Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, January 24, 2016

LỜI TỰ SỰ CỦA NGƯỜI ĐƯA GIÓ - Đông Hà





LỜI TỰ SỰ CỦA NGƯỜI ĐƯA GIÓ

Đông Hà đọc tập thơ Người Đưa Gió của Bùi Viết Anh.


Một ngày nào nọ, Bùi Viết Anh bảo tôi rằng anh làm thơ. Tôi cười nghĩ đấy là lời nói đùa. Thời nay thơ không phải là model dành cho người trẻ tuổi. Rồi cũng một hôm nào nọ, Bùi Viết Anh bảo tôi rằng anh in thơ. Tôi bật cười và sau đó là sự tò mò. Tại sao một người trẻ tuổi, làm việc ở một lĩnh vực không liên quan gì đến văn chương nghệ thuật, lại kiên quyết đến với thơ nhường vậy?

Nhưng giờ cầm trên tay tập Người Đưa Gió, những băn khoăn của tôi đã vỡ tan. Bởi ở đó tôi không còn thấy một Bùi Viết Anh của tuổi trẻ bồng bột hay đùa cợt hay đại loại gì đấy mà là một người đàn ông chững chạc đang bắt đầu nói lên tiếng nói của chính thân phận mình.

Với 65 bài trong tập thơ đầu tay của mình, Bùi Viết Anh viết về tình yêu, về cuộc đời, về quê hương như một lẽ tất nhiên. Thơ Bùi Viết Anh không hướng đến sự mới mẻ về hình thức hay nội dung như những người làm thơ trẻ hiện nay đang cố gắng đạt đến. Người đọc khi đến với tập thơ này chỉ được cảm nhận một tấm lòng thơ trong những cung bậc cảm xúc rất đời thường của một con người bình thường. Đó là yêu thương hờn giận, đó là khao khát say mê và đó cũng là xót xa ray rứt trước tình đời, tình người. Trong câu chữ ấy, người đọc có thể thấy được sự si tình của một chàng trai mới lớn trong cách tỏ bày rất riêng:

Em đến phương trời xa tít tắp
Lãng quên
Anh
Một bóng hình lay lắt
Đêm em!
(Đợi)

Thông thường với những người ngoại đạo khi làm thơ với tâm thế “giãi bày cho vui”, người viết hay rơi vào cách thể hiện bằng lối mòn dễ dãi nhưng ở đây Bùi Viết Anh đã biết cách rút chữ đến kiệm lời. Nên câu chuyện tình day dứt nhưng không rơi vào sáo rỗng. Hai từ trong câu kết “Đêm em” như mở ra một không gian thời gian toàn vẹn của nỗi nhớ với nhân vật trữ tình duy nhất là “em” choán đầy. Điều này khiến thơ Bùi Viết Anh mới mẻ và hiện đại không ngờ.

Ở bài “Mối tình đầu”, anh lại trở nên già dặn một cách đáng kinh ngạc. Từ cách chọn lối thơ lục bát truyền thống đến cách dùng từ cho đến cả cách cư xử trong tình yêu đều như thể là một người qua lắm trải nghiệm cuộc đời:

Khóc than cho mối tình đầu
Câu thơ rớt giữa bờ sầu chia ly
Ngậm cười gặp gỡ làm chi
Thiêng liêng môi mặn dành khi đắng lòng

Ba câu thơ đầu là lời than chung cho những kẻ thất tình, nhưng câu cuối bật ra khiến người đọc nhận thấy ở đây một tấm lòng nhân hậu thủy chung. Thất tình mà còn để dành khi đắng lòng thì quả thật, trái tim yêu này mang một tình yêu đẹp kiểu … cổ điển!

Trong “Lạy Kiều”, chàng trai ba mươi tuổi đã có những câu thơ đắng chát nỗi nênh sự tình sự đời:

Kính thưa một kiếp đoạn trường
Kiều ơi xin lạy một đường tình duyên
Ba mươi năm một lời nguyền
Vô duyên! Hẹn gặp ngọc tuyền người ơi

Cái duyên cái tình như thể của người đời xưa. Không những vậy, chữ duyên trong câu thơ còn nghe xót xa như định mệnh “Lỗi duyên hỏi tại trời xanh”. Thời nay, những người trẻ tuổi thường không nặng lòng tin vào duyên kiếp. Mà thơ Bùi Viết Anh vẫn tin vào duyên nợ cuộc đời. Như thể đã qua quá nhiều trầm luân và đạt đến sự giác ngộ của tình trường trong tâm hồn của một con người trải qua nhiều cay đắng.

Nhưng hơn cả trong tập thơ đầu tay này, tôi quý nhất ở Bùi Viết Anh là sự chân thành mộc mạc mà rất thâm trầm da diết trong chất tự sự trữ tình về một cái tôi cá nhân riêng biệt. Đó là giọng điệu của một người trẻ tuổi sớm từng trải trong cuộc đời, sống nhiều để từ đó chắt chiu lên từng vần thơ đầy xúc động:

Tôi là một thằng con trai
Sinh ra vốn gầy gò ốm yếu
Ba mươi tuổi bốn mươi cân chưa vượt nổi
Nên gọi tôi: Một thằng nhãi nhẹ cân.

Một thằng nhãi nhẹ cân
Nên tôi sống với tâm hồn bé nhỏ
Chỉ dám yêu ngôi làng bên dòng sông không chảy
Yêu cây tre đã gãy ngọn tự bao giờ

Những câu thơ như một bản tường trình về sự bé nhỏ của thân phận, sự bé nhỏ của tâm hồn nhưng quả thật, với hai câu: “Chỉ dám yêu ngôi làng bên dòng sông không chảy/Yêu cây tre đã gãy ngọn tự bao giờ” thì quả thật chàng trai nhẹ cân này có một trái tim không hề bé nhỏ. Tình yêu ấy sao mà bao dung, đằm thắm và trìu mến đến vô cùng. Dòng sông thì phải chảy, cây tre thì phải cao ngọn. Vậy mà Bùi Viết Anh đã chấp nhận tất cả những sự thật ngược lại của lẽ tự nhiên đó. Như các một người tình yêu tình nhân của mình thì hẳn nhiên yêu luôn những thói xấu của người ấy. Yêu bằng một tình yêu không cân phân lựa chọn, đó mới chính là tình yêu đích thực, nhân ái và đầy bao dung. Nên thơ Bùi Viết Anh đã vượt lên cái tầm thường để bộc lộ một tâm hồn lớn lao không mấy ai dễ hồ có được.

Ở góc nhìn khác, Bùi Viết Anh đã khiến tôi giật mình khi anh chạm vào một đề tài quá quen thuộc cho biết bao thi nhân tự cổ chí kim, đó là vẻ đẹp của con sông Hương thơ mộng xứ Huế. Nhưng hãy xem cách nói của người làm thơ trẻ tuổi này:

Chiều nay nâng chén ngang mày
Cụng ly sông nhé muôn ngày lại không
Ly này chúc tụng mùa đông
Con sông nằm ngửa nhìn không thấy nhà

Ly này nhấm nháp mùa qua
Văn Lâu giờ vắng tiếng là đà buông

Ly này uống thật, nói suông
Ngàn năm sông vẫn trần truồng đấy thôi
(Uống rượu với sông Hương)

Viết về sông Hương quá nhiều, thơ hay cũng vô kể. Nhưng dòng sông trong cái nhìn của một lần “uống thật, nói suông” mà buột miệng “Ngàn năm sông vẫn trần truồng đấy thôi” khiến tôi quá đỗi bất ngờ. Khó cắt nghĩa câu thơ. Nhưng cảm giác thân thuộc, yêu dấu, gần gụi quá chừng. Không còn khoảng cách, không làm dáng, không “nịnh”, người thơ đang nói với sông như nói với một người nằm trong tình yêu dấu của mình. Thật đấy. Thật thế. Thì cái tình Huế của chàng trai này đã nồng nàn sâu đậm biết bao. Mà cũng táo bạo xiết bao.

Như lẽ thường tình của những người trẻ tuổi, ở tập này, Bùi Viết Anh chọn in nhiều những bài thơ tình. Tuy nhiên tôi lại thích những câu thơ chiêm nghiệm về sự đời của một chàng trai mới lớn nhưng đã kịp trải qua những dâu bể cuộc đời để từ đó viết cho riêng mình những lời thơ tự sự. Đó là cảm giác của  những hư và thực: “Tuổi trẻ qua thời ngông/ Tâm tư đầy thổn thức/ Giật mình mơ và thực/ Âu như là chiêm bao” (Xưa). Hoặc đôi lời của một người đi bước quá dài giờ ngồi ngoảnh lại: “Tuổi người đã ngậm cười/ Còn gì mà mong mỏi/ Những buồn vui trong cõi/ Chỉ còn lại như là…” (Chào thu). Đây là cảm giác của sự từng trải. Và với tuổi đời còn quá trẻ, thì Bùi Viết Anh phải tinh tế để thu nhặt từng cảm giác sống của mình mới có thể có được những ý niệm về cuộc đời như thế.

