Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Bùi Hoàng Linh. Show all posts
Showing posts with label Bùi Hoàng Linh. Show all posts

Friday, February 6, 2026

NHỮNG MÙA TẾT CŨ - Bùi Hoàng Linh

 


NHỮNG MÙA TẾT CŨ


Những ngày cuối năm với chút se sắt của ngọn đông phong cứ làm lòng người mềm lại. Trước sự biến đổi của thiên nhiên qua sắc lá, như một sứ giả cần mẫn trở về mỗi độ để nhắc nhớ trời đất đã sang mùa, một cái Tết nữa lại về. Nhưng tại sao lòng mình lại có những mong mỏi khác lạ đến vậy? Phải chăng, đó là thời khắc bao nhiêu kỷ niệm thời thơ ấu ở quê hương lại lặng lẽ trở về trong tâm hồn, để cõi lòng cứ hoài vọng những mùa Tết xa xưa mà lòng thành khấn nguyện một năm mới an yên và thái hoà sẽ ghé lại những mái nhà Việt để luôn che chở và nuôi dưỡng hồn người trước những biến cải vô thường của kiếp phù sinh.

 

1. Những ngày còn là cậu sinh viên xa nhà, bao giờ gần tết lòng tôi cũng xốn xang nôn nao đến lạ. Tựa hồ có một ma lực vô hình nào đó thôi thúc, khiến tôi cứ khấp khởi chờ đến thời điểm bước lên chuyến tàu mùa xuân để trở về nhà. Có lẽ những tất bật của đời sống trong vòng quay bất tận của thời gian đã làm mình vơi bớt nỗi hoài hương. Chỉ khi vệt nắng vàng cam nghiêng xuống ở mảng tường nhà hàng xóm vào một chiều cuối đông nào đó, một cánh mai bất ngờ nở sớm thì lòng thương nhớ quê hương cứ nao nao trong dạ. Ngược thời gian để tìm lại những hoài niệm khó phai của tháng xưa năm cũ, bên những người thương yêu nhất, ấm áp nhất. Ký ức về những mùa tết xưa lại ùa về như tiếng gọi thăm thẳm từ đáy sâu tâm thức: “Trở về nhà đi! Những bước chân đã lỡ xa ngái quê nhà!”. 

 

2. Tôi nhớ có một cái tết mình cứ ở nhà, mẹ thấy lạ nên nhắc: “Sao con không đi chơi với bạn cho vui! Lâu lâu con mới về mà!". Tôi nói: “Dạ con đi xa mẹ đã lâu, nên tết này con không đi đâu nữa”. Có lẽ những tháng ngày rong chơi nơi chốn quê người với bao lăn lóc bụi đường đã làm gót lữ mỏi mòn và lòng người thêm héo hon, hiu hắt. Chỉ khi trở về bên mẹ thì như ngọn cây khô khốc đã tìm thấy mạch nước ngầm của yêu thương, như trẻ thơ tìm lại “chiếc nôi” đã từng nuôi lớn đời mình. Chín chữ cù lao như một món quà mà mùa xuân ban tặng cho mỗi một người để thấy mình bé nhỏ mãi thôi. Tết - một thanh âm ngắn chỉ một âm tiết nhưng cứ đồng vọng trong tâm khảm con người về nỗi khát khao đoàn viên sum họp vô cùng.

 

3. Tôi vẫn nhớ những ngày còn nhỏ, tết luôn ghé nhà vào nhà mình rất sớm. Đó là đầu tháng mười một dưới cơn mưa phùn bay nhẹ trong sương của ngày đông tháng giá xứ Huế, ông nội luôn tuốt lá mai sớm, vì sợ khí trời buốt lạnh thì mai sẽ không kịp nở đúng độ xuân về. Thuở đó, tôi thấy ông mong ngóng mai nở vào đúng dịp tết như một thứ hạnh phúc mà tuổi thơ tôi không tài nào hiểu được. Khi đã lớn tôi mới biết vì sao sắc mai vàng sân trước- một món quà được thiên nhiên đều đặn gửi tặng mỗi năm, và con người luôn đón nhận mà chưa từng thoáng chút ý niệm chán phai. Có lẽ bên trong ông tôi, thời gian đã chào thua trước một tâm hồn không chịu phai úa, nên ông lúc nào cũng có một mùa xuân của háo hức xen lẫn bâng khuâng khi ngày tết đang đến gần kề. Tôi nhớ lúc đó ông giống như một vị chỉ huy trưởng của giàn nhạc giao hưởng “dọn nhà”, nhắc ba tôi sơn cửa sửa điện bàn thờ, lớp cháu như tôi thì lau chùi các vật dụng đồ thờ cúng, dặn mẹ tôi mua bông chuối để trang trí, nói bà nội nhớ chuẩn bị nguyên liệu để nấu xôi chè cúng sớm đầu năm. Bà nội tôi thì lại đón tết bằng một cách khác, lặng lẽ hơn nhưng giữ lại thói quen của tuổi thơ đã theo bà biết bao năm tháng. Đó là luôn may sẵn một bộ đồ bà ba vải lụa màu trắng, và luôn để dành mặc vào ngày mồng một tết. Sao tôi lại nhớ đến vậy? Vì tuổi thơ tôi những sớm mai đầu năm chưa tỉnh ngủ hẳn đều được nhận tiền mừng tuổi từ túi áo bà ba của nội, một bên là túi thuốc cẩm lệ, một bên là những tờ tiền xếp cẩn thẩn trong túi ni lông. Không phải cầu kỳ bỏ trong bao đỏ lì xì, nhưng mỗi lần nhớ lại tôi luôn thấy lòng mình nức nở và bất lực trước thời gian, bỗng một sớm thức giấc thấy lau trắng trên những mái đầu sương tuyết và đời người như những ngọn mây trắng cứ bay về hướng của quê nhà sau một kiếp chơi đùa một bận với trần gian.

 

4. Những cái tết sau này, ba tôi là người thay ông cúng giao thừa cũng như mồng một tết, tôi thì đã được ba chỉ nối dây điện thay bóng đèn như ba ngày xưa. Cái không khí cũng như vòng luân chuyển của đất trời: xuân rồi lại xuân. Chỉ có đều cách hội ngộ đã không còn như cũ, nhưng tôi tin từ một cõi khác ông bà vẫn trở về và cùng hiện diện như những ngày chưa hề ly biệt. Có lẽ tết không giống những ngày nghỉ kéo dài là ở đây. Khi đốt một nén hương trầm với lòng kính nguyện, ba tôi chắc cũng có dịp gặp lại và trò chuyện trong tâm tưởng với ông bà nội, những khoảnh khắc đó có lẽ sẽ vỗ về tâm hồn tuổi thơ bên trong sâu thẳm một người. Để mỗi người như đang tìm lại mình của ngày chưa phải làm người lớn, dù tóc có chia hai màu thì vẫn còn có ba mẹ nhắc nhở mình từng chuyện nhỏ nhất thì còn gì hạnh phúc hơn. Tết thiêng liêng, nhưng gần gũi, mùa xuân đất trời thì rộng lượng cũng như lòng người luôn bao dung để ôm hết những yêu thương của cuộc thế để rồi san sẻ lại tình cảm đó cho từng nỗi đời riêng.

Sài Gòn 05/12/2025
      Bùi Hoàng Linh

 

 

READ MORE - NHỮNG MÙA TẾT CŨ - Bùi Hoàng Linh

Monday, November 17, 2025

NHỚ ƠN THẦY ĐINH TẤN HÙNG - TRƯỜNG THCS TRẦN CAO VÂN, HUẾ - Bùi Hoàng Linh

 

Nhớ ơn

Thầy Đinh Tấn Hùng

 Trường THCS Trần Cao Vân, Huế

 

Tác giả Bùi Hoàng Linh

Năm 1998- Tôi nhớ thời đó mình nhác học, hay đi chơi điện tử và mượn sách văn viết riêng về từng tác giả về đọc hết, đọc cũng không hiểu gì nhiều mà đọc vì thích thôi. Tuy nhiên trong một lần hiếm hoi làm siêng dành cho môn Toán, trong cái điều kiện là hôm đó cúp điện nữa, tự dưng có nhã hứng lấy bài tập toán ra làm. Ba là người dạy cho tôi, và trước khi giải ba hỏi: "Con muốn giải theo cách của ba, hay giải theo cách của thầy trên trường?". Tôi nói: "Dạ giải theo cách của ba, con không sợ điểm thấp". Thực ra lúc đó tôi chờ đợi một niềm tin hơn là điểm số. Và thật tình cờ sáng mai đến tiết toán của thầy Hùng, gọi đúng tên tôi. Tôi vẫn làm theo cách của mình, và chờ đợi thầy sẽ nhận xét và cho điểm. Và thật bất ngờ, thầy cho 8 điểm dù cách giải khác với cách thầy đã dạy, thầy cũng không nói gì, chỉ thấy trong ánh nhìn có niềm vui ấm áp của người thầy.

Ngoài con điểm ghi bằng vết mực bất động, thì điều thầy mang lại cho mình là niềm tin vào con người, sự chân thật với chính mình khi hành nghề, và cả cho mình một bài học về sự sáng tạo dành cho môn toán vốn được nghĩ là logic và khoa học, thì nó cũng như trò chơi rubik, có những cách làm khác nhau nhưng đều dẫn về một kết quả.

Tôi vẫn nhớ thầy rất ít nói, rất nghiêm nghị, nhưng thực ra bên trong thì ấm áp và có chút gì đó buồn trong những lúc nhìn ra sân trường rơi bóng nắng trưa. Có lẽ thế hệ của thầy cũng trải qua những cơn biến động đầy bể dâu của thời cuộc. Nhưng cũng như những người hiếm hoi của thuở đó, thầy vẫn giữ tấm lòng son với cuộc đời khi mà giáo dục đã nhuốm màu thương mại. Tôi vẫn nhớ ngày 20/11/1998, lúc đạp xe cùng các bạn qua cầu Đông Ba đen về thăm thầy, ngôi nhà thầy giản dị, nhỏ nhắn nằm trong con phố cũ Nguyễn Chí Thanh lâu đời của Huế nhưng mọi thứ sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, cũng như thầy với chiếc áo sơ mi trắng dù có sờn phai nhưng luôn nghiêm nghị và tận tâm với nghiệp đã chọn. Sau này lớn lên tôi mới hiểu, có những người họ không chọn sống theo cái xu hướng mà xã hội hướng tới, họ có những lý tưởng riêng, niềm kiêu hãnh riêng để không lẫn lộn vàng thau và bụi đời phiền nhiễu.

Thời gian trôi qua, trong một lần chạy ngang đài truyền hình HTV ở Nguyễn Thị Minh Khai (Saigon) thấy thầy đi ra từ cổng đài truyền hình trên vỉa hè, tôi dừng xe lùi lại và bước tới vòng tay:" Thưa thầy!" Thầy ngạc nhiên hỏi: "Em là ai mà biết tui ?" Dạ con là Linh học lớp 8/3 trường Trần Cao Vân, hồi trước thầy có dạy toán cho con". Thì "Thầy" mới cười và nói bằng giọng Huế: “À, thầy Hùng là anh trai tui, tui em thầy. Để có gì tui sẽ nhắn thầy.” Tôi cám ơn chú rồi bắt tay chào tạm biệt.

Có lẽ thời gian trôi qua cũng đã xấp xỉ 30 năm, nhưng bài học hôm nào lâu lâu tôi vẫn nhớ, và không bao giờ quên được. Nó là một tấm bằng không cần ai công nhận, nhưng nó cần thiết biết mấy khi bước vào đời. Có những giá trị để lại thế hệ học trò tưởng chừng bình thường như việc vốn phải làm, nhưng đặt trong bối cảnh của hôm nay thì nó là một món quà vô giá. Và trong những tháng ngày tri ân những người chọn nghiệp trồng người đầy vinh dự và thử thách, con kính chúc thầy Hùng cũng như các quý thầy cô sức khoẻ và luôn là ngọn hải đăng để biết bao thế hệ học trò soi mình bước tiếp trên hành trình tẩm đạo miên viễn vô cùng.


Saigon, ngày 16/11/2025
Bùi Hoàng Linh

 

 

READ MORE - NHỚ ƠN THẦY ĐINH TẤN HÙNG - TRƯỜNG THCS TRẦN CAO VÂN, HUẾ - Bùi Hoàng Linh

Tuesday, June 3, 2025

MỘT ĐỜI MẸ GÁNH SƯƠNG RƠI - Thơ Bùi Hoàng Linh

Tác giả Bùi Hoàng Linh


Bùi Hoàng Linh

MỘT ĐỜI MẸ GÁNH SƯƠNG RƠI 


Một đời nón bạc che sương

Vẫn tròn vẹn nỗi thương dành cho con

Mẹ qua bao nẻo chon von

Chắt chiu năm tháng nuôi con nên người


Mẹ đi giữa cõi sương rơi

Mùa đông áo cũ che người héo hon

Nhưng không che hết mỏi mòn

Tảo tần đời mẹ vẫn còn ngược xuôi


À ơi vọng tiếng đưa nôi

Mẹ ru con thuở bồi hồi ấu thơ

Sông Hương nghiêng giữa đôi bờ

Để ru mẹ giữa nỗi chờ đợi con


Đôi vai nặng gánh có mòn?

Hay gánh giông bão che con giữa đời

Trường Tiền cong nhịp cầu rồi

Gánh trọn tình Huế một đời theo con.


Sài Gòn ngày 20/09/2021

Bùi Hoàng Linh 


READ MORE - MỘT ĐỜI MẸ GÁNH SƯƠNG RƠI - Thơ Bùi Hoàng Linh

Monday, January 20, 2025

VỀ HUẾ QUA THƠ VĂN CỦA THẾ HỆ KẾ THỪA - Bài viết của GS TS, nhà văn Trần Kiêm Đoàn. (Giới thiệu tác phẩm Huế, Quê Hương Đi Để Mà Nhớ; tác giả là Bùi Hoàng Linh)

 


VỀ HUẾ QUA THƠ VĂN CỦA THẾ HỆ KẾ THỪA

Bài viết của GS TS, nhà văn Trần Kiêm Đoàn

 

Trên nẻo đường Nam Bắc Việt Nam, những bước chân lãng tử của giới văn nghệ sĩ dừng lại đậm nét nhất với cả Hà Nội, Huế, Sài Gòn với nguồn cảm hứng sáng tác phong phú, nhưng nếu xét về số lượng tác phẩm và tầm ảnh hưởng thì có thể ghi nhận rằng:

 

Hà Nội đứng đầu với số lượng tác phẩm phong phú và đa dạng.

Sài Gòn tươi mới với những tác phẩm đầy màu sắc năng động.

Huế lắng đọng với những tác phẩm mang chiều sâu trữ tình và trĩu nặng tâm hồn.

 

Người sinh ra và lớn lên ở Huế cũng như khách thăm Huế đều có cùng cảm nhận tương tự về tầm nhỏ nhắn, cảnh quang núi sông thơ mộng, điệu sống êm đềm trầm mặc của xứ nầy; nhưng khác nhau là tâm lý đòi đoạn (Emotional Fragmentation in Psychology) mà chỉ có những người Huế rặt chân quê mới trải nghiệm “nắng cháy da cháy thịt, mưa héo úa tâm hồn” của vùng đất quê huơng độc ngự cảm quan từ thời thơ ấu. Nguồn tâm lý nầy là khởi điểm của dòng cảm nhận: “Huế là quê hương đi để mà nhớ; chứ không phải ở để mà thương”!

 

Một người Huế nào đó đã đi khắp “ba đồng bảy đội” (tầm xa trái ngược với “ba đồng bảy đọi”) mới thấu cảm hết câu hỏi: “vì răng mà lạ rứa? (xin trả lời “tại rứa chớ mần răng”) như một loại công án về ngôn ngữ đặc chất đất lề quê thói rất Huế!

 

Có dịp đến những vùng đất cổ tích từ đấu trường La Mã ở Ý, Kim Tự Tháp ở Ai Cập đến bến sông Tiền Đường ở Trung Hoa nơi còn đượm dấu chân luân lạc nàng Kiều của Tố Như… thì chỉ càng thêm nhớ Huế. Mãi cho đến khi đối diện với Bức Tường Than Khóc (Wailing Wall) của Do Thái ở Jerusalem vào tháng Ba năm ngoái, nhìn dòng người khóc lóc tiếc thương, nguyện cầu chí thiết dưới chân bức thành được cho là huyền nhiệm đã gần hai nghìn năm, tôi mới hiểu Huế để cảm nhận trực tiếp nguồn tâm cảm vì sao Huế đi để mà nhớ chứ không phải ở để mà thương vẫn còn mịt mờ giữa cảm xúc mông lung và lý giải rạch ròi.  Huế từng là Ô Châu Lạc Địa của Ma Hời vong quốc. Huế là dòng trung chuyển của hào khí dân tộc mở mang bờ cõi của tổ quốc tiến về Nam. Huế là kinh đô vương quốc đầu tiên trong lịch sử dân tộc thống nhất giang sơn từ Bắc vô Nam. Huế là cái bể cạn nhỏ bé chứa những ước mơ đại hải sông hồ. Nhưng hiện thực, Huế vẫn còn vất vả gieo neo đồng hành với bước chân thời đại. Hệ luận thuận tình mà nghịch lý “đi dễ nhớ, ở khó thương” mang dấu ấn Tâm Huế nầy thật không ngờ vẫn còn là dòng chảy luân lưu xuyên thế hệ.

 

Thật ngạc nhiên và cảm động khi từ bên này bờ đại dương vừa được đọc một tác phẩm của thế hệ đàn em: Huế, Quê Hương Đi Để Mà Nhớ; tác giả là Bùi Hoàng Linh, đang ở độ tuổi tiền trung niên, tam tứ thập, lại là một người chuyên ngành khoa học kỹ thuật (Kiến trúc sư). Thật thú vị khi đọc Bùi Hoàng Linh cảm nhận về ý nghĩa Nhà và Quê Hương:

 

“Huế bình thản ngày tạ từ mà đau đáu ngày đoàn viên. Huế để người ta đi xa ngái mà day

dứt thương nhớ cố quận khôn nguôi. Với tôi Sài Gòn là nhà mà Huế là quê hương!”

 

Quê hương không chỉ là nơi lai lịch của mình thuộc về mà còn là nơi ẩn dấu cảm xúc miên mật từ trái tim

như nhà thơ M. Darwish nói lên từ cảm xúc chân phương rằng, “mái nhà là nơi để sống nhưng quê hương là nơi nương náu của tâm hồn cho dẫu nghìn trùng xa cách (A home is a place where you live, but a homeland is where your heart belongs, even when you're far away."

 

Có chăng thiên nhiên là thành quách rêu phong của một nguồn tình cảm Huế đã nảy mầm và trấn ngự mà Bùi Hoàng Linh đã thể hiện trong tác phẩm, rằng:

“Những cơn mưa dầm như một món đặc sản đã làm cho tình cảm Huế ít phát triển hướng

ngoại mà thường hướng về chiều sâu của nội tâm, âm thầm mà chung thủy. Thế nên,

người ở lại thì vẫn năm tháng đợi chờ gót lữ hành của kẻ ‘khăn gói đi xa’. Người viễn xứ

thì luôn có một ‘góc Huế’ trong mớ hành trang của ký ức để luôn canh cánh trở về mỗi

khi thấy nhớ.”

 

Và, Huế đây rồi. Huế mang ngữ cảnh của Bức Tường Than Khóc Jerusalem qua cảm nhận của chàng tuổi trẻ văn nhân xứ Huế:

 

“Trên những dấu vết của đền đài dường như nghe được cả trăm năm với lời cỏ cây xa xưa

vọng lại ...Và mỗi lần về Huế tôi cứ có cảm giác như được chạm tay vào từng dấu rêu,

được đặt chân vào quá khứ. Cứ ngỡ như là một cuộc hành hương về lại với những ký ức

ngậm ngùi bởi Huế mang riêng mình một nét đẹp mà buồn, rất buồn. Cái buồn của Huế

không rõ ranh giới, không mang hơi hướng của lý tính vì thế mà nó lãng đãng như một

nửa câu thơ ...chỉ một nửa thôi, nửa còn lại chờ người cố xứ mang về xứ thâm trầm của

mưa, của nắng, của bỏng rát gió Lào mùa hạ.”

 

Quả nhiên không phải là sự tình cờ chợt bắt gặp Huế qua nắng hàng cau hay nàng áo tím qua cầu… mà bằng nguồn cảm xúc gieo mầm, đâm chồi và nở hoa trong tư tưởng nghệ thuật của Bùi Hoàng Linh khi tác phẩm đầu tay về Huế là một thi phẩm… đậm tình với Huế có nhan đề là Lời Thương Gửi Huế.


Cách viết của Bùi Hoàng Linh giàu cảm xúc và tinh tế: Văn phong giàu chất thơ, thấm đẫm tình yêu đối với Huế, nhưng không quá lụy về quá khứ mà luôn mang một sự trăn trở và hoài niệm sâu sắc. Đặc biệt là nét Huế thật hồn nhiên mà cũng rất nồng đượm, thâm cung:

 

“Cái mặt hiền khô của người Huế cũng như dòng sông không gợn sóng mà đáy sâu chỉ giữ lại cho riêng mình những gì riêng nhất...Tình Huế có cái chi đó thâm trầm, khiêm cung, lặng lẽ, chìm khuất. Để khi xa rồi, tưởng sẽ quên dần theo thời gian mà có đâu ngờ nỗi nhớ theo tháng theo năm đã hóa thành trầm tích, lắng đọng lại cái tình lắm khi như cái roi tre của tình cảm vừa đủ ngậm ngùi rưng rức, để rồi có người giữa phố thị không có ngõ sau vẫn luôn ngoái về quê mẹ.”

 

Huế đang chuyển mình cùng chung với tầm cao, hướng xa và độ nhanh của thời đại. Mong dáng xưa, hồn cũ của Huế sẽ không biến tướng với thời gian. Trong cuộc thế xuôi dòng không ngừng nghỉ thế hệ văn nghệ trẻ như Bùi Hoàng Linh sẽ không bị mất hút vì đi quá xa về phía trước; nhưng cũng không trơ vơ ngồi lại bên cầu. Cực đoan trong nghệ thuật sáng tạo văn học nghệ thuật thường không có chỗ đứng của dòng văn học nghệ thuật Huế.

 

Chúc mừng, cảm khái và khen tặng tác phẩm viết về Huế của Bùi Hoàng Linh.

 

California ngày 18-1-2025

Trần Kiêm Đoàn

 


READ MORE - VỀ HUẾ QUA THƠ VĂN CỦA THẾ HỆ KẾ THỪA - Bài viết của GS TS, nhà văn Trần Kiêm Đoàn. (Giới thiệu tác phẩm Huế, Quê Hương Đi Để Mà Nhớ; tác giả là Bùi Hoàng Linh)

Thursday, January 9, 2025

SƯƠNG KHÓI MÙA XUÂN - Bùi Hoàng Linh

Tác giả Bùi Hoàng Linh

 

SƯƠNG KHÓI MÙA XUÂN

 

Tết không đơn thuần là cột mốc đặc biệt của tháng năm ghi dấu nơi tờ lịch mà là một phần của tâm thức tồn tại vĩnh viễn bên trong hồn người. Chỉ cần đến tháng chạp nó thức dậy những kỷ niệm tưởng tạm ngủ yên suốt gần một năm qua và gửi gắm những ước muốn vào năm mới với biết bao hy vọng mong chờ...

    Những cái tết xưa, dưới khói bếp của nồi bánh tét trước sân nhà với hai cây mai mà ông nội chắc trồng từ trẻ, khi mình sinh ra đã thấy nó trước sân rồi, cảnh vật đó như một bức ảnh mùa xuân mà người ta hay sắp xếp để chụp hình thì mình may mắn trải qua cái không gian sống rất thực đó. Có ông bà cha mẹ cùng quây quần gói bánh tét, và những đứa bé như mình thì làm những đòn bánh tét nhỏ như cái cổ tay xinh xắn, nhỏ bé nhưng lại chứa đựng niềm vui rất lạ. Hay khói bếp củi của những mẻ mứt mẹ làm dưới những đêm sương ngày giáp tết đủ để làm cay mắt một đứa bé, nhưng vẫn cứ ôm cánh tay mẹ, chờ những mẻ mứt đầu tiên để cảm nhận những cái ngọt ngào của mứt đậu trắng, mứt cà rốt, bí đao. Sự thèm thuồng của trẻ thơ rất đơn giản và vì thế dấy lên những hạnh phúc mà chỉ tuổi thơ mới có thể đón nhận tuyệt đối vẹn tròn. Để rồi khi lớn lên, dù không còn khói xám nơi mái tranh ngày cũ, mà mắt vẫn cay khi kỷ niệm ùa về, ùa về vì nó không về từ từ, vì ngày tháng cứ nghiêng xuống biết mấy nhớ thương như những cơn mưa xuân cứ thả bụi mờ gương trời đất, lan man như không muốn tạnh bao giờ.

    Những ngày chuẩn bị Tết là khoảng thời gian tưởng như đời thường, vẫn còn mặc những chiếc áo cũ, nhà cửa vẫn còn ngổn ngang, mứt bánh hoa quả đang chuẩn bị dần nhưng khi nhớ lại thì người ta lại dễ nhớ nhất. Bởi cái cảm xúc cộng hưởng của tình cảm, sự gắn bó của các thành viên trong gia đình Việt. Ông và ba sẽ chuẩn bị lau dọn bàn thờ, sơn lại cửa, quét lại tường vôi. Bà và mẹ thì làm mứt, làm dưa món, và đi chợ mua những thứ cần thiết để cúng chiều ba mươi, đêm giao thừa, sáng mồng một. Sắm những bộ đồ đẹp nhất cho con cái để mặc vào ngày đầu một năm.

    Sự đồng hành cùng nhau đã kết nối sợi dây tình cảm của nhiều thế hệ. Tết thiêng liêng nhưng bắt nguồn từ những điều bình dị.

 


    2. Với mình đêm ba mươi của những ngày thơ bé là đêm với chập chờn mộng mị. Bởi tuổi thơ thì thèm ngủ, nhưng tiếng phaó hoa đêm giao thừa lại đánh thức mình dậy, nửa tỉnh nửa mơ. Để như lạc một miền không gian rất lạ giữa cái đêm trời tối hơn mọi khi, nghe mùi trầm hương lẫn mùi tiền vàng mã vừa đốt, bước ra sân trước với cành mai gầy guộc giữa cái bàng bạc của màu khói chơi vơi cùng sương khuya mà ngỡ như bước lạc vào không gian cổ tích. Và trong cái thời khắc hoán đổi tháng năm của đất trời người ta thành tâm cầu nguyện mong bình an cho gia đạo mới thấy tết nó mang đến cái điều gì đó kỳ diệu của nhân gian, mà những ước mong đã được con người ký thác hết nỗi niềm của mình trong khoảnh khắc chia tay cái cũ để đón nhận cái mới. Cũng có khi là hoài niệm ngày cũ, ôn cố tri tân để biết có hôm nay đã phải trải qua biết bao bước đường rong ruổi của đời người đầy gập ghềnh dâu bể. Giao thừa có lẽ là thời khắc thiêng liêng mà cũng gần gũi như những câu chuyện tâm tình cùng nhau giữa các thành viên. Ở cái thời khắc cuối cùng của một đoạn hành trình người ta thường lặng lẽ nghĩ về nhau, mong cầu cho nhau và cả những lời hứa với chính mình về một năm mới sẽ cố gắng hơn nữa, yêu thương hơn nữa để những mái nhà Việt vẫn mãi ấm nồng như ly rượu vừa nhấp những ngụm thấy cay đó, chát đó mà nghe sao rất đỗi ấm lòng.

 

    3. Sáng mồng một thức dậy với nụ cười và lời chúc đầu năm trong bộ đồ mới mà mẹ dẫn đi may những ngày giáp tếp, áo quần mới đến độ cảm giác lòng người cũng như những đường chỉ vừa mới khâu lại những tách rời và chia cắt những mảnh vải thành một cái áo hoàn thiện. Có lẽ ngày đầu một năm mọi sự trọn vẹn là điều mà ai cũng hướng tới và đặt dấu chân hướng tới cột mốc tương lai cùng niềm hy vọng. Mình vẫn nhớ bà nội, cả năm vẫn trong bộ áo bà ba màu nâu cũ, khoác ngoài cái áo len. Đến sáng mồng một là thay một bộ đồ ba ba màu trắng mới, rồi trong bọc áo là gói thuốc cẩm lệ bọc trong bịch ni lông, và lấy tiền mừng tuổi cho các cháu. Ba mẹ cũng lì xì đầu năm để lấy may mắn cho năm mới. Nhưng mình vẫn nhớ nhất là lời dặn khi có ai lì xì thì vòng tay cám ơn và không được mở ra xem trước mặt khách. Cũng như khách có đến thì ra chào dạ thưa rồi lui vào nhà sau để ba mẹ nói chuyện, không được hóng hớt chuyện người lớn. Tết ngoài là những ngày lễ hội còn là những sinh hoạt mang bao phong tục tập quán. Ở đó những bài học về văn hoá, tập tục cũng được truyền dạy cho những thế hệ tiếp theo. Để khi lớn lên thì vẫn mang theo những lời dặn đó, những bài học rất đời mà cũng rất cần thiết để thành nhân.

    Tết đã lưu truyền tự bao đời để nhắc nhớ con người về nguồn cội với lễ chạp mộ trước tết, và những sớm mai đầu năm viếng mộ thắp nhang để thấy có những cuộc trò chuyện tưởng như với chính mình qua lời khấn khẽ mà hoá ra là đối thoại với tiền thân. Và cảm nhận rằng sợi dây tình cảm của người Việt vẫn nối tiếp hai cõi hữu hình và vô hình thông qua kỷ niệm. Kỷ niệm tưởng thiu thiu ngủ êm trong đời sống, tết bước tới lay thức để làm chỗ dựa tâm linh cho con người hướng về tổ tiên khi kính cẩn dâng hương với tấm lòng thành.

 

    4. Có lẽ không ai biết tết đã có tự bao giờ, cũng như không ai dạy người ta ăn tết chơi tết. Nhưng đời sống trên quê hương Việt Nam với sự gắn bó của tình cảm gia đình đã làm người ta ngóng đợi mùa xuân đoàn viên khắc khoải đến nhường nào. Những năm không về quê ăn tết, nghe những bài nhạc xuân về mái nhà có bà mẹ đang chờ con, có người cha vẫn trầm ngâm đợi bước con về hẳn ai cũng ngậm ngùi vì còn lưu lạc tha phương để xây ước mơ đời mình nơi viễn xứ. Nỗi đoạn trường là thước đo thử thách sự thuỷ chung của tình cảm, để rồi khoảnh khắc sum vầy mới vỡ oà hạnh phúc sau những tháng năm dài cách trở. Người ta biết trân trọng những lần đoàn viên ngày một hiếm hoi hơn khi mùa xuân cứ gieo xuống mái đầu màu của thời gian nhuộm theo tuổi mình. Và người ta vẫn hoài mong ngóng ngày về quê hương, nỗi ngóng chờ cứ như những giọt sương nhớ đất nhớ trời mùa xuân mà lắng đọng lại trên những cánh mai vàng sân trước. Và tấc lòng mình cũng ướt sũng bởi những kỷ niệm của những ngày tết Việt như thế. Như những cơn mưa phùn cứ bay nhẹ trong xuân như sương như khói mà ám ảnh trọn đời.

Saigon, ngày 8/01/2025

Bùi Hoàng Linh

 

 

READ MORE - SƯƠNG KHÓI MÙA XUÂN - Bùi Hoàng Linh

Wednesday, November 20, 2024

GIỮA HUẾ SÁNG MƯA - Thơ Bùi Hoàng Linh

 


GIỮA HUẾ SÁNG MƯA


Về ngồi giữa Huế sáng mưa

Nhìn thành quách ướt rêu xưa tháng ngày

Về ngồi giữa Huế đưa tay

Hứng giọt mưa cũ mới hay đã già


Mái hiên ngóng giọt mưa qua

Khói hương xám nhắc ai xa vắng nhà

Lặng ngồi giữa những phôi pha

Mà thương vàng đá giữ nguyên cựu tình


Vẫn còn góc phố lặng thinh

Người muôn năm cũ giữ tình Huế xưa

Vẫn còn tiếng dạ lời thưa

Còn nhà nếp cũ cất vừa hồn quê


Trầm hương lạc giữa cơn mê

Chiêm bao ai gọi quay về tuổi thơ

Ru tôi sông núi bất ngờ

Chọn tên Hương Ngự cho giờ 25.


Huế, ngày 19/11/2024

Bùi Hoàng Linh



READ MORE - GIỮA HUẾ SÁNG MƯA - Thơ Bùi Hoàng Linh

Saturday, November 9, 2024

Tản văn GỬI BÁC GIỮ XE Ở TRƯỜNG QUỐC HỌC HUẾ - Bùi Hoàng Linh



Tản văn

 GỬI BÁC GIỮ XE Ở TRƯỜNG QUỐC HỌC HUẾ

Bùi Hoàng Linh


Có thể trong suốt quãng đời đi học, chắc ai cũng có những ký ức thật riêng thật đặc biệt dành cho ngôi trường của mình, và mình cũng không ngoại lệ. Nhưng cái đáng nhớ cũng không xa lạ, gần gũi lắm mà đôi khi dễ hờ hững vô tâm. Và nỗi nhớ về bác bảo vệ già ở cổng sau của trường Quốc Học có khi là sự chọn lựa của cái duyên vì là đứa học trò đi trễ quanh năm và luôn không dự tiết chào cờ để từ đó trong thâm tâm lại thân cận với người "giữ cửa" không biết tự bao giờ.

Làm sao quên được vào thời đó nếu đi trễ là phải gửi xe ở ngoài trường. Còn mình thì thường trực đi trễ nên bác bảo vệ đã quen mặt. Và điều làm mình nhớ mãi là những lần bác ra mở cửa, thực tình là bác mở lén cho vào vì mình đi trễ, và còn luôn để dành cho một chỗ lấy xe cho dễ, để chiều về có tiết học thêm bên thầy Nghệ môn Hoá hay thầy Tiến Anh môn Lý thì dễ về sớm mà tranh thủ ăn chút gì đó để tiếp tục cái nghiệp nấu sử sôi kinh. Có lẽ hai bác cháu chưa từng biết tên nhau, nhưng những lần dắt xe vào hay tan trường cũng nhìn bác cười như thể nói rằng con chào bác. Mình cũng chưa từng nói lời cám ơn, bác cũng không hề nhắc nhở là lần sau đi sớm hơn hay gì cả. Có lẽ có một sự thông cảm của bác rằng nếu mình đóng cửa thì cậu nhóc này còn đi gửi xe và sẽ trễ thêm nhiều nữa.

Và đến sau này khi lớn lên mới hiểu cái bao dung ấm áp của một người lớn dành cho một người vừa nhỏ bé vừa dại khờ. Và cũng thấy vui khi một người trẻ nào đó trân trọng mình, thấy ở họ cái khiêm tốn thì mình tin họ sẽ luôn học hỏi và không ngừng tự sửa mình. Và những tháng năm về sau mình thấy trân trọng những tháng ngày lặng lẽ bảo vệ sự an toàn cho nhà trường và học sinh của bác. Rồi thì không ai nhớ mặt nhớ tên, nhưng có những người họ vẫn cần mẫn với phận mình, với nghiệp đã chọn mà tận tâm với công việc gắn với đời mình.

Những ngày mùa đông của Huế, cái rét căm như đóng băng cả đời sống thì mình còn nhớ chiếc áo len cổ tim đã sờn phai, và chiếc quần tây màu nâu xăn lên 1, 2 lai của bác, vẫn lặng lẽ đội mưa xếp xe đạp từng hàng gọn gàng và đóng mở cổng cho đứa học trò luôn đến trường bằng "chuyến xe" tới muộn trễ tràng. Những năm sau khi tốt nghiệp đại học, mình có về trường tìm bác nhưng đã không còn gặp nữa. Có lẽ thời gian đã đem bác đặt ở một nơi chốn khác, một cuộc rong chơi khác có khi. Còn mình thì ngẩn ngơ nhớ về ngày cũ đã từng có những ký ức để mà thương mà nhớ đến nhói lòng.

Mỗi lần nhớ kỷ niệm về bác bảo vệ thì mình lại tự dưng nhớ bài hát "Dòng sông ai đã đặt tên". Vì cũng giống như sông Hương không ai biết dòng sông được ai đặt tên nhưng đã lặng lẽ phận mình chảy ngang qua thành phố đôi khi như một dòng thơ trôi qua giữa những trăn trở bâng khuâng của hồn phố đời người.

    Cũng như với bác bảo vệ mình cũng không hề biết tên, nhưng chắc chắn có một điều sẽ giống nhau, là khi đi xa rồi sẽ nhớ lắm con sông phẳng lặng cũng như gương mặt bác bình thản hiền khô. Cái mặt hiền khô của người Huế cũng như dòng sông không gợn sóng mà đáy sâu chỉ giữ lại cho riêng mình những gì riêng nhất...

    Tình Huế có cái chi đó thâm trầm, khiêm cung, lặng lẽ, chìm khuất. Để khi xa rồi, tưởng sẽ quên dần theo thời gian mà có đâu ngờ nỗi nhớ theo tháng theo năm đã hóa thành trầm tích, lắng đọng lại cái tình lắm khi như cái roi tre của tình cảm vừa đủ ngậm ngùi rưng rức, để rồi có người giữa phố thị không có "ngõ sau" vẫn luôn ngoái về quê mẹ.


Saigon, ngày 15/7/2022

Bùi Hoàng Linh 






READ MORE - Tản văn GỬI BÁC GIỮ XE Ở TRƯỜNG QUỐC HỌC HUẾ - Bùi Hoàng Linh

Wednesday, October 16, 2024

Trang thơ Bùi Hoàng Linh - THÁNG NĂM MƯA | TÓC TRẮNG | SHIP GIÙM LINH THÁNG 9…

 


BÙI HOÀNG LINH

THÁNG NĂM MƯA


Tôi quay cuồng thao thiết giữa cơn mưa
Khi ngậm ngùi những dòng thơ độc cảm
Trên ngón tay hao gầy giấc mơ cũ
Sáng mai kia ngồi đếm những chuyện buồn

Tóc đã trắng vài sợi rơi vội vã
Nhiều khi ngồi ôm gối nhớ tuổi thơ
Tắt đồng hồ cho đừng trôi chảy nữa
Mới hay ngày đã chở đến đêm sương

Những trang thư khờ khạo thuở nhớ thương
Viết bao lần mà chưa hề dám gửi
Để nỗi nhớ cứ đong đưa khắc khoải
Cho tương tư thêu dệt giấc mơ buồn

Xin quên đi những lần hồn vụn vỡ
Âm điệu buồn khúc ly biệt ai hay
Ta ngồi lại bên trang thơ mực tím
Viết lại dòng thư cũ thuở yêu em ...


Bùi Hoàng Linh
Sài Gòn, ngày 10/6/2018

 

 


TÓC TRẮNG

Ta trở về trong nỗi nhớ bàn tay
Những ký ức rêu xanh vừa thức dậy
Dòng sông lặng lưu hình tà áo cũ
Em qua cầu trong buổi sớm mờ sương

Tóc trắng bởi đã nhớ nhiều kỷ niệm
Đa đoan chi cho thơ cũng ngậm ngùi
Nhưng nếu được trở về ngày quá vãng
Ta vẫn cầm phong thư tím trao em

Em rồi sẽ có một đời sống khác
Dòng sông xanh sẽ chảy phía không anh
Thì thành phố vẫn mưa giăng rêu phủ
Trên đền đài lăng miếu của hoài thương

Để có khi xa ngoái vọng cố hương
Bên ngực trái sao nghe dường đau nhói
Một vết thương ngọt ngào thời thơ dại
Khắc nhẹ thành vết sẹo của đời nhau. . .

 
Bùi Hoàng Linh

Sài Gòn, ngày 14/06/2018




SHIP GIÙM LINH THÁNG 9…

Này tháng chín, mùa thu về rất sẽ
Em biết không? Shipper đứng bên rào
Vừa chốt đơn, cuối ngày khua tiếng gọi
Em kiểm xem có đủ đúng hàng giao?

Này tháng chín, mùa thu về như thể
App đêm qua, biết bao người vào
Hàng ngập tràn một người đang chọn món
Tìm shipper như một giấc mơ

Này tháng chín, mùa sale mùa bão giá
Mua ở đâu? Hàng có tươi ngon?
Chàng shipper bên kia đường đang đợi
Em lên hàng có mỏi đôi bàn tay?

Này tháng chín, ngập hàng về rất mới
Bởi hôm qua cho shipper đi rồi
Đã từng quen lối vào đường cỏ cũ
Em book hàng từ các nhóm online

Này tháng chín, này em, này tháng chín
Em biết không, tôi, dạo chợ online
Hồn hải sản thêm chút chanh sả ớt
Bỗng phiêu diêu cùng ken bạc lon chai

Này tháng chín, tóc tôi dài, tự cắt
Tôi kịp mua tông đơ cuối chân ngày
Đêm tháng chạp tôi sẽ ngồi đặt lại
Những món hàng (những món sót rơi)

Những con đường mãi mãi sẽ thành nơi
Giao dịch giao đồ giao tình giao cảm
Này tháng chín, nghe không lời nói nhỏ:
"Rau muống ơi, tôi gửi một kg về xào".


Bùi Hoàng Linh


READ MORE - Trang thơ Bùi Hoàng Linh - THÁNG NĂM MƯA | TÓC TRẮNG | SHIP GIÙM LINH THÁNG 9…