Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Phan Khâm. Show all posts
Showing posts with label Phan Khâm. Show all posts

Wednesday, February 12, 2020

THẾ GIỚI THI CA CỦA PHAN KHÂM QUA THI TẬP DÒNG SÔNG THAO THỨC - Hồ Trường An




THẾ GIỚI THI CA CỦA PHAN KHÂM
QUA THI TẬP
DÒNG SÔNG THAO THỨC

Hồ Trường An


Thi tập Dòng Sông Thao Thức là tác phẩm thứ hai của Phan Khâm vào thời kỳ anh đã có tên tuổi trên thi đàn và cũng vào thời điểm thi tài anh bắt đầu nở hoa.

 Từ  Bên Dòng Thạch Hãn cho đến Dòng Sông Thao Thức, thi ca của anh tiến một bước dài. Tuy anh không làm cho độc giả chúng ta có cảm tưởng anh như Tôn Hành Giả dùng phép cân đấu vân nhảy một bước trên mây, ném mình xa tới vạn dậm. Nhưng khi đem hai thi tập ra so sánh, chúng ta thấy thi tập thứ hai có một cuộc lột xác ngoạn mục hơn. Cũng có thể bảo rằng anh có canh tân hóa một vài yếu tố trong thi ca dù ngay lúc anh đi theo đuờng cũ lối mòn đi nữa. Chẳng hạn ở những bài thất ngôn bát cú với thể điệu cổ kính, anh vẫn vận dụng những lối chơi chữ rất lạ lẫm và cực kỳ gợi cảm. Thơ của Phan Khâm ở mọi thể điệu mà tôi sắp trích ra Lời Giới Thiệu này rất là... phan khâm, không vướng một sợi tóc một mảy lông của thơ ai khác. Những ngôn từ của anh trong những bài thơ chọn lọc này sao là bình đạm, không một làn mây văn chương uyên bác mỏng nhẹ nào lướt qua huống chi là trà trộn lẩn lộn vào. Vậy mà chúng đẹp bất ngờ và sống động hẳn lên:

 Cô tịch thềm hoang vỡ giọt mưa
 Chuyển mùa tàu lá cứ đong đưa
 Vòng tay hối hả rời chưa sáng
 Bong bóng phập phồng chạy giữa trưa
 Vuốt tóc ướt mèm căn gác cũ
 Tắm hồn khô héo bến sông xưa
 Ngược dòng nước chảy vào tâm thức
 Xoáy xuống đáy sâu chuyện dối lừa.
 (bài Vũng Xoáy)

Phan Khâm làm một cuộc chơi chữ rất thống khoái, rất điêu luyện. Anh khoác lên vóc dáng thơ chiếc áo cẩm bào hay bộ nhung y của trang mã thượng hào hoa:

Nửa khuya tay vuốt lưng chừng
Bơi theo sợi tóc ngập ngừng nhánh rong
Mơ hồ nửa đục nửa trong
Lăn tròn cuội đá lưu vong nửa đời
(bài Một Nửa)

Đố ai hiểu nguyên vẹn ý nghĩa của bài thơ? Nhưng chúng ta lại cảm nhận được cái âm điệu du dương, cách chơi chữ (jeu de mots) tuy đơn giản mà thập phần truyền cảm của tác giả. Ít khi Phan Khâm dùng ngôn từ hào nhoáng và hoa lệ cho thi ca của anh. Anh làm cho chúng ta nghĩ đến công việc moi lớp cơm nhạt nhẽo trong hột loại trái nam mai (tức là loai mù u) để phơi nắng, chắt lọc thứ dầu đặc sánh như mật ong. Đó là một loại hương du dùng đốt đèn để chúng ta cảm nhận được mùi thơm man mác. Và ngọn lửa thắp bằng dầu mù u cháy trên bấc sáng trắng hơn ngọn lửa vàng ẻo và lù mù thắp bằng dầu hỏa.

 Tiếp theo đây, xin cùng đọc bài thơ Ngọn Nến Giao Thừa. Bài thơ này có một bức màn sương mộng ảo che khuất những điều bộc lộ quá cởi mở để đưa thơ vào khúc nhạc ân tình cực kỳ âu yếm:

 Tôi thắp ngọn nến giao thừa
 Môi em một nụ hoa vừa mở ra
 Theo dòng ký ức nguy nga
 Hồn tôi diệu vợi ngân hà đêm nao
 Mở tung cánh cửa ngàn sao
 Suối tóc trừ tịch cuộn vào ý thơ
 Vin cành nẩy lộc mối tơ
 Trắng tinh con bướm đầu giờ hợp hôn.

Vẫn là những đề tài quen thuộc, nhưng tác giả không để cho ý lẫn lời cũ mèm để khỏi làm buồn ngủ cho người đọc. Và tuyệt vời thay, đọc lên nhũng bài thơ với đề tài xưa sao nay vậy ấy, chúng ta biết ngay là thơ của Phan Khâm rồi. Thơ anh có bản sắc riêng. Khi sáng tác thơ, anh quan sát cảnh vật, nhân vật và tình người rất tinh nhuệ. Anh tìm những góc cạnh độc đáo, những màu sắc đặc biệt để đưa vào thơ của mình. Cái xưa sao nay vậy bị san bằng tức khắc. Cái tai hại nhất của một nhà thơ là sáng tác những bài thơ từ nội dung đến hình thức trùng lẫn vào thơ của nhiều kẻ khác, không tạo được cái cá biệt rực rỡ cho nó. Phan Khâm tránh được cái tai hại đó để thơ mình thăng hoa vào cõi nghệ thuật xán lạn huy hoàng.

 Chúng ta đã gặp trong Dòng Sông Thao Thức những bài thơ ngợi ca quê hương, những bài thơ thương nhớ kinh dâng mẹ hiền, những bài thơ ký thác tâm sự và giao cảm với người yêu v.v...

 Quê hương đi vào thi ca của Phan Khâm gợi nên phấn đồng hương nội, phấn tỏa mùi hương đam đam, hoa phô sắc thanh thanh, nhưng có sức truyền cảm mãnh liệt ở những hình ảnh chạm sâu vào cõi ấn tượng của người đọc. Đôi khi những bài thơ ấy còn ẩn dụ con người trầm luân trong hệ lụy, trong phiền não đa đoan:

 À ơi.. con nước, con đò
 Trên sông ai thả câu hò lửng lơ
 Cát bồi cát lỡ tương tư
 Con hàu, con hến ngất ngư phận đời.
  (bài Lửng Lơ Câu Hò).

Trong Dòng Sông Thao Thức, quê hương thường được tác giả lồng vào hình ảnh người mẹ hiền. Dường như trong thâm sâu của tiềm thức anh, Quê Hương là Đất Mẹ, là một hoá thân mầu nhiệm của Mẹ Việt Nam chúng ta Bà Mẹ Tổ Quốc thiêng liêng ấy sáng rực trong tấm lòng của người yêu quê mến đất và trong niềm tin tưởng của đứa con hiếu hạnh trong gia đình đã nhập vào bà mẹ đã banh da xé thịt để sinh ra đương sự một cách tuyệt vời.

Nhớ con cu gáy đậu cành tre
Cái tiếng cúc cu bóng mẹ về
Tan buổi chợ chiều chân bước vội
Một đời của mẹ với làng quê

Cu gáy không còn tiếng cúc cu
Từ ngày vĩnh biệt mẹ... thiên thu
Thân tre đã chẻ làm dây buộc
Trôi chặt linh hồn mẹ thế ư!!!
(Bài Nhớ Con Cu Gáy)

Con đường làng dưới chân đê
Chiêm bao thấy bóng mẹ về nghiêng nghiêng
Đầu mùa cây trái tháng giêng
Từ trong mắt mẹ một thuyền hoa xuân.
(bài Một Thuyền Hoa Xuân)

Tình yêu thương đối với mẹ của Phan Khâm đâu phải sản sinh từ mạch đất sỏi đá khô cằn quê ương anh.  Vậy mà nó còn mở  cho ta những tư tưởng lạ  về kiếp nhân sinh, đưa thơ anh vào một vũ trụ thăm thẳm bao la hơn.

 Còng lưng mẹ
 xuống hoàng hôn
 qua con sông cạn
 tới cồn cỏ khô
 trượt chân
 mẹ hỏng cơ đồ
 ngã nghiêng
 giữa mấy nấm mồ
 tan hoang...
(bài Mẹ)

Trong "Dòng Sông Thao Thức", thơ tình yêu chiếm khá lớn rộng. Tác giả yêu nồng đậm, có khi đến chỗ hổn hển, nhiệt cuồng, dữ dội. Từ tình yêu, anh cầm lòng không đậu truợt ngã qua tình dục một cách ngon ơ, một cách tỉnh bơ.  Có như thế, anh mới hóa thân một người tình tuyệt vời đúng nghĩa chứ bộ!

 Lộ ra một nửa vầng trăng
 Giữa vùng ngực nóng em căng dậy thì
 Vườn xuân đốn ngã cây si
 Cỏ non mơn mởn... em đi lấy chồng
 Thấy tôi đứng đó khóc ròng
 Như thằng con nít ai bồng bế tôi.
(bài Vườn Xuân)

 Căng tròn hai quả táo
 Em bảo của trời cho
 Đứng dưới triền mộng ảo
 Ngước nhìn cũng đủ no
(bài Hai Quả Táo)

Nhưng tác giả không sống với cơn đam mê trường cữu hoài hủy đâu. Anh vẫn có nhiều lúc bình tĩnh lại, lòng êm ả như mặt gương hồ thu để đón cảnh sắc lãng mạn như trời xanh lẫn vào nước biếc.  Như hình ảnh những áng mây đẹp  như gấm vóc, như reng thêu bay về soi bóng dãi sông xuân:

 Sợi thương cuộn tròn ăn năn
 Vòng vo như bánh xe lăn đường về
 Sợi xưa còn mái tóc thề
 Lược ngà óng ả bên lề nhớ nhung
 Sợi vương mặt gối tương phùng
 Em ơi vuốt tới tận cùng tơ duyên
(bài Sợi Tóc)
 
Thơ của Phan Khâm không trống trải bộc tuệch, chữ đâu nghĩa đó. Nó cũng không quá bưng bít, tối tăm, hũ nút. Nó chập chờn phiêu diễu, khi ẩn khi hiện, thấp tha thấp thoáng như chiếc bóng trong mơn như huyễn ảnh trong đáy nước, quyến rũ vô cùng. Thơ lục bát của anh thường đi thẳng vào lòng người, bởi lẽ nó vuơng vấn hoặc đượm nhuần tinh thần và âm vọng ngọt ngào tình ý của loại ca dao.  Đọc loại thơ như thế, chúng ta có cảm tưởng trái tim mình như cỏ lá tẩm sương, như chất mật ong thấm vào tấm bánh nướng.

Nhà thơ Phan Khâm
Điều đáng nói là loại thi ca nói lên phận người, nói lên những trái cựa trong cuộc sống, những cái phức tạp và mâu thuẩn của con người đã làm sáng tỏ cái tài hoa trên đà phát triển sung mãn của Phan Khâm sau thi tập Bên Dòng Thạch Hãn. Thơ quê hương, thơ kính dâng mẹ hiền, thư gửi người yêu của anh dù đi thẳng vào cõi thưởng ngoạn cùng ấn tượng của người đọc, dù chúng rung cảm tâm hồn họ hay làm lay động trái tim họ đi nữa; nhưng chúng vẫn chưa đào cho chính chúng một chiều sâu đáng kể. Đọc chúng xong, chúng ta không bần thần suy nghĩ lâu, không tra vấn cái bí nhiệm của cuộc sống được. Chính những bài thơ ăm ắp suy tư về phận người, những bài thơ tra vấn hiện hữu mới đưa anh lên địa vị cao sáng hơn trên thi đàn.

 Bóng núi chìm trong sương
 Bóng người mờ trong gương
 Còn bao nhiêu nhân ảnh
 Nổi trên bờ nhiễu nhương.
(bài Bóng Núi)

Phan Khâm đưa chúng ta đối diện với cái ý niệm về không gian vô biên và về thời gian ngút ngàn gần như vô tận qua một mảnh tim đá:

 Nhặt một mảnh tình hai tỉ năm
 Đào sâu ừ một cõi xa  xăm
 Mảnh tình hóa thạch tim ai đó
 Ai bảo thời gian chảy mất tăm
(bài Hóa Thạch)
 
Vào thời đại nầy, tâm hồn các nhà văn nhà thơ thường bị trăn trở và xáo trộn bởi nhung cái rối reng của thời cuộc, của trăm đường lối chính trị phiền toái hổn tạp, dằn co nhau.  Cho nên các tác phẩm văn chương nói chung, các thi tập nói riêng bị ảnh hưỏng bởi cái chi phối của thế hệ nhiễu nhương, bởi niềm ưu thời mẫn thế. Phan Khâm chọn một đường lối khác để anh tìm về sự bình an của nội giới, để anh nhìn sâu vào tâm cảnh, tâm thức của mình và để anh tra vấn những vấn đề siêu hình, tâm linh và tôn giáo.

Xin đọc bài Chuyện Dòng Sông. Có thể đây là một tác phẩm tiêu biểu nếp suy tư huớng về cái chân ngã của anh hơn:

 Dòng đời là chuyện của dòng sông
 Xuống thác lên ghềnh tới biển đông
 Nhớ nước có nguồn, cây có cội
 Dòng đời là chuyện của dòng sông.
 Cứ sống theo nhau những nhịp cầu
 Biết rằng còn lắm nỗi thương đau
 Bao nhiêu hệ lụy đang ràng buộc
 Cứ sống theo nhau những nhịp cầu.
 Hàng vạn dòng sông giữa cuộc đời
 Bọt bèo phiêu bạt, nước đang trôi
 Vẫn mang thân phận người lưu lạc
 Hàng vạn dòng sông giữa cuộc đời.
 Ngày nào không nói chuyện dòng sông
 Ngày đó hoang vu giữa cánh đồng
 Ngày đó đồng không, không tất cả
 Ngày nào không nói chuyện dòng sông

Bài này có nghĩa chánh là con nguời lưu lạc nhìn dòng sông nhớ về quê cha đất tổ. Nhưng qua một liên tưởng tuyệt vời dựa trên một ẩn dụ đặc biệt, chúng ta có thể nghĩ đến chúng sanh rời bỏ cái Chân Tâm (một trong những cái tên của Niết Bàn) trôi lăn vào dòng sanh tử luân hồi, chẳng biết bao giờ trở lại.

Cũng vậy, ở bài Điểm Nghiêng, Phan Khâm khai triển thêm con đường tìm về cái cuộc chứng ngộ vào Chân Tâm, thoát khỏi nẻo sanh tử luân hồi. Đó là cái điểm đứng. Nhưng duới cái nhìn điên đảo mộng tưởng của chúng sanh thì đó là cái điểm nghiêng. Nhưng quý hồ là ta gặp những điểm nghiêng để rồi có ngày nhờ tu chứng tinh tấn mà chúng hóa thành một điểm đứng duy nhất đưa chúng ta và cơn chứng ngộ bất khả tư nghì.

 Hai ba lần lỗi hẹn
 Chưa về tới điểm nghiêng
 Con tàu nào rời bến
 Nhổ neo bờ nhân duyên.
 Hai ba lần lỗi hẹn
 Bóng chiều về điểm nghiêng
 Tiếng chim nào nghèn nghẹn
 Bay đôi cánh tật nguyền.
 Hai ba lần lỗi hẹn
 Con dã tràng đi nghiêng
 Điểm nào còn nguyên vẹn
 Sóng tràn chưa xóa tên.
 Xin lần nầy đi tới
 Vo tròn lại điểm nghiêng
 Đem từ tâm duyên khởi
 Hóa thân những lời nguyền.
Xin lần nầy cùng đến
Mắt nhìn thẳng điểm nghiêng
 Như sao trời thắp nến
 Từ một cõi vô biên.
 Xin lần nầy tao ngộ
 Xâu thành chuỗi điểm nghiêng
 Nguyện cho thành điểm đứng
 Giữa thanh âm diệu huyền.
*

Với thi tập Dòng Sông Thao Thức, Phan Khâm đã chứng tỏ khách yêu thơ một bản lĩnh không nhỏ.  Trong thi tập có nhiều bài thơ xướng họa thù tạc với nhau, chỉ lấy cái chân tình làm gốc, chứ không lấy cái tinh xảo làm mục đích . Tuy nhiên, nói chung, thi tập dù không hẳn là kỳ trân dị bảo cũa thi giới Việt Nam ở hải ngoại, nhưng nó vẫn là một món quà đặc sắc dành cho hiến lễ mùa thơ năm Bính Tuất (2006) vậy.

HỒ TRƯỜNG AN
(Troyes, France)

READ MORE - THẾ GIỚI THI CA CỦA PHAN KHÂM QUA THI TẬP DÒNG SÔNG THAO THỨC - Hồ Trường An

Sunday, June 18, 2017

CON ĐÒ BẾN CỘ - Thơ Phan Khâm - nhạc Nguyễn Tất Vịnh





Cây Đa Bến Cộ
(Bến Sông Ô Lâu) 

Phan Khâm

Khi mô về Bến Cộ
Nhớ cây đa, con đò
Nghe chuyện tình dang dở
Em nhìn chị ngẩn ngơ

À ơi con nước con đò
Trên sông ai thả câu hò lửng lơ
Cát bồi cát lỡ tương tư
Con hàu con hến ngất ngư phận đời

Khi mô về Bến Cộ
Em xin chị câu hò
Dù gặp nhiều gian khổ
Sao chị vẫn đành cho

Khi mô về Bến Cộ
Em nhớ mãi câu hò
Chim xa đàn lìa tổ
Lạnh lùng chị co ro

Khi mô về Bến Cộ
Bao giờ bới âu lo
Khua mái chèo sống vỗ
Trăm năm lỗi hẹn hò

“Trăm năm đành lỗi hẹn hò
Cây đa Bến Cộ con đò khác đưa
Cây đa Bến Cộ còn lưa
Con đò đã thác năm xưa tê rồi..”

Phan Khâm 
READ MORE - CON ĐÒ BẾN CỘ - Thơ Phan Khâm - nhạc Nguyễn Tất Vịnh

Saturday, April 22, 2017

DẤU VẾT NÀO SẮT SON - Thơ Phan Khâm





Dấu vết nào sắt son 

Phan Khâm

Mời anh vào dòng chảy
Quanh ngọn đồi đang mưa
Xin nuông chiều run rẩy
Còn nặng gánh tương tư

Mời anh vào nhan sắc
Nơi màu mở phù sa
Bao nhiêu tình chất ngất
Bây giờ đã đơm hoa

Mời anh vào suối tóc
Bềnh bồng mối tơ vương
Trong vòng tay thao thức
Mặn nồng thú đau thương

Mời anh vào mộng chín
Trái ngọt ngào tâm cam
Qua đoạn đời bịn rịn
Mấy cho vừa đa mang

Mời anh vào chiêm ngưỡng
Cuối phương trời mây bay
Em ngồi làm hình tượng
Tượng đá nào không say

Mời anh người độ lượng
Từ thuở chờ giao ngôn
Ở bên bờ thịnh vượng
Dấu vết nào sắt son.

Phan Khâm


READ MORE - DẤU VẾT NÀO SẮT SON - Thơ Phan Khâm

Sunday, February 14, 2016

TA NHỚ EM - Thơ: Phan Khâm - Nhạc: Phan Anh Dũng (VA)




Hình lyrics từ cothommagazine.com



READ MORE - TA NHỚ EM - Thơ: Phan Khâm - Nhạc: Phan Anh Dũng (VA)

Wednesday, December 30, 2015

HAPPY NEW YEAR 2016 - YouTube - Lời chúc của nhà thơ Phan Khâm




HAPPY NEW YEAR 2016

Kính cầu chúc quý anh chị năm mới 2016 
từng bước đi chân cứng đá mềm
con đường hoa nở mọi miền đan tâm

Phan Khâm-Phi Hồng
READ MORE - HAPPY NEW YEAR 2016 - YouTube - Lời chúc của nhà thơ Phan Khâm

Tuesday, February 17, 2015

THAY LỜI CHÚC TẾT - Phan Khâm


READ MORE - THAY LỜI CHÚC TẾT - Phan Khâm

Friday, December 5, 2014

MỘT MAI TRỞ LẠI - Thơ Phan Khâm, Nhạc Nguyễn Tuấn, Ca sĩ: Mai Thiên Vân



MỘT  MAI TRỞ LẠI…

Một mai trở lại sông Hằng
Còn chăng hạt cát tôi nằm đáy sông
Hay đã vào sa mạc mênh mông
Ngủ yên dưới cội xương rồng ngẩn ngơ
Đêm nào ngọn gió vu vơ
Không chừng gió xoáy bên bờ vực sâu
Ngày kia trở lại nương dâu
Xin quên đi chuyện thương đau đời thường
Xin làm hạt bụi tầm dương
Ngày xa vời vợi vô thường tri  âm
Cõi nào còn giữ thâm tâm
Khi tầm tay với phù vân muộn màng
Một mai trở lại thiên đàng
Luân hồi quanh quất ngỡ ngàng thấy nhau
Bên bờ một bụi bông lau
Bạc phơ như chuyện qua cầu đắng cay
Thôi về cây cỏ mảy may
Ngủ yên đi nhé đời này nghe em

Phan Khâm




phanvyle@yahoo.com
READ MORE - MỘT MAI TRỞ LẠI - Thơ Phan Khâm, Nhạc Nguyễn Tuấn, Ca sĩ: Mai Thiên Vân

Monday, September 22, 2014

ĐIỂM NGHIÊNG - thơ Phan Khâm


READ MORE - ĐIỂM NGHIÊNG - thơ Phan Khâm

Friday, August 15, 2014

ƯỚC MƠ - Nhạc Nhật Bằng, Thơ Phan Khâm, Ca sĩ Mai Thiên Vân.




ƯỚC MƠ

Ai ngồi mơ mận mơ đào
Tôi mơ tôi ước ngọt ngào dung nhan
Nghe rơi rơi thấm vào hồn
Đôi môi em mọng nét son kinh kỳ
Đẹp như một đóa trà mi
Da ngà mắt ngọc dậy thì xuân xanh
Xin đừng là thoáng mong manh
Giữa ta vô ngã, chung quanh vô thường
Nẻo về trăm nhớ ngàn thương
Nẻo đi giăng lối tơ vương ban đầu
Kiếp sau cho tôi nguyện cầu
Thế nào em cũng nhiệm mầu đi qua
Chắc rằng thuở đó đôi ta
Yêu em xõa tóc nết na ngại ngùng
Lưng đồi nắng xuống rưng rưng
Níu tay em lại xin đừng hoàng hôn
                               Phan Khâm
READ MORE - ƯỚC MƠ - Nhạc Nhật Bằng, Thơ Phan Khâm, Ca sĩ Mai Thiên Vân.

Tuesday, July 29, 2014

TRONG TRÍ NHỚ DÒNG SÔNG - thơ Phan Khâm - nhạc Huy Lãm - giọng ca Tâm Hảo





Trong Trí Nhớ Dòng Sông - thơ Phan Khâm
 
(Cảm đề bức tranh River in Memories Hue của Họa sĩ Đinh Cường)

Trong trí nhớ dòng sông
Tóc em bay phiêu bồng
Giữa hai hàng phượng đỏ
Thương thương mùa hạ hồng

Trong trí nhớ dòng sông
Em chọn màu rêu rong
Áo dài đi qua phố
Ai biết đời long đong

Trong trí nhớ dòng sông
Mươn mướt hàng mi cong
Lối em về Thôn Vỷ
Vườn cau vừa trổ bông

Trong trí nhớ dòng sông
Chín đợi đến mười mong
Qua cầu nghe nức nở
Tiếng ve chiều Kim Long

Trong trí nhớ dòng sông
Em đan suốt mùa đông
Ai đó về An Cựu
Có nắng đục mưa trong?

Trong trí nhớ dòng sông
Ôi xa vắng mênh mông
Lối xưa thành quách cũ
Còn rãi vàng phấn thông

Trong trí nhớ dòng sông
Đưa em xuống thuyền rồng
Bao cảnh đời nhung lụa
Có có rồi không không

Trong trí nhớ dòng sông
Mờ mịt sắc cầu vòng
Mưa Huế nhiều chi lạ
Nước phân chia đôi dòng

Phan Khâm

(Chép từ trang Hương Nguyễn Hoàng)
READ MORE - TRONG TRÍ NHỚ DÒNG SÔNG - thơ Phan Khâm - nhạc Huy Lãm - giọng ca Tâm Hảo

Wednesday, June 11, 2014

LỤC BÁT MÙA HẠ - Phan Khâm




THẾ GIAN… THẾ NGAY

Thế gian nầy em sinh ra                                    
Thế ngay thẳng đứng anh hà hơi em            
Thế thời phải thế rồi quen                                
Thế nào tối lửa tắt đèn có nhau  


VE SẦU MÙA HẠ  

Mùa xuân đi, mùa hạ về                               
Con chim nhún nhảy, con ve thẩn thờ         
Ve sầu đang muốn đề thơ                                  
Tiếng kêu não ruột bên bờ tái sinh   


VƯỜN HỒNG MÙA HẠ   

Qua vườn huệ tới vườn hồng                         
Thơm mùi con gái chưa chồng nay mai         
Từ hương sắc tới hình hài                                
Ngửi đi thi vị cái gai lưng tròng    
 

CƠN MƯA MÙA HẠ     

Van xin cho anh đi cùng                                             
Nhìn em ướt áo ngượng ngùng phải không        
Nửa kia trắng nửa nầy hồng                                      
Ghét cơn mưa hạ thay lòng theo anh  


BÓNG DỪA TRƯA HÈ  
  
Ngồi chờ em dưới bóng dừa                                   
Không em ai đó mới vừa qua đây                             
Mình không hoa mắt hoa tay                                  
Trưa hè không gió hoa lay lạ lùng


NGÓ TRỜI MÙA HẠ    
   
Ngồi cho thẳng nói cho ngay                                       
Con rơi con rớt con nầy con kia                                   
Mùa hè còn mang đôi hia                                               
Đòi đi bảy dặm tía lia nhìn trời    


CON QUỐC CON VE

Người xưa gọi quốc vào hè
Người nay xin gọi tiếng ve nơi nầy
Ve cành cây, quốc bụi cây
Kêu than đất nước chưa đầy lại vơi


HOA PHƯỢNG MÙA HÈ

Nửa cây số tới trường em
Không ngờ khoảng cách êm đềm lung lay
Đâu còn tà áo em bay
Nhìn màu hoa phượng cứ ray rứt hoài


HOA DẠI … HOA KHÔN

Hoa dại đang vừa trổ bông
Hoa khôn đâu hết ai bồng bế đi
Số trời hai chữ xin ghi
Đừng chê hoa dại đừng vì hoa khôn


VẠT NẮNG CHIỀU HÈ

Lau mồ hôi tắm nắng vàng
Quên nhìn tà áo bên đàng đang bay
Xin em chờ một vài giây
Ngại chi đôi má hây hây dỗi hờn


NGỌN SÓNG MÙA HÈ

Em ngồi xõa tóc chiều hôm
Xin em từng phút cho ngôn ngữ vào
Chưa đêm đừng hỏi trăng sao
Lắng nghe sóng vỗ rạt rào ý thơ


MÙA HẠ HAI BÔNG

Hương sen thơm ngát hồ sen
Hai bông thu dấu có em mang về
Đừng cho ướt áo đầm đề
Lộ ra thì chết kẻ chê người cười

                 Phan Khâm



READ MORE - LỤC BÁT MÙA HẠ - Phan Khâm