xưa thân ái
           Tà áo trắng bay bay
           Nón che làn tóc xỏa
           Ai đưa đón chung trường
           Em cười đôi má lúm
           Anh bảo đồng tiền duyên
           Mai anh nghèo nhặt lấy
           Làm vốn liếng thân thương
           Bây giờ tóc điểm sương
           Em về gom thương nhớ
           Dệt gối nằm tương tư
           Nhớ mùa ngây thơ cũ...!
           ...Mùa hè hoa phượng đỏ
           Ai lưu luyến bên đường
           Cổng trường buồn khép kín
           Sao người còn vấn vương...!
                                      NHÃ MY




READ MORE - NGÂY THƠ NGÀY CŨ - Thanh Chương, Nhã My

ĐẦU XUÂN TRẨY HỘI - thơ Hoàng Đình Chiến



Đầu Xuân đi trẩy Hội Lim
Một mình thi hứng kiếm tìm sui-hên.
Mong ai “đến hẹn lại lên”
Còn ta, bướm lượn lạc duyên cuối đời
Trăng suông trôi dạt giữa trời
Đồi Lim liền chị trầu mời còn cay ?
Ấm lòng nhận miếng trầu may
Lên thuyền nuối tiếc lấp đầy Tiêu Tương
Vẳng nghe tiếng sáo chàng Trương
Khối tình lẻ bóng còn vương chén ngà.
Dáng Xuân trong rượu la đà
Liền chị chẳng chuốc cũng ngà ngà say
Lưng trời phơ phất đu quay
Quai thao nón thúng phủ đầy hoa xoan
Cái duyên sao khéo đa đoan
Mượn làn Quan họ giải oan nỗi niềm.
Để rồi “đến hẹn lại lên”.


HOÀNG ĐÌNH CHIẾN
READ MORE - ĐẦU XUÂN TRẨY HỘI - thơ Hoàng Đình Chiến

ĐÊM XA NGƯỜI - thơ Huy Uyên




Còn lại em vết thương đau buốt
đâu đó che nghiêng ánh trăng thề
bỏ lại tình ai mà đi mất
lối hiên người còn đọng lại cơn mê.

Mới đó đã qua đi mong đợi
trên cao tình vời vợi tình trôi
em có bao giờ quay trở lại
cay đắng trông ai mắt cuối chân trời.

Những đôi tình nhân bên nhau giọng quá buồn
Besame Mucho trào dâng dấu lệ
em đau đớn mắt lệ long lanh
cố quên người mà nào có thể.

Đêm tình tự ầm ào cùng biển
phía ngoài kia hiu hắt đèn đường
em xóa vội dấu chân
xóa đi dòng đời chưa hề tan biến
còn lại em ơi chiếc lá đời anh.

Vàng võ đêm theo từng cơn sóng
xa lắm rồi đại-dương tôi
mai mốt lối về còn ai trông ngóng
hôn em dù một lần thôi.

Hỏi trong đáy mắt em còn dấu ánh trăng mờ
lệ người dành cho cả đời xa khuất
sướng khói chiều pha che
dĩ vãng người thôi giờ đã mất.

Ôi mênh mông em nổi u hoài đọng lại
khôn nguôi ngày tháng quay về
buồn dâng lên dặm sầu tím tái
vĩnh viễn xa rồi một thuở hoang mê .

Bỏ lại nơi đây đêm xa người
mưa ngoài trời giăng lạnh
tình một đời theo trôi
Serenata vọng tiếng chiều rơi cô-quạnh 
đêm xa người cứ ở lại cùng tôi.

Huy Uyên
READ MORE - ĐÊM XA NGƯỜI - thơ Huy Uyên

BUÔNG TAY - chùm thơ Trần Hữu Khả




BUÔNG TAY

Ta nuôi em giữa buồng tim tật bệnh
Để cùng ta theo những cơn đau dài
Hồn lạc lõng giữa bốn mùa xa lạ
Tay vụng về mỏi quá một cơn mê
Trí nhỏ nhoi ta giận hờn lặng lẽ
Với tình thơ hấp hối giữa cơn say
Rượu từ ly đưa cuộc tình chưa cạn
Ta một mình ngồi đếm tháng năm đi
Đường xa lắc rồi về đâu em nhỉ
Sắc hương kia gửi gắm vào tay ai
Cây hạnh phúc ta trồng em không hái
Vạn trái sầu rơi rớt giữa mùa mơ
Lời đắng cay một lần chưa được nói
Đã muộn màng như chuyện cũ ngàn năm
Cạn hơi đời ta mua thơ hương phấn
Đem điểm trang quanh xác chết tình hờ
Ta tìm tiên trên đôi chân nghèo khó
Rồi về không trên gai nhọn khước từ
Con ngựa gầy bao năm dài rượt đuổi
Giờ chồn chân nhìn đèo dốc ngút trời. . .
Gom xót xa ta cúi đầu tiển biệt
Một thời yêu thương cày xới muộn phiền.

Thu 1983



CÒN KHÔNG MỘT CHÚT TÌNH PHAI

Năm năm..mười năm..hai mươi năm
bóng thời gian cứ trôi qua lịm dần theo phôi pha quên lãng
Ta có còn nhớ nhau
giữa những cơn sóng đời áo cơm dồn đuổi
Ta có còn hồn nhiên ngồi hát
những lời ca một thời đôi mươi nông nổi
khi từng ngày giông gió vẫn lồng lộn qua đây
những sớm mai mệt nhoài thức dậy
Ta có còn vội vàng soi gương chải tóc
đón một niềm vui bồng bột vụt đến bất ngờ
Ta có còn nao nao chờ đợi
những đám hội hè đông vui mời gọi xiêm y phấn sáp
để được cùng bao người háo hức ngắm nhau...
Những năm tháng đã qua
những phút hạnh phúc đặt cược mong manh
những nỗi muộn phiền lặng thầm ngày ngày gặm nhấm
những toan tính một đời bao lần buông xuôi ra về lầm lủi
Cuộc đời
chiếc lồng kín vô biên quay đều nhào nặn
Em.  Anh
đã từ lâu không còn là Ta nữa
và Ta
đã từ lâu không được là Em. Anh .nữa...
Một ngày nào đó
trong vòng xoáy vô thường run rủi
gặp nhau
Ta có còn bồi hồi được thấy
một thoáng nét Em. Anh. Si Mê. Ngày xưa phảng phất
từng cho Ta một thời nhớ thương ngây dại
sót lại trong nhau.
                                            
2010



THẤP THOÁNG

Có thể những lời nồng nàn đằm thắm
có thể những lời ca tứ tình bay bổng
có thể những nhớ thương vu vơ lạ lẫm
và có thể cả những day dứt mặn nồng
với ai đó
Anh
một lần
chưa nói
chưa dành
cho em.
Có thể những mối tình đi qua đời anh lặng lẽ
có thể những bóng hình một thời thơ vương lãng đãng
có thể những con đường hàng cây anh từng hò hẹn
có thể những mắt môi giờ đã tàn phai theo dĩ vãng
Anh
chưa kể
với em
một lần.
Những cơn đau tình si vật vã
những nụ cười quay quắt lòng anh
những lời ca thả trôi anh về bến bờ xa lạ
những ngày mưa làm anh giật mình trống lạnh
cả những cơn giông hờn dỗi
tầm tả lòng anh nhức nhối thường ngày
cả những âu lo
sợ một ngày không gần nhau được nữa. . .
Rồi
cả những riêng tư thì thầm hai người đắm đuối
từng có thể
có với anh
đã hơn một lần
làm em đau nhói
chạnh lòng
mình. không. được. dự. phần.
Và rồi
một ngày
anh chợt nhận ra
những điều anh chưa nói với em
tất cả
đâu đó có em
thấp thoáng.

Viết cho H.V.T
30/5/2013

TRẦN HỮU KHẢ
READ MORE - BUÔNG TAY - chùm thơ Trần Hữu Khả