Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, October 25, 2025

CHIỀU TRÊN SÔNG QUÊ - Thơ Nguyễn Văn Trình

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

Chiều trên sông quê *

 

Vãn chiều ghé bến sông quê

ngắm con đò nhỏ xuôi về cuối sông

mênh mông năm tháng ngái trông

nô đùa lũ trẻ dưới sông trưa hè

 

Vẳng nghe sông hát lời quê

về đây tìm lại đam mê một thời

cánh diều đón gió lã lơi

cùng con chuồn ớt, nhớ thời tuổi thơ

 

Bãi dâu, nương đậu, tơ tằm

dệt nên nỗi nhớ đằm sâu cõi lòng

nắng vàng tỏa rạng mặt sông

tiếng ai đồng vọng nỗi niềm xa xăm

 

Ra sông lại nhớ đến đò

nhớ cô thôn nữ điệu hò trên sông

nghiêng nghiêng vành nón đợi trông

giấu trong thổn thức, nỗi lòng người thương …

 

                            Đông Hà, 2016

                            Nguyễn Văn Trình

                                     

(1*Sông quê: Con sông Hiếu chảy phía sau làng.

 

READ MORE - CHIỀU TRÊN SÔNG QUÊ - Thơ Nguyễn Văn Trình

HAI MÀU CƯỚI - Nguyễn Trung Giang

 


Nguyễn Trung Giang

HAI MÀU CƯỚI


Tuổi trẻ mong ngày cưới

Người già ngại thiệp mời

Giua hai bên bờ đợi

Hẹn hò một cuộc vui

Ông ngã mình trên chiếc trường kỷ rồi thả vào giấc ngũ dài. Lúc tỉnh dậy trong người còn vướng vất mùi bia rượu. Sáng nay đi dự đám cưới về, người đã chếnh choáng hơi men. Ông đến để chia xẽ niềm vui như bao nhiêu người khác. Những con người từ mọi miền xa xôi về đây lập nghiệp.

Đã qua rồi những tháng ngày khốn khó, cuộc sống đổi thay dần và sắc đời mang một diện mạo mới rồi từ trong đó tiệc tung, cưới hỏi, sinh nhật đều đặn diễn ra.

Ngồi chung bàn với ông là những mái đầu chớm bạc. những khuôn mặt đó đây quen biết những câu chuyện tuần lưu thế sự qua sắc âm giọng nói nhiều miền bị đứt quãng bởi cái loa đặt ở gần đó phát ra.

Bàn ghế tươm tất, màu sắc trang nhã. tiếp đãi ân cần,chủ nhân đã làm hết sức mình để ngày vui được trọn vẹn. Không khí bữa tiệc rộn ràng bởi một chương trình văn nghệ với những giọng ca có cổ có kim có già có trẻ.Tiếng dô dô đồng loạt cất lên với những cánh tay nâng cao những ly bia tràn bọt thể hiện sự đồng cảm chân thành.

Tiếng M.C mượt mà trôi chảy bên cạnh khuôn mặt rạng ngời của cô dâu chú rể.Phong cách mới mẻ của văn minh lồng ghép vào lễ tơ hồng giữa xưa và nay trỏ thành màn hoạt cảnh nửa tây nửa ta làm ông cảm thấy cô đơn hụt hẫng.

Chiếc áo sơ mi lấm tấm mồ hôi.ông cố gắng hòa vào cuộc vui thời hiện đại nhưng vì tuổi cao nên khi uống cạn ly bia thứ hai ông cáo từ ra về trước khi siết chặt bàn tay gia chủ và nói vài câu chúc phúc. Dưới vạt nắng tàn đông bóng ông nhiêng ngã, tâm trạng buồn vui lẫn lộn, lòng băn khoăn giữa tâm tình chia xẽ và cái phong bì chở nặng ưu tư có phải là tính cách giữa đời qua lại với nhau hay không.....

Ông già trở mình rồi vói tay châm lửa. Khói thuốc lan man đưa ông trở về khung trời ngày cũ.

Thủa ấy...

Tình yêu gái trai kết tinh từ hương đồng cỏ nội. Nhịp đập lứa đôi hòa vào tiếng lúa reo trên cánh đồng buổi sáng hay tiếng hò đẩy đưa bên cối chày giả gạo đêm trăng. Ông đã từng ngẩn ngơ khi lặng nhìn mái tóc ai buông dài lã ngọn,từng trở trăn trong nỗi nhớ vô bờ khi bắt gặp ánh mắt trao tình làm xao xuyến bước chân.Tình yêu thổi vào trái tim ông những nồng nàn cháy bỏng như được thắp lên từ ngọn lửa thanh khiết lạ lùng. Lòng xanh xanh như dòng sông đã chắt chiu ông từng ngụm nước đầu đời, đã là chứng nhân bao lời ước hẹn, đã từng cưu mang những giọt nước mắt hòa hợp phân ly.Tâm hồn ông mênh mang trôi vào dòng cảm xúc thời mới lớn. Dìu dịu trong ông sức sống mãnh liệt như ngọn lúa xuân thì con gái. Bóng cô thôn nữ quang gánh đi về trong sáng sớm mù sương hay chiều vàng nhạt nắng. Đôi bờ mi vút cong như chiếc đòn gánh gánh nước đêm trăng đã một thời làm ông biết đắm say mơ mộng.

Ông chạm khẻ vào thế giới yên bình thủa nọ. Ở đó thiên nhiên con người hòa quyện vào nhau viết nên những trang đời thật đẹp.

Cuộc sống bây giờ được tô lên bởi gam màu thời đại, quên được hình ảnh các cậu trai làng chặt tre làm rạp.các thiếu niên đi mượn bàn ghế. Bữa cơm thân mật ly rượu nồng nàn. Một dòng chảy êm đềm đầy đặn yêu thương lan tỏa từ cụ già tóc bạc đến em bé quê quần cộc chân trần. Mọi người thức trắng đêm để làm mọi việc chuẩn bị cho ngày mai đãi khách rước dâu.

Ngọn đèn măng xông treo giữa gian nhà tỏa vầng sáng huyền hoặc sưởi ấm không gian hòa quyện vào khói hương trên bàn thờ gia tiên miên man trầm mặc.Trên bộ bàn đặt giữa gian chính diện khay trầu mâm rượu cùng sính lễ tân hôn được sắp đặt gọn gàng.

Thực đơn ngày cưới từ sản phẩm cây nhà lá vườn. Con gà con heo mẹ chắt chiu đếm ngày đếm tháng. Mâm xôi mâm bánh từ hạt gạo của đồng sâu ruộng cạn mà ở đó có công cha cõng nắng cõng mưa, con cá con tôm ở bãi biền chua mặn...Tất cả tuy đơn sơ mà ấm áp tuy giản dị mà thấm đẩm ân tình.

Ngoài sân dưới bóng trăng huyền ảo âm thanh tiếng quết chả nện vào cối gỗ,tiếng hát của các em bé quê dặt dìu trong khúc nhạc đồng dao hòa vào tiếng cười trong trẻo của các cô gái vo nếp trên bến sông. Tất cả làm nên một bản hợp tấu với giai điệu thật nhẹ nhàng bay vào không gian thật thoáng đãng thật bình yên.

Thoảng trong mùi rơm rạ tình quê,tình người hòa quyện vào nhau cháy lên dưới ánh lửa tàn khuya.

Trời hững sáng, xóm quê mơ màng đắm chìm trong làn sương bạc.Tiếng gà gáy sáng đánh thức bình minh hòa điệu cùng tiếng chim trên cành líu lo khúc nhạc tình yêu mừng đôi tân nhân trong ngày vui trọng đại....

Đưa mắt nhìn đám mây trắng vẩn vơ bay về cuối trời ông già đưa tay vuốt mái tóc đã hai màu đen trắng. Mắt ông cay cay, lòng se nỗi nhớ, Mùa xuân sắp về.Từng chiếc lá tàn đông lật nhẹ theo cơn gió cuối mùa. Ông nhẩ m từng chặng đời trên từng đốt tay chai sạn. Ừ nhỉ...bao năm rồi lưu lạc.Thuyền đời đẩy đưa ông qua nhiều bến lạ.Tay lái mỏi mòn, mạn thuyền dần rêu phong theo từng lớp só.

Tiếng nhạc sáng nay vẫn ầm ì đâu đó. Ông mơ hồ nghe tiếng pháo rước dâu, tiếng lòng ông lan man theo từng nốt nhạc bay lên trong khói lam chiều tản mạn.

Nguyễn Trung Giang

 

 

 

 

READ MORE - HAI MÀU CƯỚI - Nguyễn Trung Giang

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG -Theo sóng đời, từng lớp lần qua / Bình minh trên Bãi Ốc / Mộng hồn trăng / Em xếp lại những đắn đo?

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Theo sóng đời, từng lớp lần qua


Biết là lớp bụi thời gian sẽ phủ mờ tất cả

Sao cứ loay hoay sắp xếp chuyện đời mình

“Có những chuyện không thể chấp nhận, 

                                thì phải đổi thay bung phá

Nếu không thay đổi được, 

           dù đắng lòng cũng thả trôi theo ngọn gió phù sinh

Nhưng vẫn còn lướng vướng điều gì không nỡ, 

                                         thôi cũng đành chấp nhận”

Chính sự lựa chọn này, sẽ quyết định chúng ta là ai

Dù cuộc đời, có đẩy đưa mặc cho số phận

Mờ tỏ chìm trôi trong chiếc bóng đổ dài


Khi lòng tin phải đâu tự dưng mà có

Sao lấp lửng những nẻo đời, biển báo, a dua

Rồi cứ mơ hồ là sai đâu sửa đó

Đi gỡ mìn sai, rồi còn gì nữa để phân bua

Bao nhiêu chuyện không sai, có nghĩa đâu là đúng

Mà có hay không, ta cứ lớn giọng hồ đồ

Thời gian trôi, ký ức nào rơi rụng

Theo sóng đời, lớp lớp cuộn xô


Để đến một tuổi nào, rồi ta sẽ thấy

Nhịp đời quay, réo gọi thiết tha

Góc nắng trắng trong gió tương lai vờn vẫy

Áng mây hồng thắm đỏ lần qua

Cùng với sự thật, lòng tin cố kết lại

Những uẩn khúc âm thầm xưa cũ cũng dần xa

Bước lặng lẽ qua quảng đời gấp gãy

Chợt bừng lên một quầng sáng mượt mà…



Bình minh trên Bãi Ốc


Hòn Hồng sương tan theo đêm

Sóng vỗ triều lên, vụng biển êm

Đêm vội vã, nồng nàn giấc muộn

Vạc kêu sương, sâu lắng ngọt mềm


Chìm trôi loang ngang đường chân trời

Sáng lên ngày mới, rộ đường khơi

Thuyền giăng đầy bãi, neo bờ chật

Em đón thuyền anh, mắt rạng ngời


Bình minh lên, xanh trong mênh mông

Biển biếc mùa vui trải ngập lòng

Sâu lắng giữa ồn ào tất bật

Đăm đắm một người trong đám đông


Chờ điều gì, loay hoay quay ngang

Bến cá xôn xao, nắng hoe vàng

Chao chác, tiếng người đang trả giá

Đắm chìm trong một nỗi đa mang


Em bước qua, đứng lại dỡ chừng

Đang nhoẻn cười, chợt lại bổng dưng

Quay ngoắc mái tóc dài suôn mượt

Xót xa người, đang đứng sau lưng…



Mộng hồn trăng


Trăng cõi mộng

Muôn đời vướng phải

Tuổi hồn nhiên

Ngã bảy ngã ba

Chợt e ấp

Xuân thì ái ngại

Lồ lộ 

Trăng

Nhòe dáng ngọc ngà

Em ngúng nguẩy

Dỗi hờn nguyên cớ

Một nỗi niềm

Không biết vì đâu

Sao rảnh rỗi buôn công mượn nợ

Cứ vu vơ

Dệt mộng ban đầu…



Em xếp lại những đắn đo


Cả một thời con gái

Để lo toan bao nhiêu chuyện của chồng con


Sao lại có những phút giây… tiếng thở dài ái ngại

Đường về quê buông thả, bước ngập ngừng

Qua khúc cua này, chợt lại thấy bỗng dưng…



Nắng mới chồm lên, trên vạt cỏ tơ non


Lóng lánh những giọt sương, rung rung trong gió

Tuổi mười tám em còn đang để ngỏ


Mới đó mà tan bốn mươi năm

Chỉ có vạt nắng vàng, vẫn trẻ trung gợi mở


Lê Thanh Hùng

Bắc Bình, Lâm Đồng



READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG -Theo sóng đời, từng lớp lần qua / Bình minh trên Bãi Ốc / Mộng hồn trăng / Em xếp lại những đắn đo?