![]() |
| Trần Thị Lan Anh |
CHIỀU RƠI PHẬN NGƯỜI
Trần Thị Lan Anh,
Aschaffenburg, Germany
Chiều rơi xuống, phủ đầy những phận người đã từng yêu, từng hi vọng, và từng thất vọng. Những khoảnh khắc ấy như những chiếc váy cưới rách nát trong gió mưa, xếp lại phía sau lưng đời, vừa đẹp vừa xót xa. Mỗi người đi qua những nẻo đường riêng, quen với gió lùa và cả những cơn bão bất chợt của cuộc đời. Họ bỏ lại phía sau những mong đợi chưa trọn vẹn, những tình cảm thừa thãi mà chưa ai nhận ra. Có người mang nỗi buồn cả mùa đông, có người vá víu trái tim với tấm chồng đã phai màu, và có những người đứng lặng nhìn tóc mình rụng trong đêm dài, chờ một tin nhắn từ người cũ mà biết rằng có lẽ chẳng bao giờ đến.
Đàn ông thường quen những chuyến đò đi qua bến lạ, hẹn hò trăm câu nhưng chẳng nhớ hết khuôn mặt, chẳng giữ nổi lời hẹn. Đàn bà thì khác, họ quen một nhịp câu duy nhất, và khi cơn đau chạm tới, đau ấy thấm vào cả đời, thấm vào từng ký ức, từng giấc mơ chưa trọn. Có những người bưng kín nụ cười, ôm gối ngủ mà trong lòng chất đầy những lời thề chưa thành, những hi vọng đã bị chôn kín. Có những người đi giữa phố đông, trên con đường quen thuộc sau giờ tan làm, mà hồn vẫn lạc bước, quên cả lối về, quên cả chính mình trong dòng người hối hả.
Chiều chôn những lời thề, chôn cả tuổi ngọc và những mê muội tình yêu mà con người trao đi một cách trọn vẹn. Có những người một kiếp sống lặng thinh, chưa từng oán hận, chỉ âm thầm xót xa. Họ yêu, họ thương, nhưng không dám nói, không dám đòi hỏi, để rồi mọi thứ trôi qua như cơn mưa nhè nhẹ, lặng lẽ và thấm vào lòng. Có người cưới vội để quên đi một người hôm qua đã phụ mình, có người trở nên vô tình để khỏi phải đau thêm lần nữa với những mối tình dở dang. Có người đứng giữa lỡ làng, làm mẹ đơn độc, đối diện với những cơn mưa cuộc đời mà không có bờ vai ai để dựa.
Thương nhất là những kẻ ngày xưa yêu trọn đời, tin trọn tình, nghĩ rằng chẳng ai có thể thừa thãi trong đời mình. Họ yêu, nhưng tình yêu ấy chẳng còn nguyên vẹn khi thời gian trôi đi, khi con người đổi thay, khi những lời thề xưa bị quên lãng. Chiều trôi qua, phận người cũng trôi theo, và chẳng mấy ai còn giữ nổi một lời yêu xưa. Chỉ còn gió thổi như mưa, rơi vào những kẻ từng thừa niềm tin, từng trao đi trọn trái tim mà không nhận lại gì, hoặc nhận lại sự cô đơn trống trải.
Mỗi con người đều mang theo mình một câu chuyện chưa kể, một vết thương âm thầm, và một chút hy vọng mong manh. Trong chiều rơi, tôi nhìn thấy đủ mọi gương mặt, đủ mọi số phận – từ người đàn bà bươn chải với cuộc đời, người đàn ông lạc lối giữa những chuyến đò tình ái, cho đến những đứa trẻ lớn lên mà chưa kịp biết tình yêu là gì. Mỗi số phận đều đặc biệt, đều mang trong mình những niềm vui và nỗi đau, những sự hy sinh và những mối tình chưa trọn vẹn.
Tôi nhớ một chiều cuối tuần, ngồi một mình bên quán cà phê cũ, nhấm nháp ly cà phê nóng và nhìn ra phố vắng, nơi từng cùng anh đi bộ qua hàng cây vàng. Tiếng lá rơi xào xạc dưới chân như nhắc nhở về những điều đã mất, về những phận người từng trao đi niềm tin trọn vẹn. Cái cảm giác cô đơn ấy vừa quen vừa lạ, vừa buồn vừa đẹp, khiến tôi nhận ra rằng tình yêu không chỉ là nhận lại mà còn là trải nghiệm, là bài học sống và là cách con người học cách trân trọng từng khoảnh khắc.
Những chiều như thế dạy tôi rằng, phận người chẳng bao giờ bằng phẳng. Nó vừa đẹp đẽ, vừa xót xa, vừa mong manh nhưng cũng đầy kiên cường. Ai cũng từng yêu, từng thất vọng, từng cô đơn. Nhưng cũng chính những vết thương, những ký ức chưa trọn vẹn ấy làm nên sự trưởng thành, làm nên cách con người học cách yêu lại, học cách buông, học cách trân trọng những khoảnh khắc còn lại.
Những khoảnh khắc ấy, dù nhỏ bé, cũng đủ khiến trái tim xao động. Tôi nhìn những người đi qua đời nhau, những tình yêu đến rồi đi, những người lặng thinh chịu đựng mà chẳng oán than. Họ là minh chứng cho sự đa dạng của cuộc đời, cho thấy rằng nhân sinh không chỉ là những niềm vui, mà còn là những nỗi đau, những mất mát, những điều chưa trọn vẹn. Và trong từng khoảnh khắc ấy, con người lại học cách trưởng thành, học cách yêu và sống trọn vẹn hơn với bản thân.
Chiều rơi xuống, và trong tôi dâng lên cảm giác vừa xót xa, vừa dịu dàng. Tôi thấy mình trong những phận người ấy – từng yêu, từng tin, từng trao đi cả trái tim – và cũng học cách buông bỏ, học cách đi tiếp mà vẫn giữ được những ký ức đẹp nhất. Bởi lẽ, yêu không chỉ là nhận lại, mà còn là cách trải nghiệm, là cách trân trọng từng phút giây và từng con người đi qua đời mình.
Cuộc đời, giống như những chiều rơi, không cho phép chúng ta giữ tất cả. Nó cho đi, lấy lại, thử thách và dạy chúng ta cách trân trọng từng khoảnh khắc. Mỗi lời thề, mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt đều trở thành một phần của ký ức, một phần của trái tim, và một phần của nhân sinh. Những phận người như vậy, dù cô đơn, dù mất mát, vẫn đẹp đến mức khiến người ta phải dừng lại và chiêm nghiệm.
Và tôi hiểu rằng, tình yêu, dù trôi qua hay bị lãng quên, vẫn dạy ta bài học về cuộc đời. Nó dạy ta kiên nhẫn, dạy ta biết hy sinh, dạy ta trưởng thành và trân trọng. Nó dạy rằng, trong mỗi phận người, dù nhỏ bé hay lớn lao, đều có câu chuyện riêng, đều có nỗi đau và niềm vui, đều có những chiều rơi nhưng cũng đầy ánh sáng hi vọng.
Chiều trôi qua, phận người cũng trôi theo, nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn những ký ức, những bài học, và những trái tim đã học cách yêu, cách buông và cách tiếp tục bước đi. Gió thổi, mưa rơi, và tôi nhận ra rằng, trải nghiệm ấy – dù đau, dù cô đơn – chính là điều làm nên giá trị nhân sinh, làm nên sức sống nội tâm, và làm nên trái tim con người, biết yêu và biết sống đến tận cùng.
T.T.L.A.Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

No comments:
Post a Comment