Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Đại Ngàn. Show all posts
Showing posts with label Đại Ngàn. Show all posts

Friday, August 18, 2017

TA BÌNH AN THÔI - Thơ Đại Ngàn



              Nguyễn Thành Tâm


TA BÌNH AN THÔI

Người cứ giận đi nhé
Ta mặc kệ thu trôi
Lá sen xanh đùa gió
Hương cốm còn xa vời

Đâu phải đòng ươm muộn
Bởi người không đợi thôi
Lúa qua thì con gái
Hương vẫn say bên đời

Người đi qua lời hứa
Ta phải bình an thôi

           Đại Ngàn
(Nguyễn Thành Tâm)

(Em tạm ổn. Đa tạ tấm lòng người thân, cô, chú, anh, chị, bè bạn thăm hỏi những ngày qua. Chúc một mùa thu an lành)

READ MORE - TA BÌNH AN THÔI - Thơ Đại Ngàn

Wednesday, August 16, 2017

THÔI MÌNH Ạ - HÔM NAY EM ỐM - Thơ Nguyễn Thành Tâm



                       Tác giả Nguyễn Thành Tâm


THÔI MÌNH Ạ - HÔM NAY EM ỐM

Thôi "mình" ạ
Hôm nay em ốm
Tiểu cầu còn dưới bốn mươi thôi
Dây truyền đan lằng nhằng, mệt lắm
Chẳng phân bua sai đúng được rồi

Thôi "mình" ạ
Em nay im lặng
Mắt nhắm nghiền co đỡ những cơn đau
Cho em mượn bàn tay dìu mỗi bước
Xuất huyết trong, thực đã bắt đầu

Em mệt lắm
Mỗi lần mở mắt
Thu nằm nghiêng, cây nín thở trên cao
Đừng tranh luận hơn thua hay tự ái
Bệnh nhân mà, em muốn được hỏi thăm

Em sắp ngã
Cứ đưa tay mà đỡ
Đừng dài dòng hỏi: "có cần không?"
Tiền con học hay hóa đơn gác lại
Vỗ về em thì đừng có cằn nhằn

Và còn nữa
Hôm nay thứ bảy
Giường bệnh mà, em có bạn vào thăm
Đừng giận lẫy, xa xôi, bóng gió
Cứ kệ em nói cười,... dù mới khóc xong

Em chợp mắt
Thấy thu xưa thăm thẳm
Tóc thu bay như trải hết địa cầu
Giờ tóc ngắn,... thu chỉ ngoài khung cửa
Không vì "mình",... thu chẳng phải thế đâu

                                           Đại Ngàn

                                  (Nguyễn Thành Tâm)

READ MORE - THÔI MÌNH Ạ - HÔM NAY EM ỐM - Thơ Nguyễn Thành Tâm

THU BỆNH, TA VÀ THU - Thơ Nguyễn Thành Tâm



           Tác giả Nguyễn Thành Tâm


THU BỆNH…

Người cứ họp đi nhé
Ta đếm lá vàng rơi
Câu hỏi thăm vời vợi
Ta không khả quan rồi

Hóa ra Thu thật mỏng
Hóa ra ta mong manh
Thu chiều nay mằn mặn
Ngậm trên từng lá cành


TA VÀ THU

Sáng nay
Thu ngang cửa sổ
Hỏi ta: "Mệt lắm hay vừa?"

Ừ thì: "Mệt xíu thôi Thu ạ"
Ta sợ phòng trắng toát gối chăn
Ngoài kia, chỉ cách gang tấc
Là muôn vàn biếc xanh

Lá đưa ngàn tay vẫy gọi
Chân ta muốn chạy thật nhanh
Lăn tròn trên thảo nguyên gió
Hay ngụp mình cùng biển trong lành

Thơ cười theo tiếng chim hót
Thơ cười từ sóng biển reo
"Sao cầm điện thoại sớm thế?"
Úi za, ... "thiên thần trắng" vào

Thiên thần bảo: "đưa tay lấy máu
Vẫn chỉ được ăn cháo thôi
Vệ sinh nhanh vào truyền đấy"
Vậy là Thu bye bye rồi

Ta truyền nhanh thôi Thu ạ
Thu đừng bỏ ta đi đâu
Hãy gửi mây bay ngoài cửa sổ
Thơ ta lách trốn ra ngoài

Mang về muôn ngàn gió mới
Mang về muôn tiếng chim ca
Trong phòng điều hòa thiếp mệt
Ta mơ... bát ngát thu xa

                       Đại Ngàn 
             (Nguyễn Thành Tâm)

READ MORE - THU BỆNH, TA VÀ THU - Thơ Nguyễn Thành Tâm

Wednesday, November 30, 2016

CHIỀU HƯ THỰC - Thơ Đại Ngàn



                         Tác giả Đại Ngàn



CHIỀU HƯ THỰC

Bài thơ tình ngày ấy
Có nụ hôn gài đêm
Ngỡ là không tới được
Cứ tưởng rồi sẽ quên
Bất ngờ chiều hư thực
Nghiêng mảnh vườn bình yên
Ấm tay người làm lược
Gửi Đông mùa Thu tin
Đêm có còn mê muội?
Gió có còn thản nhiên?
Chiều đan chiều thương muộn
Thức dậy hương mùa quên

                         Đại Ngàn

READ MORE - CHIỀU HƯ THỰC - Thơ Đại Ngàn

Saturday, November 19, 2016

VU VƠ - Thơ Đại Ngàn



                         Tác giả Đại Ngàn



VU VƠ 

Hình như
Bất chợt ta ghen
Hình như
Bất chợt ta hờn thế nhân
Hình như
Thoáng chút tần ngần
Hình như
Ta tự dỗ mình bước đi
Bận lòng chi
Lời người dễ dãi
Câu yêu thương chưa đọng đã rơi rồi

                                       Đại Ngàn

READ MORE - VU VƠ - Thơ Đại Ngàn

Tuesday, November 15, 2016

TA LÀ KHÁCH - Thơ Đại Ngàn



                         Tác giả Đại Ngàn



TA LÀ KHÁCH 

Người giận ta rồi có phải không?
Heo may giăng mắc ở trong lòng
Sao người vội vã câu hờn trách
Có biết tương phùng khó lắm không?


Người làm chiều nay gió quẩn Đông
Ta quàng cho ta chiếc khăn hồng
Mà không giấu nổi màu môi nhạt
Có biết ta mong lắm lắm không?


Người mê mải vui giữa đám đông
Nào hay ta lạc buổi tương phùng
Ta còn chưa trách sao người trách
Đưa ta là khách giữa mênh mông

                                  Đại Ngàn

READ MORE - TA LÀ KHÁCH - Thơ Đại Ngàn

Sunday, November 13, 2016

TRẢ LẠI; CON ĐÂU? - Thơ Đại Ngàn


                         Tác giả Đại Ngàn



CON ĐÂU? 

Gió lùa bao đợt phên thưa
Ngày xưa mẹ chắn bão mưa bao lần
Giờ đây đơn bước tủi thân
Bóng con mãi cứ xa gần chiêm bao
Con ơi nước mắt chảy vào
Mặn trong từng đợt nghẹn ngào xót xa
Mẹ lần nuốt những khổ qua
Chờ con mòn mỏi trời xa đất gần
Ngày xưa lẫm chẫm giữa sân
Mẹ nâng từng bước ân cần bên con
Bây giờ mẹ sức chẳng còn
Con đâu? Để mẹ lăn tròn giọt đau

                                    Đại Ngàn

TRẢ LẠI 

Em nhặt tiếng thở dài
Bỏ túi nơi lồng ngực
Túi ấy đầy rưng rức
Nhưng có phép nhiệm màu
Bao nhiêu là khổ đau
Bao nhiêu là kỷ niệm
Túi rộng như lòng biển
Gói hết những ngày qua
Em nhặt những cách xa
Ủ nồng cho ngày gặp
Con đường dài tít tắp
Em góp nhặt niềm tin
Chiều nay giữa lặng yên
Túi nặng bên ngực trái
Anh về em trao lại
Gom nhặt những ngày xa

