TRĂNG TRONG TRUYỆN NGẮN ‘KIM YÊU’
Mời nhấp chuột đọc truyện ngắn:
Một câu chuyện buồn nhưng lại nhắn
gửi ta một thông điệp trong cuộc sống đâu phải "Chuyện thường ngày ở huyện"
mà ta thường bỏ qua. Hàng ngày ta sống bên cạnh những điều chân thực, giản dị,
tốt đẹp, nhưng vì nó quá quen thuộc, quá gần gũi đến mức ta chẳng nhận ra thậm
chí coi thường. Chỉ đến khi ta trả giá quá đắt, đánh mất mình vì sự tin yêu mù
quáng thần tượng nhưng lại là những giả dối, hào nhoáng hời hợt bên ngoài, ta mới
chợt nhận ra đã để vuột mất những điều quý giá vô ngần.
Vấn đề đưa ra trong truyện không mới,
nhưng với cách hành văn hấp dẫn, những nét hài hước dí dỏm khi tả về vẻ đẹp của
Vinh: "Ban đầu tôi cũng đâu dại mà tin, cũng tức giận khi nghĩ tới đôi
chân vòng kiềng, cái mũi hếch và đôi môi cong tớn của mình nhưng thằng Chủ cứ một
hai bảo cả xã chẳng có ai chân thẳng như tôi, con Kim còn quả quyết mũi tôi thực
ra đâu có cong, nhìn còn đẹp là đằng khác... Tôi rộn ràng niềm tin mình đẹp
trai nhất xã từ đó, từ hồi mới 13, 14 tuổi". Đan xen với cảm xúc rung động
của tuổi mới lớn ngơ ngẩn chân thành mơ mộng với kết cục buồn. Lòng ta lắng lại
thương cảm cho "Kim yêu" và tiếc cho Vinh chàng trai chân quê yêu cô
tha thiết.
Ấn tượng nhất là hình ảnh ẩn dụ -
trăng: người ta thường ví trăng với người con gái. Và ở đây lần lượt trăng xuất
hiện biểu đạt nỗi lòng của Kim, sự diễn biến tình cảm tâm tưởng từ lúc là thiếu
nữ hồn nhiên trong trắng đến khi vướng vào cuộc tình lầm lỡ. Và là tình yêu
chân thành của Vinh: anh thao thiết dõi theo Kim, đồng cảm cùng Kim. "Bữa
đó, chưa phải trăng ngày rằm nhưng trăng sáng đẹp", Kim vẫn thơ ngây trong
sáng lành lặn. Bữa khác, vẫn “chưa phải trăng ngày rằm nhưng trăng cũng đẹp tựa
trăng bữa trước" nhưng Kim có chuyện rồi: "Vẫn cười. Vẫn nói, nhưng
sao mà buồn mà ngơ ngác đến vậy, hở Kim? Cả tối, tôi nhìn trăng uể oải rắc
sáng. Cả tối tôi im lặng bên Kim". Khi Kim nhận ra mình đã mang trong bụng
đứa con của kẻ sở khanh là Hoạt. Cô tuyệt vọng, đau đớn, tiều tụy thì:
"trăng cữ rằm mà sao héo úa". Đúng! Kim đang ở độ tuổi mơn mởn trăng
tròn rộ đẹp. Cái tuổi quý nhất, đẹp nhất của người con gái, vậy mà cô mất hết,
mất vì một kẻ phóng đãng. Không thể cam chịu nhẫn nhịn sự tuyệt tình chối bỏ
trách nhiệm của kẻ "ăn bánh chạy làng". Cô mạnh mẽ quyết liệt phải
tìm cho ra kẻ đã bỏ cô, bỏ giọt máu của hắn sau khi đã "no xôi chán
chè". Dù hắn chẳng xứng đáng với cô, cô cóc cần, nhưng cô bắt hắn phải có
trách nhiệm, con cô cần có bố và lại trăng: "Trăng qua rằm. Sáng vằng vặc".
Câu chuyện cũng chuyển tải tiếp một
điều: Hỡi những cô gái tuổi đầu đời khi yêu hãy thận trọng với đối tượng mà
mình trao thân gửi phận. Và nếu trót lỡ lầm hãy đứng dậy ngẩng cao đầu mà sống
mà làm lại cuộc đời.
Một câu chuyện gợi nhiều suy ngẫm!
Ảnh tác giả Trịnh Thị Nhâm do Đặng Xuân Xuyên gởi đăng.
.jpg)
No comments:
Post a Comment