Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Vũ Miên Thảo. Show all posts
Showing posts with label Vũ Miên Thảo. Show all posts

Tuesday, June 9, 2015

PHƠN PHỚT XUÂN - thơ Vũ Miên Thảo

  

Vũ Miên Thảo
PHƠN PHỚT XUÂN 

phơn phớt xuân
lay phay mưa
ngõ quê ươm mật giao mùa xanh non
hội người thơm áo
tình son
đất trời nhập hội vuông tròn cảnh xuân
lại về chút nhớ tình nhân
vừa nghe thơ mộng chảy tràn lối xưa
em hương sắc tận bây giờ
cho tôi
ngày cũ
tình xưa
nhớ về 


VMT
READ MORE - PHƠN PHỚT XUÂN - thơ Vũ Miên Thảo

Tuesday, May 5, 2015

MÙA XUÂN ƠI! TÔI ĐỢI - thơ Vũ Miên Thảo






Vũ Miên Thảo

MÙA XUÂN ƠI! TÔI ĐỢI 
              


Buổi chiều
gió se lòng đong đưa những chiếc lá mong manh trong màn sương
ngày sắc hương vo tròn bay bay trong màu mây xám
giọt nhớ đen tựa vào bờ thủy tinh trượt dài theo nỗi đợi chờ…
ngao ngán
mùa xưa lắc lơ xa
nên chậm rãi em về lãng đãng xuân hương

Nấc nghẹn nỗi đau
giọt tình quen xưa chát đắng
thêm một lần non bấc thổi ngược ước mơ về
quá khứ liêu xiêu
mắt chớp vào khoảng không em
nghe không gian trĩu nặng
mỏng tang mưa cuối mùa
ướt sũng giọt thương yêu
  
Trân tráo nhìn phía giăng mưa
cố hình dung đôi mắt ngày xưa mi quen nhay nháy
và đôi môi xuân nồng thơm thơm dạ hương
hoàng hôn đông lạnh vắng
hợp âm chiều lá gió chạm mưa rơi

Mùa xuân còn phía bên kia mùa đông
em lắc lơ xa giữa khung trời mộng mơ danh lợi
sao tôi vẫn những ngày giao mùa hắt hiu chờ đợi
ôm vào lòng bé xíu niềm vui!


V.M.T
READ MORE - MÙA XUÂN ƠI! TÔI ĐỢI - thơ Vũ Miên Thảo

Friday, April 24, 2015

BÓNG RỪNG - thơ Vũ Miên Thảo




Vũ Miên Thảo

BÓNG RỪNG


hoàng hôn lạc nhịp vó câu
phương xa lạ chỗ
rượu rầu rầu cay
tri âm khó gặp chốn nầy!
mấy ly lẻ
uống
lại say với... mình
cheo leo quán vắng tênh hênh
mới hay nhân thế lại quên...
bóng rừng!

VMT
READ MORE - BÓNG RỪNG - thơ Vũ Miên Thảo

Thursday, April 23, 2015

Châu Thạch - ĐỌC “THÁNG CỦA MÙA” THƠ VŨ MIÊN THẢO


Châu Thạch

ĐỌC “THÁNG CỦA MÙA”, THƠ VŨ MIÊN THẢO
                                    
Nhà thơ Vũ Mien Thảo


Vũ Miên Thảo
THÁNG CỦA MÙA!

Tháng của mùa lá gọi mưa bay
nắng dấu bóng chiều trong chéo áo
đường ướt mặt nên em rưng mắt bão
nhá nhem nỗi buồn tia chớp cong mi

Tháng của mùa tê tê ngón gầy
nhăn vân thâm không tay ai nắm
cứ những giọt thu lay phay chạm
chổ không anh... môi đắng niềm đau!

Tháng của mùa nên ta không nhau
hạnh phúc trốn sau chòm mây xám
trăng không bóng chỗ anh ngồi lại trống
đêm mùa vàng thêm chút nữa… xanh xao

Tháng của mùa sao lại nghe nao nao!
lối xưa người sẽ về son gót mới
hồn đã cũ cớ gì ta cứ đợi!?
một vụn tình! Ai bảo chẳng hư hao?!

10-2014


Lời bình: Châu Thạch

Vế một của bài thơ:

Tháng của mùa lá gọi mưa bay
nắng dấu bóng chiều trong chéo áo
đường ướt mặt nên em rưng mắt bão
nhá nhem nỗi buồn tia chớp cong mi

“Tháng của mùa” là tháng mấy khó biết được, nhưng theo tôi thì “lá gọi mưa bay” vì lá thiếu nước nên mới phải cần mưa. Thiếu nước lá phải vàng. Hơn nữa, “mưa bay” nên đường chỉ “ướt mặt”  chứ không sủng nước thường là về mùa thu. Vậy là nhà thơ ám chỉ, đến tháng của mùa thu rồi (Mùa của lá vàng và mưa bay).

“Nắng dấu bóng chiều trong chéo áo”, nghĩa là bóng chiều chỉ là những vết nhỏ nhoi, một chéo áo cũng che vừa hết, nên không gian đã sắp tối rồi. Ở câu thứ tư, tác giả dùng chữ “nhá nhem nỗi buồn” cũng có một phần ám chỉ đến không gian, thời gian lúc ấy sắp về đêm.

“Mắt bão” là tâm bão (vùng giữa các cơn lốc xoáy của bão). Mắt bão là một khu vực hầu như lặng gió, nơi yên bình nhất của cơn bão, thậm chí có khi trời quang mây tạnh, có thể thấy trăng sao vào buổi tối. “Nhá nhem nỗi buồn” là nỗi buồn của em cũng làm cho bầu trời sụp xuống như tối nhá nhem, nhưng khi em liếc nhìn thì vành mi cong chẳng khác gì tia chớp loé lên. 

Hai câu thơ đầu ám chỉ thời gian, không gian.Hai câu thơ sau ám chỉ mắt em. Cả bốn câu thơ hoà nhập mắt em trong mùa thu, nhưng không phải của một mùa thu bình yên, cũng không phải một mùa thu có bão tố. Vậy đó là mùa thu gì?. Trả lời: –Mùa thu trong mắt em. Mùa thu ngoài trời bình yên chỉ có mưa bay, nhưng mùa thu trong mắt em đã hình thành một cơn bão tố. Cơn bão tố đến rồi, nhưng mắt em là tâm bão nên rờn rợn trong sự yên bình. Bốn câu thơ, mỗi câu vẽ nên những hình ảnh theo trường phái lập thể, trừu tượng... Lập thể vì nắng là chéo áo, con mắt ở trong bão, rèm mi ở trong tia chớp. Trừu tượng vì lấy mùa thu làm tâm trạng của em và lấy nỗi buồn của em làm một mùa thu khác lạ. Trong tác phẩm của họa sỹ lập thể, đối tượng được mổ xẻ, phân tích và được kết hợp lại trong một hình thức trừu tượng. Người họa sỹ không quan sát đối tượng ở một góc nhìn cố định, nhưng phân chia thành nhiều mặt khác nhau, nhiều khía cạnh khác nhau. Thông thường các bề mặt, các mặt phẳng giao với nhau không theo các quy tắc phối cảnh, làm cho người xem khó nhận ra chiều sâu của bức tranh, nhưng khi đã nhận ra sẽ thấy được giá trị nghệ thuật cao của nó. Ở bốn câu thơ nầy, hình ảnh và tâm trạng được cắt thành nhiều mảng, gắn bên nhau, liền cạnh nhau khiến cho bức tranh mưa, nắng, đường và mắt kết hợp lại, để diễn tả cái chiều sâu thẳm của mùa thu và nỗi buồn của em trừu tượng.

Qua vế thứ hai, tác giả đem mùa thu vào cả trong bàn tay em và để nỗi buồn em chạy trong đường máu:

Tháng của mùa tê tê ngón gầy
Nhăn vân thâm không tay ai nắm
cứ những giọt thu lay phay chạm
chổ không anh… môi đắng niềm đau!

Thời tiết làm cho em tê tê ngón tay chăng? Không phải đâu. Nỗi buồn đã làm cho em tê ngón tay. Vì sao vậy? Vì “nhăn vân thâm không tay ai nắm” nghĩa là những vân tay trên bàn tay em chằng chịt, làm cho bàn tay em nhăn và thâm đen vì chẳng có ai cầm. Từ đó, em nghe ngón tay mình tê tê và hao gầy.

Theo khoa tử vi, đường vân tay em nhăn quá, thể hiện đường đời em gian truân biết bao. 