                       Đại Ngàn

READ MORE - TRẢ LẠI; CON ĐÂU? - Thơ Đại Ngàn

Wednesday, November 9, 2016

LẠT MỀM - Thơ Đại Ngàn


                         Tác giả Đại Ngàn



LẠT MỀM 

Người làm chi vỡ chiều đông
Ta bơ vơ giữa chợ không bóng người
Niềm tin vá chắp rối bời
Nhát dao chém giữa tả tơi cuộc tình
Ta ôm con giữa lặng thinh
Tay lần khép cửa tim mình từ đây
Trả người lời nói gió bay
Mặc người sám hối đêm đày đọa đêm
Tam tòng thả rát bậc thềm
Bão xô tứ đức lạt mềm buộc đâu?
Theo người nào biết nông sâu
Làm sao tránh sóng vỗ đau mạn thuyền
Xin ngưòi trả chữ chính chuyên
Ta về trồng lại một miền ngát hương

                                          Đại Ngàn

READ MORE - LẠT MỀM - Thơ Đại Ngàn

Monday, November 7, 2016

ĐÒ ĐI CÓ VỀ - Thơ Đại Ngàn


                          Tác giả Đại Ngàn


ĐÒ ĐI CÓ VỀ

Đò chiều bỏ bến đi đâu
Bến đau tình bến biệt sầu chia ly
Mười hai bến nước xuân thì
Bến nào trong đục đò đi có về

Đò đi bỏ lại câu thề
Trăng soi vỡ bóng mải mê cuộc tình
Bến đau ôm trọn bóng hình
Lục bình trôi dạt một mình bể dâu

Bến chiều rụng trắng hoa cau
Trầu không nhạt nắng têm màu nhớ thương
Đò đi xa cách dặm trường
Biết đâu sóng gió để thương lấy đò

Mười hai bến nước so đo
Rủi đi lỡ chuyến xót đò bến đau
Đò đi có biết nông sâu
Sông dài rộng lắm biết đâu hạ nguồn

Phù sa lạc bến đỏ buồn
Bến chờ ở phía thượng nguồn gió mưa
Bao giờ cho đến ngày xưa
Đò đi dầu dãi nắng mưa lại về.

                               Đại Ngàn

READ MORE - ĐÒ ĐI CÓ VỀ - Thơ Đại Ngàn

Sunday, October 30, 2016

VÀI CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “ĐÒ ĐI CÓ VỀ” CỦA TÁC GIẢ ĐẠI NGÀN - Trà Thanh Lam


         
                     Tác giả Trà Thanh Lam



VÀI CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “ĐÒ ĐI CÓ VỀ” CỦA TÁC GIẢ ĐẠI NGÀN
                                                                                     Trà Thanh Lam      

Rất tình cờ trên fb có một nic mang tên Đại Ngàn, tôi tò mò đọc thơ của họ để tìm hiểu. Càng đọc càng thấy nhiều bài chị viết rất hay đặc biệt thơ tình nhưng tôi thích và dừng lại ở bài đò đi có về của chị. Phải nói rằng theo tôi đây là một bài thơ hay cả về nội dung và câu từ. Tôi là một người ngoại đạo về văn thơ mạn phép tác giả và các bạn có đôi điều cảm nhận về bài thơ này.
 Mở đầu tác giả nêu ra một  khung cảnh đó là buổi chiều mà con đò bỏ bến ra đi ,cái khung cảnh ấy làm cho chúng ta liên tưởng đến một điều gì đó không được tốt đẹp, suôn sẻ 
“Đò chiều bỏ bến đi đâu
Bến đau tình bến biệt sầu chia ly
Chỉ 2 câu thơ thôi tác giả nhắc đến 3 lần từ bến, rồi kế tiếp là đau và sầu .Cái logic của nó đã được hiện ra, rõ ràng đây là một sự chia ly, và
“Mười hai bến nước xuân thì
Bến nào trong đục đò đi có về.”
Một câu hỏi như một sự lựa chọn và một sự hy vọng , đò đi vào cái chiều như thế có còn trở về nữa không ?
 “Đò đi bỏ lại câu thề
Trăng soi vỡ bóng mải mê cuộc tình.
Một lời than thở của bến, trách bến đã bỏ lại lời thề nguyền ngày xưa, đến với những cuộc tình khác mới hơn để đến nỗi “trăng soi vỡ bóng”, tạo nên cái hình ảnh của sự tan nát hạnh phúc của một cặp vợ chồng .
nhưng bến lại nhẹ nhàng chấp nhận dù cho phải lênh đênh lận đận như cánh lục bình :
“Bến đau ôm trọn bóng hình
Lục bình trôi dạt một mình bể dâu”
Bến sẵn sàng chấp nhận nỗi đau khi thuyền chiều có thể không trở về, và “ôm trọn cả cái bóng hình” ngày ấy đi xa như trong sầu thảm bể dâu. Nhưng cái hay là ở chỗ với bốn từ “Bến đau – Bể dâu”, làm cho đoạn thơ toát lên một nỗi đau da diết làm cho người đọc rất cảm động. Ai cũng hiểu cái bến và đò ở đây là nghĩa thực nhưng cái sức thuyết phục, cái hay của nó lại ở nghĩa bóng rất tuyệt vời .
Khổ thơ tiếp theo nói lên nỗi lòng của bến và hình ảnh trầu cau mới đẹp làm sao, nhưng trầu không têm bằng vôi mà têm bằng nỗi nhớ thương vô bờ của bến. Đó là cách ví von của tác giả, tuy không phải là cái mới nhưng khi diễn đạt theo cách dùng  từ của chị ta thấy lạ và cảm giác như mới vậy.
“Bến chiều rụng trắng hoa cau
Trầu không nhạt nắng têm màu nhớ thương”

nhưng tình cảm của bến không oán trách căm dận con đò đã bỏ ra đi mà trái lại tình thương con đò ấy, lo cho con đò trước những cơn sóng gió của cuộc đời. Đây chính là nét đẹp, tấm lòng vị tha nhân đạo … của người phụ nữ Việt Nam .
“Đò đi xa cách dặm trường
Biết đâu sóng gió để thương lấy đò”
“Mười hai bến nước so đo
Rủi đi lỡ chuyến xót đò bến đau
Đò đi có biết nông sâu
Sông dài rộng lắm biết đâu hạ nguồn”
Khổ thơ này muốn nói lên sự lo lắng của bến đối với con đò bởi vì làm sao con đò biết được con sông ấy nông sâu đến thế nào và sông dài và rộng như vậy không biết con đò có tới đích được không ? Tác giả đã khéo léo nói lên cái tình cảm của bến đối với con đò tuy đã bỏ bến ra đi .
Và tác giả viết tiếp câu để chuẩn bị kết thúc bài thơ :
“Phù sa lạc bến đỏ buồn
Bến chờ ở phía thượng nguồn gió mưa”
Phù sa thường ở bên sông gần bến nhưng ở đây đã lạc bến – và chính cái lạc bến dẫn đến đỏ buồn, một hình ảnh đầy ấn tượng mà đọc lên làm cho nỗi lòng ta xúc động. Sự  nhắc lại 2 lần chữ “bến”  đã nói lên bản tính trung thực thủy chung chờ đợi chồng trở về. Nhưng chờ ở đâu ? ở phía “thượng nguồn” mà lại đang rất cơ cực vì “gió và mưa”. Cuối cùng tuy con đò đã ra đi vào cái buổi chiều buồn như vậy nhưng niềm hy vọng của bến vẫn nghĩ rằng cái ngày xưa tốt đẹp đó sẽ làm thức tỉnh con đò. Một ngày nào đó tuy đã dầu dãi nắng mưa, con đò sẽ trở về với bến, một kết thúc có hậu và mang tính nhân văn sâu sắc.
“Bao giờ cho đến ngày xưa
Đò đi dầu dãi nắng mưa lại về.”
Toàn bộ bài thơ đã nói lên nỗi lòng của bến khi con đò chiều bỏ bến ra đi nhưng luôn đặt niềm tin vào con đò một ngày nào đó sẽ lại trở về. Một sự đoàn tụ vợ chồng hạnh phúc êm ấm. Cảm ơn tác giả Đại Ngàn, cảm ơn các bạn đã đọc và mong có điều gì tác giả bài này còn khiếm khuyết xin được thứ lỗi.

