Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Sĩ Chương. Show all posts
Showing posts with label Sĩ Chương. Show all posts

Sunday, July 8, 2018

VẪN HOÀI LÊNH ĐÊNH - Thơ Sĩ Chương


              Tác giả Sĩ Chương




VẪN HOÀI LÊNH ĐÊNH

Anh bây giờ vẫn thế
Đừng lo gì cho anh
Sợ đường đời mưa bão
Em đơn côi đi về .

Anh bây giờ vẫn thế
Ngây ngô đến thật thà
Bao nhân tình xưa củ
Làm thơ tình nói ra

Anh bây giờ vẫn thế
Một mình ngồi mộng mơ
Dáng em chiều thứ bảy
Giảng Đường về mưa bay

Anh bây giờ vẫn thế
Ca phê chiều nhớ mong
Em về qua Xóm Đạo
Anh chênh chao nổi lòng

Anh bây giờ vẫn thế
Nghĩ thương thân phận mình
Sông chảy dài bỏ bến 
Sóng vẫn hoài lênh đênh .

2 . Em đi dài bỏ phố
     Anh vẫn hoài cô đơn 

                  Sĩ Chương   
                     6/2018

READ MORE - VẪN HOÀI LÊNH ĐÊNH - Thơ Sĩ Chương

Friday, May 18, 2018

TÌM LẠI LỜI RU - Thơ Sĩ Chương



           Tác giả Sĩ Chương



  TÌM LẠI LỜI RU

   Anh đưa em về , nơi có dòng sông
   Dâng phù sa cho cánh đồng lúa biếc
   Nơi Mẹ chắc chiu từng hạt thóc vụ mùa
   Nơi ủ nắng mưa trong mồ hôi áo Mẹ

   Nơi gói nhọc nhằn trong tóc bạc của Cha
   Nơi bao ân tình chắc lọc phù sa
   Họ đã nuôi ta thành người khôn lớn
   Về đi em ơi - mùa nầy khô hạn

   Cha đang nghiêng sông vét nước cõng lên đồng
   Nơi bao ân tình thơm thảo mỏi mong
   Của những đứa con chung tay vượt khó
   Nơi ta nghe rừng thu gọi gió

   Cây đước cây bần bám rể mãi lên xanh
   Khu vườn xưa , giờ chắc cũng chờ anh
   Như cha mẹ mỗi chiều ra ngóng đợi
   Nước sông trong nắng hanh vàng cá lội

   Đò chèo xuôi qua biền lỡ cát bồi
   Thôi ta về tim lại chiếc tao nôi
   Nơi Mẹ ru ta , hát ngày còn nhỏ
   Dòng sông  ơi ! đò chiều nay chuyển gió

   Lạnh xóm Cồn lơ lững nhánh bèo trôi 

                                           Sĩ Chương  
                                           17/5/2018

READ MORE - TÌM LẠI LỜI RU - Thơ Sĩ Chương

Monday, April 16, 2018

ĐỜI LÁ - Thơ Sĩ Chương



                 Tác giả Sĩ Chương


    ĐỜI LÁ

   Thơ tôi viết có khi người chẳng đọc 
   Hà tất gì em còn phải so đo
   Tình yêu nào chẳng uẩn khúc quanh co
   Để sớm nở tối tàn đâu em hởi

   Thương và nhớ cũng chỉ là chắp nối
   Cho cuộc tình them hương vị cay chua
   Cũng có khi tình thay đổi bán mua
   Đời ngã giá cho vừa lòng nhau nhỉ

   Em và tôi chẳng thể nào tri kỉ
   Mở lối riêng ngàn dặm cũng sương mờ
   Chẳng trách gì người thầm trách bài thơ
   ĐỜI LÁ rụng theo dòng trôi ra biển

   Cắm sào đợi con thuyền nan xa bến
   Bơi muôn phương không hẹn chốn quay về
   Bóng chập chờn còn say đuổi đam mê
   Em đâu hẹn ta luôn chờ đến hẹn

   Biết rằng em chỉ là làn mây trắng
   Bay ngang qua nơi thầm lặng mỗi chiều.

                                          SĨ CHƯƠNG  
                                              03/2018

READ MORE - ĐỜI LÁ - Thơ Sĩ Chương

Wednesday, January 24, 2018

NẰM VIỆN - Thơ Sĩ Chương


                 Tác giả Sĩ Chương


NẰM VIỆN

Trời lưng lửng giữa
nắng mưa
Còn tôi lưng lửng
giữa trưa và chiều
Thế mà em 
cũng nói yêu
Em một phương
tôi một phương
cũng ít nhiều
nỗi đau
Đau bao nhiêu
cũng không bằng
xa cách
Cách bao nhiêu
cũng chẳng kịp
dối lừa
Viện chiều
lưng lửng - vàng mơ
Tôi chiều lưng lửng 
giữa thơ và tình
Cuối phòng 
giường bệnh lặng thinh
Bác ơi  !  nhận thuốc
giật mình... à... Thi.

           Sĩ Chương    
             01/2018

READ MORE - NẰM VIỆN - Thơ Sĩ Chương

Monday, December 25, 2017

RÊU XANH LỐI VỀ *Thơ Sĩ Chương


RÊU XANH LỐI VỀ

Nhớ mùa đông trước gió heo may
Thương quá em ơi! những tháng ngày
Anh về vườn cũ mưa giăng bụi
Lặng thầm đứng ngắm lá me bay

Em rất hồn nhiên tuổi mộng mơ
Hò hẹn trắng đêm thức đợi chờ
Hiên ngoài sương lạnh choàng vai áo
Cho kẻ si tình dệt ý thơ

Ngày xưa hai đứa đứng nơi nầy
Bóng chiều thấp thoáng tóc mây bay
Hương thơ thả xuống vườn xanh mượt
Ngập lối em về hoa cỏ say

Đông trước mùa mưa em nhớ không ?
Người xưa nay đã bước theo chồng
Và anh cũng bỏ xa vườn cũ
Mang kiếp dơi buồn ngủ suốt đông

Hôm nay trở lại khu vườn xưa
Trời hanh hanh nắng gió đong đưa
Dấu vào thềm cũ rêu xanh lối
Ngang ngát hương thơm bưởi trái mùa.

SĨ CHƯƠNG   
12/2017
READ MORE - RÊU XANH LỐI VỀ *Thơ Sĩ Chương

Wednesday, June 14, 2017

MẮT PHƯỢNG CHIỀU - Thơ Sĩ Chương

  
                 Tác giả Sĩ Chương


  MẮT PHƯỢNG CHIỀU

  Nhẹ bước qua
  hồn rơi rớt lại
  Bâng khuâng chiều 
  những cánh phượng - em
  Cổng trường khép    
  mùa sang đổi hạ
  Mắt lá răm 
  nghiêng đậu sân trường
  Chùm phượng vĩ 
  theo về cuối ngõ
  Áo trắng bay 
  thương tuổi học trò
  Đường Chùa Cầu 
  về Sông Hoài phố
  Rất hồn nhiên 
  phượng níu cầm tay
  Bây giờ đây 
  vọng ngày chung lớp
  Hẹn cà phê 
  quán PHỐ đợi người
  Cà phê nguội 
  góc bàn còn nhớ 
  Em hay quên 
  chiều vắng mình tôi
  Tình ta đẹp 
  một thời thơ dại
  Mắt phượng chiều 
  ươn ướt phượng ơi  !

                Sĩ Chương 
                14/6/2017

READ MORE - MẮT PHƯỢNG CHIỀU - Thơ Sĩ Chương

Sunday, June 4, 2017

NGƯỜI EM VÙNG TẠM CHIẾM - Thơ Sĩ Chương



                 Tác giả Sĩ Chương


  NGƯỜI EM VÙNG TẠM CHIẾM

  Từ đó tháng tư tàn chiến cuộc
  Lòng ta thương nhớ mãi không nguôi
  Làm sao gặp lại em vùng chiến
  Để Hỏa Châu rơi sưởi ấm lòng

  Đêm cuối cùng, anh rời chiến trận
  Ta còn chung bóng Hỏa Châu rơi
  Tay cầm tay cho tình thêm chặt
  Dẫu mai sau góc biển chân trời
  
  Gian khổ chiến trường ta đã thấy
  Tình chúng mình càng quý phải không em ? 
  Sự dối gian, lừa lọc khó moi tìm
  Nên chẳng nỡ, xa em vùng tạm chiếm
  
  Em hỡi em, người em vùng lửa đạn
  Bữa cơm chiều thắp sáng Hỏa Châu
  Anh vẫn về vui cùng em chung bữa
  Vượt băng sông, em đứng ngóng bên cầu

  Cũng từ đó, anh lê thân ngã ngựa
  Qua bao nhiêu cửa chốn lưu đầy
  Lật lấy đất, tìm cơm trong sỏi đá
  Nghe lòng mình rưng rức nổi niềm đau

  Đến bây giờ hồn thức tỉnh đắng cay
  Anh trở lại, tìm em vùng tạm chiếm.

                                      Sĩ Chương 
                                         4/2017

READ MORE - NGƯỜI EM VÙNG TẠM CHIẾM - Thơ Sĩ Chương

Thursday, March 23, 2017

LẠNH VỚI SÔNG HÀN - Thơ Sĩ Chương





LẠNH VỚI SÔNG HÀN
Rồi anh về với Sông Hàn
Tìm em cùng chiếc phà sang năm nào
Sóng chiều cứ mãi lao xao 
Phà xưa mất dấu lối nào em qua
Thương em gái nhỏ đường xa
Mênh mông xử lạ biết là về đâu
Sông xưa giờ nổi sáu cầu
Em về đang đứng nơi đâu anh chờ
Duyên chưa kịp nổi hai bờ
Để anh lỡ hẹn lời thơ Sông Hàn
Phà ngang ơi , chuyển phà ngang
Mình anh lạnh với Sông Hàn chiều nay 
                                        Sĩ Chương

READ MORE - LẠNH VỚI SÔNG HÀN - Thơ Sĩ Chương

Friday, February 10, 2017

VỀ TRƯỜNG XƯA - thơ Sĩ Chương

Ảnh tác giả


VỀ TRƯỜNG XƯA

Nhiều lần ta tự hỏi
Bạn bè giờ ở đâu
Ngày chia tay Duy Hiệu
Lưu luyến như tình đầu

Bạn về quê Đại Lộc
Bạn xuống nơi Cẩm Hà
Qua rồi mùa chinh chiến
Còn ai người nhớ ta

Bao nhiêu năm xa cách
Mỗi người đi một phương
Dù dòng đời mưa bão
Vẫn không quên tên trường 

Có lần về Vĩnh Điện
Ghé thăm mái trường xưa
Ngỡ rằng rong rêu phủ
Không ngờ mới hơn xưa

Cây phượng già còn đó
Cành lá vẫn đong đưa
Bạn bè không một đứa
Để ta buồn dưới mưa

Bước chân qua cầu Vĩnh
Dòng nước trôi lững lờ
Trống tan trường lên tiếng
Tà áo dài lơ ngơ
Bay bay chiều mây tím
Phố Vĩnh chìm vào thơ.

Sĩ Chương


READ MORE - VỀ TRƯỜNG XƯA - thơ Sĩ Chương

Wednesday, February 8, 2017

VỀ TRƯỜNG XƯA - Thơ Sĩ Chương



             Tác giả Sĩ Chương



VỀ TRƯỜNG XƯA

Nhiều lần ta tự hỏi
Bạn Bè giờ ở đâu
Ngày chia tay Duy Hiệu
Lưu luyến như tình đầu

Bạn về quê Đại Lộc
Bạn xuống nơi Cẩm Hà
Qua rồi mùa chinh chiến
Còn ai Người nhớ Ta

Bao nhiêu năm xa cách
Mỗi người đi một phương
Dù dòng đời mưa bão
Vẫn không quên tên trường 

Có lần về Vĩnh Điện
Ghé thăm mái trường xưa
Ngỡ rằng rong rêu phủ
Không ngờ mới hơn xưa

Cây phượng già còn đó
Cành lá vẫn đong đưa
Bạn bè không một đứa
Để Ta buồn dưới mưa

Bước chân qua cầu Vĩnh
Dòng nước trôi lững lờ
Trống tan trường lên tiếng
Tà áo dài lơ ngơ
Bay bay chiều mây tím
Phố Vĩnh chìm vào thơ.

                 Sĩ Chương

READ MORE - VỀ TRƯỜNG XƯA - Thơ Sĩ Chương

Sunday, January 22, 2017

CHÚC MỪNG NĂM MỚI - Thơ Sĩ Chương





CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Chúc mừng các bạn tết đoàn viên
Năm mới hào bao có lắm tiền
Rủng rỉnh tạo nhà mua xế hộp
Rong chơi thơ phú với nàng tiên

Chúc phúc tình xuân khắp mọi nhà
Hồng ân đến với mẹ cùng cha
Tiền tài lộc phước như đông hải
Nam sơn thọ hưởng tợ ông bà

Hoa đào khoe sắc với nàng mai
Nắng mới loang thơm níu gót hài
Lững thững nàng thơ tìm hái lộc
Tay ngà nhẹ vuốt tóc ngang vai

Năm mới chúc mừng thêm tuổi mới
Sang năm lộc vượng phát thêm tài

                             Sĩ Chương  
                            22/01/2017

READ MORE - CHÚC MỪNG NĂM MỚI - Thơ Sĩ Chương

Saturday, January 7, 2017

BAO GIỜ LẬP ĐÔNG - Thơ Sĩ Chương


             Tác giả Sĩ Chương


BAO GIỜ LẬP ĐÔNG

Bao giờ trời mới lập đông
Em đi lấy chồng tháng chạp mùa mưa
Cây bàng lá đỏ đong đưa
Thương con phố hẹp tối đưa em về
Đèn không đủ sáng để che
Nụ hôn đầu ấy còn nghe ấm lòng
À em - sao lại mùa đông
Em đi lấy chồng sao chọn mùa mưa
Dù rằng hôm ấy nắng thưa
Vẫn không đủ ấm cho mùa gió rong
Em ơi! Sao nỡ phụ lòng
Một người sáng đợi chiều mong em về
Phải rồi anh gã nhà quê
Biết yêu - nhưng lại vụng về bởi yêu
Làm sao biết được nuông chiều
Em rưng rưng khóc - anh yêu thật lòng
À em - sao lại mùa đông
Em đi lấy chồng không chọn mùa xuân

                                     Sĩ Chương 
                                      04/1/2017
                                     
READ MORE - BAO GIỜ LẬP ĐÔNG - Thơ Sĩ Chương

Monday, November 21, 2016

BẾN ĐỢI NGẬM NGÙI - Thơ Sĩ Chương



              Tác giả Sĩ Chương



   BẾN ĐỢI NGẬM NGÙI

   Tạm biệt Sài Gòn
   mai mình về Đà Nẵng
   Con tàu đưa ta 
   biển Miền Trung vị mặn
   Hạt muối Sa Huỳnh 
   trắng tóc sân phơi
   Em có hỏi tôi 
   đường bao cây số
   Người về đó 
   cho vần thơ yên nghỉ
   Đất Phương Nam
   nắng gió lắm chai lòng
   Bao năm rồi
   đâu đấu nổi chờ mong
   Dòng Kênh Tẻ
   ngậm ngùi thương bến đợi
   Ngoài nớ trong ni
   hai miền xa vời vợi
   Biết bao giờ
   trở lại một lần thăm
   Con sáo xa bầy 
   lưu lạc biết bao năm
   Nay Bến Lức 
   mai Thủ Thiêm
   Hay dòng Kênh Tàu Hủ
   Đã xa rồi 
   những mùa thu quyến rủ
   Bến đợi người
   người chờ bến còn đâu
   Hai phận đời 
   khác biệt xót lòng nhau
   Đêm thao thức 
   Phương Nam vầng trăng lạnh

                               Sĩ Chương  
                                 10/2014

READ MORE - BẾN ĐỢI NGẬM NGÙI - Thơ Sĩ Chương

Monday, September 26, 2016

NỖI NIỀM - Thơ Sĩ Chương



              Tác giả Sĩ Chương


NỖI NIỀM

Ngày em ra đi mùa me thay lá
Rụng đầy sân lốm đốm gọi xuân về
Ngày em đi giàn trầu không cũng úa
Tu Hú kêu lạc giọng phía sau vườn

Con đường quê nhạt nhòa theo cát bụi
Lãng đãng nhìn khuất lấp bóng mây che
Trời tháng chạp hay tháng giêng cũng vậy
Nói hết lòng em đâu có chịu nghe

Anh ngồi đây ôm nỗi buồn sớm tối
Nghe hàng cây đan rể nhớ thương và ...
Quê Ngoại tháng giêng tàu về hay trễ
Chuyến đi chiều em có đợi ai không

Anh nhớ quá đem tuổi mình ra đếm
Đâu còn thơ để mẹ bế ngoại bồng
Em có nghe lời tháng giêng vẫy gọi
Chuyến tàu chiều ga vắng mỏi mòn trông

                                            Sĩ Chương
                                               9/2002

READ MORE - NỖI NIỀM - Thơ Sĩ Chương

Wednesday, September 7, 2016

ĐỌC “THƯƠNG BÀNG LÁ ĐỎ” THƠ SĨ CHƯƠNG - Lời bình Châu Thạch


                
                         Nhà bình thơ Châu Thạch



ĐỌC “THƯƠNG BÀNG LÁ ĐỎ” THƠ SĨ CHƯƠNG
                                                  Lời bình: Châu Thạch

Cây bàng lá đỏ đã đi vào nền văn học Việt Nam qua những bài văn, bài ca và bài thơ được đời yêu mến. Trước năm 1975  học sinh miền Nam không mấy ai không thuộc lòng bài văn “Nhặt Lá Bàng” của Nhất Linh. Bài văn không nói đến màu lá nhưng tất nhiên lá bàng phải đỏ rồi mới rơi xuống đất để nhặt. Sau 1975 Trịnh Công Sơn đã nhắc đến cây bàng lá đỏ như là một biểu tượng của mùa thu Hà Nội trong bài ca “Nhớ Mùa Thu Hà Nội” qua giọng ca Hồng Nhung đã làm rung động bao trái tim người. Gần đây bài hát “Cây Bàng” của Trần Lập còn có thêm ý nghĩa như một triết lý nhân sinh qua lời hát “Để sống có ý nghĩa hơn/ Dù mùa đông bút giá/ Lá rơi như giọt máu đỏ/ Vẫn tin rằng/ Rồi xuân sẽ tới mầm sống đâm chồi/ Đón nắng vàng”. Bài hát đã gây tiếng vang trong giới trẻ. Ngoài ra còn có biết bao bài thơ nhắc đến cây bàng và nhắc đến lá đỏ liên quan đến kỉ niệm trong đời của tác giả. Vừa qua trên trang web vannghequangtri xuất hiện bài thơ “Thương Bàng Lá Đỏ” của Sĩ Chương lại thêm một lần nữa cây bàng lá đỏ được tôn vinh. Cây bàng ở miền Bắc thường đỏ lá vào mùa thu nhưng cây bàng ở miền Trung thì thường đỏ lá vào mùa đông. Do đó biểu tượng đẹp của “Mùa Thu Hà Nội” trên màu lá đỏ đem vào miền Trung nó còn đẹp hơn, bởi đó là nét đẹp trong phong ba bão táp. Vì vậy trong bài thơ “Thương Bàng Lá Đỏ” nhà thơ Sĩ Chương đã nhập đề bằng hai câu thơ gói trọn hàng cây bàng lá đỏ trong mùa đông:

Anh không quên mùa đông
(Hàng cây bàng lá đỏ)

Ta thấy ngay một bức tranh toàn màu đỏ cho khắp cả mùa đông. Bức tranh có thể là tươi thắm hay ảo não tùy theo tâm trạng từng người nhưng phải công nhận đó là một bức tranh rất đẹp. Tác giả không quên được mùa đông vì tác giả nhớ đến hàng cây bàng lá đỏ. Tất nhiên hàng cây bàng lá đỏ đó là dấu ấn lịch sử trong đời người của tác giả rồi. Phương pháp nhập đề bài thơ như thế người ta gọi là “gây ấn tượng mạnh” và tác giả đã thành công khi đập vào mắt ta một bức tranh đỏ tuyệt đẹp như ráng chiều . Ta sẽ thắc mắc vì sao tác giả không quên được mùa đông? Vâng, lý do có ngay:

Anh không quên mùa đông
Ngày em về bên đó
Có hai họ cùng đưa

À ra thế! Một mối tình tan vỡ!
Đọc đến đây tự nhiên ta thấy màu đỏ của hàng cây bàng không còn rực rở nữa. Có lẽ nó đang đứng dưới cơn mưa trong một ngày ảm đạm. Đúng vậy. Ta hãy nghe tác giả tâm sự:

Anh lặng thầm trong mưa
Bước chân về gác trọ
Mang nổi buồn cùng gió
Thổi qua xiết miền em
Để rồi nhận về tim
Hàng cây Bàng lá đỏ
Thổi xiết qua miền em - ở đây tác giả khéo dụng từ muốn mượn hình ảnh gió thổi xiết chính là nỗi nhớ cứ da diết nhớ hoài, nhớ mãi, đi nhớ, ngồi nhớ, nằm cũng nhớ về bên em, nhớ mãi như thế để rồi nhận được gì ngoài "Thương bàng lá đỏ"? Thế giới đã đảo lộn hết rồi. Trời thì mưa, gió thì buồn, không chỉ buồn ở miền anh mà “thổi xiết qua miền em”. Tứ thơ này rất hay vì nó cho biết nỗi buồn không phải chỉ riêng anh, nó “thổi xiết qua miền em” có nghĩa là con tim em cũng đau đớn lắm. Hàng cây bàng bây giờ vô cùng ảm đạm, nó biến thành màu tang thương, màu máu vì tác giả đã đau khổ “nhận về tim/ Hàng cây bàng lá đỏ”. Thơ thất tình thì thật nhiều, vì thế nó trở nên bình thường với những hình ảnh như cô đơn trên gác trọ, đi trong mưa gió, nhưng ở đây Sĩ Chương thật là khôn khéo khi gắn những hình ảnh đó chỉ để điểm xuyết vào một bức tranh ảm đạm toàn diện của hàng cây bàng lá đỏ. Hãy tưởng tượng bức tranh này, ta sẽ thấy hàng cây bàng như những chiếc tơi sẫm màu đứng trong mưa, và gác trọ, và người đi là biểu tượng của cô đơn, của giá buốt làm lay động lòng người.
Thất tình thì phải khóc sướt mướt. Ở đây Sĩ Chương không khóc nhiều. Nhà thơ nén hết bao kỷ niệm dấu vào lòng và dồn hết tâm tư vào hàng cây bàng lá đỏ:

Ngày xưa - ngày xưa đó
Cây Bàng nhỏ em ơi !
Bẻ lá lót ta ngồi
Cùng thương chiều lá đổ
Giờ cây Bàng thay lá
Mưa gió lạnh mùa đông

Vì sao nhà thơ chỉ nhắc đến một kỉ niệm mà thôi? Vì tình yêu đã lớn lên cùng cây bàng. Cây bàng chứng kiến tình yêu lớn lên mỗi ngày, cây bàng cổ vũ mối tình bằng những chiếc lá của mình cho đôi trẻ lót ngồi, cây bàng nhận được sự yêu thương của đôi tình nhân khi lá nó đổ về chiều. Hình ảnh duy nhất của cây có tác dụng làm cô đọng nhiều kỉ niệm trong một kỉ niệm, khiến cho cây bàng trở nên gần gũi, thân thương và quan trọng nhất đối với tác giả  cũng như nó thành hình tượng như có linh hồn và đáng yêu trong mắt người đọc. Cây bàng đã thay lá mỗi năm một lần nhưng cho đến bây giờ tác giả mới thật sự thấy cây bàng thay lá: “Giờ cây bàng thay lá/ Mưa gió lạnh mùa đông”, bởi vì cây bàng thay lá lần này báo hiệu cuộc tình đã chết và mùa của yêu đương sẽ là đông vĩnh viễn. Vế thơ làm nổi lên cái kỉ niệm tuyệt vời ở bốn câu thơ đầu và dìm ngay cái kỉ niệm ấy trong nước mắt ở hai câu thơ sau. Đó phải chăng là nghệ thuật bố cục ý và tứ trong sáng tác của nhà thơ thật là điêu luyện?
Và vế chót của bài thơ như những hồi chuông dồn dập, đồng vọng lanh lảnh trong không gian tiếng tơ lòng đau thương của tác giả:
 
Đưa em về bên sông
Anh thương Bàng lá đỏ
Ngày xưa - ngày xưa đó
Lá Bàng đỏ mùa đông.
Đưa em về bên sông
Anh thương Bàng lá đỏ.

À, đến đây tác giả đưa em về bên sông sao không thương em mà lại anh thương bàng lá đỏ, thương những kỉ niệm một thời ngồi bên nhau, nói với nhau cùng thương chiều lá đổ, cùng biết mỗi tình chúng mình cũng rơi như chiếc lá vậy thôi. Những câu thơ điệp vận, điệp từ, điệp hình thể hiện sự bức xúc trong lòng, thể hiện niềm đau quặn thắt. Nhà thơ đã khéo léo thúc vào tim ta liên hồi lời than vãn như tiết tấu của điệp khúc trong một bài ca, làm cho hình ảnh của bàng lá đỏ, của mùa đông rét mướt bên sông và bóng em  hiện ra liên tục, đưa người đọc lọt vào và quay quắt trong vùng bão bùng của cơn thất tình trong tâm hồn tác giả. Đây là một đoạn kết mà cuốn phim về một cuộc tình song song với hàng cây bàng lá đỏ làm cho khán giả còn lưu luyến nhưng thỏa lòng khi đứng dậy.
Bài thơ “Thương Bàng Lá Đỏ” của Sĩ Chương không có gì mới mẽ trong cuộc tình nhưng hay vì lời thơ nhẹ nhàng, thanh thoát và tứ thơ dùng một bức tranh tuyệt đẹp về hàng cây bàng lá đỏ trong mùa đông, gởi được vào hàng cây bàng lá đỏ hình ảnh và màu sắc của khối tình tan vỡ. Bài thơ còn có âm điệu, tiết tấu như một bản nhạc, do đó khi được phổ nhạc bởi nhạc sĩ Huỳnh Văn Bích  và qua giọng ca truyền cảm của ca sĩ Thanh Yên nó dễ đi vào lòng người.

                                                                                Châu Thạch



          Nhà thơ Sĩ Chương

THƯƠNG BÀNG LÁ ĐỎ

Anh không quên mùa đông
(Hàng cây Bàng lá đỏ)
Anh không quên mùa đông
Ngày em về bên đó
Có hai họ cùng đưa
Anh lặng thầm trong mưa
Bước chân về gác trọ
Mang nổi buồn cùng gió
Thổi qua xiết miền em
Để rồi nhận về tim
Hàng cây Bàng lá đỏ
Ngày xưa - ngày xưa đó
Cây Bàng nhỏ em ơi !
Bẻ lá lót ta ngồi
Cùng thương chiều lá đổ
Giờ cây Bàng thay lá
Mưa gió lạnh mùa đông
Đưa em về bên sông
Anh thương Bàng lá đỏ
Ngày xưa - ngày xưa đó
Lá Bàng đỏ mùa đông.
Đưa em về bên sông
Anh thương Bàng lá đỏ.

                Sĩ Chương 
               14/01/2016

READ MORE - ĐỌC “THƯƠNG BÀNG LÁ ĐỎ” THƠ SĨ CHƯƠNG - Lời bình Châu Thạch