Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, July 27, 2020

HƯƠNG NGỌC LAN | TRÔI ĐÂU MỘT VẦNG TRĂNG | GIÓ ĐỒNG BẰNG - Thơ Lê Thanh Hùng


Hương Ngọc lan
Ngẩn ngơ tà áo mỏng
Bay trong gió tan trường
Phố xa chiều lồng lộng
Ngọc lan chờ loang hương
              *
Lơ ngơ ai đứng đợi
Bên hàng cây ven đường
Ngập ngừng, em bước vội
Bóng ngày mờ hoa sương
              *
Chiều qua ngang trường cũ
Kỷ niệm xưa ùa về
Điều gì như hoán dụ
Suốt một đời mãi mê ...
              *
Trẻ trung màu ngói mới
Tươi như tiếng em cười
Lắng trong chiều khơi gợi
Một tin yêu rạng ngời
              *
Đâu đây ngày vụng dại
Vương vãi những sắc màu
Giận hờn thời con gái
Người xưa giờ ở đâu? ...
Lê Thanh Hùng


Trôi đâu một vầng trăng
Lung trăng sáng 
Khe ngực xuân thì 
Rợn hẹp
Ướp đẫm mặt người 
Trọn vẹn 
Một vầng trăng
Buông thả then cài 
Em 
Ngượng ngùng 
Mở khép
Rơi vãi làn trăng 
Nhòe nhoẹt 
Những vết lằn ...
Lê Thanh Hùng


Gió đồng bằng
Khao khát gió vê choàng thổi rối
Ngã nghiêng bay, nắng dội ong ong
Bẳn hẳn gọi vô chừng vô đổi
Một nỗi niềm nhớ núi thương sông
                    *
Đằm thắm mây vờn quanh góc tối
Cứa ngang trời, tiếng sấm xa xa
Rất có thể, là anh xin lỗi
Để mộng xuân thì đã trượt qua
                   *
Cũng như nắng lần đầu làm lại
Chiếu vô tư cảnh lạ, người quen
Còn đâu nữa sắc màu con gái
Nhạt dần theo năm tháng rối beng
                   *
Cho anh gọi lại ngày năm cũ
Một dặm đời đâu đó linh đinh
Trên vạt nắng đồng bằng, ngưng tụ
Ngúc ngoắc chao nghiêng những góc hình
                    *
Thương dáng cỏ đồng sâu hoang vắng
Nắng cong khô đợi lũ tràn về
Trời quẩn gió, hoàng hôn phẳng lặng
Vẫn cạn lòng, rạo rực đam mê ...
                                                  VI-19
Lê Thanh Hùng
   Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - HƯƠNG NGỌC LAN | TRÔI ĐÂU MỘT VẦNG TRĂNG | GIÓ ĐỒNG BẰNG - Thơ Lê Thanh Hùng

NGƯỜI CHA BẠC VÀ NGƯỜI MẸ CÂM - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Nhà văn Lê Hứa Huyền Trân


NGƯỜI CHA BẠC VÀ NGƯỜI MẸ CÂM
Truyện ngắn
Lê Hứa Huyền Trân
               
Cho tới tận bây giờ có lẽ chưa bao giờ Hương thôi hận ba. Con người ta dễ dàng bước qua cuộc đời nhau rồi cũng dễ dàng rời đi như chưa từng có tình nghĩa, đó là bài học mà Hương học được từ chuyện tình của ba mẹ mình. Thực ra người ta đến với nhau là bởi duyên và ở bên nhau là bởi phận, nếu không thể trọn vẹn tình cảm cho đến cuối đời thì chia tay cũng là lẽ tất nhiên, nhưng nếu đơn giản và dễ thường đến vậy thì có lẽ Hương vẫn tin yêu ba như sự ngưỡng vọng Hương giành cho mẹ. Nếu không vì người mẹ của Hương bị câm sau một tai nạn và chỉ ít lâu sau tai nạn đó, ba Hương bỏ mẹ Hương mà lấy vợ khác… Hương ở với ba và chỉ cuối tuần mới về thăm mẹ vì mẹ không có điều kiện nuôi dưỡng Hương. Tai nạn ấy không chỉ cướp đi tất cả của mẹ Hương mà đến cả gia đình nhỏ bé của Hương cũng tan vỡ.

Ông Hạnh là một người đàn ông khá cao to, chắc nịch và đậm thước. Ông khoảng năm mươi, và mười năm trước gia đình ông chịu biến cố lớn khi vợ ông bị tai nạn và sau đó không nói được nữa. Một năm sau đó, ông li dị vợ và cưới một người đàn bà khác về chăm con, vì con lúc ấy mới lên tám, hãy còn quá nhỏ, còn ông không đủ sức trông nom nó. Đã lâu rồi ông và con gái không nói chuyện, lần cuối con gái ông nói một câu có nghĩa nào đó với ông là hơn mười năm trước, khi mẹ nó vác vali ra khỏi nhà, nó đã chạy theo í ới và nhìn ông đầy cay đắng:

-Con ghét ba, trên đời này, người con ghét nhất là ba.

Đó dường như là “câu có nghĩa” duy nhất Hương nói với ba, sau này,vì vẫn ở chung một nhà cũng chỉ “vâng, dạ” hoặc nói những câu vô nghĩa cho qua ngày đoạn tháng. Hương bước ra cửa, khoác chiếc balo lên vai, miệng buông một câu nói hững hờ:

-Thưa  ba, con đi. Thưa dì, con đi.

Ông Hạnh không nói gì, châm điếu thuốc hút, chỉ có bà Chi đứng dậy túc tắc tay xách nách mang gói ghém ít đồ rồi luôn miệng dặn : "Mẹ có gói ít đồ cho mẹ con, kêu bà ấy chưng cái này cất vô tủ rồi ăn nghen con.” Đáp lại, Hương chỉ hững hờ: "Con biết rồi, thưa dì.” Bà Chi thoáng chút buồn trên gương mặt rồi cười đóng cửa cho Hương, bà chậm rãi bước vào nhà: "Con nó vẫn chưa gọi tôi là mẹ, mình à.” Ông Hạnh nhìn xa xăm vào một khoảng không đằng hắng, ông chậm rãi khoác cái áo lên người chuẩn bị đi làm, rồi như sực nhớ gì, ông quay lại: "Nãy mình có gói ít tiền?” "Có, tôi có gói để ở cuối đãy cho bà ấy.” 

Hôm nay, Hương về thăm mẹ.
         
Bà Dơn thấy con gái vội túc tắc chạy ra đón, Hương hơi cúi đầu rồi đưa đầu mình về phía mẹ, bà Dơn hơi sựng lại rồi bật cười như chợt hiểu ra, bà đưa tay xoa nhẹ đầu con. Từ bé đến giờ, cứ mỗi lần Hương “ngoan” là bà Dơn lại xoa đầu, bởi thế, theo như một thói quen khi xa mẹ, Hương khát khao, khát khao được tình thương và lời khen của bà Dơn như ngày ấy.      
          
-Con nấu cơm cho mẹ ăn nhé? Hôm nay con qua trưa quá, để mẹ đợi rồi.
            
Bà Dơn gật gật đầu rồi đưa tay lên ba ngón. Ý chỉ nấu phần ba người. Lần nào bà Dơn cũng dặn nấu phần ba người nhưng Hương không nghĩ ngợi gì, đối với đứa con gái xa mẹ tuần gặp một lần, việc mẹ ăn được đã là điều hi vọng lắm.

***       

-Hôm nay là thứ hai, mày không có đi đâu hết. Chẳng phải hôm qua mày đã gặp bà ấy rồi sao?- Ông Hạnh hét thật to khi nghe Hương chuẩn bị qua thăm mẹ.   

-Dạo này trời nắng to, con sợ cơm hôm qua thiu, tay chân mẹ lại đang khó ở, không thuận cơm được. 
 
-Bả có tay có chân thì còn tự làm được, nếu không tự làm được thì bỏ nhà mà đi làm gì?

Hương uất ức nhìn ông Hạnh, nhìn cả bà Chi đang khúm núm bên cạnh người chồng gia trưởng của mình. Bà Chi nhìn đôi mắt chực ngấn nước của Hương nói nhẹ với ông Hạnh:

-Hay giờ để tôi gọi qua đó rồi để cái Hương nó qua thăm. Nó lo cho mẹ nó…

Ông Hạnh hất văng cả chén cơm xuống đất:

-Tôi đã bảo không đi đâu hết là không đi. Mày có muốn đi thì mày ra khỏi nhà này luôn đi. Còn mình, mình còn hùa theo thì dọn đi cùng nó.

Hương ngửa cổ lên cho nước mắt khỏi chảy ra và cắn chặt môi cho khỏi bật ra thành tiếng đến độ môi rướm máu. “Ông ấy có phải là ba mình không? Có phải là người từng yêu thương mẹ không? Sao có thể bạc bẽo với bà đến vậy? Sao chỉ cho hai mẹ con tuần gặp nhau một lần? Thật quá đáng. Thật gia trưởng. Hương không thể hiểu nổi ông Hạnh, một người đàn ông lúc nào cũng lầm lì khó chịu, nhất định cấm tiệt việc Hương qua thăm mẹ, và đặc biệt mỗi khi Hương có ý định qua thăm trái ngày với ngày đã định là thể nào cũng sẽ làm ầm lên nhiếc mắng không tiếc lời. Dù cho ai ngăn cản hay năn nỉ tuyệt nhiên ông cũng không cho, chỉ lầm lì và đưa ra một quyết định. Không lẽ con gái muốn đến với mẹ mình cũng nỡ ngăn cản hay sao? 
     
