Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Tác giả và tác phẩm. Show all posts
Showing posts with label Tác giả và tác phẩm. Show all posts

Friday, May 6, 2022

Thi Ca Thi Nhân: PHAN PHỤNG THẠCH - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

 

Nhà thơ Phan Phụng Thạch



THI CA THI  NHÂN: PHAN PHỤNG THẠCH

                                      M.Loan Hoa Sử & CVM



Phan Phụng Thạch tên thật là Phan Ngọc Thạch sanh năm 1942 tại làng Đạo Đầu, quận Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị, mất vào ngày 24 tháng 2 năm 1973 tại bệnh viện Việt Đức Đà Nẵng. Học ban Sử Địa Văn Khoa Huế. Tốt nghiệp khoa Khả Năng Sư Phạm tại Sài gòn. Dạy học và làm Quản thủ thư viện tại trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị. Cộng tác với các tạp chí Bách Khoa, Văn, Nghệ Thuật từ năm 1964 đến 1973. Viết báo ký tên Phan Thu Hạ. 



TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN:


- Lưu Bút mùa hạ, nhà xuất bản Hạnh Nhơn 1973 . 

- Thơ Tình tuổi 30

- Di  Cảo Thơ, nhà xuất bản Hội Nhà Văn năm 2014.

- Mơ hồ sương khói (bản thảo bị thấtt lạc)



https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg4OSTEZpaSyi4tb9XtwFY6yH9bGv-CUxG3Lm10HT_ZJ-p_aXi6asP0KcSgg5M8ml0HJSxlgq8JumVAdyx81g53bbutcSHyZh-i9-GlgX-uKZS3SUwmmjQwyvjDAtwb6f35AX3yO6LmvV8/s320/CHU+V%25C6%25AF%25C6%25A0NG+MI%25E1%25BB%2586N+%25283%2529.jpg

    Nhà thơ Chu Vương Miện



Khi nắng hạ trở về trong mắt biếc

Các em rồi trăm đứa sẽ trăm phương 

Ta đứng đó giữa muôn ngàn cách biệt

Mắt rưng buồn mà hồn cũng mù sương

                         (Lưu Bút Mùa Hạ)


Lòng ta đó như sân trường tháng hạ

Có các em chân nhỏ bước tung tăng

Nếu ngày mai thầy trò người mỗi ngả

Ta chia lòng theo muôn hướng xa xăm

                           (Nắng hạ tình phai)


Viết về nhà thơ Phan Phụng Thạch, là viết về kỷ niệm của chính mình, vừa là bạn thân thiết lại vừa là bạn học cùng lớp và là bạn thơ, anh chết vào năm 1973 (vừa 32 tuổi) và Thạch Nhân chết vào đầu năm 1975 cũng ở vào tuổi này  Nghĩ về anh, tôi liền liên tưởng tới thơ của nhà thơ thời tiền chiến J.Leiba :


HOA BẠC MỆNH

Tháng ba Hoa bạc Mệnh

Tàn trước mọi cành xuân

               (Dịch thơ cổ)

Người đẹp vẫn thường hay chết yểu

Thi nhân đầu bạc sớm hơn ai

Ba xuân, muôn thắm thêu cành biếc

Bạc mệnh hoa kia đã rụng rồi


Tàn trước trăm hoa hoa bạc mệnh

Đang xuân để khỏi thấy xuân tàn

Chúa xuân ví biết tình hoa thế 

Xin kiếp sau đừng nở thế gian 


Hồn kết gió hương trời Nhươc Thủy

Cánh viền mây thắm đọng Thiên Thai

Hóa thành những giọt mưa thơm ấy

Tưới nở trăm hoa đã héo rồi

                                 J.Leiba

                     (Nam Cường tập mới)


Ôi cuộc đời đến rồi đi ? Chỉ là trước hay là sau! Sinh ký tử qui, làm kiếp người thì ai cũng chỉ một lần buồn cũng thế mà vui cũng thế, cũng chỉ là mây bay gió thổi, giống như thơ người xưa:


Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt

Còn hơn buồn le lói suốt năm canh 

                               ( Xuân Diệu)


Cuộc đời đâu có khác bóng câu qua cửa sổ, thoát đó rồi mất đó, đi từ hư vô lại trở về hư vô, mang cái thân tứ đại, rồi lại trả cái thân tứ đại, y như loài tôm nhện mượn xác những con ốc sống tạm  rồi chết. Cái vỏ ốc rỗng không vẫn còn đó, lại là chỗ ở tạm cho các con tôm nhện khác, chả cái gì mất và cũng chả có cái gì còn.


BÓ HOA THƯƠNG TIẾC

Hôm nay gửi tới bó hoa này

Thân tặng hồn anh thủa đắm say

Một chút lòng tin thương thu cũ

Ngàn năm hoa nở phấn hương bay

                    Đỗ Thương Hồ                                

                         12-4-73 

        (Trại tạm cư PT Non Nước)



ĐẤT CỦA LÒNG NGƯỜI VUN XỚI TIN YÊU

Quảng Trị những năm 60 với tôi là những tháng năm hồng. Hồng sắc phượng con đường Gia Long trong ráng chiều hoàng hôn với những tà áo trắng học trò con gái tan trường đạp xe về chợ Sải. Hồng hoa đăng trong mấy mùa Phật Đản Vu Lan trên sông nước dịu êm Thạch Hãn dòng sông của tình, ký ức, hoài niệm.  Hồng những trang pelure thơ tình viêt vội kín đáo tặng người nữ tình đầu  và hồng trong "Lưu Bút Mùa Hạ" (thơ Phan Phụng Thạch) :

... Rồi một mai khi mùa thu trở lại

các em về với tuổi thơ hồng

-

Các em còn trái tim hồng tuổi nhỏ

tấm lòng xanh thơm ngát lúa ban mai

                                                               Võ Quê


*


Đọc hết tập thơ Di Cảo Và Ký Ức của Phan Phụng Thạch, tôi người viết thoảng ngậm ngùi, một cuộc đời quá ngắn bất hạnh vì chiến tranh, sự nghiệp có chừng vài chục bài thơ "viết về lứa tuổi học trò" toàn là hoa với bướm, toàn là mầu xanh da trời của cỏ cây, người thơ đã đi vào cõi vĩnh hằng, tôi chợt nhớ tới nhà thơ Trần Tử Ngang thời nhà Đường :


Đăng U Châu Đài Ca

Tiền bất kiến cổ nhân

Hậu bất kiến lai giả

Niệm thiên địa chi du du

Độc sảng nhiên nhi thế há



Bản Dịch của M.Loan Hoa Sử:


Người trước không biết ta 

Người bây giờ ta không biết 

Người sau sinh ra ta đã thác ?

Thôi cũng đành để lại giọt nước mắt 



PHỤ LỤC THƠ PHAN PHỤNG THẠCH



 https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhg4YoSBWTgj9cGQ-B0v_20yokG1WDmPtFl-d8uUDvb27qG_rt72x_T6LUdxq3d5hPm552Czn4v0gCBcKGxuXzyETxQjEwgxXJVJIq7I5bPhF2MtXwsERe4u0ORumw4HEa8pbLw0AsKuIlK/s320/8366372613_036ff4ceef.jpg       https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEimCuUDkzTVzgnb3HSOj_Fhx3x7ujObHsxsUjMw_a4ODNcj8mwUBERvORP1vwYGpMShR8By2ZtBHqqyjDLoF99qQDY2Cz9oFP5sBf2WXIcuxl919dy9a1Fn1IMWU1VLiTDZGPp9gHwMOEo/s320/Copy+of+image001.jpg



LẠNH TUỔI VÀNG

(Tặng P.T.X.V)


Rồi những mùa thu lạnh tuổi xuân

Và em với dĩ vãng xa dần

Với thành phố cũ cô đơn ấy

Em có u hoài không hả Vân ?


Cả một thiên đường đã vỡ tan

Những niềm vui nhỏ cũng điêu tàn

Đường em về có mưa trên tóc

Có gió mùa đông lạnh tuổi vàng


Anh trả bưồn cho những bước chân

Từng đêm trong phố tối âm thầm

Quán cà phê đốt đời anh cháy

Khói thuốc vàng phai cả tháng năm


Rồi những mùa thu lạnh tuổi son

Và anh với kỷ niệm hao mòn

Với vùng ký ức đau buồn đó

Anh biết làm sao hết nhớ thương

                                  (1964)


QUẢNG TRỊ


Thành phố đó nắng vàng trên cỏ biếc

Ta trở về trong dáng bước cô đơn

Em bỏ đi ta còn gì tha thiết

Ôi quê hương tình ái đã hoang đường !



CHIỀU CUỐI NĂM UỐNG RƯỢU


Chiều cuối năm uống ruọu

Uống hoài không thấy say

Từng chén sầu diệu vợi

Từng chén sầu chua cay


Em xưa giờ đã mất

Đã tay bồng tay mang

Sao ta còn hiu hắt

Với nỗi buồn không tan


Tình xưa như men rượu

Càng nhớ càng thêm nồng

Từng chén sầu diệu vợi

Làm đời ta hư không


Chiều cuối năm uống rượu

Uống hoài không thấy say

Em mơ hồ sương khói

Lòng ta buồn, ai hay ?


PHAN PHỤNG THẠCH



READ MORE - Thi Ca Thi Nhân: PHAN PHỤNG THẠCH - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện

Tuesday, April 26, 2022

Thi ca Thi nhân: HUY UYÊN - Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

 



Tên thật là Lê Sinh

Nguyên quán Quảng Trị

học sinh trường Nguyễn Hoàng

trình độ Đại Học Văn Khoa Huế

Sau năm 1975 làm HDV/DL Freelance

có thơ đăng trên Nguyệt san Văn trước 75

và các web&blog Văn Học Hải Ngoại

*

Đọc trọn vở Kịch Thơ của Nhà Văn Hoàng Công Khanh là "Bến Nước Ngũ Bồ" trên hai trăm trang 

giấy bây giờ chỉ còn sót lại trong đầu vài câu:

8 hướng 10 phương nhớ?

không biêt nhớ em thì nhớ ai?

-

yêu em vì bảo rằng em đẹp

nên mộng binh đao vẩn thái bình 

[ thơ Hoàng Công Khanh ]

*

Có lẽ Huy Uyên là một nhà thơ ở vào tuổi sáu bó gập, nhưng sức sáng tác vô cùng phong phú và chưa từng bíệt mỏi, y như thơ Bùi Quang Đoài:

tôi đã từng yêu từng chán nản

chưa bao giờ thấy nguội con tim

chưa bao giờ thỏa mãn

khát khao em tôi vẫn mải công tìm.

[ thơ Bùi Quang Đoài ]

Nhà Thơ Huy Uyên sau năm 1975, vì tôt nghiệp Đại Học Văn Khoa có trình độ Anh Ngữ khá cao, khá vững nên được chọn hành nghề Hướng Dẫn Du Lịch. 

Từ những miền đất địa đầu quê hương đất nước cho đến những vùng cực nam, những vùng biển đảo, anh đều  đi qua cả, đi tới đâu anh làm thơ tới đó, y như cụ Nguyễn Du đi sứ sang Trung Quốc và tiên sinh ghi chép lại mấy trăm bài thơ trong Bắc Hành Thi Tập.

Thơ Huy Uyên làm rất nhiều và rất khỏe, toàn là những địa danh hữu tình và phong cảnh kỳ quan trên toàn quốc, và những kỷ niệm "Quán bên Đường" lất phất như những hạt mưa đầu mùa thu.

-

tháng năm chim én bay về phố

bao lâu ghềnh đá  - đĩa sương mang

Quán Cau đợi người bên đầm Ô Loan

về lại Xuân Đài mà nghe lời gió

-

sao mai sao hôm sáng phố Tuy Hòa

hoa đầu thềm nở căng lồng ngực

tháp Nhạn ngàn năm mòn cổ tích

lung linh chiều điệu múa Shiva

-

em về mà có ghé sông Ba

La Hai tháng ba ngập đồng lúa chín

Đá Bia một đời câm nín

đợi người về đẹp nắng Đông Hoa

[ Một ngày với Tuy Hòa ]

*

đêm qua đi ai lầm lũi bước

Xiên Khoang bóng người đổ vạt dài

đèn cao trên cây thao thức

đợi em về cầm giữ giêng hai

-

cuối phố và con đường buồn tênh

sương tan theo từng đời lá

nhớ đôi mắt ai hình như Huyền

đã lâu rồi em ở hoài xứ lạ

-

hỏi em qua đi thời xuân sắc

tháng năm phơi nắng tuổi về chiều

thôi xưa rồi ai quên mắt biếc

ai rưng rưng theo nụ hôn yêu

{ Giêng Hai Người Về ]

*

bao năm rồi Út qua xứ lạ

bỏ quê nghèo mái khói chiều hôm

bỏ thuyền bỏ sông tháng ngày tôm cá

chim uyên trên cành

lẻ bạn kêu buồn

sáng chiều tôi ngơ ngác đường cái -quan

đợi Út về mà xe không ngừng lại

trong quán rượu nghèo gió lùa mây giăng

biền biệt trôi đâu ghềnh cuối bãi

[ Thư Quê Chưa Gửi Ut ]

*

Đọc thơ Huy Uyên là cả một trời quê hương đất nước, từ đồng cỏ lá cây, từ dòng sông con suối, từ rừng đến rú, từ đồi tới núi, thoang thoảng nhạc Văn Cao "về đây khi gió mùa thơm ngát, ơi lũ chim giang hồ". Thơ đương đại Việt Nam, sau 1975  nhà thơ Huy Uyên là một nhà thơ có đầy đủ tầm vóc chiều ngang chiều dầy và chiều cao xứng đáng với danh hiệu thi sĩ.


Phụ lục:
Chùm thơ Huy Uyên

Một lần về Sài-Gòn

Vây quanh trái tim bão dữ

Cuộc tình chia biệt bao năm

H.xưa một thời mộng-ảo

Bơ vơ trời đất Sai-Gòn.

Tôi chong mắt nhìn quanh tôi

Đã mất em từ dạo đó

Tình em phố rộng sông dài

Trên cao ngọn đèn vàng võ. 

Nước mắt liệm-khâm quá-khứ

Hoang trôi quay lại Sài-Gòn

Mưa, mưa ầm ào thác đổ

Quên thôi ngày cũ nụ hôn.

Tôi về ngày tháng ngậm tăm

Kể từ đêm ta từ-biệt

Nhớ không thôi đã mười năm

Trời Sài-Gòn buồn da-diết.


Ở sân bay em không nói

Lúc ta lặng im cầm tay

Em Pennsyl. tôi ở lại

Xa bỏ cuộc tình hôm nay.

Em, tôi chiếc lá cuối cùng

Ngậm ngùi Sài-Gòn mưa nắng

Giữ hoài nỗi nhớ, đợi, mong

Đi trọn một đời xa vắng. 

Chiều sông Sài-Gòn chầm chậm

Trôi nghiêng lỡ hẹn ngày về ...

Huy Uyên

 Đợi mùa thu về 


Ở đó mùa thu chưa về

Chiếc lá âm thầm rơi rụng

Bỏ lại trong vườn nụ cười

Cầm giữ trong tay khoảng lặng.

Em đi mang theo con tim

Hát khúc ca buồn con phố

Gió có quay lại bên em

Mắt môi buồn chi lắm thế!

Thiếp mê một đời giấc ngủ

Xa nhau có làm em buồn

Sông xa chảy hoài nỗi nhớ

Bên đường dấu xưa bước chân

Đà-Nẵng lá thu chín vàng

Mây bay lang thang trú ngụ

H.xưa cổ-tích tháng năm

Em, tôi giấc mơ loài quỷ.

Phải mắt em buồn bên cửa

Có đợi chờ không thu về?

Cuộc vui trốn miền nhung nhớ

Bia mộ riêng tôi ngày về.

Em có về không tôi chờ

Ngoài trời sắc thu vàng lá

Con đường nhớ dấu chân xưa

Đâu đây âm vang tiếng gọi.

Nhớ người !!!

Huy Uyên 



BẾN ĐÁ CHIỀU QUÊ


Em bâng khuâng trên cầu Bến Đá
Dòng sông êm chảy giữa làng xưa
Chiều mây bay từng dải lụa
Tóc cũng bay theo
người chửa thấy về .

Ký-ức tôi xóm chợ quê nhà
Nước chia sông hai bờ hoang hoải
Tháng ngày mong đợi chiếc xe qua
Cầm tình gởi nước trôi dòng chảy .

Đường cái-quan chuyến xe chở gió
Những lần em lặn ngập bên sông
Ai gởi cho ai niềm thương nhớ
Dồn mãi nỗi đau xa xót tận lòng .

Cây đa một đời soi bóng sông Ô
Những lần em đi dưới trời đầy nắng
Phía sau sân ga đợi chuyến tàu về
Lữ-khách "cầm-tư-lương" chôn bóng .


Bao năm ngọn đèn dầu le lói
Ba-lô, áo bạc tiễn người đi
Tháng tám thu quê hương đạn lửa
Những chiều xe tang chở xác ai về.

Chùm hương xưa ngát một loài hoa
Trái sầu đậu trên vai dịu ngọt
Áo em xanh màu xanh thiên-nga
Để bên người
"chiều đi không hết" .

Lộc-vừng cạnh ngã ba hàng quán
Ngày xưa tôi những buổi dừng chân
Em quanh năm sắc màu áo tím
Buổi chợ mai "phiên" em chân bước vội vàng .

Em đội trên đầu rau đắng, măng rừng
Dạo quanh làng tiếng rao ngày trước
Ngược xuôi theo mây ngủ tím hoàng-hôn
Ngày đó tối trời
tội cho em về nhà có kịp !


Bao năm rồi em còn thao thức
Có quên xưa nắng lửa quê nghèo
Con đường bên Ô-giang xuôi chảy
Dấu chi tôi
dầu dãi một tình-yêu .

Buổi em đầy nước mắt chia tay
Thuyền người chở ai ra phía biển
Quạnh quẻ tháng ngày em mãi trông theo
Đã xa chôn mối tình của lính .

Người lính cũ không quay về Bến-Đá
Dõi tấc lòng mù mịt truông mây
Khúc sông xưa bây giờ còn đó
Dài chi thêm nỗi nhớ đến bây giờ ...

     Huy Uyên (12-8-2016)

READ MORE - Thi ca Thi nhân: HUY UYÊN - Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử

Tuesday, April 19, 2022

Thi Ca Thi Nhân: NGUYỄN VÔ CÙNG - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện


Tiểu sử tác giả

Nguyễn Vô Cùng tên thật là Nguyễn Đắc Bồng, sanh ngày 24 tháng 12 năm 1954 , học Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị, quê quán thôn Thạch Hãn thị xã Quảng Trị, nhập ngũ khoá 2/73 thủ Đức, phục vụ tại tiểu khu Quảng Trị, học tập cải tạo từ năm 1975 – 1980, đến Hoa Kỳ năm 1994 diện H.O, định cư ở Maryland, năm 2019 chuyển về tiểu bang Georgia và qua đời tại đây ngày 02.07. 2021.


Sinh Hoạt Văn Học Nghệ Thuật:

Bút danh Nguyễn Vô Cùng cho Thơ và Văn, Đồ Ngu cho Thơ Trào Phúng và Người Trên Non cho Nhiếp Ảnh.

Đã xuất bản:

-Trông Vời Cố Quốc, thơ Đường luật cùng 4 tác giả khác.

-Vườn Xưa, 2004, thơ.


Cộng tác:

Hải ngọaI Nhân Văn, Sài Môn Thi đàn, Thi Viên.net , Quảng Ngãi Nghĩa Thục, Tập San Cỏ Thơm, Đặc san Hội Đồng hương Quảng Trị vùng Hoa Thịnh Đốn, Đặc San Hội Đồng hương Quảng Trị GA, Đặc san Hội Ái hữu Long Xuyên, Tạp Chí Khởi Hành, Hồn Việt, Một phần tư Thế kỷ Thi ca Việt Nam Hải ngoại, hội Văn hoá Pháp tập 4, 2005...

Làm thơ tư hồi còn đi học, sở trường về thơ Đường Luật và thơ Xướng Họa, con người khá tiêu xái, không cần gì và cũng không có nhu cầu vật chất gì, sống như một hiền triết ẩn dật khi sắp bước vào tuổi "thất thập cổ lai hy".

*

Góc thơ riêng của nhà thơ Nguyễn Vô Cùng:

-


Chèo đò bẻ bắp bên sông

Bắp chưa có trái bẻ bông mà về 

(Ca dao)


giả sử quê mình không có dòng sông

lấy gì chở tình mẹ, tình cha, tình em, tình nước 

lấy gì rửa vết thương thời trận mạc

sóng vổ về chia sẻ những mùa tang

vì quê mình cũng có dòng sông

sao mọi thứ bây giờ như đọng lại

bức tranh quê sông không còn nước chẩy

tội nghiệp câu hò bên đục bên trong

có ai về khơi lại một dòng sông


*


Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói

có những cánh đồng cát dài

có lũy tre còm tả tơi

ruộng khô có những ông già rách vai

cuốc đất bên đàn trẻ gầy

có người bừa thay trâu cày

(Quê Nghèo -Nhạc Phạm Duy)





Sau năm 1954 và sau năm 1975 , một nhạc sĩ  tài hoa và một thi sĩ sinh bất phùng thời cũng có một nét đồng cảm, đất nước nhỏ nhoi, nhược tiểu, vùng quê hương đât cày lên sỏi đá, dựa vào vách núi Trường Sơn, bao nhiêu năm chinh chiến, nước chẩy đá mòn, cũng chả còn chi trên một quê hương  mệt mỏi chán chường.

Trồng tiêu không nước tưới

xuống điều đá lại giăng

quấn điếu thuốc rê vàng

mộng tiêu điều theo khói

(Tiêu Điều)



Bài thơ giống như bức tranh thủy mạc, đơn sơ nhưng cũng vẽ được đầy đủ một góc đời.


Đọc thơ của Nguyễn Vô Cùng như tìm lại những kỷ niệm của một thời xa xưa nào đó, một thủa học trò. Thơ anh dàn trải, toàn là những nỗi buồn, bưồn về quê hương, bưồn về nỗi đất nước hai nẻo hai đàng, kẻ ở người đi, rất là cô đơn và trầm cảm.



Tôi bắt gặp thơ anh trong dòng thơ mộc mạc bình dị rất tình người, tuy không tuyệt diệu nhưng cũng đủ làm cho người xa xứ nỗi buồn da diết. Thơ Đường Luật trường thiên hay tứ tuyệt hoặc thất ngôn bát cú, lại thêm thơ xướng hoạ với các thân bằng hữu thi nhân , dù là làm thơ giao tế nhàn đàm cho vui, nhưng mà làm được như nhà thơ Nguyễn Vô Cùng cũng là chuyện rất khó. Đây là một điểm son khó thấy ở những nhà thơ cổ điển  khác cùng thời với anh.



Anh từ giã cụộc chơi văn nghệ văn gừng, từ giã gia đình bạn bè bà con cô bác, chừ đang phiêu bồng nơi non bồng nước nhược để gặp lại các nhà thơ đã ra đi trứớc,  tha hồ tự do làm thơ Đường Tàu xướng hoạ một cách thoải mái. Bạn hữu cố cựu ở Virginia tháng 3 năm 2022 vừa ấn hành một tuyển tập thơ Xướng Hoạ “Dấu  Kỷ Niệm“ dầy khoảng 362 trang gồm thơ của “thi nhân Nguyễn Vô Cùng“ và các thi nhân đồng môn thân hữu cùng nhau giao duyên tri âm tri ngộ tri kỷ, ôi hạnh phúc thay.



Rất trân trọng anh em bằng hữu cũ, anh Nguyễn Xuân Vân đại diện cho các thân hữu lo in ấn cho tác phẩm này mẹ tròn con vuông và đã trình làng .

-


Phụ Lục 

Thơ Nguyễn Vô Cùng

-

1

CHUỒN CHUỒN KIM


Ngược xuôi dòng đời gió bụi

Ngày về Bến Đá rêu phong

Sóng xuôi đôi bờ tiếc nuối

Lở bồi ngừơi cũng vắng không



-

2

Hoạ Thơ HOÀI CẢM của PHAN NGỌC


Binh lửa bao năm đã lụi tàn

Lòng còn mong ước chút bình an

Cho ngừơi ngã xuống ngoài biên địa

Với kẻ ra đi cuối dậm ngàn

Náng ấm chưa lên miền cố quận

Mầu chiều vội nhuốm nẻo quan san

Sông đời gió cuốn bờ xa lắc

Nghe biển thương đau sóng dậy tràn

-

3

 Kính Hoạ tác giả thi tập CÒN VƯƠNG TƠ LÒNG Nguyễn Phú Long 


Lãng đãng thu về chiếc lá bay

Đồi nghiêng nắng nhạt cuối hàng cây

Từng cơn gió núi vương tình tự

Một cánh chim trời lạc khói mây

Mỏi gối tha hương chiều bóng ngả 

Say hồn cố lý buổi thơ ngây

Nghe trong xào xạc ngày hiu quạnh

Mấy tiếng đàn câm tặng kiếp này

-

4

Hoạ Thơ VỀ THÔN XƯA  của Nguyễn Đạo Đồng.



Chốn cũ bao ngày lạnh khói hương

Hồn hoang rêu đọng mấy khung tường

Tưởng đem chén rượu nguôi trời rét

Mà để ghe sầu đắm biển thương

Đau mảnh trăng soi nhà vạn dặm

Oán cơn sóng dạt nước đôi đường

Mai về quê mẹ bừng tia sáng

Giữa tiếng reo mừng ngấn lệ vương



Giữa tiếng reo mừng ngấn lệ vương

Về thôn ta hãy bườc chung đường

Hàng cau cuối ngõ bao muà nhớ

Vạt nắng bên cồn một kiếp thương

Bông đẹp ngày xuân thêm rạng rỡ

Lòng vui tuổi hạc vẫn tinh tường

Sông quê khơi lại dòng xanh mãi

Cho đoá hoa đời toả ngát hương



M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện












READ MORE - Thi Ca Thi Nhân: NGUYỄN VÔ CÙNG - M.Loan Hoa Sử & Chu Vương Miện