Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Hồ Minh Phước. Show all posts
Showing posts with label Hồ Minh Phước. Show all posts

Tuesday, May 20, 2014

Thơ Hồ Minh Phước - GIÀN HOA GIẤY ĐỎ, EM ƯỚC GÌ...





GIÀN HOA GIẤY ĐỎ

Mùa qua rồi còn lại cánh hoa rơi
Bay chấp chới trong gió những đầy vơi
Em hong phơi tình yêu màu nhạt nắng
Xa tiếng cười mấy độ những mùa trăng

Sông nước chiều giờ đây thêm vắng
Mưa xuôi về từ đại ngàn xa xăm
Cuốn hoa rơi vào lũng sâu thăm thẳm
Cuốn vui buồn khuất dấu những mùa trôi

Rồi ngày sau anh về qua cổng nhỏ
Đợi chờ anh giàn hoa xưa còn đó
Nở tung trời giữa mùa nắng tháng năm
Đền cho em những ngày anh xa vắng.


EM ƯỚC GÌ...

Em ước gì cho anh
Giữa âm thanh ồn ả
Một chốn đổ bình an
Yêu thương mãi ngập tràn

Em ước gì cho anh
Trên bước đường xuôi ngược
Luôn nhìn về phía trước
Mỉm cười sớm bình minh

Em ước gì cho anh
Trong tim em bé nhỏ
Yêu anh như ngày đó
Dạt dào biển chiều xanh

Em ước gì cho anh
Yêu anh mãi chân thành
Dù năm tháng qua nhanh
Tóc xanh rồi sẽ bạc

Em ước gì cho anh
Gặp em ngày đầy gió
Cuốn buồn đi qua nhanh
Tình vừa lên lối nhỏ.

Hồ Minh Phước
READ MORE - Thơ Hồ Minh Phước - GIÀN HOA GIẤY ĐỎ, EM ƯỚC GÌ...

Friday, July 19, 2013

SẼ CHẲNG BAO GIỜ - MÙA LÁ BAY - thơ Hồ Minh Phước



SẼ CHẲNG BAO GIỜ

Sẽ chẳng bao giờ em đi về lối cũ
Bước thời gian vô tình lặng lẽ qua
Những kỷ niệm ngày ấy sẽ phôi pha
Rồi phủ lấp dưới lá vàng mấy độ
Buồn rong rêu theo ngày tháng lên xanh

Sẽ chẳng còn hình ảnh áo thiên thanh
Dấu niềm đau sau nụ cười lạc điệu
Hồn phiêu diêu trong mưa chiều phố cổ
Chuyện tình yêu thành phế tích thời gian
Nứt rạn vỡ trên thềm đá âm u

Sẽ chẳng còn gì sau làn khói sương mù
Những mộng ước đầu môi đầy nghiệt ngã
Người đã đi qua còn khoảng trời thinh lặng
Giữa mù khơi chới với cánh chim trời
Bay về đâu khi bóng chiều đã tới?

Sẽ chẳng còn bờ môi em gọi mời
Miền yêu thương trong những chiều lãng mạn
Người đã đi từ buổi chớm sang đông
Trao cho người em sẽ gọi là chồng
Để riêng anh gọi thầm trong nhớ mong

Sẽ chẳng còn hương tóc xao xuyến lòng
Giấc mơ về trên dòng sông ngày ấy
Biết giờ đây bờ tóc ai gỡ rối
Nhẹ nhàng vuốt ve trong những chiều gió nổi
Hay thôi cười trong gió chiều xanh xao?

Sẽ chẳng còn nữa trong đôi mắt hư hao
Lần gặp lại trao nhau lời yêu dấu
Làm sao biết biển xanh kia sâu rộng
Làm sao biết tình anh vẫn đong đầy
Thôi hãy cười cho lần sau gặp lại




MÙA LÁ BAY

Có chiếc lá cô đơn đi tìm gió
Trên lối đi ngày đó đã xa vời
Có nổi nhớ rơi vào đêm mịt tối
Khoảng lặng về thức dậy những niềm đau

Có tiếng em cười giữa năm tháng phai mau
Trên lá cỏ đã nhuốm màu hoang phế
Có bờ mi hoen ướt những chiều về
Gom góp nhặt yêu thương em để lại

Có bàn tay hửng hờ chiều không ai
Nghe hoang lạnh trên thân gầy nhức nhối
Có lời thề xây mộng ở đầu môi
Đã nát tan bánh xe đời vội vã

Có bước chân đi không lời từ tạ
Giữa cuộc đời muôn lối những hoài nghi
Có đôi mắt buồn như muốn nói điều gì
Anh vẫn đợi kể từ khúc biệt ly

Có cơn gió về ru giấc mộng mị
Ảo ảnh tan nhanh theo tàn khói trên tay
Có phương trời xa chim rộng cánh bay
Hạnh phúc đến bên đời em đã thấy?

HMP
hominhphuoc86@gmail.com
READ MORE - SẼ CHẲNG BAO GIỜ - MÙA LÁ BAY - thơ Hồ Minh Phước

Sunday, December 16, 2012

KHI TRÁI ĐẤT NGỪNG QUAY – MÙA THU KHÔNG TÊN - Hồ Minh Phước

Hồ Minh Phước


KHI TRÁI ĐẤT NGỪNG QUAY

Khi trái đất ngừng quay
Con người thôi gặp gỡ
Hẹn hò là giấc mơ
Người tìm về với gió
Nghe mênh mông tháng ngày

Khi trái đất ngừng quay
Còn gì ngoài cát bụi
Ánh sáng cũng tàn lụi
Bóng đêm trùm muôn lối
Bờ bến hoang tiền sử

Khi trái đất ngừng quay
Anh sẽ mãi xa em
Vô thường ta gặp mặt
Nên hội ngộ chốn này
Hãy vui ngày ngắn ngủi

Khi trái đất ngừng quay
Trái tim ngừng nhịp đập
Nhưng trong anh còn em
Nhưng trong em còn anh
Một ngày là mãi mãi.



MÙA THU KHÔNG TÊN

Em có nghe mùa thu
Lá sang mùa chờ đợi
Tìm cội nguồn nguyên sơ
Trọn đời một giấc mơ

Em có nghe mùa thu
Về đâu đây ngọn gió
Mang hoa cỏ mùa xuân
Rải đường trần tìm lối

Em có nghe mùa thu
Run rẫy cành khẳng khiu
Chim xưa không tìm đến
Nên âm thầm ngủ quên

Em có nghe mùa thu
Chiều về phố không tên
Khoác hoàng hôn nỗi nhớ
Kỷ niệm buồn lên men.




XIN LỖI MẸ

Xin lỗi Mẹ một ngày con không nhớ
Dáng Mẹ hiền tựa cửa ngóng chờ con
Chiều buồn lên đôi mắt Mẹ lưng tròng
Con phương xa có tin về cho Mẹ

Xin lỗi Mẹ một ngày con chợt quên
Tiếng ầu ơ tuổi thơ xa vời vợi
Con đâu biết năm canh dài Mẹ đợi
Nhớ thương con "bên chỗ ướt Mẹ nằm"

Xin lỗi Mẹ một ngày hóa trăm năm
Mái tóc điểm đã bao mùa nắng gió
Con dù lớn mắt Mẹ vẫn buồn lo
Bước con đi có bao giờ vấp ngã?

Xin lỗi Mẹ một ngày dài con đã
Hoài phí cuộc đời, đánh mất tương lai
Chẳng biết đâu là đường ngay lẽ phải
Lời Người xưa con đã vội vàng quên

Xin lỗi Mẹ vì những lỗi lầm trên
Con nợ Mẹ "một trăm roi" còn đó
"Một lần đau, còn chín chín thôi con"
Lời thơ này xin tạ lỗi, Mẹ ơi!



Hồ Minh Phước
hominhphuoc86@gmail.com
READ MORE - KHI TRÁI ĐẤT NGỪNG QUAY – MÙA THU KHÔNG TÊN - Hồ Minh Phước

Sunday, December 9, 2012

Hồ Minh Phước - GIẬT GẤU VÁ VAI - NGỤ NGÔN CHO TÔI

Tác giả Hồ Minh Phước


        Có lẽ cũng vì cái quan niệm từ xưa, người đến với thơ không cầu vinh hoa phú quý, chỉ cầu tri kỉ bốn phương, nên tôi đã nợ duyên với thơ tự bao giờ.
        Với tuổi đời còn khá trẻ, những va chạm cuộc sống chưa đủ để mình có những cái nhìn tinh tế và sâu sắc nhưng với khát khao thể hiện nỗi lòng cùng những suy nghĩ đời thường giản dị, tôi đã tìm đến thơ như là "một chốn nương náu" sau cùng khi trở về với cái tỉnh tại tâm hồn. Già, chưa phải là già. Sâu sắc, chưa phải thực sự sâu sắc nhưng tôi biết cái chân thật tạo nên một hồn thơ "từ trái tim đến trái tim".
        Như Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã nói: "Thơ không hay vì thơ nói thật lòng / Ai giả dối rồi biết mình lầm lỗi" (Tản mạn thời tôi sống). Với mong muốn được chia sẽ tâm tình, muốn được thể hiện một chút gì đó với cuộc sống đang ngồn ngộn chảy đôi khi đã đưa mỗi con người xa rời bến tình thương, và muốn nhận được góp ý chia sẻ từ mọi người để những tác phẩm thơ non dại, ngồ ngộ có vẻ "thơ" hơn, chững chạc hơn, nên tôi mạnh dạn gửi đến trang thơ những suy nghĩ chân thành vậy.
        Tôi gửi theo những tác phẩm nhỏ bé của mình, những tác phẩm tôi đã viết, rất mong nhận được sự góp ý của mọi người. Chân thành cảm ơn và rất mong sớm nhận được những hồi âm từ mọi người.


GIẬT GẤU VÁ VAI

Tôi giật màn đêm
vá cái bống khổng khồng không
nghe nỗi niềm bong bóng vỡ tan
cái_tôi_tôi nổi chằng chịt
những vết khâu
túa máu
ánh đèn hiu hắt
giễu cái bóng đen đen đúa đúa
với thời gian 

Tôi giật màu nắng
vá cái hình lung linh lung linh
nghe toan toan tính tính rụng rơi bên đời
cái_tôi_tôi nhức nhối
những vết đinh
sâu thẳm
ánh mặt trời rực rỡ
thiêu cái bóng lờn vờn lờn vờn
trên đường
đôi mắt thức dậy
trên một ngày thoát thai 

Tôi giật câu thơ
vá khoảng lặng hư hư vô vô
nghe thơ thơ thẩn thẩn
mất rồi còn đâu!
Cái_tôi_tôi vẫn cứ âu sầu
Để cho con kiến vô ngôn
bò lổm ngổm chữ đời
Câu thơ giật vá hết thời
Còn ta vẫn đứng bên trời hư không.

***
  
NGỤ NGÔN CHO TÔI

Ngụ ngôn cho tôi
là buổi sáng thấy đôi môi xinh
và con đường tình còn trinh nguyên tuổi mới
Tôi dạo chơi trên con đường xanh lá
ánh mặt trời sáng tỏa bước chân qua


Ngụ ngôn cho tôi
là biển khơi dạt dào khúc trường ca
và sóng cả bạc đầu vẫn trẻ thơ
Tôi bước chân vô tình qua bỡ ngỡ
sóng thủy triều lên sóa duyên nợ tôi mang


Ngụ ngôn cho tôi
là đầu non mây ngủ buổi chiều
và tỉnh lặng từ khởi nguyên sự sống
Tôi chạm nhẹ vào hư không đá dựng
nghe rêu phong phủ lấp dấu bàn tay.

HỒ MINH PHƯỚC
hominhphuoc86@gmail.com

READ MORE - Hồ Minh Phước - GIẬT GẤU VÁ VAI - NGỤ NGÔN CHO TÔI