Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, July 31, 2026

XIN MÃI GỌI TÊN EM - Truyện ngắn: Lê Thi


  

XIN MÃI GỌI TÊN EM 

               Thân Tặng - T.T

 

     Có những cuộc tình không bắt đầu bằng những lời hứa lớn lao, cũng không cần những điều lãng mạn rực rỡ. Không cần những món quà đắt tiền, chỉ cần một tiếng gọi từ trái tim. Chúng đến rất khẽ và rung lên những nhịp thổn thức đồng điệu. 

Như một buổi chiều nắng rơi xuống sân trường. Như tiếng cầu lông chạm vợt giữa khoảng sân đất đỏ. Như ánh mắt chạm nhau rồi không rời đi nữa. 

Thành gặp Hương vào một mùa hè như thế. 

Anh vừa tốt nghiệp trường sư phạm và nhận công tác tại một ngôi trường vùng sâu, nơi con đường đất đỏ bụi mù mỗi mùa nắng và lầy lội mỗi mùa mưa. Nhiều người trẻ tìm cách rời đi, còn anh lại chọn đến. Ngôi trường nhỏ nằm giữa những rặng keo xanh dưới chân đồi, nơi người dân quanh năm trồng bắp và bí đỏ. Lũ học trò chân đất, áo sờn vai nhưng ánh mắt trong veo. Mỗi sáng, tiếng gọi “Thầy ơi!” vang lên khiến mọi vất vả trong anh tan biến. Anh yêu dải đất ven biển này hơn cả phố thị phồn hoa. 

Cách trường không xa là một tiệm may nhỏ. Chủ tiệm là Hương, một cô gái vùng quê có đôi mắt hiền, giọng nói nhẹ nhàng và nụ cười ấm áp như nắng cuối ngày. Cha cô bán cà rem dạo, mẹ bán hàng nước ven đường. Cuộc sống nghèo khó, nhưng họ luôn dạy con gái sống tử tế và biết yêu thương mọi người. Lớn lên trong thiếu thốn, Hương mở một tiệm may nhỏ để mưu sinh. 

Ban đầu họ chỉ là những người hàng xóm biết mặt. Cho đến một buổi chiều trên sân cầu lông của xã. 

- Thầy giáo có biết chơi không?

Hương cười hỏi. 

- Biết chút chút thôi.

-Vậy đánh thử một trận thầy nha. 

-Nếu em thua phải đi ăn chè với thầy nhé? 

-Dạ thầy .

 

Trận cầu đầu tiên bắt đầu như thế.

 

Không ai ngờ từ một buổi chiều bình thường, cuộc đời họ lại gắn chặt với nhau. Chiều nào tan trường, Thành cũng ghé sân cầu lông. Hương luôn ở đó. Tiếng cười của họ vang lên giữa khoảng trời quê bình yên. Người trong xã bắt đầu trêu: 

- Cô thợ may với thầy giáo đẹp đôi quá.

Hương đỏ mặt. Thành chỉ cười. Nhưng trong lòng anh, một tình cảm dịu dàng đã âm thầm lớn lên.

 

Thành đã có những năm tháng xa quê, xa cha mẹ. Anh luôn khát khao một mái ấm gia đình để cuộc sống phương xa không còn cô đơn. Dù gia cảnh Hương không khá giả, anh chưa từng bận tâm. Anh từng từ chối nhiều đồng nghiệp, bởi tin rằng điều quý giá nhất của đời người là tìm được một người đồng hành chân thành. Anh đã chia tay một tiểu thư con “Tổng cục trưởng” đang đương chức.. Anh quan niệm hôn nhân phải có một tình yêu thực sự mới bền vững.

 

Một buổi chiều cuối hạ, sau trận cầu kéo dài đến khi trời tối, Hương chợt hoảng hốt: 

- Dây chuyền của em đâu rồi?

Đó là kỷ vật cuối cùng mẹ cô để lại. Cả sân rộng chìm trong bóng tối. Ai cũng nghĩ không thể tìm lại được. Nhưng Thành chạy về lấy đèn pin rồi quay lại. 

- Anh sẽ tìm giúp em.

Đêm ấy anh lội khắp cánh đồng, soi từng bụi cỏ, từng mô đất. Gần nửa đêm, ánh đèn pin phản chiếu một tia sáng nhỏ. 

- Tìm thấy rồi!

Hương bật khóc khi nhận lại sợi dây chuyền. Đó không chỉ là món trang sức, mà còn là ký ức của mẹ, là một phần tuổi thơ của cô. Từ khoảnh khắc ấy, trái tim hai người thật sự thuộc về nhau. Hương đứng lặng để anh đeo sợi dây vào cổ, Thành nghe rõ từng nhịp đập từ trái tim cô và mùi hương của tóc.

 

Bốn năm sau, họ tổ chức đám cưới. Không xa hoa lộng lẫy nhưng đủ đầy niềm vui. Bà con lối xóm, đồng nghiệp và học trò đến chúc phúc đông vui. Nhiều người bất ngờ khi Thành chọn Hương bởi anh từng có cơ hội quen biết những cô gái xuất thân từ gia đình danh giá. Nhưng với anh, tình yêu chân thành luôn đáng quý hơn mọi điều kiện vật chất.

 

Trong chiếc áo dài trắng do chính tay mình may, Hương bước đến bên người đàn ông của đời mình. 

- Anh nhìn gì vậy?

- Nhìn người anh muốn cô học trò theo thầy mãi những mùa hoa phượng.

Nụ cười của Hương hôm ấy theo anh suốt cả cuộc đời.

 

Những năm tháng sau đó là hành trình đầy yêu thương nhưng cũng không ít khó khăn. Đồng lương giáo viên ít ỏi. Sau giờ dạy, hai vợ chồng chạy chiếc xe Dame chở chuối từ xã khác về làm kem chuối bán thêm cho học sinh. Thành mua dê, mua bò, gửi người dân nuôi ăn chia. Anh trồng tràm bông vàng với ước mơ một ngày thu hoạch đủ tiền mua chiếc Dream II, niềm mơ ước của biết bao thanh niên những năm 1990. Tiệm may của Hương khi đông khách, khi vắng khách. Nhiều đêm hai vợ chồng ngồi tính toán từng đồng chi tiêu, nhưng chưa bao giờ than trách số phận. Họ tin rằng chỉ cần đồng lòng thì sẽ vượt qua tất cả.

 

Rồi hai người con lần lượt ra đời. Một trai, một gái. Ngôi nhà nhỏ lúc nào cũng đầy tiếng cười. Ban ngày, Thành đứng lớp; tối về phụ vợ làm sinh tố, cắt may, dạy thêm. Hương vừa may đồ vừa kèm con học bài. Cuộc sống tuy vất vả nhưng ấm áp và hạnh phúc.

 

Năm tháng trôi qua. Con trai chuẩn bị tốt nghiệp ngành Dược, con gái bước vào cấp ba. Gia đình đứng trước một ngã rẽ lớn. Năm 2019, sau mười bốn năm chờ đợi, họ sang Mỹ định cư theo diện bảo lãnh.

 

Ngày rời quê, hai người đứng rất lâu trước ngôi trường cũ. Hàng phượng vẫn đỏ, những chiếc ghế đá, nơi in dấu hai người đã qua bao mùa mưa nắng. 

- Anh có tiếc khi chia tay nghề giáo không?

Thành im lặng hồi lâu rồi khẽ nói: 

- Có chứ. Nhưng ở đâu có em thì ở đó là nhà.


Những ngày đầu nơi đất khách đầy thử thách. Từ một người thầy giáo có công việc ổn định, có nhà cửa ở quê hương, nay anh cùng gia đình sống trong căn hộ nhỏ chỉ khoảng bốn mươi mét vuông. Các con vừa học vừa làm. Thành làm nhiều nghề để mưu sinh. Mỗi ngày là một lần bắt đầu lại. Nhưng rồi thời gian cũng mỉm cười với những người biết cố gắng, tràn đầy nghị lực. 

Sau sáu năm, cả gia đình ổn định cuộc sống. Họ mua được nhà riêng trong khu Villa Court. Các con thành đạt, hiếu thảo và luôn ở bên cha mẹ. Con trai mua nhà gần nhà cha mẹ. Con gái cuối tuần nào cũng đưa các cháu đến chơi. Ngôi nhà nơi xứ người lúc nào cũng rộn vang tiếng cười.

 

Sau bao năm vất vả, Thành và Hương bắt đầu thực hiện những chuyến đi mà tuổi trẻ chưa từng dám nghĩ đến. Họ ngắm mùa thu vàng ở Bắc Mỹ, câu cá trên vùng Ngũ Hồ lộng gió, ngắm hoa anh đào nở rực ở Washington và thăm lại những học trò cũ ở khắp các tiểu bang. 

Rồi một ngày, họ cùng nhau đặt chân đến châu Âu. Buổi sáng ở Paris, hai người ngồi bên quán cà phê nhỏ nhìn dòng người đi dưới những hàng cây cổ thụ. Tháp Eiffel hiện lên giữa bầu trời xanh như một bức tranh. Hương mỉm cười: 

- Hồi trẻ em đâu dám nghĩ có ngày mình ngồi ở đây. Em chưa dám nghĩ mình bước khỏi lũy tre làng.

Thành nắm nhẹ tay vợ: 

- Anh cũng vậy. Nhưng có lẽ hạnh phúc không phải là mình đi được bao xa, mà là người đi cùng mình là ai.

Ở Venice, hai người ngồi trên chiếc thuyền gondola trôi qua những con kênh cổ kính. Ánh chiều vàng phủ lên những mái nhà hàng trăm năm tuổi. Hương tựa đầu lên vai chồng như cô gái ngày nào trên sân cầu lông năm ấy. Họ lại nhớ những ngày tháng đi du thuyền trên sông Hương ngắm chùa Thiên Mụ, cầu Tràng tiền những dịp về thăm quê ngoại. 

Tại Thụy Sĩ, họ đứng trước những dãy núi phủ tuyết trắng. Những đồng cỏ xanh trải dài đến tận chân trời. Thành lặng người trước vẻ đẹp thiên nhiên kỳ vĩ rồi quay sang nhìn vợ. 

- Cảnh đẹp thật.

- Dạ đẹp. 

- Nhưng vẫn không đẹp bằng người ngồi cạnh anh hơn bốn mươi năm qua. 

Hương bật cười, nụ cười vẫn dịu dàng như thuở nào.  Không chỉ đi du lịch, hai vợ chồng còn tham gia các hoạt động thiện nguyện. Họ góp tiền xây giếng nước cho trẻ em nghèo, giúp học sinh khó khăn ở quê nhà, hỗ trợ người già neo đơn. Thành làm thơ, viết báo, in sách tặng thư viện vùng cao. 

Anh thường nói với các con: 

- Tiền bạc chỉ thật sự có ý nghĩa khi giúp được người khác.

Những năm tháng tuổi già trôi qua bình yên. Mỗi sáng cùng nhau uống trà. Mỗi chiều dạo bộ dưới hàng cây vàng lá. Mỗi cuối tuần quây quần bên con cháu. Nhìn con trai thành đạt, con gái hạnh phúc và những đứa cháu khỏe mạnh lớn lên, hai người hiểu rằng mọi nhọc nhằn năm xưa đều xứng đáng.

 

Một buổi chiều mùa thu, ánh nắng vàng phủ kín khu vườn sau nhà. Hương tựa đầu lên vai chồng. 

- Anh còn nhớ sân cầu lông ngày xưa không?

- Nhớ chứ.

- Nếu hôm đó em không rủ anh đánh cầu thì sao?

Thành bật cười. 

- Thì anh vẫn tìm cách gặp em.

Nụ cười của Hương vẫn hiền như ngày nào. Sau hơn bốn mươi năm chung sống, bàn tay ấy vẫn nằm trong tay anh. Họ đã đi qua nghèo khó, đi qua những tháng ngày gian nan, đi qua hai bờ đại dương để làm lại từ đầu. Và giờ đây, họ đang tận hưởng mùa vàng của hạnh phúc. 

Những hạt giống yêu thương gieo từ tuổi trẻ cuối cùng đã đơm hoa kết trái. Con cháu sum vầy. Gia đình trên thuận dưới hòa. Dâu hiền, rể thảo. Tuổi già an yên.

 

Chiều xuống thật chậm. Những dải nắng cuối ngày trải như chiếc khăn lụa vàng trên sân vườn. Thành nắm chặt tay Hương. Hai người cùng nhìn đàn cháu đang chạy nhảy dưới nắng. Không ai nói gì. Nhưng cả hai đều hiểu. 

Điều đẹp nhất trong cuộc đời một người thầy giáo vùng sâu không phải là những thành công hay những chuyến đi xa. Mà là ngày năm ấy, giữa sân cầu lông nhỏ của quê nghèo, anh đã gặp cô gái mang tên Hương. 

Người đã cùng anh đi hết một đời. 

Trong phòng khách, chiếc máy may hiệu Con Bướm và đôi vợt cầu lông được đặt ở nơi trang trọng nhất. Như lưu giữ một thời tuổi trẻ. Như nhắc nhớ về những ngày gian khó đã qua. Và như minh chứng rằng tình yêu chân thành, nếu được gìn giữ bằng sự hy sinh và tử tế, nhất định sẽ cho một mùa quả ngọt.

Lê Thi

         thivanle1569@gmail.com

No comments: