Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Nguyễn Thanh Bá. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Thanh Bá. Show all posts

Tuesday, November 21, 2017

GIỚI THIỆU SẮC MÀU THƠ NGUYỄN THANH BÁ - Châu Thạch


Nhà thơ Nguyễn Thanh Bá


GIỚI THIỆU SẮC MÀU 
THƠ NGUYỄN THANH BÁ

Châu Thạch

Nhà thơ Nguyễn Thanh Bá nguyên quán An THơ, Hải Hòa, Hải Lăng Quảng Trị, trú quán Xà Bang, Châu Đức, Bà Rịa - Vũng Tàu. Nhà thơ còn có bút hiệu là Hoài Thi Lệ, ông giao lưu với nhiều thi hữu nhưng lại ít đăng thơ trên trên các tuyển tập và các trang web nên bạn đọc ít biết ông. Nguyễn Thanh Bá đã xuất bản hai tập thơ có tựa đề là “Ngày tháng nhớ” và “Hương Quê Nhà”.

Thật tình mà nói cả hai tập thơ của ông đem đến cho tôi nhiều ngạc nhiên. Ít có tác giả nào mà khi nhận được tập thơ họ tặng, tôi đọc một lần hết cả. Vậy mà cả hai tập thơ của Nguyễn Thanh Bá tôi nhận được tập nào là đọc suốt hết tập ấy một lần.

Thơ Nguyễn Thạnh Bá có âm hưởng của thơ mới thời Tự Lực Văn Đoàn nhưng lại mang sắc màu của đời mới ngày hôm nay. Bạn đọc ngày nay vẫn còn yêu thơ thời Tự Lực Văn Đoàn nhưng lại không yêu thơ của tác giả ngày nay sáng tác theo kiểu của cái thời trước 1945 thế kỷ 20. Bởi ngày nay mà còn đọc thơ kiểu ấy thì mau nhàm chán vì lặp đi lặp lại tiếng thơ của quá khứ. Thế nhưng, thơ của thời đại ngày nay thì có quá nhiều trường phái, mà trường phái nào cũng bông lông, đương dò dẩm bước đi, nên thơ của họ như còn khuyết tật, đọc nghe chẳng thấy thỏa lòng. Thơ Nguyễn Thanh Bá dung hòa được cái xưa và cái nay. Tiếng thơ của ông nhuần nhuyễn, mang âm hưởng như thơ thời trước, nhưng ý thơ của ông không phải là sự mơ mộng hảo huyền mà là diễn đạt những thực tế xảy ra giữa cuộc sống cho mình và cho đời. Nhờ đó, đọc thơ Nguyễn Thanh Bá tôi tạm ví như nhìn hình ảnh một người đẹp ngày nay mặc chiếc áo dài còn giữ nguyên sự kín đáo của ngày xưa. Xin giới thiệu một bài thơ tiêu biểu của Nguyễn Thanh bá có đậm nét phong cách mà tôi đã nói ở trên. Đó là bài thơ “Về Quê” của ông. “Về Quê” viết về một người lính rời đơn vị về thăm quê nhà. Người lính đó chính là tác giả bài thơ. Bái thơ dài đến 10 khổ nhưng trôi chảy như một dòng sông lặng lờ mà khi ta ghé mắt vào đọc thì giống như ta đã lên thuyền và không thể không để thuyền trôi theo dòng nước cho ta nhìn xem phong cảnh. Khổ thơ nào trong bài thơ nầy cũng thật đậm đà. Ví như một khổ thơ nói về niềm vui của quê hương khi thấy người lính trở về, ông viết:

Chiếc cầu gỗ vắt ngang dòng sông lặng
Lũy tre xanh ngả bóng phủ đôi bờ
Mái nhà nhỏ giữ vườn chiều nghiêng nắng
Bỗng xôn xao niềm vui đến bất ngờ
Ví như niềm vui của người bạn gái năm xưa khi nghe tin tác giả về quê ông viết:
Cô bạn gái gánh lúa mùa trĩu hạt
Nghe tôi về vội vã bước trên đê
Niềm thầm kín dấu trong lòng ngại nói
Ánh mắt ngời duyên dáng nét chân quê

Đọc những khổ thơ như vậy lòng tôi thật là khoan khoái. Tôi như sống thật lại cái không gian tinh khiết và cái thời gian tuổi trẻ của một ngày nào. Tôi tưởng như đó là lời thơ đầy sắc màu của Thế Lữ, của Bàng bá Lân nhưng không phải, đó là của bạn tôi Nguyễn Thanh Bá. Tất nhiên tôi không trích dẫn nhiều “Về Quê” lên đây vì tôi muốn bạn đọc có cảm xúc bất ngờ với bài thơ ấy. Nó sẽ được đăng trọn vẹn phía dưới bài viết nầy.

Nguyễn Thanh Bá còn rất nhiều bài thơ phong cách như thế trong hai tập thơ của mình, điều đã làm tôi thức thâu đêm để đọc. Những bài Đường Thi của Nguyễn Thanh Bá cũng cho tôi vô vàn cảm xúc với những tứ thơ đậm đà, câu đối chuẩn mực và từ ngữ hoàn toàn là quốc ngữ bình thường mà hay đáo để.
Cuối cùng kính mời bạn đọc xuống bến và “Về Quê” trên con thuyền của Hoài Thi Lệ Nguyễn Thanh Bá ./.

Châu Thạch

VỀ QUÊ
Thơ Nguyễn Thanh Bá

Rời đơn vị tôi về thăm quê cũ
Áo nhà binh vướng bết bụi đường xa
Chân dịu bước trên lối mòn xóm nhỏ
Nghe êm đềm niềm hạnh phúc hoan ca
Chiếc cầu gỗ vắt ngang dòng sông lặng
Lũy tre xanh ngả bóng phủ đôi bờ
Mái nhà nhỏ giữ vườn chiều nghiêng nắng
Bỗng xôn xao niềm vui đến bất ngờ
Mẹ sung sướng nhìn con rưng nước mắt
Đàn em thơ hớn hở đón em về
Nghe giọng nói, xóm giềng qua thăm mặt
Lòng rưng rưng cảm động tấm tình quê
Cô bạn gái gánh lúa mùa trĩu hạt
Nghe tôi về vội vã bước trên đê
Niềm thầm kín dấu trong lòng ngại nói
Ánh mắt ngời duyên dáng nét chân quê
Dòng ký ức quay về xưa kỷ niệm…
Thời ấu thơ gắn bó đất quê hương
Chơi tập trận tôi công đồn phá lũy
Dọn đồ hàng em buôn bán đảm đương
Có một dạo hai đứa làm người lớn
Em thùng thình lá kết áo cô dâu
Tôi chú rể lưng cởi trần chân đất
Bước song đôi có hai họ dẫn đầu
Từ khôn lớn hết chơi trò tập trận
Em không còn kết lá áo cô dâu
Hai đứa vẫn bên nhau từng năm tháng
Từ sân vườn, nương bãi, đến đồng sâu
Rồi làm lính dấn thân vào trận tuyến
Từ giã em, chưa nói được bao điều
Từng ấp ủ với tháng ngày xa nhớ
Tôi hiểu nỗi lòng tôi đã trót yêu
Nay về lại quê hương mừng vui quá
Gặp gỡ nhau chưa nói được nên lời
Tình chân quê có điều gì khó nói
Hai đứa cùng chỉ biết có nhau thôi
Tôi ra đi để nhớ thương ở lại
Với quê nhà vun kỷ niệm tươi xanh
Cô bạn gái, bà mẹ già em dại…

Mong thanh bình che chở mái lều tranh ./.
READ MORE - GIỚI THIỆU SẮC MÀU THƠ NGUYỄN THANH BÁ - Châu Thạch

Friday, July 28, 2017

THI PHẨM HƯƠNG KỶ NIỆM CỦA THI HỮU HOÀI THY LỆ VỪA XUẤT BẢN


XIN GIỚI THIỆU THI PHẨM "HƯƠNG KỶ NIỆM" CỦA THI HỮU HOÀI THY LỆ  (Nguyễn Thanh Bá)

       

 
                                                 BÌA TRƯỚC


                                                  BÌA SAU

READ MORE - THI PHẨM HƯƠNG KỶ NIỆM CỦA THI HỮU HOÀI THY LỆ VỪA XUẤT BẢN

Monday, September 26, 2016

NGƯỜI VỀ QUẢNG TRỊ / thơ Nguyễn Thanh Bá


Tác giả Nguyễn Thanh Bá


NGƯỜI VỀ QUẢNG TRỊ

Nghe người về Quảng Trị
Thăm quê hương xưa miềng
Cho gởi lời nhắn nhé
Thăm bạn già Kẻ Diên

Nghỉ hưu – chắc sướng lắm!
Bao trận cười ngả nghiêng
Thơ văn chất thành núi
Giao lưu khắp mọi miền

Về Phương Lan – Cổ Lũy
Qua Lam Thủy – Thi Ông
Soi dòng sông Vĩnh Định
Còn bóng mình xưa không?

Ghé Lương Điền – Mỹ Chánh
Xuôi theo dòng Ô Lâu
Bờ Cây Đa – Bén Cộ
Con đò xưa về đâu ?

Cập bến bờ Văn Quỹ
Về An Thơ – Phú Kinh
Chiếc cầu Cừa nối nhịp
Còn dấu xưa riêng mình?

Đồng Hải Hòa vùng trũng
Lúa xuân đang nõn đòng
Cồn Đầu Trâu còn đó
Nhớ lời xưa mình mong?

Khúc sông nào mình tắm
Bến Vực và bến Đằm
Chuồn chuồn xưa cắn rốn
Còn nghe đau gì chăng?

Ngày rời xa Quảng Trị
Nhận dùm ta món quà
Hương vị nồng mắm ruốc
Nặng nghĩa tình quê xa.


        Nguyễn Thanh Bá
        (Bà Rịa - Vũng Tàu) 
READ MORE - NGƯỜI VỀ QUẢNG TRỊ / thơ Nguyễn Thanh Bá

Sunday, April 12, 2015

LỜI TỰ TÌNH - thơ Nguyễn Thanh Bá


Tác giả Nguyễn Thanh Bá


LỜI TỰ TÌNH

Đưa em về sống giữa quê hương
Tháng ngày dãi nắng với dàm sương
Em là cô gái Tây Linh Huế
Tội nghiệp thân em chịu đoạn trường
Tôi khổ làm em lây khổ theo
Bởi tôi thân phận kiếp dân nghèo
Trâu bầy ruộng bức chưa từng có
Vác cuốc làm thuê bụng đói meo
Chịu khó bao ngày vẫn thiếu cơm
Sức tôi yếu đuối biết gì hơn
Thôi đành từ biệt làng quê cũ
Cất bước tha hương nuốt tủi hờn
Gần bốn chục năm lập nghiệ xa
Hôm nay cùng trở lại quê nhà
Quê hương giàu đẹp mừng vui quá
Nghĩa xóm tình làng quá thiết tha .

                              Nguyễn Thanh Bá
READ MORE - LỜI TỰ TÌNH - thơ Nguyễn Thanh Bá

Wednesday, October 23, 2013

VỀ QUẢNG TRI - thơ Nguyễn Thanh bá



Nhớ quá về thăm Quảng Trị đây
Đường xa xe chạy suốt đêm ngày
Qua bao phố thị bao thôn dả
Chớp mắt nhìn theo những đổi thay

Quảng Trị quê mình xưa vốn nghèo
Qua rồi cuộc sống cũ gieo neo
Lúa vàng trĩu hạt trên đồng ruộng
Thôn xóm vang lừng tiếng trẻ reo

Nhà nối nhà - tầng cao mái ngói
Đường tiếp đường nhựa trải thênh thang
Cơ quan trường học khang trang mới
Đèn điện sáng trưng  mọi ngõ làng

Mở rộng làng nghề , khu công nghiệp
Xóa dần đất trống với đồi hoang
Con em sẵn có nơi làm việc
Cửa mở tương lai đã rỡ rang

Quảng trị dân tình thay đổi mới
Bửa cơm no bụng áo nguyên lành
Sắn khoai không để làm chất độn
Đồi trọc vườn hoang phủ thảm xanh

Rồi lại chia tay bịn rịn quê
Ra đi mà ngoái cổ trông về
Tình làng nghĩa xóm nào quên đặng
Đất mẹ quê cha nghĩa nặng nề .

Nguyễn Thanh Bá
READ MORE - VỀ QUẢNG TRI - thơ Nguyễn Thanh bá

Thursday, September 26, 2013

CÔ EM HÀNG XÓM - thơ Nguyễn Thanh Bá


Minh họa: Nguyễn Thanh (tuoitre.vn)


Gió quén sương tan sân nắng đầy
Bên thềm hong tóc thả hương bay
Bồi hồi đứng lặng nhìn giây lát
Vương đọng trong lòng chút ngất ngây

Em chỉ là hàng xóm của tôi
Yêu thương chưa nói được nên lời
Từ lâu tự thấy rất thân thiện
Mỗi bận bên nhau lòng rộn vui

Đời trai theo  cánh gió ngàn phương
Ngày tháng âm thầm mang nhớ thương
Ba năm chinh chiến về thăm lại
Quê mẹ điêu linh bãi chiến trường

Tìm em - chừ biết ở nơi đâu ?
Sông núi hoang tàn cảnh bể dâu
Đất nước kéo dài cơn biến loạn
Em ơi ! chịu lắm nỗi cơ cầu

Thế rồi cuộc chiến cũng qua đi
Rủ áo phong sương trở bước về
Dựng tạm nhà tranh trên nếp cũ
Dầm thân cày xới ruộng đồng quê

Bên em trơ trọi mảnh vườn hoang
Nắng vẫn hồng tươi vẫn dịu dàng
Tiếc chẳng còn em ngồi xõa tóc
Tôi còn phen dậu lén nhìn sang

Từ đấy mong chờ mòn tháng năm
Phương trời nào có biết hay chăng ?
Em ơi ! nhẹ gót quay về lại
Tôi tỏ lời yêu dẫu muộn màng!

                  Nguyễn Thanh Bá


READ MORE - CÔ EM HÀNG XÓM - thơ Nguyễn Thanh Bá

Sunday, September 15, 2013

Thơ Nguyễn Thanh Bá - LÁ THU VÀNG, THU VIỄN XỨ



LÁ THU VÀNG

Thu ơi! ai nhuộm lá thu vàng
Hay bởi hóa công vụng điểm trang?
Mặt nước lao xao làn gió động
Bầu trời ảm đạm bóng mây lan
Chân xa trường cũ – xa ngàn dặm
Lòng nhớ người thương – nhớ ngập tràn
Thu vẫn vô tình rung lá rụng
Nỗi sầu nhân thế mãi đa mang.



 THU VIỄN XỨ

Đường chiều rơi rụng lá vàng thu
Sương xám giăng giăng đỉnh núi mù
Hun hút sau lưng vùng ánh sáng
Chập chùng trước mặt chốn âm u
Bước chân lữ thứ đời lang bạt
Giấc mộng giang hồ kiếp lãng du
Mỗi độ thu về hoa lá rụng
Nỗi lòng như một cõi hoang vu.

                       Nguyễn Thanh Bá
READ MORE - Thơ Nguyễn Thanh Bá - LÁ THU VÀNG, THU VIỄN XỨ

Thursday, August 22, 2013

LÁ THU VÀNG - thơ mời họa - Nguyễn Thanh Bá



Đầu thập niên 60 thế kỷ trước, tôi chưa biết làm thơ, nhưng thích và thuộc lòng câu thơ: “Thu ơi! ai nhuộm lá thu vàng?” khởi đầu của bài thơ đường luật mà ông Nguyễn Vỹ (tạp chí Phổ Thông) gợi ý để các thi hữu tham gia sáng tác. Sau đó các bài thơ đăng trên tạp chi đều khởi đầu bằng câu thơ ấy. Nay nhớ lại, tôi làm bài thơ này, các bạn thơ có nhã hứng, xin tham gia.

                LÁ THU VÀNG

                Thu ơi! ai nhuộm lá thu vàng? *
                Hay tại hóa công vụng điểm trang
                Mặt nước lao xao làn gió lộng
                Bầu trời ảm đạm bóng mây lan
                Rời xa lối cũ thương đầy ắp
                Cách trở người xưa nhớ ngập tràn
                Nhìn lá thu vàng tơi tả rụng
                Nỗi niềm sầu muộn tới miên man
                              Nguyễn Thanh Bá
                * thơ Nguyễn Vỹ.


Bài họa 1:
LÁ THU VÀNG

“Thu ơi! Ai nhuộm lá thu vàng” (*)
Rơi rụng trơ cành mưa nắng chan
Xao xác chim trời lưu lạc tổ
Nai rừng ngơ ngác ngại ngùng trăng
Thu tàng lá trút - Muôn mầm sống
Đông dưỡng xuân sinh - Xanh bạt ngàn
Sự thật trăm năm đâu thế nhỉ !
Vô tình như nước giữa dòng băng.

                         Lê Văn Thanh
READ MORE - LÁ THU VÀNG - thơ mời họa - Nguyễn Thanh Bá

Friday, June 28, 2013

Trang thơ giao lưu của người cao tuổi: Nguyễn Thanh Xuân, Hồ Trọng Trí, Thế Lộc, Nguyễn Thanh Bá, Nguyễn Huy Vụ, Kha Tiệm Ly, Lê Văn Thanh, Hạ Thái-Trần Quốc Phiệt

Đố thơ, mời họa:
LÀ AI?                              

Khen rằng đẹp nhất cả hành tinh
Không tuổi, nhiều tên, thay dạng hình
Giờ đến ông, ông thường vắng mặt
Tuổi lên bà, bà vẫn nguyên trinh
Góp cho trời, nửa trời luôn sáng
Giúp với cháu, đời cháu trọn tình
Hầu hạ công khai, yêu nín chịu
Cả đời cô quạnh, chạy loanh quanh.

Nguyễn Thanh Xuân
nhuxuan29@gmail.com




Bài họa: 
CHỊ HẰNG

Tuyệt nhất thiên hà một vệ tinh
Khi tròn khi khuyết đổi thay hình
Ông trăng ngày vắng không ra mặt
Bà nguyệt đêm về vẫn vẹn trinh
Tối có trăng, trăng soi tỏa rạng
Chỉ xe duyên, duyên thắm chung tình
Gốc đa chú Cuội, yêu câm nín
Giá lạnh suốt đời mãi chuyển quanh

Hồ Trọng Trí

(BRVT)

***

KIẾP NHÂN SINH

Từ cõi không nào ta tới đây
Đấu tranh tranh đấu suốt đêm ngày
Lợi danh danh lợi lòng tham khởi
Thành bại bại thành dạ đắm say
Mê tỉnh tỉnh mê mờ đạo lý
Sắc sắc không không nghĩa nhân bày
Quay về bến giác tâm thanh thản
Rũ kiếp phong trần trí huệ thay

Hồ Trọng Trí
trongtri42@gmail.com  


Họa:        
NHÂN SINH TỊNH LẠC

      Mưa nắng chan hòa phúc ấm đây
      Âm dương dịch biến đêm qua ngày
      Lợi danh vị kỷ tham si khởi
      Thanh sắc buông tuồng ái dục say
      Vô niệm tâm khai chân lý hiện
      Hữu duyên ý đạt Pháp không bày
      Mê tình xả sạch thân yên tỉnh
      Bến giác đây rồi sung sướng thay!

                                          
Lê Văn Thanh
vanthanh44@gmail.com

*** 


THU VỀ NHỚ BẠN
Thương nhớ nhà thơ Huỳnh Ngọc Cương. 

Xào xạc rừng thu cuốn lá thu
Chờ ai mòn mõi ngọn đèn lu
Đường trăng mờ loãng như sương khói
Sáo trúc thanh trong tựa nhạc ru
Ông lão mơ màng nghe lá rụng
Nai tơ ngơ ngác ngắm sương mù
Đàn ôm lặng lẽ ngồi rơi lệ
Thương tiếc rừng thu rớt lá thu.

11.07.2004
Thế Lộc
theloc108@yahoo.com.vn


***

Thơ mời họa: 
NHỚ HẢI LĂNG

Lâu lắm chưa về thăm Hải Lăng
Đường chiều hun hút núi sông ngăn
Nhớ ơi! áo trắng thời đang học
Thương quá! xuân xanh thuở chớm rằm
Em tới Cu Hoan qua xóm Rú
Tôi về Đơn Quế ghé làng Xăm
Kể từ hạ ấy xa nhau mãi
Còn ước mong ngày hội ngộ chăng?
                  
Nguyễn Thanh Bá
thanhbaxb@yahoo.com.vn



Họa nương vận:
THĂM NHÀ THƠ NGUYỄN THANH BÁ

Gởi bạn... nhà thơ quê Hải Lăng
Viết bài mời họa có từ “ngăn”
Thi tài rọi xuống vầng dương sớm
Văn giỏi bừng lên ánh nguyệt rằm
Bảy chữ tám câu còn ngắn ngủi
Năm vần một đoạn vẫn xa xăm
Nhiều khi nghĩ mãi không ra ý
Tạm một lời thăm có được chăng?

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt



Họa:
NHỚ QUẢNG TRỊ

Chưa về Quảng Trị bởi đi lăng
Quê cũ nào xa tuổi tác ngăn
Nhớ áo Nguyễn Hoàng thời học tập
Thương ai chung lớp tuổi trăng rằm
Bây giờ nhắc lại thời xưa ấy
Ký ức quay về mấy chục năm
“Đỏ lửa mùa hè” lưu dấu mãi
Bạn bè có thấu nỗi niềm chăng?

Hồ Trọng Trí



Họa:             
NHỚ HẢI LĂNG     

Hộ khẩu rành rành quê Hải Lăng
Rõ ràng lý lịch chẳng chi ngăn
Làm sao quên  được thời trai trẻ
Nhớ lắm em ơi những đêm rằm
Hải Thượng - Diên Sanh nào ngái mấy
Đường trăng cát trắng chẳng xa xăm
Cầu Nhùng, Thượng Xá qua bao bận
Chiến loạn cầu Dài còn nhớ chăng?

Lê Văn Thanh



***

Xướng: 
NỖI LÒNG

Hai tiếng quê hương rất đỗi là…
Mấy  người xa xứ nghĩ rằng ta…
Bao năm lăn lộn nhìn lên vẫn…
Nửa kiếp bôn ba ngó lại mà…
Sống gửi dương trần mai hẳn sẽ…
Thác về  địa phủ mốt thì ra…
Một chiều đất khách lòng ta bỗng…
Cạn chén hoang liêu nhỏ lệ và…

24/06/13
Nguyễn Huy Vụ
nguyenhuyvu62@gmail.com        


Họa: 
NHÃN TIỀN

Thế sự xem qua mới thấy là…
Nhân tình điên đão khiến lòng ta…
Gian thương dẹp mãi hình như vẫn…
Tham nhũng hô hoài ấy vậy mà…
Tệ nạn hoành hành mai hậu sẽ…
Đạo đời suy thoái chóng thành ra…
Nghĩ về đất nước lòng dân bỗng…
Mờ mịt tương lai thất vọng và…

Hồ Trọng Trí

 ***

Xướng: 
THAN ÔI!

Tình người ấm lạnh, nước đầy vơi
Sống giữa quần sinh lại lạc loài
Hương lửa dui vào tro, lạnh ngắt
Tào khang chà dưới háng đen thùi
Đã đem chữ tín lau trôn trẻ
Còn giả cái nhân trát mặt người
Nhìn trước, nhìn sau, nhìn trái phải
Khóc không ra khóc, chẳng ra cười

Kha Tiệm Ly 


Họa: 
BUỒN ƠI!

Trần gian chát đắng dạ nào vơi
Thế sự chông chênh khổ  giống loài.
Đạo lý suy đồi ai cứu vãn
Nhân tình tráo trỡ mãi lui thùi
Không còn thành tín tô nền nghĩa
Chẳng có lương tâm giữ nết người
Bát nháo xem ra là đại nạn
Chỉ còn biết mếu có đâu cười!

Hồ Trọng Trí
Kim Long, BR-VT
Đt 01667332652


***


THUỞ ẤY
(Thơ triệt hạ)

Thuở ấy êm đềm mộng vẫn đang...
Hai ta thường hẹn dưới ngay hàng...
Con tim rạo rực mong trăng gởi...
Anh mắt mơ màng đợi gió mang...
Từ lúc  người đi lòng bổng thấy...
Đến khi mộng vỡ dạ đâm sang...
Soi li rượu đắng thương màu tóc...
Đếm tháng ngày xa thấy lại càng...

Nguyễn Huy Vụ
(BÀ RỊA - VŨNG TÀU)



NGÀY NÀO

Kỷ niệm ngày nào ta cứ đang...
Bóng em thấp thoáng dưới hai hàng...
Người về chốn ấy tình mong gởi...
Kẻ ở phương nầy nghĩa muốn mang...
Môi liễu đã già sao vẫn thấy...
Má đào đương trẻ há còn sang...
Chim chiều mỏi cánh bây giờ tóc ...
Nhớ thuở xuân xanh lại thấy càng...

Trần Ngộ
(LÂM ĐỒNG)










READ MORE - Trang thơ giao lưu của người cao tuổi: Nguyễn Thanh Xuân, Hồ Trọng Trí, Thế Lộc, Nguyễn Thanh Bá, Nguyễn Huy Vụ, Kha Tiệm Ly, Lê Văn Thanh, Hạ Thái-Trần Quốc Phiệt