Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành
Showing posts with label Nguyễn Khăc Phước. Show all posts
Showing posts with label Nguyễn Khăc Phước. Show all posts

Wednesday, December 3, 2025

Ca khúc CHIẾC KHĂN KỶ NIỆM - Lời: Nguyễn Khắc Phước - Ca sĩ & nhạc đệm: AI Cover - Mai Hoài Thu thực hiện - Video Youtube: NPK




CHIẾC KHĂN KỶ NIỆM

Nguyễn Khắc Phước             

 (Mến tặng các sinh viên thực tập đến từ ĐHSP Đà Nẵng.)


 

Em tặng tôi chiếc khăn đây

Em trao chiếc khăn này

Thơm thơm mùi cỏ dại

Vương hơi ấm bàn tay.

 

 

Em tặng tôi chiếc khăn tay

Em thêu cánh hoa nhài

Giá mà khăn bay được

Đưa tôi đi tìm người.

 

 

Tìm đâu mái tóc êm

Tìm đâu ngón tay mềm

Tìm đâu chim sâu nhỏ

Tìm đâu con dế mèn?

 


Về đâu ánh mắt nai

Về đâu nét u hoài

Về đâu mùi hoa bưởi

Về đâu hương tóc nhài?

 

 

Em tặng tôi chiếc khăn tay

Em trao chiếc khăn này

Đắp ngang vầng trán lạnh

Dìu tôi qua cơn say.

 


Em tặng tôi chiếc khăn tay

Em trao vào cuối ngày

Cảm ơn tà áo nọ

Một lần qua nơi này.

                                 


Cảm ơn tà áo nọ

Một lần qua nơi này.

 

 

 

 

 

 

READ MORE - Ca khúc CHIẾC KHĂN KỶ NIỆM - Lời: Nguyễn Khắc Phước - Ca sĩ & nhạc đệm: AI Cover - Mai Hoài Thu thực hiện - Video Youtube: NPK

Friday, January 17, 2025

Truyện cổ tích dành cho thiếu nhi: MÓN QUÀ NĂM MỚI CỦA NÀNG TIÊN - Nguyễn Khắc Phước kể



MÓN QUÀ NĂM MỚI CỦA NÀNG TIÊN

 

Vào một ngày cuối năm, hai cậu bé đang chơi đùa thì bỗng nhiên một Nàng Tiên xuất hiện trước mặt họ và nói:
"Ta được cử đến để tặng các con món quà Năm Mới."

Nàng đưa cho mỗi đứa một gói quà, và trong chớp mắt, nàng biến mất.

Ca và Phi mở gói quà ra và thấy bên trong là hai cuốn sách tuyệt đẹp, với những trang giấy trắng tinh khiết như tuyết mới rơi.

Một năm sắp trôi qua, và Nàng Tiên lại đến gặp hai cậu bé.
"Ta mang đến cho mỗi con một cuốn sách khác," nàng nói, "và ta sẽ mang những cuốn đầu tiên trả lại cho Ngài Thời Gian, người đã gửi chúng cho các con."

"Con có thể giữ lại cuốn của mình thêm một chút nữa không?" Phi hỏi. "Gần đây con hầu như không nghĩ đến nó. Con muốn vẽ gì đó lên trang cuối đang mở."

"Không," Nàng Tiên nói; "Ta phải lấy nó y như nó đang có ."

"Con ước gì có thể xem qua cuốn của mình chỉ một lần," Ca nói, "Con chỉ được nhìn một trang một lần, vì khi lật qua trang khác, nó dính chặt lại, và con không bao giờ có thể mở cuốn sách ở nhiều trang khác nhau trong cùng một ngày."

"Con sẽ được nhìn cuốn sách của mình," Nàng Tiên nói, "và Phi cũng thế." Và nàng thắp sáng cho họ hai chiếc đèn bạc nhỏ, nhờ ánh sáng ấy, họ thấy được các trang sách khi nàng lật qua.

Hai cậu bé kinh ngạc nhìn. Có thể nào đây là những cuốn sách đẹp nàng đã trao cho họ một năm trước? Những trang giấy trắng tinh, đẹp đẽ như tuyết mới rơi đâu rồi? Có một trang đầy những vết đen xấu xí và vết cào; trong khi ngay trang kế tiếp lại là một bức tranh nhỏ xinh xắn. Một số trang được trang trí bằng vàng bạc và những màu sắc rực rỡ, một số khác là những bông hoa tuyệt đẹp, và những trang khác nữa là một cầu vồng mềm mại, rực rỡ nhất. Thế nhưng ngay cả trên những trang đẹp nhất cũng có những vết mực và vết xước xấu xí.

Cuối cùng, Ca và Phi ngước lên nhìn Nàng Tiên.

"Ai đã làm điều này?" họ hỏi. "Mỗi trang giấy đều trắng tinh và đẹp đẽ khi chúng con mở ra; vậy mà giờ đây không còn chỗ trống nào trong cả cuốn sách!"

"Ta có thể giải thích một vài bức tranh cho các con không?" Nàng Tiên mỉm cười với hai cậu bé. "Nhìn này, Phi, chùm hoa hồng nở rộ trên trang này khi con nhường đồ chơi cho em bé; và con chim xinh đẹp này, trông như đang hót hết sức mình, sẽ không có trên trang này nếu con không cố gắng vui vẻ và thân thiện vào hôm đó, thay vì cãi nhau."

"Nhưng tại sao lại có vết mực này?" Phi hỏi.

Nàng Tiên buồn bã nói; "Vết mực đó đã xuất hiện khi con nói dối một ngày nọ, và đây là khi con không nghe lời mẹ. Tất cả những vết mực và vết cào xấu xí trong sách của các con đều xuất hiện khi các con không ngoan. Còn những điều xinh đẹp trong sách của các con hiện ra trên trang khi các con ngoan."

"Ôi, giá mà chúng con có thể giữ lại những cuốn sách đó!" Ca và Phi nói.

"Không thể được," Nàng Tiên nói. "Nhìn xem! Chúng đã được ghi tên số năm nay và giờ phải trả lại vào tủ sách của Ngài Thời Gian, nhưng ta đã mang cho mỗi con một cuốn mới. Có lẽ các con có thể làm chúng đẹp hơn những cuốn trước."

Nói rồi, nàng biến mất, và hai cậu bé ở lại, mỗi người cầm một cuốn sách mới mở ở trang đầu tiên.

Và trên bìa cuốn sách này có ghi những chữ mạ vàng: "Chúc Mừng Năm Mới."

 

***

Nguồn: http://faeriefae.50megs.com/the_fairys_new_year_gift.htm.

Hình minh họa của ChatGPT.

READ MORE - Truyện cổ tích dành cho thiếu nhi: MÓN QUÀ NĂM MỚI CỦA NÀNG TIÊN - Nguyễn Khắc Phước kể

Saturday, January 11, 2025

Truyện cổ Brazil: LÝ DO HỔ VÀ HƯƠU SỢ NHAU - Nguyễn Khắc Phước kể

 






Truyện cổ Brazil

LÝ DO HỔ VÀ HƯƠU SỢ NHAU

 

Ngày xửa ngày xưa, trong rừng nọ có một con hươu đực to lớn đẹp trai sở hữu cặp sừng phân nhiều nhánh. Một ngày nọ, hươu tự bảo: “Ta mệt mỏi vì không có nhà cho riêng mình nên cứ sống rày đây mai đó. Ta sẽ xây cho ta một ngôi nhà." Hươu tìm trên mọi ngọn đồi, trong mọi thung lũng, bên dòng suối và dưới mọi tán cây để tìm một nơi thích hợp. Cuối cùng, nó tìm dược một nơi vừa phải: Không quá cao, cũng không quá thấp, không quá gần suối và không quá xa suối, không dưới tán cây quá rậm rạp và không ở nơi  nắng gắt. “Ta sẽ xây nhà ở đây,”  nó nói, và bắt đầu dọn chỗ ngay lập tức. Hươu làm việc cả ngày và không đi  đâu cho đến tối. 

     Vào thời gian ấy, tại chính khu rừng đó có một con hổ to lớn đẹp trai, với hàm răng sắc nhọn và đôi mắt sáng quắc, vẻ độc ác. Một ngày nọ, hổ tự bảo: “Ta mệt mỏi vì không có nhà của riêng mình, đành phải sống quanh quẩn ở bất cứ đâu! Ta sẽ xây cho  chính ta một ngôi nhà." Thế là hổ bắt đầu tìm kiếm một nơi để dựng ngôi nhà của mình. Hổ kiếm trên mọi ngọn đồi, trong mọi thung lũng, bên dòng suối và dưới mọi tán cây. Cuối cùng, hắn tìm thấy một nơi vừa phải. Không quá cao cũng không quá thấp, không quá gần và không quá xa một con suối, không dưới tán cây quá rậm rạp và cũng không xa những tán cây để phải ở ngoài nắng gắt. Hổ tự nhủ: “Ta sẽ xây nhà ở đây. Nơi này đã sẵn sàng cho ta vì ở đây không có nhiều bụi rậm." Hắn bắt đầu ngay lập tức và hoàn thành việc dọn dẹp nơi này sau một dêm. Đến khi trời sáng, hắn bỏ đi. 

     Vào ban ngày, hươu trở lại tiếp tục công việc cho ngôi nhà mới của mình. “Hừm,” nó nói khi nhìn vào bãi đất trống. “Ai đó đã giúp ta. Nơi này đã được giải phóng mặt bằng và sẵn sàng để ta xây dựng nền móng.”

     Hươu bắt đầu ngay lập tức và làm việc cả ngày. Đến tối, khi đặt nền xong, nó bỏ di. 

    Vào ban đêm, hổ đến làm việc tại ngôi nhà mới của hắn. “Hừm,” hắn nói khi nhìn vào nền nhà. “Ai đó đã giúp ta. Nền móng của ngôi nhà đã được đặt xong.” Hổ bắt đầu làm việc và xây dựng các vách tường của ngôi nhà. Hắn làm việc cả đêm và bỏ đi lúc rạng sáng, để lại ngôi nhà với các vách tường đã hoàn thiện. Có một cửa lớn và một cửa sổ nhỏ ngộ nghĩnh ở bên cạnh. 

    Vào rạng sáng, hươu trở lại làm việc nhà của mình. Khi nhìn thấy các vách tường, nó dụi mắt vì nghĩ rằng mình đang mơ. Các mặt của ngôi nhà được hoàn thiện với một cửa lớn và một cửa sổ nhỏ ngộ nghĩnh. “Chắc chắn có ai đó đã giúp ta,” nó tự nói và bắt đầu làm việc để lợp mái nhà. Hươu làm việc quần quật cả ngày và đến khi mặt trời lặn, căn nhà lợp xong bằng cỏ khô. “Ta có thể ngủ trong nhà riêng của mình đêm nay,” nó nói, và sau đó, dọn giường trong góc và chẳng mấy chốc đã ngủ say. 

    Đến tối, hổ trở lại làm việc ở ngôi nhà mới của mình. Khi nhìn thấy nhà, hắn dụi mắt vì nghĩ rằng mình đang mơ. Căn nhà đã được lợp bằng cỏ khô. 

    “Chắc chắn có ai đó đã giúp ta,” hổ tự bảo khi bước vào cửa. Cảnh đầu tiên hắn nhìn thấy khi bước vào cửa là một con hươu sừng to đang ngủ say trên giường trong góc. "Mầy là ai và đang làm gì trong nhà của tao?" hắn xổ giọng trầm nhất của mình. 

    Hươu giật mình thức dậy. "Mầy là ai và đang làm gì trong nhà của tao?" hươu đực nói bằng giọng trầm nhất của mình. 

    “Đây không phải là nhà của mày. Đây là của tao. Tao đã tự mình xây dựng nó,” hổ nói. 

    “Đây là nhà của tao,” hươu nói. "Tao đã tự mình xây dựng nó." 

    “Tao đã phát quang và dọn dẹp khu đất,” hổ nói, “Tao xây tường các bên và làm cửa ra vào và cửa sổ.” 

    “Tao đã bắt đầu dọn dẹp khi đất còn hoang,” hươu nói. "Tao đặt nền móng và lợp mái nhà bằng cỏ khô." 

    Hươu đực và hổ cãi nhau suốt đêm, không ai chịu thua ai. Vào lúc bình minh, chúng quyết định rằng chúng sẽ sống cùng nhau ở đó. 

    Đêm hôm sau, hổ nói với hươu đực, “Tao sẽ đi săn. Mầy lấy nước và chuẩn bị sẵn củi để đốt lửa. Tao đói lắm khi trở về.” 

    Hươu đực đã chuẩn bị sẵn củi và nước.  Gần tối,  hổ quay lại. Hắn mang về nhà cho bữa tối xác một con hươu đực thật đẹp. Hươu đực không thèm ăn và đêm đó nó không ngủ giấc nào. 

    Ngày hôm sau, hươu đực nói rằng nó sẽ đi săn. Nó bảo hổ hãy chuẩn bị sẵn củi và nước khi nó quay lại. Hổ đã chuẩn bị sẵn củi và nước. Hươu đực quay trở lại, mang theo xác của một con hổ lớn. 

    “Ta gần như chết đói,” hươu nói. "Chúng ta hãy ăn tối ngay lập tức." Con hổ không thèm ăn và không ăn miếng nào. 

    Đêm đó cả hổ và hươu đực đều không thể ngủ giấc nào. Hổ sợ  hươu đực sẽ giết hắn nếu hắn nhắm mắt trong một phút, và hươu  sợ  hổ sẽ giết nó nếu nó ngủ hoặc thậm chí giả vờ ngủ. Do đó, nó tiếp tục tỉnh táo.  

    Vào buổi sáng,  hươu đã rất mỏi vì giữ nguyên một vị trí quá lâu. Nó khẽ lắc đầu. Khi làm vậy, sừng của nó đập vào nóc nhà.  gây ra một âm thanh khủng khiếp. Hổ nghĩ rằng hươu đực sắp chồm lên và giết chết hắn. Hắn nhảy vọt tới cánh cửa và chạy biến  ra khỏi nhà. Hắn chạy và chạy cho đến khi thật xa, thật xa căn nhà lợp bằng cỏ khô. 

    Hươu đực nghĩ rằng con hổ sắp chồm lên và giết chết nó. Nó cũng vọt cửa chạy vụt cho đến khi khuất xa, xa căn nhà lợp bằng cỏ khô. Hổ và hươu đực vẫn chạy trốn nhau cho đến tận ngày hôm nay. 

    Ngôi nhà mái cỏ khô nằm chờ ở nơi không quá cao cũng không quá thấp, không gần cũng không xa sông, không dưới tán cây quá rậm rạp, cũng không phải ngoài trời nắng gắt. Nó đợi chủ đến ở và đợi mãi cho đến khi mệt mỏi đến nỗi nó đổ xuống thành một đống.

 

(Hươu là loài ăn cỏ nhưng trong truyện này, tác giả cho rằng hươu có thể ăn thịt. Đó chỉ là hư cấu của tác giả để cho truyện thêm phần gay cấn. Thực ra, hươu cũng không ăn miếng thịt hổ nào. Nó chỉ mang xác con hổ về để dằn mặt hổ mà thôi.)

 

Nguồn:

Why the Tiger and the Stag Fear Each Other,

Elsie Spicer Eells, January 22, 2015, fairytalez.com.

Tranh minh họa của ChatGPT được gắn giọng đọc của AI.

 



READ MORE - Truyện cổ Brazil: LÝ DO HỔ VÀ HƯƠU SỢ NHAU - Nguyễn Khắc Phước kể