Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, February 20, 2026

HOA THỨC GIẤC










HOA THỨC GIẤC

Dưới ánh mai vàng và nắng xuân ấm áp, những vần thơ  như những nốt nhạc của đất trời. Mỗi bài là một cảm xúc, một khoảnh khắc: có lúc lặng như bóng cội rễ quấn đất, có lúc rộn rã như tiếng trống giao thừa, có lúc dịu dàng như nụ cười đầu xuân, có lúc bồi hồi như ký ức tuổi thơ giữa làng quê. Tết và Xuân trong thơ là mùa đổi mới bên ngoài và là mùa khơi dậy tình yêu thiên nhiên, gia đình và những giá trị tinh thần bền lâu. Ta cảm nhận được hương xuân, nghe thấy tiếng chim, tiếng gió, thấy sắc hoa chen vào cuộc sống để lòng nhẹ nhàng, ấm áp và ngập tràn hi vọng. Đây là mùa của sự trở về, của đoàn viên, của tình yêu thương và những ước vọng mới. Từng câu thơ soi sáng tâm hồn người đọc như những giọt nắng đầu xuân. (VTNM)

+++

 

BÓNG CỘI LẶNG


Rễ quấn bao năm giữ đất trầm,
Thân nghiêng bóng xế lặng thinh câm
Sương sớm phủ cành phai sắc cũ,
Gió xuân thoảng nhẹ khép hương thầm
Ngỡ đã thôi xuân rời bến mộng
Nào hay nắng ghé ấm bên thềm
Một đóa vàng lên không rực rỡ
Chỉ bền như đất , chẳng cần chăm!

 NGÔ HẢI

++++

XUÂN VỀ TRÊN QUÊ HƯƠNG TÔI 

Xuân về gió thoảng bờ ao 
Khói lam chiều quyện ngọt ngào mái tranh 
Dòng sông nước mát trong xanh 
Cho nhiều hoa trái an lành sắc xuân 
Mai vàng hé nụ trước sân 
Mẹ vui gói bánh bao lần chờ con 
Cha ngồi chăm nụ mai non 
Nghe xuân đầu ngõ trông con trở về 
Cúc vàng nhuộm thắm đường quê 
Làng hoa khoe sắc lối về thênh thang 
Văng vẳng khúc hát nhạc vàng 
Bồi hồi bước giữa hai hàng cau xanh 
Về quê không khí trong lành 
Thoảng mùi rơm rạ cánh đồng ngát hương 
Tuổi thơ bỗng hiện nhớ thương 
Bao năm xa xứ vấn vương trong lòng. 
 
Lê Hồng Trứ

+++

XUÂN QUÊ
Lê Liên

Xuân về ngang bến sông xưa
Con đò nằm đợi gió lùa bãi xanh
Khói rơm bay mỏng mái tranh
Ủ thơm ký ức ngọt lành tuổi thơ.
Mẹ hong nắng ấm bên bờ
Lá dong rửa sạch, đợi chờ bánh xanh
Cha ngồi chẻ lạt hiền lành
Tiếng dao khẽ chạm mong manh chiều tàn.
Giếng khơi trong vắt trăng ngàn
Soi bao năm tháng cơ hàn đã qua
Cành mai trước ngõ nở hoa
Như lời đất mẹ thiết tha gọi về.
Bao năm lặn lội sơn khê
Tóc pha sương gió, chân quê vẫn còn
Nghe xuân rót xuống tâm hồn
Thấy mình bé lại vuông tròn ngày xưa.
Giao thừa trống vọng xa đưa
Khói hương quyện gió bốn mùa đoàn viên
Xuân không chỉ đến ngoài hiên
Mà trong huyết mạch tổ tiên âm thầm.

Lê Liên

+++

EM MÃI LÀ MÙA XUÂN 

Áo mới Xuân không thay 
Vẫn đẹp màu năm cũ 
Nét Xuân hoài quyến rũ 
Chiếm ngự cả hồn thơ !... 

Ta đan dệt ước mơ 
Bằng câu từ chín nở 
Chất lọc màu mây tơ 
Tặng Xuân cũ...em chờ 
 
Ta mãi vẫn tôn thờ 
Áo Xuân màu năm cũ 
Kiêu sa hồn tinh tú 
Chắp cánh thơ ta bay... 

 Bùi Nguyễn Long

++

NHỚ XUÂN XƯA

Xuân này về lại quê xưa
Nơi ta một thuở tắm mưa vui đùa
Nhớ giàn hoa bí chen đua
Cạnh giàn hoa mướp gió lùa nhà anh

Nhà anh tựa mũ rộng vành
Che nghiêng bóng mát mái tranh rợp tình
Em càng lớn lại càng xinh
Nên anh để ý rập rình ngó sang

Thanh mai trúc mã cùng làng
Múa vài con chữ bên nàng thơ ca
Hồn thơ khẽ chạm trăng ngà
Chuyện tình mây gió bay xa vượt ngàn

Môi thơm má lúm gửi sang
Ghé tai hôn nhẹ duyên nàng lặng thinh
Anh đâu cố ý, vô tình
Cơ duyên lại nắm tay mình nữa cơ
....
Bao năm ký ức tuổi thơ
Xuân xưa lắng đọng chẳng mờ thời gian 

Thanh Lan Le

+++

TÌNH YÊU THIÊN NHIÊN 

 Ta yêu rừng như yêu một giấc mơ 
 Nơi lá hát những khúc ca thì thầm gió 
 Nơi nắng đậu trên vai chiều rất nhỏ 
 Vẽ lên trời màu thương nhớ xanh trong 

 Tôi yêu biển như yêu một tấm lòng 
 Rộng và sâu ôm bao điều bí mật 
 Sóng kể chuyện ngàn năm chưa từng tắt 
 Hôn bờ cát bằng nỗi nhớ mênh mang 

 Tôi yêu núi - dáng đứng giữa mây ngàn 
 Vững chãi lắm như niềm tin lặng lẽ 
 Dấu mưa gió vẫn âm thầm mạnh mẽ 
 Giữ bình minh trên đỉnh núi cheo leo 

 Tôi yêu sông trôi lặng giữa trăng treo 
 Mang phù sa như mang đầy kỷ niệm 
 Chảy qua đời như nhịp tim êm dịu 
 Tưới tâm hồn những khoảng đất cằn khô

 Thiên nhiên ơi! 
 Dạy cho tôi yêu quý sông hồ 
 Yêu cuộc sống những thác ghềnh mưa đổ 
 Yêu lặng lẽ nhưng bền lâu mến mộ 
 Để con tim luôn rộng mở, được yêu 

 Phu Phan

+++

HẠNH PHÚC 

Vạt nắng hồng rơi lướt nhẹ nhàng 
Âm thầm gió khẽ ghẹo vườn Trang 
Nhành Mai lớn búp thơm ngào ngạt 
Khóm Cúc đầy hoa đẹp rỡ ràng 
Rộn rã xuân về ong bướm lượn 
Nồng nàn khách lại cháu con sang 
Gia đình hạnh phúc đời viên mãn 
Nguyện ước bình an khắp cả làng. 

 Lâm Băng Phương

+++

NẮNG XUÂN

Nắng vàng trải nhẹ cành mai
Bướm ong vờn lượn bóng dài ngất ngây
Hương xuân khoe sắc lan đầy
Chao mình nhạt cả ướp lây đất trời
Nhẹ nhàng cõng gió khắp nơi
Câu thơ Lục Bát trao lời yêu thương
Bóng ai lạc giữa dặm trường
Thả trôi nửa mảnh vấn vương chiều tà
Tháng ngày in dấu đường xa
Gót chân lạc giữa quê nhà miên man
Xuân sang nẩy lộc nụ tràn
Cúc Đào xoè nở xen đan nắng vàng
Mây vờn mãi miết lang thang
Sương rơi chạm tán lá bàng buông trôi
Tình anh nhung nhớ bồi hồi
Bên bờ giấc mộng lả lơi tim hồng .

Phạm Bảo Trân

+++

BƯỚC CHÂN TRỞ VỀ

Bao tháng năm hoang đàng
Cỏi lòng con mênh mang
Ngại ngùng bước từng bước
Đường về dài thênh thang.
Bước chân con mỏi mệt
Vì lỗi tội riêng mang
Con cậy trông tình Chúa
Ngài từ ái khoan nhân.
Lời cầu nguyện xin vâng
Cậy trông nơi danh Mẹ
Xin giúp con mạnh mẽ
Nhanh bước chân trở về.
Giã từ mọi đam mê
Danh,lợi, thú, tiếc nuối
Phận con người yếu đuối
Quyết trở về Ngài ơi !
Giêsu con Chúa Trời
Luôn giang tay chờ đợi
Gọi con xa vời vợi
Về với Chúa tình yêu.
Ôi tình Chúa cao siêu
Ngài làm người khiêm hạ
Trái tim Ngài bao la
Hồn con thầm cảm tạ.
BS Hồng Phúc

++

NỤ CƯỜI XUÂN 

Sớ đầu năm về những...nỗi buồn 
Ngồi buồn viết Sớ đầu năm 
Cáo Trời - Cáo đất - Cáo Ông cáo Bà 
Chuyện vui kể hết năm qua 
Chuyện buồn giờ kể gọi là... kể sau 
Nỗi buồn nào có tên đâu 
Mọc ra như cỏ như rau ngoài vườn 
Lăng nhăng lện nhện mười phương 
Gom thành một mớ nỗi buồn... có tên 
Buồn vì nhớ ?! Buồn vì quên ?!... 
Đôi khi nửa nhớ nửa quên... cũng buồn 
Vái trời tôi lạy ông luôn 
Chuyện vơ chuyện vẩn cũng buồn hả ông 
Buồn lai láng - Chảy thành sông 
Nó mà ra biển còn mong nỗi gì 
Buồn khô héo cả xuân thì 
Buồn ngơ buồn ngẩn chỉ vì...lỡ yêu 
Thật tình chẳng dám nói điêu 
Nhiều khi vui quá cũng liêu xiêu... buồn 
Buồn vì được mất thiệt hơn 
Chao ôi buồn thế chắc buồn cả năm 
Ba mươi cũng giống mười rằm 
Những đêm trời tối trăng nằm ở đâu 
Ngẫm đi ngẫm lại nhức đầu 
Buồn mà không biết vì sao lại buồn 
Buồn lẻ bóng , buồn cô đơn 
Buồn câm nín lặng như đờn đứt dây 
Buồn vì giựt nợ trắng tay ... ...
Vì người trúng số ở ngay cạnh nhà 
Ông trời sao chẳng thương ta 
 Người ăn không hết người ra... thế này 
 Bao giờ mới chấm dứt đây 
 Cái buồn nó lấn hết ngày sang đêm 
 Thôi thì chẳng dám kể thêm 
Sợ làm ô nhiễm trước thềm mùa xuân 
 Đàn bà cho chí đàn ông 
 Trẻ con cho chí tuổi xuân đương thì 
 Buồn vơ buồn vẩn ích gì 
 Sao không tinh giảm bớt đi đỡ phiền 
Cái buồn cũng lắm nhân duyên 
 Cứ không vừa ý nó liền mọc ra 
 Nó chẳng ở chỗ nào xa 
Nó to nó mạnh vì ta vỗ về 
 Bây giờ cho nó về quê 
 Nằm im một chỗ bốn bề lặng thinh 
 Một câu nói nhỏ thật tình 
 Nó êm ru mãi thì mình...êm ru 
 Giá như...rồi... lại giá như 
 Mùa xuân mãi mãi vô tư thế này 

 Nguyễn Kim Nhân

+++

NGƯỜI MUA HOA

Này cô bé! Bán anh giỏ hoa đầy nụ
Chưng được lâu trong những ngày xuân
Mắt em hững hờ có vẻ bâng khuâng
Hay chờ đợi...người yêu chưa kịp đến

Dòng sông lững lờ, lục bình trôi đầy bến
Nước thuỷ triều lên xuống cứ đầy vơi
Đứng lặng thinh, sao chẳng nói một lời
Người mua hoa ngỡ ngàng thêm áy náy

Mẹ dặn em đem hoa ra để đấy
Chỉ bán cho ai cỏ đủ tình duyên
Bao xuân qua em cố giấu niềm riêng
Thật khó nói...phận em là con gái

Anh hiểu rồi, hoá ra là vậy.
Hoa nõn xinh, hương sắc giống với người
Em mỉm cười như một đoá hoa tươi
Lòng tự trách...sao mình không đến sớm

Nguyễn Phi

+++

TRỐNG VẮNG MÙNG BA!