                                                                QN tháng 11/2016                                                                                   Trà Thanh Lam


                       Nhà thơ Đại Ngàn
              
ĐÒ ĐI CÓ VỀ

Đò chiều bỏ bến đi đâu
Bến đau tình bến biệt sầu chia ly
Mười hai bến nước xuân thì
Bến nào trong đục đò đi có về
Đò đi bỏ lại câu thề
Trăng soi vỡ bóng mải mê cuộc tình
Bến đau ôm trọn bóng hình
Lục bình trôi dạt một mình bể dâu

Bến chiều rụng trắng hoa cau
Trầu không nhạt nắng têm màu nhớ thương
Đò đi xa cách dặm trường
Biết đâu sóng gió để thương lấy đò

Mười hai bến nước so đo
Rủi đi lỡ chuyến xót đò bến đau
Đò đi có biết nông sâu
Sông dài rộng lắm biết đâu hạ nguồn

Phù sa lạc bến đỏ buồn
Bến chờ ở phía thượng nguồn gió mưa
Bao giờ cho đến ngày xưa
Đò đi dầu dãi nắng mưa lại về.

                            Đại Ngàn

READ MORE - VÀI CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ “ĐÒ ĐI CÓ VỀ” CỦA TÁC GIẢ ĐẠI NGÀN - Trà Thanh Lam

Friday, October 28, 2016

CÁNH CÒ TUỔI THƠ - Thơ Đại Ngàn


                          Tác giả Đại Ngàn


CÁNH CÒ TUỔI THƠ 

Ai còn cất giữa lưng đồi
Trong veo tiếng sáo một thời có nhau
Cánh cò giờ ở nơi đâu
Mà xa cách thế, mà đau đớn lòng
Cánh cò úp mặt trên đồng
Để tìm hương cỏ ngày không có người


                                           Đại Ngàn

READ MORE - CÁNH CÒ TUỔI THƠ - Thơ Đại Ngàn

Tuesday, October 25, 2016

ĐỪNG GHEN - Thơ Đại Ngàn



                          Tác giả Đại Ngàn



ĐỪNG GHEN

Bình luận nào em trả lời thân thiện
Anh like vào có phải đã ghen không?
Bao bài thơ cứ khắc khoải điệp trùng
Sao anh chẳng có một lần bình luận
Cho gì em ngoài sân trường đầy nắng
Và ánh nhìn ngày cũ quá xa xăm
Anh nợ em dài lắm những tháng năm
Nụ hôn chưa từng, lời thương một nửa
Chỉ có ánh nhìn mà như dao cứa
Nửa đời người vây bủa nửa lời yêu
Thôi đi anh, đừng giữ nửa cánh diều
Cứ bận rộn với những điều anh muốn
Nửa lời yêu rồi có lúc sẽ muộn
Đừng giam cầm, đau mãi những câu thơ
Đừng bắt em ở lại tuổi dại khờ
Cũng đừng ghen nữa câu thơ em viết
Buông tay ra cho mãi là cách biệt
Người tình trong thơ chẳng là ai hết
Chỉ nửa lời thương ai mê mải dệt
Mảnh chung tình không có giữa nhân gian


Chỉ ảo vọng thôi nên anh đừng ghen
Đừng bận lòng những câu thơ em viết

                                           Đại Ngàn

READ MORE - ĐỪNG GHEN - Thơ Đại Ngàn

Sunday, October 23, 2016

HƯƠNG MÙA CŨ - Thơ Đại Ngàn



                          Tác giả Đại Ngàn



HƯƠNG MÙA CŨ

Ai treo trăng với mùa qua dịu ngọt
Bông điệp nào trải suốt những tháng năm
Ai vì ai cứ vá mãi xa xăm
Mà ngược lối lắt lay hương mùa cũ
Xuân đến muộn nên dỗi hờn đã ngủ
Chỉ còn mây phiêu lãng mãi bên đời
Mây trĩu nặng mưa trút những đầy vơi
Hàng cây cũ run trong chiều bối rối
Gió quẩn quanh như xa xưa mắc lỗi
Dịu xoa nào cho hạ bớt mênh mang
Bông cúc vàng chẳng dỗ được thu sang
Đông se lạnh ai sẻ chia tấm áo
Ta ngược lối giữa lo toan cơm gạo
Trên đường đua bỏng rát những công danh
Ta giật mình nước mắt chạy vòng quanh
Vỡ giấc mơ, dịu dàng hương mùa cũ

                                         Đại Ngàn

READ MORE - HƯƠNG MÙA CŨ - Thơ Đại Ngàn

Saturday, October 22, 2016

LÃNG QUÊN - Thơ Đại Ngàn



                          Tác giả Đại Ngàn


LÃNG QUÊN 

Mây giăng che khuất một người
Hạ chưa kịp hiểu, Thu vời vợi xa
Chiều tà bóng đổ can qua
Nghe đông chớm lạnh cho ta nhớ mình
Bụi bay khuất nẻo mưu sinh
Con thuyền chở một chữ tình lặng trôi
Ai hay qua mắt bão rồi
Người xa ở tận phương trời lãng quên

                                           Đại Ngàn

READ MORE - LÃNG QUÊN - Thơ Đại Ngàn

Thursday, October 20, 2016

MẸ VIỆT NAM - Thơ Đại Ngàn



                          Tác giả Đại Ngàn


MẸ VIỆT NAM
(Đại Ngàn kính chúc toàn thể mẹ Việt Nam 

luôn rạng ngời hạnh phúc nhân ngày 20/10)

Trầm tư sạm vết thời gian
Nụ cười của mẹ con tràn niềm vui
Bao nhiêu năm tháng bùi ngùi
Mẹ vui thôi nhé đã lùi bão giông
Đã phôi phai thuở má hồng
Mẹ Việt Nam sánh núi sông hùng cường
Bàn tay gân guốc con thương
Từ bàn tay ấy soi đường con đi
Hôm nay cả nước khắc ghi
Vạn bó hoa thắm thầm thì mẹ ơi
Chúc mẹ mãi mãi rạng ngời
Giữa bao la giữa vạn lời tri ân

                               Đại Ngàn

READ MORE - MẸ VIỆT NAM - Thơ Đại Ngàn

Wednesday, October 19, 2016

VỢ TA - Thơ Đại Ngàn



                          Tác giả Đại Ngàn


VỢ TA

Vợ không còn mãi dáng son
Nửa đời đã cũ lối mòn bên ta
Hương nồng, say thuở xưa xa
Nay mồ hôi đẫm chiều tà bước con

Tay vợ ngày cũ dại non
Ta nâng niu sợ mỏi mòn nắng mưa
Giờ ta quên hết đón đưa
Mải bi bô trẻ tay vừa xíu xinh

Ta vui với những non tình
Mặc cho vợ dỗ phận mình cỏ cây
Nửa đời ta tỉnh cuộc say
Nhìn con mười tám lòng day dứt lòng

Nhìn con na nết tươi hồng
Giật mình nghèn nghẹn xuân nồng vợ ta
Nét buồn phảng phất ngày qua
Xin em một chữ thứ tha kiếp này

Xin đừng tròn đạo đắng cay
Xin em đừng mượn gió mây tự tình

                                        Đại Ngàn

READ MORE - VỢ TA - Thơ Đại Ngàn