Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label My Thục. Show all posts
Showing posts with label My Thục. Show all posts

Sunday, October 6, 2024

ĐỌC “TRÊN MẤY DẶM VỀ XƯA” TẬP THƠ CỦA MY THỤC - Châu Thạch



Trong ngày ra mắt tập thơ “Trên Mấy Dặm Về Xưa” của nhà thơ My Thục tại quán Cà Phê Cố Quận – Đà Nẵng, người chị ruột của My Thục tên facebook là Trinh Nguyễn đã nói qua về My Thục đại ý như sau:
 
My Thục sinh mùa thu năm Kỷ Mùi (1979) tại xóm Phù Dung, làng Hà Nhuận, Duy Phước, Duy Xuyên, Quảng Nam. Nơi đây không xa phố cổ Hội An là mấy, nơi đây cũng có nhiều người con gái đẹp vì địa linh không chỉ sinh nhân kiệt mà còn sinh nhiều mỹ nhân nữa. Từ sau nhà của cha mẹ My Thục, nhìn xa xa là ngọn Hòn Đền núi Chúa - đỉnh núi thiêng Mahaparvata của vùng Amavarti vương quốc Chămpa xưa kia. Quê hương Duy Xuyên – Quảng Nam là nơi nuôi nấng tuổi thơ của chị em My Thục. My Thục là con thứ 6 trong gia đình 7 anh chị em. Từ nhỏ My Thục có đôi mắt đen to, khuông mặt sáng sủa và thông minh, 3 tuổi đã được dẫn đi biểu diễn văn nghệ, ca hát và đóng kịch.
 
Nhà thơ My Thục

Một lần My Thục đã diễn thành công một vở kịch, gây ấn tượng cho người xem và gia đình nhớ mãi. Đứng trước con sói hung ác, My Thục dậm chân và nói: “Dưới chân ta có móng bằng đồng, trên đầu ta có sừng bằng kim cương”. Con sói hỏi: “Thế thì trái tim nhà người bằng gì?”. My Thục trả lời: “Trái tim ta làm bằng thép, trái tim ta bảo ta hãy cắm đôi sừng bằng kim cương vào bụng sói hung ác”. My Thục tên thật là Nguyễn Thị Mỵ, từ nhỏ My Thục đã học giỏi, trong nhà gọi My Thục là Mỵ Tặc, đó là tiếng địa phương chỉ những việc làm hiếm thấy, lạ và đẹp, khác với thường tình. Lớn lên Nguyễn Thị Mỵ thành Mỵ Tặc thật, vì cô làm ngân hàng, một ngành nghề quản lý tiền bạc khô khan nhưng lại làm thơ hay, được những nhân vật tài danh mến mộ. Riêng Trình Nguyễn không ngạc nhiên về sự Mỵ Tặc của em mình, vì từ nhỏ chị em đã được un đúc bởi thắng cảnh quê hương và được tiếp cận văn thơ bởi truyền thống gia đình.
 
Tác phẩm “Trên Mấy Dặm Về Xưa” của My Thục đã được nhiều nhà thơ có tiếng trên văn đàn trong và ngoài nước giới thiệu hay háo hức chờ đợi, có nghĩa là tên tuổi My Thục đã được yêu mến từ trên facebook và từ trên tác phẩm đầu tay là “Rồi Cũng Trăng Về” xuất bản năm 2021.
 
Viết về My Thục hơi khó với tôi, vì các vị đàn anh trên văn đàn tự do như Hoàng Lộc, Trần Vấn Lệ, Lê Mai Lĩnh… đã nói nhiều với những lời có cánh. Thôi thì tôi cũng xin thổi vào những đôi cánh kia một chút gió để bay cao thêm. Tôi là con Dế ái mộ những cánh thơ bay trong đêm rằm trăng sáng, không quen nhiều với My Thục nhưng yêu thơ My Thục bởi sự thanh tao, quyến luyến và trong trẻo của thơ cô ấy.
 
Thơ My Thục phần nhiều là ngắn, ba khổ 12 câu hoặc 4 khổ 16 câu. Bởi ngắn nên thơ rất cô đọng, mỗi câu được chọn lọc gởi ý gởi tứ. Đọc thơ My Thục như ăn những chiếc bánh nhỏ mà ngon, mới cắn vô đã trầm trồ hương vị, mà ăn hết thì không tiếc lời tán thán. Do đó không ngạc nhiên khi nhà thơ Lê Mai Lĩnh gọi thơ My Thục là “Nõn nường một nhan sắc thơ, hiện tượng My Thục”, nhà thơ Trần Vấn Lệ viết “My Thục đẹp từng bài thơ một, My Thục đẹp như trăng rằm”, nhà thơ Hoàng Lộc viết “Thơ Lục Bát của My Thục mang hồn vía người phụ nữ Quảng Nam”“Đọc thơ lục bát của My Thục thì đọc bài nầy cứ thèm đọc tiếp bài sau”“Thơ của My Thục cứ lấy mỗi bài một câu, có thể ghép lại thành một bài thơ hoàn thiện”. Riêng tôi, đã một lần viết về My Thục đại ý như sau: “Thơ My Thục mang đầy đủ tiếng thơ mới, mang nỗi buồn vui của trường suy tư trên cánh, trên người và trong nội tâm, tạo nên cảm xúc sâu xa, thi vị, thẩm thấu vào tâm hồn người đọc”.
 
Bây giờ xin hãy thưởng thức một vài khổ thơ mà tôi tình cờ mở ra trong tập “Trên Mấy Dặm Về Xưa”:
 
trên cây gạo đỏ sau hè
có con chim khách vừa kêu cuối ngày
chẳng chừng khách của em đây
anh đi cho cố cho đầy nhớ thương
                                  (Đón Khách)
 
Bài thơ đón khách nhưng mà khách có đâu, chỉ là tiếng chim kêu sau hè trên cây gạo đò. Màu đỏ trong thơ là màu tượng trưng nỗi nhớ cháy bỏng trong lòng, chim không kêu trước ngỏ mà kêu sau hè tượng trưng cho niềm hy vọng đón khách đã trở thành ảo tưởng. Hai câu thơ trách móc nhẹ nhàng làm sao, nói lên tấm lòng vị tha và tình yêu sâu đậm của người con gái. Chỉ bốn câu thơ của bài Đón Khách, lục bát cho ta nhìn thấy không gian và nội tâm nhân vật hòa quyện nhau thắm thiết, trong cô đơn, trong chờ đợi, làm cho nỗi buồn của cảnh và người mang niềm đau êm ái hóa thân vào nhau.
 
em ngồi quán gió nhớ thương anh
tiếng lá làm con chim giật mình
hót câu gì em không nghe hết
mà buổi chiều rớt sợi mong manh
                         (Chiều Quán Gió)
 
Đọc thơ My Thục chỉ cần đọc mỗi khổ thơ đã thấy trọn nhiều ý nghĩa, nếu đọc toàn bài thơ thì như đi qua từng luống hoa mà mỗi luống hoa trồng một loài hoa khác, tất cả tạo nên một bức tranh màu sắc hài hòa, bắt mắt, mà dầu hoa của mùa xuân, mùa thu hay mùa đông, mùa hạ đều đẹp vô vàn với biết bao điều thăng hoa trong nỗi buồn, niềm vui thổ lộ trong thơ.
 
Ở khổ thơ trên đây, chỉ câu thơ “Tiếng lá làm con chim giật mình” đủ cho ta hiểu thiên nhiên lúc đó tỉnh lặng làm sao, nội tâm nhà thơ lúc đó triền miền, chìm đắm đến độ nào. Rồi tiếp theo “hót câu gì em không nghe hết/mà buổi chiều rớt sợi mong manh” nó là tiếng vọng trong tâm “nhớ thương anh” hòa cùng vũ trụ cũng đang nhớ thương anh. Người và cảnh lúc nầy như một, rất mong manh nhưng mong manh như những sợi tơ vàng rung trong tiếng đàn gió mà thiên nhiên đàn thổi, thổi ngoài trời và thổi cả trong nội tâm người con gái đang yêu đang nhớ.
 
Tôi xin thêm chỉ một khổ thơ nữa, kẻo bài tôi viết đã dài rồi:
 
còn một chút nồng nàn thôi em giữ lại
để mai qua sương khói sưởi tim mình
để đêm vẫn trăng lơi, ngày thơm nắng
chẳng chừng còn đâu đó tiếng cười anh
                            (Còn Chút Nồng Nàn)
 
Chỉ một chút nồng nàn, là một chút hương thừa của anh, mong manh như sương khói mà là cho em “Đêm vẫn trăng lơi, ngày thơm nắng”. Tình yêu như thế gọi là tình yêu gì nhỉ? Đam mê? Chung thủy? Lảng mạn? Gì không biết nhưng từng câu thơ như những cánh diều bay trong gió, có lượn lờ, có chao đảo nhưng làm đẹp cả cánh đồng thơ. Những câu thơ như thế nầy không thể dùng lời mà diễn đạt cái hay của nó, nó phải được truyền thông từ tâm hồn người nầy qua tâm hồn người khác bằng năng khiếu cảm nhận thơ. Thơ đẹp như tơ vàng mà lời tôi như sợi chỉ thì làm sao nói hết cái hay của nó.
 
Ba khổ thơ minh chứng trên đây tôi mở sách ra, gặp thì đọc và viết ngay, chưa hề chọn lựa một phút giây nào. Tôi cũng dám cam kết với mọi người rằng 81 bài thơ trong “Trên Mấy Dặm Về Xưa” đều hay như vậy và hay hơn vậy. Tất nhiên đọc thơ, thấy hay hoặc dỡ tùy mỗi người, nhưng với kinh nghiệm của tôi, thơ My Thục không là thứ thơ mà người ta thường ví thi sĩ như con kén rút ruột thành tơ dâng hiến cho đời, mà ngược lại thơ My Thục như những sợi tơ vàng từ không trung thả xuống, thơm một thứ hương hoa tinh khiết và rất là “MỴ TẶC”
 
Châu Thạch
READ MORE - ĐỌC “TRÊN MẤY DẶM VỀ XƯA” TẬP THƠ CỦA MY THỤC - Châu Thạch

Friday, November 5, 2021

“BẮT ĐỀN” THƠ MY THỤC, BÀI THƠ GHEN HƠN MỌI BÀI THƠ GHEN - Châu Thạch


 
 

BẮT ĐỀN
 
cũng từng trúc mã thanh mai
chưa có em, anh với ai một thời?
cũng từng xuống phố song đôi
chưa có em - quán anh ngồi cùng ai?
 
với anh, họ có cầm tay
có du dương lắm cho dài du dương?
có ngơ ngẩn có bồn chồn
có ôm anh bữa em còn đâu đâu?...
 
bắt đền anh - bắt đền nhau
chờ em khôn lớn mà sao chẳng chờ?
 
bắt đền quán nhỏ chiều thưa
đền em cái thuở mình chưa của mình...
             
                                        MY THỤC




“BẮT ĐỀN” THƠ MY THỤC - BÀI THƠ GHEN HƠN MỌI BÀI THƠ GHEN 
                                           Châu Thạch
    
My Thục là một nhà thơ trên quê hương Quảng Nam tôi, là một bạn facebook của tôi, nhưng rất tiếc cho đến nay tôi mới đọc được thơ của bạn ấy qua Tin Thơ của nhà thơ Hoàng Lộc. Xin trích một phần Tin Thơ của nhà thơ Hoàng Lộc:
 
 
TIN THƠ
   
“Đầy ngạc nhiên và vui mừng với bạn tôi là Hứa Nguyễn, khi biết tin, nhà xuất bản Đà Nẵng vừa phát hành tập thơ đầu tay của ái nữ anh là MY THỤC, có tên RỒI CŨNG TRĂNG VỀ.
    
Sớm Duy Xuyên tơ vàng giăng nghẽn lối
(thơ Tường Linh)
 
Là cái đẹp nhiều đời của Duy Xuyên, Quảng Nam: nuôi tằm và dệt lụa. Những người con gái Mã Châu đại diện cho nét đẹp này. RỒI CŨNG TRĂNG VỀ - là nét đẹp khác của một người nữ khác của Duy Xuyên. Nét đẹp chữ nghĩa.      
Thơ My Thục lại là thơ truyền thống Việt Nam. Cô sử dụng nhuần nhuyễn các thể loại thơ có vần điệu.
Thơ cô là thơ tình. Chữ tình trong thơ cô luôn trong sáng, đượm chút u buồn. Tình yêu hồn nhiên trong một trái tim thơ dại thường có những vần thơ thật đẹp.”
    
Dưới bài viết, nhà thơ Hoàng Lộc giới thiệu bài thơ “Bắt Đền”, một bài thơ mà ông đã đọc 10 năm trước. Nhà thơ Lê Mai Lĩnh comment phía dưới: “Tôi nói lại, BẮT ĐỀN , thơ đỉnh của thơ” 
 
Bởi uy tín của hai nhà thơ thượng thừa Hoàng Lộc và Lê Mai Lĩnh, khiến tôi không thể không đọc bài thơ “Bắt Đền”. Và khi đọc xong “Bắt Đền”, bài thơ khiến tôi không thể không viết vài lời cạm nhận, bởi ý tứ của bài thơ có cái ghen rất lạ đời.
   
Đọc “Bắt Đền” của My Thục, ta không thể không nhớ đến bài thơ “Ghen” của Nguyễn Bính. Ghen của Nguyễn Bính lạ kỳ đến độ ghen cả với những đồ vật vô tri: “Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai/Đừng hôn dù thấy cánh hoa tươi/ Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ/ Đừng tắm chiều nay biển lắm người” hoặc là ghen cả trong giấc mơ của người thiếu nữ; “Tôi muốn những đêm đông giá lạnh /Chiêm bao đừng lẩn quẩn bên cô / Bằng không tôi muốn cô đừng gặp/ Một trẻ trai nào trong giấc mơ”.
 
Nguyễn Bính ghen như thế, ghen trên đời hiếm có ai, nhưng dầu sao nhà thơ cũng chỉ ghen vơi “Cô nhân tình bé cúa tôi ơi” là ghen trong hiện tại, cấm kỵ người nữ nhiều điều khi hai người đang yêu nhau. Ngược lại nhà thơ My Thục lại ghen đến quá khứ của chàng, ghen đến những mối tình mà nàng tưởng tượng ra khi hai người chưa biết nhau:
 
cũng từng trúc mã thanh mai
chưa có em, anh với ai một thời?
cũng từng xuống phố song đôi
chưa có em - quán anh ngồi cùng ai?     
 
My Thục điều tra trong quá khứ chàng đã yêu ai, chàng dạo phố với ai và chàng ngồi quán với ai?. My Thục cũng giống như Nguyễn Bính, cái ghen của hai nhà thơ nầy, ở ngoài đời có thể gọi là một bệnh lý, nhưng vào thơ thì thành ý lạ tứ hay, bày tỏ sự mầu nhiệm của một hồn thơ yêu sâu xa, yêu cùng  yêu tận. 
   
Thế rồi cô gái My Thục tiếp tục tra vấn chàng trai, hỏi đến những điều thầm kín trong quá khứ của chàng:
 
với anh, họ có cầm tay
có du dương lắm cho dài du dương?
có ngơ ngẩn có bồn chồn
có ôm anh bữa em còn đâu đâu?...
  
Thật ra nhà thơ hỏi những điều trong quá khứ, nhưng chính những câu hỏi đó, tác giả đã tự khẳng định cảm xúc của mình với người yêu trong hiện tại. Có thể hiểu My Thục đã hỏi người yêu mình như sau “Họ có cầm tay như em đã cầm tay anh không? Họ có du dương như em đã du dương với anh không? Họ có ngơ ngẫn bồn chồn như em đã ngơ ngẫn bồn chồn vì anh hay không, và họ có ôm anh như em đã ôm anh không? Một khổ thơ ẩn dụ, một khổ thơ ghen người nhưng lại tỏ tình mình kín đáo.
  
Cuối cùng My Thục nũng nịu bắt đền người yêu của mình thật lạ đời, thật dễ thương và thật ngây thơ: 
 
bắt đền anh - bắt đền nhau
chờ em khôn lớn mà sao chẳng chờ?
bắt đền quán nhỏ chiều thưa
đền em cái thuở mình chưa của mình...
     
Nhà thơ Lê Mai Lĩnh đã phán một câu “Bắt Đền, thơ đỉnh của thơ”, theo tôi là nhờ ở khổ thơ cuối nầy. Hai khổ thơ trên chỉ là sự tra vấn vì sự tò mò của cô gái, muốn biết quá khứ người mình yêu. Khổ thơ cuối gây sự bất ngờ, tạo thú vị bởi sự ngộ nghĩnh, sự độc đáo trong những câu thơ hờn giận. Những câu thơ đó, ý thơ không những chỉ bắt đền vì anh không chịu chờ em lớn. mà bắt đền cả quán nhỏ, cả chiều thưa, và bắt đền cả chính em vì em không chịu lớn.
   
Nhà thơ Hoàng Lộc đã nhận xét rất đúng về thơ My Thục: “Tình yêu hồn nhiên trong một trái tim thơ dại thường có  những vần thơ thật đẹp.” Tôi cũng nói vậy về thơ My Thục.
 
“Bắt đền” là một sự không bắt đền, còn là sự ban tặng một trái tim yêu của người con gái có tâm hồn, lảng mạn, nhạy cảm, biết yêu và chắc chắn là chung thủy với chàng vĩnh viễn.
                                       
Châu Thạch

READ MORE - “BẮT ĐỀN” THƠ MY THỤC, BÀI THƠ GHEN HƠN MỌI BÀI THƠ GHEN - Châu Thạch