“Không ai có thể ngăn mình đến thăm mẹ được”. Nghĩ vừa dứt, Hương đứng dậy xếp đồ định bụng qua nhà mẹ. Ngay khi vừa bước xuống nhà mẹ, Hương như không thể tin vào mắt mình: Mẹ đang ngồi ăn cơm vui vẻ với một người đàn ông nào đó lạ mặt, hai người giành cho nhau cử chỉ giống hệt vợ chồng. Vừa thấy Hương. Chiếc bat rơi. Đũa buông. Nước mắt giàn giụa và có thứ gì đó vụn vỡ. 
    
-Chú là mối tình đầu của mẹ cháu. – Người đàn ông cất lời để phá tan bầu không khí im lặng của ba người. – Ngày trước chú và mẹ cháu yêu nhau, rồi chú đi lính, bặt tin, ở nhà ông ngoại ép gả mẹ cháu cho ba cháu bây giờ. Những tưởng chấp nhận số phận thì mẹ cháu bị tai nạn, lúc bấy giờ chú vội đến…  
     
-Nhưng mẹ lúc đó đã có ba rồi mà… Nhưng ba bảo do ba đuổi mẹ đi?        

-Thực ra do ba cháu không muốn cháu hận mẹ vì mẹ bỏ đi nên nói thế.- Bà Dơn cúi đầu im lặng, nước mắt chấm môi, người đàn ông lau nước mắt cho bà rồi tiếp lời- Khi mẹ cháu và chú gặp lại nhau, ở giờ phút sinh tử, mẹ cháu đã nói với ba cháu muốn sống quãng đời còn lại cùng chú…

Hương bàng hoàng như súng bắn bên tai, đôi chân rệu rã muốn đứng dậy chạy đi nhưng không thể. Mọi thứ  của giây phút ấy như ngừng lại. Cái điều mà người ta tin tưởng bấy lâu, dựa vào đó mà sống, mà xử sự bỗng chốc phát hiện sự thật đảo ngược hoàn toàn, gần như mục đích sống ban đầu thực đã mất hoàn toàn rồi vậy. Bà Dơn đấm thình thịch vào ngực và nước mắt giàn giụa bấu lấy tay Hương như muốn nói lời xin lỗi: "Mẹ xin lỗi, là mẹ đã bỏ con mà đi. Là mẹ ích kỉ sống cho riêng mình. Là mẹ đã năn nỉ ba đừng nói sự thật và không muốn con ghét mẹ….”.  Thì ra đó là lí do ông Hạnh luôn không cho Hương đi thăm mẹ khác ngày vì sợ Hương thấy cảnh bà Dơn và người đàn ông khác sống chung với nhau.    
  
 -Chú, vậy còn dì Chi?      
 
-Dì ấy là bạn thân của mẹ cháu, dì ấy thương anh Hạnh, lại phận không chồng nên thuận về ưng anh Hạnh để chăm cháu.

Hương đỡ mẹ lên ôm lấy bà. Khi người ta gặp cú sốc thứ nhất, người ta hoang mang không biết phải làm gì, không biết cư xử như thế nào, không biết điều chỉnh hành vi của mình dù biết là sai trái. Khi người ta gặp cú sốc thứ hai, như đã quen, người ta bỗng sững lại, nhìn nhận mọi thứ một cách trưởng thành hơn. Hương cũng thế. Cô nhìn mẹ và nhìn người đàn ông bên cạnh:

-Mẹ yêu chú ấy chứ? Mẹ có hạnh phúc không?

Bà Dơn gật đầu. Hương mỉm cười:

-Con vẫn là con gái của mẹ mà.

Hương về đến nhà, vừa về đến đã thấy ông Hạnh ngồi đốt thuốc ngay cửa. Ông nhìn Hương im lặng không nói gì, chỉ quắc:    
    
-Vào ăn cơm đi.

Thì ra bấy lâu nay ông ôm tất cả vào mình, chịu đựng tất cả vì ông thương bà Dơn nhiều hơn chính bản thân mình. Chấp nhận để con gái ghét mình vì không muốn nó ruồng rẫy mẹ. Hương lại ngẩng đầu lên để ngăn nước mắt chảy ra. Có những thói quen sẽ phải bắt đầu lại từ đầu dẫu biết là rất khó, nhưng cứ từ từ… chắc được. Hương quay đầu lại nhìn ông:   
        
- Con biết rồi, ba. Ba ra ăn cơm với con luôn nhé.

Rồi như sực nhớ điều gì, Hương gọi với: -Mẹ Chi, Mẹ cũng lên ăn cơm với con này.

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định
Email: Phongtruongtu201@gmail.com




READ MORE - NGƯỜI CHA BẠC VÀ NGƯỜI MẸ CÂM - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân