Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, September 5, 2025

Video: Đài Truyền hình HTV7 giới thiệu triển lãm tranh của Họa sĩ Đoàn Quỳnh Như


 
Dấu ấn cá nhân, chất thơ và sáng tạo của hoạ sĩ Đoàn Quỳnh Như

(Tổng hợp các cảm nhận từ các báo chính thức của Việt Nam sau khi dự triển lãm "Khiêu vũ tới trập trùng" tại TP. HCM từ ngày 2 đến 10 tháng 8.)

 

Chất liệu & kỹ thuật

Theo giới thiệu ở triển lãm "Thiên Vũ", Đoàn Quỳnh Như thường sử dụng chất liệu acrylic và hỗn hợp sơn trên bố, tạo nên kết cấu phong phú, giàu lớp lang thị giác.

Trong loạt tranh "Khiêu vũ tới trập trùng", tác giả chủ yếu dùng màu nước theo cách “không giống ai” – linh hoạt, hưng phấn và đầy cảm xúc.

Kiến trúc bố cục tranh không tuân theo các quy tắc hiện thực, mà hướng về trừu tượng – thể hiện cảm xúc và tưởng tượng cá nhân không phụ thuộc ngoại vật.

 

Hình ảnh, màu sắc và bố cục

Hình ảnh trong tranh gợi tới phong cảnh mơ màng, cảnh quan thiên nhiên được phân mảng bằng ánh sáng và màu sắc tinh tế: có lúc dịu dàng, lúc sôi nổi, phù hợp với tình trạng tâm hồn thi sĩ – mềm mại nhưng vẫn bừng lên sức sống.

Màu sắc được canh chỉnh để phát huy tính thi ca, từ dịu êm cho tới rực rỡ, tạo nên độ sâu cảm xúc mạnh mẽ.

Bố cục mở, không giới hạn, cho phép người xem tự do lạc vào từng lớp mảng màu, từng gợi ý hình ảnh như trong một vũ điệu ma mị không ngừng.

 

Đề tài, sức sáng tạo và trí tưởng tượng

Xuất phát từ giới hạn của ngôn từ, họa sĩ chọn hội họa như một hình thức vượt thoát, để tái kết nối với thiên nhiên, không gian và chính bản thể của mình.

Triển lãm là kết quả của một tâm hồn vừa dằng xé, vừa mơ mộng; các tác phẩm – như tiêu đề – diễn ra trong sự lặp lại ngẫu nhiên, trùng điệu giữa các lớp hình ảnh và cảm xúc.

Họa phẩm như “Mắt nhân gian” gợi lên cảm giác huyền bí của vũ trụ, nơi chiều sâu và ánh sáng giao thoa trong một cái nhìn linh thiêng.

 

Ý nghĩa & ẩn dụ

Các tranh mang tính ẩn dụ của sự phục hồi nội tâm – từ một trái tim chao đảo đến một thể dạng hội họa như tìm lại sự cân bằng, thăng bằng giữa đời sống nội tâm và thế giới bên ngoài.

Thiên nhiên trong tranh không chỉ là cảnh vật mà là năng lượng, là vũ điệu – một bản trường ca động, nơi “mọi hiện tượng đều đang múa theo một nhịp điệu hài hòa”.

Tác phẩm là sự hội nhập giữa cái tôi nữ tính, cảm xúc thơ ca, và cái nguyên sơ của thiên nhiên – như một bản tụng ca trực giác mà thiên nhiên và tâm hồn tác giả không tách rời.

Triển lãm của Đoàn Quỳnh Như chính là hành trình thi ca chuyển hoá thành màu sắc, là không gian trữ tình và tưởng tượng thoát khỏi ngôn từ. Những tranh của cô không chỉ là cảnh thuỷ mặc hay trừu tượng, mà là biểu đạt tinh tế của tâm hồn qua màu và hình, qua từng “vũ điệu” của màu sắc và bố cục. Mỗi tranh như một lời tự sự đầy mộng mơ – giải thoát, hồi sinh, đồng điệu.

NKP

READ MORE - Video: Đài Truyền hình HTV7 giới thiệu triển lãm tranh của Họa sĩ Đoàn Quỳnh Như

HÌNH ẢNH NGƯỞI MẸ HUẾ (nhân Lễ Vu Lan) - Ngô Lễ



Bấm chuột vào hình để phóng to.






 




READ MORE - HÌNH ẢNH NGƯỞI MẸ HUẾ (nhân Lễ Vu Lan) - Ngô Lễ

HUẾ XƯA MỘT THUỞ - Thơ Trần Hữu Thuần

Trở lại Bao Vinh. Ảnh Ngô Lễ


Huế Xưa Một Thuở

Thơ Trần Hữu Thuần

 

Gió Văn Thánh đưa đò xuôi Vĩ Dạ,

Giọng Nam Bằng da diết vọng hoàng cung,

Khói trầm hương Thiên Mụ, tiếng chuông rung,

Thông Long Thọ rung rinh mừng khách lạ.

 

Áo dài Huế, tím trời bay tha thướt,

Nhãn Kim Long, ngọt lịm môi đồng trinh,

Nón Bài Thơ Tây Hồ rợp thần kinh,

Bưởi Thanh Trà Thủy Biều, xanh mươn mướt.

 

Chiều nào xưa, Bến Văn Lâu sầu thảm,

Ai ngồi câu, khóc nước mất nhà tan.1

Lầu Thương Bạc, hồn lẩn quất vua quan,2

Sóng Hương Giang chơi vơi lòng thương cảm.

 

Núi Ngự Bình, mõ Từ Đàm thúc giục,

Dốc Nam Giao, chuông Diệu Đế khơi tâm,

Bến Ngự mãi chờ thuyền ngự giá lâm,

Sông An Cựu vẫn mưa trong, nắng đục.3

 

Đại Nội, Hoàng Cung, xôn xao nhung lụa,

Mỹ nữ, cung phi, lướt thướt gấm hoa,

Hoàng tử, công nương, ngày cũ đã qua,

Hồn cũ rêu phong, Huế xưa một thuở.

 

Dáng ai đi, cầu Trường Tiền in bóng,

Nón nghiêng vành che khuất mặt trái xoan,

Chừng như ai đang mỉm cười, thấp thoáng,

Ai chờ trông, ai ngóng đợi, ai mong?

 

Huế của tôi, Huế thuở xưa ngày ấy,

Huế ngại ngùng, e ấp, Huế lâng lâng,

Huế Quốc Học nhìn Đồng Khánh bâng khuâng,

Huế tuổi mộng, tuổi mơ.

     Buồn ngây ngất.

 

(Grand Rapids, Michigan 04 th. 9, 2025)

 

(1)               “Chiều chiều trước bến Văn Lâu,

Ai ngồi, ai câu, ai sầu, ai thảm” (Ưng Bình Thúc Giạ Thị)

(2)               Lầu Thương Bạc, nơi trước đây Nhà Nguyễn dùng tiếp các phái bộ thực dân Pháp.

(3)               “Núi Ngự Bình trước tròn sau méo, Sông An Cựu nắng đục, mưa trong.” (Ca dao)

 

 

 

 

 

 

 

                                   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - HUẾ XƯA MỘT THUỞ - Thơ Trần Hữu Thuần

Ca khúc QUẢNG TRỊ MÌNH THƯƠNG ƠI - Sáng tác: Trương Hằng Nga - Biểu diễn: Minh Thi

 


READ MORE - Ca khúc QUẢNG TRỊ MÌNH THƯƠNG ƠI - Sáng tác: Trương Hằng Nga - Biểu diễn: Minh Thi