Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, April 10, 2023

NƯỚC NHẢY | MÙA LŨ | CỬA RỪNG | TÌNH CA Ô LÂU - Chùm thơ Võ Văn Hoa

  


Nước nhảy

 

“Tháng 7 nước nhảy…”(1)

Nghe con cá quẫy

Tôi về

 

Ngư phủ tung hê

Chợ chuột Hải Hòa níu chân ai bịn rịn

Cây sào cầm tay…

 

Người thả những cơ may

Phiêu bồng thảo trôi về biển

Rều rác trôi về biển…

Sóng nước vô tình!

 

 

Nông gia lặng thinh

Nước cứ nhảy

Lên bờ

Xuống ruộng

 

Tháng bảy về lo chi lúa mộng(2)

Người cứ thơ

Nước cứ nhảy

Mênh mang vỗ bờ

 

18h ngày 22/9/2016 

 

(1) Dân gian có câu: “Tháng 7 nước nhảy lên bờ”.

(2) Lúa ngâm lâu nẩy mầm.

 

 

Mùa lũ

 

Thế là trời sa mưa

Quê mình mưa là lũ

Ô Lâu đôi bờ tích cũ(1)

Mang theo từ một mái chèo!

 

Nước sông tràn vào nhanh thế!

Cong đuôi cá nhảy lên bờ

Phù sa thấm vào cốc mễ

Ngọt lừ Văn Quỹ, An Thơ...

 

 

Làng Rào, Phú Kinh(2) còn đó

Chầm, sào giờ đã treo lên

Ngược xuôi em về thuyền máy

Thật thương mấy bác canh điền!

 

Các em quen “học chạy lũ”

Bây giờ với lũ sống chung

Một ngày tôi về Hà Lỗ

Chim trời sải cánh bao dung...

 

Hải Lăng, ngày lũ 06/9/2009 

 

(1) Nơi phát xuất “tình sử Ô Lâu”.

(2) “Chầm làng Rào, sào Phú Kinh”: phương ngữ Hải Lăng.

 

 

Cửa rừng

 

Em đón đầu cửa rừng

Một chiều anh ngồi quán

Một chiều bên nứa lán

Chuyện rừng nghe rưng rưng

*

Tiều phu xưa không còn

Củi tranh giờ chẳng thấy

Chú tiều nay xe máy

Đồi rừng xa mênh mông 

*

Miền Tây ngút ngàn trông

Chim bay về đỉnh núi 

Nấm măng ai đầy túi

Hương rừng thoảng quanh đây!

*

Sơn nữ chiều hao gầy

Tìm về bên sàn cửa

Keo tràm người bóc vỏ

Lặn niềm vui cuối ngày

*

Cửa rừng xa cửa biển

Nhớ biển anh lên rừng

Giữa dòng đời vạn biến

Thơ dắt về bên lưng!

 

5/9/2017 

 

 

Tình ca Ô Lâu

 

Trăm năm dầu lỗi hẹn hò

Cây Đa bến Cộ con đò khác đưa

Cây Đa bến Cộ còn lưa

Con đò đã thác năm xưa tê rồi!

(Ca dao)

 

 

Có dòng sông nào

Có dòng sông nào

Chảy vào trang thơ

Dòng sông Ô Lâu- dòng sông đi về đâu ?

Tôi đi tìm.“Tìm em như thể ...”

*

Có dòng sông nào

Dòng sông đôi ta

Từ bến Cộ cây Đa

Em đưa tôi chiều tà xế bóng

Để lòng ai xao động!

Để lòng ai bâng khuâng!

 

*

Tôi hẹn em ngày về

Nợ cầm thư trả xong

Người thương xưa đâu còn!

Tôi trở về lòng tái tê

Dòng sông Ô Lâu- em đi về đâu?

Dòng sông Ô Lâu- không còn em- tôi đi về đâu?

Trăng lẻ bóng, trăng trôi về đâu?