Đọc Người Đưa Gió, tôi không có ý phẩm bình về tác phẩm này. Bởi thời buổi này người làm thơ nhiều quá, nhưng người trẻ tuổi miệt mài làm thơ thì không nhiều. Và một lẽ dĩ nhiên, với tập đầu tay (và có thể rất nhiều tập về sau, của rất nhiều người làm thơ khác nhau) không thể gọi là hoàn hảo. Một đôi chỗ này nọ, một vài khiếm khuyết thế kia, dăm ba điều chưa ưng ý. Nhưng vẫn có cái cho người đọc thích, thì tôi nghĩ, người làm thơ đã đạt được một cái gì đó trong câu chữ của mình.

Như Bùi Viết Anh đã nói: “Viết sự thật trên đời quá khó/ Trên tình yêu và nhịp con tim” nhưng tôi tin tâm hồn anh sẽ không thỏa hiệp với cái khó mà văn chương bắt đầu dẫn dụ anh đi.
  
                                                                       Đ.H
READ MORE - LỜI TỰ SỰ CỦA NGƯỜI ĐƯA GIÓ - Đông Hà

Lê Đàn - HỌC SÁNG TÁC TỪ NHẠC TRỊNH





 Lê Đàn

       HỌC SÁNG TÁC TỪ NHẠC TRỊNH

          Bạn bè xầm xì to nhỏ với nhau bình luận về tôi: “Thằng cha đó có học nhạc bao giờ đâu, chỉ đàn địch tay ngang trên chiếu rượu thôi mà bây giờ bày đặt sáng tác nhạc! Người ta đi học trường nhạc hết cơm hết gạo mà còn chưa viết được, huống hồ là cha nội này chưa học ngày nào! Xí!”

          Tôi tự học sách nào để có thể viết được ca khúc? Điều này tôi chưa hề nói cho ai biết. Hôm nay tôi xin bật mí: Tôi học sáng tác từ nhạc Trịnh.

          Thật vậy, tôi đã có căn bản nhạc lý, cho nên với cây đàn ghita thùng, tôi có thể đọc bất cứ bản nhạc nào của Trịnh. Đương nhiên tôi là một người rất mê nhạc Trịnh với những ca từ và giai điệu đã cuốn hút mê hồn tôi, những khi rảnh rỗi là tôi ôm đàn hát vu vơ. Tôi quen dần với những nốt nhạc Trịnh chạy nhảy trên năm đường kẻ một cách dễ thương dịu dàng bên trên ca từ lung linh trìu mến. Tôi thấy Trịnh viết  nhạc rất dễ, tôi bắt đầu nghiên cứu những ca khúc viết theo hợp âm La thứ (Am) và Mi thứ (Em)  theo điệu Slow hay Boston ở các bài Cát bụi, Hạ trắng, Ướt mi, Diễm xưa, biển nhớ, Tình nhớ, tình xa…; sau đó là những bài hát viết theo giọng Đô trưởng (C), Rê trưởng (D) hay Fa trưởng (F) theo điệu Valse, Slow, Fox hay Bebop… như bài Mưa hồng, Lời mẹ ru, Khói trời mênh mông, Hãy yêu nhau đi, Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…Và tôi coi đây là những giáo trình bài mẫu để học; tôi tập viết những bài hát đầu tiên như người thợ mộc mới học việc, trước tiên tôi đóng những cái đòn, cái ghế dần dần tôi đóng được cái bàn. Tôi đã học sáng tác như vậy đó bạn ạ.

          Người ta chưa tin vào những bài hát mà tôi viết từ hơn 10 năm nay, tính đến hôm nay tổng cọng được hơn 100 bài. Người ta nói đúng vì tôi có trường lớp nào đâu, tự học nhạc qua sách vở rồi đùng một cái sáng tác, nhưng chưa có bài nào nên cơm nên cháo chi hết; thật vậy, tôi là một người viết nhạc nghiệp dư chính hiệu, tôi viết là vì lòng đam mê và muốn thử thách bản thân mình trong lĩnh vực sáng tác; tôi đã rất vui khi mình đã viết được nhạc, cho dù viết xong rồi tự mình hát nghêu ngao cho vợ con nghe và vài người bạn thân thiết nghe, sau đó bỏ vào ngăn kéo như một kỷ niệm.

Nhưng tôi vẫn có chút niềm tin dù niềm tin đó rất là mong manh … Biết đâu một ngày nào đó trong số bài hát của tôi lại có một vài bài đi vào lòng công chúng như bài: “Em về tinh khôi” của nhạc sỹ Quốc Bảo, ông viết xong cất vào ngăn kéo, đến 15 năm sau ca sỹ Trần Thu Hà đã đưa bài hát này lên đỉnh cao tên tuổi cô cùng bài hát.

Nói vui thế thôi, chứ nhạc của tôi là nhạc cây nhà lá vườn mà đem so với nhạc của nhạc sỹ Quốc Bảo, một nhạc sỹ bậc thầy chuyên nghiệp thì Ngài phạt chết vì tôi chỉ viết nhạc theo kiểu phong trào cho vui thôi.