Em đi trong mưa, giọt thu chạm khắp mình em. Cứ chỗ nào “không anh” thì giọt thu chạm vào làm “môi đắng niềm đau”. Vậy là cả thể xác em đau? Thật ra, thể xác em không đau mà chính linh hồn em đau; đau đến độ đường gân, thớ thịt cũng đau theo.

Vũ Miên Thảo lấy cái đau của thể xác diễn tả nỗi đau tình cảm trong lòng. Nỗi đau đó rưng rưng từng thớ thịt, nhưng chính xác ra, nó đang gặm nhấm tâm tư của nàng. Vế thơ trên cho thấy, cơn đau trùm lên bóng chiều nhá nhem,vế thơ nầy cho ta hiểu cơn đau thu vào nội tâm, chạy trong đường máu, biểu hiện nỗi cô đơn cùng tận, chỉ một mình nàng gánh chịu.

Qua vế thơ thứ ba, tác giả đưa cái vu vơ của sự “không nhau” và bây giờ mới thấy có nột chút gì gió trăng trong cuộc tình:

Tháng của mùa nên ta không nhau
hạnh phúc trốn sau chòm mây xám
trăng không bóng chỗ anh ngồi lại trống
đêm mùa vàng thêm chút nữa xanh xao

À! Bây giờ mới vỡ lẽ ra, hai vế thơ trên chàng đã mang giùm tâm trạng đau buồn và than thở cho em. Ở hai vế thơ sau, chàng mới than thở cho chính mình.

“Tháng của mùa nên ta không nhau”.

Câu thơ thể hiện đường tình bị chia cắt do đường đời làm đứt đoạn. Và họ vẫn yêu, vẫn chia đau khổ cho nhau, nhưng ngã rẽ cuộc đời buộc phải xa cách. Nàng đi trong trời nhá nhem, chàng ngồi trong bóng tối trống rỗng, xanh xao. Hai bức tranh buồn phát hoạ hai hình ảnh cô đơn, luỹ thừa sự trống vắng, xanh xao, đơn độc và phân rẽ tăng lên.

Qua vế thơ chót, tác giả đã nói lên sự dằn vặt trong tâm tư chàng. Chàng nói những điều ngược lại với lòng mình, như tự vỗ về nỗi đau đang cấu xé:

Tháng của mùa sao lại nghe nao nao!
lối xưa sẽ về son gót mới
hồn đã cũ cớ gì ta cứ đợi!?
một vụn tình! Ai bảo chẳng hư hao?!

Dấu than và dấu hỏi đánh liên tục trong vế thơ nầy, chứng tỏ sự bấn loạn trong tâm hồn tác giả. Tiếng kêu đau đớn xuất hiện trong dấu than, rồi sự thắc mắc vì sao phải đau xuất hiện trong dấu hỏi và ngược lại. Tác giả không bao giờ giãi đáp được cho mình. Đó là tâm trạng của những loài yêu bằng trái tim không bằng lý trí.

Vũ Miên Thảo yêu bằng trái tim mình, một trái tim mang chung hai nỗi đau của cả hai người. Tác giả đau cho nàng trước, rồi đau cho mình sau. Muốn quên mà dễ đâu quên được, muốn xem sự hư hao là lẽ thường mà nào đâu làm được: “Hồn đã cũ cớ gì ta cứ đợi! / một vụn tình! Ai bảo chẳng hư hao?!”

Thơ Vũ Miên Thảo là thế. Một thứ thơ như những bức tranh lập thể, chuyển các đối tượng ba chiều vào trong một mặt phẳng tranh, tạo thành tổng các thời khắc riêng biệt và góc nhìn khác nhau, được nhìn thấy bằng đôi mắt tâm trí. Vì vậy, đọc thơ Vũ Miên Thảo ta không những chỉ thấy cái hay bằng những gì ta hiểu mà ta còn thấy cái hay bằng những ý tứ xa vời, trừu tượng ngoài tầm hiểu biết của ta mà ta chỉ cảm nhận được ./.

                                                                          Châu Thạch
READ MORE - Châu Thạch - ĐỌC “THÁNG CỦA MÙA” THƠ VŨ MIÊN THẢO

Monday, March 9, 2015

VỀ SÔNG TÂM TÌNH VỚI PHỐ - thơ Vũ Miên Thảo




VỀ SÔNG TÂM TÌNH VỚI PHỐ

Giã từ kẻ chợ
đôi khi
sông đêm về với thầm thì
sóng ru
ngã ba sông nhớ giọng hò
tan vào âm sóng hòa thơ
ru tình
sông đêm
sóng vỡ màu trăng
sao trời ngụp lặn vớt hằng hà thương
Giã từ
góc phố tha phương
về sông lại gặp vô cùng nỗi vui
đường xưa
ở lại phố ơi
dấu xưa
tìm lại khoảng trời ta yêu
phố người!
thôi!
Giã từ nhau
hai quê
thương nhớ
trắng màu hoa niên.


VMT
READ MORE - VỀ SÔNG TÂM TÌNH VỚI PHỐ - thơ Vũ Miên Thảo

Monday, February 16, 2015

Thơ Vũ Miên Thảo: CUNG MI THỨ MÙA ĐÔNG / THÁNG GIÊNG…. MỘT MÌNH / CHỚM ĐÔNG NGHE BIỂN NHỚ..





Thơ Vũ Miên Thảo

CUNG MI THỨ MÙA ĐÔNG 

Hết năm!
tờ thời gian ghi ngày tháng xa người
quặn niềm đau cát bụi
lốc lịch còn một tờ chờ đợi…
Hoạ Mi về rừng
bấc rung cành đơn côi
                                                                                                          
Hết năm!
những tàng cây quên mất tuổi tên
vườn ngậm sương mù
the thắt nhớ
mong người về
mai mùa xưa muộn nở
giao thừa
rượu nhạt
đắng môi quen

Hết năm!
ra phố
gặp nụ cười nhăn nhó
đối bóng gương đời
xin hỏi
phải là tôi?!
vài giờ cuối đông
hoa tàn
vung vãi phố
góc hẹp lặng lờ những đoá mồ côi

Hết năm!
phút cuối cùng bài hát mùa đông
cung mi thứ
trầm buồn theo tiếng lá
em không về
Hoạ Mi ơi!
xa lạ!
xuân sắc hương
vẫn ăm ắp nỗi se lòng!?

                              VMT







THÁNG GIÊNG…. MỘT MÌNH  

Đông đã cuối, khoe sắc hoa cười bướm
đêm  ba mươi, hương xuân tràn khắp chốn
hồn thanh tân rạo rực đón em về

Đông đã cuối, chiều nay mưa nuối tiếc
chuyện tình yêu dăm giọt nhớ mồ côi
sao người vẫn xa vời Mai đã Tết                                                                                                        
Đông đã hết, trời xanh trong sắc thắm
mùa nhân duyên oanh yến líu lo mừng
người không về ta và Tết cũng dững dưng

Đông từ giã, sao người không hội ngộ
vườn lạnh vắng, lá ru buồn với gió
chắc tại tháng giêng nên ta cứ một mình
                               
                                      VMT




CHỚM ĐÔNG NGHE BIỂN NHỚ... 

Im nghe một chút đông về
sương ru lá
nhớ sơn khê bóng người
mộng vừa đi đã chơi vơi
đêm chưa nửa
đã mẫn mùi hắt hiu
vừa xa
tay đếm mấy chiều
xứ người nghe biển hát liêu xiêu ngày
chớm mùa
năm ngón tay gầy
co ro lạnh
nắm không đầy dấu yêu!
gió xua hơi cũ lêu bêu
âm vang mùa nhớ về theo biển gào
xa trông loáng thoáng Hòn Khô (1)
hòn Chồng mất giữa chồm cao sóng vờn

Xa người
thêm nữa chon von
ngoài ta
đông, có ai còn nhớ ai?

(Nha Trang chớm đông 2004)

(10-2004 / 10-2013)

(1) Núi Cô Tiên)

-----------------------------------
Tên  thật  VÕ TẤN LỘC – Hội VHNT Tây Ninh;
Dđ 01662408920;
Đ/ c : Hộp thư số 15/ Bưu điện huyện Hòa Thành, Tây Ninh.
READ MORE - Thơ Vũ Miên Thảo: CUNG MI THỨ MÙA ĐÔNG / THÁNG GIÊNG…. MỘT MÌNH / CHỚM ĐÔNG NGHE BIỂN NHỚ..

Wednesday, February 11, 2015

Vũ Miên Thảo VIẾT VỀ DÒNG SÔNG HÒ HẸN




Vũ Miên Thảo
VIẾT VỀ DÒNG SÔNG HÒ HẸN
  

Vàm Cỏ của nhau tím màu hoa sông                          
dịu mát chiều hôm tình xanh ngọc                                                   
bờ Bắc nhớ bờ Nam áo hồng gội tóc                                 
cho đôi bờ thơm ngan ngát hương lòng                          

Vàm Cỏ của nhau xanh trời hò hẹn       
bốn mùa lui tới chạm mùa thương        
bờ Bắc một ngày hoa thắm bến          
bờ Nam trẫy hội đưa- đón má môi hường
đôi bờ chung con nước xanh trong   
nhụy nở hoa khai chồi trổ mộng  
cành thủy chung gió mùa reo với sóng  
khúc xuân nồng : 
Vàm Cò Đông ơi! 
Vàm Cỏ Đông!
 
VMT

READ MORE - Vũ Miên Thảo VIẾT VỀ DÒNG SÔNG HÒ HẸN

Monday, February 9, 2015

Thơ Vũ Miên Thảo - RỪNG VÀ TA CUỐI NẮM

  



Rừng và ta cuối năm                                                  

Hai tám
Tân Hòa đêm nhớ phố
mắt ướt sương
Nhỏ thui thủi một mình
đi chợ Tết, hẹn em giờ đã lỡ
giữa rừng già
ta chỉ biết… lặng thinh!

Bài tình ca
rừng đêm nghe ta hát
gió hòa âm, sol trưởng chợt trầm mê
Dầu Tiếng ơi! Xin đừng run sóng bạc
thôi thúc chi
ba mươi Tết Ta về!

Dù hai tám
đất vàng hoa Tết rụng
áo vàng em năm trước vẫn tươi màu
giao thừa phố
đêm cuối mùa tận hưởng
ngày còn duyên
ta cứ mãi còn nhau

Chiều ba mươi
chòi rừng ta thu xếp
ba lô áo gió giày đi rừng
hai chậu lan rừng mang về hết
một tặng bạn thân, một gửi “người dưng”
  
Đã Tết năm lần
về chiều ba mươi
thắt thỏm ngóng chờ, mắt em ướt
hối hả gió dồn, hồn ta sướt mướt
em sẽ cười, đon đã dấu son môi

Nhớ nhà
nhớ phố
và nhớ em
cũng không thể bỏ rừng hiu quạnh
em thui thủi
nhưng có trường, có bạn
đêm một mình, rừng khóc!
chẳng người quen  

                                                                                                          
Vậy nhé!
cứ chờ thêm hai tối
ta gặp khi đèn hội
phố hoa đăng
chợ Tết nhớ đừng mua hoa Tết
chẳng hoa nào …
đẹp nết như Phong Lan!   


Vũ Miên Thảo
READ MORE - Thơ Vũ Miên Thảo - RỪNG VÀ TA CUỐI NẮM

Wednesday, February 4, 2015

CHÙM THƠ VŨ MIÊN THẢO


                  Tác giả Vũ Miên Thảo


 RỪNG VÀ TA CUỐI NĂM                                                 

Hai tám
Tân Hòa đêm nhớ phố
mắt ướt sương
Nhỏ thui thủi một mình
đi chợ Tết, hẹn em giờ đã lỡ
giữa rừng già
ta chỉ biết…lặng thinh!

Bài tình ca
rừng đêm nghe ta hát
gió hòa âm, sol trưởng chợt trầm mê
Dầu Tiếng ơi! Xin đừng run sóng bạc
thôi thúc chi
ba mươi Tết Ta về!

Dù hai tám
đất vàng hoa Tết rụng
áo vàng em năm trước vẫn tươi màu
giao thừa phố
đêm cuối mùa tận hưởng
ngày còn duyên
ta cứ mãi còn nhau

Chiều ba mươi
chòi rừng ta thu xếp
ba lô. áo gió giày đi rừng
hai chậu lan rừng mang về hết
một tặng bạn thân, một gửi “người dưng”
  
Đã Tết năm lần
về chiều ba mươi
thắt thỏm ngóng chờ, mắt em ướt
hối hả gió dồn, hồn ta sướt mướt
em sẽ cười, đon đã dấu son môi

Nhớ nhà
nhớ phố
và nhớ em
cũng không thể bỏ rừng hiu quạnh
em thui thủi
nhưng có trường, có bạn
đêm một mình, rừng khóc!
chẳng người quen
  
Vậy nhé!
cứ chờ thêm hai tối
ta gặp khi đèn hội
phố hoa đăng
chợ Tết nhớ đừng mua hoa Tết
chẳng hoa nào …
đẹp nết như Phong Lan!   

