Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, November 10, 2025

HAI THẾ GIỚI MỘT ĐƯỜNG TÀU - Thế Lăng

 

Tác giả Thế Lăng

HAI THẾ GIỚI MỘT ĐƯỜNG TÀU

Thế Lăng

 

Tuổi thơ tôi gắn liền với đường lộ Một. Ngày tôi đi, con đường trước mặt nhà bị cày lên loang lổ, người ta đang nắn thẳng Quốc Lộ đoạn từ cầu Mỹ Chánh ra thẳng cầu Quảng Trị chạy song song với đường sắt. Công trình này ngắn hơn, tiện lợi hơn, bỏ đi ít nhất là ba bốn khúc cua quẹo, lên dốc và xuống dốc. Với tiến độ thi công bằng cơ giới do hãng RMK thực hiện được xem là nhanh, đường rộng và đẹp hẳn lên. Có điều tôi không hiểu được tại sao phải phá banh con đường cũ, mục đích là gì?

 


Bây giờ khi trở lại con đường đã được trùng tu và làm mới, dưới một cái tên khác, âu đó cũng là thay đổi, cũng là bể dâu, có một chút gì tiếc nuối, nhớ nhung...

Chạy theo đường tàu, mà đường tàu thủa đó tịnh không có một bóng người, ga tàu lúc bấy giờ toàn là ga nhỏ, người ta gọi là ga xép, gồm ga mỹ Chánh, ga Trường Sanh, ga Diên Sanh và ga lớn Quảng Trị. Nhà ở gần với đường tàu nhất cũng phải hơn hai trăm mét. Đường tàu như lằn ranh phân chia, bên trên đường tàu là vùng oanh kích tự do, bất cứ lúc nào, chỉ cần một di biến động lạ là sẵn sàng đón nhận pháo cấp tập. Từ năm 1966, hầu như xe lửa không còn lưu thông từ Huế ra và chiều ngược lại. Cũng trên đoạn đường này, các khu vực như Lương Điền, Trường Vĩnh,Trường Xuân, Trường Thọ,... gần như hoàn toàn mất an ninh. Bên dưới đường tàu là vùng được xem là an toàn, đêm đêm người ở vùng trên xuống vùng dưới tá túc ở nhà người quen, sáng sớm lại trở về với nhà cửa, nương rẫy, hình thành hai thế giới một con đường.

Khi trở lại nhìn đường rầy thẳng tắp, từng chuyến tàu  rú còi khi qua cầu Bến Đá, hai bên bờ lộ của Quốc Lộ Một, nhà cửa, xí nghiệp, công sở, trường học... đông vui, hồi sinh kỳ diệu, không có thù, chỉ có bạn, dấu trong lòng dù có kẻ cho là đau xót, cũng có người xem là hào hùng, ai cũng vậy tránh nói ra, bởi lẻ vết thương đã kéo da non hay đã lành hẳn. Hai bên đường rầy đó, trên những trạng cát đó, bạn và thù nằm cạnh nhau, giả thử có một cảnh đời khác, ắt hẳn họ sẽ mời nhau đi uống cà phê, hay lai rai vài lon bia, nhắc nhớ làm chi, qua rồi mà, chừ con tui cháu tui, con anh cháu anh... chúng nó đã được sống tuy có hơi chật vật, nhưng cũng đủ đầy hạnh phúc.

Đường bây giờ là đường chung, người ta đốt nhang ở đài Địa Tạng chỉ là tưởng nhớ.

Đã trở lại rất nhiều lần, đi qua khe ông Tè, đi qua Bến Ông Quản, đi sâu vào vạt rừng tràm để nhớ ngày xưa đã một vài lần qua nơi đây, có lần tưởng tượng những hòn đá trấy xưa lăn lóc giũa đường tàu. Cũng thương cho một số người, ở bên trên đường tàu thuở ấy, họ bị giằng xé giữa ở hay đi, đi thì lấy gì để sống. Cho đến một ngày tất cả cùng đi.

Bây giờ mấy ai về mà làng trên xóm dưới vẫn đông vui. Ông bà ta dạy: Có mợ chợ cũng đông, không mợ chợ chẳng không bữa nào. Về để thấy, để nghe, khi đi vương vương một chút nhớ, một chút thương, một chút hờn, một chút lẫy...

Trời bắt đầu vào đông, như có một chút rét len lỏi vào lòng.

     SG 10.11.2025

     THẾ LĂNG

FB: Văn Thăng Lê

 

No comments: