Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, June 21, 2026

CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG: Gặp nhau trên phố xa / Về ngang làng cũ Thái An / Người đàn bà trưởng thành, cô độc / Gió thốc xối, cơn mưa chiều nặng hạt

 

Bắc Bình, Lâm Đồng.
Hình từ bachhoaxanh,com


Gặp nhau trên phố xa


Giọt buồn rơi trên má

Em quay ngang đổ thừa

Hạt bụi nào nghịch lạ

Như hôm nào, ngày xưa…


Chỉ ít nhiều nuối tiếc

Không còn trong dỗi hờn

Giọt buồn chiều ly biệt

Chứa chan những nguồn cơn


Miệt mài trong cõi nhớ

Mười năm rồi mười năm

Không một lần gặp gỡ

Thắm đẫm vết lăn trầm…


Để chiều nay, bất chợt

Trên phố lạ, gặp nhau

Giữa dòng xe không ngớt

Lời vụng về nhận trao


Giọt buồn, dâng đầy ắp

Cuốn quýt lời hỏi thăm

Trong tiếng cười ngượng ngập

Hoen mờ dấu xa xăm…



Về ngang làng cũ Thái An


Lời của nắng, hay lời của gió

Mà chấp chới, thì thào ngày đó không em?

Mộng tưởng ngày xưa, như còn lem luốc đỏ…

Âm ỉ, thao lao trong chiều muộn nhá nhem


Lối nhỏ quanh co, còn rơi vương vãi

Bóng nắng hồi quang trên những ngọn dừa

Khấp khởi hàng tre reo, chiều trở lại

Làng Thái An vẫn nồng ấm như xưa


Một thuở bạn bè còn nguyên đai nguyên kiện

Tua rượu xây chừng, tràn khát vọng ngày mai

Có đôi mắt ai, tròn xoe lúng liếng

Trên thềm cát hoang sơ, bóng nắng đổ dài


Tiếng chó, tiếng gà vẫn hồn nhiên chao chác

Con lộ mới xây xong, rộn rã tiếng ai cười

Bên đám Karaoké tưng bừng sóng nhạc

Ta lặng lẽ dò tìm, hun hút tuổi hai mươi…

Người đàn bà trưởng thành, cô độc


Một mình ngồi, rọi sáng bóng hoàng hôn

Đời thành đạt, phía bên kia triền dốc…


Chợt một phút bâng quơ, xao động trở day lòng

Nghe tiếng gọi mơ hồ trong tiềm thức

Lãng đãng chiều trong sợi khói mênh mông



Gió thốc xối, cơn mưa chiều nặng hạt


Cuộc nhậu đã rè rè tiếng hát

Có một gã ngồi bó gối, ngóng mưa


Bài hát buồn xuôi, trôi lạc giọng

Giọt mưa hắt, lạnh hiên đời trống rỗng

Mưa bây giờ, sao ướt cả ngày xưa?


Lê Thanh Hùng

       Bắc Bình, Lâm Đồng


READ MORE - CHÙM THƠ LÊ THANH HÙNG: Gặp nhau trên phố xa / Về ngang làng cũ Thái An / Người đàn bà trưởng thành, cô độc / Gió thốc xối, cơn mưa chiều nặng hạt

PHỐ CHIỀU HÀ NỘI - Thơ: Đặng Xuân Xuyến

  

 

Hình từ giadinh.suckhoedoisong.vn

 PHỐ CHIỀU HÀ NỘI


Về phố Thái Hà thật là phiêu

Chợ cóc lùi xa, gió mượt nhiều

Và kìa phố nhỏ Trần Quang Diệu

Hè thoáng, vườn hoa trổ sắc yêu.

.

Tôi lạc bước vào Trương Hán Siêu

Phố nay lột xác dáng yêu kiều

Sờ-pa cao cấp, thời trang hiệu

Nhịp sống phồn hoa quá mỹ miều.

.

Ồ, phố Hoàng Cầu đã “xuất chiêu

Đường sắt trên cao check-in chiều

Quảng trường hồ nước lung linh chiếu

Gom cả hoàng hôn gửi dáng Kiều.

.

Tôi ngẩn ngơ tìm phố Yết Kiêu

Nơi "Tiến quân ca" cuộn thủy triều

Nơi Bùi Xuân Phái khơi huyền diệu

Nơi khúc tâm tư lắng một chiều

.

Tôi rảo bước về một quãng yêu

Hàng cây cổ thụ phủ bóng chiều

Tôi mang cầm cố phố Bà Triệu

Nhặt chút hương thầm giữa lối yêu..

*.

Hà Nội, chiều 16 tháng 06-2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

 

READ MORE - PHỐ CHIỀU HÀ NỘI - Thơ: Đặng Xuân Xuyến

TIM EM VẪN GIỮ QUÊ NHÀ VÀ ANH / MY HEART STILL HOLDS MY HOMELAND AND YOU - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain

  


 

Tim Em Vẫn Giữ Quê Nhà Và Anh

 

Tác giả: Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany

& Musharraf Hussain, Assam, India

 

Quê hương còn ở trong tim

Như vầng trăng sáng dịu êm mỗi chiều

Cho em bao nỗi thương yêu

Và anh trong những cánh diều tuổi thơ

 

Bao năm đi giữa bất ngờ

Vẫn nghe gió gọi bên bờ nhớ nhung

Quê nhà một phía mênh mông

Một phía là bóng người thương đợi chờ

 

Nhớ sao câu hát ầu ơ

Nhớ màu lúa chín, nhớ bờ tre xanh

Và nhớ ánh mắt của anh

Hiền như nắng sớm trong lành quê xưa

 

Em đi qua những nắng mưa

Qua bao phố lạ vẫn chưa nguôi lòng

Mỗi khi nhìn ánh trăng trong

Lại nghe kỷ niệm theo dòng thời gian

 

Quê hương là tiếng dịu dàng

Ru em lớn giữa ngập tràn yêu thương

Anh là nỗi nhớ vấn vương

Theo em qua những dặm trường xa xôi

 

Mai này trở lại quê thôi

Em mong còn thấy nụ cười của anh

Giữa trời gió mát trong lành

Tay trong tay ngắm đồng xanh cuối chiều

 

Quê hương nuôi những thương yêu

Cho tình mình mãi sớm chiều nở hoa

Dẫu đi khắp chốn phương xa

Tim em vẫn giữ quê nhà... và anh.

 

 

 

My Heart Still Holds My Homeland and You

Thi Lan Anh Tran, Aschaffenburg, Germany

& Musharraf Hussain, Assam, India

  

 

My homeland lives within my heart,

Like moonlight soft when evenings start.

It taught me love, so pure and true,

And led my wandering soul to you.

 

Though far I roam through foreign skies,

Its gentle call within me lies.

One path returns to fields I knew,

Another leads my thoughts to you.

 

I miss the songs of childhood days,

The golden fields in autumn haze.

The bamboo shadows, green and long,

And your warm eyes that felt like home.

 

I've walked through storms and distant lands,

Through crowded streets and shifting sands.

Yet when I see the moon above,

It stirs old dreams and faithful love.

 

My homeland was a tender voice,

That taught my heart to make its choice.

And you became the quiet light

That guides me through the longest night.

 

One day I'll journey home once more,

To where the fields meet sky and shore.

And there, I hope your smile will be

The first bright welcome waiting me.

 

The land that raised my soul to bloom

Still fills my heart with sweet perfume.

Though oceans stretch both far and wide,

My home and you stay side by side.

 

Wherever fate may lead me through,

My heart keeps both: my home and you.

For love and roots will never part—

They live forever in my heart.

 

&&&

E- Mail: Wirtschaftskanzlei@Dipl-Kauffrau-Tran.de

Dipl.- Kauffrau Thi Lan Anh Tran




 

 

 

 

READ MORE - TIM EM VẪN GIỮ QUÊ NHÀ VÀ ANH / MY HEART STILL HOLDS MY HOMELAND AND YOU - Thơ: Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain

XIN THÔI / VỀ NGUỒN 1 / VỀ LẠI NGHEN EM - Chùm thơ: Lưu Lãng Khách

 



XIN THÔI


Anh! Chàng trai hiêng ngang

Hồn tiêu dao phiêu hoang

Trong sương mơi chiều tàn

Trong đêm đen ngày vàng

Tìm vui anh lang thang - Đa mang!

Sao kìa! Ai bên anh

Quên chiều sang đêm thanh

Than thời gian qua nhanh

Lo ngày xuân phai xanh. Yêu anh!

Bên anh đầy giai nhân

Anh không tài phân thân

Xin bao nàng yêu anh

Quên tình vui mong manh. Chờ an lành!

Xin quên luôn ga lâng

Sao cung tầng nhiều dần

Cho lòng anh phân vân

Khi chiều thu man man. Ơi, trần gian!

Đưa chân trong chiều vàng

Anh xin thôi ngồi đàn

Xin ai ai đừng buồn

Xin thôi nghìn lần luôn. Đừng ghen tuông!

             Nghĩa Hành Thu 1984

               Duy Toàn

 

 VỀ NGUỒN 1


Thời gian ơi! Quay về thôi

Cho tôi lui bao ngàn năm

Tìm về nơi chân trời xa xôi

Cùng tình yêu như âm ba trùng khơi

Qua bao mùa chưa tàn

Chiều ! Ai vui đùa trên sông

Cho tôi xin chùm hương làn môi hồng

Cùng mi cười không âu lo về ươm lòng

Rồi mai khi thong dong trên con đường dài vô cùng

Tôi không vương buồn nơi trăng hoa sơn khê

Hay trên mi thơ trinh quê- chiều mưa về

Vì lời yêu đê mê- bay mau

Hồn Âu Cơ giờ nơi đâu !

Tôi không theo Long Quân làm mưa sầu

Tôi không tham công danh đời hoen màu

Cho tôi theo người lên non cao

Cùng người tôi yêu quên gian lao

Bay xa bay cao vào bầu trời nào

Còn thiên đường mai sau

Cho tôi đi! Nàng Âu!...

                                   Cuối thu 1984

                                 Lưu Lãng Khách

 

VỀ LẠI NGHEN EM

 

Có ai biết nắng đau mình lắm lắm

Khi phơi muôn ngàn lát vỡ trên sông

Có ai hay mỗi lần em xuống tắm

Là mỗi lần sông yêu đến tái tê lòng

Anh cũng vậy,những ngày em vắng bóng

Là u hoài trăn trở cũng như sông

Là vô số những chiều anh đứng ngóng

Rồi em đi đành cất bước phiêu bồng

Anh và sông cùng yêu người con gái

Cùng nhớ thương trông ngóng biết bao mùa

Một chiều hạ sông nằm phơi lòng dạ

Ôm chiếc ngà xinh xắn của em xưa

Nắng già nua nằm trên sông kể lể

Rằng sông yêu nàng hơn cả tình anh

Hãy về lại dẫu một lần, em nhé!

Kẻo sông buồn khi tóc chẳng còn xanh.

Cuối Hạ 1984

Lưu Lãng Khách

 

 

 

READ MORE - XIN THÔI / VỀ NGUỒN 1 / VỀ LẠI NGHEN EM - Chùm thơ: Lưu Lãng Khách

Monday, June 15, 2026

CHÙM THƠ NGUYỄN HỔNG LINH: Tháng Sáu chờ nhau không người hỡi? / Tháng Sáu chiều mưa / Mưa bay bên giáo đường /

 




1.
THÁNG SÁU CHỜ NHAU KHÔNG NGƯỜI HỠI?

Em như bản tình ca đã cũ
Như bóng chiều buông rũ bên sông
Như hoạ mi luôn hót trong lồng
Như cõi buồn chất chồng vụng dại

Anh đã xoá ký ức còn lại
Để mình em thực tại nỗi đau
Bờ mộng mị đen trắng hai màu
Tháng Sáu chở nhau không người hỡi?

Giọt mưa buồn chốn xa vời vợi
Lối mòn xưa ai đợi trong chiều
Hàng phượng hồng trong gió hắt hiu
Mùa hạ chín cô liêu lẻ bóng

Tình chúng mình chơi vơi gió lộng
Em tìm bầu trời rộng thênh thang
Chở nắng gió cùng với mây ngàn
Ta hong lại chiều hoang một thuở…


2.

THÁNG SÁU CHIỀU MƯA

Tháng Sáu chiều mưa đứng đợi trông
Người về bên ấy nhớ em không?
Cô đơn ngơ ngẩn buồn xa ngóng
Mưa rơi nhớ ai đến chạnh lòng

Chiếc lá nhẹ buông trong gió lộng
Bơ vơ lạc lõng giữa phố đông
Lang thang lối cũ hồn vô vọng
Một nửa đi tìm khắc khoải mong

Hương hoa tháng Sáu lòng xao động
Lục bình trôi chiều tím trên sông
Có con chim sáo hót trong lồng
Hót khúc tình sầu mãi long đong

Lời tình tự ngày nào cháy bỏng
Tiếng yêu thương xao xuyến bềnh bồng
Đêm trôi quyến luyến chưa tròn mộng
Khúc tình tháng Sáu nhớ mênh mông

Chờ ai tháng Sáu hoá rêu phong
Nhớ quá người ơi ngày tháng nồng
Người về phố ấy mưa bong bóng
Ướt cả tình em lệ nhớ mong.

3.

MƯA BAY BÊN GIÁO ĐƯỜNG

Tình ta hôm qua trôi về đâu
Nguời đi vườn khuya thêm u sầu
Chỉ còn tiếng kinh cầu đêm trắng
Giáo đường yên lặng dưới mưa ngâu.

Thương yêu nồng thắm giờ nơi đâu
Ta đứng nghe lòng dậy nỗi sầu
Một thoáng môi cười giờ khép kín
Chỉ còn kỷ niệm phủ men sâu.

Sương mờ trăng khuyết buốt đêm thâu
Lối cũ mình qua cỏ úa màu
Tiếng bước ngày xưa như vọng lại
Gọi người quay gót vội quên mau.

Gió lạnh mang theo nỗi hằn sâu
Bâng khuâng lặng lẽ dưới chân cầu
Ký ức thuở nao buồn man mác
Người đi để lại tiếng vó câu.

Nguyễn Hồng Linh

Emailhonglinh8861@yahoo.de

https://www.facebook.com/hong.linh.nguyen.

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN HỔNG LINH: Tháng Sáu chờ nhau không người hỡi? / Tháng Sáu chiều mưa / Mưa bay bên giáo đường /

EM ĐẾN BÊN TÔI - Thơ: Trần Hữu Thuần

    



    Em Đến Bên Tôi

Thơ Trần Hữu Thuần

  

Em đến bên tôi, ngàn trăng sao tở mở,

Tinh Đẩu xuống trần cho thiên sứ hoang mang,

Gió phiêu du và mây trắng lang thang,

Rừng xanh mướt và nai vàng ngơ ngẩn.

 

Suối trong vắt tắm đá buồn thơ thẩn,

Lan muôn màu soi bóng nước khoe duyên,

Giọng Họa Mi hòa ríu rít Vành Khuyên,

Hoa Cải vàng lấn đồi hoang Sim tím.

 

Là thế đó, bầy Ong say Mật ngọt,

Khi Tình Yêu lên men rượu tân hôn,

Nghe chừng như mộng mị sáo ru hồn,

Không chắp cánh mà tầng không bay bỗng.

 

Em đến bên tôi, thời gian như ngưng đọng

Mặt Trời ngừng thoi thóp lửa bập bùng,

Chị Hằng ngừng e lệ ngắm chân dung,

Và Trái Đất ngừng quay, say tình ái.

 

Em đến rồi sao em đi xa mãi,

Còn mong chi bến cũ gặp thuyền xưa,

Hoàng Hạc bay qua, một đi không trở lại,1

 

Đến làm chi, em? Sao em lại đến?

 

1. “Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản,” Thôi Hiệu, Hoàng Hạc Lâu. 

(Grand Rapids, Michigan 08 th. 6, 2026)

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - EM ĐẾN BÊN TÔI - Thơ: Trần Hữu Thuần

CHUYỆN TÌNH NGÃ BA SÔNG - Thơ: Đặng Xuân Xuyến

 


CHUYỆN TÌNH NGÃ BA SÔNG

 

Cô ấy ngày xưa, em biết không

Thắt đáy lưng ong, mặt trắng hồng

Nghe bảo phải lòng anh cơ động

Mười mấy Đông rồi cứ ngóng trông...

 

*

 

Độ ấy năm xưa tuổi chớm hồng

Có chàng lính trẻ ghé bến sông

Tiếng cười sang sảng loang chiều rộng

Cô bé làng bên thẹn má hồng.

.

Thế rồi cô lựa gửi gió Đông

Vun mối tơ duyên bén lửa nồng

Dõi từng nhịp bước chàng cơ động

Nguyện ước trăm năm buộc chỉ hồng.

.

Rồi một chiều buồn nổi bão giông

Nghẹn ứa bến sông, nghẹn gió đồng

Dấn thân phá án... Chàng cơ động

Hồn theo bóng tựa phía hư không...

 

*

 

Cô ấy hình như chửa lấy chồng

Chiều chiều vẫn tới ngã 3 sông

Mắt chìm đăm đắm vào chiều rộng

Rồi chợt nhoẻn cười với mênh mông...

.

*.

Hà Nội, sáng 10 tháng 06-2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

baothang_xuanxuyen@yahoo.com.vn

.

 

READ MORE - CHUYỆN TÌNH NGÃ BA SÔNG - Thơ: Đặng Xuân Xuyến

Lời bình của nhà thơ Nguyễn Dậu (Long An) về bài thơ VỀ QUÊ NẪU của Vũ Hùng



 

VỀ QUÊ NẪU


Theo anh về Nẫu bấy lâu mong,

Chỉ mấy ngày thôi cũng thỏa lòng?

Bãi tắm Kỳ Co xanh nắng nhuộm,

Câu thơ Hàn Mặc đỏ trăng lồng.

Cây me Phú Lạc chòm mây trắng,

Bến nước Trường Trầu giếng cổ trong.

Sáng ghé Gò Găng mua nón ngựa,

Để em đội thử có xinh không?

VŨ HÙNG

 

Bài thơ VỀ XỨ NẪU  da diết hồn quê và những nỗi nhớ lắng sâu trong kí ức 

Ai đi xa cũng nhớ ai đi mong trở về, chính ngần ấy đã làm cho nhà thơ Vũ Hùng chùn xuống và lần trở lại hình ảnh xứ Nẫu đã đi vào thơ .

Thơ là tiếng lòng là cảm xúc của một miền nhớ yêu thương xứ  Nẫu đã theo nhà thơ tìm về với những kỉ niệm của năm tháng chia xa 

Bài thơ VỀ QUÊ NẪU như một  khúc tình ca nhẹ nhàng, sâu lắng là những hoài nhớ về tên đất, tên làng đan xen với những di tích còn  hiện hữu mãi với thời gian.

Và còn đó là hình ảnh thân thương trìu mến như cây đa bến nước sân đình… tô vẽ thêm nhưng trầm mặc uy nghi theo nhịp bước thời gian.

Tác giả nhà thơ Vũ Hùng đã khéo vận dụng và tạo một nét riêng cho mình, đó là sự đan xen giữa những ký ức và thơ trong tâm hồn người đọc bằng ngôn ngữ thi ca .

Bài thơ VỀ XỨ NẪU  của nhà thơ Vũ Hùng  là một nét chấm.phá riêng trong văn học đương đại  bởi nó khơi dậy lòng nhân ái và một bến neo đỗ có tình người tình tri âm tri kỉ trong một tâm thế tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến 

Cảm ơn nhà thơ Vũ Hùng đã cho người đọc có những cảm xúc riêng cho một lần về Xứ Nẫu yêu thương đong đầy nỗi nhớ./.

Hiệp Hòa, tháng 6.2026

 NGUYỄN DẠU: XỨ NẪU MỘT MIỀN NHỚ YÊU THƯƠNG..

READ MORE - Lời bình của nhà thơ Nguyễn Dậu (Long An) về bài thơ VỀ QUÊ NẪU của Vũ Hùng

TƠ VƯƠNG ÁO DÀI (ENTANGLED IN AO DAI) - Thơ Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain

  


FOREWORD FOR THE POEM “TƠ VƯƠNG ÁO DÀI”

 

There are presences that pass through one’s life without leaving footprints, yet they leave behind deep vibrations within the soul. No noise, no name is called—only a fleeting touch upon a fragile moment of the heart—and then they remain, like a fragrance that never fades from memory.

 

“Tơ Vương Áo Dài” was born from such moments. In it, the áo dài is not merely a symbol of gentle beauty, but a delicate streak of light within the rushing flow of life. A passing figure, as light as the wind, yet enough to stir an entire stillness within the heart.

 

The poem does not tell a complete story, but instead preserves scattered fragments of emotion—of gazes, of distance, of unspoken feelings that have already turned into lingering attachment before ever being named. Between reality and dream, between closeness and distance, one sometimes can only stand still, quietly watching a figure dissolve into the mist of time.

 

If poetry is the place where the unholdable is preserved, then “Tơ Vương Áo Dài” is a gentle attempt to hold onto a beautiful moment—even if only in imagination, even if only within memory.

 

And perhaps, it is precisely this incompleteness that creates the most enduring beauty of human emotion: beautiful because it was once felt, and forever lingering because it once touched the heart.

 

 

LỜI TỰA CHO BÀI THƠ “TƠ VƯƠNG ÁO DÀI”

 

Có những hiện diện đi ngang qua đời người mà không để lại dấu chân, nhưng lại lưu lại những rung động sâu xa trong tâm hồn. Không ồn ào, không một lời gọi tên — chỉ là một thoáng chạm khẽ vào khoảnh khắc mong manh của trái tim — rồi từ đó ở lại, như một hương thơm không bao giờ phai trong ký ức.

“Tơ Vương Áo Dài” được sinh ra từ những khoảnh khắc như thế. Trong bài thơ, tà áo dài không chỉ là biểu tượng của vẻ đẹp dịu dàng, mà còn là một vệt sáng mong manh giữa dòng đời hối hả. Một bóng hình thoáng qua, nhẹ như gió, nhưng đủ làm lay động cả một khoảng lặng trong tim.

Bài thơ không kể một câu chuyện trọn vẹn, mà lưu giữ những mảnh cảm xúc rời rạc — của ánh nhìn, của khoảng cách, của những điều chưa từng được thổ lộ nhưng đã kịp hóa thành nỗi vương vấn. Giữa thực và mộng, giữa gần và xa, có khi con người chỉ biết đứng lặng, lặng lẽ nhìn một bóng hình tan dần vào màn sương của thời gian.

Nếu thơ ca là nơi lưu giữ những điều không thể nắm giữ, thì “Tơ Vương Áo Dài” là một nỗ lực dịu dàng để níu lại một khoảnh khắc đẹp — dù chỉ trong tưởng tượng, dù chỉ còn trong ký ức.

Và có lẽ, chính sự dang dở ấy lại tạo nên vẻ đẹp bền lâu nhất của cảm xúc con người: đẹp vì đã từng được cảm nhận, và mãi còn vương vấn vì đã từng chạm đến trái tim.

 

 

ENTANGLED IN AO DAI

Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany) & Musharraf Hussain (Assam, India)

© Copyright by Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

 

Ao Dai drifts softly through the lane,

and leaves my soul in twilight rain.

Your eyes—like evening light so clear,

just touch my heart and linger here.

 

The wind plays gently with your hair,

like drifting clouds suspended there.

You smile—an open sky so wide,

and scatter stars deep in my mind.

 

I am a leaf adrift in time,

carried by winds of fleeting rhyme.

I wish to follow, soft and still,

yet stand unmoving by your will.

 

Perhaps our fate is silent, small,

or love blooms in a misted call.

I stand alone, yet not alone,

your voice still calls me like a tone.

 

If one day you should pass my way,

please let me call your name that day.

Even within a dream’s soft gleam,

just let me hold your fading dream.

 

I gather all my broken vows,

and stitch them where the memory flows.

Your Ao Dai still moves like grace—

while I am lost in endless space…

 

TƠ VƯƠNG ÁO DÀI

Thị Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany) & Musharraf Hussain (Assam, India)

© Bản quyền thuộc về Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

 

Áo dài ai nhẹ qua đường

Để hồn tôi lạc giữa sương khói chiều

Mắt em như ánh ban chiều

Chạm vào một thoáng đã nhiều vấn vương

 

Gió nghiêng sợi tóc ven đường

Ngỡ như mây trắng nửa vương nửa rời

Em cười nghiêng cả bầu trời

Rơi trong mắt biếc rối bời tim tôi

 

Tôi như chiếc lá giữa đời

Theo cơn gió nhẹ rã rời tháng năm

Muốn theo em suốt âm thầm

Mà chân đứng lại trong tầm mắt em

 

Phải chăng duyên khẽ lặng im

Hay tình chỉ nở tim mền khói mơ

Để tôi đứng mãi ngẩn ngơ

Nghe tim gõ nhịp dại khờ gọi em

 

Nếu mai em bước qua thềm

Xin cho tôi gọi tên em một lần

Dẫu là trong giấc phù vân

Cũng xin giữ lại bóng thân em về

 

Để tôi gom cả lời thề

Khâu vào nỗi nhớ bốn bề mênh mang

Áo dài em vẫn dịu dàng

Còn tôi mắc lại giữa ngàn tơ vương…

-------------------------------------------

From: Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran 

Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de






 

READ MORE - TƠ VƯƠNG ÁO DÀI (ENTANGLED IN AO DAI) - Thơ Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain