Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, June 15, 2026

CHÙM THƠ NGUYỄN HỔNG LINH: Tháng Sáu chờ nhau không người hỡi? / Tháng Sáu chiều mưa / Mưa bay bên giáo đường /

 




1.
THÁNG SÁU CHỜ NHAU KHÔNG NGƯỜI HỠI?

Em như bản tình ca đã cũ
Như bóng chiều buông rũ bên sông
Như hoạ mi luôn hót trong lồng
Như cõi buồn chất chồng vụng dại

Anh đã xoá ký ức còn lại
Để mình em thực tại nỗi đau
Bờ mộng mị đen trắng hai màu
Tháng Sáu chở nhau không người hỡi?

Giọt mưa buồn chốn xa vời vợi
Lối mòn xưa ai đợi trong chiều
Hàng phượng hồng trong gió hắt hiu
Mùa hạ chín cô liêu lẻ bóng

Tình chúng mình chơi vơi gió lộng
Em tìm bầu trời rộng thênh thang
Chở nắng gió cùng với mây ngàn
Ta hong lại chiều hoang một thuở…


2.

THÁNG SÁU CHIỀU MƯA

Tháng Sáu chiều mưa đứng đợi trông
Người về bên ấy nhớ em không?
Cô đơn ngơ ngẩn buồn xa ngóng
Mưa rơi nhớ ai đến chạnh lòng

Chiếc lá nhẹ buông trong gió lộng
Bơ vơ lạc lõng giữa phố đông
Lang thang lối cũ hồn vô vọng
Một nửa đi tìm khắc khoải mong

Hương hoa tháng Sáu lòng xao động
Lục bình trôi chiều tím trên sông
Có con chim sáo hót trong lồng
Hót khúc tình sầu mãi long đong

Lời tình tự ngày nào cháy bỏng
Tiếng yêu thương xao xuyến bềnh bồng
Đêm trôi quyến luyến chưa tròn mộng
Khúc tình tháng Sáu nhớ mênh mông

Chờ ai tháng Sáu hoá rêu phong
Nhớ quá người ơi ngày tháng nồng
Người về phố ấy mưa bong bóng
Ướt cả tình em lệ nhớ mong.

3.

MƯA BAY BÊN GIÁO ĐƯỜNG

Tình ta hôm qua trôi về đâu
Nguời đi vườn khuya thêm u sầu
Chỉ còn tiếng kinh cầu đêm trắng
Giáo đường yên lặng dưới mưa ngâu.

Thương yêu nồng thắm giờ nơi đâu
Ta đứng nghe lòng dậy nỗi sầu
Một thoáng môi cười giờ khép kín
Chỉ còn kỷ niệm phủ men sâu.

Sương mờ trăng khuyết buốt đêm thâu
Lối cũ mình qua cỏ úa màu
Tiếng bước ngày xưa như vọng lại
Gọi người quay gót vội quên mau.

Gió lạnh mang theo nỗi hằn sâu
Bâng khuâng lặng lẽ dưới chân cầu
Ký ức thuở nao buồn man mác
Người đi để lại tiếng vó câu.

Nguyễn Hồng Linh

Emailhonglinh8861@yahoo.de

https://www.facebook.com/hong.linh.nguyen.

READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN HỔNG LINH: Tháng Sáu chờ nhau không người hỡi? / Tháng Sáu chiều mưa / Mưa bay bên giáo đường /

EM ĐẾN BÊN TÔI - Thơ: Trần Hữu Thuần

    



    Em Đến Bên Tôi

Thơ Trần Hữu Thuần

  

Em đến bên tôi, ngàn trăng sao tở mở,

Tinh Đẩu xuống trần cho thiên sứ hoang mang,

Gió phiêu du và mây trắng lang thang,

Rừng xanh mướt và nai vàng ngơ ngẩn.

 

Suối trong vắt tắm đá buồn thơ thẩn,

Lan muôn màu soi bóng nước khoe duyên,

Giọng Họa Mi hòa ríu rít Vành Khuyên,

Hoa Cải vàng lấn đồi hoang Sim tím.

 

Là thế đó, bầy Ong say Mật ngọt,

Khi Tình Yêu lên men rượu tân hôn,

Nghe chừng như mộng mị sáo ru hồn,

Không chắp cánh mà tầng không bay bỗng.

 

Em đến bên tôi, thời gian như ngưng đọng

Mặt Trời ngừng thoi thóp lửa bập bùng,

Chị Hằng ngừng e lệ ngắm chân dung,

Và Trái Đất ngừng quay, say tình ái.

 

Em đến rồi sao em đi xa mãi,

Còn mong chi bến cũ gặp thuyền xưa,

Hoàng Hạc bay qua, một đi không trở lại,1

 

Đến làm chi, em? Sao em lại đến?

 

1. “Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản,” Thôi Hiệu, Hoàng Hạc Lâu. 

(Grand Rapids, Michigan 08 th. 6, 2026)

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - EM ĐẾN BÊN TÔI - Thơ: Trần Hữu Thuần

CHUYỆN TÌNH NGÃ BA SÔNG - Thơ: Đặng Xuân Xuyến

 


CHUYỆN TÌNH NGÃ BA SÔNG

 

Cô ấy ngày xưa, em biết không

Thắt đáy lưng ong, mặt trắng hồng

Nghe bảo phải lòng anh cơ động

Mười mấy Đông rồi cứ ngóng trông...

 

*

 

Độ ấy năm xưa tuổi chớm hồng

Có chàng lính trẻ ghé bến sông

Tiếng cười sang sảng loang chiều rộng

Cô bé làng bên thẹn má hồng.

.

Thế rồi cô lựa gửi gió Đông

Vun mối tơ duyên bén lửa nồng

Dõi từng nhịp bước chàng cơ động

Nguyện ước trăm năm buộc chỉ hồng.

.

Rồi một chiều buồn nổi bão giông

Nghẹn ứa bến sông, nghẹn gió đồng

Dấn thân phá án... Chàng cơ động

Hồn theo bóng tựa phía hư không...

 

*

 

Cô ấy hình như chửa lấy chồng

Chiều chiều vẫn tới ngã 3 sông

Mắt chìm đăm đắm vào chiều rộng

Rồi chợt nhoẻn cười với mênh mông...

.

*.

Hà Nội, sáng 10 tháng 06-2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

baothang_xuanxuyen@yahoo.com.vn

.

 

READ MORE - CHUYỆN TÌNH NGÃ BA SÔNG - Thơ: Đặng Xuân Xuyến

Lời bình của nhà thơ Nguyễn Dậu (Long An) về bài thơ VỀ QUÊ NẪU của Vũ Hùng



 

VỀ QUÊ NẪU


Theo anh về Nẫu bấy lâu mong,

Chỉ mấy ngày thôi cũng thỏa lòng?

Bãi tắm Kỳ Co xanh nắng nhuộm,

Câu thơ Hàn Mặc đỏ trăng lồng.

Cây me Phú Lạc chòm mây trắng,

Bến nước Trường Trầu giếng cổ trong.

Sáng ghé Gò Găng mua nón ngựa,

Để em đội thử có xinh không?

VŨ HÙNG

 

Bài thơ VỀ XỨ NẪU  da diết hồn quê và những nỗi nhớ lắng sâu trong kí ức 

Ai đi xa cũng nhớ ai đi mong trở về, chính ngần ấy đã làm cho nhà thơ Vũ Hùng chùn xuống và lần trở lại hình ảnh xứ Nẫu đã đi vào thơ .

Thơ là tiếng lòng là cảm xúc của một miền nhớ yêu thương xứ  Nẫu đã theo nhà thơ tìm về với những kỉ niệm của năm tháng chia xa 

Bài thơ VỀ QUÊ NẪU như một  khúc tình ca nhẹ nhàng, sâu lắng là những hoài nhớ về tên đất, tên làng đan xen với những di tích còn  hiện hữu mãi với thời gian.

Và còn đó là hình ảnh thân thương trìu mến như cây đa bến nước sân đình… tô vẽ thêm nhưng trầm mặc uy nghi theo nhịp bước thời gian.

Tác giả nhà thơ Vũ Hùng đã khéo vận dụng và tạo một nét riêng cho mình, đó là sự đan xen giữa những ký ức và thơ trong tâm hồn người đọc bằng ngôn ngữ thi ca .

Bài thơ VỀ XỨ NẪU  của nhà thơ Vũ Hùng  là một nét chấm.phá riêng trong văn học đương đại  bởi nó khơi dậy lòng nhân ái và một bến neo đỗ có tình người tình tri âm tri kỉ trong một tâm thế tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến 

Cảm ơn nhà thơ Vũ Hùng đã cho người đọc có những cảm xúc riêng cho một lần về Xứ Nẫu yêu thương đong đầy nỗi nhớ./.

Hiệp Hòa, tháng 6.2026

 NGUYỄN DẠU: XỨ NẪU MỘT MIỀN NHỚ YÊU THƯƠNG..

READ MORE - Lời bình của nhà thơ Nguyễn Dậu (Long An) về bài thơ VỀ QUÊ NẪU của Vũ Hùng

TƠ VƯƠNG ÁO DÀI (ENTANGLED IN AO DAI) - Thơ Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain

  


FOREWORD FOR THE POEM “TƠ VƯƠNG ÁO DÀI”

 

There are presences that pass through one’s life without leaving footprints, yet they leave behind deep vibrations within the soul. No noise, no name is called—only a fleeting touch upon a fragile moment of the heart—and then they remain, like a fragrance that never fades from memory.

 

“Tơ Vương Áo Dài” was born from such moments. In it, the áo dài is not merely a symbol of gentle beauty, but a delicate streak of light within the rushing flow of life. A passing figure, as light as the wind, yet enough to stir an entire stillness within the heart.

 

The poem does not tell a complete story, but instead preserves scattered fragments of emotion—of gazes, of distance, of unspoken feelings that have already turned into lingering attachment before ever being named. Between reality and dream, between closeness and distance, one sometimes can only stand still, quietly watching a figure dissolve into the mist of time.

 

If poetry is the place where the unholdable is preserved, then “Tơ Vương Áo Dài” is a gentle attempt to hold onto a beautiful moment—even if only in imagination, even if only within memory.

 

And perhaps, it is precisely this incompleteness that creates the most enduring beauty of human emotion: beautiful because it was once felt, and forever lingering because it once touched the heart.

 

 

LỜI TỰA CHO BÀI THƠ “TƠ VƯƠNG ÁO DÀI”

 

Có những hiện diện đi ngang qua đời người mà không để lại dấu chân, nhưng lại lưu lại những rung động sâu xa trong tâm hồn. Không ồn ào, không một lời gọi tên — chỉ là một thoáng chạm khẽ vào khoảnh khắc mong manh của trái tim — rồi từ đó ở lại, như một hương thơm không bao giờ phai trong ký ức.

“Tơ Vương Áo Dài” được sinh ra từ những khoảnh khắc như thế. Trong bài thơ, tà áo dài không chỉ là biểu tượng của vẻ đẹp dịu dàng, mà còn là một vệt sáng mong manh giữa dòng đời hối hả. Một bóng hình thoáng qua, nhẹ như gió, nhưng đủ làm lay động cả một khoảng lặng trong tim.

Bài thơ không kể một câu chuyện trọn vẹn, mà lưu giữ những mảnh cảm xúc rời rạc — của ánh nhìn, của khoảng cách, của những điều chưa từng được thổ lộ nhưng đã kịp hóa thành nỗi vương vấn. Giữa thực và mộng, giữa gần và xa, có khi con người chỉ biết đứng lặng, lặng lẽ nhìn một bóng hình tan dần vào màn sương của thời gian.

Nếu thơ ca là nơi lưu giữ những điều không thể nắm giữ, thì “Tơ Vương Áo Dài” là một nỗ lực dịu dàng để níu lại một khoảnh khắc đẹp — dù chỉ trong tưởng tượng, dù chỉ còn trong ký ức.

Và có lẽ, chính sự dang dở ấy lại tạo nên vẻ đẹp bền lâu nhất của cảm xúc con người: đẹp vì đã từng được cảm nhận, và mãi còn vương vấn vì đã từng chạm đến trái tim.

 

 

ENTANGLED IN AO DAI

Thi Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany) & Musharraf Hussain (Assam, India)

© Copyright by Thi Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

 

Ao Dai drifts softly through the lane,

and leaves my soul in twilight rain.

Your eyes—like evening light so clear,

just touch my heart and linger here.

 

The wind plays gently with your hair,

like drifting clouds suspended there.

You smile—an open sky so wide,

and scatter stars deep in my mind.

 

I am a leaf adrift in time,

carried by winds of fleeting rhyme.

I wish to follow, soft and still,

yet stand unmoving by your will.

 

Perhaps our fate is silent, small,

or love blooms in a misted call.

I stand alone, yet not alone,

your voice still calls me like a tone.

 

If one day you should pass my way,

please let me call your name that day.

Even within a dream’s soft gleam,

just let me hold your fading dream.

 

I gather all my broken vows,

and stitch them where the memory flows.

Your Ao Dai still moves like grace—

while I am lost in endless space…

 

TƠ VƯƠNG ÁO DÀI

Thị Lan Anh Tran (Aschaffenburg, Germany) & Musharraf Hussain (Assam, India)

© Bản quyền thuộc về Thị Lan Anh Tran & Musharraf Hussain

 

Áo dài ai nhẹ qua đường

Để hồn tôi lạc giữa sương khói chiều

Mắt em như ánh ban chiều

Chạm vào một thoáng đã nhiều vấn vương

 

Gió nghiêng sợi tóc ven đường

Ngỡ như mây trắng nửa vương nửa rời

Em cười nghiêng cả bầu trời

Rơi trong mắt biếc rối bời tim tôi

 

Tôi như chiếc lá giữa đời

Theo cơn gió nhẹ rã rời tháng năm

Muốn theo em suốt âm thầm

Mà chân đứng lại trong tầm mắt em

 

Phải chăng duyên khẽ lặng im

Hay tình chỉ nở tim mền khói mơ

Để tôi đứng mãi ngẩn ngơ

Nghe tim gõ nhịp dại khờ gọi em

 

Nếu mai em bước qua thềm

Xin cho tôi gọi tên em một lần

Dẫu là trong giấc phù vân

Cũng xin giữ lại bóng thân em về

 

Để tôi gom cả lời thề

Khâu vào nỗi nhớ bốn bề mênh mang

Áo dài em vẫn dịu dàng

Còn tôi mắc lại giữa ngàn tơ vương…

-------------------------------------------

From: Dipl.-Kauffrau Thi-Lan Anh Tran 

Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de






 

READ MORE - TƠ VƯƠNG ÁO DÀI (ENTANGLED IN AO DAI) - Thơ Trần Thị Lan Anh & Musharraf Hussain

ĐI PHƯỢT KẾT HỢP "BẮT GHEN" GIÙM BÀ CHỊ - Truyện ngắn: Hoàng Thị Bích Hà


ĐI PHƯỢT KẾT HỢP "BẮT GHEN" GIÙM BÀ CHỊ

Truyện ngắn

 Hoàng Thị Bích Hà

 

Chị Tư hơn tôi hai tuổi. Tôi cá tính bao nhiêu thì chị Tư hiền lành, dịu dàng bấy nhiêu. Lại xinh nữa. Ngày xưa, chị được bình bầu là "hoa khôi xóm".

Bà bán mì đầu hẻm bảo thế.

Bả bảo, mấy người thường ăn mì ở đây khen: “Xóm này không ai đẹp và hiền như con Tư.”

Chị học sư phạm xong, nhận nhiệm sở ở một thành phố miền Trung. Gần trường chị có xí nghiệp sản xuất giấy vở. Anh Trần Đổng Tước làm giám đốc ở đó. Hễ thấy chị mặc áo dài đi ngang là anh đứng ngắm đến khi bóng chị đi khuất. Rồi anh lân la làm quen. Lúc đầu chị từ chối, bảo đã có người yêu. Nhưng anh Đổng Tước dò hỏi tìm tận nhà, lui tới luôn, lấy lòng được má tôi. Má ủng hộ. Thế là anh có cửa bước vô nhà mỗi cuối tuần. Hai năm sau thì cưới.

Anh chị thương yêu nhau lắm. Chị sinh bốn cô con gái xinh xắn, học giỏi. Anh chiều chị hết mực: chị chỉ đi dạy, nấu ăn; việc gì nặng nhọc trong nhà, anh làm hết. Kể cả xây nhà mới, anh tự lo với thợ, xong xuôi mới giao chìa khóa cho chị, chứ không cùng chồng phải lăn lộn chọn gạch, gọi vật liệu như tôi. Ai cũng khen chị có phước.

Ba mươi năm trôi qua êm đềm. Rồi đùng một cái, anh Đổng Tước có bồ. Chuyện khó tin lắm, vì anh vốn đàng hoàng, thương vợ con số một.

Một hôm, chị Tư đang ngồi cà phê với mấy chị em trong xóm. Bỗng chị Tịnh Biên ở gần nhà đi chợ về, ghé vào, thất thanh:

- Tư à, mày bình tĩnh nghe… Tao thấy anh Đổng Tước tay trong tay với một cô gái trẻ, đẹp, đi vào quán Miên Tím.

Chị Tư tái mặt, run bần bật, mắt ngân ngấn nước. Chị quay sang tôi: “Giờ sao đây?”

Tôi nói:

- “Sao trăng gì! Chạy ra đó xem thực hư ra sao. Mạnh mẽ lên chứ run thế thì xử lý sao được? Đi với em!”

Tôi nổ máy, rồ ga chở chị đến quán Miên Tím. Đứng ở một chỗ bên hông quán, vừa đủ gần để quan sát, mà bên trong khó thấy. Quả nhiên, anh rể tôi và cô gái đang trò chuyện rất vui vẻ, anh khuấy ly cà phê rồi đưa cho cô. Anh còn lấy khăn giấy chấm mồ hôi trên trán cô ấy. Hai người nhìn nhau cười âu yếm, cử chỉ thân mật, vượt xa mức bạn bè hay đối tác bình thường.

Quan sát xong, tôi kéo chị ra: “Rõ rồi. Không ồn ào. Về nhà đã, rồi điều tra thêm!”

Trên đường về, chị Tư khóc. Tôi bảo: “Khóc đi, nhưng chỉ sáng nay thôi. Về nhà là nín. Khóc chẳng giải quyết được gì. Còn bao việc phải tính.”

Sau đó, tôi cùng hai đứa em và vài người thân mở cuộc "điều tra nội bộ". Hóa ra anh Đổng Tước cặp với cô kế toán mới vào làm khoảng hơn một năm. Cô ấy độc thân, chừng 28 tuổi, quê ở một huyện miền núi. Anh tâm sự với chú em làm trưởng phòng kế hoạch: “Anh muốn kiếm đứa con trai. Bốn đứa con gái rồi, thiệt thòi quá.”

Nghe mà tôi phát ớn. Hóa ra cái lý do "muốn có con trai" đã khiến một người đàn ông từng thương vợ hết mực ba mươi năm bỗng nhiên phản bội.

Tôi bàn với chị Tư: “Phải gặp trực tiếp con bé đó.”

Nhân mấy ngày nghỉ lễ, tôi rủ một nhóm bạn thân đi phượt lên phía quê cô kế toán. Trên danh nghĩa là du lịch, nhưng mục tiêu chính là hẹn gặp cô ấy ở một quán cà phê. Chỉ có tôi và chị Tư ngồi cùng bàn với cô, còn nhóm bạn ngồi bàn bên cạnh đề phòng.

Cô gái đến, mặt đầy vẻ ngỡ ngàng, hơi căng thẳng.

Tôi mở lời:

- Chào em. Chị biết em mới vào làm ở công ty anh Đổng Tước, và chị cũng biết mọi chuyện giữa em với giám đốc Tước. Đây là vợ anh ấy. Còn chị là em vợ. Em có biết anh Đổng Tước đã có vợ, có bốn cô con gái đang sống hạnh phúc không?

Cô gái tái mặt, giọng lí nhí:

-Dạ… thực tình em không biết. Anh Tước bảo với em: “Anh và vợ không hợp nhau, đang ly thân.” Anh ấy nói tìm được ở em sự đồng cảm, và anh ước ao có con trai. Anh hứa sau khi em có con với anh, anh sẽ ly dị vợ để sống với em và con trai.

Tôi khẽ thở dài, rồi nói giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

- Em ơi, đàn ông tán gái bao giờ cũng nói vậy. Bảo đang ly thân, không hợp vợ… chứ lẽ nào họ bảo thật: “Anh đang hạnh phúc lắm, vợ chồng thương nhau lắm” thì tán được ai, ai mà cắn câu? Anh ta có bốn con gái. Đó là sự thật. Anh ta khao khát con trai cũng là sự thật. Nhưng chuyện không hạnh phúc là sai, anh chị đang ly thân cũng sai luôn! Còn chuyện sau khi em sinh con trai, anh ta bỏ vợ ba mươi năm để đến với em. Điều đó em có chắc không? Họ sống với nhau nửa đời người rồi. Còn em chỉ là người mới. Nếu em sinh con, nhan sắc xuống, cơ quan có thể tuyển thư ký mới, kế toán mới. Rồi người sau cũng lại được lời tỉ tê như em từng nghe… Em nghĩ em có còn tự tin chỉ mình em là anh yêu thương không?

Cô gái cúi mặt, môi run run.

Chị Tư vốn ít nói, lúc này mới nhẹ nhàng cất lời. Chị nhìn cô, mắt rưng rưng nhưng giọng điềm tĩnh:

-Chị không trách em. Tại anh ấy gạt em. Nhưng chị mong em hiểu: chị thương anh ấy, thương các con. Ba mươi năm dựng xây, chị không muốn đổ vỡ. Chỉ cần em rút lui, chị sẽ coi như chưa có chuyện gì. Nếu em còn vướng bận… thì chị cũng có cách của chị. Chị không hứa suông đâu.

Tôi tiếp lời, không để không khí trở nên nặng nề quá:

-Hôm nay chị nói vậy thôi. Em về suy nghĩ, tìm cách xa anh Tước, chuyển công tác càng tốt. Còn dây dưa, em tự chịu trách nhiệm. Một anh Đổng Tước, chứ mười anh Đổng Tước cũng không che chở được cho em đâu!

Cô gái òa khóc, rối rít xin lỗi chị Tư. Hứa sẽ chấm dứt.

Một tháng sau, chúng tôi được tin cô đã chuyển về quê, làm kế toán cho một trường học.

Tôi gặp anh Đổng Tước trong đám giỗ ông nội tôi. Anh lảng tránh tôi cả buổi, đến lúc về bỗng quay lại, nửa đùa nửa thật:

-Dì Năm ghê thật! Gặp con bé nói gì mà con bé kế toán sợ mất ăn mất ngủ, nhất quyết đòi chuyển việc. Không cho anh kiếm thằng con trai à?

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cười nhẹ:

- Anh còn xanh lắm. Đi với bồ đã lộ liễu đến nỗi hàng xóm trông thấy, còn không biết. Mà anh kiếm được con trai rồi tính sao? Bỏ chị Tư và bốn đứa con gái của anh? Anh dám không?

Anh cúi mặt, gãi tai, đỏ mặt:

-Thôi… anh nói cho vui ấy mà. Chứ anh chẳng dám đâu.

Tôi vỗ vai anh:

-Anh mà làm chị Tư buồn thêm một lần nữa, anh biết tay tui!

Anh cười trừ, lủi thủi ra về.

Chiều hôm ấy, chị Tư ngồi trầm tư bên tách trà, bỗng nhiên mỉm cười. Chị bảo tôi:

-Cảm ơn em. Không có em, chị không biết làm sao!

Tôi ôm chị một cái. Ngoài sân, những bông hồng vươn lên trong ánh nắng vàng, làn hương phảng phất trong gió nhẹ. Bên bàn nước cạnh hiên nhà, mấy đứa cháu đang cười đùa vui vẻ.

Sài Gòn, ngày 06/6/2026

Hoàng Thị Bích Hà

       habich1963@gmail.com

 

READ MORE - ĐI PHƯỢT KẾT HỢP "BẮT GHEN" GIÙM BÀ CHỊ - Truyện ngắn: Hoàng Thị Bích Hà