XIN THÔI
Anh! Chàng trai hiêng ngang
Hồn tiêu dao phiêu hoang
Trong sương mơi chiều tàn
Trong đêm đen ngày vàng
Tìm vui anh lang thang - Đa mang!
Sao kìa! Ai bên anh
Quên chiều sang đêm thanh
Than thời gian qua nhanh
Lo ngày xuân phai xanh. Yêu anh!
Bên anh đầy giai nhân
Anh không tài phân thân
Xin bao nàng yêu anh
Quên tình vui mong manh. Chờ an lành!
Xin quên luôn ga lâng
Sao cung tầng nhiều dần
Cho lòng anh phân vân
Khi chiều thu man man. Ơi, trần gian!
Đưa chân trong chiều vàng
Anh xin thôi ngồi đàn
Xin ai ai đừng buồn
Xin thôi nghìn lần luôn. Đừng ghen tuông!
Nghĩa
Hành Thu 1984
Duy Toàn
VỀ NGUỒN 1
Thời gian ơi! Quay về thôi
Cho tôi lui bao ngàn năm
Tìm về nơi chân trời xa xôi
Cùng tình yêu như âm ba trùng khơi
Qua bao mùa chưa tàn
Chiều ! Ai vui đùa trên sông
Cho tôi xin chùm hương làn môi hồng
Cùng mi cười không âu lo về ươm lòng
Rồi mai khi thong dong trên con đường dài vô cùng
Tôi không vương buồn nơi trăng hoa sơn khê
Hay trên mi thơ trinh quê- chiều mưa về
Vì lời yêu đê mê- bay mau
Hồn Âu Cơ giờ nơi đâu !
Tôi không theo Long Quân làm mưa sầu
Tôi không tham công danh đời hoen màu
Cho tôi theo người lên non cao
Cùng người tôi yêu quên gian lao
Bay xa bay cao vào bầu trời nào
Còn thiên đường mai sau
Cho tôi đi! Nàng Âu!...
Cuối thu
1984
Lưu Lãng Khách
VỀ LẠI NGHEN EM
Có ai biết nắng đau mình lắm lắm
Khi phơi muôn ngàn lát vỡ trên sông
Có ai hay mỗi lần em xuống tắm
Là mỗi lần sông yêu đến tái tê lòng
Anh cũng vậy,những ngày em vắng bóng
Là u hoài trăn trở cũng như sông
Là vô số những chiều anh đứng ngóng
Rồi em đi đành cất bước phiêu bồng
Anh và sông cùng yêu người con gái
Cùng nhớ thương trông ngóng biết bao mùa
Một chiều hạ sông nằm phơi lòng dạ
Ôm chiếc ngà xinh xắn của em xưa
Nắng già nua nằm trên sông kể lể
Rằng sông yêu nàng hơn cả tình anh
Hãy về lại dẫu một lần, em nhé!
Kẻo sông buồn khi tóc chẳng còn xanh.
Cuối Hạ 1984
Lưu Lãng Khách

No comments:
Post a Comment