HUỲNH LIỄU NGẠN
MỘT NĂM
tháng giêng hoa xoan chưa nở
thì em đã vội lấy chồng
mùi hương còn đang dang dở
rụng đầy xuống cả dòng sông
tháng hai ánh trăng vừa cũ
chênh chao ngõ vắng im lìm
em không còn gì để nói
chỉ màu nắng nhạt qua tim
tháng ba lòng như sao vỡ
trên tà áo đã pha phôi
biết em bên phương trời ấy
vẫn còn đỏ thắm bờ môi
tháng tư mây sa xuống thấp
che dùm anh nỗi đắm say
sao em không nhìn mây nữa
cho anh thấy mái tóc dày
tháng năm bên giàn bông giấy
dáng em hiu hắt thân gầy
giọt sương đọng trên mái tóc
đã vòng theo những thơ ngây
tháng sáu thềm hoang cỏ dại
không còn ai đợi chờ ai
nhủ thầm đừng yêu ngọn gió
sẽ làm sướt nhẹ đôi vai
tháng bảy trên cành lá nhớ
điệu buồn chợt níu hàng cây
hình dung em gầy guột nhỏ
cho anh hơi ấm mỗi ngày
tháng tám ngoài vườn chim hót
ước gì được nắm bàn tay
để nghe nhịp đời ngưng chảy
dù chỉ là một phút giây
tháng chín trời như trở lạnh
vào hồn em chút hoang liêu
anh đi thương mùa thu cũ
khi tình xưa đã xanh rêu
tháng mười mưa rơi sợi nhỏ
ướt môi em ngọt mấy trời
anh qua đứng bên bờ suối
thả trôi bao lời chia phôi
tháng mười một chợt mù tăm
bơ vơ theo tiếng thì thầm
em bảo thôi đừng đợi nữa
kiếp sau mới có trăng rằm
tháng chạp anh về chốn cũ
tìm thương lại thuở ban đầu
một năm trôi qua nhanh quá
bao nhiêu nước chảy qua cầu.
27.8.2024 - 9.7.2026
HUỲNH LIỄU NGẠN
hiephuynh479@gmail.com
Ảnh: Pinterest

No comments:
Post a Comment