Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Thy Lệ Trang. Show all posts
Showing posts with label Thy Lệ Trang. Show all posts

Saturday, March 28, 2026

YouTube: Ca khúc MƯA, THU VÀ NHỚ - Thơ Thy Lệ Trang - Nhạc AI



MƯA, THU VÀ NHỚ…

 

Sáng nào cũng mưa… mưa hoài…

Có phải ông trời nhớ ai?

Ừ nhỉ… nếu không sao khóc

Còn em sao mắt cay…cay?

 

Lá vàng vừa khoe màu mới

Đã khóc âm thầm chia xa

Kiếp sau xin đừng là lá

Vì mưa làm lá nhạt nhoà

 

Tự nhủ quên đi ngàn lần

Mà buồn vẫn còn bao quanh

Em thầm ước ao đằm thắm

Một lần ngồi gần bên anh

 

Mưa hay nước mắt tuôn dài

Cho em hứng đầy hai tay

Muốn trao về anh một nửa

Nhưng làm sao…làm sao đây??!

 

Thy Lệ Trang

READ MORE - YouTube: Ca khúc MƯA, THU VÀ NHỚ - Thơ Thy Lệ Trang - Nhạc AI

Friday, June 14, 2024

CHO NGƯỜI TÌNH XƯA - Thơ Thy Lệ Trang - Nhạc Lê Hoàng - Tiếng hát Ngọc Thanh


Bài thơ CHO NGƯỜI TÌNH XƯA 
được hoa theo bài TRÁCH MÌNH cua anh Trầm Vân


 TRÁCH MÌNH


Trách mình nào có trách ai

Lệch bàn tay lỡ viết sai mấy dòng

Cho tình nghĩa lệch thương mong

Giận hờn cuộn mớ bòng bong rối nùi

 

Cánh diều thả gió rong chơi

Trách mình chỉ thấy bầu trời hoàng hôn

Tháng năm cúi mặt dỗi hờn

Heo may hắt lạnh nỗi buồn vào đông

 

Sân si còn nặng trong lòng

Bước chân khập khiễng long đong gót trần

Dòng sông sương khói phù vân

Trách mình nấn níu nửa vầng trăng tan

 

Tình xa để lửa nguội than

Mặc cho gió cuốn lỡ làng trôi đi

Trách mình tự thắt vòng mê

Trái tim vọng động câu thề trầu cau

 

Thời gian vội bước qua cầu

Ngoảnh trông nhìn lại bạc đầu nào hay

Để mưa bão đọng chân ngày

Lâu rồi sẽ hóa vũng lầy ngập thân

 

 Trầm Vân

 

 

 

 

 CHO NGƯỜI TÌNH XƯA

 

  Họa bài thơ TRÁCH MÌNH của anh TRẦM VÂN


Bản đàn ai -bản đàn ai
Vì sao lỗi nhịp, cung sai đôi dòng?
Biết người vẫn nhớ - vẫn mong.
"Giận hờn cuốn mớ bòng bong rối nùi "{ TV}
Em theo chồng bỏ cuộc chơi
Là bao năm lạc giữa trời hoàng hôn
Khép trong tim nỗi tủi hờn
Dấu trong ánh mắt chuỗi buồn đêm đông
Nhiều khi lòng tự trách lòng
Sao không xóa sạch, còn đong bụi trần
Đong đầy một kiếp phù vân

 

Như con Hồ Điệp ngậm vầng mây tan
Mộng xưa giờ đã phai tàn
Tình xưa một thủa... lỡ làng... quên đi...
Tiếc chi ngày tháng đam mê
Trách chi trầu vội quên thề cùng cau
Em xa cách mấy nhịp cầu
Và người... ở bến Giang đầu có hay...
Em mong ngày lại qua ngày...
Đừng cho cay đắng... ngập lầy xác thân
 
 THY LỆ TRANG
 MASSACHUSETTS

 








READ MORE - CHO NGƯỜI TÌNH XƯA - Thơ Thy Lệ Trang - Nhạc Lê Hoàng - Tiếng hát Ngọc Thanh

Thursday, June 6, 2024

THUỞ BAN ĐẦU - Thy Lệ Trang

 


 Thy Lệ Trang

THUỞ BAN ĐẦU


 

Ngày đầu bước vào ngưỡng cửa Trung học của tôi không được đẹp và dễ thương như các nhà văn đã miêu tả. Tuy nhiên nó vẫn cho tôi nhiều kỷ niệm khó quên.

 

Sau gần một ngày chờ đợi trước cỗng trường để nghe đọc tên những thí sinh trúng tuyển vào đệ Thất trường Trung Học công lập Ngô Quyền. Tôi trở về nhà với nỗi buồn vô tận. Thật uổng công tôi miệt mài đèn sách luyện thi - ở lớp luyện thi tôi được xếp hạng hai - và uổng công tôi hy vọng tràn trề trong ngày thi, thày giám thị phòng thi đã đọc bài luận của tôi và khen khá lắm. Sợ tôi buồn vì thi rớt, ba tôi luôn an ủi, vỗ về: “Học tài thi phận con ạ!”.

 

Thủa nhỏ chưa biết ham chơi, tôi dẹp nỗi buồn và xin vào trường tư thục Khiết Tâm. Đang học ở đây được gần hai tuần -Mai Hữu- cô bạn nhỏ học cùng lớp nhất ở trường tiểu học Tân Thành chạy đến nhà tôi báo tin: -"Tao thấy tên mày trong danh sách lớp Thất ba trường NQ, vô đi kẻo trễ.” Rồi Trần Thị Châu cũng báo cho tôi hay kèm theo dặn dò: -"Nhớ gặp cô Giám thị Giàu.” Thế là tôi chuẩn bị vào trường một mình bởi vì ba tôi bận đi làm xa.

 

Người chị bà con cấp tốc đặt may thưởng cho tôi ba chiếc áo dài: một chiếc gấm màu xanh và hai chiếc phin trắng. Lần đầu tiên mặc áo dài, tôi cảm thấy rất ngượng ngập, khó chịu. Tôi vốn nhỏ con, ốm yếu lại không được xinh gái chiếc áo dài lại rộng phùng phình làm tôi có cảm tưởng dị hơn. Trường lúc này không khí rất nhộn nhịp, bận rộn. Tôi phải chờ hơn nửa tiếng mới gặp được cô Giàu. Sau khi nghe tôi trình bày - cô ngước lên nhìn tôi với cặp kiếng trắng kéo xệ ngang lỗ mũi: -"Danh sách ở lớp nào?” Chết thật! Tôi chỉ nhớ loáng thoáng con số ba Huệ báo cho tôi. Ở Khiết Tâm tôi đang học lớp Thất A một. Nghĩ là trường nào cũng giống nhau, tôi nhanh nhẩu trả lời: -"Dạ, lớp Thất A ba.” –“Ở đây không có lớp Thất A ba.” Cô nhấn mạnh và vội vàng bỏ đi. Lật đật chạy theo cô suýt nữa tôi vấp ngã vì chiếc ống quần vừa rộng, vừa dài. Tôi đưa cô số ký danh và họ tên nhờ cô xem lại. Cô dò vào tập hồ sơ "Lớp Thất ba." Sau đó, cô dẫn tôi lên dãy lầu thứ nhất... lớp cuối cùng. Lớp học lúc này chưa có giáo sư nên ồn ào như một bầy ong. Khuôn mặt người nào cũng hớn hở, tươi cười. Tôi nhìn thấy Huệ ở bàn đầu đang trò chuyện cùng các bạn mới. Cô Giàu dẫn tôi xuống bàn cuối cùng và bảo: -"Đây là chổ ngồi của trò lớp Thất ba ban Pháp văn.” Tôi buột miệng: -“Thưa cô con xin học ban Anh văn." –“Lớp Anh văn không còn chỗ trống chỉ còn lớp Pháp văn thôi." Nói xong, cô bỏ đi. Đang ngỡ ngàng thì một bàn tay kéo tôi ngồi xuống và đẩy tôi vào bên trong, "ngồi đi còn chọn lựa gì nữa". Nhiều giọng nói khác chen vào: -"Tui cũng xin ban Anh văn nè, rốt cuộc cũng vào đây." -"Ban nào cũng được miễn vào trường công là ngon rồi."

 

Sau khi ổn định được chổ ngồi, tôi được biết cô bạn to con kéo tôi ngồi xuống là Trần thị Lưu, nước da ngâm đen nhưng có duyên. Kế bên là Trần Lệ Dung miệng mồm liếng thoắng, tóc cột đuôi ngựa trông có vẽ tinh nghịch hơn. Phan thị Hà ốm yếu như tôi có chiếc mũi xinh xinh và chiếc răng sún. Cô bạn ngồi bàn trên hay cúi xuống nhìn tôi cười có tên đẹp cũng như khuôn mặt đẹp là Nguyễn Thu Xuân.

 

Từ nhà tôi đến trường NQ bằng xe lam phải đi hai chuyến: một chuyến từ nhà đến chợ và một chuyến từ chợ đến trường. Tôi quyết định đi học bằng xe đạp. Chưa bao giờ đạp xe đi xa nên tôi rất hoang mang, lo sợ thứ nhất là sợ đi qua vòng cua Công trường Sông Phố. Những tuần lễ đầu tôi phải ngừng xe ở trước trường Mỹ nghệ, dẫn xe đạp qua bên kia đường rồi mới dám chạy tiếp. Thứ hai là sợ vạt áo dài bị cuốn vào dây sên, dù tôi đã cẩn thận ràng vạt áo sau vào ba ga còn vạt trước cầm trong tay. Chiếc xe đạp của tôi loại "cà tàng" nên hay bị sút sên, do đó tay tôi thường dính dầu nhớt và ống quần thường bị sên "cạp" te tua. Trong nỗi khổ cũng có niềm vui nho nhỏ. Mỗi lần tan trường, bọn học trò nhỏ chúng tôi cho xe đạp thả dốc tự do - con dốc dài từ trường NQ dẫn đến rạp hát Biên Hùng. Có bạn gan dạ còn buông cả hai tay như làm xiếc. Từ từ quen dần, tôi biết quẹo qua đường Hưng Đạo Vương ngang chùa Tịnh Độ để đến trường, tránh qua công trường Sông phố lúc nào cũng ồn ào, náo nhiệt. Giờ ra chơi, bọn tôi hay la cà đến các lớp đàn anh, đàn chị. Dưới mắt chúng tôi các anh chị ấy là thần tượng. Nhỏ Lưu lanh lợi nên biết nhiều... Anh X này làm trưởng lớp. Anh A có vợ một con. Chị B là con ông Z giàu có tiếng ở Biên Hòa. Đến các bậc giáo sư nó cũng biết nhiều điều mới lạ. Lưu chỉ tôi vợ chồng thày Nguyễn Xuân Hoàng, nó thì thầm vào tai tôi -"Mày biết không các chị lớp lớn tương tư thày còn các anh trồng cây si cô như điên." Nhỏ Lưu hay thổi phồng câu chuyện cho hấp dẫn nhưng điều này tôi tin là có thật. Bỡi vì vợ chồng thày Hoàng rất đẹp. Một hôm, vừa tan học, Lưu kéo tôi chạy xuống lầu "theo tao đến lớp...các anh chị làm liên hoan tiễn thày Tôn Thất Long đi Pháp.” Chúng tôi là những vị khách không được mời chỉ đứng ngoài cửa sổ dòm ké. Hôm đó, tôi về nhà thật muộn, báo hại mẹ tôi phải ra ngoài ngõ đứng chờ.

 

Vốn yêu thích thơ văn từ nhỏ nên tôi hay tìm đọc báo chí của trường. Tôi đã đọc vỡ kịch Công chúa Huyền Trân của thày Quýnh và ao ước sẽ viết được vỡ kịch như thế trong tương lai. Lưu bảo tôi thày Quýnh đạo diễn cho các anh chị lớp đệ nhất diễn vỡ kịch đó ở rạp hát Biên Hùng trong dịp Tết. Tôi không được xem nên không biết lời nó đúng hay sai. Bấy giờ, trước văn phòng trường có một bảng đen dùng để báo cáo những hoạt động của trường: từ học tập-văn nghệ-thể thao đến báo chí. Những bản tin ngắn có kèm theo hình ảnh thật sống động. Thấy tôi dán mắt vào những tấm ảnh về buổi lễ trao giải thưởng văn chương của trường -giải thưởng được trao cho một người con gái có khuôn mặt đẹp và nụ cười rạng ngời-, Lưu vội reo lên: -"Tao biết chị này con ông trung úy Công, nhà có ba người con gái Dung, Ngôn, Hạnh." Sau đó, tôi có gặp chị Dung vài lần ở cổng trường. Tôi lén nhìn chị và âm thầm ngưỡng mộ chị mà không ai hay.

 

Bây giờ, dù đang sửa soạn bước vào ngưỡng cửa sáu mươi tôi vẫn nghe lòng mình trẻ lại mỗi khi nhớ về thủa ban đầu vào trường Ngô Quyền. Hình ảnh con bé ốm yếu với chiếc xe đạp cũ -giọng cười ríu rít như như chim của một đàn tiên áo trắng- tiếng guốc khua vang trên thang lầu quen thuộc và con dốc dài thân thương thủa nào...Tất cả dường như còn quanh quẩn bên tôi. Và cho dù nhiều năm sau này trường Ngô Quyền có nhiều người đẹp nỗi tiếng -tôi vẫn không bao giờ quên được nét đẹp của chị Dung... Ôi! nét đẹp thật hồn nhiên, ngây thơ, man dại...

 

 THY LỆ TRANG NGUYỄN THỊ CÚC

 MASSACHUSETTS

 

THƯƠNG QUÁ... NGÔ QUYỀN...

 

Như hoa hồng ngậm giọt sương mai

Tinh khiết em trong áo lụa dài

Thành phố nồng nàn hương bưởi tỏa

Sân trường rực rỡ lá cờ bay

Màu xanh* gấm mịn còn tươi thắm

Sắc trắng* tơ mềm khó úa phai

Mấy chục năm rồi hồn vẫn nhớ

Ngô Quyền một thuở tiếc thương hoài!


Thy Lệ Trang

* Trường trung học Ngô Quyền Biên Hòa ngày xưa con gái mặc áo dài xanh vào ngày thứ hai, áo dài trắng vào những ngày còn lại.

 

TÌNH HỌC TRÒ

THỂ NGŨ NGÕN -YẾT HẬU

 

Sân trường lá rụng đầy

Áo lụa dài bay bay

Em má hồng, môi đỏ

Say!

Ta lạc vào vườn thơ

Tình yêu đến bất ngờ

Nhìn hoa vàng bướm trắng

Mơ!

Tặng em một nụ hồng

Ngước mặt, mỏi mòn trông

Chu mỏ, nàng quay bước

Xong!

                  Thy Lệ Trang

 


READ MORE - THUỞ BAN ĐẦU - Thy Lệ Trang

Tuesday, June 4, 2024

RỒI SẼ NGUÔI NGOAI - Thơ Thy Lệ Trang - Nhạc Bằng Giang - Ca sĩ: Tâm Thư




RỒI EM SẼ NGUÔI NGOAI



Giọt nước mắt long lanh

Tiếc cho một cuộc tình

Hạnh phúc quá mong manh

Nên dể dàng tan nhanh

 

 Hòn sỏi nhỏ ngu ngơ

 Khuất chìm trong vũng hồ

 Như lời hứa năm xưa...

 Khuất chìm dần trong mưa

 

Anh là áng mây trôi

Một lần qua đỉnh đồi

Em là bóng trăng côi...

Trên đỉnh buồn... chơi vơi...

 

 Cho nhau từng ước vọng

 Cho nhau từng khát khao

 Cuối cùng em chợt hiểu

 Không còn gì cho nhau

 

Em sẽ lớn khôn hơn

Sau cơn u mê dài

Rồi em sẽ nguôi ngoai...

Rồi em sẽ nguôi ngoai...

 

THY LỆ TRANG

MASSACHUSETTS

 


READ MORE - RỒI SẼ NGUÔI NGOAI - Thơ Thy Lệ Trang - Nhạc Bằng Giang - Ca sĩ: Tâm Thư

Wednesday, May 29, 2024

MẤT MÁT - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời: Thy Lệ Trang - Ca sĩ: Ngọc Quy

 

 

 

Mất Mát 

Nhạc: Lê Hữu Nghĩa 

Lời: Thy Lệ Trang 

Ca sĩ: Ngọc Quy 


Thy Lệ Trang

Mất Mát 

Giữ mãi trong tim vạn nỗi sầu 

Biết rằng bi lụy, được gì đâu 

Mùa thu lá rụng ... cây vàng úa 

Ngõ trúc mây trôi ... nắng nhạt màu 

Tóc rối ... thương bàn tay chải nhẹ 

Sông buồn ... nhớ sóng nước ôm sâu 

Bờ môi vẫn tiếc bờ môi cũ 

Bạc trắng đầu ta bởi khóc nhau! 

 

Thy Lệ Trang

READ MORE - MẤT MÁT - Nhạc: Lê Hữu Nghĩa - Lời: Thy Lệ Trang - Ca sĩ: Ngọc Quy

Friday, March 1, 2024

XIN CHO TÔI – Thy Lệ Trang - Bản dich tiếng Anh: Nguyễn Khắc Phước

 Xin cho tôi gửi lời chân thành cảm ơn đến Nhạc sỹ Bằng Giang. Anh không những là một nhạc sỹ kỳ cựu của nền âm nhạc miền Nam (như lời giới thiệu của NS Nam Lộc trong cuốn ASIA gần đây) mà anh còn là một nhạc sỹ thân thương của Biên Hòa. Cậu bé học trò Trần văn Khôi năm xưa vì quá đam mê âm nhạc đã bỏ học, dọn nhà đến ở chung với thày dạy nhạc của mình. Bây giờ với tuổi hơn 70 anh vẫn còn giữ tâm hồn dạt dào say mê âm nhạc như thủa học trò. Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát, có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi... 

 

Nhạc sĩ Bằng Giang


 Trước năm 1970 tôi có dịp gặp nhạc sỹ Bằng Giang vài lần, lúc đó anh còn trẻ chưa nổi tiếng trong giới âm nhạc miền Nam bấy giờ, nhưng đối với thành phố Biên Hòa thì anh cũng có tiếng tăm. Yêu văn nghệ và ưa thích hoạt động những ngày lễ lớn như Giáng Sinh, Tết anh thường có mặt tham gia trong đội văn nghệ của các trại lính ở Biên Hòa. Không biết cơ duyên nào anh Bằng Giang biết được chị Mai tôi có giọng hát truyền cảm, nên đã tìm đến nhà tôi xin phép ba mẹ tôi cho chị tôi đi hát đêm Giáng Sinh giúp vui cho trại gia binh Bạch Đằng. Anh người Nam cởi mở thành thật. Ba mẹ tôi cho chị tôi đi hát và tôi có dịp đi theo tháp tùng. Tuy có giọng hát hay nhưng chưa bao giờ lên sân khấu dù là sân khấu nhỏ ngoài trời nên chị tôi rất bỡ ngỡ. Được các anh trong ban nhạc hướng dẫn cách cầm micro và khuyến khích nên đêm làm ca sỹ không được dượt trước của chị tôi cũng tương đối tốt đẹp. Lúc đó tôi còn nhỏ lặng lẽ ít nói, ngồi phía sau lưng ban nhạc. Các anh trong ban nhạc thường quay lại cho tôi kẹo '"gum" gọi là "nhai cho vui". Được vài lần đi show như thế rồi thôi. Ít lâu sau tôi và hai cô bạn thân (Lưu và Ba) có dịp quen với anh Thảo chủ hầm đá Công Khanh ở Bửu Long. Anh Thảo phóng khoáng vui vẻ, tính tình nghệ sỹ. Anh vốn vừa là bạn thân vừa là bà con của anh Bằng Giang và anh cũng chính là vị Mạnh Thường Quân giúp cho nhạc sỹ Bằng Giang và nam ca sỹ Chế Linh thủa hai người còn trong bóng tối. Anh Thảo có duyên kể chuyện rất hấp dẫn. Anh hay kể chuyện về bộ ba Bằng Giang, Chế Linh và anh về những quậy phá vui chơi của thời tuổi trẻ. Chúng tôi rất thích nghe anh Thảo kể chuyện, nhất là đoạn tả các anh lang thang rong chơi ngoài đường phố hết sạch tiền bụng đói meo, túng quá cả ba bậm gan vào quán phở kêu ăn "đại". Ăn uống no nê xong cả ba cùng cắm cổ chạy mất. Vài năm sau anh Thảo được người cha giao cho quản lý hầm đá của gia đình. Có tiền anh đến quán ăn xưa trả tiền và xin lỗi chủ quán, người chủ quán rất ngạc nhiên.

 Tuy bấy giờ là thời điểm chiến tranh nhưng Biên Hòa vẫn sống phồn thịnh êm ấm. Lúc này âm nhạc miền Nam có nhiều màu sắc đậm đà, quyến rủ. Nhạc trẻ đang đựợc thịnh hành và nhạc tiền chiến của Đoàn Chuẫn, Từ Linh, Văn Cao... vẫn được ái mộ. Nhạc Trịnh công Sơn, Phạm Duy, Từ công Phụng, Vũ thành An, Ngô thụy Miên, Trường Sa, Hoàng thi Thơ... và những nhạc sỹ viết về lính như Trần Thiện Thanh, Trúc Phương đi sâu vào lòng từng lớp từng lứa tuổi mọi người. Thời gian này Bằng Giang và Chế Linh đến với làng âm nhạc miền Nam với hai tác phẩm “Đêm buồn tỉnh lẻ” và “Bài ca kỷ niệm”. Làn sóng thu thanh đã đưa tiếng hát Chế Linh và Phương Dung khắp mọi nơi. Tôi và các bạn đang ở tuổi học trò mới lớn vô tư yêu đời. Những suy tư về chiến tranh chỉ thoáng qua rồi biến mất. Chúng tôi có nhiều hoạt động say mê: làm báo, bán báo và đến tiền đồn ủy lạo chiến sĩ. Ngoài ra những hẹn hò, mơ mộng của tuổi học trò đã cuốn chúng tôi vào một thế giới khác. Chúng tôi không còn gặp lại anh Thảo và câu chuyện của anh cùng Bằng Giang và Chế Linh cũng phai dần theo dĩ vãng. Tưởng chừng đã quên, những kỷ niệm xưa không còn dịp sống lại. Nhưng khi biết về những bài thơ phổ nhạc, tên nhạc sỹ Bằng Giang đã đưa trí nhớ tôi về vùng kỷ niệm xa xưa. Dù bây giờ đã có nhiều thay đổi thay đổi thật buồn trong cuộc đời:

Chị Mai tôi sau cơn bệnh đã từ giã cõi đời vào năm 2006 và anh Thảo theo lời nhỏ Ba cho tôi hay cũng đã nằm sâu trong lòng huyệt lạnh. Tôi vẫn không bao giờ quên được dáng dấp nhỏ nhắn của chị tôi trong tà áo xanh với những bài nhạc của Đoàn Chuẫn Từ Linh và tôi cũng không bao giờ quên được nụ cười hồn nhiên trẻ thơ của anh Thảo khi anh kể lại chuyện ngày xưa.

Mãi đến đầu năm 2010 tôi mới có dịp liên lạc với anh Bằng Giang. Tôi gửi bài thơ Tình Biển cho anh phổ nhạc. Được tiếp chuyện với anh Bằng Giang qua phôn giọng anh rổn rảng và thân tình “Trang! Em có nghe bài Tình Biển chưa cho anh biết ý kiến?” Khi biết tôi chưa nghe bài Tình Biển anh post qua ngay cho tôi. Chao ơi! Điệu nhạc rất nhẹ nhàng, tha thiết tiếng hòa âm của Cao Ngọc Dung thật du dương và tiếng hát của Thùy An thật mềm mại dễ thương. Tim tôi như nhảy ra ngoài lồng ngực. Tôi hét to trong phôn "Em nghe rồi bài nhạc dễ thương quá em thích lắm!". Không biết anh Bằng Giang có bị chói tai vì tiếng hét của tôi không chứ chồng tôi bị một phen hú hồn. Đang xem TV anh ấy phải bỏ ra xem chuyện gì đã xảy ra cho tôi. Sau khi biết chắc chắn đó chỉ là cơn cảm xúc qua một bài nhạc, anh cười lắc đầu và bỏ vào phòng. Nếu bây giờ không là mùa Đông và không có tuyết phủ đầy đường thì tôi đã chạy bay tới nhà anh tôi để khoe bài thơ được phổ nhạc.

Hồng, cô bạn thân của tôi không có ở đây để chia sẻ niềm vui của tôi, trong lúc này nhỏ đang dung dăng dung dẻ ở VN đón Tết cùng gia đình và bạn bè. Tôi gọi cho Thu Xuân may quá nhỏ không bị bận rộn vì đám cháu ngoại lúc này. Tôi cho nhỏ nghe và chờ lời phê bình. Cô học trò ca sỹ của lớp tôi ngày nào và cũng là một trong những học trò cưng của thày dạy nhạc Lê hoàng Long đã chắt lưỡi khen ngợi "Nhạc như vầy mới đáng nghe chứ bây giờ có nhiều bài nghe thấy ớn..." Chữ ớn của nhỏ kéo thật dài... Nhỏ Hồng và tôi thường xầm xì sau lưng Thanh Xuân "nhỏ này có lối nói chuyện giống bà cụ non". Nhưng hôm nay bà cụ non của chúng tôi sao dễ thương chi lạ.

Nhạc Bằng Giang được tay hòa âm tuyệt vời Cao ngọc Dung cùng những giọng hát ngọt ngào như Tâm Thư,Thùy An, Khánh Vy... để cho những người đi sau như tôi có sẵn đường mà đi theo. Từ ngày có thơ phổ nhạc tôi bận rộn nhiều hơn và công việc nhà lười hơn một chút. Sau khi đi làm về, tôi vào website “Hát hay không bằng hay hát” để theo dõi và ủng hộ âm thầm bạn bè khắp nơi. Trong các bài thơ phổ nhạc của anh Bằng Giang tôi thích bài Biên Hòa Ca của anh LSĐ lời thơ và tiếng nhạc hùng hồn, nhắc lại một Biên Hòa rất gần gũi rất yêu thương. Chiều cuối năm lang bạt của anh Thế Nhân rất ngông nghênh lãng tử. Những bài thương nhớ người tình xa của chị Hoàng ánh Nguyệt là tiếng ray rức, thở dài. Và lời thơ trữ tình của Vương hồng Ngọc trong Hãy bước nhẹ chân kẻo lá đau thật nhẹ nhàng, sâu lắng. Qua “Hát Hay Không Bằng Hay Hát” tôi bắt gặp vài khuôn mặt quen thuộc của đại gia đình Ngô Quyền thân yêu. Anh Trần kiêu Bạc giọng thơ miền Nam đặc biệt nhất là những bài thơ về Mẹ của anh thật tuyệt vời. Từ lâu tôi chỉ có dịp thưởng thức thơ của anh qua giọng ngâm điêu luyện của nghệ sỹ Hồng Vân. Vào đây tôi mới biết anh có nhiều bài thơ được Cao ngọc Dung phổ nhạc. Vậy mà anh giấu kín không phổ biến trên website Ngô Quyền để chia sẻ cùng thầy cô và bạn bè. Anh Ngô càn Chiếu một người con của đại GĐ Ngô Quyền đa tài: vừa sáng tác nhạc vừa hòa âm vừa là ca sỹ. Tôi đã nghe nh̃ững bài nhạc mới của anh, thích nhất là bài Trúc Đào phổ từ nguyên tác bài thơ của anh Nguyễn Tất Nhiên.

Sau bao tháng chờ mong, tôi đã có đủ mười hai bài nhạc cho một cuốn CD lưu niệm. Đó là thành quả đóng góp lớn lao của rất nhiều người: Nhạc sỹ phổ nhạc Bằng Giang, nhạc sỹ hòa âm Cao Ngọc Dung và các ca sỹ :Tâm Thư, Thùy An, khánh Vy, Trung Hiếu. Ngoài ra những lời comment thật đẹp đến từ các anh chị, bạn bè khắp bốn phương như Mây Tím, Tiểu muội, NnHoa, Kym Ngọc, Anh Tuấn, N Chương, Viễn Duy, Đại Sân, Ngô Càn Chiếu, N L Khánh, H Hoa... vợ chồng anh chị Dung Bá, Quang Ba cùng các bạn làm chung... Tôi xin trân trọng giữ những cảm nhận đẹp trong tim.

 Cuối cùng xin cho tôi gửi lời chân thành cảm ơn đến Nhạc sỹ Bằng Giang. Anh không những là một nhạc sỹ kỳ cựu của nền âm nhạc miền Nam (như lời giới thiệu của NS Nam Lộc trong cuốn ASIA gần đây) mà anh còn là một nhạc sỹ thân thương của Biên Hòa. Cậu bé học trò Trần văn Khôi năm xưa vì quá đam mê âm nhạc đã bỏ học, dọn nhà đến ở chung với thày dạy nhạc của mình. Bây giờ với tuổi hơn 70 anh vẫn còn giữ tâm hồn dạt dào say mê âm nhạc như thủa học trò. Sau bao năm thăng trầm trong cuộc đời có nhiều mất mát có nhiều thay đổi nhưng tình yêu âm nhạc trong anh vẫn sống mãi. Anh đã vui trong niềm vui và buồn trong nỗi buồn qua các bài thơ của những thi sỹ đàn em. Đôi khi có những cảm xúc bất chợt đến vào nửa đêm anh đã thức dậy và ghi lại từng nốt nhạc trên trang giấy trắng. Tất cả không vì một lợi nhuận nhỏ nhoi nào chỉ vì trái tim nồng nàn của người nhạc sỹ.

 Xin cảm ơn anh, cầu chúc anh cùng gia đình gặp mọi sự may mắn và an lành

 THY LỆ TRANG

 MASSACHUSETTS

(Đăng tải với lòng ngưỡng mộ người Biên Hòa tài ba. BBT)

Nhà thơ Thy Lệ Trang


ALLOW ME TO SHOW MY APPRECIATION

 

Before 1970, I had the opportunity to meet  Musician Bang Giang several times. Although he was not yet well-known in the Southern music scene, Bien Hoa City knew him well.

Mr. Bang Giang enjoyed art and holiday activities such as Christmas and Tet and used to participate in performance teams in military camps located in Bien Hoa.

As a man from the South, he was known for being honest and straightforward. He discovered that my sister Mai had a talented singing voice, and he visited our home to request permission from my parents to allow her to perform on Christmas Eve at Bach Dang's military camp for their entertainment. The circumstances surrounding how he found out about her voice remain a mystery.

My parents allowed my sister to sing and I got the chance to accompany her.  Despite having a good voice, my sister had never been on stage, not even a small outdoor one, so she was feeling confused. With the help of the guys in the band, my sister's impromptu singing performance went relatively well.

I was young and quiet at that time, sitting behind the band. The band members used to bring me candy to “chew for fun”. I was allowed to attend shows like that a few times. Shortly after, my two close friends Luu and Ba met Mr. Thao, the owner of Cong Khanh quarry in Buu Long. Mr. Thao was an artistic and cheerful individual, who was known for his generosity.

 (The profession of stone mining and carving has a longstanding reputation in Bien Hoa, Dong Nai.)

Mr. Thao was a close friend and relative of Mr. Bang Giang. He helped Musician Bang Giang and Singer Che Linh when they were unknown. Mr. Thao was very skilled at sharing fascinating stories. He often shared stories about his youth with the trio Bang Giang, Che Linh, and himself, describing their mischief and fun.

We enjoyed listening to Mr. Thao's story, especially the part where he described wandering the streets without money and food. One time, they went to a pho restaurant and ordered a large meal. After finishing their meal and drinks, all three of them quickly got up and ran away. A few years later, Thao was put in charge of managing the family's quarry by his father. With money in hand, he went to the old restaurant to pay and apologize to the owner, who was very surprised.

Despite the ongoing war, Bien Hoa remained a peaceful and prosperous place. During this period, the music in  Southern Vietnam was characterized by a variety of rich and captivating tonal colors.Youth music was popular and the pre-war music by Doan Chuan, Tu Linh, and Van Cao... was still admired.

Everyone's emotions were touched by the music of artists such as Pham Duy, Tu Cong Phung, Vu Thanh An, Ngo Thuy Mien, Truong Sa, and Hoang Thi Tho, as well as writers of songs about troops like Tran Thien Thanh and Truc Phuong.

Around this period, "Sad Night in a Small Province" and "Song of Memories," two songs by Bang Giang and Che Linh, made their debuts on the Southern music scene. Phuong Dung and Che Linh's singing was widely heard thanks to the recording wave.

During our adolescent years, my friends and I had carefree and lovable lives. Thoughts about war were fleeting, and then they vanished. Producing newspapers, selling newspapers, and visiting outposts to offer consolation to soldiers were just a few of our many ardent pursuits. Furthermore, we were lured into a different reality by school-age dating and fantasizing.

Mr. Thao nearly disappeared from our lives, and his stories about Bang Giang and Che Linh gradually faded into the past. I thought I had forgotten about the past events and would never get the chance to go back to them.  But the beautiful and poetic lyrics of Bang Giang's songs took me back to earlier times.

I did not get a chance to speak with Mr. Bang Giang until early in 2010. I forwarded him the poem "Love of the Sea" to be set to music.

Shortly after, Mr. Bang Giang called me and said in a clear and amiable voice, "Trang, have you heard the song Love of the Sea yet? Could you share your thoughts with me?”

He emailed me the music right away as soon as he realized I hadn't heard it. Whoa! Thuy An's voice was so delicate and beautiful, the music was so honest and mild, and Cao Ngoc Dung's harmony was so melodious. My heart felt like it sprang out of the thrust. "I heard the song, it's so cute, I like it so much!" I gave a loud yell into the phone.

I didn't know if Mr. Bang Giang was deafened by my scream, but my husband was startled. He had to pause what he was viewing on TV to see what had happened to me. He shook his head, grinned, and left the room after being sure it was only an emotional reaction to a song. If it weren't winter and there wasn't snow on the streets, I would have rushed to my brother's house to show off the poetry that was set to music.

My dearest buddy Hong wasn't present to celebrate with me.
She was now having a nice time celebrating Tet with her family and friends in Vietnam.

Fortunately, Thu Xuan wasn't preoccupied with her grandkids when I phoned. I let her hear me out and waited for feedback.

Thu Xuan who was the former singer student of my class and also  one of the favorite students of music teacher Le Hoang Long clucked her tongue and complimented, saying, "The music seems to be new and worth listening to, but nowadays there are many songs that are too boring to listen to.. ." She stretched out the word “boring”. Hong and I whispered behind Thanh Xuan's back, "She speaks like a young lady". But our young lady is adorable today.

Bang Giang’s music was masterfully harmonized by Cao Ngoc Dung with endearing vocals such as Tam Thu, Thuy An, and Khanh Vy... to provide a clear road for thoss followers like me.

I am busier and a little lazy with housework since I have my poetry set to music. After coming home from work, I access the website "Singing Well Is Not So Good as Singing Regularly" to follow and silently support my friends. Among Mr. Bang Giang's poems set to music, I like Mr. LSD's "Bien Hoa Ca" with poetic lyrics and eloquent music, recalling a very close and loving Bien Hoa.

Mr. The Nhan's song "Wandering Last Afternoon of the Year" shows a very arrogant and unconstrained personality. Ms. Hoang Anh Nguyet's songs about missing her long-distance partner are filled with sighs and longings. And Vuong Hong Ngoc's  poetic lyrics in "Tread Lightly, Lest Your Leaves Hurt" are gentle and profound. "Singing Well is Not So Good As Singing Regularly" brings back memories of some of the cherished Ngo Quyen family's faces. 

Poems by Mr. Tran Kieu Bac have a unique poetic Southern dialect, and his poems about his mother are particularly impressive. For a long time, I only enjoy his poetry through the skillful recitation of artist Hong Van. Now, on this website, I learn that he has many poems set to music by Cao Ngoc Dung. Yet he keeps them secret and does not publish them on Ngo Quyen's website to share with teachers and friends.

Mr. Ngo Can Chieu, another multi-talented son of the Ngo Quyen family, is capable of composing music, harmonizing music, and is also a singer. I have listened to his new songs, and Truc Dao, which is based on the original poem by Nguyen Tat Nhien, is my favorite.

After many months of waiting, now I have a memento CD of twelve tracks. That is the outstanding work of several individuals, including Composer Bang Giang, Harmony Musician Cao Ngoc Dung, Singers Tam Thu, Thuy An, Khanh Vy, and Trung Hieu.

In addition, brothers, sisters, and friends from all over the globe, including May Tim, Tieu Muoi, NN Hoa, Kym Ngoc, Anh Tuan, N Chuong, Vien Duy, Dai San, Ngo Can Chieu, NL Khanh, H Hoa, Dung Ba and his wife, and Quang Ba and his friends, have also sent me lovely remarks.

I honorably hold these lovely emotions close to my heart.

Lastly, I would want to express my gratitude to Musician Bang Giang. According to Artist Nam Loc's introduction of him in the most recent ASIA book, he is not just a seasoned performer in the Southern music scene but also a well-liked musician in Bien Hoa.

Because he was so passionate about music, former student Tran Van Khoi left school and moved in with his music teacher. Even at the age of seventy-plus, he still has the same enthusiasm for music as a student.

His passion of music endures throughout years of ups and downs, losses, and changes in his life. The poems of young poets made him sad in grief and joyous in pleasure. Occasionally, he wakes up in the middle of the night to jot down all of his abrupt feelings on a blank paper. All of this is done out of the musician's pure enthusiasm and not for a little financial gain.

Thank you, and best of luck and peace to you and your family.

THY LE TRANG

MASSACHUSETTS

(Posted in appreciation of the gifted Bien Hoa personage. Editorial Board.)

English translation by Nguyen Khac Phuoc. 

***
READ MORE - XIN CHO TÔI – Thy Lệ Trang - Bản dich tiếng Anh: Nguyễn Khắc Phước

Monday, February 5, 2024

ABOUT MY LOST FRIEND NGUYEN TAT NHIEN - Memoir by Thy Le Trang - English Translation by Nguyen Khac Phuoc

 

Thy Le Trang

ABOUT MY LOST FRIEND NGUYEN TAT NHIEN

Memoir by Thy Le Trang

English Translation by Nguyen Khac Phuoc



Whenever I remember my time as a student or hear someone mention one of my close friends who has passed away, my heart is filled with regret.

Nhien Tat Nguyen passed away a long time ago as far as we know. Despite my repeated plans to write about him, I could not get around to it due to a combination of busy work schedules and my reluctance to pick up a pen. I often gripe to my friend Little Hong that my writing has been stale for a while and that my age is reflected in it.

Despite going to the same Ngo Quyen High School, Hai Hoang Nguyen (whose real name is Nhien Tat Nguyen) and I frequently got together at the Huynh Hiep bookstore.

At that time, we were both in the Sixth Grade. I enjoyed writing poetry as a child and wanted to be a poet. Under various pseudonyms, I attempted to write for teen magazines like La Xanh, Tuoi Tre, Tuoi Hoa, and Tuoi Xanh, etc. Therefore, I would often visit Huynh Hiep's bookstore in the afternoons to purchase magazines from Saigon. So did Nguyen. We quickly paid for the magazines and eagerly opened them to read, wondering whether our articles were published or still in the waiting section. As usual, some were answered, and some published, but we were all pleased because school-age children still had a lot of hopes and dreams.

Studying while writing poetry and hanging out were my high school days. A lot of people were astonished to learn how I managed to maintain my romantic and poetic spirit while hanging out with my rowdy friends, who went by the nickname "Ngu Quy" (Five Devils).

Nguyen often asked me that question when he met me at school.

Little Ba drew me away and gave him a menacing glare just as he was about to brag about a recently composed poem or short story. He merely laughed, clasped his hands, and made a few bows before walking away. He just chuckled, then clasped his hands to bow a few times and left.

The school year of the fourth grade (Freshman in the USA) was the most memorable time for me.

Even though I was busy completing a spring magazine for the fourth grade, I also participated in submitting articles for the spring magazine of Ngo Quyen School.

I was really happy and proud when my article was awarded the first prize in literature by the teacher council, equal to an article written by a student from the first grade (senior). I don't remember his name; I only remember his flowery sentence: "My kite began to grow thorns in my soul, flying with sorrow soaked with tears in a dream." Because his father had still not returned at that time of year when the bead tree flowers were in full bloom.

The prizes for my article were a book of poems by Thien Cong Pham and a Chinese fountain pen.

At the end of the year, Ngo Quyen School had an extremely exciting atmosphere. Nguyen went to every class to find a female role to play alongside him in a comedy he wrote and directed in order to prepare for the school performance. When he arrived at my class, my classmates at the first table greatly embarrassed him.

Although many of the students in my fourth-grade class were known for being extremely studious, they were also known for being as lively as anyone after school.

He frowned and complained, got rid of the hard questions, and walked down to the last table where I was seated. "Too bad, too bad," he uttered, "I can not find anyone deserving of a role in my play. Please help me.” “What kind of role is it that is too hard to find an actor to play?” I enquired. "The role of a resentful wife who frequently mistreats her husband," Nguyen replied.

"Am I bad-tempered enough to play the role?" Little Ba, who was seated next to me, asked. "Oh, that is great." He had a smile on his face and appeared extremely happy.

He was forced to accept one condition by Ba and Luu:

After each play, he had to give each of us a cup of iced green beans and cake, as well as a ticket to Bien Hung Cinema. He nodded in agreement that the play needed to succeed.

The story, which took place in a city and featured a wife as fierce as a Ha Dong lion, was a sort of Phi Thoan's comedy. Although he was terrified of his wife, the husband also did not want to look foolish in front of his brother. Upon his brother's visit from the country, he pleaded with his spouse to act like a submissive wife.

The wife initially agreed. But the wife could not accept the husband's request because it was so absurd. Ultimately, the woman delivered a severe beating to her husband. Naturally, Little Ba played the wife, Nguyen played the husband, and a boy from Nguyen's class played the brother. The role of a prompter was given to me.

Everything went well during the first week. Nguyen happily handed each of us a bowl of green beans and a movie ticket. Movies would be screened in the mornings at Bien Hung Theater back then, and then a cai luong musical theater group would perform.

Luu knew actors and artists by heart because she was passionate about performing arts and their personal lives. Luu drew us all into the backstage area to see the artists' faces because of her insatiable curiosity. At first, Nguyen refused, but then he also joined us for fun.

We had a conversation with My Chau and Minh Phung, the actors, and even got their autographs and pictures.

Nguyen, I found out, had a sense of humor and a small amount of dramatic talent. During the rehearsal, he used to tell jokes to make us laugh.

Forty years have gone by, but I can still picture him and Little Ba running around the classroom practicing our drama, or the scene where he held his stomach while laughing and shaking his head at Little Luu for making a swear.

Nguyen's friend gave up on the day of the performance, which caused him to regret and sigh with a distorted face. Little Ba also lost interest because she was worried that she would not get the chance to perform in front of her friends and teachers. I was forced to take a risk by agreeing to perform in the play after witnessing their difficulties.

Let me play the role,” I said. My hoarse voice was good enough to play a man, but what about my long hair? That could be resolved immediately.

As a man from the countryside who went to the town, I had to wear traditional costumes with a long dress and a turban, so my hair was curled up and hidden inside them. Playing this role was not difficult because I was a prompter, so I already knew the play by heart. My legs were shaking with nervousness, not knowing how Nguyen and Ba felt. As soon as I stepped out on the stage, I heard the audience roar with laughter, perhaps because of the beard Mr. Hai drew on my face. Luckily, my grandfather's spectacles prevented me from seeing anything beneath the stage. Thanks to that, I regained my spirit and acted very naturally. 

The performance was successful. All of my friends praised me. With a loud smile, Little Luu said, "Oh my god, you guys acted so funny."

Ms. Bich Loan Ha, who is known as a difficult teacher, also laughed to tears. Nguyen gave her a thumbs-up sign, raising his eyebrows to show his pride. Little Ba patted him on the shoulder and said, “Next time, will you please remember to invite me to take part in your play, OK?” Nguyen clasped his hands in front of his chest and bowed his head. "Oh, my Buddha! I'm afraid of women.” “Why are you afraid? You have a lot of fun hanging out with us,” Ba said. “Yes, it's fun but it's too expensive... Bye...bye...”


 In the school year of the Third Grade (Sophomore), Nguyen and the members of White Cloud, Dinh Thien Phuong, Hoang Thy Linh, and Da Ta—the literature and poetry clubs—met at my home. I had read the journal Mach Tho many times, but I had never met the editors before. It was a handwritten journal that was passed around among literature lovers. I liked the "Debris and Quiet Days" section.

The title also sounded cute. Who of us in daily life did not have pieces of thought to share? I was very happy to join the Mach Tho Group.

 Nguyen used to come over to my house by himself and boast about his new poems or discuss his plans for the future. He was sometimes irritable and quick to become upset, according to several people. I hadn't seen him in those situations so I didn't know. I only knew that sometimes he was silly, like a child.

During that period, Charlot's silent films were frequently aired on South Vietnamese television at noon on the weekends. He arrived at my house while we were all watching a movie and the doors were shut. He didn't call; he just quietly opened a window, stood hugging the mullions, and watched the movie passionately. Whenever there were hilarious scenes, he waved his hands and laughed so loudly that he was thought to be suffocating. When the movie ended, he just went inside the house. My younger brother has since given him the nickname "Stop Breathing". Whenever he saw him from afar, he squealed loudly, “Stop breathing, Cuc.”

 

During the first grade (12th grade) academic year, Mr. Hai oversaw the Ngo Quyen High School press department. One night, he hurried to my house. “Help... help! Please help me quickly, Cuc.”

His story was that the school magazine was about to be printed but the number of pages was not enough. He asked me to write a short story. Luckily, I had some free time, so I was ready to help him. In his view, during that time of the year, the press criticized Ngo Quyen Spring Magazine: The literature and poetry were sentimental, not normal. However, he happily patted his thigh and laughed, saying that, compared to other spring magazines, his school one was still far ahead.

 

After graduating from school, I rarely saw him. He would stop by occasionally to tell me about his poems that had been set to music or to show me the manuscript of the short stories he had written. The last time he came, he gave me the piece of music “Em Hiền Như Ma Soeur (You Are As Gentle As Ma Soeur) with his autograph. My lovely friend Thu Thanh Pham came to mind when I was reading this song. Was it her meek appearance and soft eyes that had once aroused him too?

I had no knowledge of Nguyen or the Mach Tho Group after 1975. The regime changed, and lives changed, too.

Everyone was busy making a living in miserable and worrisome conditions. A few years later, I heard that he and his family had crossed the border and were safely settled in France. In March 1992, I went to America. A few months later, Little Hong from Georgia called me at midnight. “Hey, have you heard this bad news?  Hai Hoang Nguyen passed away.”

 

When I just came to the US, there were not many Vietnamese people in the place where I lived, and there were no newspapers, so I didn't get any news. Hong lived in a big city, and there were a lot of Vietnamese people, so if she had any news, she always let me know.

Both of us were in deep sorrow for him—a multi-passionate man who ultimately used tranquilizers to end his own life.

 

In 2005, during a conversation with Ba, she asked me, “Was 'Hai Rom' (Skinny Hai) Nhien Tat Nguyen?” It turned out that since the day she got married, Ba had little contact with her friends, so she didn't know anything about him. “Oh my God, I love Nhien Tat Nguyen’s poetry but didn't expect him to be Hai Hoang Nguyen,” said Ba. She finally let on, “I didn't expect the life of the guy who played my husband to be so short.”

 

In November 2007, I decided to return to Vietnam after nearly sixteen years of separation. This return trip included both Hong and Sang. Our plan was to see Teachers and friends again. By the way, Hong was on familiar terms with Phuong Thien Dinh, his wife, and the White Cloud Group. I also wanted to see the members of the old Mach Tho Group, so I asked Hong to contact them and invite them all to join the friendly meeting. In my heart, I wanted to see my friends in the Mach Tho Group again to remind me of my lost literary friends: Da Ta, Linh Thy Hoang, and Nhien Tat Nguyen. A friend of mine in San Jose told me that Mr. Hoang had passed away. Mr. Hoang did not attend the meeting even though the information was untrue. It was more regrettable that I did not have the opportunity to talk to him about the past as planned.

 

To keep my promise to Mr. LS Dat, the president of the Bien Hoa Friendship Association, this article is about Nhien Tat Nguyen and the memories of a time we participated in literature and theatre activities under the dear roof of Ngo Quyen Public High School. The article is an incense stick in memory of the deceased. Somewhere in peace, I believe he is smiling - not a scornful, arrogant smile but an innocent, carefree smile of school age.

 

THY LE TRANG

(Massachusetts)

English Translation by Nguyen Khac Phuoc

READ MORE - ABOUT MY LOST FRIEND NGUYEN TAT NHIEN - Memoir by Thy Le Trang - English Translation by Nguyen Khac Phuoc