Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, February 4, 2023

TÔI MUỐN - Thơ: Sông Thu và thi hữu - Nhạc: Nguyễn Tuấn - Ca sĩ: Lâm Dung



TÔI MUỐN...

 

Tôi muốn được làm một bến sông

Ngắm người qua lại chuyến đò đông

Làm cây cầu nối hai bờ đất

Cho kẻ yêu nhau kết mặn nồng.



Tôi muốn được là một áng mây

Khi thì xanh biếc, cánh diều bay

Lúc thì chuyển xám đem mưa xuống

Cho ruộng mềm tơi những luống cày.

 

Tôi muốn được làm một cánh chim

Tự do bay lượn giữa trời im

Cất vang tiếng hót ca đời đẹp

Đem đến niềm vui bao trái tim.

 

Tôi muốn được làm ngọn gió lay

Nhị hoa xao động, phấn tung bay

Trĩu mùa quả hạt trên vườn ruộng

No ấm nơi nơi, hạnh phúc đầy.

 

Tôi muốn được là tia nắng mai

Báo ngày mới đến mở tương lai

Niềm tin, hy vọng đang chờ đón

Khép lại ưu tư những tháng ngày...

  Sông Thu

( 04/01/2023 )

 

Thơ Họa:   

 

CÒN CÓ GÌ HƠN

 

Có gì mà đẹp vượt con sông

Sáng tối người qua lại rất đông

Kết nối hai bờ chung lạc thủy

Nơi hò hẹn thắm đượm tình nồng

 

Có gì thơ mộng tựa làn mây

Thơ thẩn ung dung lớt phớt bay

Khi chuyển màu đen làm ướt đẫm

Đưa mưa xuống ngập cả nương cày

 

Có gì lãng mạn giống đôi chim

Cùng lướt tung bay dưới bóng im

Cùng cất cao thanh âm dịu ngọt

Cùng hòa tan hạnh phúc trong tim

 

Có gì thoảng nhẹ gió đang lay

Như cặp bướm vàng thoăn thoắt bay

Tận hưởng khí trời đang ấm áp

Trong vườn Xuân đến nét đong đầy

 

Có gì đẹp cỡ đóa hoa mai

Mơ mộng trong vườn gió lắt lay

Phát tỏa ánh dương cho cuộc sống

Mang theo hạnh phúc của từng ngày….

TẠ VƯƠNG KIM

 

TÔI YÊU

 

Tôi yêu bóng Nguyệt dọi dòng sông

Có dáng chị Hằng ngắm gió Đông

Ẩn hiện cây Đa cùng chú Cuội...

Đêm mơ huyền ảo...giấc say nồng.

 

Tôi yêu biết mấy những vầng mây

Thơ thẩn từng chiều gió cuốn bay

Trời Biển bao la không bến đợi

Đêm trăng vằng vặc ánh sao cày.

 

Tôi yêu lắm đó những loài chim

Tiếng hót bên trời chẳng lặng im

Báo hiệu Xuân về trên khắp nẻo

Êm đềm khúc nhạc rót vào tìm.

 

Tôi yêu cành Trúc gió lay lay

Lất phất mưa chiều quyện lá bay

Ngơ ngẩn hồn thơ...nhìn lá đổ

Chiều Thu góp nhặt...mộng vơi đầy.

 

Tôi yêu nắng ấm buổi ban mai

Muốn níu thời gian với tháng ngày

Xin trả tôi về thời bé dại...?

Dòng đời trôi mãi...hướng tương lai...

Đêm/4/1/2023

   Hồng Vân

 

HÃY TÌM CHO ĐƯỢC

                    

Hãy tìm cho được một dòng sông

Tinh khiết, trong xanh buổi cuối đông

Mai mốt xuân về, mây toả sáng

Ngày nay tháng tận, tiết chưa nồng

                     m

Hãy tìm cho được một bè mây

Ấm áp thênh thang thong thả bay

Mây sẽ cuốn đi sương khói lạnh

Chỉ còn nắng rỡ gọi trâu cày

                     m

Hãy tìm cho được một bầy chim

Mỏi cánh xuyên sơn đã lặng im

Phiêu bạt vừa xong, trên đỉnh núi

Nằm nghe gió nổi, nhớ trong tim

                     m

Hãy tìm cho được hỏa châu lay

Trên chiến hào xưa lửa đạn bay

Rực sáng tình thù soi uất hận

Pháo gầm đòi lại nước non đầy

                     m

Hãy tìm cho được sắc hoàng mai

Nơi tuổi thanh xuân, gởi hậu lai

Quang phục quê hương ngàn thủa trước

Vùng lên thệ ước đã bao ngày ...

Utah  4 - 1 – 2023

CAO MỴ NHÂN

 

TÔI MONG TÌM LẠI

 

Tôi mong tìm lại một dòng sông

Của thuở ngày thơ, buổi cuối đông

Theo mẹ bơi xuồng ra chợ Tết

Gió Xuân nhẹ thổi đượm hương nồng

 

Tôi mong tìm lại khoảng trời mây

Của thuở chơi diều gió lộng bay

Tiếng sáo lưng trời vi vút thổi

Ruộng đồng thẳng tắp luống trâu cày

 

Tôi mong tìm lại một loài chim

Bay lượn ngang trời lúc gió im

Cánh én chào Xuân mang vẻ đẹp

Thanh bình, yên ấm đậm trong tim

 

Tôi mong tìm lại gió tung bay

Mái tóc thơ ngây cứ nhẹ lay

Cô gái ngày xưa chung một lớp

Bây giờ nhung nhớ đã dâng đầy

 

Tôi mong tìm lại nắng ban mai

Tỏa ánh lung linh sáng mỗi ngày

Đem đến niềm yêu và hạnh phúc

Mở đầu hy vọng của  sinh lai

Songquang

20230104

 

TÔI MƠ

 

Tôi mơ được ngắm một dòng sông

Có bến đò ngang buổi chợ đông

Làm khách Việt kiều thăm xứ sở

May duyên tơ tóc ủ hương nồng

 

Tôi mơ mộng ở chín từng mây…!

Như cánh diều lên thoải mái bay

Thoạt nắng, thoắt mưa như trút nước

Cho thời vụ đúng đất hoang cày

 

Tôi mơ tổ ấm của đàn chim

Bay liệng trên trời gió lặng im

Tiếng hót véo von, đời sống đẹp

Niềm vui trọn vẹn mọi con tim…!

 

Tôi mơ gió thoảng lá cây lay

Hoa nhuỵ vàng ươm phấn thổi bay

Thời vụ được mùa đồng lúa chín

Dân cư no ấm gạo thơm đầy

 

Tôi mơ nắng lụa trải ban mai

Quý Mão ngày Xuân khách vãng lai

Hy vọng nghinh tân nên tống cựu

Ước mong năm mới đến đêm ngày…!

MAI XUÂN THANH

  January 04, 2023

 

TÔI GIỜ…

 

Tôi giờ chẳng muốn được làm sông

Chỉ ước nhìn đời lúc chợ đông

Mua chín bán mười, thôi đặt bẫy

Gió vui lan tỏa đọng hương nồng

 

Tôi giờ chẳng muốn được thành mây

Ước bão giông cuồng hết thổi bay

Chiếu đất màn trời vào cổ sử

Tươi dòng nhựa chuyển mượt mà cây

 

Tôi giờ chẳng muốn được như chim

Ước chốn yên bình sống lặng im

Xã hội không còn oan trái nữa

Dân lành hết nghẹn uất vào tim

 

Tôi giờ chẳng muốn bị lung lay

Gối mỏi chân chồn, tránh gió bay

Ngắm đóa vô thường tàn lại nở

Trăng soi giữa sóng nước vơi đầy

 

Tôi chừ chỉ ước mỗi ban mai

Được thấy tình người vẫn láng lai

Được thấy quê hương ngời nắng đẹp

Tự do, Dân chủ thắm tươi ngày…

Lý Đức Quỳnh

   7/1/2023



THEO Ý EM MUỐN

 

Thì em cứ vẫn mãi dòng sông,

Lờ lửng đừng trông có khách đông.

Để ngắm em mà không hối thúc,

Cho tâm thanh thản tỏa hương nồng.

 

Thì em cứ mãi một vầng mây,

Thanh thản trao tình thả cánh bay.

Để mặc trần gian anh thấp thỏm,

Xót xa đau đớn phận trâu cày.

 

Thì em cứ hãy là cánh chim,

Bay lượn tung hoành cây gió im.

Cứ tự do khơi bung nét đẹp,

Mặc anh thấp thỏm nhói con tim.

 

Thì em cứ gió phất lung lay,

Mặc sức quay quần vung cánh bay.

Đừng bận tâm lo anh sống khổ,

Mong em hạnh phúc mãi tràn đầy.

 

Thì em cứ trãi nắng hồng mai,

Chiếu tỏa tia tình thơ thới lai.

Đừng bận gì anh thân hoại sụp,

Tình ta cố nén xót từng ngày.

HỒ NGUYỄN

 (08-01-2023)

 

TÔI CÓ 

 

Tôi có tình thương rộng khắp sông

Thương người khốn khổ lạnh mùa đông

Lo toan cuộc sống mê danh vọng

Quên cả tình thương rất đượm nồng.

 

Tôi có trãi lòng như áng mây

Thương người ly xứ như mây bay

Đức tin chưa vững kềm Tâm Trí

Hải ngoại ngày đêm ráng sức cày.

 

Tôi có ước mơ như cánh chim

Thênh thang tung cánh giữa trời im

Hiền hòa bay lượn khung trời đẹp

Cất tiếng hót vang rộ̣n rã tim

 

Tôi có nguồn vui đến với THẦY.

THẦY TRỜI Phổ Độ Chúng sanh hay

Lựa dèo cứu thế Nhơn Sanh khổ

Thoát khổ trầm luân chốn đọa đày.

 

Tôi có niềm tin ánh sáng mai

Như Xuân đến Hạ nắng hằng ngày

Dữ Lành hai lẽ Ta nên chọn

Tu sửa Thân Tâm hưởng phước lai.

Mỹ Nga,

 08/01/2023 . ÂL ,17/12/Nhâm Dần.

 

NIỀM VUI

 

Niềm vui tôi muốn khắp non sông

Tấp nập chào xuân cho thật đông

Pháo nổ giòn tan lân địa múa

Hoa thơm thượng uyển tỏa hương nồng

 

Niềm vui lan tỏa cõi trời mây

Phố xá rộn ràng tà áo bay

Em với người thương say nắng ấm

Cho quên cực nhọc thể trâu cày

 

Niềm vui vỗ cánh khác chi chim

Theo hướng hừng đông hơi gió im

Tiếng hót líu lo trên núi nhạn

Tụng ca kết hợp của con tim.

 

Niềm vui rạng rỡ tựa hoa mai

Thoải mái tuổi già an thái lai

Bên cháu cùng con chung đón tết

Cho dù xuân hưởng chỉ dăm ngày.

Thái Huy

 1/08/23

 

TÔI MUỐN VÀ KHÔNG

 

Tôi muốn ngâm mình với nước sông,

Dưới trời xuân hạ hoặc thu đông,

Bên bờ ruộng tốt mầu xanh lúa,

Của đất quê hương đẹp thắm nồng.

 

Tôi chẳng ưa nhìn những đám mây,

Hoặc nhìn chim sáo nhẹ nhàng bay.

Mà trông trời thoáng mầu xanh thẳm,

Mầu của an vui thợ cấy cày !

 

Tôi không mơ mộng cuộc đời chim,

Bay lượn giữa trời gió lặng im.

Mà muốn làm người tranh đấu mãi,

Cho đời dân chủ đẹp hồng tim !

 

Tôi không mơ làm gió lung lay,

Xao động muôn hoa nhuỵ phấn bay.

Mà làm ngọn gió bừng bừng thổi,

Hạnh phúc trào dâng nhựa sống đầy !

 

Tôi chỉ muốn làm nắng sáng mai,

Và làm nắng mãi tái cùng lai.

Đầu trời cuối đất đầy hương ấm…

Thế giới ngàn năm đẹp mãi ngày !

Liêu Xuyên



TÔI THƯỜNG…

 

Tôi thường hay nhớ một dòng sông

Lờ lững chảy xuôi giữa xóm đông

Nơi đất quê xưa thời tấm bé

Bao lần trốn giặc ấm tình nồng.

 

Tôi thường hay ngắm những tầng mây

Tưởng tượng đời người từng lớp bay

Lẩn quẩn ngược xuôi không hướng định

Miên man ngày tháng khổ trâu cày.

 

Tôi thường hay ví mình là chim

Tung cánh dẫu trời gió chẳng im

Đi bụi non ngàn tìm bản thể

Chính mình khám phá với buồng tim.

 

Tôi thường hay ngóng gió cành lay

Xua bỏ sầu theo cát bụi bay

Cõi thế vô thường đời ngắn ngủi

Xót xa cảnh khổ lòng tràn đầy.

 

Tôi thường hay tắm nắng ban mai

Thanh thản không màn vị khứ lai

Hiện tại an tâm cùng thế sự

Thời gian cứ thế mỗi ngày ngày.

 Hải Rừng

10/1/2023



BÊN CHIỀU

 

Bên chiều ta đứng ngắm dòng sông

Ngắm cảnh mưa buồn buổi cuối đông

Ngắm cánh bèo trôi về bao lối

Và thương một thuở nhạt hương nồng

 

Bên chiều lặng lẽ ngắm ngàn mây

Ngắm nắng vàng loang lãng đãng bay

Ngắm cánh đồng xanh vòn ngọn bấc

Thương người vất vả những đường cày

 

Bên chiều núi thẳm ngắm đàn chim

Cất tiếng vang trời chẳng lặng im

Thả cánh tự do nào có ngại

Vang lừng khúc hát đến ngàn tim

 

Bên chiều lẩn thẩn ngắm sương lay

Ngắm lá vàng thu lả tả bay

Ngắm ánh tà dương qua ruộng rẫy

Thương đời mưa nắng lắm vơi đầy

 

Bên chiều ước vọng những ngày mai

Quốc thái dân an ấm áp ngày

Hướng đến xây đời tươi cuộc sống

Xuân này Quý Mão dậy tương lai

Hương Thềm Mây

   11.01.2023

   (GM.Nguyễn Đình Diệm)



ƯỚC CHI

 

Mong rằng ta giống một con sông

Lặng lẽ trôi đều dưới gió Đông

Cảm nhận dòng đời bao hạnh phúc

Chứng nhân cho những cuộc tình nồng

 

Ước gì cao ngất chín tầng mây

Thong thả yên bình lất phất bay

Cô đọng khi cần thành khối nước

Rơi trên mọi ruộng lúa trâu cày

 

Mong rằng thanh thoát tựa đôi chim

Bốn cánh vui đùa giữa gió im

Tận hưởng trời cao và ánh sáng

Tan hòa ngây ngất ở trong tim

 

Trong vườn hoa đẹp gió lung lay

Ta ước gì như cánh bướm bay

Vui nhộn lao xao đời rộn rã

Lâng lâng khi hạnh phúc đong đầy

 

Mong rằng sáng giống mặt trời mai

Chiếu tỏa dương  trần hương lắt lay

Định đoạt muôn đời cho cuộc sống

Ban ân cho thế giới từng ngày ....

 MAI NGA

(18/01/2023 )






READ MORE - TÔI MUỐN - Thơ: Sông Thu và thi hữu - Nhạc: Nguyễn Tuấn - Ca sĩ: Lâm Dung

THƠ VỀ TAM QUỐC CHÍ CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


 


SỰ THẾ
 
Sau núi là núi
Sau rừng là rừng
nơi này là bến
bên kia là sông
kẻ thấp nhân cùng kẻ cao nhân
cũng đều mặc áo mặc quần
có người mang guốc mộc
có người chơi chân không
 mỹ nhân ngộ giai nhân
anh hùng gặp tứ chiếng
ăn mày gặp chiếu manh
ôi nhất ẩm nhất trác
duyên do tiền định
cái may cao hơn cái tài
cờ đến tay ai? Người ấy phất
không cờ mà phất cái gì?
 
