Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, March 14, 2013

Vân Trinh PHAN KỶ SỬU - TRÁI TIM CỦA NÚI BÀ ĐEN




Rực sáng ngàn năm một trái tim
Núi Bà lòng mẹ vốn vô biên
Đạn bom tàn phá càng vươn thẳng
Chất độc chôn vùi vẫn ngẫng kên
Bền bỉ đá thêm xanh khát vọng
Vững vàng dạ mãi đỏ niềm tin
Cứ trông dáng đứng mà suy nghĩ
Hãy giữ cho cao cách sống mình.  

         Vân Trinh PHAN KỶ SỬU
READ MORE - Vân Trinh PHAN KỶ SỬU - TRÁI TIM CỦA NÚI BÀ ĐEN

LỠ CHUYẾN ĐÒ - Ngọc Tình



Nhung nhớ bồi hồi gọi tiếng em
Tim chàng loạn nhịp đến làm quen
Ngẩn ngơ thấy bóng hương chiều thoảng
Bối rối nhìn ai mái tóc mềm
Đã biết chờ mong mưa gió tạt
Mà còn ngóng đợi lửa tình nhen
Qua đò lỡ chuyến nên ân hận
Nhung nhớ bồi hồi gọi tiếng em.

TN 12-3-2013
Ngọc Tình
READ MORE - LỠ CHUYẾN ĐÒ - Ngọc Tình

DÁNG KHUYA - Thơ xướng họa của Lê Viên Ngọc, Lê Đăng Mành, Trần Ngộ


DÁNG KHUYA

Lòng luống bâng khuâng những sự tình
Lên chùa niệm PHẬT với cầu kinh
Sao nghe trong dạ niềm hư tưởng
Vẫn để ngoài tai chuyện bất bình
Một áng xuân đi nào hẹn ước
Mấy cành hạ cháy đứng làm thinh
Liễu buồn rủ xuống bờ trăng rụng
Chìm với dáng khuya một bóng hình


LÊ VIÊN NGỌC 

(ĐÀ LAT)

Bài họa 1:
TUỆ GIÁC


Cảnh vật quanh đây lắm đạo tình
Thanh hương tĩnh lặng cũng lời kinh
Sáng nghe gió gõ tâm hằng tịnh
Chiều ngắm mây trôi ý vẫn bình
Vạn pháp vô thường năng thốt gọi
Hạnh tròn bất nhiễm lặng âm thinh
Mong cầu đã nguội thân như thị
Bát nhã quán soi tỏ bóng hình


LÊ ĐĂNG MÀNH


Bài họa 2:
BÓNG TRĂNG


Tằm nhà tơ trao cuộn mối tình
Đôi bờ sinh tử thấy mà kinh
Hơn thua dục ý nào an ổn
Thắng bại xui tâm ấy khó bình
Nhìn áng mây trôi vào cảnh sắc
Nghe làn gió thổi tới hư thinh
Trăng vàng ôm bóng cành xuân mộng
Rụng xuống cho tôi lượm đóa hình

TRẦN NGỘ 
(LÂM ĐỒNG) 
READ MORE - DÁNG KHUYA - Thơ xướng họa của Lê Viên Ngọc, Lê Đăng Mành, Trần Ngộ

BÊN GÓC GIÁO ĐƯỜNG - Châu Thạch

       (Tặng Hòa và Tâm)

                                
Bên góc giáo đường mưa bụi bay 
Rặng liễu hiên ngoài cơn gió lay 
Đợi em như đợi từ nguyên thủy 
Chuông vọng tên người em có hay.  

Những phút chờ em rất ngọt ngào 
Lòng thành khấn nguyện Chúa trên cao 
Cho em sớm đến trời mưa lạnh 
Sưởi ấm anh bằng tia mắt trao. 
  
Em đến như là thiên sứ xa 
Bước đi gót ngọc nở đầy hoa 
Mắt em như cả trời thu ấy 
Lặng lẽ nhìn anh bao thiết tha.  

Lòng anh hạnh phúc biết bao nhiêu 
Chúa đã cho anh thật quá nhiều 
Đời có riêng em là tất cả 
Bạc vàng đâu đổi được em yêu.

                                   Châu Thạch


READ MORE - BÊN GÓC GIÁO ĐƯỜNG - Châu Thạch

Hoàng Yên Linh - HOA SOAN




Em có bao giờ nhắc chuyện xưa qua
Trời tháng Năm gió Lào khô tóc rối
Đêm sâu thẳm người yêu tôi rất vội
Lối đi về thoang thoảng múi hoa soan .

Ơi con đường dẫn đến những chia xa
Đưa nhau tới cuối quảng đời xa lạ
Em mắt nâu một phương trời nắng hạ
Có giữ tình tôi năm tháng vơi đầy.

Ở nơi này mong gặp lại hoa soan
Mùa hoa ấy đợi người xưa trở lại
Sao đôi mắt vẫn mịt mù xa thẳm
Gọi lòng tôi bao khắc khoải băn khoăn .

Kỷ niệm buồn chôn kín với thời gian
Mùa hoa nắng ... Nhắc tình ai lỗi hẹn
Như tháng Năm về ... Khi mùa hoa đến
Như tôi và ... Thương nhớ mắt nâu ơi .

HOÀNG YÊN LYNH
READ MORE - Hoàng Yên Linh - HOA SOAN

NỐI TIẾP MẠCH TRĂNG NGÂN - Phan Kỷ Sửu đọc thơ Nguyệt Quế

Nhà thơ NGUYỆT QUẾ

     Cách  đây hai tuần, Nguyệt Quế đã ghé lại nhà tôi tại Thị xã Tây Ninh và trao tặng tập thơ thứ hai của cô: TÓC RAU HẸ. Thật mừng cho Quế bởi vì tập thơ này cũng chính là một sự khẳng định rõ ràng là cô đã vượt qua những hạn chế của tình trạng bệnh tật để tiếp tục bước trên con đường của mình một cách rất vững vàng.

     Vâng! Cái mạch cảm xúc từ một cõi trăng ngân hình thành năm năm về trước đã được nối tiếp với hình ảnh thân thương của một lọai rau đặc sản của vùng quê Gò Chùa - Xóm Mía của cô: Rau hẹ.      

      Với Nguyệt Quế, cây hẹ chính là hình ảnh của quê hương, tóc lá hẹ là những dòng tóc dài. Mềm mại chảy xuống đôi bờ vai của những thiếu nữ quê nhà trong đó tất nhiên là có mái tóc  của bà, của mẹ cô và của chính cô thời xuân sắc.Với hình ảnh cây hẹ đơn sơ, mộc mạc trên những, thửa đất rẩy êm đềm dước bóng mát ngôi chùa Cao Sơn cổ kính, Nguyệt Quế còn ấp ủ trong tận nơi sâu lắng nhất của lòng mình cái tình yêu rất đổi thiêng liêng đối với mảnh đất chôn nhau, cắt rốn của mình.

       Là một người làm thơ, một người bạn thơ, tôi muốn trình bày sau đây một vài cảm nhận của mình khi đọc “Tóc rau hẹ” của Nguyệt Quế. Chỉ một vài cảm nhận thật khái quát mà thôi!

    Nguyệt Quế là một trong những cây bút nữ hiếm hoi ở Tây Ninh được người yêu thơ chú ý. Là một giáo viên đã về hưu tức là Quế không còn trẻ nữa. Thế nhưng thơ của cô không hề hằn lên những nếp nhăn của tuổi đời chồng chất mà trái lại nó rất trẻ, trẻ từ trong ý nghĩ, đến những từ ngữ, hình thức mà cô sử dụng. Bản chất của cô từ khi chấp chửng bước vào thơ cho đến nay là chân tình, giản dị và dạt dào những cảm xúc rất nữ tính. Nó tóat lên vẻ đẹp của tâm hồn người phụ nữ đất phương Nam. Cô không hề tạo nên một sự lập dị nào cũng không hề tạo cho mình một thế giới nào có vẻ bí ẩn, lạ lùng chỉ có mỗi riêng cô là có quyền đặc chân đến. Đó là cái điều mà một số người làm thơ hiện nay đang làm để rồi vô tình biến mớ ngôn ngữ của họ trở thành một thứ vật chất không hồn. Người ta đọc thơ mình mà không biết mình muốn nói đến điều gì, thế thì mình làm thơ để làm gì? Điều đó theo tôi không phải là một sự khám phá, một sự tìm tòi mới lạ nào cả! Khám phá cái gì? Mới lạ chỗ nào mà sau khi đọc những dòng chữ gọi là thơ ấy xong, người đọc đành thất vọng, lắc đầu và than thờ: Mình đọc thơ mà chẳng thấy thơ ở đâu cả!

      “Tóc lá hẹ” của Nguyệt Quế hôm nay là  một chuổi nối tiếp những âm thanh của vầng trăng ngày trước. Những âm thanh không hề co cụm lại trong một phạm vi cố định nào mà nó dạt dào hơn, thanh thóat hơn, cô đọng hơn, sâu lắng hơn và ngân xa hơn.

   Bài thơ  đầu tiên  của Nguyệt Quế mà tôi đã  đọc đi, đọc lại nhiều lần: Lá, chỉ có một từ Lá thôi vậy mà sức gợi cảm lại mang cấp số nhân: Từ những chiếc lá khô âm thầm rơi trong đêm, rơi vào nỗi nhớ. Cái âm thanh rất thầm đó ru cô vào những kỷ niệm đã xa.

         “Lá ngủ trên tay
           Đêm dài mộng mị
           Người chưa trở lại
           Lá phai xuân thì..”

    Êm êm như thế, du dương như thế mà lại dễ nhập vào cái cảm giác man mác, bâng khuâng khi mộng đã trôi qua.

                        Ảo ảnh tan đi
                       Lá như bở ngỡ…”       
       
    Bài thơ mang cái tựa“Không đề” nhưng vẫn ấp ủ những gì mà tác giả muốn nói đến đó chính là cái hình bóng quê nhà miên man trong ký ức. Bài thơ mang hơi hướng Đường luật nhưng hòan tòan không cũ:

                   “Man mác trầu xanh buồn lá úa
      Ngậm ngùi cao rụng nhớ vườn xưa
      Rưng rưng tiếng dế bờ ao cũ
      Gối đá mơ màng bóng nguyệt xưa”

       Điều đáng trân trọng nhất ở Nguyệt Quế là một điều hòan tòan khác hẳn với khuynh hướng của giới trẻ hiện nay: Giới trẻ họ chỉ loay quay với mớ từ ngữ đã quá sáo mòn, nhàm chán như hẹn hò, gian dối, dỗi hờn, yêu đương, nhung nhớ … Cũng như các giai điệu trẻ không hề thóat khỏi hai đại từ anh và em. Còn Nguyệt Quế thì khác. Cô đi sâu vào những điều tưởng chừng như rất gần gũi, bình thường trong cuộc sống nhưng lại rất cao cả, thiêng liêng. Đó là hình ảnh của những buổi chiều quê Xóm Mía có tiếng bìm bịp kêu khắc khỏai chạnh lòng … Đó là cái giàn bông giấy buồn rụng tím chiều mưa trên con đường cô về thăm thầy cũ. Đó là những làn nắng Gò Dầu long lanh trải mật gợi nhớ mãi.

                   “ Những ngày đi học
                      Đường hoa dầu áo lụa trắng bay…”
                                                      (Thương lắm Gò Dầu)

Đó là “Cánh đồng bưng trĩu lòng bông lúa gọi…” dội vào ký ức cái thuở lưng trâu, mùa nước nổi, cứ làm cô xót xa tưởng nhớ đến nghĩa mẹ, công cha những ngày  dưỡng nuôi gian khó.

                    “Con cua đồng kho chua lá bứa
                      Bàn tay cha mưa nắng bùn lầy
                      Rau hẹ ghém rối bời tóc mẹ
                      Con no lòng cơm độn sắn khoai..”
                                                    (Hương lúa)

Nỗi nhớ mẹ càng xé lòng hơn đối với Nguyệt Quế khi bóng mẹ hiền đã khuất nhòa  phía bên kia cuộc đời:
                  
                  “Nghe thèm một chút heo may
                    Nhớ mùa rau hẹ dáng gầy mẹ yêu…”
                                                   (Tóc rau hẹ)
                   
   Tưởng nhớ  đến đấng sinh thành, không ai có thể thề bỏ quên hình ảnh  những người muôn năm cũ đã tạo nên hình hài của họ. Đó là cái đạo làm người, cái truyền thống “uống nước nhớ nguồn” từ ngàn đời của dân tộc Việt nam. Vậy mà những hình ảnh thật thân thương, khả kính đó lại xa dần trong thơ của những người trẻ tuổi bây giờ! Đó là ông bà nội, ngọai. Bài thơ “Ngọai ơi” thật giản dị. Cái giản dị làm cho người đọc muốn rưng rưng :

     Con đã về đây với Bến Cầu
     Giữa mùa lúa trổ trắng hoa cau
    Vười xưa chim hót trên cành bưởi
    Bóng ngoại tìm đâu? Lạnh khóm trầu.

  Thơ Nguyệt Quế còn trải dài trên nhiều chủ đề phong phú khác. Nói chung, những cảm xúc của cô là những cảm xúc thật, do đó, nó dễ chạm vào tâm tư người khác. Cuộc sống bây giờ rất cần có những vần thơ như thế! Xin chúc mừng thành công mới của Nguyệt Quế, và riêng tôi cũng có một vần thơ ngắn tặng người bạn thơ Nguyệt Quế với tựa đề MỘT VÒNG NGUYỆT QUẾ TẶNG EM.

        Với những tâm tư mộc mạc, quê mùa
        Tôi kết lại tặng em vòng Nguyệt Quế
        Tặng những vần thơ xanh lá hẹ Gò Chùa
        Và trong vắt tiếng chuông Cao Sơn rơi lặng lẽ

        Những lá hẹ  mượt mà như tóc bà,tóc mẹ
        Và tóc em thời thiếu nữ xa rồi
        Thắm vào tôi như hương đồng Xóm Mía
        Như  một chất men rất nồng ấm tình đời

        Ơi từng câu thơ yên ả đất trời
        Lắng hơi thở  của em và cuộc sống
        Và tôi hiểu nó không hề lẽ bóng
        Và bơ vơ  như như chiếc lá khô rơi…!


                                                 PHAN KỶ SỬU
READ MORE - NỐI TIẾP MẠCH TRĂNG NGÂN - Phan Kỷ Sửu đọc thơ Nguyệt Quế