Mùng Ba em không về thăm tôi sao?
Mấy năm xa cách, em giờ phương nào?
Năm nay tôi vẫn chưng cành đào tết
Như em từng đứng bên tôi, xuyến xao!
Vẫn nhớ ngày xưa em mặc áo đỏ
E ấp dừng xe, bước chân vào nhà
Tôi rộn ràng cùng nhóm học trò nhỏ
Đứa nào cũng âu yếm gọi "Papa"!
Em cũng rất vui nhưng không hòa nhập
Ánh mắt long lanh, chỉ lặng lẽ cười
Ngày ấy em cười nên bây giờ khóc
Tình thoắt bay rồi như mây dần trôi...
Năm nào tôi cũng mong ngày mùng ba
Dù biết mong chi, chỉ là vô vọng
Trái tim hao gầy như trang giấy mỏng
Người đã không về là không về đâu!

Thành Công Lý

+++

GIAI ĐIỆU HỒNG 

“Sớm nay tiếng chim thanh 
Trong gió xanh 
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình” 
(Đoàn Phú Tứ) * 

Mùa Xuân về trên đất nước, bâng khuâng… niềm thi cảm theo dòng… rộn rã sắc màu. Dưới ánh mai hồng, nét tinh khôi hồn nhiên con trẻ, se sua áo mới; sự tất bật con người trang hoàng nhà cửa đón Tết sinh động. Nhịp sống rộn ràng trên phố thị. Từ quán cà phê, âm nhạc vang lên, khách du xuân thưởng thức hương cà phê diệu kì. 
Ta đắm say, lãng quên những muộn phiền năm cũ… Ngày xuân trôi nhanh quá mà nghe lòng luyến tiếc. Một cung đàn thật đáng yêu trong cuộc sống! * 

Chút se lạnh… để yêu thương 
Đóa hoa hé nở bên đường, ven sông
Phù sa lãng đãng theo dòng 
Tinh khôi sắc thắm, tình nồng trong tâm . 
Ngô nghê… nét bút phân vân 
Giọt hương thi cảm trong ngần đắm say 
Hương Xuân hòa điệu sắc màu 
Hồng thơ thổn thức, giọt châu tâm hồn . 
Âm vang sóng nhạc hoàng hôn 
Hương hoa hòa quyện tơ đồng nhã ca 
Xuân sơn giáng ngọc mặn mà 
Yêu sao khoảnh khắc hoàng hoa tơ lòng! 

Tri Tran Binh

+++

NGỰA HAY 

 Mùa xuân vang tiếng ngựa phi 
Thành công mã đáo những gì vượt qua 
Phi nhanh đến cả sơn hà 
Ấm no hạnh phúc mới là ngựa hay 
 Cánh đồng hoang ố lâu nay 
Thay màu xanh lá với ngày tháng năm 
Nhã tơ xây mộng đêm nằm 
Sao cho sánh bước tháng năm với đời 
 Cánh đồng khởi sắc muôn nơi 
Năm châu sánh bước ta thời ấm no 
Sang giàu độc lập tự do 
Là niềm hạnh phúc chăm lo dân lành 
 Vững vàng tiến bước lên nhanh 
Nghìn năm giữ được màu xanh vươn chồi 
Quyết tâm quyết chí quyết rồi 
Việt Nam độc lập muôn đời ấm no . 

 Tiến Cao Đỗ (Ba Đỗ)

+++

TẾT ĐOÀN VIÊN
Đông qua xuân hát khúc giao hoà
Đoàn viên ấm áp khúc hoan ca
Tết sum vầy gia đình đầm ấm
Xuân bang giao bằng hữu khai hoa
Nâng chén rượu mừng vui đoàn tụ
Cạn chén trà thơm nghĩa tào khang
Xuân mới bên nhau cùng tiêu khiển
Tình nghĩa xuân hơn ngọc hơn vàng

Ha Thanh Nguyen

++


READ MORE - HOA THỨC GIẤC