Hôm nay tôi viết bài này như một lời tri ân đến cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn và muốn nói với người yêu nhạc Trịnh muốn thử thách mình trong lĩnh vực sáng tác ca khúc thì hãy mạnh dạn bắt đầu như tôi đã từng bắt đầu viết nhạc. Đừng có sợ chi hết, chỉ có nấu món ăn ngon như các bà là khó thôi, còn viết nhạc kiểu như tôi thì dễ lắm các bạn ạ!
                                                    LĐ
                                     


Tác giả: Lê Đàn
60 Chu Mạnh Trinh
TP Đông Hà – Tỉnh Quảng Trị


READ MORE - Lê Đàn - HỌC SÁNG TÁC TỪ NHẠC TRỊNH

BA VÌ TUYẾT TRẮNG - Thơ Nguyễn Khôi



Băng giá bất ngờ xuất hiện tại Ba Vì - Hà Nội - Ảnh 1.
Băng tuyết xuất hiện tràn ngập khu vực Resort Ba Vì



BA VÌ TUYẾT TRẮNG
"Nhìn quanh khói tỏa buồn man mác
Nàng kêu :"Phụ vương ôi ! Phong Châu !"
                     Thơ Nguyễn Nhược Pháp
                  
Sáng nay Ba Vì rơi tuyết trắng
để Tản Viên Sơn đẹp ngỡ ngàng
Mù sương huyền ảo ngai Sơn Thánh
Lối đèo vương dấu hài Mị Nương...
                    
Suối như ngừng chảy. Chim ngừng hót,
Lá xanh dát bạc. Đứng im rừng,
-Trai gái Thủ Đô vui đi "phượt"
Ô tô nườm nượp...má đỏ bừng...
                    
Năm nay chưa tết mà như tết
Phố phường rộn rịp đón xuân sang
Trời điểm trang cho thêm chút tuyết
Rắc trắng Ba Vì- Tản Viên Sơn...

                  Hà Nội 24-1-2016
                   NGUYỄN KHÔI

READ MORE - BA VÌ TUYẾT TRẮNG - Thơ Nguyễn Khôi

CHIỀU CUỐI ĐÔNG - Thơ Trương Đình Đăng



       Tác giả Trương Đình Đăng



CHIỀU CUỐI ĐÔNG

Chiều cuối đông
Thưa dần giọt nắng
Thưa dần bước chân
Ngoài sân
Hoàng hôn rơi
Chầm chậm
Chập chờn một cánh chim xa
Chập chờn một bóng hình xưa .
Chiều cuối đông
Vuốt mái thời gian soi miền kí ức
Cây mấy mùa thay lá
Sông mấy lượt lớn ròng
Thương buổi lót đường
Mòn thân cuội đá ...
Chiều cuối đông
Cổ họng bùi ngùi dư vị
Ngọt, đắng, chua, cay...lạnh lòng cô lí
Em - giọt mật ong rừng
Liều thuốc kháng sinh diệt mầm tê buốt
Phù sa mỡ màu tươi mát
Tưới hồn ta - sa mạc khô cằn !
Chiều cuối đông
Nụ mai đầu mùa bung vỏ trấu
Chú ong vàng lần dấu hưởng tinh khôi
Thế là xuân đã đến rồi
Em ơi ! 
Hạnh phúc !


Trương Đình Đăng
23/1/2016 - 14/12 Ất Mùi

READ MORE - CHIỀU CUỐI ĐÔNG - Thơ Trương Đình Đăng

Saturday, January 23, 2016

ĐẤT và NGƯỜI - Thơ trào phúng của Đoàn Thuận



                  Tranh của Vincent van Gogh


ĐẤT và NGƯỜI

1.
Đất và Người
từ ban sơ đến muôn đời
là mục tiêu của chiến tranh xâm lược
Đất bị chiếm thành vùng lệ thuộc
Nguời trắng tay làm nộ lệ thực dân.

Từ cuộc đời tôi mọi lầm than
phong trào Đen gốc Phi vùng lên khắp nơi
chống kỳ thị màu da, đòi bình đẳng chủng tộc
tìm ra lẽ sống.

Trong nhà máy trên cánh đồng
thức tỉnh từ cách mạng Đỏ
người bần cùng đòi lại quyền làm người

2.
Suốt thế kỷ hai mươi, cùng sự đăng quang khoa học
cách mạng Trắng thống lĩnh nguồn tư bản
hối mại quyền lực, bành trướng thị trường mậu dịch tự do

Đế quốc Bắc Mỹ Tây Âu toả đi khắp địa cầu
chiếm cứ vùng dân cư lạc hậu bốc lột nhân công
độc quyền khai thác hầm mỏ giếng dầu
lập đồn điền dựng phố thị thương mại
du nhập kiểu văn hoá thực dụng quảng cáo tiêu dùng
làm phân hoá các giai tầng xã hội
bùng nổ đấu tranh đòi lại núi sông
đánh đổi tương lai bằng xương máu...

Kinh tế suy thoái
rơi tự do vào thế kỷ hăm mốt
mở ra cuộc chiến giành lương thực
khi nguyên liệu cạn dần, tài chánh khủng hoảng
dân số toàn cầu tăng nhanh.

Thực dân mới
với nguồn vốn đầu tư khổng lồ
đổ xô vào quốc gia nghèo đói
mua dài hạn rừng đất, thuê rẻ nhân công thô sơ
trồng cây lương thực, cọ dầu sinh học.
lập khu chế xuất lắp ráp công nghệ cao
chuyển sản phẩm an ninh lương thực về mẫu quốc
nhập khẩu rác thải cùng lối sống thương trường

Đoàn người đói rách thất nghiệp ngày thêm đông
bị tước đoạt sự sống trên mảnh đất quê hương
liên kết thành lực lượng Xanh cánh tả
đòi quyền dân chủ, thu hồi tài nguyên,chiếm lại thị trường

3.
Đen Đỏ Trắng Xanh tô màu lên giấc mộng
Nhiều chiêu bài dán nhãn cuộc xâm lăng
Trận chiến nào cũng lấy máu đổi miếng ăn
Người nghèo khổ vắt kiệt cùng sức sống...

                                    ĐOÀN THUẬN


READ MORE - ĐẤT và NGƯỜI - Thơ trào phúng của Đoàn Thuận

SÀI GÒN.... NHỚ! - Thơ Đỗ Bích Vân



          Ảnh tác giả Đỗ Bích Vân




SÀI GÒN.... NHỚ!

Cali thầm nhớ Sài gòn
Đèn đêm phố thị như ngàn sao sa
Đường, xe tấp nập lại qua
Người bưng, kẻ gánh lân la mời chào
Nhớ sao góc phố thuở nào
Cà phê quán cóc ,xôn xao chuyện trò
Chiều buông xuống phố la cà
Đó đây quán xá  thật là đông vui
Nhớ cô chè gánh cười tươi
Giọng rao lảnh lót, chân quê đượm tình
Giữa trưa nóng bức, oi nồng
Chén chè thơm ngọt, mát lòng nguờ ăn
Từng con đường nhỏ dạo quanh
Thì thầm ta hát, phố xanh xanh ngời
Lăng xăng bọn trẻ chạy chơi
Hồn nhiên đá bóng, vui cười hả hê
Cali thầm nhớ hương quê
Chợt nghe da diết... lòng lê thê buồn.


                                 Đỗ Bích Vân

READ MORE - SÀI GÒN.... NHỚ! - Thơ Đỗ Bích Vân

VỀ LAGI; SÔNG DINH - Thơ Hứa Minh Tánh



        Tác giả Hứa Minh Tánh



VỀ LAGI

Theo đường Bốn Sáu về đây
Xuôi theo dòng nước - giếng Thầy Ngang qua
Cảnh xưa giờ đã khác xa
Phố chen biển phố, nhà nhà tầng cao
Dù chồn chân vẫn bước mau
Về nơi phố thị lao xao tiếng cười
Tanh nồng một chút cá tươi
Mông mênh cửa biển xa khơi hòn Hòn Bà
Lagi ơi ! Một thoáng qua
Đèn đêm rực sáng , nhà nhà yên vui.

SÔNG DINH

Sông Dinh nước chảy về xuôi
Sao ? Ta mãi ngược dòng đời lên non
Ta đi tìm lại cội nguồn
Sao ta lạc giữa dòng đời nhiễn nhương
Cha như bóng núi thân thương
Mẹ như suối cả dốc nguồn chảy ra
Từ nguồn sữa Mẹ, cơm cha
Nuôi ta khôn lớn, dạy ta nghĩa tình
Như vừng hồng buổi bình minh
Soi qua bóng nước thấy mình là ta.
                           Hứa Minh Tánh 

READ MORE - VỀ LAGI; SÔNG DINH - Thơ Hứa Minh Tánh

HÀ NỘI, RÉT 6 ĐỘ C - Thơ Nguyễn Khôi



Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: P12A05. Nhà 17T6 Đường Hoàng Đạo Thuý. Q Thanh Xuân TP Hà Nội



HÀ NỘI - RÉT 6 ĐỘ C
(Gửi Lê Vy- Sài Gòn)
                   
Cứ tưởng là "thôi" không rét nữa
Ai ngờ Hà Nội : 6 độ C
Trung Quốc khắp miền dưới O độ
Bão tuyết khùng lan xứ Hoa Kỳ...
                     
Trời rét căm căm Hà Nội "mừng" :
Áo lông, len, dạ... giở ra "trưng"
-Dân xóm trồng hoa yên tâm TẾT
-Cửa hàng áo rét được mùa "cung"...
                      
Khổ cánh lang thang không nhà cửa
Ăn xin, làm mướn ngụ gầm cầu
Loa Phường sang sảng mừng Đại Hội
Dân nghèo hi vọng... chắc không lâu ?
                       
Thời tiết cực đoan toàn cầu hóa
Giá dầu tụt dốc... quá cả mơ
Thân già bó gối ngồi chờ NẮNG
Mịt mùng cóng lạnh cả hồn Thơ.

                 Hà Nội 24-1-2016
                 NGUYỄN KHÔI

READ MORE - HÀ NỘI, RÉT 6 ĐỘ C - Thơ Nguyễn Khôi

CHÀO XUÂN - thơ Hạnh Phương


Tác giả Hạnh Phương


CHÀO XUÂN 

Dú, lèn, nén  hồn mình vào cõi thơ
Cho sức chữ bật lên trang giấy mới
Ơi mùa xuân đang tới !
Trước mắt mình trời dất đẹp như mơ .


Bàn tay Phật từ bi  đang vẫy gọi
Đón con về đất Bụt chốn quê xưa
Nơi ấy lời câu kinh thành tiếng nói
Nơi thơ mình, bất quản nắng mưa.


Bàn chân với bàn tay, mắt, môi, mũi, lưỡi  …cùng bước
Sáu trần năm trược thảy cùng nhau  dõng dước hóa thân
Nhịp nhàng trở lại quê xưa ngàn trước
Nghe tiếng chim ca lăng tần già cất tiếng hát trong ngân.


Ơi Mùa xuân muôn vẻ thanh tân
Mỗi ngày tới  mỗi mùa xuân  mới
Mây trắng trời xanh quê hương ta vời vợi
Nhật tân, nhật tân, hựu nhật tân.


                                                 HẠNH PHƯƠNG
                                             Chào Xuân BÍNH TUẤT



READ MORE - CHÀO XUÂN - thơ Hạnh Phương

TỊNH BIÊN MÙA HẠ LẠI VỀ - thơ Trúc Thanh Tâm - nhạc Huỳnh Thu Vân



Xin bấm vào liên kết để nghe: TỊNH BIÊN MÙA HẠ LẠI VỀ


Thơ Trúc Thanh Tâm

TỊNH BIÊN MÙA HẠ LẠI VỀ

Những ngày xưa, tôi bắt gặp bây giờ
Ngày mỗi ngày, em đi về ngang cửa
Áo trắng bay má hồng hoa mắc cở
Tuổi học trò ngày tháng rất vô tư

Chiều Nhà Bàng chờ đợi những cánh thư
Nghiêng nón hứng chùm thời gian tiếc nuối
Em phơi phới mắt đen tròn con gái
Có bao chàng thơ thẩn tập tành yêu 

Tịnh Biên ơi, hương tóc quyện hương chiều
Em yểu điệu chở mùa hạ dạo phố
Chiếc lá rơi dạt hồn cong nỗi nhớ
Mưa bất thần thui thủi một mình em

Đường dài thêm đâu đó dấu chân quen
Gió tíc tắc giọt đời rơi rất khẽ
Tiếng ai treo về bên tai nhè nhẹ
Phượng biết buồn nhốt mùa hạ tương tư !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )



READ MORE - TỊNH BIÊN MÙA HẠ LẠI VỀ - thơ Trúc Thanh Tâm - nhạc Huỳnh Thu Vân

NỖI LÒNG RAU MUỐNG BIỂN - truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân





Lê Hứa Huyền Trân

NỖI LÒNG RAU MUỐNG BIỂN

Truyện ngắn

Nơi tôi ở cũng là nơi biển ở, tôi sinh ra đã thấy biển trên đời, ấu thơ nơi tôi lớn là những ngày tôi chạy dọc hoài theo những triền cát nghe sóng vỗ vào lòng…

Tôi yêu biển. Không phải vì từ bé tôi đã luôn thấy biển mà bởi vì biển mang lại nguồn sống cho cả gia đình tôi, cho nhiều bà con vùng chài duyên hải và còn mang lại cả một khoảng trời che giấu của riêng tôi, trong khoảng tròi che giấu đó có hình bóng của mẹ tôi.