*

Có dòng sông nào

Có dòng sông nào

Dòng sông ngàn năm

Sóng ru ngàn năm...

 

 

Tri Âm Các

Tết Bính Tuất, ngày khai hạ

VÕ VĂN HOA

READ MORE - NƯỚC NHẢY | MÙA LŨ | CỬA RỪNG | TÌNH CA Ô LÂU - Chùm thơ Võ Văn Hoa

ĐỜI NGƯỜI TỰA, GẶP NHAU, DÔNG LUÔN – Thơ Chu Vương Miện




ĐỜI NGƯỜI TỰA
 
Bóng câu cửa sổ
Đời ong ruồi làm tổ cành cao
Giựt mình tỉnh giấc chiêm bao
Thì ra toàn những tào lao báo đời?
Khó cũng đó mà cười cũng đó
tuồng tích nào mặt đỏ mặt xanh
thân chim đâu được lìa cành
làm sen thân ở dưới bùn muôn năm?
12 tháng chỉ nằm dưới đất
Nhìn khung trời vằng vặc toàn sao
Năm canh gió thổi lào xào
Bên ao bèo với kiếp nghèo nối nhau
Kiếp bò với lại kiếp trâu
Nhai trầu nhả bã trắng đầu nhớ thương
 
 
GẶP NHAU
 
gặp nhau dang dở dở dang
cùng chung một chuyến chiều tàn về không
khi xưa em cũng có chồng
mà nay phiêu bạt tang bồng chốn nao?
mùa xuân hoa mận hoa đào
mùa thu hoa cúc rộn chào nơi nơi
dời ơi đời đáng mớ đời
bỏ em kẹt giữa chợ trời vắng teo?
hoàng hôn quán xá tiêu điều
kẻ buôn ngườì bán xế chiều đuờng xa
chuyện gần lan tới hôm qua
chuyện nay toàn chuyện con gà lứa heo
văn chương giá rẻ ngang bèo
12 bến nưóc chèo queo một mình
dở dang ôi chuyện cũng đành
 
 
DÔNG LUÔN
 
Trải manh chiếu bên nền nhà cũ
Nằm thiu thiu chả ngủ chả nghê
Màn đêm im lặng tứ bề
Mà nghe dất chuyển lòng về cố hương
Chuyện làng xóm ba đường bảy ngả
Chuyện phó phường xác lá rừng thu
Loanh quanh từ bạn ra thù
Lộn qua lộn lại giữa tu với đời
Giới xuống tóc nằm ngơi cửa Phật
Người tóc dài chật vật áo cơm
Nhìn về biển lặng đông nam
Ồ con thuyền đã giăng bưồm dông luôn
-
Nơi chốn cũ bến ngang bến dọc
Chợ vắng người rời rạc bán mua
Trời buồn trời đổ cơn mưa
Người buồn nằm đẫy giấc trưa cũng buồn
Đò ngang trôi hết đường trở lại
Đò dọc thì mát mái dọoc luôn
Sớm mai rồi lại chiều hôm
Qua ngày đoạn tháng cỏ vườn mọc cao?
Trăng cũng lặn mà sao cũng lặn
Một cánh đồng hiu quạnh cò bay
Nhìn trời nhìn đất nhìn mây
Mây bay vô định gió xoay vật vờ
Cuối đời nào khác bài thơ?
 
Chu Vương Miện
 
READ MORE - ĐỜI NGƯỜI TỰA, GẶP NHAU, DÔNG LUÔN – Thơ Chu Vương Miện

Chùm ảnh HOA LAN VƯỜN - Chu Vương Miện

 Bấm chuột vào hình để phóng to.






READ MORE - Chùm ảnh HOA LAN VƯỜN - Chu Vương Miện

THƯ GIẢN - Chùm thơ Vũ Hùng



THƯ GIÃN 

Thư giãn PHÚT CUỐI*  cà phê

Như quên hết thảy bộn bề lo toan

Mặc cho Thủ Đức nóng giòn**.

Mặc cho cuộc 

sống gỉ mòn từng giây 


Thủ Đức, 09.04.2023

Vũ Hùng 

 

*Last Minute, 22, Dân chủ, TP Thủ Đức.

**Thủ Đức nóng 35 độ C


BUỔI SÁNG

Ăn cơm gạo lứt Điện Biên

Vừa thơm vừa béo, dẻo mềm dễ ăn

Cần chi thực phẩm chức năng

Với năng lượng gốc lằng nhằng khó tin?

Ăn xong luyện Dịch Cân Kinh

Nhẹ nhàng hợp với sức mình thảnh thơi!

Bạn bè dăm đứa ghé chơi 

Uống trà ngắm cảnh khung trời bình yên!


Bình Định, 24.03.2023

Vũ Hùng

 

TỰ THẮNG

Ngẫm đời bệnh tật hên xui

Xem như thử thách, nguồn vui vẫn tràn

Đường thi ngày vẫn thơm trang

Nắng Xuân ngây ngất óng vàng vườn sân 

Tiếng chim rạo rực trong ngần

Khiến cho động tác tay chân lệch hoài

Sớm chiều luyện bở hơi tai 

Tình thần phấn chấn tương lai rạng dần

Sa trường thắng cả vạn quân

Sao băng  thắng được bản thân chính mình*?


Bình Định, 16.03.2023

Vũ Hùng 

 

*Kinh Pháp Cú

 

MỘT NGÀY NHƯ MỌI NGÀY 

Sáng ra lưng bát cháo hoa

Một ly sữa nóng, cốc trà hồng sâm 

Dù cho trời nắng hay râm

Đi hơn cây  số cốt gân rã rời

Trưa về tựa ghế ngồi chơi

Tàn cây mát mẻ thảnh thơi sân vườn

Nhẩm câu lục bát, thơ Đường

Cơm trưa hai chén canh sườn bí đao

Nồm lên chiều xuống bên rào 

 Sân vườn nắng nhạt nôn nao luyện rèn...

Ngày qua ngày lại thành quen

Bạn bè thăm viếng động viên nghĩa tình 

Cớ chi nghĩ ngợi linh tinh

Dòng đời vẫn chảy lung linh sắc màu?


Bình Định, 13.03.2023

Vũ Hùng

 


READ MORE - THƯ GIẢN - Chùm thơ Vũ Hùng

ĐẢO XA MÙA LỄ HỘI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng




Đảo xa mùa lễ hội

 

Đứng trên di tích Pháo đài Thần công

Dõi mắt nhìn, biển rừng liền một dãi

Lấp láy xa xa, điều gì ái ngại

Con sóng vỗ bờ, lợn cợn lòng vòng

 

Sương tan loang nhanh trên lối đi về

Em háo hức, đèo Eo Bùa gió lộng

Nắng cuống quýt sum xoe tà áo mỏng

Lộ nét xuân thì, chầm chậm hoang mê

 

Thoáng mờ ngang, núi Cao Vọng mây vờn

Trôi thong thả, suối Thuồng Luồng róc rách

Nắng chiếu Đá Hoa, lung linh nhũ thạch

Em chợt ngượng ngùng, không rõ nguồn cơn…

 

Lại còn ước mơ qua động Qủa Vàng

Nghe trúc trắc, nét hoang sơ kỳ bí

Bát ngát hương quê, sắc màu dung dị

Tiên nữ bay lên rớt lại Hòn Hài

 

Ráng đi em về kịp hội đua thuyền

Trời tháng tư, ngọn nam non bổi hổi

Cả biển trời tưng bừng ngày lễ hội

Yên ả Cát Bà, một nét hoa duyên

 

 Đâu hay mình đã luống thời

 

Cầm tay lệch sóng vần xoay

Cơn giông nước cạn, dấu ngày nhẹ rơi

Tưởng là lọc lõi trải đời

Đâu hay giờ đã luống thời quẩn quanh

Hà cớ gì, lại đành hanh

Chỉ còn một khúc vỹ thanh muộn màng

 

Hoa cỏ đương thì

 

Góc nhỏ, góc nhỏ thôi

Ăm ắp tràn kỷ niệm

Một tuổi nào giấu giếm

Mà vẫn sáng tinh khôi

                *

Trăm lối mộng quanh đời

Đắn đo gì? Bối rối

Giấc mơ nào dung hội

Xem chừng, dường hao vơi

               *

Nắng chiều chầm chậm trôi

Như một ngày đã cũ

Hoa đương thì, chớm nụ

Ai còn giữ giùm tôi

                *

Trẻ trung một tiếng cười

Loang tan trong chiều xuống

Khẽ khàng bên giấc muộn

Một vệt đời sáng tươi

                *

Xanh biếc một góc nhìn

Ngập ngời mùa hoa trái

Bổng dưng cười ái ngại

Đâu đó chiều hoang tin ...

 

 

Đêm đồng bằng, mướt rượt tháng ba

 

Cơn gió lồng trung mơn man bổi hổi

Em bước vội qua khoảnh vườn mờ tối

 

Mấy hôm rồi cứ ngơ ngẩn đắn đo

Lời hẹn hò đầu tiên với người dưng không xa lạ

Không biết điều này sẽ là nhận hay cho…

 

 

Ta đã thất bại trong công việc của mình

 

Thì làm sao chỉ bảo chuyên môn của người khác

Còn lớn giọng nói đã sai đường lầm lạc

 

Trói buột tư duy trong khế ước vô hình

Năm tháng chìm trôi những lối sống mòn hời hợt

Để bây giờ, ngồi ra sức biện minh

 

          Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận


READ MORE - ĐẢO XA MÙA LỄ HỘI - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Sunday, April 9, 2023

TRONG NẮNG VÀNG..., SEN, CHIÊM BAO – Thơ Tịnh Bình


 
                Nhà thơ Tịnh Bình


TRONG NẮNG VÀNG...
 
Hư không ai thả cánh diều
Một chiều mây trắng đánh liều sang ngang
Nhẹ rơi trong ánh nắng vàng
Tàn thu đời lá đa mang niềm gì
 
Giọt sầu vương khẽ bờ mi
Dẫu là giả tạm sinh ly vẫn buồn
Người về chầm chậm chiều buông
Hành trang một đóa trăng suông cuối trời
 
Trần gian tàn cuộc rong chơi
Nhấp nhô bọt bóng rã rời sân mưa
Chào người buổi ấy về chưa
Sen cười hàm tiếu dạ thưa nắng vàng...
 
 
CHIÊM BAO
 
Lênh đênh cơn sóng nhỏ
Những phận đời bơ vơ
Sông mê đò bao lượt
Mù khơi chẳng thấy bờ
 
Gió về đâu lối gió
Chông chênh một nẻo về
Giã từ cơn mộng ảo
Vương vấn gì sơn khê
 
Mưa giăng đầy mắt ướt
Cõi lòng ơi xôn xao
Luân hồi cơn sinh tử
Đã tạnh rồi chiêm bao...
 
 
SEN
 
Hồn nhiên không giữa chốn nâu bùn?
Sen tự tại mãn khai chồi búp
Ta chạnh thương đời sen lem lấm
Rước sen về ngự cõi thanh cao
 
Đâu rồi vẻ thong dong thoát tục
Sen có buồn không...Có buồn không?
Trong sâu thẳm chực trào lệ nhỏ
Từng cánh hoa rơi nõn búp hồng
 
Dắt sen về lại bên hồ cũ
Vui nhé sen ơi vẫn mảnh trời
Này trăng này gió này mây biếc
Đồng làng thân thuộc khúc ca dao
 
Trắng trong dáng ngọc vùi bùn đất
Trăng khuya chưa tạnh nỗi niềm thương
Trầm ngâm gió sớm lay sương giá
Sen thầm ngấn lệ sót dư hương...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
 
READ MORE - TRONG NẮNG VÀNG..., SEN, CHIÊM BAO – Thơ Tịnh Bình

TƯỞNG NIỆM – Thơ Lê Phước Sinh


 
                Nhà thơ Lê Phước Sinh


TƯỞNG NIỆM 
 
Đất Nước có 30 tháng 4 như Cái Ngạch
Vấp ngã Va đụng Chúi mũi Ê ẩm mặt mày
Chiều chiều bế Con, Thiếu phụ ngóng nhìn ra cửa
Rừng núi Sơn khê chưa thấy bóng Chồng về...
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - TƯỞNG NIỆM – Thơ Lê Phước Sinh

TRĂNG TRONG THƠ HÀN MẠC TỬ - Trần Thoại Nguyên



Ngắm vầng trăng huyền mộng chợt nhớ hồn thơ Hàn Mặc Tử. Xin chia sẻ bài viết của tôi 25 năm trước (1998) vẫn còn nguyên giá trị, đọc lại vẫn thấy hay, sâu sắc!
 
TRĂNG TRONG THƠ HÀN MẠC TỬ
 
Qua 2 câu thơ 

"Thuyền ai đậu bến sông trăng đó 
Có chở trăng về kịp tối nay".
 
HÀN MẠC TỬ (1912-1940) bậc tài hoa yểu mệnh, thiên tài kiệt xuất của thơ ca hiện đại Việt Nam với một hồn thơ trăng láng lai bất tuyệt rất đặc biệt, hết sức độc đáo, tôi đoan chắc rằng thơ ca nhân loại chúng sinh xưa nay không có một nhà thơ, thi nhân, thi sĩ nào có thể gùn ghè cập kè so sánh!
 
READ MORE - TRĂNG TRONG THƠ HÀN MẠC TỬ - Trần Thoại Nguyên

QUAN NIỆM VỀ “NGỢM NGƯỜI” TRONG THƠ THÁI QUỐC MƯU - Châu Thạch


                                                                                                             
Sau cơn dịch Covid xảy ra tại Việt Nam, các vị quan quyền thành củi đưa vào lò đốt nhiều quá. Mời quý vị đọc quan niệm về “Ngợm Người” trong thơ Thái Quốc Mưu để thấy nhà thơ ghét bọn quan lại tham ô đến độ nào.
 
Nếu ai hỏi tôi nhà thơ Thái Quốc Mưu yêu gì và ghét gì nhất, chắc có lẽ tôi không trả lời được điều yêu nhất, nhưng điều ghét nhất của Thái Quốc Mưu thì qua thơ ông quá rõ ràng.
 

Trong bài thơ khóc Nguyệt Lãng, một trong những người bạn thơ thân nhất của Thái Quốc Mưu, nhà thơ đã khuyên người quá cố đừng trở lại trần gian chẳng phải vì trần gian là chốn sinh, lão, bệnh, tử hay điều gì khác mà chỉ vì trần gian là chốn có nhiều “ngợm người”:
 
Đừng nên trở lại nơi trần thế
Một cõi quanh anh lắm ngợm người
                     (Khóc Nguyệt Lãng)

Trong một lần “Viếng Trời” nhà thơ cũng so sánh sự khác biệt đáng kể nhất giữa cõi trời và cõi người mà cõi người có lắm “ngợm người”:
 
Nước trời trên dưới cùng tôn quý
Khác với nhân gian lắm ngợm người
                                    (Viếng Trời)
 
Vậy “ngợm người”là gì?
 
Thật ra chữ “ngợm người” không tìm ra một định nghĩa chính xác. Tự điển Việt Nam có sách định nghĩa: “ngợm người” là người ngu dại”; có sách định nghĩa: “ngợm người là người, với ý nghĩa xấu nói chung”. Lại có người cho chữ “ngợm” phát xuất từ chữ “ngựa” nên chữ “ngợm người” là, “nửa ngựa nửa người, nghĩa là người không ra người mà ngựa chẳng ra ngựa”. Cũng có giải thích “ngợm người” như sau: “Ngợm là gì? - Ngợm cũng đi bằng hai chân, mặc quần áo, mang hia, đội mão, có trí tuệ, có tiếng nói, ăn từ thượng vàng hạ cám đến cao lương mỹ vị xuống bắp luộc khoai nướng nhưng khác con người ở chỗ, con người có thể ăn được đủ thứ nhưng không bao giờ ăn thịt đồng loại, còn ngợm thì đến thịt đồng loại cũng sẵn sàng ăn sống nuốt tươi” (Tất nhiên người mà ăn thịt người chỉ nói theo nghĩa ngụ ý mà thôi).
 
Như thế chữ “ngợm người” cũng như chữ “chó má”. Con chó có thể ăn bẩn nhưng dứt khoát không ăn thịt đồng loại, còn con má về hình thức giống y như con chó nhưng đến thịt đồng loại cũng không từ! Có người nghĩ rằng, “ngợm người” là lũ người “điên” cần phải đi học. Học gì? - Học làm người, học để biết thiên chức của con người”.
 
Xem như thế “ngợm người” hay “người ngợm” quả nhiên không phải người tốt.
 
Tóm lại, “ngợm người” để chỉ những kẻ có hình thể, vóc dáng của con người, nhưng cách sống với đồng loại, chưa đạt được cái bản chất đích thực của CON NGƯỜI, mà tôi đã đọc trong mục danh ngôn đâu đó câu: “Hãy sống sao cho người ra NGƯỜI” của Thái tiên sinh.
 
Ngoài ra, trong bài thơ Niềm Mơ Ước Vĩ Đại Của Tôi, Thái Quốc Mưu đã viết:
 
Mặc ai mơ nước Thiên Đàng
Mặc ai mơ cõi Niết Bàn xa xôi
Tôi sinh ra giữa Đất, Trời.
Chỉ mong làm được CON NGƯỜI – viết hoa.
 
Theo Thái Quốc Mưu thì giống động vật mang tên người, khi được “Viết hoa” thành CON NGƯỜI thì vô cùng khó khăn, lớn lao, vĩ đại, và cao quý hơn tất cả. Nó nằm trên tất cả những ước mơ – kể cả Thiên Đàng hoặc Niết Bàn. Bởi, khi tất cả giống người biết tu thân để trở thành CON NGƯỜI được viết hoa, thì xã hội lúc đó đa số chỉ có những CON NGƯỜI đích thực là NGƯỜI. Họ toàn là bậc chính nhân quân tử, lương thiện, gắn bó yêu thương,.. thì Thiên Đàng hoặc Niết Bàn đã hiện hữu giữa trần đời, chẳng phải tìm đâu xa. Khi ấy, lũ “ngợm người” không còn đất dung thân, chẳng thể tồn tại. Sẽ tự diệt.
 
Bây giờ qua thơ Thái Quốc Mưu ta thử tìm xem những thành phần nào trong xã hội mà nhà thơ ghét nhất? Câu trả lời, chính xác nhất, đó là lũ “ngợm người”.
 
Trong bài thơ “Trên Chót Đỉnh” Thái Quốc Mưu đứng trên núi nhìn xuống “đời”, ông đã thấy “lắm lũ loài”. Ông dùng chữ “lũ loài” chứng tỏ ông rất ghét hạng người nầy, đó là hạng người tranh bả lợi danh, giựt dành lợi lộc làm mất cái nhân tính đích thực của CON NGƯỜI:
 
Ngó xuống. Ôi chao lắm lũ loài
Tranh chấp bả danh nhân tính mất
Giựt dành lợi lộc hận thù sôi
                   (Trên chót Đỉnh)
 
Cái bọn người mà bả danh vọng và lợi lộc đã làm cho họ sôi máu hận thù, mất đi nhân tính đó, đã được nhà thơ gọi đích danh trong bài thơ “Khác Biệt” của ông:
 
Quan tham đầu óc như “lì đỗn”
Chỉ biết thu gom với nhét vào
                              (Khác biệt)
 
Đọc ngược hai chữ đóng trong ngoặc kép ta thấy Thái Quốc Mưu khinh bọn quan tham đến cỡ nào.
 
Và với Thái Quốc Mưu bọn người ấy không những là phường phi đạo đức, bất tài, bất nhân, bất nghĩa, tham lam vô tận, lừa bịp, thất học, ngô nghê trước quần chúng; vậy mà hay lếu láo khoe khoang, vênh váo,.. ăn trên, ngồi tróc để lèo lái mọi việc chẳng khác nào như bác tài vừa dỡ lại ba hoa:
 
Đạo đức trống không hay lếu láo
Chân tài rỗng toác cứ thày lay
                   (Có những bác tài)
 
Nhà thơ Thái Quốc Mưu không tiếc lời giận dữ điểm mặt bọn người xấu xa trên với lời lẽ vô cùng cay cú:
 
Hôm sớm đem đầu ra đội đít
Trưa chiều gục mặt để chờ khi
Cong lưng đổi miếng mồi danh lợi
Ngậm miệng ăn ba cái bã chì
                              (Vịnh ông Táo)
 
Và cuối cùng Thái Quốc Mưu không còn nể nang gì nữa và thẳng tay chỉ vào mặt bọn người mà ông ghét nhất trên trần gian nầy, công bố, vạch trần tội lỗi xấu xa nhơ nhuốt của họ, lũ “ngợm người” mà từ xưa đến nay thời nào cũng có:
 
QUAN ÔN XƯA NAY
 
Phẩm chất kém - cần sơn, phết, xi
Bằng cao. dốt rặt mới ly kỳ
Văn thư nguệch ngoạc run cầy sấy
Chữ ký loằng ngoằng méo miệng ghi
 
Quán nhậu nghênh ngang tuồng hổ, sói
Cửa quyền hống hách tựa tần, phi
Gặp thời chồn cáo vươn nanh vuốt
Sớm tối vênh vênh cái mặt chì.
 
Vậy qua thơ ta biết thứ mà nhà thơ ghét nhất trên đời là ai vậy?
Tất nhiên không phải là những người mang chữ “ngợm” với nghĩa xấu bình thường. Tất nhiên, đó không phải là người ngu dại; tất nhiên không phải người khuyết tật, người phạm tội hình sự, kẻ vô tình, vô tâm... Nói chung tất cả những người bị cho là “người xấu” đó, đều không phải thứ “ngợm người” mà Thái Quốc Mưu muốn đề cập. Thái Quốc Mưu nói thẳng lũ ngợm người ấy chính là những kẻ ngồi ở ghế quan lại trên cao mà kém tài, thất đức, bám danh hưởng lợi,...
 
Qua thơ Thái Quốc Mưu, bọn “ngợm người” là bọn “Quan ôn” vô lại. Bọn đó làm cho nhà thơ Thái Quốc Mưu chán chê thế gian nầy đến nỗi ông đã nhắn với người bạn thơ tri âm của mình:
 
“Nhớ bút hãy đùa cùng trăng gió
Thèm thơ xin nhắn cái thằng tôi”
 
nhưng
 
Đừng nên trở lại nơi trần thế
Một cõi quanh anh lắm ngợm người”.
 
Với bọn “ngợm người” nầy nhà thơ Thái Quốc Mưu cho rằng đã hết thuốc chửa rồi, cho nên ông chẳng cần nhắn nhủ khuyên lơn, dạy bảo gì họ cả, mà chỉ lắc đầu bỏ đi, buông ra cho chúng một câu để nhớ đời:
 
Chớ tưởng quyền uy thay trí óc
Đừng hòng sỏi đá hoá trân châu.
                                (Biển Đời)
 
 Châu Thạch

READ MORE - QUAN NIỆM VỀ “NGỢM NGƯỜI” TRONG THƠ THÁI QUỐC MƯU - Châu Thạch