                Vũ Miên Thảo


VIẾT VỀ DÒNG SÔNG HÒ HẸN

Vàm Cỏ của nhau tím màu hoa sông                                                 
dịu mát chiều hôm tình xanh ngọc                                                   
bờ Bắc nhớ bờ Nam áo hồng gội tóc                                                 
cho đôi bờ thơm ngan ngát hương lòng                          

Vàm Cỏ của nhau xanh trời hò hẹn                                               
bốn mùa lui tới chạm mùa thương                                               
bờ Bắc một ngày hoa thắm bến                                                   
bờ Nam trẫy hội đưa- đón má môi hường
đôi bờ chung con nước xanh trong                                                    
nhụy nở hoa khai chồi trổ mộng                                                        
cành thủy chung gió mùa reo với sóng                                               
khúc xuân nồng :                                                                         
Vàm Cò Đông ơi!                                                                              
Vàm Cỏ Đông!

                           Vũ Miên Thảo


CUNG MI THỨ MÙA ĐÔNG

Hết năm!
tờ thời gian ghi ngày tháng xa người
quặn niềm đau cát bụi
lốc lịch còn một tờ chờ đợi…
Hoạ Mi về rừng
bấc rung cành đơn côi

Hết năm!
những tàng cây quên mất tuổi tên
vườn ngậm sương mù
the thắt nhớ
mong người về
mai mùa xưa muộn nở
giao thừa
rượu nhạt
đắng môi quen

Hết năm!
ra phố
gặp nụ cười nhăn nhó
đối bóng gương đời
xin hỏi
phải là tôi?!
vài giờ cuối đông
hoa tàn
vung vãi phố
góc hẹp lặng lờ những đoá mồ côi

Hết năm!
phút cuối cùng bài hát mùa đông
cung mi thứ
trầm buồn theo tiếng lá
em không về
Hoạ Mi ơi!
xa lạ!
xuân sắc hương
vẫn ăm ắp nỗi se lòng!?

             Vũ Miên Thảo

THÁNG GIÊNG….MỘT MÌNH  


Đông đã cuối, khoe sắc hoa cười bướm
đêm  ba mươi, hương xuân tràn khắp chốn
hồn thanh tân rạo rực đón em về

Đông đã cuối, chiều nay mưa nuối tiếc
chuyện tình yêu dăm giọt nhớ mồ côi
sao người vẫn xa vời Mai đã Tết  

Đông đã hết, trời xanh trong sắc thắm
mùa nhân duyên oanh yến líu lo mừng
người không về ta và Tết cũng dững dưng

Đông từ giã, sao người không hội ngộ
vườn lạnh vắng, lá ru buồn với gió
chắc tại tháng giêng nên ta cứ một mình

                                      Vũ Miên Thảo


 CHỚM ĐÔNG NGHE BIỂN NHỚ ...

Im nghe một chút đông về
sương ru lá
nhớ sơn khê bóng người
mộng vừa đi đã chơi vơi
đêm chưa nửa
đã mẫn mùi hắt hiu
vừa xa
tay đếm mấy chiều
xứ người nghe biển hát liêu xiêu ngày
chớm mùa
năm ngón tay gầy
co ro lạnh
nắm không đầy dấu yêu!
gió xua hơi cũ lêu bêu
âm vang mùa nhớ về theo biển gào
xa trông loáng thoáng Hòn Khô (1)
hòn Chồng mất giữa chồm cao sóng vờn

Xa người
thêm nữa chon von
ngoài ta
đông, có ai còn nhớ ai?

                        Vũ Miên Thảo

(Nha Trang chớm đông 2004)
(10-2004 /10-2013)
(1) Núi Cô Tiên)

-----------------------------------
Tên  thật  VÕ TẤN LỘC – Hội VHNT Tây Ninh
Dđ: 01662408920
Đ/c : Hộp thư số 15/ Bưu điện huyện Hòa Thành Tây Ninh

READ MORE - CHÙM THƠ VŨ MIÊN THẢO