Gia đình tôi nghèo và cũng như bao cuộc sống của dân làng chài khác, cuộc sống của chúng tôi bám trụ vào biển, nỗi lo bám vào những cơn bão và niềm hân hoan bám vào những phút trở về. Ba cứ đi theo các chú lên tàu ra khơi, có khi ba đi chỉ hai tuần, ấy là lúc biển động không có cá, có khi ba đi bằn bặt cả tháng hay thậm chí ba theo tàu ra khơi mấy tháng liền, căn nhà nhỏ chỉ còn mẹ và hai chị em tôi ngày ngày ngóng đợi tin ba… Mỗi lần ba đi là mỗi lúc cuối ngày mẹ lại nắm tay hai chị em tôi nhìn ra biển khơi chỉ về phía những con tàu đang mú sương tít tắp và nhẹ nhàng nói "ở nơi đó có ba” cho chúng tôi vơi đi nỗi nhớ, dẫu cách xa nghìn trùng nhưng chỉ cần nhìn thấy được con tàu chở ba đi thì đối với chúng tôi khoảng cách ấy chỉ là những gì gần gũi nhất vì chúng tôi luôn cảm nhận được ba ở bên chúng tôi…Đến độ có lần con nhỏ út khóc tru tréo cả lên nắm tay tôi lắc lắc:
            
- Chị ơi, sao em hông thấy ba về? Có khi nào ba bỏ má con mình luôn hông chị?
            
- Hông có đâu, nhỏ mà nói bậy không, má nghe má buồn đó nghe chưa?

Nói vậy nhưng thật ra trong lòng tôi cũng dâng tràn sự nao núng lắm.

Lớn lên trong gia đình nghèo nên những lo toan vất vả của cuộc sống áo cơm thấm sâu vào trí óc của chúng tôi. Biết rằng mình còn thơ bé quá chưa giúp được gì nhiều cho ba mẹ nên tôi luôn cố gắng đỡ đần mẹ những việc nhỏ nhất như những công việc vặt trong nhà, và cũng bởi thế những lúc rảnh rỗi khi đã xong những việc tôi có thể làm tôi lại lân la xung quanh đi tìm những gì mà tôi cho là “có ích” đối với cuộc sống của chúng tôi. Khi là vài cái vỏ sò xâu chuỗi lại đem bán cho khách du lịch, khi lượm lặt rác bẩn để bờ biển quê tôi đẹp hơn, khi lại đi bán dạo vài thanh kẹo cho những cặp tình nhân đang cùng nhau ngắm biển… Và cho đến một ngày tôi đã phát hiện ra ở một góc biển vắng mà tôi chưa bao giờ tới là cả một vùng riêng của rau muống biển…

Đối với đứa nhóc ưa khám phá như tôi, việc phát hiện ra rau muống biển là cả một phát kiến lớn, tôi cũng không nhớ nổi ngày ấy tại sao rau muống biển lại có sức hút lớn với tôi như vậy ,tôi chỉ biết tôi nghĩ rằng tôi đã kiếm được cái ăn mới cho gia đình thay vì cứ phải bỏ ra khoảng tiền lớn mua mớ rau ngoài chợ. Tôi mong từng ngày thứ dây ấy bò lan trên mặt đất rộng ra để tôi có thể hái về cho mẹ nấu canh. Đầu óc tôi ngày ấy đinh ninh rau muống biển cũng như mớ rau muống ruộng ngoài chợ có thể ăn được…

Vì sức khỏe và tuổi tác ba không đi biển được nữa, mọi nỗi lo lại đổ ập lên vai mẹ, những gánh nợ ngập đầu và tuổi thơ đối với tôi là những đêm mẹ chong đèn thức đêm tính toán hàng trăm thứ tiền còn ba lại nằm dài tính toán những việc phải làm nay mai….Tôi chạy ra biên mang về cả rổ rau muống biển mà tôi vẫn hằng chờ chúng lớn lên đỡ đần cha mẹ, mẹ thoáng chút ngỡ ngàng rồi khẽ mỉm cười vuốt tóc tôi: "Cảm ơn con nhưng cái này không ăn được.” Khỏi phải nói trong tôi nỗi thất vọng lớn thế nào, tôi ném cả rổ rau muống xuống đất và bực dọc trút giận vào những chiếc lá còn xanh…

Ba đi làm phụ hồ trong xóm nhỏ còn mẹ kiêm thêm bán buôn lặt vặt, miếng ăn gia đình cũng dần cải thiện thêm, tôi lớn lên vừa học vừa làm cũng đỡ đần được ba mẹ thêm chút ít nhưng mỗi lần đi qua đám rau muống biển trong lòng tôi lại đâng lên nỗi tức giận vô bờ, tôi trút giận vô cớ vào chúng chỉ vì chúng đã phụ niềm tin của tôi những lúc tôi cần chúng nhất…

Hôm nay tôi đã là một sinh viên đại học nhưng mẹ vẫn giữ thói quen dẫn tôi đi dạo biển mỗi ngày, nhưng những chuyến đi dạo biển này còn có thêm ba bên cạnh. Tôi cảm thấy ấm áp và hạnh phúc dù nhà tôi chưa thật sự giàu có nhưng thú không bao giờ thiếu là tình cảm, nó nhiều và giá trị hơn mọi thứ trên đời này. “Mỗi sự vật sinh ra trên đời đều có lí do tồn tại của riêng nó,” ba nhìn tôi mỉm cười và chỉ về phía đám rau muống biển, tôi chợt nhận ra những chiếc lá của chúng có hình trái tim…

Cuộc đời này mỗi sự vật tồn tại trên đời đều có những lí do của riêng nó, khoan hãy đánh giá sự tồn tại của nó là vô nghĩa hay không, cách nhìn nhận của mỗi người ở những sự vật ấy là khác nhau. Nhờ những chiếc lá ấy mà gia đình tôi gắn bó với nhau hơn, ba mẹ trong tâm tưởng cũng hiểu được tôi cố gắng giúp đỡ gia đình mình như thế nào, những chiếc lá mang trong mình sức mạnh vô hình dù về vật chất có lẽ chúng sinh ra không có nghĩa lý gì cả, thậm chí không thể ăn được. Mãi sau, tôi vẫn giữ thói quen đi ngắm biển cùng người mà tôi phải lòng, đâu đó lẫn trong đám lá xanh là những bông hoa như những chiếc kèn có màu tim tím, tôi kể cho anh nghe câu chuyện của tôi, sự ngốc nghếch của mình và giá trị của những trái tim nhỏ bé ấy. Quan trọng là cách nhìn về cuộc sống của chúng ta là như thế nào, quan trọng là ta đứng ở điểm nhìn ra sao, và quan trọng là trong đôi mắt mà chúng ta đang hướng tới, điều gì là giá trị.

(LHHT)

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân,
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định. 

READ MORE - NỖI LÒNG RAU MUỐNG BIỂN - truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

TỨ NGÔN THI - thơ Chu Vương Miện




TỨ NGÔN THI
chu vương miện


thuyền trôi trên nước
nước trôi trên giòng
cây cầu nối lại
hai vùng quê hương
một bên quê nội
một bên quê ngoại
ở giữa phà Rừng
còn gì nhớ lại
bây giờ người dưng

*
nước chẩy giữa triền
người đi giữa đường
hai hàng phượng vĩ
Sải Bích La Thôn
chưa kịp mở miệng
em đã có chồng

*
hồng nhan bạc mệnh
tài tử đa cùng
tài mệnh tương đố
mờ mắt mà trông
tình đời đen bạc
hữu thủy vô chung
thân là hữu hạn
vô ngã vô thường

*
thiếp tại Tiêu Giang
quân tại Tương Giang
hai dòng nhập một
hết thở hết than
bậu ở phương nam
qua ở phương bắc
quê bậu Tiền Giang
quê qua Cam Túc
đồng nhân dân tệ
qua rước bậu sang 

                 cvm
READ MORE - TỨ NGÔN THI - thơ Chu Vương Miện

ĐÀ LẠT TRONG TÔI - Thơ Phạm Đức Nhì



        Tác giả Phạm Đức Nhì


 ĐÀ LẠT TRONG TÔI
(Tặng một người yêu thơ tôi)         

Nhắc đến Đà Lạt
đám bạn tôi
thằng mắt lim dim
thả hồn về quê cũ
thằng nhớ mái trường xưa
một thời hiên ngang
dưới bóng quân kỳ
thằng khác
nhớ những chiều se lạnh
ngồi nhìn
giọt đen buồn sóng sánh
trong Cà Phê Tùng

Có đứa nhớ
sáng chủ nhật
tươi hồng
cùng người yêu dạo bước
trên Sân Cù cỏ mướt
một màu xanh

Đà Lạt trong tôi là ngôi nhà xinh
trên triền dốc
xa xa  
Viện Đại Học
thấp thoáng trong sương mờ

Dã Quỳ trải thảm vàng
bâng khuâng chiều nắng nhạt
lữ khách thẫn thờ
mơ mộng   
ngắm Xuân Hương

Ôi! Ngôi nhà thân thương
có người
ngồi bên khung cửa sổ
như hoàng hôn lặng lẽ
thả hồn vào mộng vào mơ
cùng tôi
chung dệt mối tình thơ

        Phạm Đức Nhì

READ MORE - ĐÀ LẠT TRONG TÔI - Thơ Phạm Đức Nhì