Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Phạm Chí Khiêm. Show all posts
Showing posts with label Phạm Chí Khiêm. Show all posts

Friday, September 15, 2017

NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON - Truyện ngắn của Phạm Chí Khiêm

Chân dung tác giả

Phạm Chí Khiêm
NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON


   Từ những năm đầu thời sinh viên, ban ngày tôi đi học, tối đi làm thêm để kiếm thêm thu nhập riêng. Tuy mệt nhưng đối với tôi những đồng lương đó cho tôi một nghị lực của một đứa con xa nhà. Nhà thì nghèo mà đi học xa, cha mẹ lo cắm cúi mần, nhưng cũng không thoát khỏi cái vòng quanh của chữ “nghèo”, thế nên khi được nghỉ tết, tôi lên thành phố kiếm việc để làm. 
Công việc cũng nhiều nhưng cái chính là được nhân ba ngày lương bình thường. Trong lúc mọi người về quê ăn tết, vui vẻ bên gia đình thì tôi lại nhào vào những công việc của họ. Không phải vì tôi không muốn về nhà nhưng trong cái vòng quanh kia, tôi ngục ngã thì đã làm phí công sức của cha mẹ. Điểm đến của tôi là một quán phở ở quận 5.
   Quán phở rất đông khách, nhất là giờ cao điểm lúc sáng sớm khoảng từ 6 giờ đến 8 giờ, và buổi chiều tối khoảng 19 giờ đến 21 giờ. Tôi được phân công làm ca rẫy từ 11 giờ chưa đến 14 giờ chiều và từ 17 giờ đến 22 giờ. Quán phở có 3 tầng, tầng trệt bán phở, tầng 2 là lúc khách đông không còn chỗ ngồi thì lên, tầng 3 là chỗ ngủ của nhân viên và một góc là nơi phơi đồ. Ngày đầu tiên tôi làm không tốt cho lắm, phải nhờ nhiều người chỉ dẫn. Nhiều ngày sau đó tôi đã thành thục hết mọi việc.
   Như mọi ngày. Bắt đầu công việc của mình với cái giẻ lau còn mới và sạch. Tôi lau những chỗ khách mới vừa ăn xong, những vết tương ớt, tương đen, hay những vũng nước phở thật thơm ngon rơi xuống bàn. Gom những cọng rau chỉ còn thân và lá hư, khăn lạnh dơ xuống sọt rác. Khách vào đông, chúng tôi lau nhanh nhưng đôi khi cũng không được kĩ cho lắm, còn khách lai rai bình thường thì chậm. Không chỉ lau mà còn bưng những tô phở phà khói nóng hơi thơm ngon nữa. Có lần:
   - Thanh, bưng phụ tô phở tái lại bàn số 6, nhanh lên.
   - Dạ.
   Tôi chạy lại, đưa hai tay lên tô phở đang nóng kia. Mùi hương thật thơm làm sao, mùi của xương bò, mùi của gia vị, mùi của miếng thịt bò được cắt mỏng, mùi của bánh phở lòng vào nước, quá ngon. Lại thêm phần sang trong khi được đựng trong tô sành trắng, có in thương hiệu phở, nó bóng láng và sạch sẽ, phía dưới tô là một cái dĩa cùng loại để thêm phần trang trọng và dễ bưng và bớt nóng. Khi tới bàn tô phở được thêm nhiều nguồn hương khác như: Giá thường trụn qua nước sôi, ngò gai, cải sà lách, rau thơm, rau diếp cá, thêm tương đen, tương ớt và nhiều loại khác nữa. Đó là mùi trộn lẫn của nước, thịt bò, mùi của các loại rau và mùi cay của ớt đã tạo nên hương vị đặc biệt của phở. Cứ khách tới là bưng, khách về là dọn, công việc cứ như thế là làm. Mới vô làm thì ông quản lí không cho tính tiền, khi biết công chuyện rồi mới được tính. Còn tiền thối lại khách bo, nói theo kiểu ăn mày là bố thí cho mấy đồng bạc lẽ. Mà thôi kệ, chẳng suy nghĩ cho mất công. Ở đây ai cũng phải biết ghi món khi khách gọi, tôi cũng không loại trừ. Nào là Tái - Nạm - Gân - Gầu - Viên - Sách - Đặc biệt - Thập cẩm, đủ lọai, đôi khi cho cả trứng gà, nước tiết, hay mì gói vào nữa. Có một lần ghi sai món nhầm giữa Gân và Gầu, Gân thường ghi là G và Gầu có dấu huyền ở trên. Bữa đó chút xíu là đền một tô phở.
   Khi vắng khách, tôi thường lột tỏi, châm tương vào bình, hay kiểm tra muỗng đũa, cắt chanh và ớt. Cắt chanh ớt cũng là một nghệ thuật, lúc trước tôi chỉ biết cắt thành nhiều lát, nhưng ở đây thì không, nó theo một khuôn khổ được quy định sẵn. Cắt chanh làm sau 1 trái trung bình là 3 miếng, cắt xoay tròn và cuối cùng là cái cùi, trên miếng chanh không được sót lại lát cùi nào. Còn ớt xắt lát mỏng và xéo dài. Ở đây rất nhiều công đoạn công phu mà thực tế mới biết được. Những chiếc đũa, muỗng chưa được nhiều thì thêm vào. Đôi khi tôi nghĩ đây là những công việc nhàm chán nhất, ai cũng cắm cúi mà làm, chẳng nói chuyện được với nhau. Tan ca, mạnh ai nấy về chỗ ngủ, lên ca lại tiếp tục làm. Ôi! Chán quá. Tối đến người trực tiếp trên bếp lau chùi sạch sẽ nơi đứng bán. Có lần tôi nghĩ chuyện này quá dễ, nhưng rồi thời gian và hành động đã cho tôi nhìn thấy tường tận của sự việc. Thật sự nó không đơn giản. Đó là những nơi dơ nhất, nơi thường bám bụi, nơi người đến mua phở thường để ý. Tôi đã thực nghiệm nó trong bộ đồ mình mặc đầy mồ hôi, có những vết dầu mỡ bám, một đôi chân lắm nước và xà phòng, cuốn hai ống quần lên như hai lúa ra đồng. Xả áo xuống hay cởi trần, phô ra bộ ngực lép như con mắm tôm, xịt nước và lau chùi. Sắp xếp đồ đạc và chuẩn bị cho ngày mới.
   Vào một giờ tương đối đông khách, ai cũng chạy ra chạy vô, lấy này lấy kia, nói ra nói vào, lấy và đưa tiền. Còn tôi đang lật đật ôm một đống tô vào trong bếp rữa, rồi phải cấm cúi nhìn lác qua lác lại có khách vào không, rồi chạy vội lấy chai tương ớt cho khách. Tôi kịp nhìn lía qua thằng Quân cũng đang bưng hết tô này đến tô khác cho khách. Quân cùng tuổi với tôi nhưng nó làm lâu hơn tôi, đã ba năm rồi, chân tay nhanh nhẹn hơn. Rồi tôi nhìn sang chị Hằng đang chia những lọn rau ra khay cho khách, cô Ba đang làm nước cam vắt, anh Tuấn đang nhúng từng bánh phở, anh Thắng cho thịt vào tô, thằng Tèo đang sắp xếp những chiếc xe vào chỗ. Ngỡ như tôi là một cái máy ghi hình lại toàn bộ sự việc đang diễn ra tại quán vậy.
   Một hôm, tôi chứng kiến một việc mà cho đến ngày nay nhớ mãi. Trong cái thành phố đó còn bao nhiêu người như thế, những con người chưa biết ăn ngon mặt đẹp là như thế nào, cái nhìn đó, ánh mắt đó vẫn hiện lên, đôi khi tôi mơ màng gặp lại đứa bé ấy, chất ngây thơ và đói. Khi mọi người đang chú ý đến những tô phở ngon lành. Người thì lặt những cộng rau, người cho tương ớt vào, người nặn chanh, người nhìn một cái rồi cho vô miệng, nhằm lúc thấy người ta ăn mà mình cũng thấy thèm, tuy bữa nào cũng được ăn nhưng đó là thịt thừa trong lúc xắt thịt, chứ đâu được ăn chính thức như những người khách, nước miếng tôi cứ chảy lòng vòng trong miệng, tiếng ực ực cứ thao thao bất tuyệt kiêu lên. Tôi nhìn ra ngoài sân và nhìn hai người khách. Có vẻ như người cha và một đứa con trai đang thèm một tô phở, cứ nhìn trầm vào. Tôi đi nhanh ra và hỏi thì người bật tiếng hơi ngẹn lại:
   - Cho tôi một tô phở Nạm mang về. Tôi lúng túng và đáp lại.
   - Dạ. Chú đợi một chút.
   Trong lúc đợi anh Hên làm phở, tôi nhìn hai cha con. Người cha khoảng ba mươi hay ba mươi hai gì đó, áo có lỗ rách ở vai, xạm màu tối. Quần thì ống cao ống thấp, có những mãnh vá. Có đeo một chiếc túi đen nhưng dính bùn hay xi măng trộn cát, lúc đó trời tối nên không thấy rõ. Đôi dép bị cụt mõ và tét một đường. Tôi nhìn lên mắt ông ta, có những nét nhăn trên mặt, đen và sằn xụi, ông ta có một chút ngần ngại khi thấy tôi nhìn chầm vào ông. Tôi chuyển hướng quay sang nhìn đứa con, cậu bé rất dễ thương, khoảng 7 tuổi, cầm một chiếc quạt mo trên tay. Chắc có lẽ đó là quà tặng của người cha chăng? Bộ quần áo của đứa bé cũng không thua người cha. Không được lành. Tôi đang thơ thẫn nhìn họ thì người cha bất ngờ kiêu tôi lại hỏi:
   - Tô phở bao nhiêu tiền vậy anh? - Tôi nhìn vào người cha, trong cái nét mắt đó là sự sợ hãi, lo lắng một đều gì đó nguy hiểm, hay sợ mất một vật gì đó. Tay ông đang rung, đang sợ, và đang chuẩn bị một cú đòn phản công nào đây. Người con cũng rung theo, nắm tay người cha thật chặt, nheo mắt nhìn tôi, như muốn van xin một đều. Còn tôi chợt nhận ra rằng mình đang là một con ác quỷ hại người hay họ đang đợi một câu trả lời băng giá, có thể đóng băng họ về mặt tinh thần. Tôi xóa bỏ những suy nghĩ vớ vẫn trả lời ngay.
   - Dạ. Sáu mươi lăm ngàn một tô. Người cha giật mình và lẩm bẩm điều gì đó mà tôi nghe không rõ, tay ông càng run trong túi lúc thò tay móc tiền. Người cha nhìn về phía trước, tay ông vẫn còn để trong túi quần, run rẫy như những người nghệ sĩ đánh đàn. Tôi ngó theo, ông bậm môi, mặt nhếu lại, một giọt nước rơi từ đâu xuống, ông đang khóc và ngay từ lúc đó tôi hiểu ra mọi chuyện. Ông vẫn khóc, tôi vẫn nhìn cho đến khi có người gọi tôi. Thanh, lại đây vào đồ mang về dùm anh. Anh Tuấn gọi. Tôi chạy lại và cảm giác như có một cái gì cản lại, tôi muốn nhìn người con, cậu bé muốn ăn phở kia. Cậu ở phía sau nhìn những tô phở nóng hỏi đang bưng ra nhưng không phải dành cho cậu mà cho người khác, cậu không biết người cha thiếu tiền để mua một tô phở, để rồi một câu nói kia đã đánh tan đi giấc mơ, có lẽ như đánh vào xác thịt em vậy. Thôi, để bữa nào cha mua cho con, hôm nay cha không đủ tiền mua. Người cha nói với đứa con. Lời nói thật đó đã đánh vào người con trai và cũng đánh vào tôi, đánh vào ông. Tôi cũng là người làm thuê, cũng tìm việc, kiếm miếng ăn và nhìn cảnh đời. Tôi đã nhìn thấy, tôi đã biết và đã…. Đứa con nhìn lên người cha, nó đã thấy nham nhám nước mắt, nhìn thấy nỗi lòng và nhìn thấy mình… Dạ. Vậy chúng ta đi ăn hủ tiếu gõ. Người con trả lời lại. Người cha nhìn tôi, lại nét mặt đó, lại ánh mắt đó có vẻ như ông muốn nói lời xin lỗi. Nhưng ông không thể nói, không thể lại gần để xin lỗi. Bật một tiếng vang lên, người cha và đứa con vụt mất. Tôi đã hiểu. Tôi ăn tô phở đó. Tôi khóc. Tôi nhớ.
   Trời đang se lạnh, tôi đi trên đường Nguyễn Trãi. Yên lặng. Những tòa nhà cao ốc chỉ còn đèn chiếu lắp lánh, xe máy vụt qua rồi lặng, âm vang của lời nói trong quán ăn cũng không còn, không còn người đợi đèn xanh, không một người. Một con chuột cống to đang lôi một cục thịt vào một cống rãnh, có lẽ người ăn đã đánh rơi nó. Lon bia bị bóp méo lăn lóc trong cơn gió khuya. Những hoa vạn thọ trước cửa nhà đang tàn dần, héo úa như người già bệnh. Tôi vẫn đi. Vẫn đi. Tôi ngồi vào một quán hủ tiếu bên kia đường, chỉ còn một người khách đang cố ăn nốt miếng thịt phía trong cục xương to. Không biết tại sao lại ghé vào đây, chắc là ngán phở. Không. Có lẽ tôi đang tìm hình ảnh của người cha hôm qua. Tôi kêu một tô hủ tiếu, thực chất không muốn ăn. Cố tìm một cái gì đó, cố tìm gặp và có lẽ mãi mãi cũng không được gặp. Trời đã gần sáng, người đàn bà kia cũng mệt mỏi, bà ngáp mấy cái, đấm lưng mấy đấm. Nồi nước lèo cũng sắp cạn, chỉ còn vài miếng thịt nhỏ và một khoanh giò, giá chỉ còn cỡ một nắm tay. Than cũng tàn, dần chuyển đỏ sang màu sữa. Còn người đàn ông, chắc là chồng, đang cắm đầu móc những mãnh khăn giấy dính trên nền gạch. Ông cố quét hết rác, dọn dẹp và ngủ một giấc. Tôi không cẩn thận làm rớt chiếc đũa, tôi có linh cảm sắp xảy ra chuyện gì. Phớt qua một đàn ông khoảng ba mươi, cũng có một vết rách trên vai, cũng ống quần hai lúa và đứa bé ấy….
   - Cho tôi hai tô hủ tiếu. Tiếng vang lớn kề tai tôi, giọng nói đó vừa vang, đó là giọng mấy hôm trước.
   - Anh thông cảm, chỉ còn một tô và một tô của anh bên kia gọi trước. Người đàn bà trả lời. Họ nhìn sang tôi. Tôi nhìn lại là nét mặt ấy, là ánh mắt ấy, những hình ảnh đó tôi không quên được và hôm nay trước khi tôi về, ông trời đã tặng cho tôi một món quà thật ý nghĩa. Tôi nhường tô hủ tiếu, dẫu sao tôi cũng không muốn ăn. Nhìn cậu bé ăn, tôi khóc trong âm thầm. Nước mắt rơi xuống, rơi xuống. Ánh mắt ấy nhìn tôi, có lẽ ông ấy đã nhận ra, thằng nhân viên quán phở mà ông từng vụt xe đi mất, ông nợ lời xin lỗi. Ông nhìn mà không nói. Chỉ nhìn. Họ ăn xong cũng là lúc tôi bước đi.
   Tôi bước đi. Có lẽ họ nhìn tôi, ghi nhớ vào trong tim. Tối hôm đó cũng là ngày làm cuối cùng của tôi. Tôi lại trở về nơi cũ. Về nhà. Có lẽ tôi cũng không gặp lại khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, hai hình ảnh ấy. Có lẽ đứa bé ấy sẽ….

Phạm Chí Khiêm
 lop12c3hau@gmail.com
 Ấp Phước Yên, xã Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long.

                                                   
READ MORE - NGƯỜI CHA NGHÈO VÀ ĐỨA CON - Truyện ngắn của Phạm Chí Khiêm

Tuesday, September 12, 2017

NỖI NHỚ NGÀY HÈ - Tùy bút của Phạm Chí Khiêm

Chân dung tác giả.


NỖI NHỚ NGÀY HÈ
Phạm Chí Khiêm                                                                                            
Ngày hè tháng sáu, trong buổi sáng vẫn còn mờ sương lạnh. Tôi nhớ em. Đã năm năm năm rồi phải không? Tôi không còn nhìn thấy em trong sân trường cũ, không được ngắm em khi cười, không được thấy em lúc nhí nhảnh với bạn bè. Cũng năm năm tôi rời xa mái trường phổ thông ấy, ngồi trên chiếc ghế ấy, nhìn lên cái bảng ấy, bạn bè và thầy cô. 
Bước vào năm lớp mười tôi đã để ý tới em, tuy lúc đó em chưa biết tôi nhưng những cử chỉ của em đã làm tôi xao xuyến. Đôi khi tôi nhìn trộm em lúc trao đổi bài với bạn. Có lúc đứng trước cổng trường, tôi nhìn theo em mãi cho tới khi hình bóng của em biến mất. Những lúc đi trên con đường dài tôi chỉ suy nghĩ tới em, đi nhầm vào nhà người khác cũng chẳng biết. Năm lớp mười đã làm tôi trở nên mạnh mẽ hơn, tôi cố gắng rất nhiều để đến gần em hơn vì trước đó tôi chỉ biết đừng từ xa mà thôi. Năm lớp mười cho tôi những kí ức đẹp về bạn bè. Đôi khi chỉ là cái mĩm cười, có khi sự nhiệt tình chỉ bài, có khi đó là những cuộc đi chơi đầy hứng thú và phiêu lưu vào những ngôi nhà, nơi đó có được hạnh phúc gia đình. Đôi khi những lời động viên vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Đôi khi đó cũng chính là nước mắt của sự chia ly đầy tình bạn.
Bước vào năm lớp mười một, tôi có được những kiến thức vững cho những dự định ban đầu. Tôi quyết định tiếp xúc với em, tuy có hơi nhút nhát nhưng cũng được em đáp lại. Có lẽ năm đó đã cho tôi biết được tình yêu của tuổi học trò như thế nào. Thật là êm dịu, nhẹ nhàng như những cánh hoa đu đưa theo gió. Những buổi đi chơi được diễn ra như dự định, những lần nắm tay vẫn còn hơi ấm đâu đây. Nhưng chỉ là kỉ niệm của năm đó.
Vào năm cuối cùng của bậc phổ thông, chúng tôi bước vào cuộc đua ngoạn mục, chạy liên tục để rồi chẳng ai quan tâm đến nhau. Có những lúc tôi căng não vì áp lực quá nhiều. Thời gian đã đốt cháy đi tình cảm giữa chúng tôi. Chỉ là những câu hỏi thăm qua lại trên lớp, về tới nhà là vùi đầu vào học. Tôi nghĩ chắc có những lúc cả hai nhớ đến nhau, nhưng những dòng chữ kia đã đánh ngã ý thức để chen vào, đánh sự nhớ nhung tan tát không hiện được nguyên hình. Chuyện gì đến rồi cũng đến. Vào buổi tổng kết, chúng tôi đã có cuộc nói chuyện gần nhau và chỉ có hai người. Đó là không gian u ám nhất mà tôi từng thấy, ngột ngạt đến khó thở, chẳng ai nói, cũng chẳng ai nhìn. Sự im lặng đã nói lên tất cả, chúng tôi cười bước đi trong vội vã của buổi tiệc chia tay trường, bạn bè và thầy cô. Có lẽ chúng tôi đều để nước mắt lê la trên mỗi bước đi, không quay lại nhìn nhau dù chỉ một lần. Chúng tôi chôn sâu nỗi đau này và vứt bỏ vào sọt rác của thời gian. Khi nghe tin có kết quả thi vào đại học, tôi cứ cầu mong học cùng trường với em, nhưng nó chỉ là suy diễn. Em đậu vào trường đại học có tiếng, còn tôi phải tìm những trường còn thừa nguyện vọng 2. Cuối cùng tôi cũng tìm được một trường phù hợp với mình. Trong suốt mấy năm học đại học, tôi có ý định tìm đến em, nhưng rồi thôi. Tôi lại nghĩ đến cái không gian ấy, để rồi em biến mất trong tôi suốt mấy năm trời. Bây giờ em sống tốt không? Có công việc ổn định không? Và đã lấy …? Tôi thầm hỏi trong vô vọng.
 20/06/2017

Phạm Chí Khiêm
READ MORE - NỖI NHỚ NGÀY HÈ - Tùy bút của Phạm Chí Khiêm

Monday, September 11, 2017

NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA - Tùy bút của Phạm Chí Khiêm

Tác giả Phạm Chí Khiêm


NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA


         Năm đầu đại học, tôi vô tình nhặt chứng minh nhân dân (CMND) của ai đó trong khuôn viên trường. Nhìn vào trong ảnh thấy cũng xinh nhưng ở ngoài không biết trông như thế nào, có xinh hơn không. Lúc đó tôi không biết là của ai, tôi nghĩ phải đem lên phòng bảo vệ. Đi được hai bước, thấy có một cô gái đi tới mà cứ ngó nhìn xung quanh, hết chỗ này tới chỗ khác, nhìn chầm chầm xuống mặt đường. Theo phản ứng tình huống đang dựng trong đầu, tôi ngó vào trong CMND một lần nữa, thật bất ngờ có nét hơi giống, chắc chính là “ẻm” rồi. Tôi giả vờ lại hỏi: “Bạn ơi! bạn đang tìm cái gì vậy?” Cô gái trả lời ngay mà không cần nhìn tôi, cứ nhìn xuống đất: “Tôi tìm CMND mới làm rơi đâu đây”. Tôi bất đầu hứng thú trò xét hỏi này, tôi hỏi tiếp: “CMND tên gì?” Cô gái cũng trả lời ngay và không nhìn tôi: “Tên …”. Tôi nhìn vào đôi mắt của cô ta, có đâu đó đọng những giọt nước mắt ướt đẫm phía mi, cố kiềm lại để không cho nó rơi, mặt cô nhăn nhó hết kiểu này tới kiểu khác và cứ nhìn qua nhìn lại phía dưới. Tôi im lặng, không tìm giúp vì vật của cô ấy tìm đang ở trên tay tôi. Cho tới khi hàng nước mắt kia muốn đi theo gió, muốt thoát khỏi nơi mà nó sinh ra. Cô ta khóc, từng tiếng nấc đã làm tôi ray rứt, tôi cần phải chấm dứt cái trò chơi trốn tìm này. Tôi đi lại và nói: “Bạn ơi! Có phải đây không?” Lần này cô gái mới chịu ngước mặt lên nhìn tôi, cô gái cầm và la lên: “Đúng rồi, đúng rồi, cảm ơn bạn nha”. Gương mặt sung sướng đến tột cùng đã làm tôi có một chút gì đó ân hận, phải chăng mình đang đùa trên sự đau đớn của người khác, trong mí mắt của cô ta không còn những giọt nước đọng lại. Cô ta nhảy lên và ôm nó vào lòng trong khi tôi đang nhìn cô ấy một cách đắm say. Cô ta vui mừng cứ tưởng không có ai ở đó và những câu cảm ơn lia lịa kia như nói một cách buâng quơ. Những hành động của cô ta đã làm có tôi có sự thích thú về một người con gái nơi lần đầu tiên đặt chân đến và cô ta cũng không phải ở nơi đây.
Đó là dòng kí ức đầu tiên về cô ấy trong lúc tham quan trường trước khi vào học, những hình ảnh đầu tiên đó như một tù nhân được phán cái tội “chung thân” không thể ra ngoài “tim”.
         Chuyện gì tới rồi cũng sẽ tới, những chuyện bất ngờ ta không thể nào đở nổi. Cô ấy lại xuất hiện trong căn phòng ấy, căn phòng có mặt tôi và 54 thành viên khác gồm cả “ẻm”. Sau đó số thành viên tăng lên vì trong buổi đầu tiên chưa đi đầy đủ. Không thể ngờ có chuyện trùng hợp đến vậy. Sau tình cảnh tôi nhặt được CMND của cô ta, tôi có một cảm giác vừa “nhớ” vừa “nhung” thoát ẩn thoát hiện trong đầu, một tâm lý muốn có sự hiện