 
QUÂN SƯ GIA CÁT LƯỢNG
 
Nhờ văn tài của La Quán Trung
7 không thật và 3 thật
Nhào nặn con ếch thành con bò
27 năm phò tá
Toàn là công cốc
Rác rưởi lòng tong
Ra tướng võ vào tướng văn
Phò Lưu Bị Lưu Gậy
Lục xuất kỳ Sơn
Lắm phen ị ra quần
Phượng Sồ thì đã thác
Ngoạ Long vẫn còn đây
Tài hô phong hoán võ
Sái đậu thành binh
Đông chinh bắc thảo
Chết nửa đời nửa đoạn
Nơi Ngũ Trượng Nguyên
54 tuổi đành đi đứt
Thương cho con rồng năm
Con cá ra sông
 
 
MỸ NHÂN KẾ
 
Từ khi Đổng Trác thu phục đựợc Lữ Bố
Y như rồng thêm cánh cọp thêm nanh
Đánh đâu thắng đó
Càng đánh càng thắng
Tiếng tăm Đổng Trác lên vù vù
Mưu thần nhà Đông Hán còn mỗi Vương Tư Đồ
Đi ra rồi lại đi vào
Uống trà Thái Đức “chỉ thức đái”
Lữ Bố võ biền anh hùng tót chúng
Dùng võ không ăn?
Dùng văn đôi khi
Với sự hợp tác của nghĩa nữ “Điêu Thuyền”
Tuy nhiên mưu sự tại mưu sĩ
Thành sự tại kẻ ngoại cuộc
Thế là Vương Doãn bày tiệc rượu giản đơn
Ở sau vườn nhà mà chỉ mời có một Lữ Bố
Bố tới trong tiệc chỉ có một mình Điêu Thuyền
Múa hát và phục rượu.
Bố uống say lắc lư con tàu đưa
Và Doãn hứa sẽ gả Điêu Thuyền cho Lã
“chờ ngày lành tháng tốt là đưa nàng về nhà Lã”
Nóí xong là chia tay
Hôm sau Doãn cho mời Đổng Thái Sư
Tới nhà chiêu đãi
Và Điêu Thuyền cũng ra múa
Sau tiệc thì Trác đưa Điêu Thuyền về tư dinh
Bố biết được và trách Doãn
Doãn nói là Trác đón con dâu dùm cho Lữ Bố”
Từ đó cha con hờ tuyệt tình
Chỉ chờ dịp
Là Bố đưa Trác về Địa phủ?
 
 
TAM CỐ THẢO LƯ
 
lần 1
ba anh em Lưu Quan Trương
đi ngựa tới đồi Ngọa Long Cưong
không gặp hiền tài ra về
vào quán cóc gặp Thôi Châu Bình
tưởng Khổng Minh
nói dăm điều ba chuyện
loạn loạn bình bình
dỏ dở gàn gàn
mất thì giờ
bỏ đi luôn?
 
lần 2
gặp Thạch Quảng Nguyên
nói lác lác xàm xàm
không lọt lỗ nhĩ
đến nhà tiên sinh Ngọa Long
gặp Gia Cát Quân
ra về dọc đường
gặp Hoàng Thừa Ngạn
nhạc phụ của Gia Cát Lượng
 
ba vị tướng quân
khoanh tay đứng hầu ngoài cửa
chờ Khổng Minh ngủ
cuộc gặp mặt
như rồng gặp mây như cá gặp nước
buổi hội ngộ đầu tiên
nơi lều tranh mang bản đồ ra chia ba
"Tam Quốc"
Bắc Ngụy Đông Ngô Ba Thục
 ba đỉnh chân vạc
vững 52 năm
 
 
LOẠN
 
Nhà Tây Hán do tập đoàn Lưu Bang gầy dựng
Tồn tại được khoảng 200 năm thì suy vi
Lưu Tú tức Hán Quang Vũ họ xa
Phục hưng lại lấy tên là nhà Đông Hán
Lưu truyền được khoảng 200 năm
Thì chuyển qua thời đại loạn
Nhà vua cuối cùng là Hán Hiến Đế
Vô tài bất tướng và nhu nhược
Là nguyên nhân dẫn đến loạn
Trong thì hoạn quan Thập Thường Thị tác oai tác phúc
Ngoài thì Giặc Khăn Vàng lộng hành
Triều đình không ai nghe lệnh ai
Các sứ quân “Tiết độ Sứ”
Phần đất nào tự lo liệu phần đất nấy
 
 
CÁC SỨ QUÂN
 
Bên kia sông Trưởng Giang là lãnh địa
Cả Tôn Kiên
Phía Hứa Xương “Hứa Đô” là địa bàn cuả Tào Mạnh Đức
Ích Châu thuộc Lưu Chương
Kinh Châu thuộc Lưu Biểu
Một phần Hà Bắc “Tân Dã” thuộc Lưu Bị
Mạn Bắc thì Mã Đằng và Hàn Toại chiếm giữ
Đất ai người đó lo
Đất nước bị xé ra thành nhiều mảnh
Chiến tranh lần lần thu gom lại
Rôi tạm chia ra làm ba phần
“gọi là thế chân vạc dầu”
Mới đầu các lãnh chúa tạm xưng làm Chủ
Như Ngô Chủ, Thục Chủ và Nguy Chủ
Cá mè một lứa
 
 
TÀO PHI
 
Là con lớn
Cùng với cha là Tào Tháo
Xung tên đụt pháo
chiến đấu cơ khổ
còn Tào Thực là con thứ
chỉ ở nhà rong chơi làm thơ
nhưng Tào Tháo lại cưng chiều
Tào Phi rất mực
Khi Tháo qua đời người
Phi bắt Thực tới làm việc
Cùng đàn hặc
Và lệnh cho Thực đi bẩy bước
Làm một câu thơ
Đi 28 bước xong một bài thơ 
Thực chấp hành nghiêm chỉnh
Thơ như vầy
“củi đậu nấu đậu
Đậu trong nồi khóc than
Cũng cùng chung hai gốc
Mà rang nhau sao đành?”
Phi tha
 
 
THỜI THẾ
 
Hết sức là lăng nhăng
Và lôi thôi
Khôn cũng chết và dại cũng không thoát
Biêt cũng chả còn
Và không biết cũng đi luôn?
Vẫn non đó
Và nước đó
Những người sống ra con người
Không còn
Xã hội chỉ còn lại toàn rác rưởi
Loạn từ đầu tới cuối
52 năm thế chân đỉnh
Chán mớ đời?
 
Chu Vương Miện

READ MORE - THƠ VỀ TAM QUỐC CHÍ CỦA CHU VƯƠNG MIỆN

HOÀI VỌNG TRĂNG GIÊNG –Thơ Tịnh Bình


 
          Nhà thơ Tịnh Bình

 
HOÀI VỌNG TRĂNG GIÊNG
 
Vương nắng mùa Giêng chấm bướm liêu xiêu
Bóng hoa gầy phất phơ ngày trĩu gió
Đâu đó tiếng chim ngọt giọng gọi xuân hồng
Lũ sương mai im lìm gối đầu say giấc cỏ
 
Chưa tròn trăng lời thương ai để ngỏ
Hoài vọng đêm Giêng viên mãn hoa rằm
Trăm cánh én khuất dần sau mây thẳm
Ngóng đường trời như thể bặt tri âm
 
Những mùa xuân mang máng nhớ hay quên
Trong thinh lặng
Một tứ thơ vừa nở
Trăng e ấp mùa Nguyên Tiêu năm đó
Gió dịu dàng
Bước chậm một làn hương...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - HOÀI VỌNG TRĂNG GIÊNG –Thơ Tịnh Bình

Friday, February 3, 2023

NỤ CƯỜI THÁNG GIÊNG - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc Nguyễn Văn Thơ - Ca sĩ: Khánh Dũng



Tình yêu tháng Giêng 

 

Nụ cười tháng Giêng, em cười thật hiền
Tình yêu tháng Giêng, yêu em miên viễn
Năm mới tháng Giêng, em mĩm miệng cười

Em xinh, em tươi, trời đất ngã nghiêng  

*
Nhìn em, em ơi… thấy lòng ngây ngất
Tháng Giêng mơ màng nhẹ mưa lất phất
Tháng Giêng yêu em, tình yêu ngọt mật

Tháng Giêng yêu emthề với trời cao
*

Dẫu đời lận đận, vẫn ước vẫn ao

Dẫu tình lao đaovẫn yêu đậm đà
Loay hoay, loay hoay hết ngày, hết tháng!

Loanh quanh, loanh quanh trong cõi ta bà

*

Rồi qua tháng Hai, rồi đến tháng Ba....
...đến tháng Mười Hai, rồi 
sang năm mới

Yêu em năm nay, yêu em năm tới

Tiếp tục yêu em, tình chẳng nhạt phai

*

Người yêu, em ơi, yêu em mãi mãi
Yêu hết một đời
… quá khứ, vị lai


Quách Như Nguyệt

READ MORE - NỤ CƯỜI THÁNG GIÊNG - Thơ: Quách Như Nguyệt - Nhạc Nguyễn Văn Thơ - Ca sĩ: Khánh Dũng

NGÀY EM XA - Thơ - Phan Văn Vinh

 

Nhà thơ Phan Văn Vinh

NGÀY EM  XA 

 

Ngày em rời xa anh 

Trời trở lạnh đầu đông 

Nắng nghiêng buồn rơi vỡ 

Tình thơ trôi hư không 

 

Thôi, em đi nghìn trùng 

Nhạt nhòa trong mờ sương 

Anh lang thang lối cũ 

Thề xưa rụng cuối đường 

 

Biển đời chừng quá rộng 

Tìm người chốn phù hoa? 

Bên đồi, anh ôm mộng 

Tan dần vào xót xa 

 

Ngày em rời xa anh 

Xác lá đau âm thầm 

Đem dư âm ngày cũ 

Gửi tơ trời mong manh 

 

Nẻo đời sao nghẽn lối 

Tình mơ xanh chốn này 

Một lần xin gặp lại 

Vô tình mắt chợt cay.

 

 

PHAN VĂN VINH  

 

              Địa chỉ: Thị trấn Phước An, Krông Pắc, Đắk Lắk  

               <phanvinhnbk@gmail.com> 


READ MORE - NGÀY EM XA - Thơ - Phan Văn Vinh

PHIÊN CHỢ CHUỘT - Thơ - Võ Văn Hoa

 


PHIÊN CHỢ CHUỘT

 

Lụt trắng xóa bờ bao chiêm trũng

Cây sào tre khua nước lớn ròng

Anh bước vội sân chiều ngập ngụa

Dong bè đi bắt chuột trên đồng

*

Sau mùa lúa, chuột đồng béo ngậy

Lắc lư từ bụi rậm cành cây

Những khắc tinh của chuột là đây

Thọc, bắt cho đầy lồng sắt

 

*

Mai bày chợ Hải Hòa(1) sằn sặt

Các quán mồi đặc sản tung ra

Mừng đồng làng bớt hại nông gia

Khách nhậu cùng chén anh chén chú

*

Phiên chợ chuột mỗi năm vài lượt

Kể cũng vui trên bước đường đời

Bạn hãy về cùng mình đi phượt

Tranh Đông Hồ đâu phác một lần thôi!

 

VÕ VĂN HOA

 

(1) Hải Hoà thuộc huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị.

READ MORE - PHIÊN CHỢ CHUỘT - Thơ - Võ Văn Hoa

CHUYỆN NGƯỜI CAO TUỔI - Truyện ngắn - Nguyễn Khắc Phước


 

CHUYỆN NGƯỜI CAO TUỔI

Truyện ngắn

 

Vào chiều mùa hè, tôi thường ra công viên đi bộ thể dục cùng một nhóm bạn già. Tất cả họ đều từ 70 đến 80.

Một hôm, bác tên Tý nhưng người to cao, bụng bự nhất trong nhóm, hỏi tôi.

- Chú ăn uống cử kiêng hay răng mà nhỏ rứa?

- Sáng thường gạo lứt muối mè hoặc cháo gạo lứt cá cơm khô. Hai bữa còn lại ăn bình thường nhưng chỉ một chén cơm và cá, không ăn thịt bốn chân trừ khi đi nhậu hoặc ăn cưới.

- Vậy là quá ít. Tui ăn tất, chẳng kiêng thứ gì mà có răng mô, vẫn mạnh như thường. Chỉ tội cái bụng hơi to.

- Bác có bao giờ xổ giun chưa?

- Chưa. Mắc chi mà xổ. Trâu bò ăn bậy còn chưa có giun huống chi mình ăn sạch sẻ. Chú có xổ à?

- Một năm hai lần như báo nói.

- Thôi đừng nữa. Tui không xổ có răng mô.

Bác Tý chuyển đề tài:

-Thằng bạn tui mới chuyển về gần nhà chú đó, chú biết hắn không?

- Bác mô, em không biết?

- Cái nhà ba tầng mới làm, có xe Toyota màu đỏ, cách chỗ chú mấy nhà đó.

- Vậy em biết rồi. Mới chuyển đến năm ngoái, em không quen họ bởi họ chẳng thèm làm quen với ai. Làm nhà bụi bặm ồn ào hơn bốn tháng mà chẳng thèm nói phải không với hàng xóm một tiếng.

- Hắn giàu quá nên chảnh lắm, tui chẳng dám đến thăm hắn.  Có ba đứa con ở nước ngoài gởi tiền về tiêu mệt nghỉ. Cũng tám mươi như tui, có lẽ hắn có tập thể dục ở nhà nên trông hắn còn sung sức lắm.

- Không rõ, nhưng chiều mô bác cũng đèo bà vợ đi chợ.

- Chợ cái con khỉ. Hắn chở vợ đi đánh bài đó.

- Cả hai vợ chổng đều đánh bài hả?

- Chỉ bà vợ thôi, còn hắn ra quán cà phê ngồi chờ và giúp bà nào cần xả xấu thì xả giúp.

- Nghĩa là răng?

- Bà nào đánh thua thì nói đi ra ngoài một tý nhưng lại đi đến quán cà phê tìm hắn, rồi hắn chở bả đi xả xấu.

- Nghĩa là  răng?

-Trời ơi, chú mày khờ quá! Hắn chở mấy bả đến nhà nghỉ hú hí rồi đưa tiền cho mấy bả vào đánh tiếp.

- Mẩy bà luôn hả?

- Bảy, tám bà chi đó, nhưng bí mật với nhau, chỉ trừ bà vợ hắn là không biết chi chuyện đó.

- Ngày mô cũng rứa?

- Quanh năm.

- Tiền mô mà ổng cho mấy bả nớ mãi rứa?

- Nghe nói mấy đứa con cấp cho vợ chồng hắn tiền tiêu hằng ngày. Ở Việt Nam, một người già như hắn tiêu 50 đô một ngày, mần chi cho hết.

- Mấy bà đó chắc bằng  tuổi vợ bác ấy mà còn ham chuyên ấy à?

- Trên dưới 70 hết. Chú mày khờ quá, cứ nghĩ ai cũng như vợ chú mày. Rõ là thày giáo!

 

NGUYỄN KHẮC PHƯỚC

READ MORE - CHUYỆN NGƯỜI CAO TUỔI - Truyện ngắn - Nguyễn Khắc Phước

NGŨ TRƯỢNG NGUYÊN, KHỔNG MINH GIA CÁT VŨ HẦU, TAM QUỐC – Tạp ghi và phiếm luận của Chu Vương Miện



Tụ tập tại nhà Tư Mã Thuỷ Kinh tiên sinh ở Tương Dương, cũng toàn là các lão gia xấp xỉ trên dưới bẩy mươi cả, người nào cũng được phép ngêu ngao câu “Thất thập cổ lai hy”.  Tên mục đồng ngày xưa thổi sao cưỡi trâu đón tiếp Lưu Hoàng Thúc dẫn vào gia trang, giờ cũng trên bốn mươi có vợ có con, có dâu có rể cả đàn cả lũ. Mấy lão hán ngoài chủ nhân ra là Thôi Châu Bình người Nhữ Nam, đến Thạch Quảng Nguyên, người Tế Châu, đến Mạnh Công Uy, bốn ngươì vừa nhai Phá Xáng, vừa nhậm thanh trà ngưu ẩm, vừa đàm đạo và chờ Từ Thứ (Đan Phúc) tới. Tư Mã Thuỷ Kính móc trong ngực ra một chiếc cẩm nang bằng túi gấm, còn gắn nguyên si, để ra bàn tròn cho các lão bằng hữu nhã giám. Mọi người còn chờ Từ Thứ tới mới dám bóc ra coi. Nhưng lão Tư Mã Thuỷ Kính nói:
 
- Các huynh đệ, mình cứ thay nhau đọc trước để nắm vấn đề đi. Rồi Đan Phúc tới thì mình bàn đóng góp thêm. Bớt một người hay thêm một người thì ngu mỗ nghĩ cũng không giúp được gì trong tình huống cảnh ngộ này.
 
Thôi Châu Bình đặt bát trà xuống mặt bàn ung dung nói:
- Huynh nói thật là đúng, nhưng theo đệ nghĩ thì vấn đề tối mật chứa trong cẩm nang này chỉ phù hợp vơí người như Từ Thứ, còn chúng mình có đọc thì cũng vô ích, nước chẩy lá khoai, chuyện quân cơ, điều binh khiển tướng, không phải ai cũng thấu ai triệt, ai cũng rành rẽ.
 
Thạch Quảng Nguyên sợ làm trái lời Tư Mã Thuỷ Kính gia chủ, nên xé túi cẩm nang ra mà đọc rất chậm. Tất cả gồm có ba trang giấy ngắn, tờ to tờ nhỏ, tờ ngắn tờ dài, ho một tiếng lấy giọng bắt đầu đọc:
 
[Tờ Một]
 
- Mưu việc ở người, nên việc ở trời, không thể nào làm miễn cưỡng được!
 
Người sau có thơ rằng:
 
Cửa hang vô cớ nổi cuồng phong
Trời đẹp sao mưa trút lạ lùng?
Mẹo thánh Vũ Hầu mà hiệu nghiệm
Nỗi nào triều Tấn chiếm non sông!
 
Nguyên văn:
 
Cốc khẩu phong cuồng liệt diệm phiêu
Hà kỳ trảo vũ giáng thanh tiêu?
Vũ Hầư diệu kế như năng tựu
An đắc sơn xuyên thuộc Tấn triều
 
[Tờ hai]
 
- Tư Mã Ý chiu nhận đồ khăn yếm, xem xong lá thư cũng chẳng thấy tức giận gì cả. Hắn chỉ hỏi xem thừa tướng ăn ngủ, lo công việc khó nhọc ra sao. Tuyệt không đả động gì đến việc quân lữ. Nghe tôi trả lời hắn có nói rằng: “Kém ăn kém ngủ lại lo lắng nhiều thì khó mà thọ lâu được”.
 
Khổng Minh thở dài than rằng:
- Hắn biết rõ đến tâm tư ta!
 
Quan chủ bạ Dương Ngung khuyên rằng:
“Tôi thấy thừa tướng mất công xem xét hết thẩy sổ sách, thiết nghĩ chẳng cần phải thế. Vì đạo trị nước có thể thống, người trên kẻ dưới không xen lẫn vào công việc cuả nhau. Cũng ví như phép trị nhà, ắt phải để đầy tớ trai đi cày, tớ gái nấu nướng, việc đâu có đó, không ai trễ biếng, cần đến gì có ngay. Chủ nhà cứ thong dong mà ngồi, gối đầu nghỉ ngơi, cơm nước đến miệng. Chứ nếu Chủ cũng lăn lưng vào đủ mọi việc, thì thân thể nhọc nhằn, tinh thần bải hoải, kết cục chẳng được việc gì. Đó không phải trí Chủ kém đầy tớ, mà chính vì không giữ đúng phận sự người Chủ vậy. Cho nên cổ nhân bảo rằng “Ngồi mà luận đạo, ấy là Tam công. Đứng ra mà làm, là chức Sĩ Đại phu”. Ngày xưa Bình Cát chỉ lo con trâu thở xuyễn, mà quên hỏi đến người nằm giữa đường. Trần Bình làm quan chủ bạ, mà không biết rõ trong kho có bao nhiêu quan tiền, hộc thóc. Đó là đã có sự phân công, có người coi riêng từng phần việc vậy! Nay thừa tướng thân coi sóc cả đến những chuyện tỉ mỉ, mồ hôi đầm đìa suốt ngày, lao tâm lao lực biết bao ! Tư Mã Ý nhận xét rất là đúng . Mong thừa tương thu xếp lại ……
[Tam quốc Chí diễn nghiã quyển 2 trang 1862-1863-Tử Vi Lang dịch]
 
[Tờ Ba]
 
-Ông vái lậy làm lễ rồi khấn rằng:
“Lượng sinh vào thời loạn, cam chịu chết già nơi suối rừng. Nhưng chiụ ơn Chiêu Liệt Hoàng đế ba lần cầu đến, lại phó thác con côi cho rất nặng, nên phải đem hết sức khuyển mã ra đánh quốc tặc. Không ngờ tướng tinh sắp rụng, số thọ hầu tàn. Vậy xin viết tờ lụa trắng, kêu với trời cao, cúi mong Thượng đế rủ lòng thương, ban thêm cho ít tuổi nữa, để trên báo ơn chúa, dưới cứu mạng dân, lấy lại cơ đồ cũ, giữ cho hương khói nhà Hán lâu dài. Không dám vị kỷ xin càn, thực bởi đạo làm tôi ân tình tha thiết”
(Tam quốc Chí diễn nghĩa, quyển 2 trang 1866, Tử Vi Lang dịch)

*
Nghe đọc xong ba bức thư trong túi cẩm nang, Mạnh Công Uy noí như nói với mình:
- Sống chết có mạng, phú quí tại thiên. Ngày trước Tần Thuỷ Hoàng sai người đi tìm thuốc Trường Sinh bất tử để muôn năm trường trị thống nhất giang hồ, đã là một chuyện đại hồ đồ lưu truyền tiếng cười chê trong dân gian. Bây giờ Gia Cát Lượng lão huynh lại cầu đảo để sống thêm một kỷ (12 năm nữa), đúng là lại vẽ rắn thêm chân một chuyện đại hồ đồ nữa!
 
Thôi Châu Bình tiếp lời:
- Theo như  bản án xét lại của Tư Mã Trọng Tương  (tiền thân cuả Tư Mã Ý bây giờ) thì mọi người đã chấp nhận và hoan hỉ đi đầu thai. Phượng Sồ Bàng sĩ Nguyên kiếp trước là một anh thầy bói. Bói cho Hàn Tín (tức Hoài âm Hầu) hưởng thọ đến 74 tuổi, nhưng cuối cùng chết vào năm 34 tuổi. Hàn Tín có hỏi lại thì được phán quan dưới âm cung lục sổ cho coi.

- Giết chết tiều phu chỉ đường vào Ba Thục, giảm 10 năm
- Giết chết oan Lịch Sinh giảm 10 năm.
- Giết chết oan Chung Ly Muội giảm 10 năm.
- Giết chết 1 triệu quân cuả Sở ở chiến trường Cai Hạ giảm 10 năm.
 
Bàng sĩ Nguyên (Phượng  Sồ) khi cầm quân vào Tây Xuyên, đi qua dẫy núi, thì thấy tâm hồn bứt rứt, lòng dạ như thiêu đốt, bèn hỏi lính thì biết là Đồi Lạc Phượng, sau đó thì biết là mình đã được gọi về chầu tiên tổ. Phượng Lạc đúng vào năm 34 tuổi.
*
Đến trễ, nên tuy biết không đựợc mục đích yêu cầu rõ ràng, nhưng Từ Thứ (Đan Phúc) cũng đóng góp ý riêng tư của cá nhân mình như sau:
 
- Trời sinh voi tất trời sinh cỏ, loạn bao nhiêu năm thì bình? Bình bao nhiêu năm thì loạn. Loạn Tam Quốc tính tới bây giờ là 67 năm rồi, thiên hạ chia làm ba, cuộc chiến cũng quá kéo dài, “nhất tướng công thành vạn cốt khô”. Kết thúc trận chiến thời Tây Hán, đến giờ gần bốn  trăm năm. Con người sinh ra vốn là được sống để làm con người, chứ không phải để làm con vật.  Nhưng những chính trị da, chiến lược da, những mưu bá đồ vương giết hại con ngươì nhiều quá, đa số chết oan uổng chết vô ích. Theo lịch số chia ba thiên hạ, thì Khổng huynh vốn là Khoái Triệt (Khoái Thông đời trước) kiếp này được thoả mãn chia ba thiên hạ (một đỉnh trong ba chân vạc) nhưng không phát triển được và chỉ làm mưa làm gió trong cõi Tứ Xuyên (Ba Thục) mà thôi. Tài năng đức độ có chừng đó, thôi thì một mảnh Ích Châu cũng là tạm đủ làm điạ bàn dung thân, và Tư Mã Ý cũng hết lòng nuông chiều đãi ngộ (không dám làm khó dễ gì nhiều).
Lịch trời có hạn, dân số tăng trưởng cũng vừa phải, đâu có ai tuỳ tiện mà bắt dân đi lính đánh nhau để chết dài dài. Biết được lòng Trời là biết được lòng người, số dân Hán (hay Ba Thục) nếu Khổng Minh sống thêm một kỷ nữa, thì đúng là số con rệp, đánh vô tích sự vung tán tàn thêm 12 năm vớ vẩn nưã làm cái gì cơ chứ? Trước đây ba mươi năm nơi gò Long Trung, Gia Cát Khổng Minh ngồi soạn quyết sách chia ba thiên hạ, đúng là một đại hào kiệt. Bây giờ làm đơn xin thượng đế cho sống thêm một kỷ (12 năm) để quyết ăn thua đủ với Tư Mã, kéo dài chiến tranh cho bá tánh lầm than chết chóc thêm nữa. Ôi thôi hỡi đại anh hùng, ơi là đại anh hùng!!!
 
chuvươngmiện
 
READ MORE - NGŨ TRƯỢNG NGUYÊN, KHỔNG MINH GIA CÁT VŨ HẦU, TAM QUỐC – Tạp ghi và phiếm luận của Chu Vương Miện