Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, January 14, 2020

NỒNG NÀN XUÂN | MÙA GIÓ CHIA HAI NGẢ | CHẠP NHỚ - Chùm thơ Vương Phạm Tâm Ca




Chùm thơ Tâm Thơ Vương

NỒNG NÀN XUÂN

Lác đác những bông mai nở sớm
Nắng gió chưa hương mà mùa đã nồng nàn
Và đất và trời hình như đã
Giao duyên giai ngẫu đón xuân sang

Anh thì rất hay lạc lòng
Ngắt cọng cỏ cũng sợ đau lòng cỏ
Mà đời lại quá nhiều giông gió
Đâu chỉ là những giọt nắng mềm trên sông

Anh mong xuân về để em xanh trong ánh mắt
Nụ hồn nhiên nở giữa môi cười
Để nồng nàn mỗi ban mai tinh khiết
Chiều vợi sâu thanh thản áng mây trôi

Em sẽ thanh tân bên mùa xuân đẹp
Đời sẽ rộn hương quanh lối đi về
Mỗi ngày bên em hồn anh sẽ Tết
Ríu ran chim hót những suối khe

Mỗi phút bên em đời sẽ giao thừa
Sẽ nồng nàn xuân dẫu gió mưa
Cỏ cây hoang dại bát ngát nở
Mai đào tươi thắm mãi sau xưa

15/1/2020
TTV
*

MÙA GIÓ CHIA HAI NGẢ

Một lần thôi chỉ một lần thôi
Được bên vòng tay ấm áp
Để nghe lòng mình tràn ngập
Ánh mắt nụ cười em đốt cháy hồn tôi

Ta đi qua những mùa đông dài hơn nỗi nhớ
Cỏ tương tư xanh ngằn ngặt núi đồi
Tại em cứ mờ mịt sương khói
Để đời mình ta thành kẻ lạc trôi

Anh rót đông xưa vào buốt giá giọt đông này
Qua lòng mình cơn gió lùa thông thống
Rót xuống tràn đầy thẳm sâu vô vọng
Hun hút đời những vực xoáy không nhau

Chỉ một lần thôi rồi sẽ xa xôi
Sẽ lại ngàn năm Ngưu Lang Chức Nữ
Biền biệt mây trời biền biệt sông núi
Xin một lần có nhau trong đời

Cuối đông rồi người ơi
Những cơn bấc rạc rài bạc lòng sỏi đá
Gió biệt ly có chia hai ngả
Một lạnh phía người một buốt phía tôi

14/1/2018
TTV
*

CHẠP NHỚ

Đêm chạp se lòng đếm
Mình chạp gần một đời
Hồn đã giấy quỳ tím
Thấm vàng mùa lá rơi

Những câu thơ nổi trôi
Nhắc hoài miền yêu dấu
Tháng chạp thành niềm nhớ
Ai góc biển chân trời

Chạp tiết đông se lạnh
Mơ nắng ấm mùa xuân
Chạp hối hả đón tết
Nụ mai đã xanh vườn

Ơi quê hương hương quê
Mùi đất đai ruộng vườn
Mùi bánh chưng bánh tét
Thiêng liêng khói trầm hương

Chạp tuổi thơ thương lắm
Cứ ngóng tờ lịch rơi
Được mặc quần áo mới
Được mấy ngày vui chơi

Chạp mẹ cha ưu tư
Khó cũng ba ngày tết
Những nỗi lo bạc tóc
Trở trăn chạp kiếp người

Chạp mình đếm nỗi nhớ
Những lóng tay hao gầy
Bao nhiêu lần đếm nữa
Chạp nào về làm mây

14/1/2019
TTV

READ MORE - NỒNG NÀN XUÂN | MÙA GIÓ CHIA HAI NGẢ | CHẠP NHỚ - Chùm thơ Vương Phạm Tâm Ca

LỬA CƯỜI - ĐÓN XUÂN | THĂM MỘ MẸ CUỐI NĂM | NỤ XUÂN TRỞ GIẤC - Chùm thơ Tăng Tấn Tài




Chùm thơ Tăng Tấn Tài

LỬA CƯỜI - ĐÓN XUÂN 

Sóng lặn vào bước chân em
Ánh dương đã khuất sau rèm mây bay
Nhẹ ôm gió hát bàn tay
Liễu xanh ngơ ngẩn, thương vay nét cười ...

Cuối năm nụ giấu vào tươi
Phố xanh bánh mứt, chín mười tóc thơm
Mùi hương ai đặt vào nơm
Cá vui đâu kể,
quạt bờm nắm xôi!

Xuân về, nhớ dáng ... em tôi
Thắm hồng gương mặt,
lửa cười bếp khuya
Sóng nồng nàn, khép cắt chia
Vòng tay ôm chặt,
Ô! Kìa ...
môi thơm!

09.1.2020
T.T.T.

THĂM MỘ MẸ CUỐI NĂM 
 (Viết cho mẹ.)

Không mưa,
tay vuốt mắt trần
Cỏ xương đã dậy hoa
phần mộ xanh
Nắng chiều trong vắt tinh anh!
Mộ phần mẹ trắng,
đâu nhành ... toả thơm
Hương lan mùi rạ, mùi rơm ...
như mùi áo mẹ thơm cơm khói chiều,
nhất là cá tộ kho tiêu ...
nhăn nheo đôi mắt lắm điều con yêu!

Giờ đây thắp nén hương chiều
lòng vòng tầng khói mỏng xiêu cả lòng ...
Hoàng hôn xuống lặn vào trong
Ngổn ngang cỏ xước nhớ mong bao điều .

Mẹ ơi ! Quạnh vắng đìu hiu !
Gió lòng thổi ngược
sóng triều ...
bão giông !

02.1. 2020
T.T.T.Chùm


NỤ XUÂN TRỞ GIẤC 

Ai rây mưa bụi chiều đông
Ngọt trên ngọn gió cánh đồng đơm xanh
Giấc mơ hoang ghép chẳng thành !
Ngửa tay trở lạnh một manh áo sờn .

Cứ gì toan tính thiệt hơn
Mặt trời đêm thức giận hờn môi khô !
Bấp bênh khung cửi dạo nào ...
Mùa quê khói ướt xanh xao nụ cười !

Cốm thơm đã dậy màu tươi
Hoạ mi nở trắng ôm người tóc bay ...
Bàn tay thầm thỉ bàn tay
Dốc đồi đá sỏi thả ngày dòng trôi !

Xuân chưa, màu sắc đứng ngồi ...
Hình như phố xá chuyển ngôi lộng chiều
Gió đùa trên vạt cỏ phiêu
Nụ vừa trở giấc bao điều phân vân ! ...

16.12.2019 
Tăng Tấn Tài 


READ MORE - LỬA CƯỜI - ĐÓN XUÂN | THĂM MỘ MẸ CUỐI NĂM | NỤ XUÂN TRỞ GIẤC - Chùm thơ Tăng Tấn Tài

NẾU MÙA XUÂN VẮNG ANH - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Minh Thúy - Ca sĩ: Diệu Hiền

READ MORE - NẾU MÙA XUÂN VẮNG ANH - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Minh Thúy - Ca sĩ: Diệu Hiền

XUÂN | EM ƠI, MÙA XUÂN ĐÃ VỀ | XUÂN MỚI - Chùm thơ Trần Đức Phổ




Chùm thơ Trần Đức Phổ

Xuân

Mùa sang gõ cửa
Hồn hoa
Nghe chừng
Trong gió
Vỡ òa
Hương xuân.
Dăm cô má đỏ bồ quân
Khoe tà áo mới
Sắc xuân
Theo
Về!

T.Đ.P.


Em Ơi, Mùa Xuân Đã Về

Trời thênh thang nắng đổ
gió mát luồn qua cây
bãi cỏ xanh bát ngát
thơ thẩn dáng nai gầy

Cây vừa nẩy chồi non
nụ đầu mùa mơn mởn
chú chim chuyền cành nhanh
hót vui trong nắng sớm

Bông hoa hồng hé nụ
trước hiên nhà thêm xinh
có ai cười ngoài ngõ
tiếng vang trong lòng mình

Mùa xuân về rồi đó
em có thấy rộn ràng
con tim thôi lạnh lẽo
sau nhũng ngày tuyết tan?...

T.Đ.P.

Xuân Mới

Này pháo, này hoa, này cánh én…
Mùa xuân rộn rã đến quanh ta
Đường quê áo mới thơm mùi nắng
Đầy tiếng cười vui khắp mọi nhà

Xuân mới cho em niềm khát vọng
Tuổi đời xanh biếc nụ tầm xuân
Ngày mai là cả phương trời rộng
Hứa hẹn đợi chờ đón bước chân

Xuân mới cho anh thầm đốn ngộ
Đất trời vốn dĩ mãi thanh tân
Dù khi mưa bão hay giông tố
Thời khắc dần xoay nắng lại vàng!

Xuân mới - mùa yêu, vừa kịp lúc
Muôn lòng khấp khởi phút giao thoa
Bên nhau nâng chén vang lời chúc:
Non nước ngàn thu mãi thái hòa!

TRẦN ĐỨC PHỔ
ducphot946@gmail.com

READ MORE - XUÂN | EM ƠI, MÙA XUÂN ĐÃ VỀ | XUÂN MỚI - Chùm thơ Trần Đức Phổ

CHÈ TRONG NỖI NHỚ - Nguyên Lạc và Lê Văn Quới



                Đồng tác giả Nguyên Lạc



CHÈ TRONG NỖI NHỚ
                                             Nguyên Lạc và Lê Văn Quới

Mỗi tên chè - một nỗi thương
Mỗi tên chè - gợi mùi hương nhớ đời

Cần Thơ thành phố thân yêu của tôi, thành phố của một thời, một thời mộng mơ. Thành phố của những con đường, những ngõ ngách thân quen, những quán cà - phê với những bài ca muôn thuở. Đặc biệt là những quán chè bên lề đường của thời áo trắng môi hồng phượng đỏ. Những chén chè ngọt lịm môi người, ngào ngạt hương yêu.
 Ai mà ở bến Ninh Kiều không nghe tiếng rao chè tha thiết, ngọt ngào, ngân nga kéo dài trầm bổng nửa khuya: "Ai ăn chè bột khoai, đậu xanh, nước dừa, đường cát hô.ô.ô...hôn? ", lời rao gợi nhớ đến bài ca vọng cổ "Gánh chè khuya" của soạn giả Viễn Châu, qua giọng ca ngọt ngào, trầm ấm của "Đệ nhứt danh ca" Út Trà Ôn và "sầu nữ" Út Bạch Lan. Chỉ đoạn ca mở đầu, người nghe cảm thấy tâm hồn bâng khuâng, xao xuyến:
"Nghe tiếng rao/ Trong đêm dài u buồn/ Đêm từng đêm thầm vang bên phố vắng/ Nghe tiếng rao/ Như một lời kêu than cho số kiếp phụ phàng…"
Về chè của Cần Thơ, tôi xin giới thiệu đến các bạn bài viết rất lý thú của thầy Lê Văn Quới, đồng nghiệp và cũng là đàn anh cùng dạy ở Cần Thơ trước 1975.
Trước khi vào bài viết của thầy Quới, tôi xin bàn sơ về hai chữ CHÈ và TRÀ:

CHÈ, TRÀ

1. Chè - Sweet Soup/ Sweet gruel - là món tráng miệng trong ẩm thực Việt Nam và nhiều nước khác. Còn trà - tea - là thức uống nổi tiếng như cà-phê - coffee .
Có lẽ không ở đâu như ở xứ mình, chè rất thông dụng và có sức sống mãnh liệt. Tiếng "chè" đã được nhắc bên tai đứa bé từ lúc nó vừa tròn tháng tuổi. Đó là món "chè ỉ " không thể thiếu trong lễ cúng mừng đầy tháng và thôi nôi cho bé.
Trong ngôn ngữ phía Bắc nước ta, hai từ "chè""trà" thường dùng lẫn lộn và trong thực đơn các món chè miền Bắc có một số loại chè rất lạ với miền Nam, chẳng hạn như chè bà cốt, chè con ong, chè hạt lựu, chè hoa cau, chè kho... Ngược lại, một số loại chè có thể xem là món đặc sản, là sự sáng tạo của đồng bào Nam bộ mà miền Bắc xa lạ như chè thưng, chè củ năng trứng cút, chè chuối, chè bà ba, chè táo xọn ...
2. Riêng tại miền Trung, như Quảng Nam thì dân chúng còn phân biệt rõ ràng: Thường nói uống nước chè, gồm chè chín (chè đã sơ chế), chè tươi, chè xanh (hái trên cây vào chưa sơ chế, sấy). Còn uống trà là mua những gói trà hoặc hộp trà về nấu nước sôi để pha trà uống. Chè thì phải nấu chứ không thể chế nước sôi để pha. Còn chè, món tráng miệng trong ẩm thực nấu với đậu, hoặc những loại ngũ cốc khác với đường thì được gọi là chè ngọt.
3. Trích đoạn bài viểt về CHÈ của thầy Lê Văn Quới bên dưới rất hay, nhưng có lẽ thầy quá nghiêm chỉnh chăng? Trong phần bàn về chữ CHÈ, theo tôi còn hơi thiêu thiếu, tôi xin ghi ra thêm cho đầy đủ "bộ tam sên".
Nam bộ quê tôi có vài phương ngữ liên quan đến  "chè"  " rất vui".
Thí dụ như "đi ăn chè""cho chó ăn chè"
- Đi ăn chè: Đi tìm "ngọt ngào" ngoài luồng.
- Cho chó ăn chè: Nói tình trạng "mút mùa lệ thủy" hay "mút chỉ cà- tha" rồi bị ói mữa của các "ông thần men". ("..." là phương ngữ "giang hồ" Nam bộ, ghi ra cho vui nhe các bạn)

Thơ rằng:

Khoan khoan ngồi đó chớ đi
Bạn bè tri kỷ mấy khi sum vầy
Bà đâu ta bảo bà này
Hãy ra bờ ruộng lùa bầy vịt non
Ca-ri vịt, tiết canh ngon
Vài chai rượu rắn cho tròn đệ huynh

Uống cho trọn nghĩa trọn tình
"Mút mùa lệ thủy" rồi mình… đứt dây!
                                               (Nguyên Lạc)

Đùa chút cho vui nhe các bạn, có gì bỏ qua.

4. Trong ca dao, có vài bài vui liên hệ đến chè/ trà.
Để tặng các bạn vài nụ cười, tôi xinh trích đoạn ra đây bài ca dao, tân cũng như cổ liên hệ đến vụ hái chè/ trà:

Cô Gái Hái Chè - Chính Bản

Hôm qua em đi hái chè
Gặp thằng phải gió nó đè em ra
Em lạy mà nó chẳng tha
Nó đem đút cái mả cha nó vào

Cô Gái Hái Chè - Phó Bản

Hôm qua lên núi hái chè
Có thằng mất dạy nó đè em ra
Nó đè em chẳng dám la
Em đè lại nó... nó la quá trời

TƯƠNG TƯ TIẾNG RAO CHÈ

Phần trích đoạn sau đây là của GS Lê Văn Quới.
[ ... 1. Cái "hồn chè" sống mãi trong tôi chính là tiếng rao chè. Những năm sống ở Chợ Lớn (khoảng 1958 - 1963), tôi quen tai với tiếng rao chè của người Hoa: "Chí mà phủ... ủ; lục tào xá... á" mà mỗi lần nghe lại không nhịn được cười. Cười vì cái âm cuối cụt lủn, chỉ ủ ủ, á á rồi ngưng, rồi chìm lẫn giữa phố vắng, đường khuya.
Tháng 9/1964, tôi đến Cần Thơ dạy học. Đêm nghỉ ở khách sạn Thế Giới (đường Thủ Khoa Huân) gần bến Ninh Kiều. Nửa đêm, bỗng nghe tiếng rao chè; "Ai ăn chè bột khoai, bún tàu, đậu xanh, nước dừa, đường cát hôôôônnn...? ". Tiếng "hôn" kéo dài ngân nga, như bay như lượn, trôi nổi chơi vơi suốt một cung đường. Tiếng rao tha thiết, ngọt ngào của một cô gái miền Tây. Lần đầu tôi được nghe, sao mà xao xuyến quá! Tiếng rao khiến tôi nghĩ đến bao cảnh đời tần tảo, bao số phận chìm nổi giữa chiến tranh... rồi tôi thao thức cả đêm.
Như thế, đêm đầu hội ngộ Cần Thơ, tôi đã tương tư một tiếng rao chè! "Nhất thanh, nhì sắc..." Tôi hình dung những cô gái miền Tây sông nước, những cô gái Cần Thơ đều có chất giọng ngọt ngào như giọng cô gái rao chè. Và trong sâu thẳm lòng tôi như vút lên câu hát cũ: "Đến đây thì ở lại đây - Bao giờ bén rễ xanh cây hãy về". Và tôi đã gắn bó với quê hương tình yêu này từ ấy đến nay.
2. Những năm 1960, ở Cần Thơ có nhiều quán chè, chốn gặp gỡ lãng mạn của giới học sinh sinh viên và cũng là của tất cả mọi người. Hai nơi bán chè nổi tiếng nhất là những quán đá đậu nhỏ trên đường Ngô Quyền - nơi có hai trường trung học: trường nam Phan Thanh Giản và trường nữ Đoàn Thị Điểm - và quán chè bưởi La San ở đường 30/4 hiện nay. Tôi trở thành khách hàng thường xuyên hai nơi này. Chè ngon là từ cái không khí của quán chè, từ những bâng khuâng ngọt ngào mà sâu thẳm gợi lên từ tiềm thức, từ giọng nói tiếng cười tươi tắn trữ tình của những người trẻ, và như từ lâu lắm trong ký ức bởi một tiếng rào chè...
Một điều thật bất ngờ là từ tờ báo tường của lớp tôi phụ trách, lại xuất hiện mấy câu thơ liên quan đến chè:

Buồn mang mang - ôi nỗi buồn mang mang
Anh hỏi em - cô gái trường Đoàn
Lòng có buồn như kẻ ở trường Phan
Khi tiếng rao chè vừa mới qua ngang?

Những câu thơ không đề tác giả. Và tôi - người thấy giáo trẻ, chợt ngỡ ngàng vì cảm thấy mình hình như chưa hiểu hết học sinh mình. Cái tâm trạng "nghe tiếng rao chè" mà lòng "mang mang" cũng chính là tâm trạng của tôi - của một thời trong quá khứ. Người học trò tôi không biết tên đó rõ ràng là khách đồng điệu của tôi! Từ đó, tôi nảy sinh ý tưởng là tìm tòi bằng mọi cách tất cả những bài thơ của người Cần Thơ viết về chè. Tôi đã tập hợp được hơn 30 bài. Những bài thơ tôi gìn giữ có giá trị như một loại văn học dân gian.
Tôi chia những bài thơ này làm hai loại: 1. Những câu viết riêng cho những cô gái bán chè, tác giả có thể là những khách tình si thuộc nhiều lứa tuổi; 2. Những câu "đặc sản" của giới học sinh, viết chỉ để gởi cho nhau.
Ở loại thứ nhất, xin dẫn mấy đoạn thơ sau:

Người là thi sĩ - làm thơ
Anh là "chè sĩ" - vẩn vơ phố phường
Mỗi tên chè - một tên thương
Mỗi tên chè - gợi mùi hương nhớ đời
Đậu đen, đậu đỏ... thơm môi
Chè thưng, bột bán, phổ tai ngọt mềm.

Nhìn viên xôi nước phát thèm
Ba chìm bảy nổi thân em vẫn tình
Mát lòng một chén đậu xanh
Thắm duyên chè bưởi ai đành quên ai!
Dù đi khắp biển sông dài
Tiếng rao chè! vẫn đêm ngày tương tư!

Ở loại thứ hai, có những câu tiêu biểu:

Cần Thơ có lắm quán chè
Quán ở vỉa hè - quán thật khang trang
Chè bưởi nổi tiếng La San
Con đường đá đậu - trường Đoàn lừng danh
Xôn xao nữ tú nam thanh
Gần xa nô nức, yến oanh hẹn hò!
Đẹp thay cái tuổi học trò
Chén chè mát ngọt để cho tinh nồng.

Cuộc sống ngày một đổi thay. Nếp sinh hoạt đô thị không còn giống ngày xưa. Tiếng rao chè hàng đêm ngày càng thưa vắng! Mai này có thể ở thành phố sẽ không còn bóng dáng những gánh hàng rong. Tôi bồi hồi nghĩ đến tiếng rao chè và ngậm ngùi cho "những người muôn năm cũ"...] [Lê Văn Quới]

LỜI KẾT

Ôi! Cần Thơ thương nhớ. Cần Thơ của những chén chè ngọt lịm thân thương. Cần Thơ của "Một thời ta cố quên".
Xin mượn câu nói sau đây và vài câu thơ để kết thúc bài viết này - chắc nó pha trộn giữa vui và buồn?
- “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông” - Heraclitus (triết gia Hy Lạp cổ đại)
- Thời gian - nước chảy qua cầu/ Tiếng rao chè cũ đã vào hư vô

Và:
Cái thời mắt liếc dao cau
Cái thời đưa đón tình nhau Ninh Kiều [*]
Ly chè ngào ngạt hương yêu
Hoài trong tâm tưởng dù chia nghìn trùng
          (Nhớ bến Ninh Kiều - Nguyên Lạc)

Tất cả chỉ còn là kỷ niệm, chỉ còn là dĩ vãng khôn nguôi!

                                                                       Nguyên Lạc
...............

[*] Thời Đệ nhất Cộng Hoà,  chính quyền Việt Nam Cộng hòa nâm 1957 đã cho lập nơi bến sông Cần Thơ một công viên cây kiểng và bến dạo mát: Ninh Kiều. Kế tiếp là chợ Cần Thơ.

READ MORE - CHÈ TRONG NỖI NHỚ - Nguyên Lạc và Lê Văn Quới

ĐỜI CÓ CHI VUI? - Thơ Nguyễn Khắc Phước



                Nhà thơ Nguyễn Khắc Phước



ĐỜI CÓ CHI VUI?

Chiều buồn không mà âm u thế này?
Mưa buồn không sao mưa cứ bay?
Ai buồn không mà im tin nhắn?
Rượu buồn không mà sao chẳng cay?

Trăng chưa vui mà trăng đã khuyết!
Ngày chưa vui mà ngày đã sang!
Tình chưa vui mà tình đã tuyệt!
Đời chưa vui mà đời đã tàn!

Đang bữa ăn mắc chi thở dài?
Giữa đêm khuya đi quanh tìm ai?
Chốn đông người sao im như gỗ?
Trời trống không sao cứ ngó hoài?

Sông cạn sâu mà dò làm chi?
Người đã xa thôi nhớ làm gì?
Nước cứ trôi cầu sao ngăn được!
Công đâu ngồi dõi bóng chim di!

                  Nguyễn Khắc Phước

READ MORE - ĐỜI CÓ CHI VUI? - Thơ Nguyễn Khắc Phước

BÀI THƠ THÁNG CHẠP - Hạ Thái

Nhà thơ Hạ Thái


BÀI THƠ THÁNG CHẠP

Người lính xưa chừ tóc đã bạc
Nỗi niềm đau giữ mãi trong lòng
Từng chặng đời lên đồi xuống dốc
Nợ cuộc trần trả miết không xong.


Hồn chiến mã ngậm ngùi thao thức
Suối nhỏ về góp nhập thành sông
Dấu rêu phong hằn thân gỗ mục
Cánh vạc mờ chấp chới tầng không!


Đếm từng chặng gẫm lui dĩ vãng
Dấu chân qua bầm dập khôn cùng
Mảnh trăng khuyết khơi niềm nhung nhớ
Vách tường khuya gợi cảnh lao lung!


Buổi quay gót nghe đời trần thuật
Thêm nỗi niềm chua xót bâng khuâng
Đàn chim sẻ ngói vòm gù gật
Chuyện ngày buồn từ độ chia phân!


Nghe đâu  đó than dài thở ngắn
Mà sông xưa nước cứ hửng hờ
Vầng trăng khuyết lạnh trời thương nhớ
Rượu cạn bình sầu suốt ý thơ!


Người lính xưa chừ tóc đã bạc!
Nợ tang bồng đành gác đằng sau
Thấm  lạnh lẽo nghiêng bầu độc ẩm
Cạn hổ trường chan chứa niềm đau.!


Hạ Thái
01/2020.
Từ Thung Lũng Hoa Vàng. 


READ MORE - BÀI THƠ THÁNG CHẠP - Hạ Thái