diện cô ta trước mặt mình và bây giờ đã trở thành hiện thực. Nhanh chóng tôi đã làm quen được cô ta vì có “bàn đạp” làm tôi nhảy xa và sâu hơn. Dần dần tình cảm của tôi từ thích chuyển sang yêu. Đó là một tình yêu đẹp. Giống như nhà triết gia Kant đã từng nói “Vẻ đẹp không phải ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà nằm trong con mắt của kẻ si tình”, tôi đã mê cô ấy suốt bốn năm đại học và cho tới bây giờ, tuy lúc đó có sự chen ngang của một cuộc tình “ấm áp thời áo trắng”. Nhưng rồi trong cuộc tình này, tôi và cô ấy lại rơi vào bi kịch có lẽ trước đó đã có nhiều người không thể vượt qua “mặc cảm về gia đình” và một điều quan trong là không ai trong chúng tôi đủ lực để nói lên tất cả. Những mối giao tiếp ngoài đời là sự quan tâm của bạn bè bình thường, nhưng bên trong có sợi dây gắn kết chúng tôi lại với nhau. Chúng tôi lúc đó đang là những con thiêu thân bay trong một cái lòng nhốt mà chẳng có cách gì phá ra ngoài. Những buổi đi học, chúng tôi nhìn nhau, nói chuyện vu vơ như thể không có chuyện gì xảy ra. Trong lòng thì nhớ nhung, không yên, thậm chí buổi tối chẳng ngủ được, lăn qua lăn tới. Có khi nằm mà gối một nơi, mền một hướng. Cái cảm giác đó thật khó chịu, tôi như bị thiêu đốt trong lò bát quái của Thái Thượng Lão Quân, hay một khối đá núi Ngũ Hành Sơn đè vậy. Chính vì tôi và cô ấy không vượt qua được chính mình nên cho đến bây giờ chẳng ai có tình yêu như người ta, cũng chính vì tôi là nam nhưng chẳn có can đảm “mở cửa” tình yêu để rồi những ngày hôm nay hối hận, một sự hối hận muộn màng không thể tha thứ. Cho đến hôm nay lòng cô ấy đã đóng băng, không chừa chỗ cho một ai về tình yêu. Có thể lúc trước cô ấy đã đợi, chỉ một câu nói kia nhưng chẳng nhận được, sự im lặng của tôi đã làm cô ấy thất vọng về tình yêu, một tình yêu không có một điểm tựa.
         Sự chờ đợi của cô ấy có giới hạn, tình yêu ấy nhường chỗ cho cuộc mưu sinh khi ra trường, lao vào công việc một cách mù quáng. Cũng cái ngày ấy chúng tôi đã có dũng cảm đối mặt nhau khi tình yêu đã theo gió lưu lạc chốn giang hồ. Câu nói của em ấy đã làm tôi chết đi, muốn lao vào một cái gì đó để biến mất thân xác vĩnh viễn, để em có thể nhớ tới anh, mở cửa trái tim em một lần nữa. Câu nói đó đã làm tôi không có dũng khí trước những người con gái khác. Tôi đã tự đâm chính mình bằng con dao tình yêu, để rồi vết sẹo kia vẫn còn in đậm trong tim. Có lẽ con tim của tôi chỉ còn lại hạt mầm mà chính những giọt nước mắt tình yêu của em mới có thể làm nó phát triển. Có lẽ tôi sẽ giống như em đóng băng để rồi chờ đợi ai đó làm xức mẻ đi một mãnh. Ôi! “Phải chi lúc trước anh nói với em rằng: anh yêu em” … Trời ơi! ….
Phạm Chí Khiêm
Ấp Phước Yên, xã Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long.
<lop12c3hau@gmail.com>

READ MORE - NẾU NHƯ NGÀY ĐÓ TÔI NÓI RA - Tùy bút của Phạm Chí Khiêm